Công Dân Tuân Thủ Pháp Luật

Lượt đọc: 1229 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
hóa ra là cô ta

Mao Chấn Hùng tích cực hợp tác với cảnh sát, cung cấp rất nhiều bằng chứng và lời khai, hầu như đều khớp với điều tra của Triệu Mộ Vân trước đó. Thậm chí những chi tiết Triệu Mộ Vân bỏ sót hoặc chưa tìm ra đều được bổ sung và giải thích cụ thể. Vụ án chấn động khiến người dân Nam Đô kinh hoàng và lo âu cuối cùng đã được phá giải, cả thành phố như trở lại nhịp sống bình thường.

Sở cảnh sát thành phố Nam Đô cũng đã giải tán tổ chuyên án, Đội hình sự số 1 tiếp tục điều tra cái chết của Lôi Kiến Quân, Quách Hồng Lương vẫn bị giam giữ.

Văn phòng Đội hình sự số 3 bình thường vắng tanh, lúc này đông nghẹt, tất cả đều trở lại với công việc thường nhật.

Hoàng Hưng Tài đang lấy lời khai của hai đối tượng tình nghi trộm dây cáp điện, đồng nghiệp ngồi cạnh cậu đang làm thủ tục tạm giam mấy thanh niên đánh nhau. Căn phòng rộng lớn ồn ào đủ loại âm thanh, cảnh sát ra ra vào vào, xem ra còn bận rộn hơn cả thời điểm chạy chuyên án.

Triệu Mộ Vân đang ở văn phòng riêng. Mắt cô nhìn qua kính cửa sổ, dõi theo các cảnh sát bận rộn bên ngoài, song tâm tư cô lại không đặt tại đây. Trong đầu cô lúc này toàn những điều Phương Tử Kiện nói hôm qua, rốt cuộc một tội phạm IQ cao thành thạo kĩ thuật mạng máy tính thì có mối quan hệ gì với đối tượng tình nghi vừa ra tự thú?

Bất luận Mao Chấn Hùng có đúng là hung thủ hay không, chắc chắn anh ta biết hung thủ thực sự là ai. Anh ta nắm rõ từng chi tiết vụ án, chưa biết chừng còn trực tiếp tham gia gây án. Nghi vấn lớn nhất là tại sao anh ta lại tự thú? Khi đó cảnh sát vẫn đang điều tra chứ chưa nắm được chứng cứ, bảo là anh ta tự thú do áp lực thì không đủ thuyết phục. Ngay lời giải thích của Mao Chấn Hùng cũng rất khó tin, anh ta nói vì đã báo thù xong, không còn tiếc nuối điều gì nữa nên mới tự thú. Nhưng Quách Hải Đào chết hai tháng trước, Mao Chấn Hùng ngâm hơn hai tháng mới ra tự thú chắc chắn không thể vì “tiếc nuối”. Cũng có khả năng anh ta đang gánh tội thay hung thủ thực sự? Đây là giả thuyết thuyết phục nhất hiện giờ, nhưng ai là người đáng để anh ta nhận tội thay dù phải đánh đổi bằng hình phạt tử hình?

Muốn tháo chuông thì phải tìm người buộc chuông. Dù biết mình chưa chắc đã thay đổi được việc Mao Chấn Hùng muốn làm, nhưng Triệu Mộ Vân vẫn thấy cần nói chuyện trực tiếp với anh ta. Thật ra cô có thể gặp anh ta sớm hơn, nhưng cô cứ trì hoãn suốt. Tuy không muốn thừa nhận, nhưng cô biết mình đang sợ. Không phải cô sợ Mao Chấn Hùng, mà cô sợ anh ta nói đúng sự thật, cô sợ Quách Hồng Lương chính là hung thủ sát hại Lôi Kiến Quân. Cô cảm thấy xấu hổ vì đã có suy nghĩ này, khi nhận ra cảm xúc bản thân, cô càng không thể không đi gặp Mao Chấn Hùng.

Lúc được đưa tới phòng thẩm vấn và thấy Triệu Mộ Vân ngồi đó, Mao Chấn Hùng không hề bất ngờ. Anh ta ngồi xuống, vẻ mặt vô cảm như một kiếm sĩ luôn bình tĩnh, chờ đợi cô xuất chiêu.

Triệu Mộ Vân nhìn anh ta, hi vọng có thể tìm thấy dấu hiệu của sự hoảng loạn, bất an từ ánh mắt, nét mặt hay các động tác nhỏ. Nhưng kết quả chỉ khiến cô thất vọng.

“Tại sao anh muốn hãm hại Quách Hồng Lương?” Không có hứng thú nhắc lại những câu mà các đồng nghiệp đã hỏi, Triệu Mộ Vân đặt thẳng câu hỏi mình băn khoăn nhất.

“Không phải cảnh sát các cô nói gì cũng đặt chứng cứ lên đầu à?” Mao Chấn Hùng hỏi ngược lại làm Triệu Mộ Vân á khẩu.

“Được, vậy chúng ta nói chuyện khác, chuyện này có chứng cứ.” Triệu Mộ Vân điều chỉnh lại hơi thở, “Cái chết của vợ anh không phải tai nạn, mà do người ta rắp tâm mưu hại!”

Mao Chấn Hùng bắt tréo chân, không có ý định tiếp lời. “Lục Bân đã thừa nhận là Quách Hải Đào bảo anh ta cho lời khai không đúng sự thật.”

“Chuyện đó không còn quan trọng nữa. Quách Hải Đào đã phải trả giá cho hành vi của mình, không cần biết hắn cố tình hay vô ý.” Mao Chấn Hùng lạnh nhạt đáp.

Triệu Mộ Vân lắc đầu nhìn Mao Chấn Hùng với ánh mắt sắc bén.

“Tôi lại không nghĩ vậy, Quách Hải Đào không thù không oán, thậm chí còn chẳng quen biết Hoắc Tư Kì và Uông Minh Sách. Tại sao anh ta phải hao tâm tổn trí lập kế hoạch giết họ? Người duy nhất có lý do sát hại họ là anh! Anh yêu quá hóa hận, mua chuộc Quách Hải Đào giết họ!” Triệu Mộ Vân đập bàn đứng bật dậy.

“Tôi không bao giờ làm hại Tư Kì.” Mao Chấn Hùng run rẩy, hoàn toàn đánh mất vẻ bình tĩnh ban đầu.

“Đừng ngụy biện nữa, rõ ràng anh có quen biết Quách Hải Đào. Anh là người liên hệ trực tiếp với anh ta trong công việc, tại sao lại nói dối?” Triệu Mộ Vân dồn dập hỏi tiếp.

“Nếu suy đoán của cô là đúng, vậy tại sao tôi phải giết Quách Hải Đào? Lại càng không ra đầu thú!”

“Diệt khẩu chăng?” Triệu Mộ Vân khoát tay, “Tôi cảm thấy không cần thiết, hai anh cùng hội cùng thuyền, cần gì phải diệt khẩu! Cho nên Quách Hải Đào không phải do anh giết! Rốt cuộc đồng bọn của anh là ai? Tại sao anh phải nhận tội thay hắn?” Mao Chấn Hùng nhìn Triệu Mộ Vân rồi cười.

“Anh cứ cười đi. Nếu cười có thể che giấu tất cả sự thật thì anh cứ cười thoải mái.” Triệu Mộ Vân đổi giọng, “Tôi khuyên anh suy nghĩ cho kĩ, dù anh tự thú, nhưng nếu thủ đoạn gây án dã man, liên lụy tới nhiều mạng người thì khả năng bị xử tử hình vẫn rất cao. Liệu có đáng không?”

“Tôi đang cười trí tưởng tượng phong phú của cô thôi. Tôi đã khai hết những gì cần khai, không còn gì để nói nữa, còn lại đều chờ vào phán quyết của pháp luật.”

“Anh đừng tưởng im lặng là có thể che đậy mọi chuyện. Nhất định tôi sẽ tìm ra sự thật!”

“Sự thật? Trên đời không có thứ gọi là sự thật!” Mao Chấn Hùng không khóc, nhưng bi thương dâng trào trong ánh mắt vẫn đủ khiến người ta xúc động.

Triệu Mộ Vân quay gót rời khỏi phòng thẩm vấn. Cô nhất định phải điều tra cho ra nhẽ vụ này, chứng minh Mao Chấn Hùng đã sai, cho anh ta biết sự thật có tồn tại trên đời!

Trở về sau khi gặp Lý Thanh, lòng đầy kích động, Lý Tổ Tố nảy ra một suy nghĩ táo bạo. Phương Tử Kiện biết cách dò xét đời tư người khác, có thể tìm hiểu mọi chuyện thông qua internet, vậy y hẳn là nắm rõ như lòng bàn tay chuyện vợ mình không chung thủy. Theo lý mà nói, y có nhiều cách tốt hơn để bóc trần việc vợ ngoại tình, tại sao y lại chọn cách ngu ngốc nhất, cuối cùng còn giết người để trút giận, chuyện này quả thật rất bất hợp lý. Lý Tố Tố muốn điều tra tiếp, nhưng lại nghĩ bản thân không phải cảnh sát, không thể lén xâm nhập vào công ty Vân Hạ. Đối với cô ta mà nói, có đề tài để viết bài là đủ rồi, việc còn lại vẫn nên giao cho cảnh sát.

Lý Tố Tố hào hứng gọi điện cho Triệu Mộ Vân, thuật lại thông tin lấy được từ chỗ Từ Thiên Đằng và Lý Thanh.

Có điều, thái độ của Triệu Mộ Vân hờ hững hơn Lý Tố Tố tưởng. Những điều cô ta vừa nói, Triệu Mộ Vân đã biết được từ chỗ Phương Tử Kiện rồi. Trước mắt, việc quan trọng hơn cả đối với cô là điều tra rõ ràng chân tướng vụ Quách Hải Đào đâm xe gây tai nạn, lấy đó làm bước đột phá, đánh sập phòng tuyến tâm lý của Mao Chấn Hùng, buộc anh ta khai ra sự thật. Vụ Phương Tử Kiện tuy còn nhiều điểm nghi vấn, nhưng chưa cần gấp rút giải quyết.

“Tố Tố, cậu đừng dây vào vụ này nữa, lần trước Trương Ninh bắt cóc cậu, tớ đã thót hết cả tim rồi.” Triệu Mộ Vân muốn khuyên Lý Tố Tố đừng tiếp tục điều tra, kẻo lại tự đặt mình vào nguy hiểm.

“Cậu bảo tớ không dây là tớ không dây chắc. Đừng quên ngay từ đầu là cậu lôi tớ vào vụ này nhé.” Lý Tố Tố tức giận bật lại.

“Được rồi, được rồi, bà cô ơi, tớ sai rồi, tại tớ lo cho cậu.” Triệu Mộ Vân nhận thua, cô biết tính Lý Tố Tố cứng đầu nên đành xuống nước dỗ dành.

“Tớ muốn theo tới cùng!” Lý Tố Tố quyết định như vậy không chỉ bởi lòng hiếu kì. Quả thật cô ta đã bị giá trị tin tức ẩn sau vụ án này hấp dẫn.

Triệu Mộ Vân nhức hết cả đầu. Nhưng cô biết, thay vì để

Lý Tố Tố mạo hiểm một mình, chẳng thà cử người theo sát bạn vẫn hơn.

“Thế này đi, vụ Phương Tử Kiện tớ vẫn để Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài tiếp tục điều tra làm rõ, tớ sẽ bảo họ tới gặp cậu. Nhưng cậu phải nhớ kĩ, không được làm bừa, tớ sẽ dặn họ thường xuyên báo cáo tình hình. Nếu phát hiện cậu đi quá giới hạn, tớ sẽ bắt trói cậu nhốt trong nhà!” Triệu Mộ Vân nghiêm túc nói.

“Mộ Vân, từ khi nào mà gu của cậu lại mặn thế?” Lý Tố Tố hớn hở ra mặt.

“Tớ không đùa đâu!”

“Rõ, thưa đội trưởng Triệu!”

Nhận được lệnh từ Triệu Mộ Vân, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cảm thấy vui buồn lẫn lộn. Vui là vì được giải thoát khỏi mấy công việc lặt vặt, còn buồn là bởi Lý Tố Tố chẳng phải người “hiền lành” cho cam.

Quá trình điều tra của hai người về vụ Phương Tử Kiện gần như đã đi vào ngõ cụt, còn manh mối Lý Tố Tố mới cung cấp quả thật rất đáng điều tra.

“Thật ra tôi có người bạn đang làm việc tại Vân Hạ…” Vu Đức Chính cũng kể chuyện này cho Lý Tố Tố biết, “Tôi có nhờ cô ấy nghe ngóng giúp, nhưng hiện giờ vẫn chưa lấy được thông tin hữu dụng.”

“Bạn? Bạn thế nào? Có đáng tin không?” Lý Tố Tố hỏi. “Cực kì đáng tin.”

“Nhìn cậu kìa, bạn gái chứ gì?” Lý Tố Tố nhận ra ngay. Vu Đức Chính chỉ cười không đáp, coi như ngầm thừa nhận.

“Em thấy, hay là chúng ta lập kế hoạch xem chủ yếu cần điều tra cái gì, mục tiêu cụ thể vào…” Hoàng Hưng Tài đề nghị.

“Được đấy. Hiện giờ chúng ta còn chưa làm rõ nguyên nhân bất hòa giữa Phương Tử Kiện và những người đồng sáng lập khác, chi bằng cứ mạnh dạn đưa ra giả thuyết thử xem.” Lý Tố Tố bắt chước điệu bộ của Sherlock Holmes, “Phương Tử Kiện phát hiện một người đồng sáng lập có hành vi phạm pháp, nên người này ra tay hãm hại khiến Phương Tử Kiện phải ngồi tù.”

“Không đúng, nếu là nguyên nhân này thì Phương Tử Kiện đã biết ngay kẻ hãm hại y là ai. Nhưng rõ ràng y cũng không biết ai đã sát hại Tô Tình Tình mà.” Hoàng Hưng Tài lắc đầu.

“Chưa chắc, biết đâu do Phương Tử Kiện không nhận ra bản thân đã phát hiện ra chuyện cực kì quan trọng với người nào đó thì sao. Hoặc một người đồng sáng lập sợ Phương Tử Kiện biết được bí mật của mình, nên đã ra tay trước.” Vu Đức Chính phân tích.

“Đúng là có khả năng đó. Tôi nghe được tin vỉa hè này, chẳng biết có thật không…” Lý Tố Tố trầm ngâm.

“Tin gì thế chị?” Hoàng Hưng Tài vội hỏi.

“Hồi đến Vân Hạ để phỏng vấn, tôi được nghe kể sau khi Phương Tử Kiện bị bắt, công ty đã tịch thu chiếc máy tính làm việc của y, sau đó cho chuyên gia máy tính phá mật khẩu để mở máy lấy các tài liệu văn kiện bên trong. Nhưng chuyên gia không phá được, bản thân Phương Tử Kiện cũng từ chối cung cấp mật khẩu để mở máy tính.”

“Nếu tin đồn là thật, rất có thể trong máy tính có chứa bí mật nào đó. Để tôi tìm bạn tôi xác minh lại câu chuyện.” Vu Đức Chính nói.

“Cứ cho tin đồn này là thật thì vẫn còn một vấn đề, không có mật khẩu của Phương Tử Kiện, chúng ta cũng không xem được nội dung trong máy tính!” Hoàng Hưng Tài cười bất lực.

“Để tôi thử nói chuyện với Phương Tử Kiện. Y muốn điều tra rõ sự thật về cái chết của vợ thì nhất định phải phối hợp với chúng ta!” Lý Tố Tố cảm thấy cần tận dụng thời cơ.

“Trước tiên phải tìm hiểu xem có chuyện này không đã. Nếu có thì tôi sẽ báo cáo cho đội trưởng Triệu, xem ý kiến của chị ấy thế nào.” Vu Đức Chính không dám tự quyết định, lần trước đã bị chơi một vố rồi.

“Thôi được.” Lý Tố Tố hơi thất vọng. Nhưng cô ta tin lần này Triệu Mộ Vân sẽ không từ chối.

“Tôi không bao giờ làm hại Tư Kì.”

Câu nói này của Mao Chấn Hùng cứ lặp đi lặp lại trong đầu Triệu Mộ Vân. Nếu anh ta nói thật, rằng anh ta không thông đồng với Quách Hải Đào gây nên vụ tai nạn đó, vậy tại sao Quách Hải Đào phải làm vậy? Tối hôm đó, sau khi Quách Hải Đào quay trở lại hiện trường tai nạn thì đã xảy ra chuyện gì? Chưa biết chừng đây lại là điểm mấu chốt của cả vụ án. Tiếc là Quách Hải Đào đã chết, Mao Chấn Hùng cũng không chịu nói thật, manh mối tìm được cho tới giờ còn quá ít ỏi.

Cẩn thận xem xét lại tư duy điều tra của mình, Triệu Mộ Vân nhận ra từ đầu tới giờ mình toàn tập trung vào ba người Mao Chấn Hùng, Quách Hải Đào và Hoắc Tư Kì, bỏ qua nạn nhân còn lại của vụ tai nạn là Uông Minh Sách. Ngoài ra còn một điểm hết sức quan trọng, tại sao Uông Minh Sách lại lái xe tới địa điểm đó. Nếu chỉ đơn thuần bởi vì nơi đó ít người qua lại, phù hợp để vụng trộm thì nghe hơi khiên cưỡng.

Triệu Mộ Vân đến nhà Ngô Thi Văn, hi vọng có thể nói chuyện với cô ta lần nữa để tìm hiểu thêm về Uông Minh Sách.

Mở cửa thấy Triệu Mộ Vân, Ngô Thị Văn không giấu được vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn nhiệt tình chào hỏi, “Cảnh sát Triệu, mời cô vào nhà ngồi chơi.”

“Làm phiền chị.” Triệu Mộ Vân cười gật đầu rồi đi vào nhà.

Nhà Ngô Thi Văn không rộng, là kiểu căn hộ một khách hai ngủ, đồ đạc trong nhà gọn gàng sạch sẽ. Con trai cô ta đang bò ra bàn ăn làm bài tập, quạt điện quay vù vù cực kì mát mẻ.

“Trạch Trạch, về phòng làm bài đi con.” Ngô Thi Văn đuổi con vào phòng, đóng cửa lại.

“Cậu bé ngoan quá.” Triệu Mộ Vân khen.

“Thằng bé cứ được khen là lại tự mãn…” Ngô Thi Văn nở nụ cười hạnh phúc, “Phải rồi, cảnh sát Triệu tới để tìm hiểu chuyện gì?”

“Vẫn là chuyện về Uông Minh Sách thôi.” Triệu Mộ Vân đáp.

“Cô hỏi đi, biết gì tôi sẽ không giấu giếm đâu.” Trước lạ sau quen, thái độ của Ngô Thi Văn lần này ôn hòa hơn nhiều.

“Trước khi xảy ra tai nạn, Uông Minh Sách có điểm gì lạ không?” Triệu Mộ Vân cũng có chồng ngoại tình, sau khi chuyện vỡ lở, cô đã ngồi nhớ lại lời nói và hành vi của chồng, quả thật phát hiện được vài điểm khác lạ.

“Tôi tự thấy mình không phải kiểu phụ nữ thần kinh thôn theo lý mà nói, nếu chồng ngoại tình thì ít nhiều tôi cũng phải ngờ ngợ chứ. Nhưng kể cả bây giờ ngồi nhớ lại, tôi vẫn không thấy anh ấy có gì bất thường. Với tôi, với con, anh ấy… đều.” Nói tới đây, mắt Ngô Thị Văn đỏ hoe.

“Chị có thể cho biết khi đó tại sao hai gia đình đều nhận định là Uông Minh Sách ngoại tình với Hoắc Tư Kì không? Bởi vì đều là vật dụng cá nhân, nên cảnh sát không lưu trữ tư liệu.”

“Làm sao giả được? Lịch sử tin nhắn, ảnh chụp chung… Rồi hôm đó, khi tôi hỏi anh ấy đang ở đâu, anh ấy nói đang tăng ca, tăng ca gì mà lại ở giữa chốn đồng không mông quạnh với phụ nữ khác?” Ngô Thi Văn sợ con trai nghe thấy nên hạ giọng xuống, nhưng tâm trạng vẫn vô cùng kích động.

“Lúc chị hỏi chồng đang ở đâu là nhắn tin hay gọi điện thoại?”

“Tôi gửi tin nhắn, trong thời gian làm việc anh ấy không tiện bắt máy.”

“Lịch sử tin nhắn giữa hai người đó mà chị đọc được là nhắn trong khoảng thời gian nào? Họ đã trao đổi những gì với nhau?” Triệu Mộ Vân dịu giọng, cố gắng giúp Ngô Thi Văn bình tĩnh hơn.

“Tôi ném điện thoại đi rồi, nhưng tôi nhớ là ngay trong hôm đó. Anh ấy làm sao dám giữ lại tin nhắn cũ, chắc chắn đã xóa sạch rồi, nếu không tôi đã phát hiện ra từ lâu. Nội dung toàn những câu sến súa…”

“Khoảng thời gian nào trong ngày hôm đó?” Triệu Mộ Vân ngắt lời Ngô Thị Văn.

“Thời gian… thời gian cụ thể tôi không để ý, vừa đọc được nội dung là tôi đập điện thoại luôn.” Ngô Thi Văn giận dữ đáp.

Triệu Mộ Vân cân nhắc một hồi mới hỏi tiếp, “Chị còn giữ di vật khác của Uông Minh Sách không?”

Ngô Thị Văn hơi do dự, nhưng vẫn nghiến răng đáp, “Vẫn còn vài thứ, tôi thu dọn hết vào một cái thùng, để tôi lấy cho cô xem.”

Ngô Thi Văn về phòng lấy ra một thùng các tông lớn, to bằng hai hộp đựng giày. Trên thùng phủ một lớp bụi dày.

“Cảnh sát Triệu, tất cả đồ đạc của anh ấy đều ở trong này… Tuy tôi giận anh ấy, nhưng con trai cũng đã lớn, phải giữ lại chút kỉ vật…” Ngô Thi Văn thoáng đỏ mặt, như đang giải thích tại sao mình vẫn giữ lại đồ đạc của người đàn ông phụ bạc.

Triệu Mộ Vân chỉ gật đầu, mở hộp ra, thứ đầu tiên cô nhìn thấy là khoảng chục tấm ảnh của Uông Minh Sách. Còn lại là vật dụng linh tinh, như đồng hồ đeo tay, bật lửa, sổ tay, thư từ… xếp đầy thùng.

“Hơi lộn xộn, tôi cũng không sắp xếp lại, nói chung tất cả tôi đều ném vào đây hết.” Ngô Thi Văn hơi ngại ngùng.

Triệu Mộ Vân không đáp, chỉ cẩn thận xem từng món đồ. Ngô Thi Văn thở dài, ngồi sang bên cạnh. Cô ta không muốn trông thấy những vật dụng này, mỗi lần thấy là một lần tim nhói đau như bị kim đâm.

Khoảng nửa tiếng sau, Triệu Mộ Vân thở dài, đứng dậy nhìn Ngô Thị Văn, nói rành rọt, “Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì không ngoại tình, có người hãm hại họ!”

Nghe thấy vậy, Ngô Thi Văn suýt ngã khỏi ghế. Cô ta đứng bật dậy, giữ chặt tay Triệu Mộ Vân hỏi, “Cô… cô nói sao?”

“Hôm xảy ra tai nạn cũng là hôm kỉ niệm ngày cưới của chị và Uông Minh Sách phải không?” Triệu Mộ Vân nắm lấy tay Ngô Thị Văn.

“Đúng vậy, làm sao cô biết?” Tay Ngô Thi Văn run run.

“Chị nhìn đây.” Triệu Mộ Vân kéo Ngô Thi Văn ngồi xuống, lấy từ trong thùng ra một tấm thiệp. Tấm thiệp được kẹp trong kẹp tài liệu, ngoài thiệp ra còn có một tờ biên lai. Mặt trước tấm thiệp là bức tranh vẽ cảnh trời xanh mây trắng, mặt sau viết:

Thi Văn yêu quý, Con nước đầu xuân, chồi xuân vừa nhú, mười dặm gió xuân, chẳng bằng em*. Kỉ niệm năm thứ năm đôi ta bên nhau.

Bài thơ Mười dặm gió xuân chẳng bằng em của nhà thơ Phùng Đường.

Yêu em, Minh Sách

Phía dưới còn đề ngày tháng, tuy nét bút hơi láu, nhưng vẫn nhận ra được thời gian là mùng 7 tháng Chín, một ngày trước hôm xảy ra tai nạn. Uông Minh Sách viết tấm thiệp này để tặng Ngô Thi Văn vào hôm sau, cũng là kỉ niệm ngày cưới của họ.

Còn tờ biên lai, ngày tháng ghi trên đó là mùng 7 tháng Chín, tên sản phẩm là dây chuyền, giá tiền 7,958 tệ*. Hiển nhiên Uông Minh Sách đã mua dây chuyền ngay trước hôm kỉ niệm ngày cưới.

Khoảng 27 triệu VNĐ.

“Dây chuyền đây.” Triệu Mộ Vân đã cầm dây chuyền từ nãy, cô thả tay ra, một sợi dây chuyền kim cương gia công tinh xảo đung đưa trước mắt Ngô Thị Văn.

Ngô Thị Văn mắt nhòe lệ, khóc không thành tiếng.

Rời khỏi nhà Ngô Thi Văn, Triệu Mộ Vân thấy cảm xúc trong lòng dập dềnh như sóng nước. Phát hiện quan trọng này khiến cô càng khẳng định trên chiếc xe gặp tai nạn chắc hẳn phải có người thứ ba, chính người này đã thông đồng với Quách Hải Đào để hại chết Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì, đồng thời vu oan cho họ! Việc ép buộc hai người trưởng thành và tỉnh táo là gần như không thể, trừ phi kẻ giở trò là người quen với cả hai nạn nhân. Trước tiên đối phương làm họ bất tỉnh, sau đó lái xe đưa họ tới địa điểm đã định. Suy ra, người ở cùng Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì hôm đó chính là nút thắt của vụ án.

Triệu Mộ Vân thẩm vấn Lục Bân thêm lần nữa, xác nhận anh ta không hề xuống xe, cũng không biết quanh đó có người khác không. Muốn giải câu đố này chỉ có cách tiếp tục điều tra Uông Minh Sách và Hoắc Tự Kì.

Hai người là đồng nghiệp, đây là một manh mối quan trọng, người thứ ba rất có thể cũng làm việc cùng chỗ với họ.

Không để chậm trễ, Triệu Mộ Vân lập tức tới nơi làm việc của Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì - công ty Kiểm định chất lượng công trình Sford thành phố Nam Đô. Cô cảm nhận được mình đang cách sự thật ngày một gần hơn.

Tần Ngọc Kha đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm, mặc áo gió dáng dài, lén lút tới Bảo tàng Mỹ thuật thành phố Nam Đô, địa điểm hẹn gặp Vu Đức Chính.

Ở đây đang triển lãm tranh của Hà Hương Ngưng*. Vu Đức Chính đang đứng ngẩn người trước một bức vẽ hoa mai thì bất ngờ bị ai đó đâm sầm vào người. Ngoảnh lại nhìn, anh ta giật nảy mình.

(1878-1972), nhà hoạt động chính trị nổi tiếng, nhà tiên phong của phong trào nữ quyền, nhà nghệ thuật kiệt xuất, một trong những người sáng lập Ủy ban cách mạng Quốc dân đảng Trung Quốc.

“Cô…” Vu Đức Chính nhìn đi nhìn lại mới nhận ra Tần Ngọc Kha, “Em yêu, em mặc thế này có nổi bật quá không?”

Tần Ngọc Kha kéo Vu Đức Chính vào một góc, thì thào, “Nổi bật? Bà đây đang làm nội gián cho anh bất chấp nguy cơ bị đuổi việc đấy nhé.”

“Anh biết mà, em lúc nào chẳng là số một.” Vu Đức Chính ôm chầm Tần Ngọc Kha định hôn cô.

“Nghiêm túc vào!” Tần Ngọc Kha đẩy Vu Đức Chính ra, “May mà em được đồng nghiệp giúp đỡ nên mới tra cứu được Phương Tử Kiện có để lại công ty một chiếc laptop, sếp Từ từng mời nhóm chuyên gia hàng đầu về bảo mật máy tính về mở khóa nhưng không thành công, hiện giờ máy tính chắc vẫn đang nằm trong tay sếp Từ.”

“Có cách nào lấy được máy không?” Vu Đức Chính tiện mồm hỏi.

Há hốc mồm nhìn Vu Đức Chính, Tần Ngọc Kha vặn lại, “Anh có phải cảnh sát không? Có phải bạn trai em không? Thế mà anh còn bảo em đi ăn trộm, nhỡ bị phát hiện thì không đơn giản chỉ là đuổi việc đâu, phải ngồi tù đấy!”

“Em đừng kích động, anh hỏi em, laptop của ai?”

“Còn phải hỏi, của Phương Tử Kiện chứ của ai.”

“Vậy nếu Phương Tử Kiện bảo em đi lấy hộ, còn cho em biết mật khẩu mở khóa, thì sao tính là ăn trộm được?” Vu Đức Chính cười đáp.

“Nếu thực sự có mật khẩu thì sao lưu thẳng dữ liệu trong máy ra là được, sao phải lấy máy tính về, anh ngốc bỏ xừ đi!” Tần Ngọc Kha nạt.

“Em có chắc có thể sao lưu toàn bộ dữ liệu không?” Vu Đức Chính hỏi.

Tần Ngọc Kha nhìn Vu Đức Chính vẻ coi thường.

Tạm biệt Tần Ngọc Kha, Vu Đức Chính lập tức gọi điện báo cáo tình hình công việc với Triệu Mộ Vân, bày tỏ hi vọng cô phê chuẩn cho Lý Tố Tố gặp mặt Phương Tử Kiện để thuyết phục y cung cấp mật khẩu máy tính.

Tuy hơi do dự, nhưng Triệu Mộ Vân biết mình không có thời gian đi gặp Phương Tử Kiện.

“Cậu nghĩ Lý Tố Tố có thuyết phục được Phương Tử Kiện giao mật khẩu máy tính không?”

“Đội trưởng Triệu, theo cảm nhận cá nhân tôi thì chị Lý có sức thuyết phục khiến người ta khó lòng từ chối.” Vu Đức Chính cười méo xệch trong điện thoại.

Triệu Mộ Vân cũng cười méo xệch.

“Thôi được rồi, cậu liên hệ trại giam, dẫn cô ấy đi gặp Phương Tử Kiện, nhưng phải nhớ, nếu phát hiện Phương Tử Kiện giở trò thì phải lập tức kết thúc cuộc nói chuyện!”

“Vâng, thưa đội trưởng. Nếu có tiến triển mới, tôi sẽ báo cáo với chị ngay.” Vu Đức Chính nói xong, trong lòng cũng bắt đầu thấp thỏm, hi vọng chuyến này không bị Lý Tố Tố kéo xuống hố.

Nhận được điện thoại của Vu Đức Chính báo rằng Triệu Mộ Vân đã đồng ý cho mình gặp Phương Tử Kiện, Lý Tố Tố lòng vui như mở hội. Hai người hẹn thời gian đi thăm tù vào 3 giờ chiều, nên sau khi xin nghỉ với tổng biên tập, Lý Tố Tố lập tức xuất phát.

Bên ngoài trời đang nắng đẹp, Lý Tố Tố không lái xe nên phải bắt tàu điện ngầm về nhà lấy xe, sau đó mới đến tập hợp cùng Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài.

Ở bãi đỗ, Lý Tố Tố vừa mở cửa xe thì bỗng từ đâu có bóng người thình lình chui tọt vào hàng ghế sau.

Lý Tố Tố giật mình, đến khi nhìn rõ người ngồi phía sau là Trương Ninh, cô ta không hoảng hốt nữa mà còn lấy làm mừng. “Cuối cùng anh cũng chịu xuất hiện.” Lý Tố Tố ngồi vào ghế lái, nhìn Trương Ninh qua gương chiếu hậu. Hắn đội mũ lưỡi trai sùm sụp, đầu cúi gằm.

“Cảm ơn cô đã tin tưởng tôi.” Trương Ninh nói lí nhí.

“Hi vọng anh sẽ không khiến tôi thất vọng.” Lý Tố Tố mỉm cười đáp, “Vậy chúng ta nói tiếp chủ đề lần trước nhé, lý do gì khiến anh cho rằng Phương Tử Kiện không phải hung thủ, và tại sao anh lại nói bằng chứng đang nằm trong công ty Vân Hạ?”

Lý Tố Tố khởi động xe, gió điều hòa mát rượi nhanh chóng thổi bay bầu không khí oi bức trong xe.

“Bởi vì Phương Tử Kiện đã bị tôi đánh ngất.” Gương mặt Trương Ninh đầy vẻ buồn bã.

Lý Tố Tố rùng mình, quay ngoắt lại nhìn hắn.

Phớt lờ vẻ mặt kinh ngạc của cô ta, Trương Ninh tiếp tục nói, “Hôm đó tôi định tìm Tô Tình Tình để nói lời từ biệt, sau đó sẽ trở về Myanmar. Nhưng chẳng hiểu sao gọi điện thoại mãi không được, tôi đến nhà cô ấy xem thử, nhưng không có ý định gặp. Vừa đến trước cổng thì tôi nghe thấy tiếng Tô Tình Tình và Phương Tử Kiện hét vào mặt nhau. Tôi đi vòng ra sân sau, trèo tường vào nhà rồi leo lên tầng hai. Tôi đi đến hành lang đúng lúc trông thấy Phương Tử Kiện tát Tô Tình Tình một cái. Nhất thời nóng máu, tôi nhấc bừa bình hoa bên cạnh đập vào gáy y.” Nói tới đây, Trương Ninh bỏ mũ xuống.

Lý Tố Tố bỗng cảm thấy hơi nóng. Cô ta giảm nhiệt độ điều hòa xuống một chút. “Sau đó thì sao?” Lý Tố Tố gặng hỏi.

“Tô Tình Tình thấy tôi bất ngờ xuất hiện cũng giật mình. Cô ấy lập tức kiểm tra tình trạng vết thương của Phương Tử Kiện, sau khi chắc chắn y chỉ bị ngất mới yên tâm. Cô cũng biết, tôi từng làm lính đánh thuê vài năm, giết người chẳng phải chuyện khó, nhưng lúc đập Phương Tử Kiện là tôi đã nhẹ tay rồi, cũng không đánh vào chỗ hiểm…”

“Anh khỏi phải giải trình, Phương Tử Kiện vẫn đang sống sờ sờ nên đương nhiên khi đó không làm sao rồi. Anh nói thẳng vào vấn đề đi!”

“Tô Tình Tình chất vấn tôi tại sao lại tới, bảo tôi ra khỏi nhà cô ấy, thế là tôi đi…”

“Không đúng! Cảnh sát đâu có tìm thấy dấu vết của anh trong biệt thự của Phương Tử Kiện!”

“Có kẻ đã xóa hết dấu vết của tôi. Rõ ràng hắn cố tình hãm hại Phương Tử Kiện!”

“Tại sao khi đó anh không thuật lại tình hình cho cảnh sát biết để chứng minh Phương Tử Kiện vô tội?”

“Một là do tôi không có chứng cứ, hai là nếu tôi nói, cô nghĩ xem người đang ngồi tù lúc này có khi nào là tôi không?” Trương Ninh không chỉ đang hỏi Lý Tố Tố, câu này hắn cũng đã tự hỏi chính mình cả trăm ngàn lần.

“Chuyện này…” Lý Tố Tố nín thinh. Không phải cô ta không biết nói gì, mà vì cô ta hiểu, sau lần gánh tội thay Tô Tình Tình, Trương Ninh đã hình thành tâm lý chống đối cảnh sát theo bản năng. Chính vì thế hắn mới tìm gặp Lý Tố Tố một cách lén lút. Có thể thấy, dù cô ta nói gì cũng không thể thay đổi quyết định của hắn.

“Chờ tôi tìm được hung thủ, tôi nhất định sẽ đứng ra làm chứng.” Trương Ninh kiên định nói.

“Được. Tạm gác chuyện này lại, tại sao anh lại móc nối vụ việc với công ty Vân Hạ?”

“Ban đầu tôi không biết đâu. Nhưng tình cờ tôi phát hiện mình bị theo dõi.” Tự nhiên Trương Ninh hạ thấp giọng. “Có người bám theo anh?”

“Không, không phải theo dõi kiểu đó, mà là kiểu theo dõi khác. Các loại thiết bị di động của tôi như điện thoại, máy tính…”

“Hiểu rồi!” Lý Tố Tố quả quyết ngắt lời Trương Ninh, “Nhưng làm thế nào anh nhận ra bản thân bị theo dõi?”

“Việc ngồi tù có một ưu điểm duy nhất, đó là tôi có rất nhiều thời gian học tập, môn học tôi có hứng thú nhất là kĩ thuật máy tính. Có lẽ đối phương không đánh giá cao tôi nên mới ngang nhiên xâm nhập vào máy tính và điện thoại di động của tôi mà không kiêng dè gì. Tôi tra ra được tài khoản xâm nhập bắt nguồn từ công ty Vân Hạ. Kể từ đó, tôi dọn luôn ra khỏi thành phố, chuyển vào rừng sống, vứt hết thiết bị điện tử bên người.” Trương Ninh cười khẩy, “Đối với những kẻ đó, giờ tôi giống như người tàng hình.”

“Ra vậy.” Lúc này Lý Tố Tố mới hiểu rõ ngọn nguồn.

“Tôi tra ra được địa chỉ MAC* của thiết bị đã xâm nhập vào máy của tôi, cứ lần theo nó khéo sẽ phát hiện thêm manh mối. Nhưng tôi đã thử rất nhiều lần, hệ thống an ninh của Vân Hạ quá khủng, tôi không tài nào xâm nhập được, đành nhờ cô.” Nói đoạn, Trương Ninh đưa cho Lý Tố Tố một tờ giấy, không chờ cô ta đáp lời đã mở cửa xuống xe, rảo bước bỏ đi.

Viết tắt của “media access control”, địa chỉ MAC là dãy số định danh duy nhất do nhà sản xuất card mạng nhúng vào phần cứng máy tính, được ví như địa chỉ vật lý của thiết bị mạng.

Lý Tố Tố muốn ngăn lại nhưng không kịp. Cô ta gọi với theo nhưng Trương Ninh đã đi mất dạng.

Lý Tố Tố mở tờ giấy hắn đưa cho mình, trên đó là một dãy chữ số: 00:0C:29:D2:58:6B Sau khi gặp Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, Lý Tố Tố chưa kể chuyện Trương Ninh tới gặp mình vội. Cô ta cảm thấy việc cần làm ngay lúc này là đi gặp Phương Tử Kiện, những chuyện khác có thể nói sau.

Phương Tử Kiện trông thấy ba người thì hơi bất ngờ, nhất là người phụ nữ ăn mặc chải chuốt nhìn là biết không phải cảnh sát, trông hết sức nổi bật.

“Chào anh, tôi là Lý Tố Tố, phóng viên tạp chí Tin tức trong tuần.” Đây là lần đầu tiên Lý Tố Tố gặp Phương Tử Kiện, trông y có vẻ già dặn hơn so với ảnh chụp trên tạp chí.

Phương Tử Kiện hơi ngẩn người. Không đoán được lý do cảnh sát đưa phóng viên tới gặp mình vào thời điểm này, nên y hướng ánh mắt về phía Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài.

“Chị Lý đến không phải để phỏng vấn anh đâu. Chị ấy nắm giữ một số manh mối quan trọng, hiện đang hợp tác điều tra với chúng tôi.” Hoàng Hưng Tài giải thích.

“Tôi tin anh không sát hại Tô Tình Tình.” Lý Tố Tố tuyên bố chắc nịch, ánh mắt rất chân thành.

Lần đầu tiên Phương Tử Kiện thấy có người tin mình không giết người. Y không khỏi cảm thấy sững sờ.

“Theo manh mối chúng tôi nắm giữ, hung thủ thực sự có khả năng là người của công ty Vân Hạ, tức đồng nghiệp cũ của anh.”

“Sao có thể?” Phương Tử Kiện không tin vào giả thuyết này.

“Có một chuyện tôi cần anh chứng thực, có người nói anh lợi dụng mạng internet để theo dõi đời tư của họ, chuyện này có thật không?” Lý Tố Tố không hỏi vòng vo.

Phương Tử Kiện cười nhạt, “Họ chẳng hiểu gì cả.”

“Không hiểu điều gì?”

“Tôi không rảnh”

“Tức là anh phủ nhận chuyện này?”

“Cũng không hẳn.” Phương Tử Kiện cân nhắc trong giây lát, “Nói một cách đơn giản, tôi phát minh ra phần mềm thu thập dữ liệu ứng dụng công nghệ AI, phần mềm này chủ động thu thập các số liệu về đối tượng, phân tích hứng thú, sở thích hay thói quen của họ, sau đó các nhà cung cấp dịch vụ sẽ thiết kế các loại hình dịch vụ hoặc sản phẩm dành riêng cho họ. Có điều… trong quá trình thu thập thông tin, AI không phân biệt được số liệu nào thì xâm phạm đời tư của đối tượng, nó sẽ thu thập chính xác toàn bộ số liệu nó tìm thấy trên internet.”

“Những số liệu này bao gồm thông tin gì?” Lý Tố Tố tự nhiên thấy sống lưng lạnh toát. Nếu phần mềm AI này thực sự tồn tại thì quá đáng sợ, e rằng chẳng ai còn bí mật của riêng mình nữa.

“Ví dụ ghi chép tiêu dùng, nhật kí du lịch, tài liệu video, nhật kí duyệt web… Nói chung là tất cả mọi thứ.” Phương Tử Kiện trả lời giọng đầy tự mãn, “Lượng thông tin quá khổng lồ, tôi có rảnh đâu mà xem từng cái một, những người đó suy nghĩ nhiều rồi.”

“Từ kho dữ liệu của anh có tra ra được dữ liệu của đối tượng cụ thể không?”

“Tất nhiên là có.”

“Phần mềm của anh xâm phạm đời tư người khác một cách nghiêm trọng đấy, anh thấy vậy mà được à?” Lý Tố Tố giận dữ hỏi.

“Đôi khi, người ta chấp nhận hi sinh một vài thông tin cá nhân để đổi lấy những dịch vụ tiện ích hơn.” Phương Tử Kiện cười giễu cợt.

“Nhảm nhí!” Lý Tố Tố rất ít khi nói năng nặng lời, nhưng lúc này cô ta không thể nhịn thêm nữa.

“Chị Lý, thời gian thăm hỏi có hạn, chúng ta vào thẳng vấn đề đi ạ.” Hoàng Hưng Tài nhắc Lý Tố Tố.

Lý Tố Tố hít sâu, gật đầu rồi nói tiếp, “Phần mềm anh vừa nhắc tới vẫn đang được sử dụng à?”

“Chắc là không, tôi mới làm sản phẩm thử nghiệm chứ chưa chính thức đưa vào các hoạt động thương mại.”

“Có phải phần mềm được lưu trữ trong laptop của anh không?”

“Đúng vậy.”

“Có những ai biết đến nó?”

“Chắc phải vài chục người, phần mềm từng được cho chạy thử tại công ty, có không ít người cùng tham gia…” Phương Tử Kiện nhớ lại.

“Chúng tôi nghi ngờ trong chiếc laptop đó có chứa thông tin gây uy hiếp tới lợi ích của một số người. Hiện laptop của anh đang nằm trong tay Từ Thiên Đằng, nhưng anh ta vẫn chưa xâm nhập được vào nó, thế nên chúng tôi hi vọng anh có thể cung cấp mật khẩu để chúng tôi tiếp tục điều tra.” Lý Tố Tố nói ra yêu cầu cuối cùng.

Phương Tử Kiện im lặng cúi đầu, dường như đang cân nhắc việc này.

Lý Tố Tố, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đều nhìn Phương Tử Kiện. Nếu y từ chối, vụ án sẽ lại lần nữa rơi vào ngõ cut.

“Nếu anh từ chối, chúng tôi cũng hết cách điều tra tiếp.” Vu Đức Chính uy hiếp.

Phương Tử Kiện ngước lên, nhe răng cười. “Được, tôi sẽ cho các vị mật khẩu.”

Hoàng Hưng Tài đưa y giấy bút đã chuẩn bị sẵn.

Phương Tử Kiện viết một dãy kí tự dài gồm cả số và chữ cái. Vu Đức Chính liếc qua một cái rồi cất kĩ tờ giấy đi.

“Anh không phải hung thủ sát hại Tô Tình Tình, nhưng anh vẫn là một tên khốn nạn!” Trước lúc đi, Lý Tố Tố không kìm lòng được, quay lại nói.

Phương Tử Kiện chỉ cười nhạt.

Công ty Kiểm định chất lượng công trình Sford là một doanh nghiệp công nghệ cao, chuyên cung cấp dịch vụ kĩ thuật kiểm tra và thử nghiệm. Quy mô công ty không lớn, nhưng danh tiếng trong ngành khá tốt.

Triệu Mộ Vân liên lạc với tổng giám đốc, hẹn gặp ngay tại công ty. Tổng giám đốc công ty tên Khâu Diệp Hâm, ngoài 50 tuổi, trông hiền lành tử tế. Vừa gặp ông ta, Triệu Mộ Vân nói rõ mục đích của mình.

“Thẳng thắn mà nói, Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì đều rất tốt, họ luôn thể hiện năng lực xuất sắc, xảy ra chuyện như vậy tôi cũng thấy tiếc thương.” Khâu Diệp Hâm thở dài.

“Ông có nghe phong thanh trong công ty lời đồn nào về họ không, về mối quan hệ mập mờ giữa họ chẳng hạn?”

“Đám thanh niên làm việc chung với nhau có cười nói, đùa giỡn cũng là bình thường, song tôi không thấy họ như có quan hệ mập mờ. Dù sao cũng đang ở công ty, giả sử họ qua lại với nhau thật thì cũng sẽ dè chừng.” Khâu Diệp Hâm thẳng thắn trả lời, “Hầu hết nhân viên trong công ty không tâm sự chuyện riêng tư với ông chủ, nếu cảnh sát Triệu muốn tìm hiểu chuyện này, tôi nghĩ cô nên hỏi các đồng nghiệp thân quen với họ.”

“Cảm ơn ông. Vậy ông có thể cung cấp cho tôi danh sách nhân viên được không, bao gồm cả người đang công tác lẫn đã nghỉ việc.” Triệu Mộ Vân đề nghị.

“Được chứ, để tôi bảo phòng nhân sự chuẩn bị cho cô.”

Nhận được bản danh sách, trước hết Triệu Mộ Vân loại trừ những người vào công ty sau vụ tai nạn. Sau đó, dựa theo thời gian bắt đầu đi làm của Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì, cô tìm được 31 người được nhận vào cùng đợt với họ. Trong số này, hiện chỉ còn mười người vẫn đang làm việc tại công ty.

Trong mười người thì chỉ có hai người làm việc cùng bộ phận với Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì. Triệu Mộ Vân tìm gặp lần lượt từng người để hỏi thăm tình hình, cả hai đều không phát hiện giữa Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì có quan hệ mờ ám, mãi sau khi tai nạn xảy ra, họ mới biết hai người vụng trộm với nhau. Không những thế, hai đồng nghiệp này còn cung cấp một thông tin khá bất thường, rằng khi đó bộ phận họ có một cô gái trẻ tên Mạc Tâm Nghiên tương đối thân thiết với Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì. Nhưng trong danh sách nhân sự của công ty lại không hề có tên và tư liệu của Mạc Tâm Nghiên.

Mạc Tâm Nghiên là nhân viên thực tập, nhưng đã rời công ty trước khi thời gian thực tập sáu tháng kết thúc, nên công ty không lập hồ sơ về cô ta, vả lại công ty cũng không tìm thấy tài liệu gốc.

“Mạc Tâm Nghiên đi làm được bốn, năm tháng, hình như sau khi Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì xảy ra chuyện một thời gian thì cô ta cũng rời công ty luôn.”

“Cô ta trông thế nào? Có ấn tượng gì đặc biệt không?”

“Ừm… Tóc dài mắt to, rất xinh, rất hoạt bát… À phải rồi, hình như có ảnh chụp cả công ty tham gia hoạt động ngoài trời, chị đợi chút, tôi tìm thử xem.” Nhân viên này bắt đầu lục tìm album ảnh trong điện thoại.

“A, thấy rồi, tấm này có cô ta!”

Cầm điện thoại xem ảnh, Triệu Mộ Vân đứng sững như trời trồng.

“Cô… cô ta là Mạc Tâm Nghiên?”

“Vâng.” Nhân viên này không ngờ cảnh sát lại phản ứng mạnh đến vậy.

Triệu Mộ Vân nhìn chòng chọc Mạc Tâm Nghiên trong tấm hình, đây chẳng phải Vương Vũ Hân sao?

“Mạc Tâm Nghiên? Vương Vũ Hân? Cô ta rốt cuộc là ai?” Trong đầu như đang chiếu một bộ phim, Triệu Mộ Vân nhớ lại cảnh Vương Vũ Hân và người chồng cũ Quách Hồng Lương của mình ôm hôn nhau thắm thiết, cô suýt không đứng vững nổi.

Sự xuất hiện của Vương Vũ Hân khiến Triệu Mộ Vân hoảng loạn. Trước giờ cô luôn né tránh cái tên này, con người này. Thế mà bây giờ cô buộc phải đối diện với cô ta, cô ta rốt cuộc là ai? Cô ta từ đâu đến? Cô ta và Quách Hồng Lương có phải tòng phạm không…

Vô vàn câu hỏi như những hòn đá tảng từ trên trời rơi xuống đầu Triệu Mộ Vân, khiến cô hoa mắt chóng mặt.

“Cảnh sát Triệu, cô không sao chứ?”

“Không sao, gửi cho tôi tấm ảnh này nhé, cảm ơn.”

Nhận được ảnh, Triệu Mộ Vân hối hả rời khỏi công ty Sford. Cô tự nhủ bản thân nhất định phải bình tĩnh, không được để cảm xúc cá nhân ảnh hưởng tới công tác phá án, việc cấp thiết lúc này là làm rõ thân phận thực sự của Vương Vũ Hân.

Về tới sở, Triệu Mộ Vân lập tức đi tìm hồ sơ của Vương Vũ Hân. Đây là lần đầu tiên cô xem tư liệu về cô ta, thấy ở cột “Tên gọi cũ” có đề tên: Mạc Tâm Nghiên. Hóa ra hai năm trước, Mạc Tâm Nghiên muốn lấy họ mẹ nên đổi tên thành Vương Vũ Hân. Điều này đã chứng thực Mạc Tâm Nghiên chính là Vương Vũ Hân.

Mặc dù công ty Sford không có bất cứ ghi chép nào về Vương Vũ Hân, nhưng Triệu Mộ Vân lấy được nhật kí công tác của Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì năm xưa. Sau khi đọc qua, cô có một phát hiện động trời. Một tháng trước khi xảy ra vụ tai nạn, Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì cùng phụ trách kiểm định chất lượng công trình của một tòa nhà tên là Green Town, trong nhật kí công tác của dự án này có một số tài liệu do Mạc Tâm Nghiên kí tên. Không những thế, nhà thầu xây dựng tòa Green Town chính là tập đoàn Bác Đại.

Nút giao trong mối quan hệ giữa Vương Vũ Hân, Uông Minh Sách, Hoắc Tư Kì, Quách Hải Đào và Mao Chấn Hùng chính là toà nhà Green Town.

Triệu Mộ Vân dùng phấn vẽ một dấu gạch chéo thật đậm lên bốn chữ “tòa nhà Green Town”.

Tòa Green Town nằm ở phía Đông nội thành Nam Đô với vị trí địa lý nổi bật. Tòa nhà có tổng cộng 20 tầng, từ tầng một đến tầng bảy là trung tâm thương mại, từ tầng tám trở lên là căn hộ chung cư, được tính là tòa nhà phức hợp thương mại và căn hộ. Nhưng từ khi bàn giao tới giờ, tòa nhà gặp liên tiếp vô số vấn đề: cư dân liên tục đòi quyền lợi, các tầng cao xuất hiện vết rạn nứt, vôi tường bong tróc… Tòa nhà bị đưa lên tin tức những mấy lần nên “tiếng tăm nổi như cồn”.

Triệu Mộ Vân điều tra được năm đó có nhân viên bộ phận kĩ thuật đứng ra tố cáo chất lượng công trình, có hiện tượng cắt xén nguyên vật liệu và sử dụng vật liệu xây dựng kém chất lượng trong quá trình thi công. Cục kiểm định đã mời công ty kiểm định chất lượng công trình tới tiến hành đánh giá, đưa ra kết luận là công trình đạt tiêu chuẩn chất lượng. Người phụ trách kiểm định dự án chính là Uông Minh Sách, Hoắc Tư Kì và Mạc Tâm Nghiên.

Triệu Mộ Vân đoán trong chuyện này chắc chắn có điều khuất tất. Cô cho người kiểm tra kĩ càng tình hình tài chính của tập đoàn Bác Đại, công ty Sford cũng như cá nhân Uông Minh Sách, Hoắc Tư Kì và Mạc Tâm Nghiên trong suốt thời gian tiến hành kiểm định chất lượng tòa nhà Green Town, xem có giao dịch tài chính bất hợp pháp nào không. Sau khi điều tra, họ phát hiện trong khoảng thời gian này, Mạc Tâm Nghiên đã thanh toán một lần hết toàn bộ khoản vay mua nhà kì hạn 20 năm. Mạc Tâm Nghiên - bây giờ là Vương Vũ Hân - bất ngờ có được khoản tiền kếch xù này từ đâu?

Triệu Mộ Vân gửi những tờ báo cáo kiểm định công trình có chữ kí của Mạc Tâm Nghiên cho chuyên gia phân tích. Sau khi đối chiếu với tình hình thực tế của tòa nhà Green Town, chuyên gia đưa ra kết luận, những số liệu kiểm định mà Mạc Tâm Nghiên kí tên xác nhận đều là giả.

Nắm được các chứng cứ sơ bộ, Triệu Mộ Vân quyết định xin lệnh, lập tức tiến hành bắt giữ Vương Vũ Hân.

Nào ngờ, đến lúc này cảnh sát mới phát hiện, Vương Vũ Hân đã mất tích.

« Lùi
Tiến »