Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8560 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Charlotte Walsh ngước lên khỏi bản báo cáo kinh tế đang vờ đọc và nhìn quanh trụ sở chiến dịch tranh cử tổng thống của thượng nghị sĩ Gaylord. Đã 5 rưỡi chiều, hầu hết các tình nguyện viên và nhân viên đều đã đi ăn tối hay về nhà, chỉ còn các nhân vật chủ chốt ở lại. Khi đã chắc không còn ai ở gần văn phòng của Reggie Styles, điều phối viên chiến dịch tranh cử của thượng nghị sĩ Maureen Gaylord, Walsh mới hít một hơi thật sâu và đi sang đó. Styles đã đi họp và những bàn kế bên văn phòng của ông ta hiện không có ai, nhưng điều đó có thể thay đổi chỉ trong nháy mắt. Văn phòng đó vốn thường chật cứng các tình nguyện viên ồn ào mà.

Walsh cầm bản báo cáo kinh tế chỉ vì nó dày và toàn trang rời. Cô sẽ mang nó vào văn phòng Styles. Nếu bị bắt quả tang, cô sẽ nói mình mang nó vào cho ông ta. Cổ thấy choáng váng và hơi buồn nôn. Và mặc cảm tội lỗi nữa. Khi xin làm tình nguyện viên cho chiến dịch tái tranh cử của tổng thống Farrington, Walsh không hề định làm gián điệp, nhưng Chuck Hawkins, cánh tay phải của tổng thống, đã nhờ cô thâm nhập vào trụ sở của Gaylord để giúp ngài. Đổi lại, cô sẽ có một vị trí tại Nhà Trắng. Và sau đó cô đã được gặp tổng thống Farrington ở Chicago.

Walsh nuốt khan khi nhớ lại cuộc gặp riêng đêm đó, trong phòng thượng hạng của khách sạn tổng thống ở. Rồi cô bắt mình phải tập trung. Cô đã trông thấy Styles đặt bản danh sách những khoản tiền tài trợ bí mật vào trong ngăn kéo dưới cùng bên phải bàn làm việc. Walsh ngoái đầu nhìn quanh quất. Khi đã chắc không có ai để ý, cô dùng chìa khóa đã làm riêng và lấy năm tờ giấy ra khỏi bàn. Nhét bừa chúng vào giữa bản báo cáo kinh tế, cô vội vã đi tới máy photo và bắt đầu đặt giấy vào. Xong việc, cô sẽ trả bản gốc vừa đánh cắp trở lại bàn của Styles và mang bản photo về.

“Làm thêm hả cô bé?”

Charlotte giật nảy mình. Cô quá chú tâm nên không nghe thấy tiếng chân Tim Moultrie tới từ đằng sau. Moultrie, sinh viên năm cuối trường Georgetown, là người ủng hộ thượng nghị sĩ Gaylord nhiệt tình. Anh ta bị Charlotte cuốn hút và đã tán tỉnh cô từ khi cô bắt đầu công việc tình nguyện ở đây. Moultrie không hề xấu trai và cực kì thông minh, nhưng dù sao anh ta cũng chỉ là một cậu sinh viên, mà Chalotte chẳng còn hứng thú gì với những cậu con trai cùng độ tuổi nữa rồi.

“Chào Tim” cô trả lời, giọng nói không khỏi run run.

“Anh không định làm em giật mình,” anh ta cười nói. “Hẳn anh có ảnh hưởng đó với phái nữ.

Charlotte cố nặn ra một nụ cười yếu ớt. Cô liếc nhìn những tờ giấy đã đặt vào khay nhựa trên máy photo.

“Em đang làm gì à?” Tim hỏi.

“Chỉ photo một bản báo cáo về mức thâm hụt mậu dịch với châu Á thôi. Thượng nghị sĩ Gaylord muốn đánh vào chính sách thương mại của Farrington.

“Việc dễ như bỡn. Các chính sách thương mại của Farrington đúng là thảm họa. Nếu ông ta tái đắc cử thì chẳng cần đến hết nhiệm kì của ông ta, Hoa Kỳ sẽ trở thành thị trường của Trung Quốc rồi.”

“Em hoàn toàn đồng ý” Charlotte tiếp tục khơi gợi cho Tim ba hoa khoác lác về dăm ba mớ giả thuyết của mình mà không chú ý tới những giấy tờ cô đang photo.

Kế hoạch của cô đã thành công, và trang cuối cùng trồi ra khỏi máy ở khoảng giữa bài phát biểu hùng hồn của Tim về sự xấu xa của Nhật Bản khi trợ cấp cho một ngành công nghiệp của nước này.

“Em mừng vì có anh ở đây để giải thích các vấn đề kinh tế cho em,” cô sinh viên từng đạt điểm xuất sắc trong môn lí thuyết kinh tế quốc tế nói.

“Không có gì,” Tim trả lời trong lúc Charlotte chia bản gốc và bản sao thành hai tập ngay ngắn.

“Ồ này, sắp đến giờ ăn tối rồi. Em muốn ăn gì không?” Anh ta hỏi.

Charlotte liếc nhìn đồng hồ treo tường. Mới hơn 6 giờ chiều, phải vài tiếng nữa mới đến cuộc hẹn của cô.

“Có chứ. Anh muốn đi đâu?”

Tim nói tên một nhà hàng Thái ở cách đây vài dãy nhà. “Nghe ổn đấy. Cho em vài phút để dọn dẹp bàn và làm tí việc vặt nhé. Em sẽ gặp anh ở hành lang nhé?”

“Được thôi,” Tim hí hửng.

Charlotte đọc lướt qua một tờ giấy để kiếm cớ ở lại phòng photo thêm lúc nữa. Ngay khi Tim vừa đi khuất, cô liền lấy năm tờ văn bản gốc và trả lại văn phòng Reggie Styles. Cô vừa nhét chúng trở lại ngăn kéo thì Tim bước vào.

“Em đang làm gì đấy?” Anh ta nghi ngờ hỏi.

“Ôi trời ơi, Tim! Anh đừng chơi ú òa với em nữa! Không sớm thì muộn em cũng chết vì đau tim thôi. Thay vì đi ăn tối với anh, chắc em phải nhập viện mất.”

Nét mặt Tim dãn ra và anh ta mỉm cười. “Anh đâu muốn vậy.”

Charlotte đặt bản báo cáo kinh tế lên bàn của Styles và mang bản sao danh sách các nhà tài trợ bí mật về bàn mình.

“Đợi em một phút” cô nói khi nhét tài liệu vào ba lô và bắt đầu xếp lại đống giấy tờ, vờ như đang thực sự làm gì đó.

“Gặp lại em ở hành lang.”

Cánh cửa đóng lại sau lưng Tim. Charlotte lả người đi vì mừng. Cô đã làm được. Tất nhiên, cô sẽ phải vờ vui vẻ ăn tối với Tim. Cô không nghĩ ra được cách nào thoát vụ ăn uống mà không làm anh ta sinh nghi, nhưng thôi cũng được. Dù sao thì cuộc phiêu lưu làm gián điệp chính trị cũng khiến cô đói ngấu, và cô chắc chắn Tim sẽ thanh toán bữa ăn. Cú thoát hiểm trong gang tấc cộng bữa ăn miễn phí bằng một buổi tối không tồi, và chỉ vài giờ nữa thôi, buổi tối của cô sẽ tuyệt hơn nhiều.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin