Dana Cutler đang chán muốn chết. Sau ba ngày theo dõi Charlotte Walsh tới trường học, siêu thị, nhà hàng rồi về căn hộ, cô đã sắp phát điên. Cuộc sống của Walsh nhàm chán đến độ Dana không hiểu sao có người thèm quan tâm tới cô bé. Nếu không phải vì khoản tiền hậu hĩnh, cô đã bỏ việc từ lâu rồi.
Hơn 6 giờ chiều, Dana để lại một tin nhắn cho vị khách hàng bí ẩn qua điện thoại Dale Perry đưa, thông báo Walsh vừa rời trụ sở chiến dịch tranh cử của thượng nghị sĩ Gaylord cùng một thanh niên da trắng, cao tầm 1 mét 80, tóc vàng gợn sóng và ria mép tỉa tót cẩn thận. Đối tượng cùng người hộ tống đã đến một nhà hàng Thái và hiện đang ăn một số món có vẻ là pad Thái*, nem cuốn và một loại cà ri nào đó. Cutler có thể quan sát chi tiết đến vậy là vì cô đang ngồi trong xe đỗ tại vị trí dành cho người khuyết tật, quan sát qua chiếc máy ảnh lắp ống kính tê-lê Leica M8 mượn của Jake Teeny. Sở dĩ cô dám đậu xe ở chỗ này là vì có giấy phép đỗ xe cho người khuyết tật do một người quen tại DMV lấy giúp. Người này chuyên buôn bán bằng lái xe, giấy phép đỗ xe cho người khuyết tật và các giấy tờ khác của DMV* để kiếm thêm. Nếu có ai hỏi, Dana sẽ đáp rằng cô vừa hồi phục sau một cuộc phẫu thuật thay khớp háng và cô có thư của một tay lang băm ăn tiền của người bạn kia để làm bằng chứng.
Dana tranh thủ lúc Walsh và anh bạn của cô ta gọi món để đi vệ sinh ở một nhà hàng khác gần đó. Lúc này, sau một giờ, khi tiếng gọi thiên nhiên không còn mạnh mẽ nữa thì đến lượt dạ dày của cô lên tiếng. Cô vừa lấy một chiếc bánh doughnut để ở ghế bên cạnh đưa lên miệng thì Walsh đứng dậy, cầm ba lô và đi ra cửa. Bỏ cái bánh cắn dở, ném chiếc máy ảnh xuống bên cạnh hộp bánh, Dana khởi động chiếc Toyota màu nâu cà tàng của mình. Dù chiếc xe trông giống một đống phế liệu nhưng Dana đã lắp cho nó một động cơ khỏe đến nỗi các tài xế NASCAR* cũng phải ghen tị. Bố cô sở hữu một ga-ra và từng đua xe khi còn trẻ. Dana yêu thích tốc độ và đã tìm hiểu về nguyên lí hoạt động của xe ô-tô đồng thời với học đánh vần. Bố cô qua đời vì trụy tim trước khi cô kịp làm xong động cơ của chiếc xe này và cô luôn buồn vì đã không thể lái nó đưa ông đi một vòng.
Nghĩ về bố khiến Dana hồi tưởng lại thời thơ ấu. Cô chắc chắn giữa Charlotte Walsh và cô chẳng có điểm gì chung. Mẹ của Dana đã rời bỏ gia đình khi cô học lớp mười một. Thi thoảng hai mẹ con vẫn nói chuyện, nhưng Dana không bao giờ tha thứ cho bà vì chuyện ngày xưa. Còn cô bé Walsh kia có lẽ đã có những kì nghỉ lễ Tạ ơn và Giáng sinh trong tình yêu thương của bố mẹ, được quây quần cùng những người anh chị em sáng láng, giỏi giang của mình.
Bố mẹ Dana không nghèo, nhưng cũng chẳng dư dả để cô tiêu xài hoang phí. Hồi trung học, nếu muốn có tiền tiêu, Dana phải làm việc. Học phí trường cao đẳng cộng đồng của cô được tích cóp bằng những buổi tối làm bồi bàn, và trước khi gia nhập lực lượng cảnh sát, Dana cũng không mấy xuất sắc. Cô có chút năng khiếu làm cảnh sát, nhưng những ngày tháng huy hoàng ấy đã lùi vào dĩ vãng và cô sẽ không bao giờ có lại chúng nữa.
Walsh trở lại trụ sở của Gaylord trên phố K. Phần lớn những người làm việc trên con phố này là luật sư, những nhà vận động hành lang, nhân viên của các tổ chức nghiên cứu chính sách, và rất nhiều người trong số đó đã đi ra ngoại ô ăn tối. Những quán ăn thường được các nhân vật ưu tú của Washington dùng làm nơi bàn công chuyện đều đã đóng cửa và rất nhiều cửa sổ của các tòa nhà công sở đã tối đèn. Vài khách bộ hành đi lại trên phố, các sạp vỉa hè bán hoa hay đồng hồ Rolex và túi Prada giả cũng đang lục tục thu dọn. Dana đoán là đối tượng của mình sẽ trở lại chỗ để xe. Quả nhiên, Walsh biến vào trong ga-ra và lái xe ra sau vài phút.
Dana đi chậm đằng sau vì trên đường không còn nhiều xe và tăng tốc mỗi khi sắp mất dấu đèn xe của Walsh. Cô hi vọng Walsh sẽ về nhà nghỉ ngơi để cô được ngủ. Chiếc Toyota phi phải ổ gà làm máy ảnh nảy trên ghế hành khách. Mỗi khi nghĩ về chiếc máy ảnh, Dana sẽ tự động nhớ tới Jake Teeny. Jake là một phóng viên ảnh Dana quen trong lần anh tới chụp ảnh cho bài báo về các nữ cảnh sát. Ngày cô rời lực lượng, anh đã giúp cô vượt qua quãng thời gian khó khăn nhất.
Jake thường xuyên ra nước ngoài hoặc các vùng chiến sự hàng tuần trời. Lúc anh ở D.C và cả hai đều muốn, Dana sẽ ở lại nhà Jake vì dù sao nó cũng ấm cúng hơn cái căn hộ bé tí được Dana gọi là nhà. Suốt nhiều năm nay, họ là bạn và đôi khi là tình nhân, nhưng cả hai đều không muốn một mối quan hệ lâu bền và kiểu sống thế này tiện cho cả đôi bên. Dana chỉ kể chuyện ở trang trại cho mình Jake, nhưng còn lâu cô mới nói ra toàn bộ. Cô không dám mạo hiểm đánh mất anh, và việc đó rất dễ xảy ra nếu anh biết tất cả những gì cô đã làm.
Khi Walsh rẽ vào đường cao tốc phố E, Dana đã biết đối tượng của cô không trở lại căn hộ. Giấc mơ về một đêm được ngả lưng sớm đã tan thành mây khói và cô bật đài FM lên. Bản tin về nạn nhân mới nhất của Thợ Xẻ D.C vừa kết thúc. Thợ Xẻ D.C là một tên cuồng sát chuyên nhắm vào nữ giới và đang gieo rắc kinh hoàng lên khắp Đặc khu Washington. Phát thanh viên đang giải thích về tình thế khó khăn của cảnh sát thì Dana chuyển sang đài DC101. Kể từ khi ra viện, Dana khó lòng lắng nghe những câu chuyện về bạo hành phụ nữ. Hồi còn trong ngành, cô đã làm việc với nạn nhân của các vụ cưỡng hiếp, bạo hành gia đình và những chuyện tương tự với sự khách quan của người trong nghề, nhưng đó đã là chuyện của quá khứ.
Bài hát Highway to Hell của AC/DC vang lên khi cô lái xe vào đường 66 Tây và quang cảnh thành phố nhường chỗ cho con đường rợp bóng hai hàng cây. Walsh rẽ vào đường thu phí Dulles, lái thêm hai mươi cây số nữa mới rẽ ra đường Sulli. Sau vài tòa nhà đèn đuốc sáng trưng và các công trình phụ cận đang xây dở, tòa nhà Dulles Towne đột nhiên hiện ra ở đằng xa. Dana rên lên khi nhận thấy đích đến của Walsh chính là cái trung tâm thương mại đó.
Vì đã muộn nên bãi đậu xe gần như trống huơ trống hoác. Dana hi vọng Walsh sẽ đỗ ở gần cửa vào sáng trưng của trung tâm thương mại, nơi tập trung xe của vài vị khách bận mua sắm. Nhưng ngạc nhiên thay, cô bé đã lái xe qua cửa hàng JC Penny và Old Navy để đến nơi ánh sáng biển hiệu của hai hãng Sears và Nordstrom không chiếu tới được. Dana lái xe xa Walsh, tắt đèn pha và vòng trở lại, đậu xe ở nơi có thể nhìn rõ chiếc xe của cô sinh viên.
Ngay khi đỗ lại, Dana xem giờ. 7 giờ 45 phút. Như vậy, cô đã mất tới 45 phút để đi từ phố K tới đây. Cô chụp chiếc xe vài lần trước khi gọi cho khách hàng để báo cáo họ đang ở đâu và Walsh đỗ xe ở chỗ nào. Sau đó, Dana uống vài ngụm cà phê đựng trong chiếc bình ủ cho tỉnh táo và ăn nốt chiếc bánh doughnut dở. Cô ăn xong chiếc bánh và ngẩng đầu lên khi phát hiện Walsh vẫn còn trong xe. Đây là chi tiết thú vị đầu tiên trong vụ theo dõi này. Nếu Walsh không tới trung tâm thương mại để mua sắm, vậy hẳn cô bé đang chờ ai đó. Chọn điểm hẹn ở nơi tối tăm và ít người qua lại này, chứ không phải trong trung tâm mua sắm đã chứng tỏ cô bé không muốn ai biết về cuộc gặp. Có lẽ không phải tự nhiên mà người ta thuê Dana theo dõi cô nữ sinh kia.
Dana tập trung ống kính máy ảnh vào chiếc xe của Walsh và sắp sửa chụp thêm vài tấm nữa thì một chuyển động khiến cô phải quay sang phải. Một chiếc Ford màu xanh đậm đi vào cùng hàng xe với Walsh và đỗ cách đó một khoảng. Vì ống tê-lê của Teeny có khẩu độ tối đa là 3.4 nên Dana nhìn được biển số. Nếu ở xa hơn, cô sẽ không đọc được nhưng vẫn có thể chụp ảnh và phóng to trên máy tính. Dana ghi lại biển số xe Ford. Một lát sau, Walsh rời xe, lo lắng nhìn quanh và chui vào ghế sau chiếc Ford. Chiếc Ford vụt đi, Dana bám theo ở khoảng cách tương đối xa, hi vọng họ sẽ không trông thấy đèn pha xe cô.
Chẳng mấy chốc Dana đã đi vào con đường xa lộ hai làn thuộc địa phận bang Virginia. Việc bám theo chiếc Ford càng lúc càng khó khăn, nhưng may vẫn còn vài chiếc xe trên đường che chắn cho cô. Cây cối nhanh chóng áp đảo số lượng các công trình kiến trúc nhân tạo. Cô vẽ đường đi trên một cuốn sổ đặt ở ghế hành khách rồi hí hoáy dò tần số, đến khi vớ được một kênh radio chuyên phát những ca khúc của thời xưa cũ. Lúc này, bài hát của nam ca sĩ thập niên 50, 60 thế kỉ trước, Springsteen, đang vang lên.
Dana bám theo khoảng hơn một cây số rưỡi nữa thì đèn phanh của chiếc Ford sáng lên. Cô giảm tốc tới gần như bò trên đường. Chiếc Ford rẽ vào một con đường ngoại ô nhỏ, chạy ngang đường ray xe lửa rồi qua dãy cửa hàng trên phố chính của một thị trấn yên ắng. Dana viết vội tên thị trấn. Vượt qua ranh giới thị trấn vài cây số, chiếc Ford quẹo phải vào một con đường đất chỉ đủ cho hai xe tránh nhau. Dana ghi nhớ khoảng cách từ thị trấn tới chỗ rẽ rồi tắt đèn và đi theo đèn hậu của chiếc xe nọ.
Khoảng nửa cây số tiếp theo, đèn pha chiếc Ford chiếu sáng một hàng rào trắng và dừng hẳn trước một cánh cổng cách đó nửa cây số. Dana ngạc nhiên khi trông thấy một người bảo vệ đang cầm súng. Trong lúc anh ta mải chú ý vào những người ngồi trên xe Ford, cô vòng chiếc Toyota ngược trở lại và lùi vào đường nhánh. Nếu phải chạy, cô sẽ không muốn mất công quay đầu xe. Dana nhét điện thoại vào túi áo khoác rồi cầm theo một chiếc đèn pin lớn và máy ảnh. Cô khom người, băng qua đường, nhảy qua hàng rào và lẩn vào rừng, gạt cành lá mà đi trong lúc rọi thấp ánh đèn pin để không đánh động đám bảo vệ. Leo được một lúc, cô thấy mình đang ở trên đỉnh một ngọn đồi nhỏ trông xuống ngôi nhà ván ghép màu trắng cách đó khoảng nửa sân bóng. Chiếc Ford đỗ cạnh cửa chính nhưng trong xe không còn ai. Lúc nhìn thấy tay bảo vệ ở cổng Dana đã rất ngạc nhiên, giờ cô càng ngạc nhiên hơn khi thấy nhiều người khác đang đi tuần quanh khu đất.
Trời lạnh cóng, Dana phải kéo cổ áo lên trước khi ngồi dựa lưng vào một gốc cây. Nền đất cứng ngắc và cô phải loay hoay một lúc mới tìm được tư thế thoải mái. Vài phút trôi qua không động tĩnh. Dana co chân, kê ống tê-lê lên đầu gối và quan sát ngôi nhà để giết thời gian. Trông nó như một thứ từ thời thuộc địa và chỉ được thêm thắt vài chi tiết mới gần như chẳng khác với bản gốc là bao. Tầng trệt đang sáng đèn, nhưng cô chỉ biết có thể bởi những tấm rèm cửa sổ dày đã che hết mọi thứ bên trong và chỉ để chút ánh sáng le lói lọt ra ngoài.
Trong lúc chờ đợi, Dana thì thào báo cáo cho khách hàng rồi chụp vài tấm về ngôi nhà, đám bảo vệ, biển số chiếc Lincoln màu xanh sẫm đậu ở hông nhà. Cô viết số xe lên tờ giấy đã ghi biển số chiếc Ford chở Walsh tới. Đang chuẩn bị chụp thêm, Dana bỗng thấy đèn tầng hai bật sáng. Cô đưa cửa sổ phòng đó vào ống ngắm. Tấm lưng của một người đàn ông thoáng xuất hiện trong phút chốc, nhưng khuất mất trước khi cô kịp bấm máy. Dana nheo mắt nhìn vào phòng, nhưng từ góc này cô chỉ thấy hai cái bóng di động trên tường. Hai chiếc bóng tách nhau ra rồi hợp lại thành một. Vài phút sau, hai cái bóng thấp xuống dưới bậu cửa và căn phòng tối thui.
Dana dựa người vào thân cây. Cô ước gì mình biết trước mà mang theo bình ủ. Cô cũng ước Walsh sẽ không ở đây cả đêm bởi vì cô ghét phải cắm trại ngoài trời. Vì buồn chán, cô quan sát bảo vệ đi tuần quanh khu đất và cố gắng tìm hiểu phạm vi tuần tra của họ. Một trong những gã có súng để mái tóc đỏ húi cua. Khi anh ta tới gần Dana nhất, cô xem xét anh ta dùng súng gì. Có vẻ như trong bao súng là một khẩu Sig Sauer 9 li, ngoài ra anh ta cầm một khẩu tiểu liên Heckler & Koch MP5 bán tự động. Cô đang cố nhìn đám súng ống kĩ hơn qua ống kính tê-lê thì đèn trên tầng hai sáng trở lại. Một chiếc bóng xuất hiện trên tường một lúc trước khi Charlotte Walsh bước ra trước cửa sổ. Dana không nghe được tiếng cô bé nhưng cô ta đang vung tay và hình như đang hét.
Dana xem giờ. 9 rưỡi tối. Từ trung tâm thương mại tới ngôi nhà này mất khoảng hơn một tiếng và Walsh đã ở trên gác khoảng nửa tiếng. Cô vừa ước tính thời gian xong thì cửa trước bật mở và Walsh lao ra ngoài. Dana chụp vài tấm. Walsh quay trở lại và nói gì đó với người đàn ông đứng tại cửa. Cô bé hơi chúi đầu tới trước và giơ hai nắm đấm lên. Sự giận dữ theo làn heo may của đêm tối lan đến tận ngọn đồi, dù Dana ở quá xa không nghe ra cô bé nói gì.
Dana hướng ống kính vào người đàn ông đứng trên ngưỡng cửa. Cô nhìn được cánh tay áo và một phần quần của ông ta nhưng không trông thấy mặt. Một trong các tay bảo vệ ngồi vào ghế tài xế của chiếc Ford và Walsh quăng mình vào ghế sau. Khi chiếc xe vụt đi, Dana gọi điện báo cáo rằng có thể Walsh đang trở lại trung tâm thương mại. Vừa nói cô vừa đưa mắt trông chừng cánh cửa, mong chờ người đàn ông đã ở cùng Walsh sẽ ló mặt. Đúng lúc cô báo cáo xong, người đàn ông đó bước ra khỏi nhà. Dana cất điện thoại và cầm máy ảnh lên. Người đàn ông quay mặt về phía cô. Ông ta ở quá xa nên Dana khó lòng nhìn kĩ các đường nét khuôn mặt, nhưng người này có gì đó rất quen. Cô chụp vội vài tấm và đang định bấm máy lần nữa thì nghe tiếng cành cây gãy.
Dana chết lặng một giây trước khi chui ra sau cái cây đang dựa. Tiếng cành gãy rõ hơn chứng tỏ người kia đang rảo bước về phía cô. Cô đoán đó là một bảo vệ đi tuần trong rừng. Cô bỗng thấy mình thật ngu ngốc vì đã tưởng chỉ có lực lượng canh gác quanh ngôi nhà.
Dana hé mắt nhìn qua thân cây và phát hiện một người đàn ông cầm khẩu tiểu liên MP5 đang rảo bước về phía mình. Cô khẽ chửi thề và nhét điện thoại vào túi trong lúc tính toán nhanh các phương án. Cô có súng nhưng không định bắn. Trong tình huống này, đó sẽ là hành vi tấn công hoặc giết người có chủ đích. Cô không thể êm thấm trốn thoát và anh ta đã ở gần. Dù là một tay xạ thủ tệ tới cỡ nào, anh ta cũng thừa sức bắn trúng cô. Khi nhận ra mình chỉ còn hai lựa chọn: hoặc đầu hàng hoặc chống cự đến cùng, cô chợt nhớ lại chuyện ở tầng hầm năm nào.
Dana chóng mặt và bắt đầu run rẩy. Những lần hồi tưởng không đơn giản là sống với quá khứ. Chúng giống những giấc mơ có thật hơn. Dana có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc và nước đọng chân tường. Tệ hơn nữa, cô ngửi ra mùi mồ hôi từ những kẻ đã giam giữ cô.
Mỗi khi nhớ lại, Dana đều bắt mình hít thật sâu. Giờ cô cũng làm thế bởi cô không thể để mình sợ tới cứng người. Những lần hít vào làm cô phân tâm chỉ trong thời gian ngắn nhưng đủ để mất dấu tay bảo vệ. Dana hoảng hốt nhìn khắp khu rừng. Anh ta lại xuất hiện, giờ đã rất gần và chắc chắn đang hướng về chỗ cô. Khi anh ta khuất sau một thân cây, cô lùi lại. Người bảo vệ lao đến đúng chỗ cô vừa ngồi vài phút trước và khựng lại, kinh ngạc vì cô đã biến mất.
Dana chạy theo đường chữ chi qua những tầng cây thấp hòng khiến người kia khó lòng bắn trúng cô. Anh ta đuổi theo tiếng chân Dana. Biết rằng tay bảo vệ sẽ nhanh chóng bắt được cô hoặc tới đến đủ gần để bắn một phát, cô liền trượt ra đằng sau một cái cây, hi vọng hơi thở nặng nề của chính anh ta sẽ khiến anh ta không nghe được tiếng động của cô. Khi anh ta chạy qua chỗ cái cây Dana đang núp, cô giáng cái đèn pin vào gáy anh ta. Anh ta đổ gục và khẩu súng bị cướp cò, bắn tóe đạn vào thân cây và các bụi rậm. Cô giật lấy và vứt vào rừng. Thấy tay bảo vệ vật lộn bò dậy, cô bồi thêm cú nữa. Anh ta gục xuống ngay khi Dana nghe thêm nhiều tiếng cành gãy và lá khô lạo xạo, báo hiệu những tay bảo vệ khác đã nghe thấy tiếng súng và đang chạy về phía này.
Dana lao ra khỏi rừng cây và nhảy phốc qua hàng rào. Cô đoán vị trí đỗ xe của mình và chỉ chệch có vài mét. Cô vội mở cửa, ném máy ảnh và đèn pin vào ghế hành khách rồi khởi động xe. Ngay khi đánh xe rời con đường nhánh, cô nhìn vào gương chiếu hậu và thấy tay bảo vệ tóc đỏ đã nhảy qua hàng rào. Dana đạp chân ga và chiếc xe độ đã không làm cô thất vọng. Cô tiến rồi lùi làm bụi bốc mù mịt, hi vọng họ sẽ khó có được tầm ngắm tốt, nhưng anh ta không bắn. Khi nhìn qua gương chiếu hậu, cô thấy anh ta đang ghi chép gì đó vào sổ. Nếu đó là biển số xe thì cô tiêu rồi. Cô ở cách nhà đến mấy chục cây số. Nếu nó được đưa lên bản tin truy nã, cô sẽ bị chặn đường hoặc thấy cảnh sát chờ sẵn trước cửa căn hộ.
Dana gõ vào thiết bị GPS và chọn đi theo các phố nhỏ cho đến khi tới một khu đô thị mới. Khi đã chắc không bị theo đuôi, cô đánh xe vào vệ đường. Cô có chút thời gian để suy nghĩ và quyết định. Dana bấm số của vị khách hàng bí ẩn và nghe thấy giọng ghi âm quen thuộc bảo cô để lại lời nhắn.
“Lại là tôi đây,” cô nói sau tiếng bíp. “Tôi vừa bị một gã mang súng truy đuổi trong rừng. Tôi phải đánh gục hắn ta mới chạy thoát được. Mô tả công việc của tôi không bao gồm bị những kẻ được trang bị vũ khí truy sát. Đây rõ ràng không phải việc tôi nhận, vì thế đây là báo cáo cuối cùng của tôi.
“Đối tượng có vẻ khá buồn bực khi ra về. Tôi đoán cô ấy sẽ trở lại chỗ đỗ xe ở trung tâm thương mại rồi về nhà, vì thế tôi cũng không nghĩ mình còn gì để báo cáo trong ngày hôm nay. Tôi sẽ chuyển chỗ ảnh đã chụp đến quý vị thông qua luật sư.
“Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra và tôi càng không biết quý vị là ai để tố cáo. Quy tắc bí mật giữa luật sư với thân chủ sẽ bảo vệ quý vị, vì thế quý vị không cần lo sẽ bị lộ danh tính đâu. Luật sư của quý vị sẽ tìm được người khác tiếp tục vụ này.”
Vì không còn gì để nói nên Dana tắt máy. Ngồi trong xe, cô cố tính kế để thoát tội hành hung và xâm nhập gia cư bất hợp pháp, nhưng vì tâm trạng quá xáo trộn nên cô chẳng nghĩ được gì. Dana nhắm mắt và mường tượng ra người đàn ông Charlotte Walsh đã gặp. Sao cô có cảm giác đã gặp người ấy rồi? Hẳn ông ta là người quan trọng, vì nếu không đã chẳng có từng ấy người bảo vệ cho ông ta. Ông ta là ai? Một người rất nổi tiếng chăng? Cô đã thấy ông ta trên ti-vi ư?
Dana chợt nảy ra một ý. Cô bỏ điện thoại Dale Perry đưa cho sang một bên, bật điện thoại của mình lên và gọi cho Andy Zipay.
“Zip, Dana đây. Anh có biết ai có thể giúp tôi rà vài biển số xe không?”
“Làm cho Perry đấy à?”
“Ừ.”
“Tôi có thể nhờ một cảnh sát, nhưng tôi không thích lắm.”
“Việc quan trọng đấy.”
“Đọc biển số cho tôi,” Zipay nói.
Dana cho anh ta biết biển số chiếc Ford và chiếc Lincoln, rồi thêm luôn cả biển số xe của Walsh cho chắc ăn. Có thể chiếc xe đó được đăng kí dưới tên bố mẹ Walsh và cô sẽ có đầu mối để biết tại sao Walsh lại quan trọng đến vậy. Cô biết mình không còn theo vụ này nữa nhưng vẫn tò mò về nó.
“Cô cần sớm không?” Zipay hỏi.
“Càng sớm càng tốt.”
“Tôi sẽ làm ngay.”
Dana tắt máy và nghĩ về những việc phải làm tiếp theo. Lúc cô tẩu thoát, trời đã tối mà cô lại làm bụi tung bụi mù lên hết. Có lẽ tay bảo vệ tóc đỏ đã không ghi lại được hoặc ghi sai biển số xe của cô. Cô sẽ biết sớm thôi, nhưng không phải là tối nay. Cô đương nhiên sẽ chọn nhà Jake làm chốn nghỉ ngơi dưỡng sức, vì đằng nào cô cũng phải trông nhà giùm anh. Dana mở máy, lái xe về hướng đó, mừng vì đã thoát khỏi vụ của Dale Perry.