Theo chỉ dẫn của Isokawa, Kindaichi đi xem qua tủ âm tường và phòng vệ sinh. Sau đó, Kindaichi chăm chú quan sát dấu tay dính máu trên cột nhà và phía trong cửa chớp mé Tây. Cả hai dấu tay máu đều ngả đen, chìm vào các thớ gỗ đỏ bầm.
“Ra vậy. Toàn bộ cửa và cột trong nhà đều sơn đỏ nên mãi mới tìm ra dấu tay à?”
“Đúng thế. Hơn nữa cánh cửa chớp đó còn nằm sát ngăn đựng cánh cửa. Khi mở cửa chớp mé Tây, nó được cất vào trong cùng của ngăn, nên nếu không đóng hết các cánh cửa thì không phát hiện ra dấu tay được.”
Trên cánh cửa đó còn nguyên vết rìu Genshichi để lại.
“Tôi hiểu rồi. Những người phát giác vụ án đều vào biệt thất qua lối này phải không? Nên lúc đó cánh cửa đã bị đẩy vào trong ngăn đựng?”
Kindaichi tháo then cài, mở cửa chớp. Ánh sáng bên ngoài rọi vào khiến hai người vô thức nheo mắt vì hơi chói.
“Chà, trong nhà thì vậy đã. Phiền chỉ huy dẫn tôi ra xem sân vườn nhé. À khoan, Genshichi nhòm vào biệt thất qua vách thông gió ở đây à?”
Vẫn đi nguyên tất xỏ ngón, Kindaichi trèo lên bệ rửa tay lớn đặt ngoài sân, kiểng chân nhìn qua vách thông gió vào nhà. Trong lúc đó, Isokawa ra cửa chính lấy guốc cho hai người.
Sau đó, họ bước xuống sân vườn. Isokawa trỏ xuống dưới cột đèn, nơi cắm thanh kiếm, và đống lá nơi phát hiện con nhạn.
“Tôi hiểu rồi. Vậy là không có dấu chân ở quanh đây.”
“Đúng vậy. Lúc tôi tới thì nhìn chung khu này bị giẫm loạn lên rồi, nhưng ông Kubo Ginzo xác nhận không thấy dấu chân nào trên nền tuyết.”
“Ồ, thế à. Trên nền tuyết không thấy dấu chân, nên cảnh sát tuần tra và nhóm điều tra viên đến trước mới cứ thế giẫm lên. Đúng rồi, cái liềm cắm trên cây long não kia ư?” Kindaichi ngó nghiêng khắp sân vườn. “Ra vậy. Vườn tược được chăm sóc kĩ càng, chắc cũng mới có người tới làm vườn.”
Cây thông ở bờ tường phía Tây được cắt tỉa gọn gàng. Giàn đỡ buộc thừng chắc chắn, bắc năm, sáu ống tre còn xanh tươi mơn mởn. Kindaichi nhảy lên tảng đá trong vườn, ngó vào bên trong một ống tre. Thấy vậy, Isokawa không khỏi bật cười.
“Sao thế? Cậu nghĩ hung thủ trốn trong ống tre chắc?” Viên chỉ huy trêu.
“Vâng, vâng. Nói không chừng hung thủ trốn trong đây thật ấy. Các mấu trong ống được đục bỏ gọn ghẽ, thông tới đầu bên kia luôn.” Kindaichi vui vẻ đáp lời, tay gãi gãi đầu.
“Gì cơ?”
“Nếu dùng giàn tre để đỡ cành thông thì đâu cần bỏ hết các mấu bên trong? Hơn nữa cành này còn cẩn thận dùng những hai ống tre. Xem nút dây thừng thì một ống hẳn do người lành nghề buộc, còn cái ống rỗng ruột đây thì do tay mơ buộc.”
Isokawa kinh ngạc chạy tới, nhòm vào trong ống tre.
“Đúng thật, ống này rỗng ruột. Nhưng thế thì có dụng ý gì nhỉ?”
“Để xem nào… Liềm cắm ở vị trí kì quặc, ống tre đỡ cành thông thì rỗng ruột… Khó mà cho rằng chỉ trùng hợp ngẫu nhiên. Có điều, tôi vẫn chưa hiểu mục đích của chúng. A! Mời vào, xin mời.”
Kindaichi bất chợt kêu lớn. Isokawa quay lại thì thấy Ryuji và Saburo đang đứng bên cửa tre. Thấp thoáng phía sau hai anh em là khuôn mặt Ginzo.
“Chúng tôi vào được không?”
“Tất nhiên rồi. Chỉ huy cũng cho phép nhỉ?” Kindaichi quay sang Isokawa, không quên dặn đò, “Tạm thời anh đừng cho họ biết chuyện ống tre rỗng ruột.”
Dứt lời, Kindaichi bước về phía cửa tre đón ba người mới tới. Ryuji và Saburo vừa đi vừa tò mò nhìn quanh. Ginzo cau có theo sau.
“Sau khi phát giác vụ án mọi người đều chưa sang lại bên này ư?”
“Vâng, chúng tôi sợ vào đây sẽ làm phiền cảnh sát. Saburo, em vẫn chưa vào lại đây đúng không?” Thấy Saburo im lặng gật đầu, Ryuji tiếp tục. “Tôi thì từ lúc về mới đặt chân vào đây lần đầu, còn trước đó chỉ nghe Ryosuke kể lại thôi. Sao rồi? Đã phát hiện gì mới chưa?”
“Vẫn chưa. Vụ này phức tạp mà. Chỉ huy, tôi mở cửa chớp được chứ?”
Kindaichi bước lên hành lang phía Tây rồi vào nhà mở hai ba cánh cửa chớp phía Nam.
“Nào, mọi người lại đây ngồi. Chú, chú cũng qua đây đi.”
Ryuji và Ginzo ngồi xuống hành lang, Saburo thì vẫn đứng, lặng lẽ nhìn vào bên trong biệt thất. Isokawa đứng từ xa quan sát họ.
“Cậu Saburo, sao thế? Có ý kiến gì ư?” Kindaichi tươi cười hỏi.
“Tôi…” Saburo hoang mang liếc qua phía Kindaichi. “Tôi… Sao lại hỏi tôi?”
“Hình như cậu cực kì hâm mộ tiểu thuyết trinh thám nhỉ? Biết đâu kiến thức về các thủ đoạn trong tiểu thuyết lại giúp tháo gỡ vụ án này?”
Saburo ra chiều ngại ngùng, nhưng mắt y ánh lên vẻ khinh bỉ nhằm vào người đối diện.
“Tiểu thuyết trinh thám và thực tế không giống nhau. Trong tiểu thuyết trinh thám, hung thủ chỉ nằm trong số những nhân vật xuất hiện. Còn thực tế không đơn giản thế.”
“Cũng đúng. Có điều hung thủ trong vụ án này đã được xác định là người đàn ông ba ngón tay. Hay là không phải thế?”
“Ch… Chuyện ấy thì tôi không biết.”
“Quả nhiên cậu cũng thích đọc tiểu thuyết trinh thám ư?” Ryuji ngồi cạnh nhẹ nhàng cắt ngang câu chuyện. Gương mặt anh không lộ biểu cảm đặc biệt nào.
“Vâng, tôi cũng hay đọc. Chúng giúp tôi rất nhiều trong công việc. Đương nhiên thực tế và tiểu thuyết rất khác nhau, nhưng cách tư duy và suy luận trong truyện vẫn có thể vận dụng trong cuộc sống. Đặc biệt, vụ lần này lại là ’án mạng trong phòng kín’. Tôi đang cố nhớ xem đã từng đọc tiểu thuyết nào có tình tiết tương tự chưa.”
“Án mạng trong phòng kín là sao?”
“Tức là vụ án giết người xảy ra trong căn phòng khóa kín từ bên trong, hung thủ lẽ ra không thể trốn thoát. Các nhà văn trinh thám còn gọi đó là tội ác không tưởng. Việc gây tội ác trong những hoàn cảnh không tưởng như thế có sức hút khó cưỡng với các tác giả. Phần lớn họ đều muốn viết về đề tài này.”
“Vậy sao, nghe thú vị nhỉ. Thế người ta phá giải nó kiểu gì? Cậu kể tôi nghe vài ba ví dụ được không?”
“Việc này anh hỏi cậu Saburo thì hơn. Cậu Saburo, trong các tiểu thuyết trinh thám đề tài án mạng trong phòng kín, cậu thấy cuốn nào thú vị nhất?”
Saburo lại khinh khinh cười nhẹ, liếc sang Ryuji rồi rụt rè đáp. “Chà, em nghĩ là cuốn Bí mật căn phòng vàng của Leroux.”
“Ồ, đúng đấy. Truyện đó hơi cổ điển rồi, nhưng mãi mãi vẫn là kiệt tác.”
“Cuốn Bí mật căn phòng vàng đó nội dung thế nào?”
“Là thế này ạ. Trong căn phòng khóa trái, cô con gái bỗng nhiên gặp trọng thương, đang hấp hối. Nghe tiếng la thất thanh, ông bố cùng người làm lập tức phá cửa xông vào. Căn phòng bê bết máu, còn cô con gái bị thương rất nghiêm trọng. Ấy vậy nhưng không thấy hung thủ đâu. Tiểu thuyết này được gọi là kiệt tác chính bởi phương thức gây án không hề máy móc. Có rất nhiều tiểu thuyết trinh thám viết về án mạng trong phòng kín, nhưng đa phần đều sử dụng thủ pháp cơ học, thành ra cái kết thường khiến độc giả thất vọng.”
“Thủ pháp cơ học là sao?”
“Là án mạng tuy xảy ra trong căn phòng đã khóa trái hay cài then bên trong, nhưng hóa ra hung thủ dùng dây thường hoặc dây thép để chốt hay khóa cửa từ ngoài. Cách làm này không thuyết phục được tôi lắm. Cậu Saburo thì sao?”
“Phải, tôi hoàn toàn nhất trí. Nhưng phải nói rất hiếm khi gặp được thủ đoạn như trong Bí mật căn phòng vàng, nên tôi vẫn tạm hài lòng với một số cuốn dùng thủ pháp cơ học.”
“Ví dụ?”
“Ví như truyện của Carr. Tiểu thuyết của ông đều về án mạng trong phòng kín, không thì cũng thuộc dạng biến tấu. Đặc biệt, thủ đoạn trong các tác phẩm biến tấu thường khá đặc sắc. Như cuốn Bí mật của kẻ cuồng mũ[37], thủ pháp gây án cực kì khéo léo và độc đáo, tuy xét ra vẫn là thủ pháp cơ học. Nhưng quả nhiên, Carr có khác. Ông tuyệt nhiên không sử dụng mấy trò vớ vẩn như khóa cửa bằng dây thường hay dây thép. Hoặc như cuốn Vụ mưu sát tại biệt thự Plague Court cũng dùng thủ pháp cơ học kiểu cũ, nhưng để ngụy trang, tác giả đã phải lao tâm khổ tứ, xây dựng nên một câu chuyện cực kì tỉ mỉ chi tiết. Tôi cực kì đồng cảm với ông ấy. Nên không thể chỉ vì hung thủ dùng thủ pháp cơ học mà coi thường được.”
Saburo đắc ý tuôn một tràng, rồi đột nhiên nhìn quanh như vừa nhận ra điều gì.
“Ôi chao, tôi cứ huyên thuyên mà không để ý trời tối mất rồi. Cứ nhắc đến tiểu thuyết trinh thám là tôi lại quên hết sự đời thế đấy.” Saburo co rúm mình như gặp lạnh, Dưới ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tà, cặp mắt giảo hoạt của y hướng về phía Kindaichi với vẻ thăm dò.
Đêm ấy, tiếng đàn lại vang vọng khắp dinh thự Ichiyanagi.
“Kosuke! Kosuke!”
Đang nằm trong chăn thì bị đánh thức, Kindaichi Kosuke choàng tỉnh giấc. Trời mới tờ mờ sáng nhưng đèn trong phòng đã bật. Ban nãy Ginzo còn nằm ngủ bên cạnh song giờ đã bật dậy trước và đang nhìn Kindaichi, vẻ mặt cực kì nghiêm trọng. Thấy vậy, Kindaichi không khỏi giật mình ngồi dậy.
“Ch… Chú… Sao thế ạ?”
“Tôi nghe thấy âm thanh lạ. Như tiếng đàn tranh gảy loạn ấy. Có thể do tôi mơ, nhưng…”
Hai người giữ nguyên tư thế, lắng tai nhưng không nghe thấy âm thanh kì lạ nào. Trong không gian tĩnh lặng tới độ cảm nhận được cả tiếng tim đập, chỉ văng vẳng tiếng guồng nước đều đều theo nhịp.
“Ch… Chú ơi.” Đột nhiên Kindaichi lên tiếng. Anh nói mà hai hàm răng cứ đánh lập cập vào nhau, giọng khàn khàn không ra hơi. “Đêm hôm kia, lúc xảy ra án mạng, chú có nghe thấy tiếng guồng nước không?”
“Tiếng guồng nước…” Ginzo sững người, trân trối nhìn thẳng vào mắt Kindaichi. “Hình như có nghe… Đúng rồi, đúng là tôi có nghe thấy. Âm thanh quá quen thuộc nên tôi không mấy để ý. Nhưng… A!”
Gần như cùng lúc, hai người bật dậy khỏi đệm và bắt đầu khoác áo.
Tiếng đàn vang lên lần nữa. Đầu tiên là tiếng từng từng từng, rồi đến một tiếng vút như có gì đó chém vào không khí. “Chết tiệt! Chết tiệt! Nguy! Nguy rồi!” Kindaichi vừa làu bàu vừa vội vàng mặc áo.
Đêm qua Kindaichi đi ngủ rất muộn. Như đã hẹn, anh cùng Isokawa xem xét kĩ lưỡng bức ảnh và chỗ nhật kí cháy sót mà viên chỉ huy mang tới, lại cả nhật kí với album lấy trong thư phòng. Xong xuôi cũng đã 12 giờ đêm. Sau đó, Kindaichi còn lướt qua vài trang tiểu thuyết trinh thám đem về từ thư phòng, nên phải tới hơn 2 giờ sáng mới đi ngủ. Mà cho dù không làm mấy việc ấy thì vốn Kindaichi cũng đã rất thính ngủ, thế mà…
“Chú, chú ơi, bây giờ là mấy giờ rồi?”
“Vừa hay 4 rưỡi. Gần trùng với thời gian hôm xảy ra án mạng.”
Nhanh chóng mặc đồ xong, hai chú cháu mở cửa chớp bước ra ngoài. Dưới màn sương dày đặc, thấp thoáng hai bóng người đùn đẩy nhau ở ngay trước cửa tre vào biệt thất. Kindaichi và Ginzo nghe được giọng trách mắng trầm thấp của đàn ông và tiếng khóc thút thít của một cô bé. Hóa ra là Ryosuke và Suzuko.
“Có chuyện gì thế? Suzuko, sao vậy cháu?” Ginzo bước tới, nghiêm giọng hỏi.
“Con bé Suzuko lại mộng du ấy mà.”
“Điêu, anh nói điêu. Em đi thăm mộ Tama, em không mộng du. Điêu, điêu, điêu!” Suzuko lại tấm tức khóc.
“Ryosuke, anh có nghe thấy âm thanh vừa rồi không?”
“Tôi có, nên mới vội vã chạy ra đây thì bắt gặp Suzuko đang đi loanh quanh. Tôi giật hết cả mình.”
Lúc này, từ trong màn sương, Ryuji và phu nhân Itoko mới tất tả bước tới.
“Ryosuke đấy à? Ơ, Suzuko cũng ở đây sao? Thế còn Saburo? Có ai thấy nó không?”
“Saburo ạ? Chắc cậu ấy vẫn đang ngủ?”
“Không, trên giường không có người. Nghe âm thanh lạ, tôi liên gọi Saburo đầu tiên…”
“Cậu Kindaichi đâu?”
Nghe Ryuji hỏi, Ginzo lập tức đảo mắt tìm Kindaichi trong màn sương. Đúng lúc đó, trong biệt thất vang lên tiếng hét thất thanh của Kindaichi. “Ai đó gọi bác sĩ ngay đi. Saburo…”
Những từ sau đó hòa vào sương sớm, không nghe rõ ra là gì. Nhưng chỉ vậy là đã đủ khiến mọi người sững sờ, hóa đá.
“Saburo gặp nạn rồi!” Phu nhân Itoko kêu gào thảm thiết, đưa tay che mắt.
“Mẹ, mẹ qua bên kia đi ạ. A, chị Akiko, chị trông coi mẹ và Suzuko nhé. Với mau gọi bác sĩ…”
Thấy Akiko chạy tới, Ryuji liền giao mẹ và Suzuko cho chị ta trông coi, rồi nhanh chóng chạy qua cửa tre với Ryosuke và Ginzo. Giống hệt lần trước, mọi cánh cửa chớp đều đóng chặt. Qua vách thông gió, ánh đèn hắt ra sáng rực giữa màn sương.
“Bên kia, bên kia… Vào nhà qua hành lang phía Tây đi.”
Kindaichi hét vọng ra từ ngay sau cửa chính. Ba người vòng qua phía Tây, nơi đã mở sẵn cánh cửa chớp lần trước Genshichi phá. Họ xông vào trong, chạy qua căn nhà đã mở thông hết các vách trượt ngăn cách. Trước mắt họ, Kindaichi đang ngồi xổm trên nền đất ở chỗ cửa chính mờ tối. Ba người chen lấn lại gần và liền sững ra bất động.
Nơi thềm nhà, Saburo nằm co quắp. Xem lưng y thì vùng bả vai phải thấm đẫm máu tươi. Tay phải y đang yếu ớt bấu vào mặt trong cánh cửa chính.
Ryuji nhất thời chôn chân tại chỗ, nhưng sau đó nhanh chóng xắn tay áo và bước xuống nền đất. Anh ta ngồi xuống cạnh Saburo, thế chỗ Kindaichi rồi ngẩng lên bảo, “Ryosuke, phiền anh sang nhà chính cầm cặp làm việc của tôi sang đây. Xong rồi gọi bác sĩ làng mình tới càng nhanh càng tốt!”
“Saburo… Saburo sẽ không qua khỏi ư?”
“Không, nó sẽ ổn thôi. Dù vết thương khá nặng… Cẩn thận… Trước tiên đừng để mẹ tôi hoảng quá.”
Ryosuke vội vàng rời biệt thất.
“Tôi giúp được gì không?”
“Không, tốt nhất là đừng động vào nó. Ryosuke đang lấy cặp cho tôi rồi.” Ryuji thẳng thừng đáp.
Ginzo cau mày nhìn Kindaichi.
“Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”
“Chà… Cháu cũng không rõ. Trông hiện trường thì cháu đoán cậu ta bị chém ở chỗ bình phong đằng kia nhưng vẫn chạy được tới đây, vừa định mở cửa thì ngất xỉu. Chú xem qua chỗ bình phong chưa ạ?”
Ginzo và Kindaichi trở lại gian tám chiếu. Bình phong đổ ở vị trí tương tự đêm xảy ra án mạng. Nơi mép trên bình phong có vết kiếm chém dài độ ba mươi centimet. Máu bắn tung tóe trên nền vàng rực rỡ, xen giữa các chấm máu là những dấu tay còn mới, nằm rải rác như những cánh hoa. Dấu tay quả nhiên chỉ có ba ngón, hơn nữa lần này còn lờ mờ vân tay vì hung thủ không đeo móng gảy. Ginzo chau mày nhìn sang cây đàn tranh cạnh bình phong. Lại thêm một dây đàn bị đứt. Nhưng lần này con nhạn được vứt ngay cạnh cây đàn.
“Kosuke này, lúc anh chạy vào đây thì cửa chớp thế nào?”
“Vẫn đóng chặt ạ. Cháu thò tay qua khe nứt để mở then cửa. Chú ra xem chỗ bên cạnh cột đèn đá đi.”
Ginzo bước ra hành lang, ngó ra sân qua khe cửa chớp. Lại có một thanh kiếm cắm ngay bên phải cột đèn. Dưới sương, thanh kiếm hắt ra ánh sáng lạnh lẽo…
Giấy không bọc được lửa. Ở nông thôn, tin tức truyền đi rất nhanh. Mới gần sáng mà khắp trong làng ngoài ngõ, thậm chí cả mấy làng bên đã xôn xao bàn tán về thảm kịch vừa lặp lại ở dinh thự Ichiyanagi. Đương lúc bát nháo, một tin tức mới được truyền đến dinh thự, khiến vụ án đột ngột chuyển hướng.
Chuyện là thế này. Khoảng 9 giờ sáng hôm ấy, một người đàn ông vội vã đạp xe từ làng Kawa— tới dinh thự Ichiyanagi, nói muốn gặp người phụ trách điều tra vụ án. Chỉ huy Isokawa cũng vừa tới nên liền ra gặp anh ta và nghe được câu chuyện sau.
Bệnh viện Kiuchi hiện đang tiếp nhận một bệnh nhân nữ là nạn nhân của vụ tai nạn xe khách ở làng Kawa— hôm qua. Sau khi nghe tin về vụ việc sáng nay tại dinh thự Ichiyanagi, cô ta bỗng cực kì kích động. Người phụ nữ đó bảo biết vài chuyện liên quan đến vụ án nên muốn gặp trực tiếp người phụ trách điều tra. Hình như cô ta biết hung thủ là ai…
Kindaichi khi ấy cũng đang ở cạnh Isokawa. Nghe xong Kindaichi hào hứng hẳn lên. Đúng rồi, nhất định đó là người phụ nữ ngồi cùng anh trên chuyến tàu từ Kurashiki tới đây. Kindaichi từng để ý đến cô ta nhưng bởi nhiều chuyện xảy ra nên nhất thời quên mất.
“Chỉ huy, chúng ta tới đó đi. Cô ta hẳn phải biết gì đó.”
Hai người lập tức đạp xe tới bệnh viện Kiuchi ở làng Kawa—. Quả nhiên là người phụ nữ hôm qua. Cô ta nằm trên tấm đệm mỏng dính, đầu với tay quấn băng trắng toát, song xem ra sức khỏe đã khá lên, sắc mặt cũng không tệ.
“Anh là cảnh sát phụ trách vụ án này?” Cô ta hỏi thẳng. Thấp thoáng sau vẻ ngoài không mấy ưa nhìn là nét nghiêm nghị tựa mấy bà cô giám thị trường nữ sinh.
Isokawa vừa xác nhận xong, cô ta liền giới thiệu mình tên là Shiraki Shizuko, giáo viên trường nữ sinh ở Osaka, bạn thân của nạn nhân Kubo Katsuko.
“Ra thế. Vậy cô biết sự tình nào đó liên quan đến vụ án à?”
Shiraki Shizuko gật đầu rất dứt khoát, sau đó với tay lấy túi xách để ở đầu giường, lôi ra hai phong thư và đưa một trong hai cho Isokawa.
“Mời anh xem.”
Isokawa nhận lấy phong thư rồi xem xét. Là thư của Kubo Katsuko gửi cho Shiraki Shizuko, đề ngày 20 tháng Mười, tức khoảng một tháng trước. Isokawa và Kindaichi liếc nhìn nhau. Viên chỉ huy hít một hơi rồi nhanh chóng rút thư ra đọc. Nội dung lá thư đại khái như sau.
Chị Shizuko thân mến.
Em viết lá thư này đầu tiên là muốn xin lỗi chị. Chị từng căn dặn em phải chôn chặt mọi bí mật trước khi kết hôn, bộc bạch hết với chồng thì cuộc sống hôn nhân nhất định sẽ không hạnh phúc. Nhưng em lại phụ lòng tốt của chị, kể cho anh Ichtuanagi về khoảng thời gian qua lại đáng hận trước kia giữa em và T. Dẫu vậy xin chị đừng lo lắng, em không hối hận vì đã cho anh ấy biết. Khi mới nghe chuyện, anh Ichiuanagi cũng rất bất ngờ, song cuối cùng vẫn nhẹ nhàng tha thứ cho em. Đương nhiên, chuyện em không còn trinh trắng hẳn sẽ để lại bóng đen ám ảnh trong lòng anh ấy. Nhưng em nghĩ so với ôm bí mật rồi dằn dặt đến cuối đời, chi bằng nói ra thì cuộc sống hôn nhân sau này sẽ hạnh phúc hơn. Cho dù chuyện có ám ảnh anh Ichiuanagi đến mức nào, em cũng sẽ cố gắng dùng tình yêu để hóa giải tất cả. Mong chị an tâm. Em Katsuko của chị.
Isokawa và Kindaichi vừa đọc xong, Shizuko lại đưa ngay phong thư thứ hai ra. Ngày đề trên đó là 16 tháng Mười một, tức là trước hôn lễ chín ngày.
Chị ơi.
Em đang rất rối bời. Hôm qua em cùng chú đến trung tâm thương mại Mitsukoshi ở Osaka (xin bỏ quá cho em vì đã không ghé thăm chị, bởi em đi với chú). Hai chú cháu đang đi xem đồ cho hôn lễ thì… Chị đoán xem em đã gặp ai? Em gặp lại T! Hỡi ôi, lúc đó em vô cùng kinh hãi. Chắc chị hiểu phải không? So với trước, T đã thay đổi rất nhiều, có vẻ sa sút… Còn dẫn theo hai tên vừa nhìn đã biết là lưu manh. Em sợ tái mặt, trong dạ lạnh ngắt, toàn thân run rẩy. Đương nhiên em không hề muốn nói chuyện với gã. Nhưng… Nhưng T nhân lúc chú em không để ý, đã lại gần em, cười cợt và thì thầm bên tai em rằng, “Cô sắp kết hôn à? Chúc mừng nhé…” Ôi, khi ấy em cảm thấy nhục nhã ê chê không để đâu cho hết… Chị ơi, em phải làm sao đây? Từ khi chia tay vào sáu năm trước, em không gặp lại gã nữa. Với em, gã chẳng khác nào đã chết và được chôn trong nấm mồ quá khứ. Em cũng nói thế với anh Ichiuanagi, chính bởi vậy anh ấy mới tha thứ cho em. Chúng em từng thề sẽ không bao giờ nhắc tới cái tên T này nữa. Vậy mà giờ em lại gặp gã… Tất nhiên ở Mitsukoshi em và T chỉ tiếp xúc có thế, sau đó gã bỏ đi thẳng… Chị ơi, em nên làm sao mới phải đây?
Katsuko kính bút.
Đọc xong hai lá thư, Isokawa ra chiều cực kì phấn khích.
“Cô Shiraki, cô cho rằng gã đàn ông tên T này là hung thủ ư?”
“Phải. Trừ T ra, còn kẻ nào dám làm ra việc đáng sợ vậy chứ?” Shiraki Shizuko đáp, giọng cứng nhắc như đang dạy dỗ học sinh. Tiếp đó, cô ta thuật lại câu chuyện như để trả lời cho câu hỏi của Isokawa.
T tên thật là Taya Teruzo, con trai một gia đình giàu có ở Suma. Lúc hẹn hò với Katsuko, gã thường mặc đồng phục của một trường đại học y. Song thực ra gã không phải sinh viên, mà là một tên đã trượt đại học đến ba lần. Katsuko là cô gái khôn ngoan, nhưng vẫn không lường hết được những cạm bẫy mà các nữ sinh từ quê lên Tokyo hay mắc phải. Thế nên cô đã bị Taya lừa.
“Tình cảm của Katsuko khi đó không hề hời hợt. Em ấy thực lòng yêu gã, tương lai muốn kết hôn với gã. Nhưng giấc mơ ấy kéo dài chưa đầy ba tháng T đã lộ bản chất lừa đảo và Katsuko còn phát hiện ra nhiều chuyện sai trái khác của gã. Đến tháng thứ tư, em ấy dứt khoát chia tay. Khi đó chính tôi là người đứng ra thay Katsuko nói chuyện với T. Giọng điệu gã vào lần cuối gặp Katsuko còn rất đểu giả. Gã bảo, “Thôi lòi đuôi rồi thì chẳng còn cách nào. Được, chia tay đi. Katsuko, cô không cần lo lắng. Tôi tuyệt đối sẽ không lợi dụng quan hệ giữa chúng ta mà đeo bám đâu, cô yên tâm đê.” Thật trơ trẽn. Như Katsuko viết trong thư, từ đó trở đi em ấy không gặp lại T, cũng bặt tin gã. Nhưng tôi có nghe được vài chuyện liên quan đến T. Sau này T càng ngày càng buông thả, không dừng ở mức du côn làng nhàng, mà đã gia nhập băng đảng rồi đi uy hiếp, tống tiền người khác. Gặp lại Katsuko sau nhiều năm, hơn nữa còn biết em ấy sắp lấy chồng, loại người ấy chắc chắn sẽ không để yên. Phải, người sát hại Katsuko và chồng em ấy chỉ có thể là T.”
Kindaichi vô cùng hứng thú với câu chuyện. Đợi Shiraki kể xong, anh liền cho cô ta xem bức ảnh người đàn ông ba ngón, được cắt ra từ album của Kenzo mà tối qua Isokawa đưa. Trên ảnh còn đề dòng chữ “Kẻ thù không đội trời chung”.
“Cô Shiraki, gã tên T kia có phải đây không?”
Shiraki thoáng ngạc nhiên cầm bức ảnh xem, rồi lập tức lắc đầu. Cô còn khẳng định, “Không. Đây không phải T. Gã T đẹp trai hơn nhiều.”
Câu chuyện của Shiraki Shizuko gây tác động rất lớn tới Kindaichi và chỉ huy Isokawa. Nhưng mỗi người lại ấn tượng về nó theo cách riêng. Mãi sau này họ mới biết câu chuyện đó ẩn chứa chìa khóa quan trọng giúp phá giải vụ án.
Nhưng cứ tạm gác lại đã.
Rời khỏi bệnh viện Kiuchi, Kindaichi và Isokawa xem chừng đều trầm tư suy nghĩ. Nhưng quan sát kĩ sẽ thấy biểu cảm của họ hoàn toàn trái ngược nhau. Trong khi lsokawa cau có mặt mày thì Kindaichi lại hứng khởi kì lạ. Trông cách Kindaichi một tay nắm ghi đông xe đạp, một tay vò vò mái đầu là biết anh phấn khích nhường nào.
Hai người im lặng đạp xe, nối đuôi nhau đi qua dãy nhà ven sông và chẳng mấy chốc đã đến con đường thẳng tắp dẫn tới làng Oka—. Kindaichi bỗng gọi với Isokawa.
“Chờ, chờ, chờ chút, chỉ huy. Đợi tôi một lát.”
Isokawa dừng xe rồi thắc mắc ngoảnh lại thì thấy Kindaichi đi vào một tiệm thuốc lá nằm ngay lối rẽ. Kindaichi mua một bao Cherry, nhân tiện hỏi bà chủ tiệm.
“Bà chủ, tôi muốn sang làng Ku—. Đi đường này phải không?”
“Vâng, đúng rồi!”
“Đi theo đường này… Rồi sau đó thế nào? Cứ đi thẳng tiếp ạ?”
“Chà! Cậu đi hết đường này thì sẽ tới ủy ban làng Oka— nằm ở ngay đầu làng, rồi hỏi quanh đó đường tới nhà Ichiyanagi ở xóm Yamanotani. Dinh thự nhà ấy to lắm, rất dễ tìm. Tiếp đến chỉ cần men theo con đường trước cổng lớn của dinh thự đó là được. Đường tuy băng qua núi nhưng là độc đạo nên không lạc được đâu.” Bà chủ vẫn chăm chú ngồi đan, chỉ đường mà chẳng buồn ngẩng đầu nhìn người hỏi.
“Ồ, vâng. Cảm ơn bà chủ.”
Kindaichi rời tiệm thuốc lá, không giấu được nét phấn khởi. Isokawa chăm chú quan sát Kindaichi, ánh mắt đầy thắc mắc. Nhưng Kindaichi chẳng giải thích lời nào, chỉ nhanh chóng leo lên xe rồi bảo, “Để anh phải đợi rồi. Nào, chúng ta đi thôi.”
Isokawa ngẫm đi ngẫm lại mấy câu Kindaichi vừa hỏi bà chủ tiệm nhưng không sao hiểu ra dụng ý của chúng. Ôm thắc mắc trong lòng, viên chỉ huy đạp xe theo sau Kindachi về dinh thự Ichiyanagi ở xóm Yamanotani.
Trong lúc Isokawa và Kindaichi đến bệnh viện, Saburo được đưa vào một phòng ở nhà chính. Bác sĩ F cũng nhanh chóng có mặt, cùng Ryuji tận tình chữa trị cho Saburo. Vết thương của y khá nghiêm trọng, hơn nữa còn dễ nhiễm uốn ván, nhất thời nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng khi Isokawa và Kindaichi quay về từ làng Kawa—, tình trạng y đã ổn định hơn, đủ để trả lời thẩm vấn. Cho nên Isokawa bỏ xe sang một bên, vội vã xông vào phòng bệnh, nhưng vì lý do nào đó Kindaichi không vào cùng.
Vừa xuống xe, Kindaichi đã lập tức tóm lấy một điều tra viên ngay gần đó rồi bắt đầu huyên thuyên. Chỉ thấy điều tra viên ngạc nhiên nhìn Kindaichi.
“Hả? Đến làng Ku— hỏi thăm ư?”
“Vâng, vâng. Phiền cậu điều tra kĩ từng nhà nhé. Chắc cũng chẳng nhiều hộ lắm đâu.”
“Vâng, nhưng mà… Chỉ huy thì…”
“Không sao, tôi sẽ báo với chỉ huy. Việc này quan trọng lắm… Cậu cầm theo thứ này nhé.”
Kindaichi giao cho điều tra viên bức ảnh người đàn ông ba ngón mà ban nãy anh đưa cho Shiraki Shizuko xem. Điều tra viên cất ảnh vào túi rồi vừa nghiêng đầu thắc mắc vừa leo lên xe đạp phóng đi. Kindaichi trông cậu ta đi khuất rồi mới trở vào. Ginzo đã đợi sẵn ở cửa.
“Kosuke, anh không đi nghe thẩm vấn Saburo à?”
“Không sao đâu ạ. Lát cháu hỏi lại chỉ huy cũng được.”
“Hình như anh nhờ điều tra viên sang làng Ku—? Có việc gì bên ấy ư?”
“Vâng, có chút việc ạ… Cháu sẽ cho chú biết sau.” Kindaichi tươi cười đáp.
Ginzo nhìn thẳng vào mắt Kindaichi rồi thở phào hài lòng. Ông biết Kindaichi vừa kết thúc giai đoạn mò mẫm. Kindaichi từng tự gõ đầu bảo sẽ dùng đầu óc thay cho kính lúp và thước dây. Trong đầu anh lúc này hẳn đầy ắp phân tích và suy luận. Tia sáng trong đáy mắt anh cho thấy sắp đến thời điểm vén màn bí mật.
“Anh đã hỏi thăm được gì ở làng Kawa- đúng không?”
“Dạ, nhắc tới việc ấy, cháu có chuyện muốn nói với chú. Nhưng không phải ở đây. Chúng ta qua bên kia đi ạ.”
Hai người lần lượt bước vào phòng khách. Người nhà Ichiyanagi đang tập trung chỗ Saburo nên không có ai ở đây. Với Kindaichi và Ginzo, đây là cơ hội tốt nhất.
Kindaichi rất đau lòng khi phải nói chuyện này ra. Ginzo yêu thương Katsuko nhường nào, tin tưởng cô nhường nào, anh đều biết rõ. Anh sợ việc tiết lộ bí mật của Katsuko sẽ phá nát giấc mơ của Ginzo. Lương tâm anh cắn rứt. Dẫu vậy, anh không thể không nói.
Quả nhiên Ginzo nghe xong thì thất kinh. Trong thoáng chốc, ánh mắt ông như của người mất hồn, còn nét mặt thì lộ rõ vẻ hãi hùng, chẳng khác nào con thú phải chịu đòn.
“Kosuke, chuyện này… Nhưng… Thật ư?”
“Thật đấy ạ. Cô gái kia không việc gì phải nói dối cả, hơn nữa còn có thư do chính tay Katsuko viết.”
“Sao Katsuko không kể với tôi? Mà lại đi nói với bạn bè…”
“Chú.” Kindaichi vỗ vai an ủi Ginzo. “Các cô gái trẻ thường dễ mở lòng với bạn bè hơn với người thân ruột thịt mà.”
“Hừm.”
Ginzo thẫn thờ hồi lâu. Song ông vốn có tinh thần thép, không mãi đau khổ vì chuyện gì. Một lúc sau, ông vực lại tinh thần và ngẩng đầu.
“Sau đó thế nào? Chuyện này có ý nghĩa gì? Chẳng lẽ T… thằng Taya Teruzo đó là hung thủ sao?”
“Chỉ huy Isokawa vẫn đang nghi ngờ. Shiraki Shizuko thì nhất quyết cho là thế.”
“Nói vậy tên ba ngón chính là thằng đó?”
“Không phải ạ. Cháu cũng tính đến khả năng ấy nên đã mang ảnh theo. Nhưng Shiraki Shizuko quả quyết người trong ảnh không phải Taya Teruzo. Thấy vụ án lại đi vào ngõ cụt, chỉ huy Isokawa xem chừng cũng chán nản lắm.”
Kindaichi vô tư nở nụ cười. Ginzo lại nhìn anh dò xét.
”Thế Kosuke, anh nghĩ sao? Thằng kia có vô can không?”
”Không, không vô can đâu ạ. Gã còn liên quan mật thiết tới vụ này ấy chứ. Ơ, chuyện gì thế?”
Lấp ló sau cánh cửa trượt là cô hầu gái Kiyo. Cô luống cuống lùi lại rồi đáp. “Ôi, thật xin lỗi. Tôi tưởng tiểu thư ở đây…”
“Không, chúng tôi không thấy cô bé. À, đợi… đợi… đợi chút, cô Kiyo.”
Nghe tiếng gọi lại, Kiyo liền dừng bước, “Dạ, cậu sai bảo gì ạ?”
“Ừ, tôi có chút chuyện muốn hỏi cô. Tối hôm trước, đêm tân hôn ấy, tham dự lễ hợp cẩn ở biệt thất chỉ có vợ chồng trưởng làng, bà lớn và vợ chồng chi thứ thôi đúng không?”
“Vâng, đúng ạ.”
“Tối đó bà lớn mặc bộ kimono in gia huy nhỉ? Cô đã gấp và cất nó giúp bà ấy à?”
“Không, không phải tôi.” Kiyo bối rối đáp.
“Thế là ai?”
“Không ai cả. Bà lớn rất cẩn trọng với trang phục, thường không để người khác động vào đồ của mình. Trước giờ bà lớn vẫn tự gấp, nhưng vì lần này xảy ra chuyện, chưa có thời gian nên chắc vẫn treo tạm trong phòng ở.”
Kindaichi đứng bật dậy. “Ph… Ph… Phòng ở? Cô.. Cô… Cô dẫn tôi qua đó… đó xem đi.”
Vẻ sốt sắng của Kindaichi dọa Kiyo sợ đến ngẩn người. Cô ta lùi lại vài bước, chằm chằm quan sát anh, mặt như sắp khóc tới nơi. Ginzo cũng ngạc nhiên đứng lên, quay sang an ủi Kiyo.
“Không việc gì phải lo đâu Kiyo. Tôi cũng đi cùng, nên nhờ cô dẫn đường nhé. Phòng bà lớn ở đâu?”
“Dạ, mời hai vị đi lối này.”
“Kosuke, sao vậy? Kimono của bà lớn có vấn đề gì à?”
Kindaichi gật đầu dứt khoát hai, ba cái. Giờ mà lên tiếng, anh nhất định sẽ lại cà lăm.
Đúng như lời Kiyo, bộ kimono in gia huy của phu nhân Itoko đang treo trên giá bằng sơn mài, ống tay buông thõng. Kindaichi lần lần từng chút bên ngoài tay áo, bỗng nhiên mặt mày rạng rỡ khó tả.
“Cô… Cô… Ki… Kiyo đi được rồi.”
Kiyo rời đi với vẻ hoang mang. Đợi cô đi khuất, Kindaichi mới luồn tay vào trong ống tay áo.
“Ch… Chú này, để cháu bật mí cho chú mánh khóe của một trò ảo thuật nhé. Trò ấy là thế này. Trên sân khấu, ảo thuật gia bỏ đồng hồ quả quýt vào một chiếc hộp. Chiếc đồng hồ liền biến mất, rồi kì diệu thay cuối cùng xuất hiện trong túi một khán giả. Khỏi nói chắc ai cũng biết, vị khán giả kia vốn cùng phe với ảo thuật gia, nên ngay từ đầu đã có sẵn chiếc đồng hồ khác trong túi. Nói cách khác, có hai chiếc đồng hồ, và vấn đề là ảo thuật gia trên sân khấu phải làm sao giả vờ thả đồng hồ vào hộp, đồng thời giấu được nó đi. Chú nhìn xem, đồng hồ ở đây này.”
Chú Thích:
[37] Tên tạm dịch từ The mad hatter musteru.