Tới trang trại, Charles Hawkins được hộ tống vào thư viện. Hai mặt tường kín đặc những cuốn sách có vẻ được nghiền ngẫm rất kĩ. Chiếm gần hết bức tường thứ ba là lò sưởi bằng đá. Thứ duy nhất khác thường trong căn phòng này là cửa sổ lắp kính chống đạn.
“Sao anh tới muộn thế?” Farrington hỏi ngay khi Hawkins đặt chân vào thư viện. Ông ta đang cầm cốc rượu scotch vơi nửa và Hawkins nghi đây không phải là cốc đầu tiên.
“Tôi không có cánh, Chris,” Hawkins bình tĩnh trả lời. Ông đã quen với tâm trạng thất thường của Farrington rồi. “Xin lỗi,” Farrington nói. “Tôi đang lo lắng.”
Hawkins thả người xuống ghế và chăm chú nhìn bạn mình. Farrington có vẻ kiệt sức, ông ta đã cởi áo khoác, cà vạt thì lệch lạc, tóc rối bù như thể tổng thống đã cào tóc rất nhiều lần.
“Vì sao anh gọi tôi tới đây?” Hawkins hỏi.
“Vì chuyện con bé Walsh. Anh có nhớ chuyện về danh sách các khoản hỗ trợ bí mật của Maureen không?”
“Cô ta sẽ lấy nó cho chúng ta.”
“Ừ thì, cô ta đã gọi và nói có thể lấy được nó vào tối nay. Tôi đã bảo cô ta tới đây.”
“Cô ta gọi đến đâu?”
“Nhà Trắng.”
“Làm sao cô ta gọi thẳng cho anh được?”
“Tôi cho cô ta số di động.”
“Trời đất ơi, Chris. Đường dây đó không an toàn.”
“Đừng lo. Cô ta không dùng tên thật.”
“Tôi tưởng chúng ta đã thỏa thuận để tôi xử lí vụ này” Farrington nhìn sàn nhà.
“Anh không ngủ với cô ta đấy chứ?” Hawkins nói.
“Tôi không ngăn nổi mình.”
“Cả lần ở Chicago cũng thế?”
Farrington không đáp.
“Chết tiệt, Chris, anh đã thể không chạm vào cô bé này. Anh chỉ việc thuyết phục cô ta làm tai mắt cho chúng ta ở trụ sở của Maureen thôi.”
“Tôi biết, tôi biết.”
“Anh đã hứa không giẫm vào vết xe đổ này nữa.”
“Tôi không giữ nổi lời hứa,” Farrington trả lời. Hawkins nhận thấy tổng thống vẫn không dám nhìn vào mắt ông.
“Vậy là anh nhờ cô ta trộm đồ giùm anh, anh tằng tịu với cô ta, xong chuyện anh nói vuốt đuôi một câu, “À mà này, chúng ta kết thúc nhé’ à?”
“Lúc Charlotte tới đây, tôi đã định bảo đừng gặp nhau nữa, nhưng cô bé đó xinh đẹp quá.”
Hawkins thở dài. Có cáu tiết với Farrington cũng vô dụng; lúc nào ông ta cũng bị phần thân dưới điều khiển, và ngoài cách cắt của quý của ông ta đi, Hawkins chẳng nghĩ ra cách nào khác thay đổi ông ta được.
“Claire đang mang thai đấy, Chris,” Hawkins kiên nhẫn nói. “Cô ấy đã công bố việc này trong buổi gây quỹ tối nay. Nó sẽ thành tin chính trên tất cả các mặt báo và chương trình thời sự khắp đất nước này. Anh có biết sự thể sẽ ra sao nếu các cử tri biết anh ngoại tình trong khi vợ mình đang bụng mang dạ chửa chứ?”
“Tôi xin lỗi. Tôi biết mình đã làm chuyện ngu ngốc.”
Hawkins đếm đến mười. “Walsh phản ứng ra sao?” Ông hỏi.
“Không tốt lắm. Cô ta đe dọa sẽ công bố chuyện này.”
“Chết tiệt.”
“Tôi không biết cô ta có định làm thật không.”
“Anh nên hi vọng là không, bởi chỉ cần cô ta hé răng nửa lời thôi, anh sẽ quay về Portland rồi tha hồ xúi người này tụng người kia kiện mà kiếm sống* nhé. Giờ Charlotte đâu?”
“Tôi không biết, nhưng cô ta để xe lại tại trung tâm thương mại Dulles Towne. Và còn một việc nữa.”
“Anh không đánh cô ta đấy chứ?” Hawkins hỏi, giật mình trước khả năng Farrington có thể đánh người.
“Không, không phải thế” Tổng thống ngập ngừng. “Có ai đó đã ở trong rừng.”
“Ý anh là sao?”
“Ai đó đã chụp ảnh.”
“Lạy Chúa tôi! Anh có biết sự việc sẽ tệ đến mức nào không? Ảnh của anh và Walsh sẽ được bán cho một tờ báo lá cải với giá hàng ngàn đô-la hoặc để tống tiền anh đấy.”
Farrington ngẩng phắt lên. Ông ta đang tức giận. “Tôi đâu có ngu, Chuck. Tôi biết chính xác chuyện tồi tệ đến đâu. Chính vì thế tôi cần anh giải quyết giúp.”
“Làm sao anh biết có người chụp ảnh?”
“Một nhân viên Sở Mật vụ đã trông thấy cô ta.”
“Phụ nữ sao?”
“Chúng tôi nghĩ vậy.”
“Chỉ nghĩ thôi sao?”
“Một bảo vệ phát hiện ra có người chụp ảnh từ trên đồi. Cô ta bỏ chạy, vì thế anh ta không áp sát được, mà trời thì tối. Sau đó cô ta đánh vào đầu và làm anh ta bị choáng. Nhưng anh ta nghĩ người chụp ảnh là phụ nữ. Các bảo vệ khác nghe tiếng động và chạy lên xem. Một người đuổi theo kẻ đột nhập. Khi ra tới đường, anh ta thấy một chiếc ô-tô đang đào thoát. Anh ta nghĩ đã ghi lại được biển số nhưng trời thì tối mà chiếc xe làm vẩn bụi mù mịt. Biển số chúng tôi kiểm tra được thuộc về Dana Cutler. Cô ta là cựu cảnh sát D.C và hiện đang hành nghề thám tử tư, rất khớp với chuyện cô ta theo dõi và chụp ảnh.”
“Nhiều giả thiết quá.”
“Chúng tôi chỉ có thế. Anh làm gì đó được không?”
“Làm gì cơ?”
“Giải quyết cả hai vấn đề: Charlotte và cô thám tử tư kia.”
Hawkins biết chính xác Farrington muốn mình làm gì. Ông đứng dậy. “Muộn rồi đấy. Nếu chúng ta gặp may thì phải đến sáng mai hai cô gái này mới hành động. Như vậy tôi sẽ có thêm vài giờ.”
“Cảm ơn anh, Chuck. Tôi không biết mình phải xoay xở ra sao nếu không có anh.”
Hawkins không trả lời. Ông đang giận lắm rồi. Thay vào đó, ông lắc đầu ghê tởm và rời phòng. Ngay khi chắc không bị nghe trộm, Hawkins gọi điện thoại.
Christopher Farrington đã đứng ngồi không yên kể từ khi xui xẻo bất ngờ ập xuống đầu, nhưng giờ ông tin Chuck sẽ dàn xếp mọi chuyện đâu vào đó. Ông ta luôn làm được. Mặc dù tổng thống từng có lúc sợ hãi hay nghi ngại, nhưng ông chưa bao giờ hối hận vì đã lợi dụng Charlotte Walsh. Hối hận là một thứ cảm xúc hết sức xa lạ với ông.
Farrington trở lại Nhà Trắng lúc gần 2 giờ sáng. Ông tắm qua và rón rén về phòng ngủ, tâm trạng khá hơn nhiều khi cơ thể sạch sẽ, như thể nước nóng đã gột sạch mọi tội lỗi vậy. Mọi thứ rồi sẽ đâu vào đấy cả , ông tự nhủ. Farrington vừa mỉm cười vừa chui vào trong những lớp chăn mới giặt.
“Cuộc họp của anh thế nào?” Claire ngái ngủ hỏi.
Farrington xoay sang phía vợ và đặt một bàn tay lên hông bà. Ông thực sự yêu bà. Ông đến với những người phụ nữ khác chỉ vì nhu cầu sinh lí, còn Claire là sức mạnh, là điểm tựa của ông. Ông sẽ lạc lối nếu không có bà.
“Anh không đánh thức em đấy chứ? Anh đã cố không gây ồn rồi mà.”
Claire hôn chồng.
“Đừng lo. Em muốn thức đợi anh về nhưng chắc là em ngủ quên mất.”
“Bài phát biểu của em thế nào?”
“Chuck không kể cho anh nghe à?”
“Anh xin lỗi, bọn anh mải chuyện quá nên anh quên không hỏi.”
Claire chạm vào má Chris. “Anh không phải xin lỗi gì cả. Em biết anh đang chịu nhiều áp lực. Nhưng anh biết không, em đã hạ gục tất cả họ. Họ còn chả buồn nhớ đến anh cơ đấy.”
Farrington mỉm cười. “Anh mừng vì em không ở phe đối địch trong cuộc chạy đua vào Nhà Trắng này. Nếu không, anh sẽ chẳng được lấy một lá phiếu mất.”
“Anh luôn có phiếu của em” Claire thì thào và tổng thống thấy những ngón tay quen thuộc lần vào lưng quần pijama của ông rồi vuốt ve.
Christopher cười giòn. “Anh tưởng mang thai sẽ làm giảm ham muốn tình dục ở phụ nữ chứ nhỉ?”
“Vậy anh đã quên lần mang thai trước của em rồi. Giờ thì hãy làm gì đó đi, nếu không em sẽ lên truyền hình và tố với Barbara Walster rằng anh bị bất lực đấy.”
“Đồ xấu xa” tổng thống thì thầm trong lúc lùi người lại để kéo quần xuống.