Brad Miller tỉnh giấc lúc 6 giờ sáng, dù cuộc hẹn của anh với vị cựu chánh án Tòa án Tối cao Hoa Kỳ, Roy Kineer, là mãi tận 9 giờ. Hồi hộp đến không ngủ tiếp nổi, anh vào phòng tắm để chuẩn bị cho buổi gặp mặt quan trọng nhất đời này. Ngay trong những hoàn cảnh bình thường, Brad cũng sẽ thắc thỏm trước sự hiện diện của một trí tuệ vĩ đại như thế. Cách đây không lâu, khi còn học trường luật, anh đã được đọc về các quan điểm đột phá của ngài Kineer. Nhưng điều làm cho bàn tay đang cạo râu của Brad run rẩy không phải là vị thế của ngài ấy. Anh đang sợ rằng mình đã lầm, rằng mình đã suy diễn nhầm các bằng chứng. Nhưng nếu anh đúng thì sao?
Brad ngắm nhìn khuôn mặt mới cạo râu một nửa trên gương. Vẻ ngoài lẫn tiểu sử cá nhân của anh đều không nổi trội. Anh hai mươi sáu tuổi, tóc đen xoăn, mũi thẳng, mắt màu xanh dương nhạt - không tệ, nhưng anh dứt khoát không có tố chất làm người mẫu rồi. Anh chơi thể thao cũng khá, xếp hạng hai trong đội tennis của trường đại học, nhưng chưa từng giành hạng nhất trong bất kì giải thi đấu nào. Thành tích ở trường luật giúp Brad kiếm được một chân viết bài cho tờ Khảo cứu Luật , nhưng ngoài ra anh không đạt được bất cứ giải thưởng học thuật nào khác. Anh từng làm luật sư tập sự trong hãng luật lớn nhất tiểu bang Oregon, hay nói theo một cách hoa mĩ, anh đã đặt chân lên bậc thấp nhất của một cái thang rất dài. Cho đến ngày hôm nay, anh vẫn là một kẻ vô danh tiểu tốt trong xã hội loài người. Nhưng nếu anh đúng, sắp tới đây, anh sẽ trở thành nhân tố then chốt của một vụ bê bối chính trị lớn nhất lịch sử Hoa Kỳ.
Tiếng nước chảy đánh thức Dana Cutler vì cô vốn rất khó ngủ. Cô mất một lúc để nhớ ra mình đang ở trong ngôi nhà trú ẩn của FBI và thêm một lúc nữa mới dám tin mình không bị mối nguy nào đe dọa. Brad Miller ở căn phòng bên cạnh, có lẽ đang tắm. Trong khi đợi nhịp thở bình ổn lại, Dana đăm đăm nhìn những cái bóng hắt trên trần nhà trắng nhạt. Tới lúc bình tĩnh hẳn, cô rời giường.
Trong bộ đồ ngủ là áo phông và quần nhỏ, trông Dana thật quyến rũ, nhưng cái tư vị đó biến mất ngay khi cô cởi áo, để lộ những vết sẹo trên ngực và bụng. Thời gian cùng những cuộc phẫu thuật thẩm mĩ đã biến hầu hết các vết sẹo thành những dấu tích mờ mờ, xấu xí của một chuỗi sự kiện kinh hoàng. Trong lúc tắm rửa và mặc quần áo, Dana lái suy nghĩ sang cuộc hẹn vào cuối buổi sáng hôm nay. Cô cầu mong nó sẽ trả lại cho cô cuộc sống bình thường trước kia. Cô đã quá mệt mỏi với bạo lực và bị săn đuổi; cô khát khao những ngày êm ả, tĩnh tại.
Brad đã tắm xong và khoác lên mình bộ com-lê đẹp nhất. Trước khi xuống tầng một, anh kéo rèm nhìn ra ngoài cửa sổ của ngôi nhà trú ẩn: trước mặt anh là một cánh đồng rộng ngăn cách nơi này với khu rừng đằng xa. Những chiếc lá đã chuyển từ xanh mướt sang đủ các sắc độ khác nhau của hai màu vàng và đỏ. Bầu trời trong xanh và dường như màu sắc đều rực hơn dưới ánh nắng chói chang. Anh thấy một đặc vụ đang đi tuần quanh nhà. Người vệ sĩ thở ra và hơi thở của anh ta biến thành làn khói trắng trong làn gió se sắt của tiết trời thu.
Brad quay người bỏ xuống bếp. Dù không muốn ăn nhưng anh biết mình phải nạp chút gì vào người. Anh sẽ cần toàn bộ năng lượng trong cơ thể khi đến gặp chánh án Kineer, người vừa bị lôi khỏi kì hưu trí để chỉ huy cuộc điều tra hiện đang choán hết trang nhất của tất cả các tờ báo trên đất nước này. Các đời tổng thống Hoa Kỳ từng bị nghi ngờ ngoại tình, lũng đoạn tài chính hay có hành vi phạm pháp, nhưng bị điều tra về tội giết người khi còn đương nhiệm thì quả là xưa nay chưa từng có.
Brad không biết đặc vụ đang pha cà phê ở quầy bếp. Hẳn người này đã tới thay ca sau khi Brad đi ngủ.
“Anh muốn dùng một cốc không?” Viên đặc vụ chỉ bình cà phê.
“Vâng, cảm ơn. Có gì ăn không?”
“Ồ có chứ. Anh chọn đi. Có trứng, thịt hun khói và ngũ cốc lạnh.”
Thông thường Brad thích dùng bánh kếp và trứng ốp, nhưng do đang không có hứng ăn nên anh chọn một tô ngũ cốc lạnh rồi mang nó cùng một cốc cà phê vào phòng khách. Anh rất muốn được hít thở không khí trong lành, nhưng đội trưởng Keith Evans đã chỉ thị cho anh và Dana Cutler ở yên trong nhà và tránh xa các cửa sổ. Brad đột nhiên thấy lạnh gáy khi chợt nhớ ra vừa nãy, lúc kéo rèm nhìn ra ngoài, anh đã tự biến mình thành bia ngắm hoàn hảo cho một tay bắn tỉa nào đó.
“Cà phê thế nào?”
Brad quay lại và nhìn Dana bước xuống cầu thang. Anh ngỡ ngàng khi thấy cô mặc một bộ vét của dân công sở. Anh chưa từng thấy cô ăn mặc chỉn chu bao giờ.
“Ngon, rất đậm đà,” anh nói. “Tối qua tôi không ngủ được mấy nên đây chính là thứ tôi cần.”
“Tôi cũng vậy.”
“Chị nên ăn gì đó trước khi chúng ta đi.”
Dana gật đầu và đi vào bếp. Brad đưa mắt nhìn theo. Cho dù họ cùng chung một chiến hào nhưng Dana vẫn khiến anh e dè. Anh lớn lên trong một gia đình trung lưu tử tế. Trước khi vụ án Clarence Little rơi xuống đầu anh, anh vẫn bước trên một con đường được vạch sẵn của tầng lớp ấy: vào đại học, theo học trường luật*, làm việc cho một hãng luật nổi tiếng, ấp ủ những kế hoạch xây dựng gia đình của riêng mình và có một ngôi nhà ở vùng ngoại ô. Trên con đường ấy không có chỗ cho những hành động bạo lực cực đoan, những thi thể bị cắt thành từng khúc, việc kết giao với tay tội phạm giết người hàng loạt hay hạ bệ tổng thống của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ. Nhưng tình cờ làm sao, dạo gần đây anh toàn làm những chuyện đó.
Brad nghe tiếng anh đặc vụ trong bếp chào Dana trước khi ra sau nhà. Có tiếng đĩa bát lanh canh trên bàn bếp - hẳn Dana đang chuẩn bị đồ ăn sáng. Brad biết một sự thật rõ như ban ngày rằng nếu không vì cô gái kia, anh sẽ không có mặt trong ngôi nhà đầy những đặc vụ găm vũ khí khắp người thế này. Thay vào đó, anh sẽ có mặt trong một văn phòng bé như cái tủ áo, làm việc với bản ghi điều khoản do một luật sư cộng sự giao cho, liên quan đến một khía cạnh vặt vãnh trong bản hợp đồng bất động sản trị giá nhiều triệu đô-la nào đó. Tất nhiên, như người ta vẫn nói, thà chán muốn chết còn hơn chết thật.