Công Dân Tuân Thủ Pháp Luật

Lượt đọc: 1227 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
bắt cóc

Viện dưỡng lão Phúc An là một đơn vị tư nhân có trang thiết bị đầy đủ và đội ngũ nhân viên đông đảo. Tất nhiên giá tiền đi đôi với chất lượng, chi phí cho một người cao tuổi sống tại đây một năm phải vào khoảng hơn 200 nghìn.

Sau khi Hoắc Tư Kì qua đời, Hoắc Cương lấy lý do sức khỏe, chủ động từ chức tại công ty an ninh mạng do một tay mình sáng lập. Dù nghỉ việc thì ông vẫn là cổ đông của công ty, lợi nhuận mỗi năm từ công ty đủ cho ông an hưởng tuổi già.

Năm Hoắc Cương 40 tuổi, vợ ông qua đời vì ung thư, để lại đứa con gái Hoắc Tư Kì mới lên mười. Hoắc Cương gà trống nuôi con, nhìn con khôn lớn từng ngày, thi đỗ đại học, rồi tốt nghiệp, kết hôn… Điều khiến ông tự hào và kiêu hãnh nhất cả đời này chính là cô con gái Hoắc Tư Kì. Vậy nên, cái chết của con gái chính là cú sốc lớn nhất đối với ông, kể từ khi con gái qua đời, ông không còn cười được nữa.

Vụ tai nạn xảy ra không lâu thì Hoắc Cương ốm nặng. Sau khi ra viện, ông chuyển luôn vào sống trong viện dưỡng lão. Lúc đến viện dưỡng lão Phúc An, Triệu Mộ Vân chưa gặp trực tiếp Hoắc Cương ngay mà tới trung tâm sinh hoạt của viện trước. Cô muốn nói chuyện với nhân viên điều dưỡng và các cụ già khác trong viện đã.

Nhắc tới Hoắc Cương, mọi người ở đây đều gọi ông là “ông già kì quặc”. Hoắc Cương vào sống ở đây hơn hai năm, nhưng số lần ra khỏi phòng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Các cụ già mới tới thậm chí còn không biết trong này có người tên Hoắc Cương.

Các nhân viên điều dưỡng thì bảo Hoắc Cương mắc bệnh đãng trí ở người cao tuổi, tức bệnh Alzheimer. Dù ai nói gì với mình, hầu như ông đều không phản ứng lại. Tuy nhiên, ông vẫn ăn uống, sinh hoạt và nghỉ ngơi bình thường, sức khỏe không có gì đáng ngại, thành ra mọi người cũng không khó chịu với các hành vi hơi cổ quái của ông. Nói cách khác, ông giống “người vô hình” không thu hút sự chú ý.

Triệu Mộ Vân không hoàn toàn tin lời những người này, năm nay Hoắc Cương chỉ mới ngoài 60 tuổi, khả năng mắc bệnh Alzheimer không lớn. Có lẽ do ông quá đau buồn vì sự ra đi của con gái nên tâm trạng sa sút, không muốn chuyện trò với người khác.

Tiếp đó, Triệu Mộ Vân tới khu vực lễ tân hỏi thăm xem hơn hai năm qua có những ai tới thăm Hoắc Cương.

Nhân viên lễ tân lật lại ghi chép, Hoắc Cương không có nhiều khách khứa, ngoại trừ vài ba người thân tới thăm ông một, hai lần, thì Mao Chấn Hùng là người đến nhiều nhất, hầu như cứ cách một tháng là anh ta tới một lần.

Triệu Mộ Vân mím môi, chắc hẳn Mao Chấn Hùng phải yêu người vợ cũ Hoắc Tư Kì lắm mới quan tâm cha vợ ngay cả sau khi vợ lìa đời.

“Mỗi lần tới, Mao Chấn Hùng thường ở lại bao lâu?” Triệu Mộ Vân hỏi nhân viên lễ tân.

“Chỗ chúng tôi chỉ yêu cầu khai báo lúc vào thăm chứ không quá chú ý khi nào khách ra về. Tuy nhiên, khách tới thăm nom bình thường ở lại lâu nhất cũng chỉ mấy chục phút.” Nhân viên lễ tân vừa nói vừa sắp xếp lại các cuốn sổ ghi chép.

Triệu Mộ Vân hỏi thêm về việc Mao Chấn Hùng tới thăm nom, ví dụ hai người đã trao đổi những gì, hay anh ta có mang quà cáp không… Nhân viên lễ tân chỉ trả lời qua quýt, xem ra họ thực sự không để tâm tới những việc này.

“Đồng chí cảnh sát, cô cứ hỏi thẳng ông Hoắc Cương thì hơn.” Nhân viên lễ tân đề xuất.

“Tôi nghe các điều dưỡng bảo ông Hoắc Cương mắc bệnh đãng trí ở người cao tuổi, không phải sao?” Triệu Mộ Vân hỏi ngược lại.

“Nói linh tinh, chẳng qua ông Hoắc Cương không thích trò chuyện, chứ nào có mắc bệnh đãng trí. Tôi còn thấy ông ấy đọc sách, chơi xếp gỗ nữa kìa.” Nhân viên lễ tân cười đáp.

“Chơi xếp gỗ?” Triệu Mộ Vân tò mò hỏi.

Nhân viên lễ tân gãi đầu, suy nghĩ một chút rồi nói, “Cũng không hẳn là xếp gỗ, em bé nhà tôi cũng hay chơi lắm, gọi là lắp ghép mô hình thì đúng hơn.”

Triệu Mộ Vân gật đầu, “Nhờ cô dẫn tôi tới phòng của ông Hoắc Cương, tôi muốn nói chuyện trực tiếp với ông ấy.”

“Được, mời cô đi theo tôi.” Nhân viên lễ tân dẫn Triệu Mộ Vân lên tầng năm. Hoắc Cương ở phòng 507 nằm cuối hành lang.

“Bác Hoắc Cương ơi, có người tới thăm bác.” Nhân viên lễ tân gõ nhẹ lên cửa, gọi lớn. Trong phòng không có tiếng trả lời.

“Bác Hoắc Cương ơi, chúng tôi vào nhé.” Chờ thêm một lát, nhân viên lễ tân vặn tay nắm cửa.

Phòng ở viện dưỡng lão không rộng lắm, nhưng bày biện đẹp mắt như một căn hộ studio độc lập. Trong phòng còn có ban công nhỏ trồng rất nhiều hoa lưu ly*, những bông hoa màu lam nhạt đung đưa trong gió đến là vui mắt.

Giường ngủ kê cuối phòng, trên giường trải bộ ga gối màu trắng, có lẽ viện dưỡng lão phân phát đồng loạt. Trên đầu giường treo bức danh họa Chúa Giê-su trên thập tự giá của họa sĩ người Tây Ban Nha Dalí*. Tuy chỉ chép lại theo tác phẩm gốc, nhưng bức tranh tương đối tinh xảo, thể hiện rõ vẻ thần bí và trang nghiêm của tôn giáo.

Tên gọi của hoa lưu ly trong một số ngôn ngữ có nghĩa là “xin đừng quên tôi”.

Salvador Felipe Jacinto Dalí Domènech (1904-1989), họa sĩ phong cách siêu thực rất nổi tiếng thế kỉ 20.

Cạnh giường kê ghế nằm bằng mây, Hoắc Cương đang ngồi đó ngắm hoa lưu ly trên ban công, tâm hồn như đã bay tận nơi nào.

Nhân viên lễ tân nhìn Triệu Mộ Vân rồi rời khỏi phòng, đóng cửa lại.

Giữa phòng có chiếc bàn vuông. Triệu Mộ Vân để ý thấy trên mặt bàn xếp đầy những “mảnh gỗ” mà nhân viên lễ tân nhắc tới. Đó là mô hình xương người mới xếp được hơn một nửa nên trông như cụt tay chân, rất gây chú ý. Bên cạnh mô hình là máy tính xách tay màu đen đang đóng lại. Nhìn những vật dụng này, rõ ràng có thể thấy Hoắc Cương không hề mắc bệnh Alzheimer.

Vì cả Hoắc Cương và Triệu Mộ Vân đều không lên tiếng, căn phòng trở nên yên ắng lạ thường, thi thoảng vắng tới tiếng chim hót ngoài cửa sổ.

Triệu Mộ Vân cẩn thận quan sát Hoắc Cương. Ông có thân hình gầy gò, tóc hoa râm, mặc quần áo ngủ, trông chẳng khác mấy những cụ già cô gặp dưới tầng.

“Chào bác, tôi là Triệu Mộ Vân, đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự số 3 Sở Cảnh sát thành phố Nam Đô, tôi tới gặp bác để tìm hiểu vài chuyện.” Triệu Mộ Vân phá tan bầu không khí im lặng.

đâu Lúc này Hoắc Cương mới có phản ứng. Ông hơi ngoảnh nhìn Triệu Mộ Vân, ánh mắt ảm đạm thiếu sức sống. “Mời ngồi.” Cuối cùng Hoắc Cương cũng mở lời.

sang Ngồi đối diện ông, Triệu Mộ Vân vào thẳng vấn đề. “Tôi muốn tìm hiểu chuyện về Hoắc Tư Kì con gái bác.”

Gân xanh trên trán Hoắc Cương khẽ giật giật. Mặc dù đã ba năm trôi qua, nhưng nỗi bi thương phủ lên gương mặt ông trong chớp mắt.

“Lâu thế rồi, vẫn có người nhớ tới con bé sao?”

“Sẽ luôn có người nhớ tới cô ấy.” Triệu Mộ Vân nói lập lờ đa nghĩa, cũng nhằm mục đích an ủi Hoắc Cương.

“Tư Kì mất đã lâu, còn cần điều tra chuyện gì nữa?” Hoắc Cương hỏi.

“Quách Hải Đào đã bị sát hại.” Triệu Mộ Vân nói rành rọt từng tiếng, ánh mắt dõi theo sắc mặt Hoắc Cương với vẻ hết sức tự nhiên.

“Ồ.” Hoắc Cương không tỏ thái độ, “Chẳng lẽ có liên quan tới Tư Kì ư?”

“Có thể có, có thể không, tôi chỉ làm đúng phần việc của cảnh sát, mong bác hiểu cho.” Triệu Mộ Vân thẳng thắn trả lời. “Có gì cô cứ hỏi.” Hoắc Cương thở dài.

“Trước vụ tai nạn, quan hệ giữa Mao Chấn Hùng và con gái bác thế nào?”

“Bọn trẻ chung sống với nhau, khó tránh có lúc xung đột.”

“Tức là quan hệ giữa họ không được hòa hợp, thường xuyên cãi cọ phải không?”

Hoắc Cương không lên tiếng, chỉ lẳng lặng gật đầu.

“Bác biết chuyện giữa Hoắc Tư Kì và Uông Minh Sách từ lúc nào?”

“Sau khi tai nạn xảy ra.” Bàn tay Hoắc Cương khẽ run rẩy. “Mao Chấn Hùng có từng trách móc bác không? Ý tôi là về chuyện giữa Hoắc Tư Kì và Uông Minh Sách.”

“Nó chẳng nói gì cả, chẳng bao giờ nhắc tới chuyện này trước mặt tôi.”

“Mao Chấn Hùng có thường xuyên tới thăm bác không?” Triệu Mộ Vân biết thừa nhưng vẫn hỏi.

Hoắc Cương gật đầu.

“Anh ta có bao giờ nhắc tới Quách Hải Đào với bác không?”

“Các cô nghi ngờ nó?” Hoắc Cương ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Triệu Mộ Vân.

“Không phải nghi ngờ, tôi chỉ muốn tìm hiểu sự tình.” Triệu Mộ Vân giải thích.

“Tôi chưa từng nghe nó nhắc đến… nhưng..” Hoắc Cương ngập ngừng.

“Nhưng sao?”

“Không có gì.” Hoắc Cương lắc đầu, “Chắc không phải đâu, thằng bé không ngu.”

“Bác Hoắc Cương, hi vọng bác có thể cho biết cụ thể tình hình.”

Hoắc Cương trầm ngâm một hồi mới lên tiếng, “Có lần nó tới thăm tôi, kể rằng đã đi viếng mộ Tư Kì, bảo con bé cuối cùng có thể yên nghỉ rồi.”

“Bác còn nhớ đó là khi nào không?” Triệu Mộ Vân hỏi.

“Cô chờ chút.” Hoắc Cương đứng dậy, bước tới bên giường, giở lịch để bàn ra xem, “Có lẽ là 11 tháng Tư, sinh nhật Tư Kì.”

Triệu Mộ Vân không khỏi bất ngờ, 11 tháng Tư chính là ngày phát hiện thi thể Quách Hải Đào. Xét hành vi thái độ của Mao Chấn Hùng có thể thấy anh ta yêu Hoắc Tư Kì rất sâu đậm, như vậy, anh ta hoàn toàn có động cơ sát hại Quách Hải Đào. Mặt khác, Mao Chấn Hùng còn giấu giếm mối quan hệ giữa mình với Quách Hải Đào, không rõ trong chuyện này còn ẩn chứa bí mật nào không? Thoắt cái, gần như toàn bộ nghi vấn đều chỉ về phía Mao Chấn Hùng.

“Đội trưởng Triệu, Mao Chấn Hùng chắc sẽ không làm chuyện gì ngu ngốc đâu đúng không?” Hoắc Cương lúc này hệt như một cụ già khó xử.

“Bác yên tâm, cảnh sát sẽ điều tra cẩn thận.” Triệu Mộ Vân an ủi.

“Vậy thì tốt.” Hoắc Cương thở dài, lại ngồi xuống ghế, dáng vẻ vô cùng yếu ớt mệt nhọc.

Đứng dậy chào tạm biệt, Triệu Mộ Vân nhìn thấy phía sau cánh cửa treo bức ảnh chụp chung của hai cha con Hoắc Cương. Hoắc Tư Kì mặc áo và đội mũ cử nhân, ôm cánh tay cha mình, trên khuôn mặt là nụ cười tươi rói. Hoắc Cương mặc vest xanh, trông có vẻ dè dặt nhưng đôi mắt ánh lên vẻ tự hào, gương mặt tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.

Triệu Mộ Vân khẽ thở dài, không nói gì thêm mà chỉ nhẹ nhàng kéo cửa đi ra ngoài.

Tiếng thở dài khe khẽ của cô đã khiến Hoắc Cương chú ý. Ông quay đầu lại, nhìn bức ảnh mình treo sau cửa, kí ức của ông liền quay trở về buổi sáng ngập tràn ánh nắng ấy.

Hôm nay, Hoắc Cương dậy rất sớm. Ông vội vã rời giường để sắp xếp ổn thỏa mọi việc ở công ty, đồng thời dời lại cuộc hẹn với khách hàng. Hôm nay là lễ tốt nghiệp của con gái, với ông mà nói, chẳng chuyện gì quan trọng hơn chuyện này.

Nhưng có một điều còn làm khó ông hơn cả công việc: ông nên mặc bộ cánh nào để dự lễ tốt nghiệp con gái đây. Nếu vợ còn sống, ông chẳng bao giờ phải bận tâm mấy chuyện này, bởi vì bà luôn giúp ông chọn được những thứ thích hợp, kể cả quần áo. Nhớ tới người vợ đã qua đời, trong lòng ông dâng lên một nỗi xót thương. Lúc hấp hối, vợ nắm chặt tay ông, câu cuối cùng bà nói là: “Tôi giao con gái lại cho ông nhé.” Nếu bây giờ bà vẫn còn sống, chắc hẳn bà sẽ còn hân hoan và hài lòng hơn cả ông khi chứng kiến con gái được như ngày hôm nay.

Ông thử hết bộ vest này đến bộ vest khác, màu đen hơi u ám, màu xám lại hơi già. Cuối cùng ông quyết định mặc sơ mi trắng cùng bộ vest xanh, trông có vẻ trẻ trung năng động.

Buổi lễ tốt nghiệp bắt đầu lúc 9 giờ, Hoắc Cương có mặt tại hội trường sớm hơn một tiếng. Hội trường được dựng tại sân bóng ngoài trời, tuy mới 8 giờ sáng nhưng đã chật ních sinh viên và phụ huynh.

Hoắc Cương khó khăn lắm mới tìm được vị trí của lớp con gái giữa biển người, vài vị phụ huynh quen mặt chào hỏi ông, mấy ông bố bà mẹ cùng nhau tán gẫu. Họ chúc mừng nhau, khen ngợi con cái nhau.

Hoắc Cương không nói nhiều, chỉ luôn giữ nụ cười trên môi. Ông gần như chẳng để tâm lời mọi người xung quanh, mà chỉ ngước nhìn về phía sân khấu. Con gái Hoắc Tư Kì của ông đang ngồi trên bàn đại biểu, hôm nay con gái ông sẽ phát biểu trong lễ tốt nghiệp với tư cách sinh viên tốt nghiệp xuất sắc.

Tiếng chuông báo reo vang, buổi lễ tốt nghiệp chính thức bắt đâu. Sau phần mở đầu của người dẫn chương trình, các sinh viên tốt nghiệp xuất sắc lần lượt phát biểu. Hoắc Tư Kì là người đầu tiên bước lên bục, trông cô rạng rỡ và tràn đầy tự tin. Cô bày tỏ lòng biết ơn, đồng thời thể hiện kì vọng vào tương lai tươi sáng!

Ngồi bên dưới dõi theo con gái, Hoắc Cương đỏ hoe hai mắt tự lúc nào. Buổi lễ vừa kết thúc là Hoắc Tư Kì xuống ngay sân khấu chạy về phía cha. Hoắc Cương ôm con gái, dịu dàng xoa đầu cô.

“Cha ơi, chúng ta chụp ảnh kỉ niệm đi!” Hoắc Tư Kì cười ôm lấy cánh tay Hoắc Cương, kéo ông ra phía dưới sân khấu.

Một cậu sinh viên đứng gần đó giúp hai cha con chụp lại khoảnh khắc vui vẻ hạnh phúc này. Cậu sinh viên đó chính là Mao Chấn Hùng.

Nghĩ tới đây, Hoắc Cương thấy trong lòng quặn thắt. Ông ngửa cổ lên khó nhọc thở hổn hển.

Không hổ danh là cây bút hàng đầu của tạp chí Tin tức trong tuần , Lý Tố Tố chỉ mất một ngày là hoàn thành bản thảo bài viết “Vụ án Trương Ninh ngộ sát Lư Phi”. Trong bài viết, những người có liên quan đều được giấu tên. Dựa trên thông tin mà Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài điều tra được, Lý Tố Tố thêm vào những liên tưởng và suy đoán hợp lý, chủ yếu dùng giọng điệu mập mờ, đồng thời xây dựng một nhân vật hư cấu đứng ra tiết lộ sự thật, kể lại một cách đầy lôi cuốn vụ án còn tồn đọng nhiều điểm nghi vấn.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài là hai độc giả đầu tiên. Sau khi đọc xong, cả hai phải ngả mũ bái phục năng lực thêu dệt câu chuyện của Lý Tố Tố. Ngoài những chi tiết họ điều tra được, bài viết còn thêm thắt chuyện tình yêu đầy thăng trầm về chàng trai Trương Ninh trẻ người non dạ bị Tô Tình Tình mê hoặc, chấp nhận chịu tội thay cô ta, mất đi tiền đồ tươi sáng, thậm chí khiến mẹ ruột của mình qua đời trong uất ức.

“Anh mà là Trương Ninh, đọc được bài này chắc anh sẽ liều mạng với tác giả luôn!” Vu Đức Chính lén nói đùa với Hoàng Hưng Tài.

Hoàng Hưng Tài thì không sao cười nổi. Chẳng hiểu sao cậu cứ thấy lo lo.

Bài viết vượt qua các vòng xét duyệt của tòa soạn, giành được suất đăng trên tạp chí tuần, tiêu đề còn được in trên trang bìa.

Đến khi tạp chí Tin tức trong tuần kì đó được phát hành, ban đầu bài viết chỉ lôi kéo được sự quan tâm trong phạm vi nhỏ. Về sau, do độc giả thảo luận quá sôi nổi về vụ án, bài viết đã nhanh chóng phủ sóng khắp các mạng xã hội lớn, kéo theo vô số bình luận và lời đồn thổi. Thậm chí, nhiều người ưa hóng chuyện còn dựa vào các chi tiết trong bài viết, suy ra được đây chính là vụ án mạng tại trường Trung học số 16 thành phố Nam Đô hơn mười năm trước, theo đó, tên họ của những người có liên quan đều bị công khai.

Lý Tố Tố làm việc nhanh nhẹn dứt khoát. Sau khi lôi kéo đủ sự quan tâm từ dư luận, cô giúp Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đăng tin tìm người trên Báo chiêu Nam Đô và các trang mạng xã hội dưới danh nghĩa em gái Lư Phi.

Ngay buổi tối đăng tin tìm người, đã có gần 100 lá thư điện tử gửi về hòm thư của Lý Tố Tố. Có điều, hầu hết đều là thư quấy rối hoặc quảng cáo, một số còn giả danh Trương Ninh. Tuy nhiên, đến 5 giờ chiều hôm sau, có một email gửi tới đã khiến Lý Tố Tố chú ý.

Email này không viết theo mẫu viết thư thông thường, mà chỉ nói một câu đơn giản.

Con dao đa năng Thụy Sĩ không phải của Trương Ninh, người giết anh trai cô không phải hắn, hung thủ thực sự là người khác, muốn biết chân tướng thì 9 giờ tối nay tới nhà máy gang thép cũ nói chuyện trực tiếp.

Trong bài viết, Lý Tố Tố không hề nói hung khí giết người là dao đa năng Thụy Sĩ, mà chỉ viết chung chung là một vật sắc nhọn. Không nhiều người biết về hung khí thực sự, nên email này có độ tin cậy tương đối cao.

Lý Tố Tố gọi điện cho Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài, đồng thời chuyển tiếp email cho họ. Đọc xong, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài lập tức tới tìm Lý Tố Tố.

“Tối nay chúng ta tới gặp kẻ bí ẩn này xem có phải Trương Ninh không!” Lý Tố Tố hết sức vui mừng. Là người làm báo, cô ta không hề muốn bị cho ra rìa.

“Liệu có nguy hiểm không?” Hoàng Hưng Tài hơi lo lắng.

“Trước tiên chúng ta cứ báo cáo với đội trưởng Triệu.” Vu Đức Chính rút điện thoại ra.

Lý Tố Tố giật lấy điện thoại của anh ta, “Mộ Vân điều tra vụ giết người hàng loạt là đủ áp lực rồi. Hai cậu dù gì cũng là đàn ông sức dài vai rộng, đừng khiến Mộ Vân phải phân tâm vì mấy chuyện cỏn con. Có hai cậu bảo vệ tôi còn chưa đủ chắc?”

“Chị nói cũng…” Vu Đức Chính bắt đầu do dự.

“Chị Lý, để đảm bảo an toàn, tôi thấy…” Hoàng Hưng Tài vẫn muốn khuyên can Lý Tố Tố.

“Cậu lắm lời quá, giờ đã hơn 6 giờ rồi, rốt cuộc các cậu có muốn điều tra không? Không điều tra tôi về.” Lý Tố Tố thu dọn đồ đạc.

“Có chứ! Sao lại không điều tra, khó khăn lắm mới tìm được manh mối cơ mà. Chúng ta xin cấp thêm hai khẩu súng, xem đối phương làm gì được?” Vu Đức Chính hạ quyết tâm.

“Vẫn cần lên kế hoạch cụ thể chứ. Nếu ba chúng ta cùng xuất hiện, đối phương chưa chắc đã chịu lộ mặt.” Hoàng Hưng Tài nói.

“Chẳng phải cảnh sát có thiết bị theo dõi sao? Đeo cái đó lên người tôi, nếu xảy ra bất trắc, các cậu lập tức xông ra giải cứu mỹ nhân là được.” Lý Tố Tố xưa nay luôn liều lĩnh, chưa kể Trương Ninh còn liên quan tới vụ án Phương Tử Kiện giết vợ, dù kết quả điều tra có giúp lật lại vụ án hay không thì vẫn là tin tức lớn. Đây là nguyên nhân chính khiến cô ta kiên quyết muốn đi cùng. Lý Tố Tố thừa biết Triệu Mộ Vân là người cứng nhắc, đặt nặng nguyên tắc, nếu thấy có nguy hiểm chắc chắn sẽ không cho mình tham gia, nên Lý Tố Tố mới ngăn cản Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài báo cáo với Triệu Mộ Vân.

“Thiết bị thì có… Thôi được rồi, chúng ta cứ về sở lấy đồ đã sau đó cùng nhau tới nhà máy gang thép cũ.” Vu Đức Chính đưa ra quyết định.

Đã đến nước này, Hoàng Hưng Tài thấy mình không tiện phản đối nữa, dù sao thì việc tìm Trương Ninh cũng là chìa khóa phá giải bí ẩn của vụ án này.

Nhà máy gang thép cũ nằm ở ngoại ô phía Bắc thành phố Nam Đô, từng làm ăn rất phát đạt những năm 80-90 của thế kỉ XX. Về sau, vì cạnh tranh thị trường quá gay gắt nên nhà máy phá sản, hiện giờ chỉ còn là khu nhà xưởng bỏ hoang mọc đầy cỏ dại.

Lý Tố Tố, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài lái chiếc xe van màu đen dễ ẩn nấp, đỗ cách khu nhà xưởng bỏ hoang không xa. Lý Tố Tố mang theo thiết bị liên lạc, máy nghe lén và camera hồng ngoại siêu nhỏ. Cô ta còn tự chuẩn bị bình xịt hơi cay để trong túi xách.

“Chị cẩn thận nhé. Nếu phát hiện có gì bất thường, chị phải bỏ chạy ngay, chúng tôi sẽ trông chừng chị!” Vu Đức Chính dặn dò.

Lý Tố Tố thận trọng gật đầu. Cô ta bật đèn pin, đi về phía nhà xưởng bỏ hoang.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài ngồi trên xe, cẩn thận quan sát tình hình thông qua thiết bị giám sát. Bốn bề tối đen như mực, cỏ dại mọc quá đầu gối, côn trùng và ruồi muỗi bay khắp nơi, không gian oi ả khó chịu. Lý Tố Tố giơ cao đèn pin, vừa đi vừa quan sát tứ phía. Lúc này cô ta hơi hối hận, chỗ này có ma nó thèm tới? Ai lại hẹn gặp ở nơi như thế này chứ, đối phương chắc chắn có ý đồ xấu. Cô ta định quay về, nhưng nghĩ tới tin tức về vụ Phương Tử Kiện chắc chắn sẽ thu hút dư luận, cô ta đành cắn răng bước nhanh hơn.

“Chị Lý, đi chậm lại cho hình ảnh ổn định, đừng nóng vội.” Hoàng Hưng Tài nhắc nhở.

“Biết rồi.” Lý Tố Tố khẽ đáp. Cô ta đã vượt qua được đám cỏ dại quỷ tha ma bắt để tới trước cửa chính khu nhà xưởng.

Ngày trước nhà xưởng còn lắp cửa xếp sắt, nhưng đã bị tháo dỡ từ lâu, chỉ còn lại thanh sắt phế liệu chất đống quanh đó. Ánh đèn pin chiếu vào khiến khung cửa nhìn hệt như con quỷ đang ngoác cái miệng máu me chết chóc.

Lý Tố Tố thấy trong lòng thấp thỏm, nhưng vẫn bước vào. Cô ta giơ đèn quét quanh một lượt, trong nhà xưởng khá rộng lớn, ánh đèn pin không chiếu sáng hết được, bốn bề ngổn ngang phế liệu, còn cả khung sắt, cầu thang và nồi hơi gỉ sét. “Tôi là em gái Lư Phi, có ai ở đây không?” Lý Tố Tố vừa gọi lớn vừa nhìn đồng hồ đeo tay, lúc này đã là 9 giờ 5 phút.

Lý Tố Tố lại gọi thêm mấy tiếng, âm thanh vang vọng khắp nhà xưởng thênh thang, nhưng không ai đáp lời.

“Vẫn không chịu ra là tôi đi đấy nhé!” Lý Tố Tố từ từ lùi ra cửa.

“Xem ra mình bị lừa rồi, chị Lý, quay về thôi.” Hoàng Hưng Tài nói qua mic tai nghe.

Tuy hơi không cam lòng, nhưng Lý Tố Tố vẫn quyết định rời khỏi đây. Song đúng lúc cô ta quay người lại, chợt có một bóng đen nhảy ra từ góc tối.

Lý Tố Tố bị bịt miệng và kẹp chặt cổ, chỉ có thể ú ớ những tiếng khó nghe. Cô ta ra sức giãy giụa, nhưng kẻ đó rất khỏe, cô ta không tài nào cựa quậy được. Cùng lúc đó, Lý Tố Tố ngửi thấy mùi hăng hắc xộc vào mũi mình, một tích tắc sau, cô ta mất đi ý thức.

“Không ổn, xảy ra chuyện rồi!” Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài cuống cuồng nhảy xuống xe, lao vào khu nhà xưởng.

Nhưng đối phương đã chuẩn bị từ trước. Tiếng nổ máy vang lên, một chiếc việt dã màu đen không gắn biển số từ trong nhà xưởng lao vọt ra ngoài, hất tung phế liệu trước cửa, xẹt qua như tia chớp lóe lên giữa màn đêm.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài suýt bị húc ngã, may mà hai người kịp lăn sang hai bên tránh. Họ định nổ súng nhưng lại sợ vô tình làm Lý Tố Tố bị thương.

“Lái xe đuổi theo!” Vu Đức Chính hét lớn.

Hoàng Hưng Tài bừng tỉnh, đây là lần đầu tiên cậu gặp phải tình huống này nên nhất thời không phản ứng kịp.

Vu Đức Chính lái xe đuổi theo, đạp hết cỡ chân ga, theo sát chiếc việt dã của đối phương.

Lúc này Hoàng Hưng Tài đã bình tĩnh phần nào. Ngồi ghế phụ lái, cậu lập tức liên lạc về tổng đài qua bộ đàm để yêu cầu chi viện.

Xe việt dã không chạy về thành phố Nam Đô, mà men theo đường rừng phóng về hướng lâm trường Đại Đông Sơn.

Lúc này, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài mới nhận ra lý do đối phương hẹn gặp tại nơi này. Đó là vì đằng sau nhà máy gang thép chính là lâm trường Đại Đông Sơn mênh mông bát ngát. Nơi đây hiếm người qua lại, đường đi gập ghềnh khúc khuỷu, cảnh sát chẳng thể bố trí chướng ngại vật trên đường, dù chi viện kịp đến hỗ trợ cũng khó lòng chặn được xe.

Vu Đức Chính đã vài lần áp sát xe đối phương, nhưng hắn đều thoát được nhờ tận dụng địa hình và các tính năng vượt trội của xe việt dã.

Đột nhiên, chiếc việt dã ra khỏi đường chính, luồn lách vào con đường mòn quanh co đi sâu vào rừng.

Vu Đức Chính không còn cách nào khác ngoài tiếp tục bám theo, nhưng dòng xe van có gầm thấp và khung đồ sộ, chưa đi được bao xa đã kẹt lại.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài chỉ có thể nhảy xuống xe, giương mắt nhìn chiếc việt dã dần khuất dạng giữa cánh rừng ngút ngàn.

Từ chỗ Hoắc Cương trở về, Triệu Mộ Vân mơ hồ có cảm giác con người Hoắc Cương khá kì lạ. Một mặt, ông ta có vẻ yếu ớt, bi thương và tuyệt vọng, nhưng mặt khác, ông ta kín kẽ, cẩn trọng, thậm chí gian xảo. Lẽ nào cô quá đa nghi? Triệu Mộ Vân thở dài, vẫn định đặt trọng tâm điều tra vào Mao Chấn Hùng, nhất là các mối làm ăn giữa công ty anh ta và tập đoàn Bác Đại ba năm trước, xem xem giữa họ có gì mờ ám không.

Những chuyện này Triệu Mộ Vân không tiện điều tra dưới danh nghĩa cảnh sát, bởi thứ nhất, cô thiếu bằng chứng xác thực nên bị vướng các loại thủ tục, thứ hai, cô không muốn đánh rắn động cỏ. Sau một hồi cân nhắc, cô đành nhờ bạn bè làm trong cục thuế giúp đỡ, vì suy cho cùng, họ mới có lý do hợp lý để tiến hành kiểm tra sổ sách doanh nghiệp.

Nhờ sự giúp đỡ của bạn bè trong cục thuế, Triệu Mộ Vân lấy được danh mục hợp tác giữa hai doanh nghiệp trong năm năm trở lại đây. Tuy không thông thạo lĩnh vực tài vụ, nhưng qua các bảng biểu báo cáo, Triệu Mộ Vân vẫn phát hiện được một số điểm bất thường.

Sau khi Quách Hải Đào vào tù do say rượu lái xe gây tai nạn, số lượng xi măng mà tập đoàn Bác Đại nhập từ Hải Đồ Tinh có xu hướng tăng dần từng tháng, cho tới giờ, công ty Hải Đồ Tinh đã trở thành nhà cung ứng vật liệu xi măng chủ chốt của Bác Đại. Khó hiểu hơn cả, giá xi măng mà Hải Đồ Tinh cung cấp cho Bác Đại cao hơn rõ rệt so với giá thị trường, nếu lấy lý do chất lượng tốt để giải thích cho cái giá này thì thực sự không thuyết phục.

Con người sống ở đời đa số thường làm mọi thứ vì lợi ích. Phía sau mối làm ăn bất hợp lý, ắt phải tồn tại sự chuyển giao lợi ích bất thường nào đó.

Đúng lúc Triệu Mộ Vân định tìm hiểu xem Mao Chấn Hùng có móc nối với vị lãnh đạo nào của tập đoàn Bác Đại không, thì cô nhận được điện thoại của Vu Đức Chính.

“Đội trưởng Triệu, chị Lý Tố Tố bị bắt cóc rồi!” Đầu máy bên kia vang lên giọng nói gấp gáp của Vu Đức Chính.

“Bắt cóc? Mấy cô cậu đã làm gì?” Tim Triệu Mộ Vân giật thót.

Vu Đức Chính không dám tiếp tục giấu giếm, trình bày chi tiết toàn bộ sự việc cho cô nghe.

“Chúng tôi nhất thời sơ suất, không ngờ đối phương chuẩn bị cẩn thận như vậy…”

“Chưa nói chuyện này vội, các cậu nhanh chóng bám theo dấu vết chiếc xe kia để lại, đi bộ mà lần theo, tôi tới đó ngay!” Lúc này, Triệu Mộ Vân đã tới chỗ ô tô của mình. Cô cúp máy, leo phắt lên xe, đạp chân ga, phóng vọt ra khỏi bãi đỗ.

Lý Tố Tố tỉnh lại dưới ánh nắng chói chang. Cảm thấy cánh tay đau nhức rã rời, cô ta mới phát hiện hai tay mình bị trói ngược ra sau lưng. Cố nghiêng đầu tránh ánh nắng rọi thẳng vào mặt, cô ta chớp mắt một lúc mới nhìn rõ mình đang ở nơi nào.

Đây là căn nhà gỗ nhỏ cũ nát, bốc mùi ẩm mốc. Nhìn qua cửa sổ, Lý Tố Tố thấy bên ngoài là rừng cây, còn bản thân thì bị trói vào cột gỗ. Cô ta thử kéo dây thừng nhưng cánh tay vẫn không nhúc nhích, chỉ tổ bị siết đau hơn.

Trong nhà có vài món đồ gia dụng đơn giản: bàn, ghế, giường và giá gỗ. Cách cô ta không xa là cái bếp kiểu cũ, bên dưới đang đốt củi, thi thoảng lại phát ra tiếng nổ lép bép. Trên bếp có một cái nồi sắt, bên trong đang nấu món gì đó tỏa mùi thơm thoang thoảng.

Lý Tố Tố cố trấn tĩnh. Cô ta không thấy ai khác trong nhà, có lẽ đây là cơ hội tốt để chạy trốn. Cô ta mò theo sợi dây thừng buộc trên cổ tay và cột gỗ sau lưng, hi vọng tìm được cách tháo.

“Tôi khuyên cô tốt nhất đừng làm vậy.” Sau lưng Lý Tố Tố vang lên giọng đàn ông rất trầm làm cô ta giật nảy mình. Hóa ra trong nhà không phải không có người, mà người đó ở sau lưng cô ta, nằm ngoài tầm nhìn của cô ta.

“Anh là Trương Ninh phải không?” Lý Tố Tố cố bình tĩnh lại.

Người đàn ông không trả lời. Lý Tố Tố nghe thấy tiếng người đứng dậy khỏi ghế, sau đó là tiếng bước chân cọt kẹt nặng nề trên ván gỗ. Một người đàn ông thân hình cao lớn, tướng mạo thô kệch xuất hiện trước mặt cô.

Hắn mặc quần bò và áo phông màu xanh bộ đội, chân đi bốt lửng bằng da nâu, đầu tóc rối bù, râu ria xồm xoàm, nhưng hai mắt ngời sáng trông rất có thần. Nếu chỉ nhìn vẻ ngoài thì hắn không hề khiến Lý Tố Tố sợ hãi, trông hắn khá giống mấy họa sĩ đường phố hay đi lang thang mà ta vẫn thấy trên tivi. “Không sai, tôi chính là Trương Ninh.” Hắn thoải mái thừa nhận.

“Trương Ninh, tôi tìm anh chỉ để nói chuyện, anh đâu nhất thiết phải đối xử với tôi thế này chứ?” Lý Tố Tố giả vờ thả lỏng. “Tôi không thích tiếp xúc với cảnh sát.” Trương Ninh không thèm vòng vo.

“Tôi nào phải cảnh sát, tôi là… tôi là em gái Lư Phi…” Lý Tố Tố hơi chột dạ.

“Cô đi cùng cảnh sát, cô cũng không phải em gái Lư Phi, cô là phóng viên.” Trương Ninh rút từ bên hông ra một con dao quân đội, lưỡi dao lóe lên ánh sắc lạnh.

Lý Tố Tố định lùi lại theo bản năng, nhưng sau lưng cô ta lại là cột gỗ, có giãy giụa thế nào cũng không di chuyển nổi.

“Anh định làm gì? Anh đừng kích động, cảnh sát sẽ tìm đến đây ngay… Tôi… tôi chỉ muốn tìm hiểu vụ ngộ sát Lư Phi năm đó thôi… Dừng tay!” Lý Tố Tố sợ đến nỗi vừa hét toáng lên vừa nhắm tịt mắt lại.

Nhưng cơn đau trong tưởng tượng không hề xuất hiện, thay vào đó Lý Tố Tố cảm thấy cổ tay được thả lỏng, Trương Ninh vừa cắt đứt sợi dây thừng buộc chặt cô ta vào cột.

“Đừng căng thẳng, tôi sẽ không làm hại cô, tôi chỉ muốn nói chuyện riêng với cô.” Trương Ninh lùi sang bên cạnh rồi cất dao đi.

Lý Tố Tố vẫn còn chưa dám tin. Cô ta chậm chạp đứng dậy, ngoài cổ tay hơi ửng đỏ và trầy xước, trên người không còn vết thương nào khác.

“Thiếu gì cách nói chuyện mà anh phải chọn cách thô bạo nhất vậy.” Lý Tố Tố từ từ nhích người về phía cửa, định bụng bỏ trốn khi có cơ hội.

Trương Ninh chẳng buồn để tâm. Hắn quay lưng lại, bưng cái nồi ra khỏi bếp, rồi lấy hộp cơm bằng nhôm từ trên giá xuống.

“Cô muốn lót dạ chút gì rồi hẵng đi không?” Trương Ninh ngẩng đầu hỏi Lý Tố Tố lúc này đã ra đến cửa.

Lý Tố Tố dừng bước, bấy giờ cô ta mới nhìn thấy món canh nấm trong nồi. Từ tối qua tới giờ cô ta vẫn chưa có gì bỏ bụng, thậm chí không được một ngụm nước. Tuy miệng định từ chối, nhưng bụng cô ta lại thật thà sôi lên ùng ục.

Trương Ninh đổ nửa nồi canh vào hộp cơm nhôm, đặt lên bàn, còn bản thân thì bưng luôn nồi lên húp.

“Từ đây muốn ra ngoài phải đi bộ mấy tiếng đồng hồ.” Trương Ninh vừa ăn vừa nói.

Lý Tố Tố không hiểu rốt cuộc Trương Ninh đang bày trò gì, nhưng nếu hắn muốn hãm hại cô ta thì đã có rất nhiều cơ hội, không cần hạ độc. Nghĩ tới đây, Lý Tố Tố liền lại gần cái bàn. Thấy hộp nhôm khá sạch sẽ, cô ta không làm khách mà cầm hộp lên ăn sạch canh.

“Anh bắt tôi đến đây để nói chuyện gì?” Đặt hộp nhôm xuống, Lý Tố Tố chợt hỏi.

“Tôi đọc được bài báo cô viết.” Trương Ninh cũng để cái nồi trong tay xuống, hỏi ngược lại Lý Tố Tố, “Tại sao cô muốn lật lại vụ việc đã xảy ra từ nhiều năm trước?”

“Cảnh sát nghi ngờ anh giết Tô Tình Tình!” Lý Tố Tố dọa Trương Ninh. Cô ta cảm thấy phải đánh phủ đầu thì mới nhìn ra được bộ mặt thật của hắn.

Quả nhiên, khuôn mặt vốn bình tĩnh của Trương Ninh lập tức trở nên vặn vẹo, như thể ba tiếng “Tô Tình Tình” có ma lực khổng lồ.

“Tôi thà chết cũng không bao giờ làm tổn hại tới một sợi tóc của cô ấy.” Trương Ninh hổn hển thốt lên.

“Tôi không phải thám tử, nhưng về lý mà nói, anh là nghi can lớn nhất sau Phương Tử Kiện.” Lý Tố Tố nắm được gần hết tình tiết vụ án từ Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài nên ngửa bài luôn. “Anh nhận tội thay Tô Tình Tình, nhưng cô ta chẳng thèm đoái hoài tới anh, thậm chí chưa từng đến trại giam thăm anh lấy một lần. Để giúp đỡ cô ta, anh còn uy hiếp cả Đỗ Phong. Tôi tin, trừ những chuyện chúng tôi đã biết ra, chắc chắn anh còn làm nhiều chuyện khác cho cô ta nữa, nhưng kết quả thì sao? Tô Tình Tình cưới Phương Tử Kiện, ngoại tình với Mã Thiên Thành, còn từng được Đỗ Phong bao, cô ta đã bao giờ coi trọng anh chưa? Anh bỏ ra bao nhiêu công sức nhưng không được đáp lại. Thế là thẹn quá hóa giận, anh đã sát hại Tô Tình Tình!”

Lý Tố Tố tuôn một tràng, cảm thấy mình điên thật rồi, những lời này mà chọc giận Trương Ninh, e là cô ta sẽ gặp rắc rối lớn. Có điều, thái độ “càn rỡ” này hoàn toàn xuất phát từ trực giác, cô ta cảm thấy Trương Ninh không giống người xấu.

Phản ứng của Trương Ninh khiến Lý Tố Tố hết sức bất ngờ. Hắn không hề nổi giận, ngược lại còn yên lặng hệt một chú mèo, vẻ mặt đầy đau thương.

“Tôi không chỉ theo dõi các bài báo cô viết, mà còn từng đọc cả tiểu thuyết của cô, cuốn Quên đi tình yêu ấy.” Trương Ninh đột ngột buông một câu không đầu không đuôi, “Tôi còn tưởng cô hiểu được tôi cơ đấy.”

Trước khi trở thành phóng viên, quả thật Lý Tố Tố từng xuất bản vài cuốn tiểu thuyết, nhưng lượng tiêu thụ rất bình thường, cô ta đã bỏ viết tiểu thuyết từ lâu rồi. Quên đi tình yêu đúng là một trong những tiểu thuyết cô ta sáng tác, nội dung chủ yếu nói về một người đàn ông bất chấp tất cả để yêu một phụ nữ, hi sinh tất cả cho cô ta mà không mong chờ được đáp lại.

“Tôi chưa bao giờ đòi hỏi cô ấy đáp lại, tất cả những gì tôi làm đều là tôi tự nguyện muốn làm cho cô ấy.” Trương Ninh im lặng một lúc mới nói tiếp.

“Thẳng thắn mà nói, tiểu thuyết chỉ là hư cấu, còn trong thực tế, muốn người khác tin những gì anh nói chẳng dễ chút nào.” Lý Tố Tố xòe tay, “Còn nữa, anh bắt tôi đến đây chắc không phải chỉ để tâm sự khúc mắc tình cảm đâu nhỉ?”

Trương Ninh xoa tay vào nhau, nghiến răng nghiến lợi thốt lên, “Phương Tử Kiện không phải hung thủ sát hại Tô Tình Tình!”

Lý Tố Tố ngẩn người, cố gắng kìm nén cơn kích động để chất vấn, “Anh có bằng chứng gì?”

Trương Ninh lắc đầu, “Tôi không có, nhưng tôi đã điều tra rất lâu rồi. Tôi biết bằng chứng nằm ở công ty Công nghệ Vân Hạ, hung thủ thực sự đang ẩn nấp ở đó!”

“Tôi thấy anh nên nói chuyện với cảnh sát, chứ không phải với tôi.” Lý Tố Tố không lợi là cảnh giác.

“Tôi không tin bọn họ, bọn họ cũng sẽ không tin tôi.” Trương Ninh nói chắc nịch.

Lý Tố Tố chẳng biết phản bác thế nào. Hành động và lời nói của Trương Ninh đều không theo lẽ thường, trong khi đó cảnh sát làm việc chủ yếu dựa vào bằng chứng nên sẽ không dễ dàng tin tưởng lời khai của hắn.

“Vậy tại sao anh lại tìm tôi?”

“Tôi đọc được bài báo cô viết, tuy có một số chi tiết bịa thêm vào, nhưng tư liệu then chốt thì lại hết sức tường tận, tôi biết chắc chắn cô có quan hệ mật thiết với cảnh sát, nếu không đã không nắm được các tư liệu này. Nếu cô tin tôi, đồng ý giúp tôi, cô có thể điều tra rõ ràng chân tướng cái chết của Tô Tình Tình!” Ánh mắt Trương Ninh ánh lên vẻ mong mỏi tha thiết. “Anh thừa nhận Lư Phi không phải do mình giết à?” Lý Tố Tố hỏi.

“Có phải hay không thì liên quan gì đâu?” Trương Ninh thở dài.

“Sao lại không liên quan? Giống như anh muốn tìm hiểu chân tướng cái chết của Tô Tình Tình, người nhà Lư Phi cũng có quyền được biết sự thật về cái chết của Lư Phi!” Lý Tố Tố tức giận nói.

Trương Ninh nín bặt. Hắn có thể không màng tới hi sinh của bản thân, nhưng hắn không thể cướp đoạt quyền lợi của người khác.

“Tôi hứa với cô, cô giúp tôi điều tra rõ ràng vụ của Tô Tình Tình, tôi sẽ tới đồn cảnh sát tự thú, nói rõ sự tình năm đó.”

“Vậy trước tiên tôi muốn biết, điều gì khiến anh nhận định Phương Tử Kiện không phải hung thủ, tại sao anh nói bằng chứng đang nằm ở công ty Vân.”

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng hô hoán của Triệu Mộ Vân, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài.

“Tố Tố, Lý Tố Tố, cậu ở đâu?”

“Chị Lý, chị Lý…”

“Họ tới nhanh hơn tôi tưởng.” Trương Ninh đứng phắt dậy, mở cửa sổ sau nhà rồi nhảy vọt ra ngoài.

“Gượm đã!” Lý Tố Tố gọi với theo Trương Ninh.

“Tôi sẽ liên lạc với cô sau, nhớ kĩ, công ty Vân Hạ chắc chắn có vấn đề!” Nói đoạn, Trương Ninh chạy vào rừng.

Lý Tố Tố mở cửa, nhìn thấy Triệu Mộ Vân, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài chui ra từ rừng cây đằng xa, đang đi về phía mình.

“Triệu Mộ Vân!” Tô Tình Tình vừa gọi lớn vừa vẫy tay.

Mấy người Triệu Mộ Vân cũng đã nhìn thấy cô ta, vội vàng chạy lại.

“Tố Tố, cậu không sao chứ?” Thấy Lý Tố Tố bình an vô sự, Triệu Mộ Vân mới thở phào.

“Tớ không sao.” Lý Tố Tố mừng rỡ ôm lấy bạn.

“Tất cả là tại hai cậu quá chủ quan!” Triệu Mộ Vân trừng mắt nhìn Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài.

“Đừng trách họ. Tại tớ nhất quyết đòi đi!” Lý Tố Tố rất có nghĩa khí.

“Cậu thật là, thèm tin đến mức liều mạng. Nhỡ xảy ra chuyện…” Nói đến đây, Triệu Mộ Vân tự phỉ phui mấy tiếng.

“Ai bắt cóc chị? Tôi cho hắn một trận!” Vu Đức Chính nhìn ngang ngó dọc, hăm hở muốn lập công chuộc tội.

“Trương Ninh. Hắn chạy lâu rồi, nhưng hắn hoàn toàn không định hại tôi.” Lý Tố Tố nói.

“Lạ thật, hắn bắt cóc chị để làm gì?” Hoàng Hưng Tài không khỏi tò mò.

“Nói ra thì dài lắm.” Lý Tố Tố thở dài, “Thần kinh hắn không bình thường, lại còn thích tỏ ra bí ẩn, lời hắn nói không biết đâu là thật, đâu là giả. Chúng ta lên xe rồi tôi kể tiếp.”

Lý Tố Tố người ngợm ê ẩm, đầu óc rối bời, đêm vừa rồi đúng là cô ta bị hành cho ra bã. Phải tới khi lên xe, cô ta mới sắp xếp được suy nghĩ trong đầu, thuật lại cho nhóm Triệu Mộ Vân nghe toàn bộ những lời Trương Ninh nói.

“Trương Ninh lại khẳng định Phương Tử Kiện không phải hung thủ sát hại Tô Tình Tình á? Thật là bất ngờ!” Hoàng Hưng Tài buột miệng thốt lên.

“Tôi thấy hắn muốn gây rối cho quá trình điều tra thì đúng hơn. Có điều, việc hắn chủ động xuất hiện chứng tỏ những điều tra trước đó của chúng ta đã đi đúng hướng.” Vu Đức Chính không hề tin Trương Ninh.

Triệu Mộ Vân chỉ chăm chú lái xe mà không lên tiếng. Tuy phản đối việc để Lý Tố Tố mạo hiểm, nhưng Triệu Mộ Vân phải thầm thừa nhận khả năng điều tra của Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài trong vụ án Phương Tử Kiện. Ban đầu cô không đặt nhiều kì vọng vào cuộc tái điều tra này, nhưng giờ nhìn lại, vụ án đúng là có nhiều điểm đáng ngờ. Không cần biết Trương Ninh nói thật hay cố tình tung hỏa mù, đó đều là bằng chứng có lợi cho Phương Tử Kiện.

“Chúng ta có cần trao đổi chuyện này với Phương Tử Kiện không?” Lý Tố Tố dè dặt đề nghị, nhìn Triệu Mộ Vân bằng ánh mắt nài nỉ.

“Tạm thời chưa phải lúc thích hợp. Nếu Trương Ninh đã nhờ cậu điều tra công ty Công nghệ Vân Hạ, thì chắc chắn hắn sẽ tìm cách liên lạc với cậu. Tới lúc đó, cậu thử thăm dò xem hẳn đang giở trò gì.” Triệu Mộ Vân từ chối đề nghị của Lý Tổ Tő.

Kế hoạch phỏng vấn Phương Tử Kiện thất bại, Lý Tố Tố không giấu nổi vẻ thất vọng, đành ấm ức gật đầu.

“Cậu đừng nóng vội, tớ hứa với cậu, chờ thời cơ chín muồi, tớ sẽ cho cậu phỏng vấn Phương Tử Kiện, với điều kiện bản thân y cũng đồng ý.” Triệu Mộ Vân an ủi bạn.

“Chốt đơn!” Lúc này Lý Tố Tố mới nở nụ cười.

“Có điều, cậu cũng phải hứa với tớ sau này làm gì cũng không được bộp chộp nữa. Lần này coi như cậu may mắn, nhưng lần tới nhỡ đối phương nảy sinh ý đồ xấu thì sao?” Triệu Mộ Vân nghiêm mặt nói.

“Được được được, sau này có chuyện gì tớ đều báo cáo với đội trưởng Triệu.” Lý Tố Tố làm bộ đầu hàng.

“Đội trưởng ơi, tiếp theo tôi và cậu Hoàng sẽ điều tra công ty Công nghệ Vân Hạ chứ ạ? Tôi…” Vu Đức Chính đang định nói người yêu mình làm việc ở Vân Hạ, nhưng cảm thấy không thích hợp lắm nên lại thôi.

“Trước tiên thử điều tra cơ bản, chủ yếu tập trung vào những người đồng sáng lập công ty với Phương Tử Kiện, xem xem mối quan hệ giữa họ thế nào.” Triệu Mộ Vân không thể phân thân lo hai vụ án một lúc, nên chỉ có thể trông cậy vào Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài.

“Rõ!” Vu Đức Chính gật đầu, trong lòng đã vạch ra một kế hoạch.

“Phía Trương Ninh cũng cần tiếp tục theo sát, nếu được, tốt nhất cứ tìm cách bắt người trước rồi tính.” Triệu Mộ Vân tiếp tục đưa ra chỉ thị.

Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài đồng loạt đưa mắt nhìn Lý Tố Tố.

“Hắn rất cảnh giác, để tôi thử xem, nếu có cơ hội nhất định sẽ báo cho các cậu.” Lý Tố Tố nói thì nói vậy, nhưng trực giác mách bảo cô ta rằng Trương Ninh không phải hung thủ.

Trở về thành phố, Vu Đức Chính và Hoàng Hưng Tài lập tức lên mạng tìm kiếm thông tin về công ty Công nghệ Vân Hạ.

Theo tin tức trên mạng, các bài phỏng vấn đăng tạp chí cùng các nguồn tin vỉa hè, ở giai đoạn thành lập, công ty Công nghệ Vân Hạ có bốn nhà đồng sáng lập là Phương Tử Kiện, Từ Thiên Đằng, Trần Chí Đan và Lý Thanh. Phương Tử Kiện phụ trách mảng kĩ thuật, các sản phẩm chính của Vân Hạ hầu hết đều do y chỉ đạo đội ngũ kĩ thuật tiến hành khai thác và phát triển; Từ Thiên Đằng ít tuổi nhất, chủ yếu phụ trách mảng kinh doanh và mở rộng thị trường, đảm nhiệm vị trí CEO của công ty; Trần Chí Đan ban đầu là nhà đầu tư chính, đồng thời phụ trách các vấn đề pháp lý, hiện là giám đốc hành chính; còn Lý Thanh thì đã rời công ty từ lâu nên trên mạng có khá ít tài liệu chi tiết. Song, một số nguồn tin chưa được chứng thực nói rằng Lý Thanh bị gạt khỏi công ty. Anh ta tức giận tự mở công ty khác, có điều làm ăn thất bát nên đã bỏ ra nước ngoài.

Về việc phân chia cổ phần, Từ Thiên Đằng nắm 25%, Phương Tử Kiện nắm 20%, Trần Chí Đan nắm 15%, Lý Thanh nắm 7%, số cổ phần còn lại do tám nhà đầu tư khác nắm giữ.

Tuy là công ty công nghệ đứng đầu cả nước, nhưng Vân Hạ lại không lên sàn, cho nên tình hình tài chính và nhiều thông tin khác của công ty đều không được minh bạch, rất khó tìm hiểu sâu hơn về công ty thông qua các kênh công khai.

“Chẳng tìm được thông tin gì có ích. Chúng ta có cần tới Vân Hạ điều tra tận nơi không?” Hoàng Hưng Tài ủ rũ tắt máy tính.

“Cậu định lấy lý do gì để điều tra họ? Anh cá đến cấp quản lý cậu còn chẳng gặp nổi.” Vu Đức Chính đập tan ảo tưởng của đàn em. Sau một hồi cân nhắc, anh ta lên tiếng, “Tôi có người bạn làm việc ở Vân Hạ, để tôi nhờ cô ấy giúp.”

“Có người điều tra giúp từ bên trong đúng là tiện hơn chúng ta nhiều. Nhưng chuyện này chẳng hề dễ dàng, liệu người ta có chịu giúp không?” Hoàng Hưng Tài đâm lo.

“Không giúp, tôi bỏ luôn!” Vu Đức Chính đứng dậy, khoát tay rời đi.

Tần Ngọc Kha còn tưởng hôm nay mặt trời mọc đằng Tây. Dạo này ban ngày chẳng khi nào thấy mặt Vu Đức Chính, hôm nay anh ta lại bất ngờ hẹn cô ra ngoài ăn trưa.

Hai người gặp nhau ở Starbucks dưới tầng một tòa nhà Tần Ngọc Kha làm việc. Họ gọi bữa trưa tương đối đơn giản gồm cà phê và sandwich.

“Buổi trưa em chỉ có 30 phút rảnh rỗi thôi, anh đừng hòng tơ tưởng mấy chuyện khác.” Tần Ngọc Kha cười tinh nghịch, làm Vu Đức Chính suýt không khống chế được bản thân.

“Cưng à, lần này anh quả thật có chuyện cần nhờ vả em.” Vu Đức Chính nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy bạn gái.

“Hiếm ghê, Sir Vu* mà cũng phải nhờ vả người khác cơ đấy?” Tần Ngọc Kha làm bộ làm tịch.

Trước khi Hồng Kông được trao trả về Trung Quốc, dân Hồng Kông hay gọi cảnh sát nam là Sir.

Vu Đức Chính ngừng cười, ngó nghiêng xung quanh rồi khẽ thì thầm vào tai cô, “Chuyện anh nhờ em giúp có liên quan tới vụ án Phương Tử Kiện.”

“Phương Tử Kiện?” Tần Ngọc Kha vừa nghe thấy cái tên này là cực kì hào hứng, “Em giúp được gì?”

“Không phải em làm việc ở công ty y sao? Anh muốn nhờ em tìm hiểu giúp mối quan hệ trước đây giữa y và những người đồng sáng lập khác, xem giữa họ có mẫu thuẫn, hay có xung đột về lợi ích không”

“Cảnh sát nghi ngờ trong công ty có người hãm hại Phương Tử Kiện sao?” Hai mắt Tần Ngọc Kha bừng sáng, cô có cảm giác mình chính là nữ chính trong tiểu thuyết trinh thám.

“Điều tra theo thông lệ thôi.” Vu Đức Chính nghiêm mặt.

“Nỡm ạ!” Tần Ngọc Kha hừ một tiếng, song nhanh chóng để lộ bản tính “bà tám” của mình, “Em nghe đồng nghiệp trong công ty nói Phương Tử Kiện và Từ Thiên Đằng bất hòa, Từ Thiên Đằng không bao giờ dùng người mà Phương Tử Kiện từng dùng, và ngược lại. Hơn nữa sau khi Phương Tử Kiện vào tù, thân tín của anh ta đều bị công ty viện đủ loại lý do để cho nghỉ việc.”

“Điều em vừa nói rất có giá trị tham khảo.” Vu Đức Chính nghĩ một đằng nói một nẻo, cảm thấy phải khích lệ bạn gái trước cái đã, “Nhưng mỗi thế thì chưa đủ. Trước tiên em thử dò la nội tình về lãnh đạo cấp cao của công ty từ nhiều góc độ, đặc biệt nên hỏi chuyện mấy người đồng nghiệp thâm niên cao ấy, ngoài Từ Thiên Đằng ra còn cần tìm hiểu cả quan hệ giữa Phương Tử Kiện với những người đồng sáng lập khác nữa.”

“Yêu cầu của anh chung chung quá, có chỉ thị nào cụ thể hơn không?” Tần Ngọc Kha buột miệng hỏi theo thói quen nghề nghiệp.

“Đừng vội, ban đầu em cứ tự do phát huy, anh sẽ đến gặp em mỗi tối.” Nói đến đây, Vu Đức Chính nở nụ cười đen tối, “Giải quyết cả công lẫn tư một thể.”

“Nằm mơ đi!” Tần Ngọc Kha ngoài miệng nói vậy nhưng vẫn cười rất ngọt ngào.

« Lùi
Tiến »