Công Lý Cho Ai

Lượt đọc: 8599 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

Công việc đầy lí thú của Jake Teeny đưa anh đến những vùng đất kì lạ và nguy hiểm nhất thế giới, thế nhưng anh lại sống trong một ngôi nhà nông trang buồn tẻ ở vùng ngoại ô Maryland. Anh đã từng giải thích với Dana là anh thích sống an nhàn, bình yên sau những thời khắc đối diện với hiểm nguy ở vùng chiến sự, chống chọi với cái nắng nóng khắc nghiệt ở châu Phi hoặc cái lạnh cắt da cắt thịt ở Bắc cực. Vào những dịp cuối tuần ở nhà, Jake tưới cây trong vườn, xem giải NBA* hay NFL*, sống cuộc đời dân dã.

Dana đỗ xe cách nhà Jake một con phố, phòng trường hợp cảnh sát đã phát lệnh truy nã ô-tô của cô. Dù đã kiệt sức nhưng vì còn việc phải làm nên cô đi vào bếp và pha một cốc cà phê tan. Cô đang mang cốc xuống phòng làm việc của Jake thì điện thoại đổ chuông. Dana đặt chiếc cốc lên một bậc cầu thang rồi nghe máy.

“Có chuyện gì thế, Dana?” Andy Zipay hỏi. Giọng anh có vẻ lo lắng.

“Ý anh là sao?”

“Người của tôi đã kiểm tra các biển số xe. Một thuộc về Charlotte Walsh, một cái đứng tên công ty điện tử Monarch ở Landover, Maryland, nhưng cái còn lại là của Sở Mật vụ. Mà cái công ty điện tử kia đúng là kiểu hỏa mù Sở Mật vụ hay dùng để ngụy trang những chiếc xe họ không dùng trong nhiệm vụ bảo vệ.”

Dana cảm thấy lạnh buốt sống lưng.

“Cái nào thuộc Sở Mật vụ?”

Zipay đọc biển số chiếc xe Lincoln màu xanh sẫm đậu ngoài nhà. Giờ Dana đã hiểu tại sao người đàn ông bị Charlotte Walsh quát tháo trông quen đến thế.

“Cảm ơn, Zip” cô vô thức nói trong lúc trí não lao tới một kết luận duy nhất hợp lôgic.

“Cô có định cho tôi biết tại sao cô quan tâm tới Sở Mật vụ không?”

“Anh không muốn biết đâu.”

“Thế nào cũng được, nhưng nhớ đừng kéo cả tôi vào.”

“Không đâu.”

Dana gác máy và vội vã xuống nốt mấy bậc cầu thang. Cô bật đèn phòng làm việc của Jake và khởi động máy tính. Trong lúc chờ đợi, cô liếc nhìn bốn bức tường của căn phòng chật hẹp. Khắp nơi toàn là những bức ảnh từng đạt giải hoặc những bức Jake thích. Chúng đẹp đến hút hồn Dana dù cô đã nhìn không dưới vài lần: một đứa bé trần truồng đang uống nước từ cái vũng tù giữa đường phố bị chiến tranh tàn phá ở Somali, những khoảnh khắc kinh hoàng của cô dâu chú rể sau khi lễ cưới của họ ở Fallujah bị một kẻ đánh bom tự sát phá hỏng, một nhà leo núi mù lòa ngạo nghễ đứng trên đỉnh Everest.

Máy tính kêu píp báo hiệu đã sẵn sàng làm việc. Dana quay ghế qua bàn phím và gõ vài lệnh. Sau khi tải ảnh vào máy tính, cô in một đĩa DVD để Perry đưa cho vị khách bí ẩn rồi ngồi xem lại. Vừa nhấm nháp cà phê, Dana vừa nhìn lại những bức ảnh chụp nhà hàng Thái. Các bức chụp gần rất nét, chỉ có vài bức là cô phải zoom để nhìn rõ chi tiết. Các tấm ở trung tâm thương mại cũng nét mặc dù trời đã tối; cô có một tấm chụp rõ biển số chiếc xe đã đưa Walsh tới trang trại.

Những bức đầu tiên Dana chụp ngôi nhà khá ổn, nhưng các bức chụp cửa sổ tầng hai lại không tốt lắm. Cô lướt nhanh qua các tấm ảnh cho tới bức chụp lúc Walsh lao ra khỏi nhà. Khi xem lại bức ảnh chụp ngay trước khi mình bỏ chạy, cô dán mắt nhìn màn hình. Người đàn ông bí ẩn đang quan sát chiếc Ford rời đi, khuôn mặt ông ta nằm trọn trong ảnh, nhưng vì ở quá xa cô phải zoom nhiều lần mới chụp rõ được. Dana zoom hình. Các đường nét trên mặt người đàn ông dần hiện ra. Cô zoom thêm nữa và ngả người ra ghế, tim đập thình thịch. Dana không còn nghi ngờ gì về danh tính của người đàn ông Walsh đã gặp trong ngôi nhà ấy. Ngày nào tổng thống Farrington chẳng lên báo hay truyền hình! Perry đã kéo cô vào chuyện gì thế này?

Dana cố uống một ngụm cà phê nhưng tay cô run đến làm sánh cả cà phê nóng lên cổ tay kia.

“Chết tiệt!”

Cô quệt tay vào áo và vẫy vẫy cho bớt rát. Nếu những vệ sĩ của Farrington đã có biển số xe của cô thì cô còn cả đống vấn đề cần lo lắng hơn một vết bỏng rất nhiều lần.

Dana đứng dậy và bắt đầu đi lại. Cô nhờ Perry can thiệp giúp được không? Ông ta quen những người quyền cao chức trọng. Nhưng ông ta là bạn thân của vợ chồng tổng thống! Rồi cô chợt nhận ra Perry sẽ không bảo vệ cô vì như vậy, ông ta sẽ phải thừa nhận với tổng thống rằng mình đã thuê người theo dõi người đàn ông quyền lực nhất Hoa Kỳ này. Perry sẽ chối bay chối biến mọi liên hệ với cô hay vụ theo dõi này, và cô không thể chứng minh ông ta nói dối. Perry đã gặp cô ở nơi không ai quen biết họ. Cô bồi bàn là nhân chứng duy nhất, nhưng cô ta không thể nhận diện Dale. Lúc đó ông ta đeo kính và đội mũ sùm sụp. Đến giấy tờ làm bằng chứng Dana cũng không có: ông ta đã trả thù lao bằng tiền mặt. Cô tiêu rồi.

Một ý nghĩ khác chợt nảy ra ngay khi cô bình tâm lại. Biết đâu cô lại có thể biến bất lợi thành lợi thế? Nếu Christopher Farrington đang dan díu với Charlotte Walsh, những bức ảnh cô chụp sẽ hái ra tiền. Farrington lúc nào cũng ra rả rao giảng về các giá trị gia đình. Những bằng chứng về việc ông ta có cuộc phiêu lưu tình ái với một cô thiếu nữ sẽ khiến cánh báo chí phát cuồng. Một tờ báo lá cải như Exposed * sẽ trả cô bộn tiền để có chúng. Lại còn các đài truyền hình ủng hộ đảng đối lập nữa chứ. Cô dám cá họ sẽ nhai đi nhai lại tin sốt dẻo này suốt ngày.

Tất nhiên tiền chẳng giúp ích được gì nếu cô chết hoặc phải đi tù vì tội tấn công vệ sĩ của tổng thống. Có lẽ cô sẽ dùng những bức ảnh để thoát án tù hoặc buộc Farrington để cô yên. Có thể cô sẽ kiếm được ít tiền từ chỗ Farrington và dùng các bức ảnh như một loại bảo hiểm. Dana quyết định sẽ đặt bản sao các bức ảnh ở một nơi an toàn, có lẽ đưa chúng cho một luật sư hay khóa lại trong két sắt một ngân hàng nào đó. Nhưng cô có cần mặc cả không? Có, nếu như Sở Mật vụ biết cô là ai, nhưng cô không chắc họ có được biển số xe mình chưa. Chỉ có một cách để biết mà thôi. Cô sẽ về căn hộ để xem nó có bị theo dõi hay không. Cô không thể dùng ô-tô của mình vì họ sẽ nhận ra nó. Ở đây có sẵn chiếc Harley của Jake. Lúc đầu cô không muốn dùng nó vì lo liên lụy tới anh, nhưng suy nghĩ một hồi, cô thấy chẳng còn phương án nào khác.

Dana đặt đĩa DVD chứa ảnh kèm theo lá thư vào phong bì đề tên Jake và để lại bàn của anh. Jake sẽ biết xử lí chúng thế nào nếu có chuyện xảy ra cho cô. Trên phong bì chứa đĩa DVD thứ hai, cô đề địa chỉ của vị luật sư đã tư vấn cho cô hồi cô quyết định rời ngành. Trên đường về căn hộ, cô nhét phong bì thứ hai vào một hòm thư. Nhà cô nằm ở tầng trên cùng của một khu căn hộ ba tầng tại đại lộ Wisconsin, cách National Cathedral* một quãng ngắn. Toàn bộ tầng một là nhà hàng Hy Lạp và lối đi lên các tầng trên nằm ở giữa nhà hàng với tiệm giặt là. Dana từ từ đi qua khu nhà mình, nhìn khắp hai bên phố. Vào giờ này xe cộ đi lại thưa thớt và cô sẽ dễ dàng phát hiện ra nếu bị bám đuôi. Theo như cô thấy, tất cả các xe ô-tô đậu trên phố nhà cô đều không có người và cô cũng chẳng thấy bất kì chiếc xe tải nào khả nghi hết.

Dana đứng mười lăm phút tại một con đường nhỏ trước khi vòng qua tòa nhà rồi trở ngược lại từ bên kia con phố. Cô không trông thấy điều gì đáng báo động. Nếu có ai đang theo dõi căn hộ của cô thì họ cũng không có mặt tại con phố này, nhưng họ có thể ở bất kì căn hộ bên kia đường. Cô cố tìm ra một vài hoạt động khả nghi ở hướng ấy nhưng tuyệt không thấy gì từ các căn phòng tối om.

Sau khi đảm bảo mình không bị bám đuôi, Dana đỗ chiếc Harley ở phía sau tòa nhà mình ở và đi vào qua cánh cửa kim loại dẫn xuống tầng hầm. Có lẽ cô sẽ không sao. Có lẽ cô đã gặp may: trời tối quá nên họ không ghi được số xe của cô.

Dana đi cầu thang bộ và dừng ở hành lang ngoài cửa nhà. Sàn phủ vải sơn rẻ tiền được chiếu sáng nhờ vài ngọn đèn tiết kiệm gắn dọc trần nhà loang vết nước thấm. Biết vải trải sàn sẽ kêu kin kít khi bước lên nên cô di chuyển nhẹ nhàng hết sức. Cửa các nhà được làm bằng gỗ ép và chẳng chút tác dụng cách âm nào. Đứng ở đây, cô có thể nghe thấy tiếng ti-vi và tiếng các đôi vợ chồng cãi vã. Cô áp tai vào cửa căn hộ của mình một phút và khi không thấy âm thanh nào từ trong phát ra, cô mở cửa.

Dana bật đèn và nhìn theo tiền phòng hẹp dẫn từ cửa chính tới phòng ngủ ở đằng sau. Nhà bếp ở bên trái, cửa vào phòng khách bé xíu ở cạnh. Dana đóng cửa chính và nghe ngóng. Trong nhà im phăng phắc. Cô thở ra một hơi nhẹ nhõm và bước vào bếp.

Cô bất đồ nhận một cú thụi vào bụng đến phải ngồi sụp xuống. Một bàn tay to lớn tóm chặt cổ họng và nhấc cô đứng lên trong lúc cô cố hít vào.

“Con khốn, máy ảnh và ảnh đâu?” Một gã to xác mặc áo thun đen hỏi. Hắn áp mặt vào mặt cô. Hắn có cái mũi gãy và đôi mắt xanh dương mờ đục. Hơi thở của hắn hôi mù và cô có thể thấy vệt râu sậm màu trên má hắn.

Dana muốn trả lời nhưng không thở nổi. Gã đàn ông ném cô xuống sàn và đá vào mạng sườn cô. Chiếc áo khoác mặc đi xe máy đã hấp thụ phần lớn lực đá nhưng cô vẫn thấy đau thấu trời.

“Bọn tao không tới chơi đâu nhé. Đưa máy ảnh và tất cả chỗ ảnh đây, nếu không tao sẽ hiếp mày rồi đá mày đến chết.”

Trí não Dana lừa mị cô và cô tưởng kẻ tấn công mình chính là một trong những gã đã xích cô trong tầng hầm năm nào. Cô bò lùi lại hành lang như một con cua cho đến khi ép sát người vào cửa trước rồi co rúm như bào thai trong bụng mẹ. Kẻ tấn công cô ngoái nhìn gã thứ hai mặc áo khoác xám, quần bò, đi giày thể thao, để tóc dài chấm vai và tỉa râu cẩn thận.

“Tao nghĩ nó không chịu nhả ảnh ra là vì muốn bọn mình chơi nó đấy” gã đã đánh cô nói. “Mày nghĩ sao?”

“Tao không nghe tiểu thư đây bảo ảnh để ở chỗ nào, mày có nghe thấy không?”

“Không, thưa tôn ông. Tao tin là nó muốn bọn mình đấy” Kẻ tấn công cô giật giật đũng quần mình. “Chậc chậc, con bé này trông ngon đấy.”

Dana sợ chết khiếp nhưng cô vẫn còn khẩu súng giắt bên mình. Kể từ sau vụ việc kinh hoàng kia, cô luôn mang một loạt vũ khí theo, và cái dễ với tới nhất trong tư thế lúc này là khẩu súng giắt ở cổ chân.

Kẻ tấn công Dana trố mắt nhìn cô bắn. Viên đạn xuyên qua đùi, khiến hắn hét lên rồi co quắp trên sàn. Tiếng súng nổ cùng tiếng hét vang trong không gian chật hẹp làm gã thứ hai bàng hoàng sửng sốt. Tới lúc hắn cử động được, Dana đã đứng dậy, chĩa thẳng súng vào ngực hắn, gương mặt đằng đằng sát khí. Cô dám giết người lắm!

“Bình tĩnh nào,” gã thứ hai líu ríu cầu khẩn và giơ đôi bàn tay run rẩy lên.

Một cơn giận ngùn ngụt bốc lên đầu Dana và những giọng nói điên rồ hối thúc cô giết người. Chính những bài học trong nhiều tháng điều trị tâm lí đã ngăn cô không bắn hắn, hay làm gì đó tồi tệ hơn.

“Bình tĩnh à?” Cô hét lên. “Chúng mày đâu định bình tĩnh với tao.”

Tay Dana run rẩy và đôi mắt kẻ đột nhập dán chặt vào ngón tay đặt trên cò súng của cô. Hắn đưa hai tay về phía cô.

“Cô không muốn vô ý bắn phải tôi đâu. Bình tĩnh lại đi.”

“Thêm một từ ‘bình tĩnh’ nữa là sọ mày nát tươm ra đấy.”

Gã đàn ông sợ xanh mặt. “Nghe này, bọn tôi không định hiếp cô thật đâu” hắn nói, giọng cũng run rẩy y hệt Dana. “Chúng tôi là đặc vụ liên bang. Chúng tôi chỉ muốn dọa cô thôi.”

Gã đã đánh cô đang ôm đùi bằng cả hai tay và vừa lăn lộn trên sàn vừa rên rỉ đau đớn. Dana đá vào mặt hắn.

“Câm miệng ngay,” cô hét to để hắn nghe được. Máu túa ra từ mũi hắn và hắn nằm thẳng cẳng ra sàn.

Gã thứ hai lợi dụng lúc Dana không chú ý để với vũ khí, nhưng cô đã lia súng trở lại trước khi hắn thành công. Hắn do dự một lát rồi giơ hai tay lên.

“Đừng bắn. Chúng tôi thực sự là FBI. Để tôi cho cô xem thẻ ngành trong túi.”

“Tao cóc cần biết chúng mày là ai, nhưng tao biết chắc một điều. Chúng mày không ăn mặc như J.Edgar Hoover*. Chúng mày giống những kẻ vào nhà cướp của, hiếp dâm và nếu tao bắn bể của quý của mày, đó là phòng vệ chính đáng.”

“Nghĩ thoáng một chút đi nào. Giết chúng tôi, cô sẽ bị mọi cơ quan hành pháp của cả đất nước này truy đuổi.”

“FBI đang đuổi giết tao đấy thôi.”

Dana lên cò súng.

“Xin cô đừng làm thế. Vợ con đang ở nhà chờ tôi.”

“Mày nghĩ tao quan tâm sao?”

Dana nghe thấy tiếng còi hụ. Ai đó đã nghe được tiếng súng và báo cảnh sát. Cô đã quyết định xong.

“Mày có còng tay không?”

“Có.”

“Từ từ lấy nó ra, ngồi xuống và còng tay mày với thằng khốn kia lại với nhau.”

Gã thứ hai vui sướng làm theo ngay tắp lự. Ngay khi hai đặc vụ đã bị còng, Dana lùi ra khỏi cửa căn hộ và lao xuống cầu thang. Thật lòng mà nói, cô rất muốn giết những kẻ kia, nhưng cô không muốn có thêm vài bóng ma lởn vởn trong những cơn ác mộng của mình nữa.

Vừa ngồi lên chiếc Harley, cô rồ máy, hết rẽ trái lại rẽ phải cho đến khi cách xa nhà mình hàng dặm. Dana cố nhớ xem trong ví mình còn bao nhiêu tiền. Gần đây, cô thường dùng thẻ ATM và hình như chỉ còn khoảng 150 đô tiền mặt. Nếu tiếp tục sử dụng thẻ ATM, cô sẽ bị cảnh sát lần ra dấu vết nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Cô cần càng nhiều tiền mặt càng tốt, vì từ giờ trở đi, cô không còn dùng thẻ tín dụng được nữa.

Dana tìm được một ngân hàng ở vùng ngoại vi Chevy Chase và rút số tiền tối đa cho phép từ máy ATM. Từ đó cô bỏ chạy trong vô định. Cô đang sống trong một cơn ác mộng kinh hoàng. Tổng thống của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ cố sức lùng bắt cô với sự giúp sức của FBI, CIA, NSA hay bất cứ đơn vị nào dưới quyền. Còn Dana? Cô có cả thảy 372 đô-la 40 xen trong túi, một khẩu .38* Special còn bốn viên đạn, cùng một chiếc Harley mượn tạm với bình xăng còn ba phần tư.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của phillip margolin