Hồi mới lên làm tổng thống, Christopher Farrington cảm thấy mình giống như một kẻ lừa đảo, và ông băn khoăn không biết các vị tổng thống khác có cùng cảm nhận với ông không. Farrington chắc chắn bất cứ chính trị gia nào cũng ôm ấp giấc mộng thầm kín rằng một ngày nào đó, họ với tới cương vị tổng thống của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ. Nhưng khi đã trở thành một trong số ít người được toại nguyện, ông lại tự hỏi những người tiền nhiệm có cảm thấy mơ hồ về quyền lãnh đạo của họ như ông không.
Trong trường hợp của ông, giấc mộng tổng thống càng thêm phần ngọt ngào bởi ông chẳng phải trải qua kì tranh cử nào. Vào sáng sớm nọ, một nhân viên Sở Mật vụ* đã tới gõ cửa, thông báo rằng tổng thống Nolan đã qua đời vì bị trụy tim và giờ ông là tổng tư lệnh tối cao. Mới phút trước, ông còn là một phó tổng thống gần như chẳng ai biết tới, vậy mà phút sau, ông đã trở thành nhà lãnh đạo của Thế giới Tự do.
Nhìn Christopher Farrington đi tới phòng con trai, chẳng ai ngờ được trong lòng ông đang ngổn ngang trăm mối hoài nghi về năng lực lãnh đạo quốc gia của mình. Farrington có bề ngoài của một vị tổng thống. Ông cao lớn, vai rộng, tóc đen dày bóng mượt điểm vài sợi bạc để cùng lúc tạo cho người đối diện ấn tượng về sự mạnh mẽ lẫn thuần thục. Còn nụ cười cởi mở của ông nói với bạn rằng dù đã đạt đến đỉnh cao danh vọng, ông vẫn có thể cùng bạn ngồi uống cà phê ở bàn bếp. Đêm nay, khi đứng tại ngưỡng cửa ngắm nhìn vợ dém chăn cho cậu con trai sáu tuổi của họ, trong lòng ông trỗi lên niềm tự hào như bất kì người làm cha làm mẹ nào. Ngực ông phồng lên kiêu hãnh khi Claire cúi xuống và đặt một nụ hôn lên trán Patrick.
Thời thơ ấu của tổng thống Farrington không có chút nào giống với con trai ông. Chris lớn lên trong nghèo khó ở vùng nông thôn Oregon cùng chút kí ức ít ỏi về người đàn ông đã dứt áo ra đi, bỏ lại vợ và đàn con nheo nhóc. Hầu như đêm nào cũng vậy, sau một ngày mệt mỏi quần quật với hai công việc, mẹ ông kiệt sức đến độ không thể cất giọng à ơi hát ru Chris và chị em ông chìm vào giấc ngủ. Trong vài dịp hiếm hoi thì tiếng hát của bà phả ra mùi bạc hà lẫn rượu rẻ tiền.
Chính thể thao đã cứu vớt cuộc đời Farrington. Ông cao 1 mét 95 và có cú nhảy ném bóng giúp ông giành được học bổng của trường đại học Oregon. Ở đây, ông đã dẫn dắt đội bóng hai lần góp mặt trong giải NCAA*. Ở trường, ông học không hề kém và nhờ vào điểm số cùng khó khăn tài chính, ông được nhận một suất học bổng toàn phần tại trường luật Oregon. Christopher Farrington thừa sức vào các trường luật lừng danh đất nước, nhưng chính trị đã trở thành mục tiêu của ông kể từ hồi trung học, khi ông được bầu làm lớp trưởng. Với ông, tấm bằng Harvard hay Yale không thể sánh với cơ hội được quen biết những nhân vật quyền thế trong ba năm học trường luật Oregon, và Chris đã thành công. Nhờ vào những người ủng hộ có quyền thế cộng với tiếng tăm người hùng thể thao, ông đã giành được một ghế trong Thượng nghị viện ngay từ lần ứng cử đầu tiên. Ông vươn lên hàng ngũ lãnh đạo chủ chốt khi quyết định tranh cử với một vị thống đốc tại nhiệm hồi đó. Chỉ hai tháng trước cuộc bầu cử, uy tín của ông này giảm sút nghiêm trọng do dính dáng tới một vụ bê bối tài chính bị một phóng viên dũng cảm phanh phui. Bạn thân đồng thời là trợ thủ đắc lực của Farrington, Charles Hawkins, đã biết về những sai phạm nho nhỏ của vị thống đốc kia từ trước nên đã khuyên ông ra tranh cử. Sau đó, anh ta chọn đúng thời điểm để mớm tin cho tay phóng viên kia.
Claire kéo rèm trong phòng Patrick xuống và đài tưởng niệm Washington khuất khỏi tầm nhìn. Bà quay đầu nhìn ra ngưỡng cửa và mỉm cười.
“Anh đứng đó bao lâu rồi?” Bà hỏi khi họ đi ra hành lang. “Vài giây thôi” Farrington trả lời khi khẽ khàng đóng cánh cửa sau lưng lại.
Hành lang bên ngoài phòng ngủ khu tư gia khiến vợ chồng Farrington nghĩ tới một phòng trọ thời thuộc địa*. Thảm sàn màu xanh sang trọng tiệp với giấy dán tường màu ngà cổ điển do phu nhân tổng thống Nolan chọn. Vài bức tranh sơn dầu từ thế kỉ XIX mô tả vẻ đẹp lung linh của vùng nông thôn Hoa Kỳ, xen giữa chúng là chân dung của những đời tổng thống ít được nhớ tới. Vài chiếc đèn chùm và giá nến thắp sáng lối đi của họ. Vợ chồng Farrington không để tâm nhiều tới việc trang trí nội thất, bởi vậy nơi đây không thay đổi mấy kể từ khi Christopher nắm quyền tổng thống.
Tổng thống khoác trên mình bộ com-lê kẻ sọc màu xanh sẫm, đệ nhất phu nhân mặc quần màu xanh lơ và áo sơ-mi lụa màu kem. Farrington khoác vai vợ sóng bước đi dọc hành lang. Việc ấy với ông rất dễ dàng vì bà Claire chỉ thấp hơn chồng vài phân.
Đệ nhất phu nhân có vóc dáng khỏe khoắn, vào trường đại học Oregon nhờ học bổng cho môn bóng chuyền và giành huy chương đồng quốc gia trong năm cuối. Claire có mái tóc nâu xoăn dài chấm vai, mũi hơi lớn và đôi mắt xanh hơi nhỏ so với khuôn mặt. Trán bà cao và hai gò má phẳng. Dù không xấu, nhưng chắc chắn bà không đẹp kiểu nữ tính. Tuy vậy, ở bà lại có một sức lôi cuốn kì lạ, và tầm vóc cũng như trí tuệ giúp bà nổi bật giữa đám đông. Thời trung học, bà là đội trưởng đội bóng chuyển và bóng rổ nữ, sau đó được chọn đọc diễn văn tốt nghiệp. Lên đại học, một lần nữa bà lại được chọn để dẫn dắt đội bóng chuyền của trường. Suốt thời gian học đại học và trường , bà luôn là sinh viên xuất sắc.
Bà kết hôn khi đang theo học trường y ở Portland còn Christopher đang trong cuộc tranh cử đầu tiên. Claire gác công việc sang một bên khi Patrick ra đời và bỏ nghề vì gia đình chuyển tới Washington D.C sau ngày Christopher giữ chức phó tổng thống.
“Vừa rồi anh có thể vào hôn con mà” Claire nói.
“Nhìn hai mẹ con bình yên quá nên anh không nỡ xen ngang” Tổng thống hôn lên trán vợ. “Đã bao giờ anh nói cho em biết em làm mẹ tuyệt thế nào chưa?”
“Thi thoảng” Claire trả lời với một nụ cười tinh quái, “và anh sẽ còn có nhiều cơ hội lắm.”
Thấy Farrington bối rối, Claire cười lỏn lẻn, “Em có thai rồi.”
Farrington dừng phắt lại. Ông đang choáng váng. “Em nói thật chứ?”
Claire không cười nữa. “Anh không buồn đấy chứ?”
“Không, không, chỉ là... anh tưởng em đang dùng thuốc.”
“Em ngừng từ hai tháng nay rồi.” Bà đặt tay lên vai Chris và nhìn thẳng vào mắt ông. “Anh giận à?”
Một loạt cảm xúc hiện lên mặt tổng thống nhưng ông chỉ thốt ra đúng những lời cần thiết.
“Chúng ta luôn muốn có thêm con. Anh chỉ nghĩ là lần mang thai này sẽ rất vất vả cho em, vì em đã là đệ nhất phu nhân. Em đã rất bận rồi.”
“Đừng lo cho em. Lần mang thai trước đâu làm em chậm lại trong chiến dịch tranh cử thống đốc của anh.”
“Đúng, và nếu như anh nhớ đúng, đó còn là lợi thế của chúng ta ấy chứ.”
“Và lần này cũng sẽ vậy. Phái đẹp sẽ tán thưởng các giá trị của gia đình anh còn phái mạnh thán phục bản lĩnh đàn ông của anh.”
Farrington cười phá lên. Sau đó, ông ôm Claire.
“Em đúng là một báu vật” Ông lùi lại cho đến khi họ cách nhau một cánh tay. “Tối nay em sẽ ổn chứ?”
“Em ổn. Bài phát biểu của em rất ngắn và thật là tốt khi đi gặp công chúng trước khi em bắt đầu to như cá voi.”
“Em có nghén không?”
“Buổi sáng thì có, nhưng giờ hết rồi. Anh yên tâm đi, Chuck đã đặt phòng ở khách sạn, nhỡ khi em cần nghỉ ngơi rồi.”
“Anh yêu em,” Farrington nói và lại ôm bà. “Anh sẽ không đẩy việc cho em vào phút cuối nếu cuộc gặp này không quan trọng, nhưng Gaylord đang làm đủ trò để cản đường anh. Chuck nói rằng bà ta đang nhận được rất nhiều khoản tiền tài trợ bí mật.”
Giọng Farrington có vẻ lo lắng. Claire áp tay lên má ông. Bàn tay ấm áp của bà giúp ông bình tâm lại.
“Maureen sẽ tức hộc máu khi chúng ta công bố em đang có bầu. Giờ cứ để mặc bà ta rao giảng giá trị gia đình là nền tảng xã hội đi.”
“Anh sẽ cử Chuck đi cùng em.”
“Anh không cần anh ấy ở cuộc họp à?”
“Anh muốn anh ấy bên cạnh em, Claire. Anh muốn biết em được bảo vệ.”
Claire hôn lên má chồng. “Đừng lo cho em, và tuyệt đối đừng phiền lòng vì Maureen Gaylord.”