Thời gian đã bước sang tháng 11.
Lý Hạo đi thẳng về phía thành Thiên Tinh.
Dọc đường đi, cậu không hề dừng lại, chỉ đi đi xem xem như một người bình thường, không hề ra tay thêm lần nào nữa, dù cho có thấy cảnh nhân gian hiểm ác, hay thấy siêu năng giả tác oai tác quái.
Cậu không giết người nữa.
Kẻ xấu trên thế gian này, giết không xuể.
Gốc rễ không nằm ở đó.
Vậy nằm ở đâu?
Thực ra Lý Hạo cũng chẳng biết.
Nằm ở thành Thiên Tinh chăng?
Có lẽ là vậy.
Siêu năng tỏa đang dần bão hòa, cầu ngũ tạng đang dần hình thành, ngũ thế cũng dần nhận được sự phản hồi từ siêu năng, dường như thế cũng đang lớn mạnh. Ngũ Cầm Thổ Nạp Thuật không ngừng vận chuyển, cũng âm thầm tôi luyện cho Lý Hạo trở nên mạnh mẽ hơn.
Đường ở khu vực Trung Bộ rất rộng.
Dù có chút loạn lạc, nhưng phần lớn thời gian, Trung Bộ vẫn thông suốt.
Chẳng mấy ngày, Lý Hạo đã đến hành tỉnh Đông Nhạc.
Qua Đông Nhạc, tiến về phía trước, băng qua hành tỉnh Bích Hải sau Đông Nhạc, phía sau chính là thành Thiên Tinh.
Khu vực bao quanh thành Thiên Tinh rất thú vị.
Tứ Nhạc là vòng ngoài, bên trong còn vài hành tỉnh nữa, những hành tỉnh này bao vây Thiên Tinh. Thực ra bên ngoài thành Thiên Tinh còn có biển, cũng là biển nội địa lớn nhất, biển Thiên Tinh. Chỉ khi vượt qua biển Thiên Tinh, đó mới là vùng trung tâm vương triều.
Tuy nhiên biển Thiên Tinh không hề hung hiểm, chẳng vì lý do gì khác, xung quanh các thế lực mạnh vây kín, hơn nữa đều nằm ở Trung Bộ, ai dám làm hải tặc ở biển Thiên Tinh, kẻ đó mới là đại khấu thực thụ.
Nói là biển, thực ra cũng gần giống như Nguyệt Hải ở Ngân Nguyệt.
Độ rộng không quá lớn, không hùng vĩ như biển Đông, nơi hẹp nhất cũng tới 300 dặm. Thành Thiên Tinh gọi là biển, thực tế độ rộng rất hẹp, nơi hẹp nhất có khi chỉ ba năm dặm.
---❊ ❖ ❊---
Lý Hạo không ngừng suy ngẫm về tấm bản đồ mình đã thấy trong đầu.
Cậu tiếp tục tiến về phía trước.
Mà dọc đường này, tình hình lại khác hẳn.
Trên đường, xe cộ đã bắt đầu đông đúc hơn.
Người đông, xe nhiều.
Đường lớn thênh thang, tiếng người ồn ào, khách bộ hành như mắc cửi, siêu năng giả cũng không còn là của hiếm mà có thể thấy ở khắp nơi.
Lý Hạo đang lái một chiếc xe tồi tàn, nghe thấy âm thanh truyền đến bên tai.
Lẫn trong đó là giọng quan thoại Trung Bộ mang vẻ kiêu ngạo, ở đây, người bình thường nói chuyện dường như cũng có hơi sức hơn, không giống những nơi khác, nói chuyện nghe có phần yếu ớt.
“Dạo này xe đi thành Thiên Tinh nhiều thật!”
“Là vì siêu năng giả đông lên thôi, chuyện bình thường mà. Bên hoàng thành, Cửu Tư Học Viện và Hoàng Gia Học Viện cuối năm đều tuyển sinh mới, một khi vào được học viện, thế là bước lên hàng ngũ người trên người rồi!”
“Nghe bảo Tuần Dạ Nhân có phó bộ trưởng mới, là tên man di từ phương Bắc tới, hung hãn lắm, định dẫn học viên đi tiêu diệt người của ba tổ chức lớn, có thật không đấy? Giờ đi báo danh, không chừng bị lôi đi giết người mất?”
“Cái đó khó nói lắm... nhưng có hung hãn đến đâu thì người ta cũng chỉ là phó bộ trưởng Tuần Dạ Nhân, nghe bảo còn bị giáng chức, chỉ là cao cấp tuần thành sứ, thậm chí chẳng phải tuần phủ... tôi thấy, sớm muộn gì cũng bị tống giam!”
Trên đường, có người đang tán gẫu.
Những người bình thường này ở khu vực trung tâm Trung Bộ, tin tức rất nhạy bén, nói chuyện cũng bạo dạn hơn, đối với mấy vị quan lớn cũng dám bình phẩm vài câu.
Hầu Tiêu Trần tới đây một tháng, vậy mà cũng tạo ra được chút danh tiếng nhỏ.
Lý Hạo không mang theo ngọc truyền tin, thứ đó đều là của các tổ chức lớn, đều có định vị, Lý Hạo không muốn bị người khác biết vị trí, tự nhiên sẽ không lấy.
Vì thế, lúc này mới biết Hầu Tiêu Trần đã bị giáng chức.
Cao cấp tuần thành sứ, bằng cấp với mình rồi.
Lý Hạo khẽ mỉm cười, mấy ngày nay tâm trạng không được tốt lắm, nghe tin này lại không nhịn được mà thấy buồn cười, tâm trạng bỗng chốc tốt hơn.
Lão Hầu, vậy mà lại cùng cấp với mình rồi.
Trong lòng lại nghĩ đến chuyện học viện.
Lúc trước, Nam Quyền mời cậu tới thành Thiên Tinh, từng nói, bên Thiên Tinh có vài siêu năng học viện rất nổi tiếng, trong đó Thiên Tinh Học Viện là Hoàng Gia Học Viện, ngoài ra còn có học viện do Cửu Tư lập ra riêng.
Đều là những học viện chỉ siêu năng giả mới vào được, tập hợp đông đảo Thiên Quyến Thần Sư.
Đây là mô phỏng theo mô hình đại học võ khoa thời văn minh cổ đại mà xây dựng.
Trong đó thiên tài rất nhiều, Thiên Quyến Thần Sư cũng cực kỳ đông.
Cuối năm... sắp tuyển sinh rồi sao?
Bỗng thấy chuyện này thật xa vời với mình, học sinh sao... hơn một năm trước, mình cũng từng là một học sinh mà.
Nghe nói, thời văn minh cổ đại năm đó, loại học viện này cũng rất nhiều... thời đó gọi là đại học võ khoa.
Lý Hạo lái xe, dừng lại ở ngã tư đèn giao thông phía trước, chờ thông hành.
Và ngay lúc này, xe cộ hai bên lần lượt tránh đường.
Lý Hạo quay đầu nhìn ra sau, một đoàn xe đang lách tới. Bên cạnh cậu, tài xế của một chiếc xe nhìn Lý Hạo, thấy cậu vẫn dửng dưng, vội hét lớn: “Này, người ngoài tỉnh tới à? Mau tránh ra đi! Đó là đoàn xe của gia tộc Húc Quang đấy, không tránh nhanh, tông chết cậu thì chẳng ai chịu trách nhiệm đâu!”
Lý Hạo hơi động tâm, nhanh chóng thao tác xe, lách sang hai bên.
Một lát sau, đoàn xe hơn mười chiếc này trực tiếp lách qua từ giữa. Phía trước đã chuyển đèn xanh, nhưng không ai khởi hành, tất cả đều đang chờ, chờ đoàn xe thông hành.
Ở giữa đoàn xe là một chiếc xe sang trọng mà đến Lý Hạo cũng không nhận ra... trông rất xa xỉ.
Trên xe sang, cửa sổ mở toang.
Ngoài tài xế, còn có một nam một nữ hai người trẻ tuổi.
Người nam vẻ mặt lạnh lùng, người nữ đầy vẻ hiếu kỳ, nhìn ngó xung quanh, có vẻ cũng ít khi ra ngoài, miệng nói gì đó, cách xa nên người khác không nghe thấy.
Lý Hạo lại nghe được một chút.
“Anh, anh nhìn kìa, chiếc xe đó tàn tạ thế mà vẫn có người lái...”
Lý Hạo không để tâm.
Một lát sau, thấy đối phương dường như nhìn về phía mình, cậu khẽ ngẩn ra, theo bản năng nhìn chiếc xe của mình... được rồi, chiếc xe cướp được từ tay gã béo và kế toán kia, quả thật có phần tàn tạ.
Trước đó cậu đã thu vào nhẫn trữ vật, khi đông người mới lấy ra lái một chút.
Đương nhiên, đã biến dạng hoàn toàn rồi.
Để không bị nhận ra là chiếc xe cũ, Lý Hạo đã cố ý phá hoại, biển số xe cũng bẻ gãy một nửa, dù là ai cũng không nhận ra đó là chiếc xe trước kia.
Trong xe sang, gã thanh niên quay đầu nhìn một cái, có chút thờ ơ, liếc nhìn tài xế trong xe, thấy đối phương dường như cũng nhìn về phía này thì không để ý, giọng điệu bình thản: “Đây chính là cuộc sống của người nghèo! Nhớ lấy, nếu anh em mình không cố gắng, duy trì vinh quang gia tộc, thì tương lai, có lẽ anh em mình cũng là hạng người này.”
Cô gái có vẻ hơi rùng mình: “Không đến mức đó chứ? Đáng sợ quá! Anh, Trung Bộ còn có người nghèo thế sao? Trung Bộ mình giàu có lắm mà... phía Bắc thì còn tạm.”
“Ở đâu chẳng có người nghèo, chỉ là em không thấy thôi, giờ thấy rồi đó?”
“Ừm ừm!”
Cô gái gật đầu: “Vậy nên lần này đến thành Thiên Tinh, chúng ta nhất định phải vào được Thiên Tinh Học Viện!”
“...”
Lý Hạo im lặng lắng nghe, xe của người nghèo...
Hai anh em này, em gái thì vô tri, anh trai thì giả vờ thông thái, thực tế cũng vô tri như nhau.
Người nghèo thì làm sao mua nổi xe!
Người mua nổi xe, thì không phải là người nghèo nữa rồi.
Cũng phải, Trung Bộ phồn hoa, càng vào trong càng phồn hoa!
Thứ em thấy đều là sự phồn hoa tột bậc, vòng tròn em tiếp xúc nếu đều là người cùng đẳng cấp, thì thực ra em không thấy được những nơi đó, cũng không thể nào thấy được.
Hai anh em này có lỗi sao?
Lý Hạo không thấy vậy.
Chỉ là... vô tri mà thôi.
Mà sự vô tri này không phải chỉ một hai người, mà là toàn bộ tầng lớp thượng lưu, có người thực sự vô tri, có người giả vờ vô tri, có người thờ ơ với tất cả.
Họ chưa từng được giáo dục như thế, gia tộc hay thế gia cũng vậy, có lẽ đều không truyền đạt những điều này cho con cái.
Đoàn xe từ từ rời đi.
Bên tai lại truyền đến tiếng người đi đường: “Đây là của gia tộc Húc Quang nào nhỉ? Đây là định tới thành Thiên Tinh sao?”
Siêu năng xuất hiện 20 năm, Húc Quang đã hình thành gia tộc rồi.
Tuy nhiên Húc Quang quả thật là cao thủ, ở đâu cũng vậy.
Có Húc Quang tọa trấn, tiền bạc tài sản không phải vấn đề, đứng vững gót chân cũng là một phương bá chủ, những người này nhường đường cho gia tộc của các cao thủ này, xem ra cũng là chuyện đương nhiên.
Xem chừng không phải lần đầu như vậy.
“Chắc là người của Đông Nhạc Địa Sản... hình như vậy.”
“Ồ ồ, người của nhà họ thì bình thường rồi, bảo sao mấy chiếc xe này đều là xe sang, với nhà họ thì cũng bình thường thôi.”
“Nghe bảo cháu trai và cháu gái của vị bên Đông Nhạc Địa Sản năm nay đều đến tuổi nhập học, chắc là tới thành Thiên Tinh báo danh.”
“Chính là hai Thiên Quyến Thần Sư đó à?”
“Đúng! Một người thiên sinh Nguyệt Minh, một người thiên sinh Nhật Diệu... thật ngưỡng mộ quá!”
“Ai nói không phải chứ, người giàu có thật không biết làm thế nào mà tỉ lệ Thiên Quyến Thần Sư lại cao hơn chúng ta nhiều thế...”
Một đám người bàn tán, rất nhanh đã giải tán.
Còn Lý Hạo cũng lái chiếc xe nhỏ tiếp tục đi tới.
Thiên Quyến Thần Sư.
Đối phương là hai Nhật Diệu, một Nhật Diệu đỉnh phong, một Nhật Diệu sơ kỳ, cậu đã nhìn ra rồi, không ngờ lại còn là Thiên Quyến Thần Sư.
Hai người trông đều không lớn lắm.
Nghe nói các học viện chỉ tuyển người dưới 22 tuổi, cảnh giới Nhật Diệu mà Vương Minh từng tự hào... được rồi, giờ lão Vương đã bước vào Tam Dương sơ kỳ rồi, nhưng những Nhật Diệu trước đó, ném ở đây lại như hàng đại trà vậy.
Tùy tiện cũng gặp được Nhật Diệu trẻ tuổi vô cùng.
Khổ thân lão Vương năm đó còn kiêu ngạo vô cùng, cao thủ Nhật Diệu trẻ nhất!
Kết quả là Lý Hạo tùy tiện gặp hai người đều mạnh hơn lão ngày đó, nhìn tuổi tác cũng không lớn, có lẽ còn chưa bằng Vương Minh.
Đoàn xe phía trước tốc độ không quá nhanh.
Chẳng bao lâu sau, Lý Hạo lại thấy họ.
Vì cậu cũng phải đến thành Thiên Tinh.
Không chỉ Lý Hạo, dọc đường này hầu như đều là người đến thành Thiên Tinh, nhưng trên đường không chỉ có đoàn xe này, chẳng bao lâu sau lại có đoàn xe khác lách tới.
Hình như lại là đời thứ hai, thứ ba của nhà nào đó.
Rất nhanh đã hội hợp với đoàn xe phía trước, hai bên đi phía trước không nhanh, Lý Hạo và những người phía sau đều chỉ có thể chậm rãi theo sau, có người thấp giọng chửi bới, nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn và chờ đợi.
Không ai dám vượt xe!
Những người phía trước cũng không tỏ ra kiêu ngạo hống hách gì, nhưng chính là không ai dám vượt. Ở Trung Bộ, dường như người ta chú trọng những thứ này hơn, phân cấp rõ ràng hơn.
Ở Ngân Nguyệt... phía trước nếu có xe chắn đường, người lái xe mới không quan tâm là xe của ai, cứ vượt cái đã rồi tính.
“Đó là xe của Tứ Phương Tập Đoàn... hai nhà còn tán gẫu với nhau, cứ tán gẫu thế này thì tối cũng chẳng tới được thành Thiên Tinh đâu!”
Có người than vãn không ngớt.
Nơi này đã coi như ra khỏi Đông Nhạc, nhưng muốn đến thành Thiên Tinh còn phải băng qua hành tỉnh Bích Hải, giờ vẫn là buổi sáng, nhưng nếu tốc độ không nhanh thì tối cũng không tới nơi.
“Vội gì... mấy người này còn tán gẫu lâu được sao? Chờ lên cao tốc, xe họ tốt, tốc độ nhanh, chớp mắt là biến mất, cậu muốn đuổi cũng chẳng kịp đâu.”
Trên xe có người đáp lại.
Lại có người cười: “Cứ chờ đi, dạo này trên đường đoàn xe kiểu này nhiều lắm. Từ ngày 15 tháng 11, các học viện bắt đầu báo danh tuyển sinh, chọn lọc, kéo dài đến tận tháng 12, sau đó nghỉ một thời gian chuẩn bị đón năm mới, năm sau nhập học... khoảng thời gian này, thành Thiên Tinh chật kín người, đâu đâu cũng là siêu năng giả, đâu đâu cũng là học sinh báo danh...”
“Sao cứ đổ xô về Thiên Tinh làm gì, tới Siêu Năng Chi Thành ấy! Bên đó học viện nhiều hơn, hơn nữa... tôi nghe bảo, vài học viện còn... vẫn được ba tổ chức lớn âm thầm hỗ trợ đấy.”
“Đừng nói bậy!”
“Ai nói bậy chứ? Siêu Năng Chi Thành có cao thủ Thần Thông Cảnh tọa trấn, sợ gì... vả lại, cũng chẳng phải bí mật gì, đừng nói chúng ta, Cửu Tư chắc cũng biết cả đấy thôi, có nói gì đâu?”
“Cũng phải.”
“Đừng nhìn bây giờ ba tổ chức lớn vẫn là tội phạm bị truy nã... vài năm nữa thôi... hắc hắc... tẩy trắng lên bờ, là trở thành bá chủ một phương rồi, biết đâu còn được phong vương gì đó...”
“Đó cũng là chuyện của đại nhân vật, không liên quan đến chúng ta.”
Lý Hạo khẽ nhướng mày, ba tổ chức lớn ở Trung Bộ vậy mà sắp tẩy trắng rồi.
Một tổ chức sát thủ Phi Thiên, một Diêm La giết người loạn xạ, một Hồng Nguyệt nham hiểm độc ác, mấy tổ chức lớn này cũng có thể tẩy trắng?
Nhìn dáng vẻ của những người bình thường này, hình như cũng đã thấy quen rồi.
“Mấy chuyện đó đừng quan tâm, chúng ta không đụng vào được. Nhưng người có mặt mũi thường đến thành Thiên Tinh, thân phận địa vị không cao mới đến Siêu Năng Chi Thành. Thần Thông Cảnh rất ghê gớm, nhưng thành Thiên Tinh đâu phải không có, cậu không nghe bảo à? Tư lệnh đời thứ nhất của Cửu Tư vẫn còn sống đấy, nghe bảo đều là cao thủ Thần Thông Cảnh... ôi chao, thế này là sống được bao lâu rồi? 80 năm trước đã là tư lệnh, chắc phải hơn trăm tuổi rồi nhỉ?”
“Hắc hắc, cái này cậu không biết rồi, nghe bảo họ đều có thể trường sinh bất tử, thời văn minh cổ đại, thậm chí có người có thể sống mấy vạn tuổi...”
“Đánh rắm! Sống mấy vạn tuổi, thế chẳng phải sống đến tận giờ sao?”
“Tôi cũng nghe người ta nói thôi... từ thời văn minh cổ đại đến nay, rốt cuộc bao nhiêu năm rồi, vẫn chưa có con số chính xác... ai mà biết được tình hình thế nào, biết đâu cũng có chút thổi phồng, nhưng sống ngàn tuổi thì nghe bảo là thật!”
“...”
Những chuyện này, đối với phương Bắc mà nói, thật sự rất nhiều cái được coi là tuyệt mật, nhưng ở đây, người trên đường lớn ngõ nhỏ đều biết.
Lý Hạo bật cười.
Quả nhiên, mình ít thấy nên lạ, người Trung Bộ tin tức nhạy bén hơn tưởng tượng nhiều.
Đoàn xe phía trước hình như đã hàn huyên xong, lúc này đoàn xe tiếp tục tiến lên, tốc độ quả nhiên nhanh hơn. Lý Hạo cũng không vội, chậm rãi đi theo.
Đường ở đây rất lớn nhưng quá ùn tắc.
Đâu đâu cũng là xe.
Ở Ngân Thành, dù là Bạch Nguyệt Thành cũng chưa từng thấy nhiều xe đến thế.
Đang nghĩ ngợi, bỗng ngẩng đầu nhìn lên, mui xe trên đỉnh đã sớm bị thủng một lỗ lớn, lúc này vừa vặn thấy một nhóm người đang điều khiển Nguyên Thần Binh trông như phi thuyền bay về phía xa.
Cũng có những người khác nhìn thấy, đều kêu khẽ một tiếng, kinh ngạc nói: “Đó là Tam Dương hay Húc Quang đích thân xuất hành vậy?”
Câu này vừa ra, Lý Hạo suýt chút nữa bật cười.
Không đích thân xuất hành, chẳng lẽ Tam Dương và Húc Quang không ra khỏi cửa?
Tuy nhiên, nghe ý này, dường như Tam Dương và Húc Quang mới có tư cách bay sao?
Đang nghĩ ngợi, ánh mắt Lý Hạo khẽ động, giây tiếp theo, một con chim lớn bay vút qua, to lớn vô cùng, trên lưng chim hình như còn có người. Có người nhìn thấy liền kích động nói: “Đó là... đó là người của Thiên Bằng Tập Đoàn! Con chim đó, có phải là Phong Tật Điểu nổi tiếng nhất của Thiên Bằng Tập Đoàn không? Nghe bảo những con chim này đều có thực lực từ Nhật Diệu trở lên...”
“Thiên Bằng Tập Đoàn... cái tập đoàn làm việc cho Thiên Bằng Thần Sơn ấy à?”
“Đúng, ngoài họ ra còn ai điều khiển được đám điểu yêu này.”
“Người của Thất Đại Thần Sơn sao... đây cũng là đi thành Thiên Tinh à? Thất Đại Thần Sơn đều độc lập một phương, sao không đến Siêu Năng Chi Thành? Thất Đại Thần Sơn không cần đến học viện học tập nhỉ, họ tự có sản nghiệp ở Siêu Năng Chi Thành, hơn nữa còn là kim chủ đứng sau vài học viện...”
Từng người một, tin tức đúng là nhạy bén thật.
Lý Hạo vui vẻ lắng nghe, không có ngọc truyền tin, không hiểu tình hình Trung Bộ, lúc này những người bình thường tứ phương lại phổ cập cho cậu một trận.
Thiên Bằng Sơn!
Cái này cậu biết, nghe bảo chủ nhân là một con Thiên Bằng đại yêu, thực lực cực kỳ mạnh mẽ.
Từng một ngụm nuốt chửng Húc Quang... cũng đã lâu lắm rồi, Lý Hạo từng nghe kể vài lần.
Mà trước khi Viên Thạc đi, đã bảo Hắc Báo đi tiêu diệt nó... thầy cũng thật là sợ Hắc Báo không chết.
Lúc này, Hắc Báo cũng ngẩng đầu nhìn lên, có chút lười biếng, không buồn tinh thần.
Chim yếu quá!
Nó còn lười nhìn thêm.
Mà giữa không trung, con chim lớn kia bỗng cảm nhận được gì đó, có chút chao đảo, giây tiếp theo đập cánh mấy cái, trông như sắp rơi xuống. Trên lưng chim, có người bùng nổ khí tức, trong nháy mắt ổn định lại thế rơi.
---❊ ❖ ❊---
Trên bầu trời.
Trên lưng chim lớn có người, hơn nữa không chỉ một, một trung niên Tam Dương khẽ nhíu mày: “Chuyện gì thế?”
Con Phong Tật Điểu này sao tự nhiên suýt rơi xuống?
Ông ta dò xét xung quanh, nhíu mày, cũng không cảm nhận được gì, cao thủ đánh lén?
Chắc không đến mức đó.
Họ đại diện cho Thiên Bằng Sơn, vả lại đây là khu vực trung tâm Trung Bộ, ai lại đi đánh lén người của Thiên Bằng Sơn ở đây.
Lúc này, con chim lớn có chút mơ màng, nhưng vẫn tiếp tục tiến về phía trước, bay qua khu vực vừa rồi, con chim lớn đã trở lại bình thường, chỉ là một con chim lớn Nhật Diệu, cũng không biết truyền âm tinh thần.
Nhất thời, mọi người cũng không biết rốt cuộc là chuyện gì.
Nhưng con chim lớn Nhật Diệu này trong lòng lại biết... vừa rồi, bên dưới có lẽ có đại yêu đỉnh cấp!
Đúng vậy, loáng thoáng cảm nhận được một chút khiến nó kinh hãi.
Con chim lớn cũng không dám nán lại, nhanh chóng biến mất.
---❊ ❖ ❊---
Trên xe.
Lý Hạo nhướng mày, nhìn Hắc Báo, bỗng nhíu mày nói: “Cái gọi là huyết mạch cổ yêu của ngươi, thu liễm lại cho ta! Đừng có phô trương! Chờ đến thành Thiên Tinh, ta chưa lộ diện thì ngươi đã lộ diện rồi, gặp một con yêu lại còn phải dập đầu lạy ngươi sao?”
“...”
Hắc Báo có chút vô tội!
Ta đâu có cố ý, ta chẳng có hứng thú để ý đến đám yêu quái nhỏ này.
Nhưng mà... thôi bỏ đi, có lý cũng chẳng thông.
Rất nhanh, Hắc Báo lắc lắc cái đuôi, cũng không biết rốt cuộc có thu liễm hay không, Lý Hạo cứ coi như nó đã thu liễm, lại nói: “Biến nhỏ chút đi, bằng con chó con là được rồi.”
Hắc Báo dửng dưng.
Lý Hạo cười lạnh: “Đừng tưởng ta không biết, ngươi có thể biến lớn biến nhỏ! Ta từng ở trong bụng ngươi rồi, ngũ tạng lục phủ của ngươi sắp thành thép tinh rồi, nén lại thì nhỏ, thả lỏng thì to! Nhanh lên!”
Hắc Báo kêu ăng ẳng.
Không muốn!
“Nhanh lên... danh tiếng của ngươi bây giờ không nhỏ đâu.”
Hắc Báo buồn bực vô cùng, nhưng vì những ngày tháng tốt đẹp sau này, vẫn ầng ậc nước mắt, một lát sau, nén mình thành một con chó nhỏ.
Lý Hạo bật cười.
Còn về bản thân mình, cậu không thay đổi quá nhiều, thay một bộ quần áo, trông cũng giống người Trung Bộ, không nhìn cái là nhận ra ngay là người phương Bắc.
Mà mái tóc ngắn ban đầu gần đây đã dài ra khá nhiều, Lý Hạo còn để thêm chút râu ria, chỉ cần không phải người quá thân thiết, cái nhìn đầu tiên không thể nhận ra, dù là người quen, thấy Lý Hạo bây giờ... cũng phải coi như nghệ sĩ mà nhìn.
Lý Hạo đeo kính vào, lại dắt theo một con chó con, để tóc dài, để râu... vứt vào trường học, làm giáo viên dạy nghệ thuật cũng được.
Không chỉ vậy, cậu còn ngắt kết nối hoàn toàn Ngân Khải với Nam Quyền.
Tránh việc Nam Quyền lại gọi mình, như thế thì mình cứ lại gần trong vòng ngàn dặm là Nam Quyền biết ngay.
Nam Quyền không thể định vị Lý Hạo, nhưng Lý Hạo lại có thể định vị Nam Quyền.
Gã đó, bây giờ hình như đã trở lại thành Thiên Tinh rồi.
Đồng Khải liên trưởng, vẫn là quyền hạn thấp mà.
Cứ thế, vừa đi vừa nghe, vừa đi vừa dừng, Lý Hạo như một người bình thường, cứ đi đi dừng dừng như vậy, nghe ngóng bát quái bốn phương. Tuy chính sự chẳng nghe được mấy, nhưng bát quái thì nghe được một đống.
Có tâm trạng tán gẫu bát quái, chứng tỏ những người này thực ra sống cũng không tệ. Thực tế, những người lái xe, ngồi xe, còn có tâm trí đi thành Thiên Tinh, thực ra đều sống không quá tệ.
---❊ ❖ ❊---
Cùng lúc đó.
Thành Thiên Tinh cũng náo nhiệt phi thường.
Thành Thiên Tinh, vĩnh viễn đều náo nhiệt như vậy.
Đường lớn ngõ nhỏ, đâu đâu cũng là người, là xe.
So với Ngân Nguyệt, thành Thiên Tinh nhà cao tầng nhiều vô số kể, người quá đông, chỉ có thể dựa vào nhà cao tầng để phân luồng.
Tuy nhiên, cũng không phải đâu đâu cũng là nhà cao tầng.
Khu vực trung tâm thành Thiên Tinh, ngược lại chẳng có mấy nhà cao tầng.
Một tòa hoàng cung khổng lồ sừng sững ở trung tâm, xung quanh hoàng cung đều là quân thủ vệ Hắc Giáp, luôn luôn bảo vệ hoàng cung. Đây chính là Hắc Giáp Quân từng vang danh thiên hạ, nay không còn chinh chiến mà là bảo vệ hoàng thất đã lui về phía sau.
Bên ngoài hoàng cung là những đại lộ dọc ngang, hai bên đại lộ cũng có nhiều kiến trúc thấp tầng, năm đó gọi là gì không ai nhớ nổi, nay người Thiên Tinh đều biết, đây là Cửu Tư Nhai.
Cửu Tư, như chín rồng nuốt ngọc, bao vây toàn bộ hoàng cung vào bên trong.
Thành Thiên Tinh rộng lớn, Cửu Tư Nhai và hoàng cung đã chiếm một lượng lớn địa bàn, ở đây không có nhà cao tầng, cao nhất cũng không quá 6 tầng, vẫn là xây gần đây, phần lớn đều là kiến trúc phục cổ, hay nói cách khác, chính là kiến trúc cổ.
Trời cũng dần dần tối lại.
Nhưng toàn bộ thành Thiên Tinh chẳng chút dấu hiệu gì là sắp tối, đèn đuốc huy hoàng, sáng như ban ngày.
Trên chín con phố của Cửu Tư Nhai, người qua lại rất vội vã, hầu như đều là siêu năng giả, không phải siêu năng thì cũng là võ sư.
Ở đây mới là nơi cao thủ như mây thực thụ.
Có lẽ một người không chút nổi bật, cũng là Tam Dương, cũng là Đấu Thiên.
Hoàng thành tập quyền 200 năm, tập hợp vô số tài phú, vô số tinh anh.
Giờ khắc này, trong phủ nha Tuần Dạ Nhân.
Tại văn phòng của Hầu Tiêu Trần.
Ba người trẻ tuổi nghênh ngang bước vào, một người đeo đao, một người mang súng, một người là phụ nữ.
Người có đôi mắt to tròn, vóc dáng nhỏ nhắn chớp chớp mắt, vừa vào cửa đã làm bộ đáng yêu: "Bộ trưởng, ngài tìm chúng tôi ạ? Đã tối muộn thế này rồi, bộ trưởng định mời chúng tôi đi ăn sao? Cũng phải, bộ trưởng đến nhậm chức đến giờ vẫn chưa mời bữa nào cả. Tôi biết một chỗ, đồ ăn ở đó ngon lắm..."
Đôi mắt to tròn chớp chớp, vẻ mặt đầy ngây thơ.
Hầu Tiêu Trần mỉm cười không nói gì. Bên cạnh, Tổng quản Ngọc rót cho Hầu Tiêu Trần một chén trà, liếc nhìn người có đôi mắt to tròn, trong mắt bỗng lộ ra sát ý. Người kia trong lòng chấn động, nhưng vẻ mặt vẫn không hề thay đổi.
Chỉ là trong lòng thầm mắng, bà già này... thật hung dữ!
Người ta đáng yêu thế này, bà trừng mắt nhìn tôi làm gì.
Nhưng mà, là Ngọc La Sát thì giết người vô số, hung dữ một chút cũng là bình thường.
"Chị Ngọc sao thế? Mắt không thoải mái ạ? Có cần đi khám mắt không?"
Tổng quản Ngọc nghe vậy bỗng cười, giọng nhẹ nhàng: "Không làm phiền cô bận tâm. Các vị đều là bảo bối trong đội Tuần Dạ Nhân, bộ trưởng muốn gặp các vị để trò chuyện gia đình, tiện thể xem thử mấy vị có "ưu tú" như lời đồn hay không!"
Nói đoạn, bà nhấn mạnh giọng: "Tứ kiệt Tuần Dạ Nhân, từ trước đến nay chỉ thấy ba người các vị, còn một người nữa sao mãi không thấy xuất hiện?"
Người có đôi mắt to tròn chớp chớp cười nói: "Ý chị là đạo sĩ nhỏ ạ! Cậu ấy bế quan rồi, chị Ngọc không biết sao? Đạo sĩ nhỏ trước đó ở giai đoạn cuối Húc Quang, sắp bước vào đỉnh phong rồi, lần này xuất quan chắc là đạt đỉnh phong Húc Quang... biết đâu trực tiếp lên giai đoạn Thoát Biến Húc Quang luôn, đạo sĩ nhỏ giỏi lắm đó..."
Nói rồi, cô cười hì hì: "Chị Ngọc có muốn đi gọi cậu ấy xuất quan không, đạo sĩ nhỏ lợi hại lắm đấy."
Tổng quản Ngọc chưa kịp nói gì, Hầu Tiêu Trần đã cười: "Thôi, bế quan thì cứ để cậu ấy bế quan, cũng tốt."
Dứt lời, ông nhìn ba người, trên mặt lộ nụ cười thân thiện: "Ba vị, gần đây đang bận rộn gì thế? Tôi nghe nói, hình như các vị đang truy đuổi Thanh Nguyệt?"
Hai người đeo đao và mang súng đều im lặng.
Người có đôi mắt to tròn cười hì hì: "Đúng vậy, người của ba tổ chức lớn thì ai cũng có thể giết! Chúng tôi nhận được tin tình báo, bên phía Hồng Nguyệt, Thanh Nguyệt đã đến thành Thiên Tinh, có lẽ đang âm mưu gì đó nên chúng tôi đang truy quét cô ta... Tiếc là tên này ẩn nấp kỹ quá, mãi vẫn chưa thấy mặt."
Nói xong, cô lại cười hì hì: "Nghe nói Thanh Nguyệt cũng là người của Ngân Nguyệt, võ sư Ngân Nguyệt năm xưa, chị Ngọc và bộ trưởng Hầu chắc đều biết rõ thân phận và diện mạo của cô ta nhỉ? Hay là chị Ngọc dẫn chúng tôi cùng đi tìm..."
Hầu Tiêu Trần cười: "Không vội, một mình Thanh Nguyệt không làm nên sóng gió gì đâu."
"Cấp trên gần đây giao cho tôi thêm vài nhiệm vụ, các vị chắc cũng biết rồi..."
"Biết biết chứ, bộ trưởng chẳng lẽ muốn chúng tôi đi truy sát thành viên ba tổ chức lớn?"
Người có đôi mắt to tròn cười tươi rói: "Được thôi, chúng tôi thích lắm, nhưng ba tổ chức lớn chủ yếu tập trung ở thành Siêu Năng, bên đó có cao thủ cảnh giới Thần Thông tọa trấn. Hay là bộ trưởng làm chỗ dựa cho chúng tôi, chúng tôi đến thành Siêu Năng chơi một chuyến..."
Ánh mắt Tổng quản Ngọc lạnh đi, bà không thích mấy người này, nhất là người có đôi mắt to tròn kia, không có quy củ!
Hầu Tiêu Trần còn chưa nói hết câu, cô ta đã xen ngang, điều này rất không ổn.
Ở Ngân Nguyệt, ngay cả Ma Kiếm danh chấn thiên hạ kia cũng không dám nói chuyện với Hầu Tiêu Trần như vậy.
Tất nhiên, bà biết đây là khu vực trung tâm.
Thế nhưng... thì đã sao?
Tổng quản Ngọc ánh mắt sắc lạnh, trừng mắt nhìn người có đôi mắt to tròn, trong một khoảnh khắc, cả ba người đều cảm nhận được một luồng sát ý, trong lòng đều hơi run lên.
"Khụ khụ khụ..."
Hầu Tiêu Trần ho một tiếng, liếc nhìn Tổng quản Ngọc. Tổng quản Ngọc thu lại sát ý, không nhìn họ nữa, lặng lẽ ngồi xuống tiếp tục công việc của mình.
Còn ba người kia trong lòng cũng chấn động.
Ngọc La Sát này theo tình báo chỉ là Húc Quang trung kỳ, mà ba người họ đều là Húc Quang hậu kỳ, thậm chí đang tiến tới đỉnh phong, hơn nữa đều là Thiên Quyến Thần Sư, thậm chí từng giết cả cao thủ đỉnh phong Húc Quang.
Một khi bước vào đỉnh phong Húc Quang, họ có lẽ đều có thể vượt cấp chiến đấu, đối đầu với những kẻ ở giai đoạn Thoát Biến.
Vậy mà vừa rồi... lại bị người ta dùng sát ý áp chế.
Quả nhiên, những võ sư già này không phải kẻ dễ đối phó, giết người vô số, sát ý quả thực rất đậm đặc.
Hơn nữa, không giống với những người như Hoàng Long, Hầu Tiêu Trần đối với Hoàng Long và những người khác là kiểu vừa đấm vừa xoa, còn với Ngọc La Sát thì thái độ không được tốt lắm.
Hầu Tiêu Trần ho một hồi, cắt ngang sự việc, lại lên tiếng với nụ cười trên môi: "Thành Siêu Năng hơi xa, chúng ta hiện tại ngay cả tình hình thành Thiên Tinh còn chưa nắm rõ, chuyện thành Siêu Năng cứ để sau đi..."
Ngừng một lát, thấy người có đôi mắt to tròn không xen lời nữa, Hầu Tiêu Trần cười: "Chủ yếu vẫn là tập trung tinh lực vào thành Thiên Tinh..."
Lúc này, chàng thanh niên đeo đao trực tiếp lên tiếng: "Bộ trưởng muốn chúng tôi làm gì?"
Cậu ta không sợ hãi điều gì, trầm giọng nói: "Việc làm được thì đương nhiên nghĩa bất dung từ, việc không làm được... bộ trưởng hãy tìm cao nhân khác!"
"Thực ra không có gì, chỉ là muốn xác lập và làm rõ chức năng của Đô đốc Thiên Tinh. Tuần Dạ Nhân là cơ quan siêu năng duy nhất do hoàng thất Cửu Tư xác định, có quyền thực thi pháp luật về siêu năng."
"Mà Đô đốc Thiên Tinh, thống lĩnh toàn bộ các cơ quan siêu năng ở trung tâm, quản lý tất cả các tổ chức siêu năng, người siêu phàm..."
"Thế nhưng hiện tại... mọi người không biết điều này. Dù mấy hôm trước chúng ta đã bắt giữ một vài người, nhưng tác dụng không lớn, vì không có những người đủ địa vị bị bắt hoặc bị tiêu diệt, uy quyền vẫn chưa đủ."
Ba người trong lòng chấn động!
Vẫn chưa đủ?
Ngài đã giết cả em trai của Định Quốc Công, tống giam rất nhiều người nhà họ Từ, xử lý cả phó viện trưởng Học viện Thiên Tinh... thế mà vẫn chưa đủ?
Còn người nào có địa vị cao hơn nữa!
Chính phó thủ lĩnh Cửu Tư?
Quốc công, Vương gia của hoàng thất, thậm chí là hoàng tử công chúa?
Hay là Viện trưởng Học viện?
Họ không rõ Hầu Tiêu Trần rốt cuộc muốn làm gì, chỉ vì xác lập uy quyền sao?
Có ích không?
Thậm chí, họ không rõ Hầu Tiêu Trần đến trung tâm với mục đích gì, mục tiêu gì... làm loạn lớn như vậy, ngài thực sự nghĩ Hầu Tiêu Trần ngài là sự tồn tại bất tử sao?
Ba người họ là kẻ liều lĩnh, nhưng không ngu ngốc.
Việc này liên quan quá nhiều, cực kỳ nguy hiểm. Sau khi cảnh giới Thần Thông được công khai, cả ba đều hiểu, có lẽ... nếu còn làm càn, sẽ chọc giận cao thủ Thần Thông ra tay!
Còn Hầu Tiêu Trần thì sao?
Sau khi giải phong, cũng chưa đạt đến trình độ Thần Thông cơ mà.
Người có đôi mắt to tròn cũng không cười nữa, nụ cười biến mất: "Bộ trưởng Hầu, ngài muốn... đối phó với ai?"
Hầu Tiêu Trần cười: "Không phải tôi muốn, mà là luật pháp, là quy củ, là chức trách! Không phải suy nghĩ cá nhân của tôi, mà toàn bộ Tuần Dạ Nhân đều nên như vậy, xác định quyền thực thi pháp luật của mình, chứ không phải cứ hỗn loạn mãi. Các vị nhìn xem, Tuần Dạ Nhân hiện tại có chút uy quyền nào của cơ quan thực thi pháp luật siêu năng duy nhất không?"
Cả ba đều im lặng.
Hầu Tiêu Trần thấy vậy, thở dài một tiếng: "Thôi bỏ đi, xem ra mấy vị không có dũng khí, không có khí phách này. Người kia thì khác, trước đó dám giết cháu nội của Diêm La, đợi cậu ta xuất quan, các vị bàn bạc lại xem sao."
Phép khích tướng rõ ràng!
Thế nhưng, mấy người vẫn chọn cách im lặng.
Hầu Tiêu Trần nheo mắt, có chút tiếc nuối... xem ra cũng có nỗi sợ hãi, không phải thực sự không sợ gì cả.
Cũng đúng, nếu thực sự quá ngu ngốc thì làm sao sống đến tận bây giờ.
"Các vị đi làm việc đi."
"Bộ trưởng, chúng tôi..."
Chàng thanh niên đeo đao có chút do dự, muốn nói gì đó. Hầu Tiêu Trần cười: "Không sao, đi đi!"
Người có đôi mắt to tròn cũng không cười nữa, có chút giãy giụa, sau đó gật đầu: "Vậy chúng tôi xin phép cáo từ!"
Nói xong, ba người xoay người rời đi.
Đợi họ đi rồi, Tổng quản Ngọc thản nhiên nói: "Rốt cuộc vẫn thiếu chút khí phách..."
Hầu Tiêu Trần cười: "Không thể nói như vậy! Chúng ta với họ cũng đâu có quen thân. Mấy nhóc này, thiên phú, thực lực, dũng khí thực ra không thiếu, chỉ là dù sao cũng là người lạ, bắt họ làm đao cho mình, người ta đâu có ngu, làm gì có chuyện cam tâm tình nguyện như vậy."
"Tại sao bộ trưởng không nói thêm vài câu, biết đâu có thể lay động họ?"
"Ba người họ không phải cốt lõi, trong bốn người, người đang bế quan mới là chính. Lúc trước cũng là cậu ta giết cháu nội Diêm La, cướp đi Thiên Đạo Xích. Cậu ta không xuất quan, ba người này... việc nhỏ thì làm, việc lớn sẽ không làm quá giới hạn đâu."
Tổng quản Ngọc có chút tiếc nuối, lại nghĩ đến điều gì đó, cười nói: "Tiếc là Lý Hạo không tới, nếu không thì..."
"Đừng!"
Hầu Tiêu Trần cười: "Cậu ta mà tới, tôi lại đau đầu đấy! Lúc trước cậu ta trông có vẻ nhút nhát, đợi cậu ta đi về phía Đông, tôi mới biết, đây là Viên Thạc thứ hai, không, thực ra còn điên cuồng hơn cả Viên Thạc... Cậu ta mà tới, có khi tôi còn chưa mở lời, cậu ta đã chủ động gây rắc rối cho tôi rồi!"
"Cũng đúng."
---❊ ❖ ❊---
Cùng thời điểm.
Bên ngoài thành Thiên Tinh.
Lý Hạo băng qua biển Thiên Tinh, nhìn tòa cự thành huy hoàng tráng lệ đằng xa, nở nụ cười: "Bộ trưởng Hầu, tôi đến thăm ngài đây!"
Thành Thiên Tinh rộng lớn như vậy, người quen thì quá ít.
Nam Quyền thì cậu không muốn tìm.
Vậy chỉ có thể là Hầu Tiêu Trần và những người khác.
Đúng vậy, Lý Hạo không định lén lút. Muốn mở mắt nhìn thế giới mà địa vị quá thấp thì nhìn cái gì chứ?
Phải tìm người có địa vị cao để xem thế giới này thế nào!
Vì vậy, trước khi đến cậu đã nghĩ kỹ rồi, sẽ đi tìm Hầu Tiêu Trần. Đồng hương gặp đồng hương, nước mắt lưng tròng, chắc hẳn bộ trưởng Hầu thấy mình chắc chắn sẽ rất vui. Còn có Kim Thương, Mộc Lâm, Tổng quản Ngọc...
Họ chắc chắn sẽ rất vui khi gặp mình ở đây.
"Chậm mất một tháng... cũng may, đến chưa phải là quá muộn!"
Lý Hạo có thể tưởng tượng ra vẻ phấn khích, xúc động, vui mừng và ngưỡng mộ của mọi người khi thấy mình...
Mình vừa đại náo phủ Định Quốc Công, mọi người chắc chắn sẽ rất ngưỡng mộ và sùng bái mình lắm đây.
Một lát sau, Lý Hạo đặt chân vào thành Thiên Tinh.
Trong khoảnh khắc, cứ như thể xuyên qua một thế giới khác.
Phồn hoa!
Người đông như hội!
Có người đang bay, có người đang đi bộ, có người lái xe...
Cao ốc san sát, đường sá dọc ngang.
Người qua kẻ lại, thật náo nhiệt.
Không đến thành Thiên Tinh, vĩnh viễn không bao giờ biết được, một tòa thành lại có thể phồn hoa đến mức này. Dưới ánh đèn đêm, đèn đuốc huy hoàng, không xa đó, siêu năng đang biểu diễn ảo thuật, xa hơn một chút, còn có siêu năng đang xua đuổi yêu quái nhỏ, biểu diễn cho mọi người xung quanh xem.
Ở nơi này, siêu năng và yêu quái chỉ có thể đến thế thôi sao?
Siêu năng cao cao tại thượng, yêu tộc, cũng chỉ có thể kiếm cơm như thế này sao?
Một đội người mặc đồng phục Cục Tuần Kiểm từ cuối phố đi tới, mười mấy người, người dẫn đầu là Tuần kiểm cấp một, vậy mà lại là một Nhật Diệu... Nhật Diệu... chỉ là tuần kiểm cấp một thôi sao?
Lý Hạo hoa mắt chóng mặt, nhất thời chỉ cảm thấy kiến thức của mình quá nông cạn!
Nhìn quanh một vòng... trụ sở Tuần Dạ Nhân ở đâu?
Thành phố lớn như vậy, mình biết tìm người ở đâu?
"Chắc phải có người biết trụ sở ở đâu chứ..."
Lý Hạo thầm nghĩ, dắt theo chú báo đen nhỏ, bước vào trong thành. Nơi đây mới chỉ là vùng ngoài thôi đã khiến cậu chấn động rồi.
Thành Thiên Tinh, ta tới đây!