Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8557 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN MỘT
Nhiệm vụ đơn giản
Chương 1
washington d.c
hai tháng rưỡi trước

Điện thoại của Dana Cutler đổ chuông ngay sau khi chiếc xe bán tải của Jake Teeny khuất dạng ở nơi góc đường được vài phút và cô đóng cửa nhà anh được vài giây. Nói thêm, hiện cô đang trông nhà giùm Jake trong thời gian anh đi công tác.

“Cutler à?” Một giọng khàn khàn hỏi ngay khi Dana nghe máy.

“Có chuyện gì thế Andy?” Cô hỏi.

Andy Zipay từng là cảnh sát D.C* nhưng buộc phải rời ngành vì bị nghi ngờ lạm dụng chức quyền một năm trước khi Dana xin thôi việc với những lí do khác hẳn. Dana là một trong vài người không xa lánh Zipay. Không những thế, cô còn mang việc tới cho Zipay khi anh ta mới mở văn phòng thám tử tư. Sáu tháng sau khi ra viện, Dana đã nói với Zipay rằng cô không ngại làm thám tử nếu anh ôm đồm quá nhiều và nếu có vụ dễ xơi. Zipay đưa việc cho cô khi có thể, và cô rất cảm ơn vì anh ta không bao giờ hỏi cô về chuyện xảy ra ở trang trại.

“Cô sẵn sàng làm một vụ khác cho Dale Perry chứ?”

“Perry là đồ con lợn.”

“Đúng, nhưng lão thích việc lần trước cô làm. Vả lại, lão trả công khá ổn.”

“Lão muốn tôi làm gì?”

“Theo dõi. Nghe có vẻ ngon lành đấy. Lão cần người ngay lập tức mà tôi lại bận quá rồi. Cô làm hay không nào?”

Tài khoản ngân hàng của Dana quả có cần thêm chút tiền. Cô thở dài.

“Lão muốn tôi đến văn phòng à?”

“Không” Zipay thông báo địa điểm.

“Anh đùa à?”

Vào hồi 2 giờ sáng, Dana phóng chiếc Harley của Jake Teeny vào bãi đỗ xe trước một cửa hàng bán bánh kếp 24/24 giờ ở ngoại ô Maryland. Cô mặc áo khoác da màu đen, áo phông đen và quần bò bó để tạo vẻ ngoài khó nhằn. Thật ra, không cần đến chiếc Harley và bộ đồ kia, Dana cũng thừa sức làm người khác e dè. Cô hai mươi chín tuổi, dáng người rắn rỏi, cao 1 mét 78, lúc nào cũng thường trực vẻ sẵn sàng hành động. Sự dữ dội trong đôi mắt xanh lục của cô khiến người khác e ngại.

Trước khi bước vào Pancake House, Dana tháo mũ bảo hiểm và xóa tung mái tóc nâu đỏ dài chấm vai. Vừa bước qua ngưỡng cửa, cô đã thấy Dale Perry ở góc nhà hàng. Cô từ chối sự giúp đỡ của nhân viên xếp chỗ và đi thẳng tới bàn của ông ta. Vị luật sư đã suýt soát năm mươi tuổi, thân hình phốp pháp, đầu hói và đang chật vật với vụ li hôn thứ ba của mình. Khuôn mặt tròn quay của Perry làm cô liên tưởng tới mặt chó bull, nhưng chắc chắn ông ta không thấy điều đó khi ngắm mình trong gương, bởi hễ gặp người phụ nữ nào hấp dẫn là ông ta lại lao vào ve vãn. Perry đã cố tán tỉnh cô trong lần hợp tác gần đây nhất giữa họ. Cô khéo léo né tránh và thậm chí còn giả vờ là dân đồng tính để làm ông ta nản lòng, nhưng dường như việc đó chỉ càng tạo thêm thách thức cho lão luật sư háo sắc mà thôi.

Dana rất hiếm khi cười, nhưng môi cô khẽ cong lên khi nghĩ đến nơi Dale Perry chọn làm điểm hẹn và cái cách ông ta ăn mặc để tới đây. Perry, luật sư cộng sự trong một hãng luật lớn ở D.C, là bạn thân của tổng thống và có tầm ảnh hưởng rất lớn tới hậu trường chính trị. Ông ta là kiểu người thích mặc bộ com-lê giá 3.000 đô-la và bàn chuyện làm ăn trong quầy bar của khách sạn Hay-Adams - nơi hầu hết những kẻ buôn quyền bán thế của Washington ngồi định đoạt số phận thế giới bên li rượu Scotch nguyên chất hai mươi lăm năm tuổi. Còn đêm nay, vị luật sư đang cầm trong tay cái cốc sứt mẻ đựng thứ cà phê dở ẹc của Pancake House và mặc quần bò, áo khoác Washington Redskin, đeo kính đen và đội sùm sụp chiếc mũ lưỡi trai Washington Nationals.

“Qué pasa?*” Dana chào khi đã ngồi đối diện Perry và đặt mũ bảo hiểm lên mặt bàn bằng nhựa PVC đầy vết rạn. “Đến muộn thế” Perry cằn nhằn.

Dana không chấp. Cô đã quen với kiểu trịch thượng của ông ta. Perry là một con lợn gia trưởng thích ra oai với người dưới. Dana không coi mình là người dưới, nhưng cho ông ta biết cô cảm thấy ra sao thì cô cũng chẳng được lợi lộc gì. Cô không bao giờ để cái tôi cá nhân ngáng đường kiếm tiền của mình.

“Thế có việc gì vậy, ông Perry?” Dana vừa cởi áo khoác ngoài vừa hỏi.

Một cô bồi bàn xuất hiện và Dana gọi cà phê. Khi đoán chừng cô ta không nghe lỏm được, vị luật sư mới tiếp tục câu chuyện. Mặc dù xung quanh họ chẳng có ai nhưng ông ta vẫn hạ giọng và nhoài người tới.

“Còn nhớ cái vụ cô làm cho tôi hồi năm ngoái chứ?”

“Theo dõi anh chàng làm việc cho ngài thượng nghị sĩ ấy hả?”

Perry gật đầu.

“Vụ đó thế nào rồi?” Dana hỏi.

Perry mỉm cười. “Rất tốt. Tôi cho anh ta nghe đoạn băng. Anh ta dọa đưa tôi ra tòa, cho tôi ngồi bóc lịch, ôi thì đủ cả. Nhưng cuối cùng anh ta cũng nhũn như chi chi thôi.”

“Rất vui vì công việc đã thành công rực rỡ.”

“Cô làm rất tốt.”

Giờ đến lượt Dana gật đầu. Đúng, cô đã làm rất tốt. Nghề thám tử tư hợp với cô. Cô có thể ẩn mình trong suốt thời gian thực hiện những vụ mà hãng luật của Perry không thể giao cho các thám tử của họ, và thù lao cho những việc mập mờ kiểu này cao hơn hầu hết các việc trả lương theo giờ khác. Hơn nữa, cô không mất đồng thuế nào vì luôn được thanh toán bằng tiền tươi thóc thật.

Cô bồi bàn mang cốc cà phê tới cho Dana. Lúc cô ta đi rồi, Perry cho tay vào túi hồ sơ bên cạnh, lấy ra một tấm ảnh màu và thảy lên bàn. Trên tấm ảnh là chân dung một cô gái trẻ.

“Tên cô ta là Charlotte Walsh. Mười chín tuổi, sinh viên trường đại học Hoa Kỳ. Trước khi cô đi, tôi sẽ cho cô địa chỉ và các thông tin khác về cô bé này.”

Dana nhìn tấm ảnh. Cô gái khá xinh. Không, còn hơn cả xinh. Cô ta có gương mặt đáng yêu, trẻ trung, giống hình mẫu các cô gái ngoan hiền trong phim tuổi teen, với đôi mắt xanh dương và mái tóc vàng suôn mượt. Dana dám cá cô bé này từng tham gia đội cổ vũ.

“Thân chủ của tôi muốn cô ta bị theo dõi mọi lúc mọi nơi.” Perry đưa cho Dana một chiếc điện thoại di động. “Người đó còn muốn được thông báo về mọi việc cô Walsh làm.” Ông ta đưa ra tờ giấy có một số điện thoại trên đó.

“Hãy để lại tin nhắn thoại thông báo chi tiết các hoạt động của cô gái này. Cả ảnh nữa. Cô sẽ đưa cho tôi mọi thứ cô có. Không giữ bản sao.”

Dana nhăn trán. “Cô bé này có đúng là sinh viên không đấy?”

“Sinh viên năm hai ngành khoa học chính trị.”

Giờ đến lông mày của Dana cũng chau lại. “Có phải vị thân chủ này là phụ huynh của cô bé, muốn nhờ tôi theo dõi vì lo lắng cho cô con gái nhỏ không?”

“Cô không cần biết. Cứ làm việc của mình là được.”

“Chắc chắn rồi, ông Perry.

Vị luật sư nhấc một cái phong bì đầy tiền khỏi ghế ngồi và đưa cho Dana, “Thế này đủ chưa?”

Dana đưa phong bì xuống gầm bàn và đếm tiền. Xong xuôi, cô gật đầu. Perry đưa tập hồ sơ chứa ảnh của Walsh cho cô.

“Trong này có thêm các thông tin về Charlotte Walsh. Đọc xong thì hủy hết đi.”

“Ông có cần tôi viết báo cáo không?” Cô hỏi.

“Không cần, chỉ ảnh thôi. Tôi không muốn có giấy tờ ghi chép gì cả. Nếu có rắc rối thì đừng lôi tôi vào.”

“Được thôi.” Dana đứng dậy, bỏ lại ba phần tư cốc cà phê. Cô mặc áo khoác, nhét tiền vào túi và kéo khóa. Perry không buồn chào cô.

Trên đường quay lại nhà Jake Teeny, cô nghĩ lại về cuộc gặp vừa nãy. Công việc này nghe khá dễ, nhưng cô biết nó không đơn giản là ghi lại hoạt động hằng ngày của một cô sinh viên dễ thương. Số tiền Perry đưa cho cô cao hơn mức thù lao của một vụ theo dõi thông thường rất nhiều. Hơn nữa, nếu đây chỉ là một công việc bình thường, Perry sẽ không hẹn gặp cô vào lúc 2 giờ sáng, tại một nhà hàng tồi tàn ở vùng ngoại ô. Và vì Perry không hề buông lời ong bướm nên cô càng thấy vụ này có vấn đề. Tuy nhiên, tiền nào cũng là tiền và theo đuôi một cô sinh viên hẳn khá dễ. Dana quên công việc, rồ ga và tận hưởng tốc độ của chiếc Harley.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin