
Triệu Mộ Vân tới hiện trường xảy ra tai nạn xe năm xưa. Đó là một con đường quê rộng hơn ba mét, đủ để hai chiếc xe con chạy song song, nền đường không cao, hai bên là đồng ruộng. Qua ảnh chụp hiện trường vụ án, có thể thấy xe của Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì không ở trên đường, mà đang đỗ ở ruộng mía cách mặt đường khoảng năm mét. Quách Hải Đào lái xe văng ra khỏi đường chính, lao xuống ruộng đâm vào xe họ.
Lúc này Triệu Mộ Vân đang lái xe đối diện ruộng mía, những cây mía mảnh mai thân cao hơn một mét gần như che khuất hoàn toàn thân xe. Dù đang giữa ban ngày, nơi đây vẫn rất thưa thớt xe cộ, chọn làm nơi hẹn hò bí mật quả thật hợp lý.
Thế mà Quách Hải Đào lại xuất hiện ở đây, sao trùng hợp thế nhỉ. Thứ nhất, đường này không phải con đường duy nhất để tới nông trang ăn liên hoan, tại sao Quách Hải Đào không đi đường cái mà lại chọn đường nhỏ? Thứ hai, tính ra, xác suất để xe Quách Hải Đào lao xuống ruộng mía đâm vào xe Uông Minh Sách cũng ngang ngửa xác suất Sao Hỏa đâm vào Trái Đất.
Triệu Mộ Vân cho rằng khi một sự việc có quá nhiều điểm trùng hợp, ắt sẽ không còn là trùng hợp nữa.
Trong những người liên quan tới vụ tai nạn, hiện giờ chỉ có
Lục Bân còn sống, nhưng Triệu Mộ Vân có cảm giác Lục Bân vẫn còn điều giấu giếm. Nút thắt bây giờ là phải làm sao khiến Lục Bân nói ra tất cả sự thật anh ta biết.
Theo Triệu Mộ Vân tìm hiểu được, thật ra Lục Bân là người khá rụt rè thận trọng. Anh ta trên có mẹ già, dưới có con nhỏ, là điển hình của mẫu người vừa hiếu thảo với cha mẹ, vừa yêu thương con cái. Nếu không bị gấp áp lực, anh ta chẳng việc gì che giấu sự thật, tự nhiên mang tội danh gây cản trở quá trình điều tra. Có hai cách để anh ta nói ra chân tướng, một là giải quyết áp lực đè nặng lên anh ta, hai là tạo cho anh ta áp lực lớn hơn.
Triệu Mộ Vân không biết áp lực của Lục Bân do đâu mà có, nên cô chỉ có thể lựa chọn cách thứ hai. Cô dẫn theo cảnh sát hùng hổ kéo tới nhà Lục Bân.
Cả nhà Lục Bân đang ăn cơm thì một đám cảnh sát ùa vào.
“Lục Bân, anh bị tình nghi có liên quan tới một vụ án mạng, bây giờ mời anh về đồn phối hợp điều tra.” Triệu Mộ Vân không có lệnh bắt giữ, nhưng có quyền mời Lục Bân về đồn hợp tác điều tra trong vòng hai mươi tư giờ. Tuy nhiên, cảnh tượng lúc này không giống cảnh sát mời người về hỗ trợ điều tra, mà hệt như đã có bằng chứng xác thực nên đến để bắt nghi phạm.
Quả nhiên, Lục Bân sợ xanh mặt, trố mắt nhìn Triệu Mộ Vân, trán lấm tấm mồ hôi.
Cảnh sát tiến lên còng tay Lục Bân ngay trước mặt người nhà anh ta. Hai cảnh sát đứng hai bên kéo anh ta đứng dậy, dẫn ra khỏi nhà.
Trong phòng thẩm vấn, Lục Bân được tháo còng tay. Cảnh sát trừng mắt cảnh cáo rồi rời khỏi phòng, để anh ta lại một mình.
Lục Bân thấp thỏm nhìn quanh. Ngoài bàn ghế gắn cố định trên sàn nhà thì trong phòng thẩm vấn còn có camera gắn trên trần.
Triệu Mộ Vân chưa vào vội. Cô quan sát bộ dạng căng thẳng của Lục Bân qua tấm kính một chiều.
“Tắt điều hòa phòng thẩm vấn đi.” Triệu Mộ Vân dặn cấp dưới.
Phòng thẩm vấn dần nóng nực như cái lò. Chưa tới mười phút, Lục Bân đã đổ mồ hôi như tắm, khó chịu vì háo nước. “Bật điều hòa lên mức cao nhất.” Được một lúc, Triệu Mộ Vân lại yêu cầu.
Quạt điều hòa trong phòng thẩm vấn kêu ù ù, mồ hôi trên người Lục Bân nhanh chóng được hong khô. Chẳng mấy chốc, anh ta bắt đầu vòng tay tự ôm mình rồi liên tục xoa xoa hai cánh tay, người nổi hết da gà.
Khoảng ba mươi phút sau, Triệu Mộ Vân mới bê một chồng tài liệu đã chuẩn bị sẵn đi vào phòng thẩm vấn. Cô đặt cái rầm xuống mặt bàn, suýt nữa khiến Lục Bân ngã ngửa vì giật mình.
“Lục Bân, anh biết chính sách nước ta rồi đấy, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, chống đối sẽ bị nghiêm trị!” Triệu Mộ Vân trừng mắt nhìn Lục Bân, “Đừng tưởng Quách Hải Đào chết rồi thì không ai hay biết, đây là cơ hội khai báo cuối cùng của anh!”
Nhiệt độ điều hòa lúc này là 16°C, nhưng trán Lục Bân lại đầm đìa mồ hôi. Người run bần bật, anh ta bất ngờ bật khóc, nói lắp bắp, “Tôi… tôi không biết thật… Quách Hải Đào cho tôi 5… 50 nghìn, bảo tôi khai đúng theo những gì anh ta dạy, tôi thực sự không biết anh ta có mưu đồ giết người!”
Triệu Mộ Vân không đổi sắc mặt, vẫn nghiêm giọng hỏi, “Nói cho rõ ràng, tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Lục Bân gật đầu lia lịa, “Hôm đó Quách Hải Đào mời chúng tôi ăn liên hoan ở nông trang, mọi người đều uống rượu trừ một nữ đồng nghiệp nên cô ấy được giao nhiệm vụ lái xe đưa lãnh đạo về. Ban đầu tôi định gọi một người bạn tới lái hộ, nhưng Quách Hải Đào nói thế thì phiền phức quá, anh ta không uống nhiều, có thể tự lái.”
“Hôm đó Quách Hải Đào đã uống bao nhiêu rượu, anh có ấn tượng gì không?”
“Tôi cũng thấy anh ta chỉ uống vài ly… nên mới đồng ý… Đáng lẽ tôi không nên lên chiếc xe đó! Đồng chí cảnh sát, cô nói xem, có phải tôi rất xui xẻo không, tôi thực sự..”
“Đừng có dông dài, nói tiếp những chuyện xảy ra sau đó đi!” Triệu Mộ Vân gõ mạnh lên chồng tài liệu đặt trên bàn.
Lục Bân lau nước mắt rồi kể tiếp, “Đã uống rượu lái xe thì chớ, Quách Hải Đào không đi đường lớn lại cứ đòi đi đường nhỏ, kết quả là đâm vào người ta.”
“Chuyện này không khác mấy với những gì anh từng khai báo trước đây, rốt cuộc các anh đã gây tai nạn thế nào?”
“Sau khi đánh xe vào đường nhỏ, Quách Hải Đào tăng tốc. Tôi bảo anh ta lái chậm lại nhưng anh ta bỏ ngoài tai. Tới chỗ rẽ, anh ta lao luôn ra khỏi đường, đâm vào xe Uông Minh Sách. Quách Hải Đào xuống xem thử, tôi thò đầu ra nhìn, thấy cửa xe của Uông Minh Sách bị lõm vào, trên người anh ta và Hoắc Tư Kì toàn máu là máu, tôi sợ chết khiếp.” Nói tới đây, Lục Bân giơ ống tay áo lên lau mồ hôi trán, “Lúc đó tôi định báo cảnh sát, nhưng Quách Hải Đào ngăn lại. Anh ta lái xe sau khi uống rượu, cảnh sát mà tới thì anh ta sẽ phải ngồi tù.”
“Mặt đường không hẹp, góc cua không gắt, trên đường không có xe cộ khác, tại sao Quách Hải Đào lại lao khỏi đường đúng vị trí đó và đâm trúng xe Uông Minh Sách?” Triệu Mộ Vân chất vấn.
“Đúng thế đấy. Sau khi sự việc xảy ra, tôi cũng nghĩ mãi, nhưng không thể ngờ tới chuyện Quách Hải Đào cố ý. Dù sao sau đó anh ta đã phải ngồi tù mà… Đồng chí cảnh sát, xin hãy tin tôi, tôi thực sự không thông đồng với anh ta.”
“Anh dựa vào đâu cho rằng Quách Hải Đào cố ý giết người?” Triệu Mộ Vân vẫn nhìn Lục Bân chằm chằm với đôi mắt sáng quắc.
“Mãi về sau tôi mới ngẫm ra, sự việc xảy ra quá đỗi trùng hợp. Đã thế, sau khi bỏ chạy khỏi hiện trường, Quách Hải Đào bảo tôi về trước, còn nhét cho tôi 50 nghìn tiền mặt dặn là phải khai đúng những gì anh ta dạy… Tiền nong không quan trọng, chẳng qua tôi nể tình đồng nghiệp với nhau, không muốn anh ta gặp rắc rối lớn.”
“Những điều Quách Hải Đào dặn anh nói, có điều nào không đúng sự thật?”
Lục Bân liếm đôi môi khô khốc, cảm thấy cổ họng như bị thiêu đốt nên khẩn khoản cầu xin, “Đồng chí cảnh sát, có thể cho tôi xin miếng nước không?”
Triệu Mộ Vân gật đầu, cảnh sát gác ngoài cửa mang vào một chai nước suối.
Lục Bân uống một hơi gần cạn cả chai nước, thở phào nhẹ nhõm rồi mới nói tiếp, “Thời gian gây tai nạn là hơn 9 giờ 40 phút tối, anh ta bảo tôi nói là 11 giờ. Tôi hỏi tại sao phải nói vậy? Anh ta kêu như thế sẽ có thêm thời gian tỉnh rượu, cùng lắm chỉ tính là lái xe sau khi uống rượu, chứ không tính là lái xe trong lúc say, trách nhiệm sẽ được giảm bớt. Tôi nghĩ cũng phải nên đồng ý. Còn một điều nữa, anh ta bảo tôi khai là Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì chết ngay tại chỗ, nhưng tình hình lúc đó
quá hỗn loạn, tôi còn đang sợ hết hồn chứ nào có xác định họ đã chết hay chưa đâu.”
“Mỗi thế thôi à?”
“Đồng chí cảnh sát, tôi thề, chỉ có thế. Tôi hoàn toàn vô can.” Nước mắt của Lục Bân lại bắt đầu giàn giụa.
Triệu Mộ Vân sững sờ đến mức không nói nên lời. Theo giám định của pháp y, thời gian tử vong của Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì đúng là 11 giờ, sai lệch không quá mười lăm phút. Nếu chỉ để trốn tránh trách nhiệm, Quách Hải Đào làm thế nào biết được thời gian tử vong chính xác của hai nạn nhân? Cách giải thích hợp lý nhất là: Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì chưa thiệt mạng ngay lúc đó, mà bị Quách Hải Đào quay lại hiện trường ra tay sát hại.
“Đồng chí cảnh sát, tôi khai báo hết rồi. Tôi sẽ trả lại các cô 50 nghìn, cho tôi về nhà được không?” Lục Bân nhìn Triệu Mộ Vân với vẻ mặt vô tội.
“Chắc là không nhanh vậy đâu.” Triệu Mộ Vân nhìn lại anh ta. Nếu không phải anh ta làm chứng giả giúp Quách Hải Đào thì sự thật đã không bị chôn giấu tới bây giờ.
Căn cứ vào lời khai của Lục Bân, Triệu Mộ Vân biết được cái chết của Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì không phải tai nạn. Nhưng khó hiểu ở chỗ, Quách Hải Đào có động cơ gì để giết họ? Trước khi xảy ra tai nạn, Quách Hải Đào không hề quen biết hai người kia, dù là trong cuộc sống hay trong công việc đều không có mối liên hệ nào. Tại sao anh ta phải lên kế hoạch gây tai nạn để sát hại họ?
Trong toàn bộ kế hoạch này, Quách Hải Đào nắm rõ nhất cử nhất động của Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì, bao gồm cả thời gian và địa điểm hai người hẹn hò bí mật. Tuy bây giờ chưa có bằng chứng, nhưng Triệu Mộ Vân cảm thấy Quách Hải Đào chắc chắn có đồng phạm. Kẻ này cung cấp thông tin cho anh ta, đồng thời theo dõi sát sao Uông Minh Sách và Hoắc Tư Kì tối hôm đó.
Đồng phạm của Quách Hải Đào là ai? Hay kẻ nào đã sai anh ta giết người? Chỉ cần làm sáng tỏ những nghi vấn này, bí ẩn về kẻ sát hại Quách Hải Đào sẽ không còn là vấn đề nan giải nữa.
“Mao Chấn Hùng…” Kẻ khả nghi nhất mà Triệu Mộ Vân suy đoán được lúc này là Mao Chấn Hùng. Cô cảm thấy đã tới lúc lật bài ngửa với anh ta.
Về đến nhà, Lý Tố Tố ngủ một mạch mười lăm tiếng. Sau khi nạp đủ năng lượng, việc đầu tiên cô ta làm là bắt tay vào điều tra công ty Công nghệ Vân Hạ.
Công ty Vân Hạ chủ yếu kinh doanh phần mềm an ninh mạng và cung cấp dịch vụ dữ liệu đám mây cho doanh nghiệp. Khách hàng của họ đa phần là các doanh nghiệp hàng đầu thế giới, nên họ khá có sức ảnh hưởng trên trường quốc tế. Có được điều này chủ yếu nhờ vào mã hệ thống do Phương Tử Kiện phát triển, mở ra một hệ thống mạng thông minh có ý nghĩa đột phá trong thời đại mới. Dẫu Phương Tử Kiện phải ngồi tù vì tội giết vợ, thì trên trang chủ công ty Vân Hạ vẫn giới thiệu vắn tắt về hạng mục kĩ thuật này cùng thông tin đoạt giải của người phát minh Phương Tử Kiện.
Lý Tố Tố tra cứu tài liệu cả buổi vẫn không hiểu nổi vụ án Phương Tử Kiện giết vợ thì liên quan gì tới công ty Vân Hạ. Nếu nói những người đồng sáng lập khác hãm hại Phương Tử Kiện vì muốn tranh giành lợi ích, thì khả năng này hoàn toàn không cao, bởi vì việc ngồi tù không hề ảnh hưởng tới số cổ phần y nắm giữ. Vả lại hồi còn ở công ty, Phương Tử Kiện không phụ trách quản lý kinh doanh, suốt ngày y chỉ mải mê nghiên cứu khoa học công nghệ. Đối với những người đồng sáng lập khác, sự tồn tại của y rõ ràng lợi nhiều hơn hại.
Có điều, Lý Tố Tố biết phán đoán của mình mới chỉ dựa trên các nguồn tài liệu công khai, muốn tìm hiểu nội tình sâu xa thì thế này chưa đủ. Bực mình nhất là Trương Ninh mới nói một nửa đã bỏ chạy. Giá như hắn cung cấp thông tin rõ ràng hơn thì cô ta đã dễ hành sự.
Trương Ninh nói sẽ liên lạc với Lý Tố Tố, nhưng cô ta thích chủ động trước hơn là há miệng chờ sung. May mà trụ sở Vân Hạ nằm ngay thành phố Nam Đô, cô ta quyết định phỏng vấn CEO đương nhiệm của công ty là Từ Thiên Đằng, xem xem có moi được thông tin hữu dụng từ miệng người này không.
Mượn cớ phỏng vấn người có sức ảnh hưởng, Lý Tố Tố gửi lời mời phỏng vấn Từ Thiên Đằng tới công ty Vân Hạ và nhanh chóng nhận được hồi âm. Từ Thiên Đằng đồng ý gặp mặt vào 4 giờ chiều hôm sau.
Đây không phải lần đầu tiên Lý Tố Tố tới Vân Hạ. Trước đây cô ta từng thực hiện phỏng vấn lãnh đạo cấp cao của công ty, còn gián tiếp quảng cáo giúp họ. Nhưng lần nào tới, cô ta cũng phải choáng ngợp trước phong cách thời thượng, công nghệ và tân tiến của tòa nhà Vân Hạ, nơi đặt trụ sở công ty. Tòa nhà không hề sử dụng gạch hay ngói, mà được xây toàn bộ bằng vật liệu kiểu mới và kính đặc chế. Nghe nói, ngày tòa nhà được hoàn thiện cũng là ngày Phương Tử Kiện vào tù.
Đi hết dãy hành lang dài nằm giữa hai bức tường kính khổng lồ, Lý Tố Tố bước lên bậc thang đài phun nước tới trước cổng chính tòa nhà, ở đó đã có người của phòng quan hệ công chúng chờ sẵn.
Giám đốc phòng quan hệ công chúng nhiệt tình chào hỏi Lý Tố Tố. Trước đây họ từng gặp nhau vài lần, có quen biết xã giao. Sau một hồi hàn huyên, giám đốc dẫn Lý Tố Tố vào thang máy chuyên dụng để lên tầng cao nhất của tòa nhà, nơi đó có phòng làm việc của Từ Thiên Đằng.
Tầng cao nhất có phòng tập golf, bể bơi, phòng gym, vườn hoa… Phòng làm việc chỉ chiếm một phần diện tích rất nhỏ.
Lý Tố Tố chưa từng lên đây, nên không khỏi ngỡ ngàng khi lần đầu chiêm ngưỡng khu văn phòng xa hoa nhường này. Cô ta nhủ bụng, quả nhiên cái nghèo đã hạn chế khả năng tưởng tượng của mình.
Giám đốc phòng quan hệ công chúng dẫn Lý Tố Tố tới một căn phòng kết cấu hình ngôi sao.
“Chị Lý, tôi đưa chị tới đây thôi, sếp Từ đang chờ chị bên trong.”
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh.” Lý Tố Tố gật đầu.
Giám đốc phòng quan hệ công chúng mỉm cười rời đi.
Lý Tố Tố hít một hơi rồi tiến thẳng tới cửa. Cửa tự động mở ra, bức tường kính đen thẫm đột nhiên đổi thành trong mờ.
Từ Thiên Đằng ngồi trên sofa hình vòng cung, thấy Lý Tổ Tố bước vào liền đứng dậy, bước ra đón.
Lý Tố Tố từng thấy Từ Thiên Đằng trên mạng và tivi, nhưng người thật ngoài đời dường như hấp dẫn hơn. Anh ta có gương mặt điển trai với những đường nét ưa nhìn, thân hình cao lớn, trang phục đúng mực, miệng nở nụ cười để lộ hàm răng trắng đều.
“Chào chị Lý, rất hoan nghênh chị đến thăm.” Từ Thiên Đằng nói năng gãy gọn, giọng nói rất êm tai. Nếu gặp nhau từ hai năm trước, Lý Tố Tố nhất định sẽ mê anh ta như điếu đổ. Song hiện giờ, kiểu đàn ông này chỉ khiến cô ta đề cao cảnh giác.
“Anh Từ khách sáo quá. Cảm ơn anh đã nhận lời mời phỏng vấn của tạp chí Tin tức trong tuần chúng tôi.” Lý Tố Tố lịch sự bắt tay Từ Thiên Đằng.
“Mời chị ngồi.”
Cùng lúc đó, thư kí bước vào, mang đồ uống cho hai người, có trà, cà phê, nước ép và rượu vang.
“Tôi rất hay đọc Tin tức trong tuần , nhất là các bài viết của chị, thú vị lắm.” Từ Thiên Đằng nghiêm túc nói.
“Tôi cũng luôn quan tâm tới anh Từ. Hi vọng lần phỏng vấn này có thể giúp những người hâm mộ hiểu hơn về anh, để họ cũng có dũng khí thực hiện ước mơ của mình!” Lý Tố Tố tung đạn bọc đường trước.
Từ Thiên Đằng mỉm cười, “Chị quá khen, chẳng qua tôi may mắn gặp thời thôi.”
“Anh Từ này, thời gian của anh rất quý giá, chúng ta bắt đầu luôn nhé, anh có ngại nếu tôi ghi âm không?” Lý Tố Tố giỏi nịnh nhưng không hề thích nịnh bợ người khác, nên cô ta chỉ mong có thể nhanh chóng đi vào việc chính.
“Tất nhiên là không.” Từ Thiên Đằng gật đầu.
Trước tiên, Lý Tố Tố đặt vài câu hỏi khiến người được phỏng vấn cảm thấy vui vẻ, để Từ Thiên Đằng buông lơi cảnh giác và bắt đầu trò chuyện thoải mái.
Sau khoảng một tiếng trao đổi, cảm thấy đã tới thời điểm thích hợp, Lý Tố Tố thình lình buông một câu, “Anh Từ có đánh giá thế nào về người đồng sáng lập công ty là Phương Tử Kiện?”
Nụ cười trên mặt Từ Thiên Đằng cứng lại. Anh ta ngả người ra sau, trầm ngâm một hồi rồi thở dài, “Anh ấy là nhà khoa học hàng đầu… chỉ tiếc…”
“Theo tôi được biết, Phương Tử Kiện dù bị kết án tù vẫn không ngừng kêu oan. Anh đánh giá thế nào về vụ án anh ta giết vợ?”
Lúc này Từ Thiên Đằng không thoải mái ra mặt, khóe mắt khẽ giật giật, “Tôi tin tưởng pháp luật rất công bằng.”
“Các anh cùng nhau khởi nghiệp, tôi nghĩ anh có thể bày tỏ suy nghĩ từ góc độ tình cảm…”
“Chị Lý, tôi sắp phải vào họp rồi, cuộc phỏng vấn hôm nay kết thúc ở đây.” Từ Thiên Đằng thẳng thừng từ chối.
Lý Tố Tố nhếch miệng, phản ứng của Từ Thiên Đằng rõ ràng hơi quá khích, nhưng cô ta vẫn lịch sự đứng lên tạm biệt. Ban đầu cô ta tưởng giữa Phương Tử Kiện và những người đồng sáng lập khác không có mâu thuẫn, nhưng cuộc phỏng vấn hôm nay cho thấy, rất nhiều chuyện không hề đơn giản như cô ta nghĩ.
“Nếu có thể phỏng vấn thêm Phương Tử Kiện để kiểm chứng thì tốt quá.” Lý Tố Tố tự nhủ, nhưng cô ta biết, Triệu Mộ Vân sẽ không giúp cô ta chuyện này.
Có điều, Lý Tố Tố cũng không phải kiểu người dễ dàng bỏ cuộc. Triệu Mộ Vân không chịu giúp thì cô ta vẫn còn Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài. Chưa biết chừng họ có thể giúp cô ta một tay.
Ngồi trước máy tính trong phòng làm việc, Tần Ngọc Kha lơ đễnh viết code, trong đầu nghĩ cách làm sao hoàn thành nhiệm vụ anh chàng bạn trai Vu Đức Chính giao cho mình.
Mãi mới chờ được lúc quản lý ra ngoài, dĩ nhiên Tần Ngọc Kha phải tận dụng triệt để, không thể để lỡ thời cơ. Cô tắt máy tính, chuồn khỏi văn phòng, chạy thẳng tới phòng tư liệu của công ty.
Phòng tư liệu lưu trữ đầy đủ hồ sơ và tài liệu các năm của công ty, thậm chí có biên bản các cuộc họp, không khác nào một bảo tàng triển lãm lịch sử phát triển của Vân Hạ.
Một nơi quan trọng như vậy, tuy ai trong công ty cũng có quyền tới tra cứu tài liệu phục vụ công việc, nhưng quyền hạn của mỗi người mỗi khác nên phạm vi tra cứu của mỗi người không giống nhau. Thí dụ, tài liệu mà nhân viên ở cấp bậc như Tần Ngọc Kha có thể tra cứu thì phần lớn đều tìm đọc được trên các phương tiện truyền thông đại chúng.
Tần Ngọc Kha thừa hiểu điều này, nên đã “tiện tay” mang theo thẻ thông tin của quản lý lúc chuồn khỏi văn phòng. Thật ra cô cũng không rõ cấp bậc của quản lý được tra cứu những gì, nhưng dù sao quản lý vẫn cao hơn cô tận bốn, năm cấp, chưa biết chừng lại có phát hiện lớn.
Vân Hạ có phòng tư liệu số hóa không gian mở, sảnh trước lắp mấy chục máy tính dùng để tra cứu hệ thống, sảnh sau là phòng lưu trữ tài liệu. Nơi đây người ra kẻ vào, phòng ban nào cũng có nhân viên tới để đăng tải hoặc tìm kiếm tài liệu.
Tần Ngọc Kha hết sức cẩn trọng, sau khi chắc chắn xung quanh phòng tư liệu không có ai cùng phòng mình thì mới đi vào, tìm một khoang khuất trong góc, bật máy tính lên cắm thẻ của quản lý vào, bắt đầu tìm đọc tài liệu.
Thất vọng thay, dù đã vào hệ thống bằng thẻ của quản lý, Tần Ngọc Kha vẫn không tìm được tài liệu có liên quan tới Phương Tử Kiện. Song cô không dám nán lại lâu, phải tranh thủ trả lại thẻ trước khi quản lý quay lại. Cô vội vàng rút thẻ ra cất đi, vừa quay gót liền đâm sầm vào người khác.
Người này đang bê một chồng tài liệu trên tay. Toàn bộ tài liệu rơi tứ tung, thẻ trong tay Tần Ngọc Kha cũng rơi xuống đất, lẫn trong một đống giấy tờ.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Tần Ngọc Kha cuống quýt ngồi xuống tìm thẻ.
“Tần Ngọc Kha…” Người nọ gọi tên cô.
Tần Ngọc Kha ngẩng đầu lên, nhận ra đó là người quen của mình, vội nói, “Cao… Cao Văn Hạo? Lâu lắm rồi không gặp!”
Cao Văn Hạo dáng cao như cây sào, lưng hơi gù, sắc mặt vàng vọt. Anh ta đeo kính, mặc bộ đồ màu xám, trông không nổi bật chút nào.
“Cô vẫn nhớ tên tôi à?” Cao Văn Hạo hơi ngỡ ngàng, tỏ vẻ mừng rỡ.
“Sao lại không nhớ? Ngày đầu tiên đi làm tôi phải nhờ anh chỉ đường mà!” Tần Ngọc Kha bật cười, cô vẫn nhớ ngày đầu đi làm đã lạc lối giữa tòa nhà, không sao tìm được văn phòng làm việc của bộ phận mình, may mà gặp Cao Văn Hạo ở hành lang. Nhờ được Cao Văn Hạo dẫn tới văn phòng nên cô có ấn tượng rất sâu sắc về anh ta.
Cao Văn Hạo đỏ mặt gật đầu. Trông thấy thẻ thông tin của Tần Ngọc Kha rơi trên mặt đất, anh ta liền nhặt lên giúp cô.
“Thẻ của cô… đây là…” Cao Văn Hạo nhận ra thẻ này không phải của Tần Ngọc Kha mà là của quản lý của cô. Công ty có quy định không cho người khác mượn thẻ thông tin của mình, anh ta ngập ngừng.
Tần Ngọc Kha ngượng ngùng nhận lại thẻ, giải thích, “Quản lý bảo tôi đi tra cứu tài liệu… Tôi biết là… Anh có thể giữ bí mật giúp tôi không?” Tần Ngọc Kha vờ nũng nịu.
“Cô yên tâm, tôi không phải người nhiều chuyện.” Cao Văn Hạo cúi đầu nhặt tài liệu.
Tần Ngọc Kha cũng giúp anh ta một tay, hai người nhanh chóng thu dọn đống giấy tờ rơi trên sàn.
“Phải rồi, cô muốn tra cứu tài liệu gì, để xem tôi giúp được không?” Hai tay ôm chồng tài liệu, Cao Văn Hạo hơi nghếch đầu lên hỏi.
Tần Ngọc Kha do dự một lát. Thấy thẻ nhân viên trước ngực Cao Văn Hạo đề “Phòng số liệu”, cô mới nghĩ biết đâu anh ta thực sự có thể giúp mình, bèn nói, “Tôi muốn tra cứu tài liệu về người sáng lập công ty Phương Tử Kiện…”
Cao Văn Hạo ngớ người, cười bảo, “Phương Tử Kiện? Anh ta đang ngồi tù cơ mà, thời buổi này muốn nghiên cứu thì cũng phải nghiên cứu sếp Từ chứ.”
Tần Ngọc Kha ngượng ngùng vuốt tóc, “Phương Tử Kiện là thần tượng của dân kĩ thuật chúng tôi, nên tôi mới định tìm hiểu…”
“Tôi hiểu, tôi hiểu, thẻ của tôi đúng là có thể xem một số tài liệu về anh ta, cô lấy mà tra thử, xem có tìm được thông tin cô cần không.” Cao Văn Hạo đặt chồng tài liệu lên bàn, lấy thẻ thông tin của mình đưa cho Tần Ngọc Kha.
“Vậy tôi không khách sáo đâu đấy!” Tần Ngọc Kha vui mừng khôn xiết, cầm thẻ của Cao Văn Hạo.
Ngay cả cuối tuần, Mao Chấn Hùng cũng hiếm khi có cơ hội được nghỉ ngơi, nhưng cứ có thời gian là anh ta sẽ tới hồ Hắc Thủy câu cá. Câu cá giúp Mao Chấn Hùng cảm thấy tự tin, lý trí, bình tĩnh và nhẫn nại, quan trọng hơn cả, câu cá mang lại cảm giác mình là người cầm trịch chứ không phải con mồi.
Hồ Hắc Thủy có cái tên không giống với thực tế, nước hồ chẳng những không phải màu đen mà ngược lại còn trong mát vô cùng. Thời buổi này muốn tìm hồ nước tương tự không phải chuyện dễ dàng. Hồ Hắc Thủy ẩn mình giữa cánh rừng hoang vu rộng lớn, thậm chí không có đường vào đây. Ngoài vài gia đình nông dân sống gần đó thì nơi đây rất ít người lui tới.
Những nơi vắng vẻ thường có nhiều cá. Thời gian chậm rãi trôi, Mao Chấn Hùng tay giữ cần câu, hai mắt chăm chú dõi theo mặt hồ. Tuy chưa có con cá nào cắn câu, nhưng anh ta không hề sốt ruột. Vài tiếng sau vẫn không thấy cá đâu, nhưng lại có một người xuất hiện. Đang giữa hè nhưng người này ăn mặc kín mít từ đầu đến chân, bước đi vội vã trong bộ dạng lén lút. Người này đi tới bên Mao Chấn Hùng nhưng không lên tiếng.
“Em sợ nắng thì ngồi dưới ô kia kìa.” Giọng Mao Chấn Hùng rất dịu dàng.
Người đó ngồi xuống, dịch sang trái vài bước tới bên dưới ô che nắng, đến lúc này mới dám kéo khẩu trang xuống, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt. Đó chính là Tạ Vũ Hiên.
“Sao anh biết họ sẽ tới tìm em?” Tạ Vũ Hiên đăm đăm nhìn mặt hồ, lạnh lùng hỏi.
“Nếu em hiểu rõ họ, em sẽ đoán được hành vi của họ. Khi biết vụ án này được giao cho Triệu Mộ Vân phụ trách, anh đã đoán ra ngay mối quan hệ giữa cô ta và Lý Tố Tố sẽ khiến cô ta lần theo manh mối tìm đến em nhờ giúp đỡ.” Mao Chấn Hùng hờ hững trả lời.
“Làm gì có tên tội phạm nào lại đi nhờ người ta hỗ trợ cảnh sát điều tra mình?” Tạ Vũ Hiên ngước lên nhìn Mao Chấn Hùng. “Em giúp họ rồi à?”
“Em thấy gì nói nấy thôi, giúp được hay không thì em không biết.”
“Cảnh sát đã tìm ra sự thật về cái chết của Trương Tuệ Phương và Thang Sướng, em đúng là đã giúp họ rất nhiều.” Mao Chấn Hùng nâng cần câu lên, thu dây câu lại.
Tạ Vũ Hiên thấy cần câu của Mao Chấn Hùng không có mồi câu.
“Chẳng phải anh đến đây để câu cá sao?”
“Không, anh thích ngồi đây thôi.”
“Anh vẫn kì lạ hệt như hồi đi học.”
“Hồi đi học anh kì lạ thế nào?”
“Người thường xuyên che ô cho em chẳng lẽ còn không kì lạ?” Mao Chấn Hùng bật cười, không nói gì.
Hai người bỗng nhiên cùng yên lặng một lúc.
“Trong sọt cá có chút lòng thành, em cầm đi, sớm chữa khỏi bệnh.” Mao Chấn Hùng lên tiếng trước. Trong sọt cá không có cá, chỉ có vài xấp tiền mặt dày cộp.
Khuôn mặt bợt bạt của Tạ Vũ Hiên trở nên tái xanh. Cô ta cau mày lắc đầu, “Em lấy tiền của anh thì chẳng phải thành đồng lõa rồi còn gì, không lấy!”
“Tùy em.” Mao Chấn Hùng thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về. “Anh có giết người không?” Tạ Vũ Hiên đột ngột hỏi.
Mao Chấn Hùng giật mình. “Anh nói không, em có tin không?”
“Em tin.” Tạ Vũ Hiên đáp dứt khoát.
“Đi trước nhé.” Mao Chấn Hùng chờ Tạ Vũ Hiên kéo khẩu trang lên mới đóng ô.
Tạ Vũ Hiên nhìn theo bóng Mao Chấn Hùng khuất dần, bỗng nhiên hét lớn, “Vì cô ta, anh thấy có đáng không?”
“Đáng!” Mao Chấn Hùng quay đầu lại, cũng trả lời đầy dứt khoát.
Điều tra tình hình giao dịch tài chính giữa Mao Chấn Hùng với các lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Bác Đại nhưng không thu hoạch được gì, Triệu Mộ Vân buộc phải xem xét lại các suy đoán và giả thuyết của mình. Bác Đại chỉ có vài lãnh đạo cấp cao có quyền quyết định vấn đề thu mua, tuy họ không nằm trong top giàu có, nhưng thu nhập chắc chắn cao hơn Mao Chấn Hùng. Với lại sau khi điều tra sâu, Triệu Mộ Vân tìm hiểu được việc buôn bán xi măng của Mao Chấn Hùng nhìn thì có vẻ khấm khá, nhưng thực chất cạnh tranh rất khốc liệt. Công ty còn gánh một khoản nợ ngân hàng nên lợi nhuận không cao, chỉ có thể nói là tạm ổn.
Giả thuyết “giữa Mao Chấn Hùng và nội bộ Bác Đại có giao dịch về lợi ích kinh tế” bắt đầu lung lay, nhưng nếu như không phải vấn đề tiền bạc, thì đó chỉ có thể là vấn đề tình cảm.
Tình nghĩa phải sâu đậm thế nào mới khiến cấp cao của Bác Đại quan tâm đặc biệt tới Mao Chấn Hùng? Ai là người được nể nang tới vậy? Triệu Mộ Vân lại tiếp tục điều tra, nhưng vẫn không tìm ra manh mối. Mấy chuyện tình nghĩa với nể nang, trừ phi chính người trong cuộc tiết lộ, bằng không chẳng cách nào lần ra được.
Tuy trong lòng cứ canh cánh mãi nghi vấn này khiến tâm trạng khó chịu, nhưng Triệu Mộ Vân vẫn quyết định gạt nó sang một bên, trực tiếp gây áp lực cho Mao Chấn Hùng xem anh ta ứng phó thế nào.
Triệu Mộ Vân đang chuẩn bị tìm gặp Mao Chấn Hùng thì Vu Đức Chính gọi điện tới.
“Đội trưởng Triệu, có người tự thú.”
“Tự thú? Tự thú cái gì?”
“Mao Chấn Hùng tự thú. Anh ta tự nhận là hung thủ vụ giết người hàng loạt, cả sở đang ầm ĩ lên đây này. Đội trưởng, chị mau về đây đi!”
“Tôi về ngay!” Triệu Mộ Vân không tài nào ngờ được Mao Chấn Hùng sẽ tự thú, lại còn nhận là hung thủ giết người hàng loạt. Nếu Mao Chấn Hùng nói anh ta giết Quách Hải Đào, hoặc giết vợ cũ Hoắc Tư Kì thì Triệu Mộ Vân tin. Còn nếu nói anh ta là hung thủ của vụ giết người hàng loạt thì thật khó mà tin nổi.
Lúc Triệu Mộ Vân về đến sở thì Mao Chấn Hùng đã vào phòng thẩm vấn. Bởi vụ án có tầm ảnh hưởng quá lớn, nên phó giám đốc Hồ Minh Viễn đích thân ngồi trong phòng quan sát để theo dõi toàn bộ quá trình thẩm vấn. Thấy Triệu Mộ Vân đi vào, ông khẽ gật đầu, bảo cô cùng theo dõi với mình.
Cuộc thẩm vấn mới bắt đầu không lâu, người thẩm vấn là Cố Đức Vinh, đội trưởng Đội 1. Ông ta là người dày dạn kinh nghiệm, hiếm kẻ tình nghi nào có thể khai láo trước mặt ông ta.
Mao Chấn Hùng vẫn bình tĩnh như thường ngày, mặt không biểu lộ cảm xúc, như thể anh ta đang kể một chuyện không liên quan đến mình. Cố Đức Vinh cũng không vội ngắt lời, chỉ yên lặng nghe anh ta kể.
Mao Chấn Hùng bắt đầu nói từ vụ đầu tiên của Trương Tuệ Phương. Lời kể của anh ta hết sức đơn giản, thẳng thắn, rõ ràng, không văn vẻ dài dòng. Anh ta có thể nói chính xác địa điểm và thời gian khi Trương Tuệ Phương tự sát, khi anh ta vớt xác lên, và cả khi anh ta chặt xác nạn nhân, thậm chí liệt kê các vật dụng cần thiết. Anh ta còn mang dao tới giao nộp. Phòng giám định khoa học đã mang con dao đi xét nghiệm, chỉ cần có kết quả là sẽ gián tiếp chứng thực được những điều anh ta nói có thật hay không.
Mao Chấn Hùng kể chi tiết tới mức khiến người ta phẫn nộ. Ngay cả những tình tiết vụn vặn đến cảnh sát theo vụ án này còn chưa chắc nhớ được, anh ta cũng nhắc lại không sót chút nào. Từ vết bớt trên cơ thể nạn nhân đến việc nạn nhân đi tất nhãn hiệu nào… anh ta đều kể chính xác từng tí một.
“Trương Tuệ Phương và anh không có quan hệ gì với nhau, làm thế nào anh biết bà ấy sẽ tự sát?” Cố Đức Vinh chờ Mao Chấn Hùng thuật lại xong vụ Trương Tuệ Phương mới thong thả đặt câu hỏi.
Nghe câu này, Triệu Mộ Vân gần như nín thở.
“Tôi từng làm thiện nguyện, gặp Trương Tuệ Phương tới điểm từ thiện nhận cơm. Dần dà chúng tôi trở nên thân thiết, bà ta nhờ tôi gửi thư giúp, nhưng thư bị gửi trả về, tôi vô tình đọc được nội dung bức thư mới biết chuyện năm xưa của bà ta, cũng biết bà ta không chịu đựng nổi sự dằn vặt của lương tâm, có ý định tự sát.” Mao Chấn Hùng ngập ngừng giây lát rồi nói tiếp, “Các anh tới điểm từ thiện xác minh sẽ rõ.”
“Thư của Trương Tuệ Phương được gửi cho ai?” Cố Đức Vinh hỏi.
“Tôi nghĩ bà ta không chủ đích gửi cho ai cụ thể, địa chỉ và tên người nhận đều là giả, bà ta chỉ muốn tìm cách bộc bạch lòng mình.” Mao Chấn Hùng lắc đầu.
“Rõ ràng biết ý định tự sát của bà ấy nhưng anh không ngăn cản, ngược lại còn đợi bà ấy qua đời để chặt xác, anh có mục đích gì?” Cố Đức Vinh nghiêm giọng.
Triệu Mộ Vân thầm tán thưởng Cố Đức Vinh, năng lực thẩm vấn của ông ta không chê vào đâu được, cách đặt câu hỏi vô cùng hợp lý.
“Có những người sống khổ hơn chết, bà ta đã muốn được giải thoát, tại sao tôi phải ngăn cản?” Mao Chấn Hùng nói với giọng điệu chẳng buồn cự cãi. Anh ta im lặng một lát như đang nhớ lại điều gì, sau đó mới nói tiếp, “Tuy nhiên mong muốn được giải thoát của bà ta là ích kỉ và hèn nhát! Bà ta phải chuộc tội cho việc mình đã làm, sự thật năm xưa phải được đưa ra ánh sáng!”
Thấy vẻ mặt Mao Chấn Hùng vô cùng nghiêm túc, Cổ Đức Vinh định quở trách nhưng lại thôi. Nếu thực sự là hung thủ thì anh ta khác nào kẻ điên đâu, có giảng đạo lý đến mấy cũng không cứu rỗi nổi anh ta.
“Còn Thang Sướng thì sao?” Cố Đức Vinh hỏi tiếp. Là người thẩm vấn, ông ta hiểu bản thân nên nói càng ít càng tốt, để đối phương trình bày nhiều nhất có thể.
Vẫn như trước, Mao Chấn Hùng thuật lại chính xác quá trình gây án cùng từng chi tiết nhỏ trong vụ Thang Sướng.
“Thay vì mặc cô ta chết một cách yên lặng, chẳng phải sẽ ý nghĩa hơn nếu khiến cái chết của cô ta gây náo động dư luận, khiến những kẻ làm hại cô ta phải đền tội sao?” Mao Chấn Hùng phát biểu rất đanh thép.
“Nhảm nhí!” Cố Đức Vinh không nhịn được nữa, “Cô ấy còn trẻ, vẫn còn rất nhiều cơ hội, cái chết không phải cách giải quyết duy nhất. Còn anh, cứ cho là anh không tự tay giết hại cô ấy, thì anh vẫn là kẻ xúi giục cô ấy tự sát!”
Mao Chấn Hùng thoáng ngẩn người, nhưng không phản bác lại.
“Tôi muốn uống nước.” Mao Chấn Hùng bỗng nhiên yêu câu.
Cố Đức Vinh vẫy tay, cảnh sát gác bên ngoài mang vào một cốc nước.
Mao Chấn Hùng nhấp một ngụm nhỏ làm ướt môi rồi kể tiếp, “Còn Quách Hải Đào, tên cặn bã đó do chính tay tôi giết, sau đó chặt xác thành nhiều phần. Nợ máu phải trả bằng máu, lấy mạng phải đền mạng!”
Không ai nghi ngờ động cơ giết Quách Hải Đào của Mao Chấn Hùng. Anh ta trình bày chi tiết quá trình sát hại Quách Hải Đào.
Theo như Mao Chấn Hùng nói thì việc này không hề phức tạp. Anh ta chỉ việc viện cớ trao đổi về bồi thường dân sự để lừa Quách Hải Đào tới công viên rừng rậm, còn mình thì phục kích sẵn ở đó. Anh ta cũng chặt xác Quách Hải Đào ngay trong rừng, chuyển từng phần thi thể thành nhiều chuyến tới căn hộ của Quách Hải Đào, sau đó ghép chúng lại để hoàn thành nghi thức báo thù.
“Lôi Kiến Quân thì sao? Anh cũng tham gia vào vụ sát hại người này à?” Cố Đức Vinh đột nhiên bỏ qua vụ Quách Hải Đào, bất ngờ hỏi sang vụ khác.
Ngồi phía bên kia phòng thẩm vấn, Triệu Mộ Vân thấy tim mình giật thót. Cô dán mắt vào Mao Chấn Hùng, chờ đợi câu trả lời của anh ta.
Mao Chấn Hùng không đáp ngay, mà quay đầu nhìn tấm kính một chiều.
Triệu Mộ Vân biết Mao Chấn Hùng không thể nhìn thấy mình, nhưng cô vẫn có cảm giác ánh mắt anh ta xuyên qua lớp kính chĩa thẳng về phía cô. Tự nhiên cô thấy toàn thân ớn lạnh.
Mao Chấn Hùng quay đầu lại nhìn Cố Đức Vinh, nhấn mạnh từng tiếng, “Không, tôi hoàn toàn không biết chuyện Lôi Kiến Quân. Chắc có kẻ nào đó bắt chước tôi gây án.”
Mao Chấn Hùng vừa dứt lời, ánh mắt tất cả mọi người đều vô thức đổ dồn vào Triệu Mộ Vân. Hai tai ù đi, Triệu Mộ Vân chợt phát hiện hóa ra cô chưa từng thực sự hết yêu Quách Hồng Lương. Anh ta vẫn có thể tùy ý làm cô tổn thương như ngày nào, vũ khí của anh ta chính là những lời dối trá và sự phản bội.
Triệu Mộ Vân rời phòng quan sát, đi thẳng một mạch ra khỏi sở. Cô có cảm giác như bị ai bóp nghẹt cổ họng, giờ cô chỉ muốn tìm nơi vắng vẻ để hít thở không khí trong lành.
Tổ giám định khoa học đã tiến hành giám định lưỡi dao mà Mao Chấn Hùng giao nộp. Qua đối chiếu với vết cắt trên xương của thi thể ba nạn nhân, họ xác định được con dao này chính là hung khí chặt xác. Tổ thu thập chứng cứ cũng đã tới điểm từ thiện và công viên rừng rậm trong lời khai của Mao Chấn Hùng và tìm được các vật chứng khác.
Loạt án mạng giết người chặt xác đang không chút manh mối, nay đã tìm ra sự thật nhờ lời tự thú của kẻ tình nghi, tất cả mọi chuyện tưởng như đều đã có đáp án rõ ràng.
Nhưng có một người không tin Mao Chấn Hùng là hung thủ, đó là Phương Tử Kiện.
Triệu Mộ Vân lại ngồi đối diện Phương Tử Kiện, nói rằng hung thủ vụ giết người hàng loạt ra tự thú, lời khai và vật chứng đều đầy đủ, cảnh sát đã sắp xếp toàn bộ bằng chứng và chuyển giao cho viện kiểm sát, xét một mặt nào đó thì vụ án đã kết thúc.
“Nhưng anh yên tâm, tôi đảm bảo sẽ điều tra tiếp vụ giết vợ giúp anh.” Triệu Mộ Vân hứa.
Phương Tử Kiện nở nụ cười giễu cợt không buồn che đậy. “Vớ vẩn, anh ta không phải hung thủ thực sự đâu!”
“Không phải anh ta thì là ai?” Triệu Mộ Vân tới đây cũng vì không tin Mao Chấn Hùng là hung thủ. Nhưng nếu không phải anh ta thì không thể giải thích được tại sao anh ta không những có hung khí trong tay, mà còn biết tường tận tình tiết các vụ án. Triệu Mộ Vân hi vọng Phương Tử Kiện có thể cung cấp thêm manh mối.
“Tôi nói rồi, tôi không biết hung thủ là ai, nhưng chắc chắn hắn không phải Mao Chấn Hùng.” Phương Tử Kiện nói giọng chắc nịch.
“Chứng cứ đâu?” Triệu Mộ Vân chất vấn.
Phương Tử Kiện im lặng.
“Nếu anh không nói luôn bây giờ thì sau này không cần nói nữa.” Triệu Mộ Vân không hề uy hiếp mà chỉ nói đúng tình hình hiện tại.
Tất nhiên Phương Tử Kiện hiểu ý cô. Một người từ đâu nhảy ra nhận tội là chuyện hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của y. “Việc anh ta không thừa nhận vụ án Lôi Kiến Quân chính là bằng chứng rõ ràng nhất.” Phương Tử Kiện cuối cùng cũng lên tiếng.
“Đúng, tôi cũng rất muốn biết làm thế nào anh suy đoán được hung thủ sẽ giết người ở đâu và vào thời gian nào đấy?” Triệu Mộ Vân nhìn Phương Tử Kiện không chớp mắt, chỉ hận không thể nhào lên bóp cổ y.
Sau một hồi yên lặng, Phương Tử Kiện mới nói tiếp, “Internet.”
“Internet?”
“Đúng vậy, tất thảy mọi chuyện trong xã hội hiện đại, tất thảy mọi thông tin của tất cả mọi người, tài khoản ngân hàng, công việc, cuộc sống, người thân, bạn bè… thậm chí cả những chuyện cô cho là riêng tư, đều không thể che đậy trên internet, ít nhất trong mắt một số người như tôi chẳng hạn.” Phương Tử Kiện nở nụ cười đắc ý.
“Tương tự mạng lưới của cảnh sát sao?” Triệu Mộ Vân nhất thời cảm thấy mơ hồ.
“Tôi chỉ có thể nói nó giống mối quan hệ giữa đom đóm và
trăng.” Phương Tử Kiện ngừng lại, nhìn Triệu Mộ Vân rồi giải thích, “Lấy cô làm ví dụ, hầu như mỗi ngày cô đều thức dậy lúc 5 giờ 40 phút sáng, 6 giờ 30 ăn sáng ở Trần Kí, Hai, Tư, Sáu ăn hoành thánh, Ba, Năm ăn mì thịt bò, thứ Bảy, Chủ nhật ăn bánh bao với sữa đậu nành, ăn xong còn mua một phần mang về nhà. Ngày thường đúng 7 giờ cô có mặt ở cơ quan, thứ Bảy và Chủ nhật thì không cố định. Thức uống ưa thích nhất của cô là nước ép dứa, món ăn ưa thích là trứng xào cà chua, ca sĩ yêu thích nhất là Châu Kiệt Luân. Con gái cô học ở trường Mầm non Tử Hinh, cô dùng băng vệ sinh của hãng Hộ Bảo. Tôi có thể liệt kê liên tục không ngừng nghỉ trong một tiếng, cô muốn nghe tôi nói tiếp không?”
Triệu Mộ Vân mặt biến sắc. E là người thân thiết nhất bên cạnh cô cũng chưa chắc đã biết những tiểu tiết trong cuộc sống của cô như vậy.
“Anh đã làm gì?” Triệu Mộ Vân túm chặt cổ áo Phương Tử Kiện, “Tôi không hề đăng tải những thông tin này lên mạng.”
“Cô đừng kích động, tôi làm thế để tiện giải thích tiếp thôi.” Phương Tử Kiện từ tốn kéo tay Triệu Mộ Vân khỏi cổ áo mình, “Cô cài báo thức trên điện thoại đúng không? Điện thoại của cô kết nối internet. Khi đi mua đồ, cô có ba cách thanh toán là dùng tiền mặt, thẻ tín dụng và thanh toán điện tử, mà cho dù cô dùng tiền mặt thì hệ thống thu ngân vẫn kết nối internet, thẻ tín dụng và thanh toán điện tử thì khỏi cần giải thích. Hệ thống chấm công của sở cảnh sát kết nối internet. Xung quanh cô, từ máy tính, tivi, điện thoại di động đến hệ thống camera giám sát trên đường có thứ nào không kết nối internet? Trừ phi cô tự cô lập mình với thế giới này, còn nếu cô vẫn sống trong xã hội loài người, thì không giây phút nào cô tách biệt được mạng internet, tôi không nói quá đâu.”
“Tuy không phải chuyên gia mạng, nhưng tôi biết nhiều hệ thống mạng tách biệt khỏi mạng internet công cộng.”
Phương Tử Kiện chặn ngang lời bình luận rất nghiệp dư của Triệu Mộ Vân, gay gắt nói, “Sự tách biệt mà cô nói chẳng qua là trong mắt người bình thường, chứ trong mắt những người như tôi, cuộc sống mỗi ngày của các cô chẳng khác nào tồng ngồng đi giữa phố.”
Nhìn Phương Tử Kiện, Triệu Mộ Vân hít sâu, dựa lưng ra sau ghế, không biết phải đối đáp ra sao.
“Từ lúc chú ý tới vụ án này, tôi đã bắt tay vào tìm kiếm trên mạng và có vài thu hoạch, cô đoán thử xem kết quả thế nào?” Phương Tử Kiện úp mở.
Triệu Mộ Vân không đáp, yên lặng chờ y nói tiếp.
Mình tung mà không có người hứng, Phương Tử Kiện mất hứng. Y đã bị giam trong phòng biệt giam cả tháng trời, trò chuyện với Triệu Mộ Vân gần như là cơ hội duy nhất để y giao lưu với thế giới bên ngoài.
“Tôi lần theo manh mối, khi gần tìm ra hung thủ đứng sau thì hẳn đột nhiên xóa sạch mọi thông tin, cắt đứt con đường truy vết của tôi. Cho nên tôi chắc chắn hắn là chuyên gia internet tài giỏi hiếm có. Tiếc là khi đó tôi đang ngồi tù, trang thiết bị và thời gian có hạn, nếu không tôi nhất định đã bắt được hắn.” Phương Tử Kiện lộ rõ vẻ không cam lòng.
Nghe xong, Triệu Mộ Vân sững sờ. Cô nhớ trong vụ Lôi Kiến Quân, toàn bộ camera giám sát và hệ thống an ninh trong tòa Nam Đô Center đều không hoạt động, rõ ràng đã bị hacker xâm nhập. Nhìn vào lý lịch của Mao Chấn Hùng và Quách Hồng Lương, có thể thấy cả hai đều không có khả năng làm điều này. Mao Chấn Hùng đã dứt khoát phủ nhận bản thân có liên quan tới án mạng của Lôi Kiến Quân. Theo các chứng cứ thu thập được cho tới nay, quả thật Quách Hồng Lương là người đáng nghi nhất.
“Quan trọng hơn cả, căn cứ vào các hành động của hung thủ trên mạng khi đó, hắn sẽ giết thêm một người nữa, thời gian gây án là mùng 2 tháng Bảy, vẫn còn bảy ngày, bảy ngày nữa thôi!” Phương Tử Kiện nhấn mạnh.
“Không có địa điểm và mục tiêu sao?” Triệu Mộ Vân hỏi.
“Tôi điều tra tới đây thì bị hắn phát hiện. Sau đó hắn lập tức xóa sạch dữ liệu.” Phương Tử Kiện lắc đầu.
Triệu Mộ Vân trầm ngâm một lúc rồi nói, “Tôi hiểu rồi, ý anh là hung thủ lựa chọn đối tượng qua mạng internet, sau đó lại thông qua internet lấy thông tin nạn nhân, giám sát nhất cử nhất động của họ, sau đó mới lên kế hoạch sát hại, nạn nhân cuối cùng mới là mục tiêu thực sự của hắn, đúng chứ? Nhưng như vậy làm sao giải thích được tất cả những điều Mao Chấn Hùng làm? Tại sao anh ta lại có hung khí, tại sao anh ta biết tường tận về ba vụ đầu tiên, tại sao anh ta lại thừa nhận mình đã sát hại Quách Hải Đào?”
“Mọi chuyện đều có nguyên nhân của nó. Có thể Mao Chấn Hùng là một trong những người biết nội tình, hoặc anh ta chính là tòng phạm, nhưng hành động này của anh ta chắc chắn nằm ngoài tính toán của hung thủ, đây chính là sơ hở lớn nhất mà hung thủ để lộ!” Phương Tử Kiện trông hào hứng ra mặt, “Hung thủ là nhà ảo thuật hào nhoáng nhất tôi từng thấy, là thiên tài chỉ kém mình tôi!”
“Sao tôi có cảm giác bây giờ anh hứng thú với vụ án hơn cả việc rửa oan cho mình thế nhỉ?”
“Người phàm các cô sao hiểu được!” Phương Tử Kiện xoa tay, mắt sáng rực.
“Tôi hiểu, các anh đều bị điên!” Triệu Mộ Vân khẳng định chắc nịch.
Lý Tố Tố thử đi tìm Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, hi vọng họ có thể giấu Triệu Mộ Vân, giúp cô ta gặp Phương Tử Kiện.
Khổ nỗi hai người nghe xong liền co giò bỏ chạy, họ có gan tày trời cũng không dám giấu giếm cấp trên thêm lần nữa. Triệu Mộ Vân đã “dằn mặt” cả hai, nếu còn tái phạm sẽ bị nhốt vào phòng biệt giam.
Lý Tố Tố mắng hai người mấy câu, nhưng cũng bó tay. Có điều, cô ta sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, đường này không đi được thì đổi sang đường khác. Các lãnh đạo cấp cao hiện tại của Vân Hạ không muốn nói cũng không dám nói, vậy thì vẫn còn một người, chưa biết chừng người này có thể tiết lộ một số thông tin. Người đó chính là Lý Thanh.
Tuy đã rời Vân Hạ, cũng đã bán bớt cổ phần trong tay mình, song Lý Thanh vẫn được tính là cổ đông lớn. Sau khi rời công ty, Lý Thanh đi du lịch vòng quanh thế giới, làm công tác từ thiện, là một đại gia ẩn dật điển hình, sống cuộc sống an nhàn tự tại.
Khó khăn lắm Lý Tố Tố mới tìm được Lý Thanh. Người này rất kín đáo, ít lộ diện ở ngay cả hoạt động gây quỹ từ thiện do mình tổ chức, chứ đừng nói đến chuyện trò với giới truyền thông. Nếu bắt gặp anh ta trên đường, chẳng ai ngờ được anh ta có khối tài sản trị giá vài tỉ đồng, trông anh ta giống nghệ sĩ ăn mặc lôi thôi hơn.
Lý Tố Tố chặn Lý Thanh ở bến xe. Anh ta khoác ba lô, đi giày thể thao nhãn hiệu bình dân, mặc bộ quần áo gió, trông có vẻ như sắp đi du lịch.
“Chào anh, tôi là phóng viên Lý Tố Tố của tạp chí Tin tức trong tuần , xin phép làm phiền anh mấy phút được không?” Lý Tố Tố chặn trước cửa soát vé, cười híp cả mắt.
“Xin lỗi, tôi không nhận phỏng vấn, phiền cô tránh đường.” Lý Thanh mỉm cười nhưng giọng nói cực kì nghiêm túc.
“Tôi không định phỏng vấn…” Lý Tố Tố lại chắn đường, không cho Lý Thanh lách người qua, “Tôi muốn nói chuyện với anh về Phương Tử Kiện.”
Nụ cười trên môi thoắt cứng đờ, Lý Thanh lắc đầu, “Thế thì càng không có gì để nói. Phiền cô tránh ra, tôi phải lên xe.”
“Còn ba mươi phút nữa xe mới xuất phát, tôi chỉ xin mười phút, chuyện này rất quan trọng, xin anh đấy.” Không người đàn ông nào nhẫn tâm từ chối đôi mắt to ngấn lệ cộng thêm vẻ mặt nài nỉ của Lý Tố Tố, đây cũng là tuyệt chiêu của cô ta.
Lý Thanh bó tay chịu thua, đành nói, “Được rồi, cô muốn hỏi gì?”
Hai người tới phòng chờ cạnh đó ngồi nói chuyện.
“Anh có nhận xét gì về vụ án Phương Tử Kiện giết vợ?” Lý Tố Tố vào thẳng vấn đề.
“Đó là chuyện riêng của anh ta, tôi không có nhận xét gì hết.” Lý Thanh cũng trả lời rất nhanh.
“Nhưng nhiều năm nay Phương Tử Kiện vẫn liên tục kêu oan, nói mình không giết vợ.” Lý Tố Tố thử thăm dò.
Lý Thanh cười khẩy, “Loại người như anh ta không khác nào kẻ điên, có xảy ra chuyện gì thì tôi cũng không lấy làm lạ.”
“Nói thẳng ra, tuy công nghệ của Phương Tử Kiện là yếu tố chính giúp Vân Hạ phát triển, nhưng dường như không ai yêu quý hoặc muốn nhắc tới anh ta.” Lý Tố Tố nói ra thắc mắc trong lòng mình.
Lý Thanh thở dài, mãi không nói gì. Lý Tố Tố yên lặng chờ đợi. Theo kinh nghiệm của cô ta, lúc này tốt nhất không nên quấy rầy người được phỏng vấn.
“Nói ra chắc cô không tin, thật ra tôi rời khỏi Vân Hạ không phải vì bị mọi người bài xích, mà bởi vì tôi thấy sợ Phương Tử Kiện.” Cuối cùng Lý Thanh cũng lên tiếng.
“Anh sợ Phương Tử Kiện?” Lý Tố Tố không phải không tin, mà là không tài nào hiểu nổi.
“Không sai. Không ai có thể che giấu anh ta bất cứ điều gì.” Lý Thanh vặn nắp chai nước trong tay, tu một ngụm lớn, “Anh ta không bao giờ kiêng dè dùng năng lực đó của mình để dò xét bí mật của mọi người xung quanh. Cô xem, không phải như thế rất đáng sợ sao?”
Lý Tố Tố càng nghe càng hoang mang, “Phương Tử Kiện có năng lực gì để dò xét bí mật người khác?”
“Internet, mạng internet có ở khắp mọi nơi.” Lý Thanh tiếp tục giải thích, “Cô nhìn camera giám sát ngay trên đầu mình kìa, chỉ cần Phương Tử Kiện muốn, cho anh ta một chiếc máy tính có kết nối mạng, anh ta có thể kiểm soát chiếc camera này và nhìn thấy cô. Hoặc như điện thoại nằm trong túi cô, chỉ cần anh ta muốn, điện thoại di động của cô sẽ biến thành tại mắt của anh ta… Thông qua các thiết bị điện tử kết nối internet có ở khắp mọi nơi, anh ta có thể xuất hiện ở bất cứ đâu. Đối với anh ta, cô không có bí mật cũng chẳng có riêng tư. Lẽ nào như vậy không đáng sợ?”
Lý Tố Tố chết lặng. Cô ta không ngờ lại biết được chuyện ghê rợn nhường này từ miệng Lý Thanh.
“Cho nên, loại người như Phương Tử Kiện bị nhốt trong tù là tốt nhất.” Nói rồi Lý Thanh đứng dậy. Loa phát thanh trong bến xe bắt đầu thúc giục hành khách mau chóng lên xe.
“Anh Lý này, thế anh có nghĩ rằng Phương Tử Kiện đã sát hại Tô Tình Tình không?” Lý Tố Tố hỏi Lý Thanh nhưng cũng như đang tự hỏi mình.
“Nói thật, tôi không nghĩ anh ta sẽ tự tay giết người.” Lý Thanh bước qua cửa soát vé, dứt khoát đi thẳng lên xe.