Anh thợ may ở xóm ao Đầm vừa giỡ cái gói của Vẹo ra, phải sửng-sốt:
– Chú mày sắp lấy vợ hay sao mà sang thế này? Đám nào đấy?
Anh Vẹo giả nhời một cách cố làm ra tự-nhiên:
– Không, may để mặc thường.
Anh thợ may vốn là người làng, lại có họ xa với cụ Tổng đẻ ra Cài nói ngay:
– Thế này thì chú mày sang bằng mấy thằng Dậu. Chú mày độ này làm ăn phát tài có khác. Chà… cái nhiễu này mới đẹp chứ. Nội xóm ta chưa có ai mặc đấy. Chỉ có bà Tham mới làm nhà Tây ở Cống Dàn đưa may một lần. Bao nhiêu tiền một thước đây.
Vẹo chưa kịp giả nhời thì anh thợ may đã quảng-cáo ngay cho mình:
– Những thứ hàng này phải tay tớ may thì nó mới xứng-đáng, chứ đằng ấy đưa cho phó Thủy ở thôn Đình Hạ thì hỏng ngay. Hắn ta chỉ quen may quần áo vải cho nhà quê. Nhưng nói trước thứ này áo cánh phải công ba hào, mà quần thì hai hào.
– Bao nhiêu thì bao. Miễn là bác may cho thật đẹp.
– Đằng ấy cứ yên-tâm. Tớ may thì đến cô Cài nhà tớ trông thấy đằng ấy, cũng phải lác mắt.
Vẹo bỗng đỏ tía cả tai, ấp-úng:
– Ừ, vì thế tôi mới đem đến nhờ bác.
– Người ta thì bảo đằng ấy khờ, nhưng tớ biết đằng ấy khôn lắm. Chăm chỉ làm ăn để tiền tậu ruộng, tậu vườn, thừa tiền lại biết may mặc những thứ vừa đẹp, vừa bền tuy nó đắt một tí. Ít thì thứ này cũng phải gần một đồng một thước.
– Chín hào đấy.
– Ừ, tớ đoán không sai. Nhưng tớ bảo đằng ấy, thứ nhiễu này may quần, trông không đẹp, vậy đằng ấy may áo cánh bằng nhiễu mà quần thì quần lụa.
– Nhưng thế thì hai bộ giống nhau.
– À, đằng ấy muốn một bộ lụa và một nhiễu à? Ừ…, thế cũng được. Thứ này may cả quần thì nó….sang quá, nhưng không sao.
Anh thợ may đo xong lẩm-bẩm:
– Một áo the, một áo dài, một bộ nhiễu, một bộ lụa, hai bộ quần áo trắng. Đằng ấy thật sang nhất làng. Cậu giai nào hôm cưới cô Cài nhà tớ cũng đến sang thế này là cùng. Tất cả đấy đến hai chục.
Vẹo chỉ cái khăn lượt đội trên đầu:
– Cả cái khăn này, hai mươi sáu đồng ba hào hai.
– Nhưng đằng ấy ra tỉnh sắm, chắc cũng ngã vào đâu chè chén và xe pháo mất vài tờ nữa chứ?
Vẹo lắc đầu:
– Không. Chả tốn đi đâu mất một xu. Tôi có biết uống rượu đâu.
– Thế đằng ấy đi bộ ra Hà-nội à? Không đi tầu điện à?
– Đây ra Hà-nội một nhoáng.
– Đằng ấy hà-tiện quá.
– Nào phải. Nếu hà-tiện đã chẳng dám mua nhiều như thế này. Mình có già đâu mà bảo phải đi tầu cho mất sáu xu.
– Ra tỉnh mà cuốc bộ thì cũng là hà-tiện chứ.
Rồi muốn lấy lòng khách hàng:
– Nhưng thế cũng phải. Có thế mới khá được.
*
Ở nhà anh thợ may đi ra, Vẹo thấy trong lòng “làm sao”, không muốn mó vào một việc gì. Anh đi tung-tăng ở đường cái, nghĩ vẩn-vơ, nhìn vơ-vẩn, chứ xưa nay anh không bỏ phí một chút thì-giờ nào.
Lúc đó vào khoảng hai giờ, mặt giời đã nắng xiên khoai, trẻ con đã dắt trâu bò ra chăn khắp ở hai bên vệ đường.
Vẹo đi qua vườn rau, mọi người đang làm tới tấp. Vẹo không thấy muốn làm như mọi người mặc dầu Vẹo vẫn là một người rất tham công, tiếc việc. Vẹo đứng nhìn những luống rau xanh mơn-mởn kéo dài như những tấm thảm, rồi lòng rạo-rực một khoái-cảm. Vẹo thấy lòng mình cũng xanh tươi và đầy hứa-hẹn như những cây rau kia.
Vẹo tạt về vườn nhà mình đứng ngắm một lát, sung-sướng nhận thấy rằng vườn của mình tốt hơn vườn mọi người. Lúc ấy thì một tiếng gì ở lòng anh giục anh phải đi làm, làm nhiều đi để vườn càng tốt, càng đẹp, nhưng nhìn sang vườn của Cài, không thấy Cài đấy, anh lại thấy tay chân như nằng nặng làm sao.
Anh biết nếu Cài không có ở đây thì thế nào nàng cũng đang hái rau muống ở trước cửa đình. Anh thấy cần phải nhìn thấy mặt nàng, nhìn thấy những cử-chỉ dẻo-dang của nàng một tí. Anh cúi xuống nhổ một lá mùi úa, rồi quay đi. Ông Nhiêu Viết đang xới thấy anh đi hỏi ngay:
– Cu Vẹo đi đâu đấy? Không làm à?
– Vâng, hôm nay tôi nghỉ.
– Bao nhiêu lâu, tôi mới thấy anh nghỉ hôm nay là một. Có việc gì thế? À, sáng hôm nay tôi nghe chúng nó nói anh ra tỉnh phải không?
– Vâng.
Ông Nhiêu còn muốn nói nữa, nhưng lòng anh đã nóng sốt, anh không thể đứng lại để chịu chuyện cùng ông. Đã gần một ngày, anh chưa được nhìn thấy mặt Cài rồi.
Anh rảo cẳng đi về phía đình. Bọn trẻ con chăn trâu hỏi anh líu-tíu:
– Anh Vẹo sáng nay đi Hà-nội làm gì thế?
Anh cũng chẳng giả nhời.
Chúng nó thấy anh hấp-tấp đều nhìn anh một cách tò-mò, rồi thì-thầm bảo nhau:
– Chắc anh Vẹo ra tỉnh đánh mất gì, bây giờ mới bổ đi tìm đấy.
Chúng nó nghĩ như thế, bởi vì anh Vẹo xưa nay rất ung-dung, chậm rì-rì, anh chỉ có thể hấp-tấp về một việc như thế.
Vẹo có mất, nhưng không phải mất đồ. Vẹo mất hồn, bây giờ Vẹo hấp-tấp đi tìm cái hồn của Vẹo.
*
Đi gần đến đình, Vẹo liền đi chậm lại. Vẹo đã nhìn thấy Cài đang lúi-húi hái rau. Lúc ấy, Vẹo mới hối sao lúc nãy ở Hà-nội về, lại đi tắt đường đồng. Giá cứ theo đường cái mà đi thì có phải đã được nhìn thấy Cài sớm vài giờ đồng hồ không.
Vẹo đi qua đi lại ở trên đường đã hai ba lần, nhưng Cài cứ lúi-húi hái không nhìn thấy Vẹo. Mà Vẹo thì cần phải được nhìn thấy mặt nàng.
Vẹo đánh bạo, gò hơi, hát:
Qua đình ngả nón trông đình,
Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu.
Cài nghe tiếng hát, ngừng tay, đứng dậy quay lên. Vẹo lúc ấy vụt nhận thấy mình táo-bạo quá và cũng không hiểu sao mình đã táo-bạo như thế. Lần này là lần đầu tiên mà Vẹo hát, mà lại hát ve Cài là khác. Vẹo vội-vã quay mặt đi để cho Cài không nhận mặt mình, nhưng Cài đã nhận được rồi:
– Anh Vẹo đấy à? Anh ra Hà-nội về đấy à? Anh hát ve ai đấy?
Người như dừ, như chín, cực bất-đắc-dĩ, Vẹo phải quay lại:
– Không, buồn mồm thì tôi hát.
– Anh cũng biết hát cơ à? Xưa nay, tôi không thấy anh hát bao giờ.
Vẹo đứng im không biết giả nhời ra làm sao nhưng rất sung-sướng được Cài săn-sóc đến mình như thế.
Cài thấy Vẹo đứng im với một vẻ mặt ngớ-ngẩn thì hình như đem lòng ái-ngại cho con người đần-độn, lại hỏi:
– Sáng hôm nay, anh đi đâu mà không thấy anh ra làm? À, tôi nghe chúng nói anh ra Hà-nội phải không? Có việc gì thế?
– Có tí việc.
– Có lẽ anh mới ra Hà-nội lần này là lần đầu, chứ từ trước đến nay, tôi chẳng thấy anh đi đâu cả.
– Vâng. À, không trước đây sáu bẩy năm tôi cũng theo u tôi ra Hà-nội hai lần.
– A, tôi hỏi là tôi nói từ hồi anh nhớn, chứ hồi nhỏ kể gì. Tôi thì tôi ra Hà-nội luôn. Thầy tôi vì sợ tôi vất-vả, nên rau cỏ cứ bán luôn cho người ta, chứ tôi, tôi thích đem rau ra Hà-nội bán lắm. Hà-nội đẹp lắm, có phải không anh?
– Vâng.
Mấy người đi ở trên đường thấy hai người nói chuyện, đứng lại một khắc để nhìn. Vẹo rất sung-sướng được người ta biết mình đứng nói chuyện với Cài như thế.
Cài thấy Vẹo nói chuyện với mình chỉ một niềm vâng với dạ và xoa tay xoa chân liền đem lòng thương:
– Từ nay, anh phải bạo dạn lên, chứ anh cứ rút-rát như con cáy, nên chúng nó cứ cười anh.
Dẫu Cài chẳng nói rõ chúng nó là ai, nhưng Vẹo cũng thừa biết chúng nó đây là bạn chị em với Cài. Vẹo đã bối-rối lại càng bối rối. Vẹo ngập-ngừng mãi mới nói được:
– Không, tính tôi không hay nói.
– Phải, tôi biết anh ít nói, nhưng cũng đáo-để. Hôm nọ, anh đánh thằng Dậu, là chúng nó …thích lắm, mà dì Xã tôi thì khen anh là làm ăn đứng-đắn.
Những lời ấy làm cho Vẹo bạo-dạn. Vẹo hỏi cái điều mà Vẹo vẫn canh cánh bên lòng:
– À, tôi nghe người ta nói cô…ghét thằng Dậu lắm phải không?
Cài nhìn Vẹo, hiểu ngay cái nghĩ tương-phản của câu hỏi của Vẹo. Nàng ửng đỏ hai má:
– Cái đồ ấy thì ai ưa được. Gặp ai cũng chòng-ghẹo. Nó tưởng nó quý báu lắm, nhưng có biết đâu người ta ghét nó như con chó. Nhưng ai bảo với anh thế chứ?
Vẹo thấy Dậu hay hát trêu Cài thì phỏng-đoán như thế, chứ có ai bảo với Vẹo đâu. Vì thế, Vẹo không thể giả nhời câu hỏi của Cài, lặng im. Cài lại gặng hỏi:
– Ai thì anh cứ nói tên đi, tôi không nói đi nói lại đâu.
– Không, tôi nghe đồn thế chứ.
Nghe đồn? Một chuyện quan hệ. Cài buông mới rau muống đứng thẳng người dậy băn-khoăn về chỗ có người làng đồn-đại về hành-vi của mình:
– Ai thì anh cũng phải nói cho tôi biết, không tôi giận anh đấy.
Vẻ mặt muốn biết và lời nói cương-quyết làm cho Vẹo vừa bối-rối vừa sợ-hãi. Bối-rối vì nào anh có biết ai, và sợ-hãi về chỗ Cài có thể giận mình. Anh cố nghĩ kế nói quanh, nhưng nghĩ chưa ra. Cài thấy Vẹo đứng im lại càng tin là có thực, hỏi dồn:
– Anh nói đi, không tôi giận anh, không nhờ anh một việc gì nữa bây giờ. Anh nói mau đi. Tôi không làm gì người ta đâu.
Khốn-khổ cho Vẹo nào có biết tên ai mà nói. Anh cuống-quít nói phứa:
– Không, có ai đồn gì đâu!
– Sao anh vừa bảo tôi có người đồn. Anh mà cũng loanh-quanh và nói dối như thế à?
Đã bối-rối sợ-hãi, Vẹo lại càng bối-rối sợ-hãi:
– Không, tôi đồ chừng như thế, chứ không có ai nói với tôi cả.
Cài cau đôi lông mày:
– Anh thấy thế nào mà anh dám đồ chừng như thế. Anh chỉ láo. Anh là đồ tồi.
Cài mắng xong cúi xuống hái rau, không thèm nghe những lời phân-trần của Vẹo.
Vẹo đứng một lúc rồi quay đi, chân nặng như chỉ, và lòng buồn rời-rợi, buồn về chỗ Cài đã giận mình.
*
Vẹo dậy sớm, khêu to ngọn đèn Hoa-kỳ, rồi với bọc áo mới vừa lấy ở thợ may về tối hôm qua. Tối hôm qua, Vẹo đã mặc thử bao nhiêu lần, nhưng bây giờ, Vẹo lại thấy cần mặc thử tất cả lại. Vẹo muốn mặc thử lại để xem sáng hôm nay nên mặc bộ nào. Đành ra đi ra vườn không thể mặc áo the khăn lượt, nhưng trong ba bộ áo cánh lụa, nhiễu và vải, mặc bộ nào? Chúc-bâu chưa giặt nó sột-soạt, bộ lụa thì chưa sang mấy, bộ nhiễu thì sợ sang quá. Vẹo lúng ta lúng túng mãi mới nhất-định mặc bộ lụa. Nhưng vừa ra đến hiên, Vẹo lại tự nhủ:”Ồ, đằng nào thì người ta cũng thấy là mình mặc quần áo mới người ta cũng bình-phẩm, âu bằng mặc cho rõ thật sang để cho người ta bình-phẩm một thể”. Rồi Vẹo lại quay vào thay bộ nhiễu. Vừa mặc, Vẹo vừa nghĩ:”Thể nào, Cài cũng thấy rằng bộ này của mình sang gấp mấy những quần áo của thằng Dậu”. Đang sung-sướng, Vẹo lại vụt nghĩ đến cái thái-độ của Cài với mình trong mấy hôm nay, từ khi gặp ở trước cửa đình. Tay chân Vẹo bỗng rời-rạc. Trong mấy ngày hôm nay, Cài đem lòng giận Vẹo. Mỗi khi Vẹo chào, Cài chỉ gật đầu, chứ không như mọi lần trước đều giả nhời bằng một nụ cười hoặc một câu hỏi bông đùa. Và không bao giờ, Cài nhờ Vẹo một việc gì nữa. Lúc nào, nàng cũng cứ lầm lầm lì lì, chẳng nói chẳng rằng. Vẹo sợ sự im-lặng ấy hơn tất cả mọi thứ. Vẹo băn-khoăn không biết làm cách gì để cho Cài khỏi giận mình.
Lắm lúc, Vẹo nghĩ bụng cứ nói liều một cái tên nào đấy, nhưng Vẹo lại sợ Cài đi kiếm chuyện người ta. Vả tính Vẹo lại cũng ngay thẳng, Vẹo không thể bịa như thế được.
Tiếng bà Xã Vị ở dưới bếp gọi Vẹo xuống ăn cơm. Vẹo uể-oải đi xuống quên phăng cả rằng mình đang mặc một bộ quần áo mới. Bà Xã Vị thấy Vẹo thì nói ngay:
– Anh mặc những quần áo này đi làm đấy ư? Anh không sợ phí và làng nước người ta cười cho à?
Vẹo chưa kịp giả nhời thì bà đã lại nói luôn:
– Ai đời mặc như thế mà ra cuốc đất té nước bao giờ?
Lúc ấy, Vẹo mới nghĩ đến cái chỗ người ta có thể cười mình, vội-vàng nói chữa:
– Không, cháu chỉ ra vườn, rồi cháu lên thôn Thượng có tí việc.
– Thế à?
Coi bộ bà Xã Vị thì bà rất không bằng lòng về chỗ Vẹo ăn mặc xa-phí như thế, nhưng đó là tiền của Vẹo kiếm ra thì Vẹo sắm, bà cũng không thể nói gì được.
Vẹo ngập-ngừng mãi mới hỏi bà:
– Thế nào? cháu ăn mặc thế này, cô trông thế nào?
Vẹo hồi-hộp chờ lời phê-bình của bà Xã, nhưng bà Xã còn mải đánh cơm, chưa thèm giả nhời ngay cho. Vẹo nói trước:
– Kể trông cũng được đấy chứ?
Bà Xã Vị ngừng tay:
– Tôi trông nó thế nào ấy. Ấy, anh cứ ăn mặc nâu sồng tôi trông nó lại hay hay. Mình người nhà quê làm ăn vất-vả, mặc lụa là nó không xứng, trông có cái vẻ ăn chơi đàng-điếm…
Vẹo cụt hết cả hứng:
– Mình ăn mặc thế này, nhưng không ăn chơi đàng-điếm thì thôi chứ.
Bà Xã Vị chép môi:
– Tốt gỗ hơn tốt nước sơn. Tôi như anh, tôi để dành cái tiền ấy tậu một con bò.
– Thì rồi xong vụ gặt này, cháu cũng tậu. Chả nhẽ bây giờ đi đâu cứ rách như tổ đỉa?
*
Chính ra thì hôm nay, Vẹo phải bón lại hành, nhưng vì thấy bà Xã Vị nói làng nước có thể cười mình trong làm ăn mà lại mặc lụa nhiễu, nên khi ra vườn, Vẹo không dám gánh gánh gio ra. Vẹo chỉ cầm một cái bay ra để xới.
Ra đến ngõ, Vẹo đã thấy như bao nhiêu con mắt của người làng đều chăm-chú nhìn cả vào mình, rồi bỗng dưng Vẹo thấy ngượng-nghịu về bộ quần áo mới của mình. Vẹo tưởng-tượng ra thế, chứ thật ra lúc ấy còn tối đất, đã ai nhìn thấy Vẹo mặc áo mới đâu.
Ra đến vườn, Vẹo trông thấy những luống cải muốn xới lắm, nhưng Vẹo lại lo chợt một cái Cài ra trông thấy mình ăn mặc như thế mà lại làm đất làm cát. Thật ra thì Vẹo mặc bộ quần áo này chỉ để cho Cài nhìn thấy. Vì thế, anh cứ đi loanh quanh các luống rau bắt mấy con sâu và nhổ vài cái cỏ chứ không dám làm.
Ông Phó Thùng là người đầu tiên trông thấy bộ áo mới của Vẹo:
– Chà, anh Vẹo may bộ quần áo nhiễu sang nhỉ?
Vẹo chưa kịp giả nhời và cũng chưa kịp sung-sướng thì ông cũng đã lại nói ngay:
– Anh ăn mặc quần áo như thế, đi làm vườn để trát đất trát bùn vào hay sao đấy?
Vẹo vội vàng cãi:
– Không, sáng hôm nay tôi nghĩ, chốc nữa phải bận lên Thượng có tí việc, chứ ai đời lại mặc quần áo như thế này ra làm vườn bao giờ.
Ông Phó Thùng lại gần sờ cái áo:
– Chà, đẹp đấy, anh may bộ này mất bao nhiêu?
– Chả bao nhiêu. Hơn bốn đồng.
Ông Phó Thùng tắc lưỡi:
– Anh sang nhất làng. Thằng cả nhà tôi nó cũng ao ước một bộ lụa, nhưng nhà tôi thì lấy tiền đâu.
Vừa lúc ấy, Vẹo thấy hút Cài đi ở đầu điếm. Lòng Vẹo bỗng rộn-rực. Vẹo vội cúi xuống ngắt một là cải khô, rồi bảo ông Phó:
– Thôi ông đi tưới cho xong đi, không bà ấy ra thấy tưới từ sáng chưa xong, lại là om cả lên bây giờ.
Ông Phó Thùng vừa đi, vừa lẩm-bẩm:
– Có, la thì tôi dần cho. Nhà tôi không có mả sợ vợ.
Ông Phó Thùng đi khỏi thì Cài cắp thúng đến nơi. Vẹo cứ vờ cúi xuống bắt sâu, làm bộ như không nhìn thấy nàng.
Đến khi nghe tiếng Cài léo-xéo:
– Cha đời đứa nào tối qua đi giẫm nát lạnh cải thế này!
Vẹo mới ngửng đầu dậy:
– Cô đã ra làm đấy ư?
Cài nhìn chăm-chú vào Vẹo một lát lâu, rồi phá lên cười:
– Ồ, anh Vẹo, tôi lại cứ tưởng ai. Hôm nay, anh đổi lốt, thảo nào tôi không biết. Chà…anh cũng may những quần áo sang như thế cơ à?
Rồi Cài ném thúng, lại gần sờ vào cái áo nhiễu:
– Thứ này đẹp đấy. Anh may bao giờ thế? Ý hẳn anh may hôm anh ra Hà-nội phải không? Bao nhiêu?
Vẹo ấp-úng:
– Tôi vì sắp đi có tí việc.
Cài giật mạnh vạt áo:
– Tôi hỏi anh may bao giờ, bao nhiêu tiền một thước. Ai chả biết anh đi có tí việc, chứ mặc quần áo thế này ra làm vườn, có họa là điên.
– Vâng, tôi may hôm nọ, chả bao nhiêu. Có sáu hào một thước.
– Ồ, rẻ nhỉ, rẻ quá nhỉ, cái lụa của con Toán trông xấu thế mà nó cũng phải mua chín hào một thước. Anh mua được ở đâu rẻ thế, anh mua hộ tôi ba thước để tôi may áo cánh nhé.
– Vâng, cô muốn mua thì tôi mua giúp cô được ngay.
Cài cởi hầu bao lấy ra hai đồng:
– Đây, anh mua giùm tôi ba thước, nhưng bao giờ thì anh mua giúp tôi mới được chứ.
– Nếu cô cần thì ngay ngày hôm nay cũng được. Lát nữa thì tôi lên Thượng thôn rồi tiện thể tôi ra Hà-nội mua về cho cô.
– Ừ thế thì tốt quá. Nhưng phải thứ đúng như thứ nhiễu này đấy.
– Thì hẳn là đúng. Tôi đem áo của tôi ra so còn sai làm sao được.
Cài quay đi, rồi quay lại:
– Anh ăn mặc thế trông khác hẳn người đi, tôi không nhận ra được. Trông óng-ả đẹp đấy.
Lòng Vẹo tràn ngập biết bao nhiêu vui sướng:
– Cô cứ chế tôi.
– Ai chế anh, tôi nói thật đấy. Gái làng ta lại có lắm cô mê anh.
Vẹo tưởng như điên:
– Có đâu.
Cài cười như nắc nẻ:
– À biết đâu. Người đẹp về lụa thật.
Chẳng những Cài đã hết giận, mà lại con nhờ mua hộ. Vẹo thấy cái số tiền mình bỏ ra may quần áo thật là không uổng. Lúc ấy, trong đầu Vẹo, đã xây đắp bao nhiêu mộng tưởng. Biết đâu Cài một ngày kia không yêu mình, rồi cụ Phó Tổng sẽ bằng lòng gả nàng cho mình.
Cài vừa bước ra khỏi vườn của Vẹo thì Vẹo nói ngay:
– Hôm nay, tôi không có việc gì , cô có cần làm gì, tôi giúp cô nào.
– Sao anh bảo sắp phải đi Thượng thôn…
– Chín giờ kia chứ.
Cài nhìn luống hành:
– Nếu thế thì anh tỉa giúp tôi mới. Nhưng thôi, anh ăn mặc thế nhỡ anh làm lại lấm-láp hết.
– Không sao. Tôi xắn lên thì sao mà lấm được. Để tôi tỉa giúp cô, chứ mình cô tỉa chậm thì đến bao giờ cho đủ hàng bán cho người ta.
Miệng nói, chân đi rảo về phía vườn của Cài rồi cúi xuống nhổ ngay.
Vẹo cứ nhổ, nhổ mãi, nhổ cho tới khi Cài nhắc:
– Thôi, bây giờ đến chín giờ rồi, anh có đi đâu thì đi thôi.
Vẹo mới ngừng tay.
– Anh nhớ mua cho tôi đấy nhé.
– Thì chỉ có việc đi mua cho cô thôi, còn quên làm sao được.
Lên đến đường, Vẹo mới sực nhớ rằng một thước những hơn một đồng mà anh chỉ bảo với Cài có sáu hào, nhưng cũng không thấy tiếc tiền. Anh quay về nhà định để lấy tiền thì Cài thấy anh đi về phía làng vội hỏi:
– Ô hay, sao anh đi đường ấy?
Vẹo liền nói dối:
– Tôi còn phải về nhà ăn cơm đã chứ.
– Bây giờ, anh mới ăn cơm sáng cơ à? Chiều độ mấy giờ thì anh về. Anh đem ra đồng đưa cho tôi, chứ đừng đem vào nhà mà thầy tôi biết, thấy tôi mắng đấy nhé.