Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8571 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

Vừa vào trong chiếc Ford, Charlotte Walsh đã gục lên cửa xe, vòng tay ôm lấy người mà khóc. Ngực cô thắt lại nhưng trong lòng trống rỗng. Ông ta chưa bao giờ yêu cô. Ông ta chỉ lợi dụng cô làm gián điệp cho mình và coi cô như một con điếm. Làm sao cô có thể ngây thơ tin vào những điều ông ta nói chứ? Trong những giấc mơ của cô, ông ta sẵn lòng vì cô mà bỏ vợ nhưng cuối cùng, chúng chỉ là những giấc mộng hoang đường, những tưởng tượng nực cười. Cô thật lố bịch. Giờ cô đã thấy điều đó.

“Cô có sao không?” Người tài xế hỏi.

Cô đã không nhận ra mình khóc to đến mức người đàn ông này cũng nghe thấy.

“Tôi không sao,” cô cố nói trong lúc lấy tay che mắt. “Cô muốn uống nước không? Tôi có một chai đây.”

“Không, tôi không sao.”

Charlotte hít vài hơi thật sâu và cố trấn tĩnh. Cô đâu ngờ chuyện này sẽ xảy ra chứ. Cô quá tự mãn vì đã lấy được danh sách các khoản tài trợ bí mật của Gaylord đến mức ngất ngây khi được tổng thống khen ngợi. Cô không mảy may nghi ngờ lúc họ làm tình; mặc dù bây giờ nghĩ lại, cô thấy thật nực cười: cái chuyện họ gọi là làm tình chỉ là một trò đùa!

Charlotte đã chết lặng khi Farrington bảo cô rằng đây là lần cuối họ gặp nhau vì vợ ông ta đã có thai. Ông ta thể thốt yêu cô nhưng giờ ông ta không thể bỏ Claire, vì bà ấy đã mang đứa con của ông trong bụng. Khốn nạn! Cô thấy mình như một con ngốc. Không, cô đúng là một con ngốc, một đứa trẻ ranh. Làm sao cô lại đi tin một người ở đỉnh cao quyền lực như thế có thể vứt bỏ tất cả chỉ vì một cô gái mới lớn? Cô là một con ngốc, một con ngốc tự mị hoặc mình.

Charlotte nhớ lại cái đêm ở Chicago. Chuck Hawkins đã bảo cô rằng tổng thống rất ấn tượng với cô sau cuộc gặp ở tổng hành dinh chiến dịch tranh cử tại Washington và muốn cô bay tới Chicago để nói chuyện về một kế hoạch đặc biệt. Chỉ có đồ ngốc mới tin câu chuyện ấy - tổng thống nói chuyện với cô chưa đến một phút - nhưng cô đã tin vào điều mình muốn.

Hawkins đã giải thích lí do đưa cô vào khách sạn qua lối đi của nhân viên. Ông ta nói rằng vỏ bọc của cô sẽ bị lộ nếu có ai trong chiến dịch của Gaylord trông thấy cô. Cô mới ngây thơ làm sao khi tin câu chuyện ấy! Giờ đã rõ, Hawkins là tay dắt gái của Farrington, nhưng hồi đó, cô quá mải háo hức trước những điều ông ta vẽ ra về tầm quan trọng của mình, về một nhiệm vụ bí mật cần tới mình nên đã không nghĩ ngợi đàng hoàng.

Tổng thống đã gặp riêng Charlotte trong phòng thượng hạng của khách sạn. Ông ta đề nghị cô kể hết về mình và rồi chăm chú lắng nghe, đồng thời liên tục rót đầy rượu vào li của cô. Dù không muốn uống nhưng cô ngại từ chối. Niềm phấn khích được làm bạn tâm giao với một vị tổng thống đẹp trai như Christopher Farrington, được lãnh một nhiệm vụ bí mật cùng với chất cồn đã khiến ông ta dễ dàng quyến rũ cô. Trời ạ, cô đã mong được quyến rũ ấy chứ! Ông ta đã chẳng gặp bất kì khó khăn nào.

Charlotte hít thêm vài hơi nữa và thấy khá hơn. Cô cũng bắt đầu giận. Vụ bê bối Monica Lewinsky* thảng qua tâm trí cô. Vụ việc đó đã suýt kéo Clinton xuống vũng bùn. Trước Lewinsky thì có Watergate, với một vị tổng thống dung túng cho hành vi ăn trộm thông tin. Điều gì sẽ xảy ra cho “Quý ông của Gia đình” nếu báo chí biết ông ta đã ăn nằm với cô tình nguyện viên tuổi teen nhằm dụ dỗ cô ta đánh cắp tài liệu mật của đối thủ?

Giờ Charlotte không khóc nữa, trong cô chỉ còn cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu. Cô có thể hủy hoại cuộc đời Farrington nếu muốn, nhưng có đáng không? Lewinsky đã bị xã hội ruồng bỏ, trở thành trò cười và đề tài phỉ báng của những chương trình truyền hình. Liệu cô có muốn cả thế giới này biết về đời sống tình dục thảm hại của mình không? Lại còn các cáo buộc phạm tội nữa chứ. Cô đã ăn cắp tài liệu của chiến dịch tranh cử. Việc đó hẳn là phạm pháp. Một khi cô tiết lộ với báo chí, tổng thống sẽ làm mọi việc trong quyền hạn của mình để dìm cô và cuộc đời cô sẽ đi tong.

Ý nghĩ về nhà tù cùng tai tiếng kéo theo làm Walsh tỉnh táo lại. Cuộc đời cô sẽ tan nát hết nếu cô kể ra điều mình biết. Charlotte nhắm mắt và ngả người ra ghế. Cô đã kiệt quệ về mặt tình cảm, chỉ muốn ngủ một giấc cho xong đời, nhưng chiếc xe đã dừng ở một cột đèn giao thông và cô mở choàng mắt. Họ đang ở trong thị trấn lúc nãy cô đi qua trên đường tới trang trại.

Charlotte nhìn những mặt tiền cửa hàng qua cửa sổ xe. Thị trấn về đêm trông thật yên bình. Cô thở dài. Cô đã tức giận không phải lối. Cô đã có một cuộc phiêu lưu. Ngày nào đó, cô sẽ kể cho một người thân của mình về quãng thời gian ngắn ngủi làm tình nhân của một vị tổng thống Hoa Kỳ. Cô mỉm cười. Đó sẽ là bí mật bẩn thỉu nho nhỏ của cô. Hẳn lúc này Farrington đang lo sợ cô có giữ bí mật không. Nụ cười của cô nở rộng khi nhận ra chính Christopher Farrington mới có nhiều thứ để lo lắng, chứ không phải cô.

Nụ cười của Charlotte tắt ngấm. Cô đã gào thét gì vào mặt ông ta nhỉ? Cô có đe dọa ông ta không? Chắc là có. Đột nhiên cô thấy sợ, rồi cô lắc đầu. Rõ ràng cô đang không đủ tỉnh táo để suy nghĩ. Cô phải thư giãn để quyết định mình nên làm gì tiếp theo. Có lẽ là không làm gì cả, cô cay đắng kết luận. Farrington đã lợi dụng cô nhưng cô sẽ mất rất nhiều nếu trả đũa. Cô cố nghĩ về những chuyện đã xảy ra giống như vừa bị một người bạn trai bình thường đá. Cô sẽ đau khổ một thời gian, nhưng rồi sẽ vượt qua.

“Chúng ta tới nơi rồi” người tài xế thông báo.

Charlotte đã mải suy nghĩ tới mức không nhận ra họ đã về trung tâm thương mại.

Người tài xế xoay lại nhìn Walsh. Ông ta trạc tứ tuần, da mặt còn căng nhưng đã có vài nếp nhăn và tóc đã điểm bạc. Dường như ông ta lo lắng cho cô.

“Cô chắc là mình ổn chứ?” Ông ta hỏi.

“Vâng, tôi ổn” cô nói và cảm thấy sau một thời gian nữa, cô sẽ ổn thật. Bị vứt bỏ chẳng vui vẻ gì cho cam, và cô đã quá háo hức được làm bạn tâm giao của tổng thống, nhưng dù thế nào việc đó cũng chẳng kéo dài lâu được.

Charlotte ra khỏi xe và đóng cửa. Người tài xế chờ đến khi Charlotte vào trong xe của cô rồi mới đi.

Charlotte ngồi trong xe và cố bình tâm lại. Đêm đã muộn còn cô đã kiệt quệ. Sáng mai cô sẽ suy nghĩ thông suốt hơn, nhưng cô chắc rằng mình sẽ chỉ đi đến cùng một kết luận: gạt bỏ chuyện này và tiếp tục sống. Chuyện ân ái với ông ta khá ổn và cô đã có mười lăm phút huy hoàng của mình, mặc dù không một ai biết về nó. Cô thở dài và xoay chìa khóa. Xe không nổ máy. Cô thử lần nữa nhưng vẫn không được.

Ôi trời, tuyệt chưa này, cô nghĩ rồi cười phá lên. Còn điều tệ hại gì đón chờ cô nữa đây?

Cô đang vươn người để lấy điện thoại trong ba lô thì cửa xe bị mở tung.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin