Những ngọn gió không ngừng phiêu lãng (!)
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà
Chẳng cần phải rà soát trong trí nhớ, nhiều người đã bật lên hai câu này mỗi khi chén thù chén tạc, lúc đắc chí vỗ đùi cười rơi nước mắt, khi một mình dạ hành nơi đất khách xa lạ… Thơ của ai? Chẳng biết là thơ của ai. Chỉ biết rằng thơ hay quá, đọc lên nghe đã đời, sảng khoái cả tâm hồn, mà như một lời an ủi, ngọt dịu. Thơ ai vậy ta? Người đinh ninh thơ Nguyễn Bính. Kẻ đồ chừng thơ Nguyễn Duy. Có người lại “chắc cú” rằng thơ của Bùi Chí Vĩnh v.v… Thưa rằng chẳng phải. Người có hai câu thơ rất nổi tiếng trên “giang hồ” mà tên tuổi lại… hơi “mơ hồ” trên văn đàn đó chính là thi sĩ Phạm Hữu Quang sinh năm 1952, từng học Đại học sư phạm với nhà văn Nguyễn Nhật Ánh rồi chuyển về Đại học Cần Thơ.
Ra trường, đi dạy vài ba năm rồi chuyển qua làm văn nghệ (Hội Văn học nghệ thuật An Giang). Theo mô tả của nhà thơ Trần Hữu Dũng thì Phạm Hữu Quang có vóc người thấp đậm, râu ria xù xì như con gấu. Con người có bài thơ Giang hồ nghe “dữ dằn” vậy mà hiền khô, lại rất siêng làm thơ thiếu nhi. Bài thơ Giang hồ, Phạm Hữu Quang viết tháng 5/1991.
Anh mất ngày 28/4/2000, vừa đúng 49 tuổi (bốn chín chưa qua…).
Sau khi Phạm Hữu Quang mất, bạn bè thi hữu “kẻ góp của, người góp công” đã in cho anh một tập thơ có tên Ngẫu hứng chiều song Hậu. Nói cho đúng, thơ Phạm Hữu Quang không nhiều. Nhưng anh có bài Giang hồ quá xuất thần, dường như ai chỉ cần nghe đọc một lần là cũng có thể thuộc vài câu. Tất nhiên bài Giang hồ không chỉ có hai câu hay, mà còn có nhiều câu thấm thía, ví dụ:
Giang hồ ba bữa buồn một bữa
Thấy núi thành sông biển hóa rừng…
Ồ!, thì ra xưa nay, người rong ruổi giang hồ cũng không phải là hiếm, nhưng mới đi ba bữa đã sầu một bữa, quặn lòng mình để cho thơ lên ngôi thì cũng chỉ riêng thi sĩ thứ thiệt mới có. Thật ra, giang hồ - xê dịch - rong chơi, nó vừa là hành động vừa là ý niệm của người thơ. Dấn thân để được đi mãi trên đường sang tạo luôn là ước muốn lớn lao của những ai làm nghệ thuật. Nhà thơ Thế Lữ từng viết: ta là một khách chinh phu/ Dấn bước truân chuyên khắp hải hồ. Thấy chưa? Giang hồ, đâu phải chỉ “đã đời sông núi” riêng mình, mà đôi khi nó là sứ mệnh. Bước chân giang hồ, lắm khi cũng là định mệnh của không ít nhà thơ. Thi sĩ Nguyễn Bính có khá nhiều bài thơ thấm đượm cái phong vị của kẻgiang hồ thứ thiệt. Nhưng, có thể nói bài thơ “Hành phương Nam” của Nguyễn Bính được xem là một bài thơ giang hồ hay nhất, nổi tiếng nhất của ông. Nó như một cuốn “nhật ký” của thi sĩ trên đường lưu lạc vào phương Nam: …
Ta đi nhưng biết về đâu chứ
Đã dấy phong yên khắp bốn trời
Thà cứ ở đây ngồi giữa chợ
Ở chợ ĐaKao - Sài Gòn, năm 1943, Nguyễn Bính viết bài thơ này. Bây giờ đọc lại vẫn thấy hay, thấm thía một nỗi buồn. Còn gì buồn hơn là ngồi say giữa chợ? Giữa chốn đông mà nào có ai thân? Có một chi tiết trùng hợp khá thú vị là: Nguyễn Bính cũng mất năm 49 tuổi, bằng số tuổi mà Phạm Hữu Quang “tạm trú” trên cõi đời. Mất ở tuổi ấy, thường coi như là “chết yểu”, nhưng kỳ lạ thay, thơ của họ lại có sức sống vượt thời gian.
Thơ giang hồ, thường là kết quả của những chuyến xê dịch. Sau những cuộc rong ruổi thỏa chí tang bồng là một niềm thương nhớ da diết. Đi chỉ là một phương thức nhằm thay đổi bối cảnh, không gian sống, chứ cũng khó lòng mà thay đổi tâm trạng, số phận. Thi sĩ Vũ Hữu Định có hai câu thơ giang hồ rất tuyệt:
Giang hồ nào có ai phong ấn /
Mà cũng từ quan trở lại quê .
Và, thi sĩ Linh Phương cũng tưng cho “xuất xưởng” một bài thơ có tựa Giang hồ khá hay:
Giang hồ. Ta giang hồ trăm bận
Vẫn thấy lòng ray rứt ruột đau
Thèm nghe tiếng dế thời thơ ấu
Ngắm cánh diều bay giữa vô cùng
Người ra đi bao giờ cũng mong được quay trở về. Xét cho củng, sự trở về trọn vẹn nhất là trở về với hồn nhiên ấy thơ. Khi hồn ta còn tràn ngập tình thương trong sáng, khi đầu óc ta còn chưa mắc kẹt vào những dự án, toan tính bộn bề, mỏi mệt. Nhưng, làm sao quay được cây kim thời gian? Linh Phương thảng thốt:
Giang hồ. Ta giang hồ trăm bận
Thầm hẹn mai này quy cố hương
Ta về làm bạn cùng chim chóc
Lẫn với muối mòng chín cửa sông.
Có đôi người đọc bài thơ Giang hồ này thích quá, bèn gọi điện thoại hỏi tôi có biết tung tích của thi sĩ? Linh Phương là chị hay anh? Tôi không biết nhiều lắm. Nhưng chắc chắn một điều, thi sĩ Linh Phương đích thị là… đàn ông, hiện sống ở Rạch Giá - Kiên Giang.
Giang hồ. Ừ nhỉ! Tại sao không giang hồ? Có ai cấm ta giang hồ? Dù chỉ là giang hồvặt. Nhưng nói đến giang hồ thứ thiệt “chính tông” thì phải nói đến thi sĩ Bùi Giáng. Cái giang hồ của Bùi Giáng không chỉ tính ở dặm dài xê dịch mà nó nằm ngay trong bản thểcủa thi sĩ. Ông “đi vắng” ngay cả khi ông tồn tại. Ông ở đây mà hồn ở đâu. Ông quên lãng ngay chính thể thân, tên tuổi mình:
Hỏi tên rằng biển xanh dâu
Hỏi quê rằng mộng ban đầu đã xa…
Bùi Giáng rong chơi mải miết, rong chơi đến độ “quên cả đường đi lối về”. Nhưng, trên con đường rong chơi của thi sĩ bao giờ cũng kèm theo một “túi thơ” bên mình :
Rong chơi râu tóc bạc phơ
Còn nghe đắm đuối vần thơ yêu người…
Nói đến chuyện rong chơi của trung niên thi sĩ thì có lẽ còn nói… đến khuya. Người bảo Bùi Giáng điên. Kẻ nói Bùi Giáng nào điên, chỉ giả vờ. Người kêu Bùi Giáng loạn chữ.
Kẻ nói Bùi Giáng “múa chữ” như làm xiếc v.v… Mỗi người mỗi ý. Nhưng rốt lại, Bùi Giáng vẫn là thi sĩ “một trăm phần trăm”. Với thơ, ông chỉ định “đua chơi” một tẹo. Nhưng rồi:
Ta cứ ngỡ đùa vui trong chốc lát
Nào ngờ đâu đùa mãi đến điêu linh.
Thì đấy, “giang hồ muôn nẻo điêu linh”. Giang hồ nào phải dành cho kẻ yếu bóng vía, ngán sóng, sợ gió. Nghe người giang hồ đã mê, đọc thơ giang hồ càng sướng. Thơ giang hồcòn nhiều. Trong một chốc, một lát, một buổi, một ngày không thể nào nhớ hết, liệt kê ra đầy đủ. Đó là chưa kể có nhiều bài thơ giang hồ còn nằm trong “dân gian”.
Thơ giang hồ như những ngọn gió không ngừng phiêu lãng. Thổi phóng túng vào tâm hồn những ai yêu thơ, yêu đời sống thiệt tình!
Sài Gòn, 2007