Ánh sáng từ hàng chục chùm đèn pha lê tỏa xuống những quý ông và quý bà phục trang lịch lãm trong phòng khiêu vũ của khách sạn Theodore Roosevelt nằm tại trung tâm Đặc khu Washington. Căn phòng được bài trí với những chiếc bàn tròn phủ khăn trắng và các đĩa hoa tạo nhã đặt bên trên. Với giá 1.000 đô-la một chỗ ngồi hay 10.000 để bao cả bàn, các mạnh thường quân cho chiến dịch tranh cử của Christopher Farrington được phục vụ một bữa tối với thịt gà hoặc cá hồi, khoai tây nghiền và măng tây. Nhưng không ai đến các buổi gây quỹ vì thức ăn. Nhiều người có mặt ở đây đã trả bộn tiền cho món gà dai nhách vì hi vọng đảng sẽ nhớ mà ưu ái họ trong tương lai. Và để phòng trường hợp Farrington không tái đắc cử, khá nhiều vị khách tới đây đã tài trợ cho cả chiến dịch của Maureen Gaylord, coi đó như một món bảo hiểm rủi ro.
Chỉ một số ít trong đám đông này ủng hộ Christopher Farrington nhiệt thành và thực sự tới đây để nghe tổng thống nói chuyện. Họ đã rất thất vọng khi biết vì bận chuyện quốc gia nên ông không có mặt, nhưng bầu không khí thay đổi nhanh chóng khi đệ nhất phu nhân bắt đầu lên tiếng. Claire nói chuyện rất hài hước và thuyết phục, và điểm nhấn trong bài phát biểu của bà là chính sách giáo dục của tổng thống. Bà dẫn dắt câu chuyện bằng cách nói lên những lo ngại về hệ thống trường học Hoa Kỳ với tư cách của một người đã và sắp làm mẹ. Tràng pháo tay vang như sấm dậy trước thông tin đệ nhất phu nhân mang thai, và khi bà kết thúc bài phát biểu, một tràng pháo tay khác tương tự vang lên, cho thấy đám đông hết sức tán thưởng bà.
“Cô hạ gục họ ngon lành,” Charles Hawkins khen ngợi Claire trong lúc hộ tống bà xuống bục. Hawkins cao 1 mét 87, dáng người những nhẳng nhưng săn chắc, để tóc húi cua. Charles từng là lính biệt kích trước khi buộc phải từ bỏ binh nghiệp vì vết thương ở đầu gối trong một trận đánh. Trừ dáng đi hơi tập tễnh, trông ông vẫn hệt như đang đi trinh sát trên đất kẻ thù. Đôi mắt cú vọ của ông luôn quan sát khắp lượt để tìm kiếm các nguy cơ đe dọa gia đình tổng thống, và ông sẵn sàng tấn công bất cứ kẻ nào có thể gây hại đến Claire Farrington hay chồng bà.
“Anh thực sự nghĩ tôi đã làm tốt à?” Claire hỏi.
“Cô xoay họ trong lòng bàn tay ấy chứ, và cô đúng là thiên tài khi thông báo sắp làm mẹ lần nữa. Ngày mai nó sẽ thành tin chính trên mọi tờ báo cho coi.”
“Tôi thực tình mong vậy” Claire nói trong lúc đội vệ sĩ sáu người của Sở Mật vụ bao xung quanh và hộ tống bà đi qua một hành lang đằng sau nhà bếp. “Tội nghiệp Maureen, tối nay bà ta có một bài phát biểu quan trọng về chính sách ngoại giao của mình ở Georgetown. Tôi cá là nó sẽ bị đẩy xuống tận trang sáu mất thôi.”
Cuối hành lang này là một thang máy dẫn lên phòng họp thanh lịch đã được đặt trước trên tầng hai khách sạn. Lát nữa đệ nhất phu nhân sẽ ở đó, chụp ảnh với một nhóm nhỏ các nhà tài trợ chính. Họ sắp đến cửa thang máy thì Claire nhăn mặt và đặt tay lên bụng.
“Cô sao thế?” Hawkins hoảng hốt hỏi.
“Tôi quên mất chuyện ốm nghén không chỉ xảy ra vào ban sáng. Chúng ta làm việc này nhanh thôi nhé, Chuck.”
“Tôi có thể hủy buổi chụp hình nếu cô yêu cầu. Mọi người đều hiểu mà.”
“Tôi phải chụp bao nhiêu tấm?”
“Tôi nghĩ là khoảng hai mươi lăm, nhưng tất cả họ đều muốn gặp Chris hơn là kiếm thêm một tấm ảnh nữa trưng trên bệ lò sưởi. Chúng ta sẽ hứa dành cho họ một buổi chụp ảnh riêng ở Nhà Trắng.”
Claire đặt tay lên cánh tay Hawkins. “Tôi không sao. Nếu mệt quá tôi sẽ bảo anh. Chẳng phải tôi đã có một phòng khách sạn để nghỉ ngơi khi mệt rồi sao?”
“Cô chắc muốn làm chuyện này chứ?”
“Tôi ổn mà,” Claire trấn an Hawkins. “Chỉ cần anh giục người ta tiến nhanh một chút và bảo thợ chụp ảnh đừng rề rà là được.”
“Ray” đệ nhất phu nhân quay sang Ray Cinnegar, đội trưởng đội vệ sĩ. “Anh đưa tôi tới nhà vệ sinh được không? Tôi cần vài phút.”
“Chắc chắn là được. Maxine,” ông ta gọi nữ mật vụ được chỉ định là người dẫn đường của đội và đã kiểm tra hành trình từ trước. “Bà Farrington cần vào nhà vệ sinh.”
“Có một cái ở ngay chỗ rẽ phía trước. Tôi sẽ đi xem sao.”
“Đi đi.”
Đến lúc Claire tới chỗ rẽ thì Maxine đã vào nhà vệ sinh. Cinnegar giữ phu nhân tổng thống bên ngoài cho đến khi Maxine đảm bảo trong đó an toàn. Claire thở dài nhẹ nhõm.
Đến phòng họp Theodore Roosevelt, Hawkins đưa đệ nhất phu nhân vào trong. Căn phòng rộng rãi được bài trí bằng những đồ nội thất được tổng thống Roosevelt mang từ tư gia Sagamore Hill về Nhà Trắng. Một hàng người cả đàn ông và phụ nữ đứng kẹp giữa bức tường và sợi dây nhung đỏ căng giữa những chiếc cột đồng. Hàng người kéo dài tới gần cổ vật nổi tiếng nhất của khách sạn, chiếc đồng hồ quả lắc từng có thời đứng trong phòng khách của Nhà Trắng và là ảnh bìa của cuốn sách giới thiệu khách sạn. Thợ chụp ảnh đang đứng chờ trước đồng hồ. Nó điểm đúng chín tiếng khi Claire bước vào.
Hàng người chờ đợi này bao gồm những luật sư quyền lực, các nhà tài phiệt giàu có, vợ chồng các nhà quản trị doanh nghiệp lớn, nhưng rất nhiều người trong số họ trông háo hức như đứa trẻ sắp được ngồi vào lòng ông già Noel. Claire buồn cười. Bà đã chứng kiến hiện tượng này rất nhiều lần - những con người giàu có và quyền lực bỗng chốc biến thành đám du khách hiếu kì trước sự hiện diện của một nhân vật nổi danh.
Vài người khác đang tản mác quanh phòng, vừa uống sâm-panh vừa ăn những món khai vị đã được chuẩn bị sẵn cho những con người thuộc giới thượng lưu này. Một người đàn ông vừa đưa miếng bánh mì phết trứng cá muối vào miệng. Khi trông thấy đệ nhất phu nhân, ông ta lấy khăn lau tay và nuốt vội miếng bánh rồi bước tới chỗ bà. “Dale!” Bà nói khi trông thấy vị luật sư.
“Tôi chỉ định giới thiệu qua một chút,” Perry nói. “Người thứ năm trong hàng là Herman Kava, một nhà tư bản ở Ohio hết lòng ủng hộ tổng thống. Nhớ cư xử tốt nhé.”
“Cư xử tốt” là mật mã báo hiệu khoản quyên góp lớn. Claire mỉm cười.
“Cảm ơn, Dale.”
“Hân hạnh được phục vụ. Chào anh, Chuck.”
Hawkins gật đầu đáp lại trước khi dẫn đệ nhất phu nhân tới vị trí phía trước cái đồng hồ.
Gần bốn mươi phút sau, Claire cảm ơn người cuối cùng trong hàng. Ngay khi trợ lí dẫn các mạnh thường quân ra khỏi phòng, bà thấy nhẹ cả người.
“Cô thấy sao rồi?” Hawkins hỏi.
“Kiệt sức. Để tôi ngồi một lúc nhé.”
“Cô có sao không?” Dale Perry hỏi khi Claire sụm xuống ghế.
“Ôi Dale, tôi tưởng anh đi rồi chứ.”
“Đúng vậy, nhưng tôi quay báo tin tốt cho cô đây. Kava sẽ viết một tờ séc và ông ta nói Chris sẽ hài lòng lắm đấy.”
“Tốt” bà trả lời khi ngửa đầu ra lưng ghế và nhắm mắt.
Hawkins định nói gì đó thì điện thoại của ông ta đổ chuông. Trông ông có vẻ khó xử, nhưng Perry đã vẫy tay ra hiệu ông cứ đi.
“Nghe điện thoại đi. Tôi sẽ chăm sóc Claire.”
Hawkins áp điện thoại vào tai rồi chửi thề. “Ở đây không có tín hiệu. Tôi phải ra ngoài.”
“Không sao đâu Chuck,” Claire trấn an. “Dale sẽ đưa tôi lên tầng.”
Hawkins vội vã ra ngoài và Claire khó nhọc đứng lên. “Tầng nào?” Ray Cinnegar hỏi.
“Tôi đã bảo Chuck đặt một phòng thượng hạng phòng khi tôi thấy ốm hay mệt.”
Cinnegar nhăn nhó. “Giờ tôi mới được biết về vụ đặt phòng!”
“Tôi xin lỗi. Tôi quyết định vào phút chót và quên không nói cho anh biết.”
“Những việc thế này đáng lẽ phải thông qua chúng tôi trước để chúng tôi biết đường kiểm tra tiền trạm.”
“Tôi biết rồi, Ray. Tôi xin lỗi.”
“Tôi không chắc có thể cho bà lên tầng. Chúng tôi không biết có ai ở phòng liền kề và chưa kiểm tra bom.”
“Chuck đã đặt luôn cả phòng liền kề và không ai biết tôi sẽ ở lại khách sạn. Anh cứ kiểm tra nhưng nhanh lên nhé. Tôi thực sự không khỏe.”
“Bà chắc không muốn về Nhà Trắng chứ?” Cinnegar hỏi. “Chắc. Tôi cần nghỉ ngay bây giờ.”
“Phòng nào?” Cinnegar hỏi.
Claire cho ông ta biết và ông ta chỉ thị cho một người trong đội.
“Để tôi giúp cô,” Dale Perry nói và chìa tay ra.
Claire đi ra cửa còn đội Mật vụ theo sát sau. Cinnegar đã hỏi Claire có đủ sức leo một tầng thang bộ không. Khi bà nói có, họ đi bộ lên tầng tiếp theo. Cinnegar kiểm tra hành lang xong là lập tức đưa họ qua cửa thang bộ tới dãy phòng đối diện thang máy và rẽ ở khúc quanh, tới dãy phòng đặt sẵn cho đệ nhất phu nhân. Vào ngày trước buổi gây quỹ, Cinnegar đã cầm một chiếc chìa khóa tổng của khách sạn và giờ ông ta dùng nó mở cửa. Hai nhân viên đi vào phòng của Claire để kiểm tra. Hai người nữa định sang kiểm tra dãy phòng liền kề thì Chuck Hawkins mở cửa và bước ra.
“Phu nhân tổng thống đâu?” Hawkins hỏi.
“Ở chỗ rẽ.”
Hawkins đi ra đó, gặp ngay Claire và Dale Perry đang chờ trong lúc các nhân viên Sở Mật vụ kiểm tra phòng khách sạn.
“Claire, tôi phải đi đây. Có sao không?”
“Đi đi. Tôi khỏe mà.”
“Cô chắc chứ?”
“Đi đi,” Claire nói ngay khi hai nhân viên Sở Mật vụ đồng ý cho bà vào phòng.
Hawkins đi được vài phút thì đội kiểm tra phòng kế bên cũng xong nhiệm vụ.
Claire đi qua cửa, bước vào một phòng khách có ghế xô-pha, kệ ti-vi, vài chiếc ghế tựa và một cái bàn làm việc. Claire bỏ qua căn phòng này và đi thẳng vào phòng ngủ, cởi giày và áo khoác rồi thả người xuống chiếc giường cỡ lớn.
“Dale, anh bảo mọi người ra hết và tắt đèn đi được không. Tôi muốn ngủ lắm rồi. Bảo Ray là tôi sẽ cho ông ta biết khi sẵn sàng về Nhà Trắng.”
“Được rồi. Nhân tiện, chúc mừng gia đình cô sắp đón thành viên mới nhé.”
Claire mỉm cười. “Cảm ơn Dale. Giờ xin phép mọi người, tôi buồn ngủ quá rồi.”
“Ồ vâng” Dale nói trước khi bước ra phòng khách. Cinnegar và một nữ đặc vụ đang chờ ở đó.
“Bà Farrington muốn mọi người ra để bà ấy nghỉ ngơi một lát,” Claire nghe tiếng Dale vọng vào trong lúc bà cởi đồ. Một phút sau khi tắt hết đèn trong phòng ngủ và kéo rèm xuống, bà nghe tiếng cửa đóng lại..