Anh ngồi phiá bên tay trái của nhân vật chính/ Sẽ là người phát biểu thứ ba/ Bài phát biểu của anh có thể ngẫu hứng nhưng nhớ không kéo dài quá mười phút/ Cuối bài phát biểu anh cố gắng pha trò để tạo không khí, vì sau đó chương trình sẽ bước vào một tiết mục quan trọng…”
Trước ngày chuẩn bị ra mắt tập thơ của anh bạn, tôi bất ngờ nhận được một email có nội dụng đại khái như vậy. Dù thấy hơi buồn cười những không khỏi bất ngờ, tôi bèn gọi cho anh hỏi xem, sao lại có sự thay đổi lớn như vậy? Bởi theo dự định buổi ra mắt tập thơ sẽ là cuộc gặp gỡ vài “chiến hữu” ở một quán cà phê nho nhỏ, ngồi tán dóc cho vui mà thôi. Không lẽ anh đã tìm được nhà tài trợ, và chương trình sẽ lên truyền hình? Nghe tôi hỏi, anh bạn cười hì hì: “Có truyền hình, tàng hình gì đâu. Nhưng mình vốn lơ ngơ quá, sợ buổi gặp gỡ có sơ sót, anh em trách nên nhờ một cô bạn set-up dùm….” Té ra là vậy. Cô bạn này tuy không làm bên ngành truyền hình, nhưng có quan hệ mật thiết với truyền hình, và cũng thường xuyên xuất hiện trên truyền hình, bèn có nói ngay một “kịch bản ra mắt” khá chi tiết cho anh bạn tôi. Thú thật, anh bạn tôi thấy cũng kì kì, nhưng cô ấy bảo, nếu đã nhờ cô làm thì phải làm theo kịch bản, không thì thôi, cô sẽ không làm, vì một khi cô đã làm thì phải chuyên nghiệp đâu ra đó. Anh bạn tôi vốn muốn chu đáo nên cái “kịch bản ra mắt” ấy đã gửi đi đến từng khách mời. Và, đương nhiên theo kịch bản sẽ có “diễn viên chính”, “diễn viên phụ” và có cả “diễn viên quần chúng” nữa…
❀❀❀
đấy không phải là trường hợp đầu tiên tôi gặp. Nhớ cách đây không lâu, trong một chương trình giao lưu nghệ sĩ, dự kiến sẽ có hai MC một nam một nữcho “đẹp đôi”. Trong đó vai trò của nam MC rất quan trọng, dù anh không phải là MC chuyên nghiệp nhưng là người thân của nghệ sĩ, có thể ứng biến và khai thác nhiều khía cạnh bất ngờ. Nhưng rồi, vào giờ chót người nam MC đó đã không xuất hiện. Không có một lý do chính đáng nào được nêu ra. Mãi sau này, mọi người mới biết sở dĩ đêm đó nam MC kia “lặn” mất tiêu là bởi anh ta biết được chương trình không được quay truyền hình.
“Mà không có truyền hình thì… chán” - nam MC đó bảo vậy, thản nhiên và hồn nhiên không thể ngờ.
Đã có rất nhiều người khi tham gia các trò chơi truyền hình thổ lộ tâm tư thật thà là chỉ muốn được… lên ti-vi. Đã có rất nhiều nghệ sĩ chịu khó xuất hiện trên truyền hình không phải vì dấn thân nghệ thuật cũng chẳng phải được hậu hĩnh cát- xê mà chủ yếu để “khoe dung nhan” trước khán giả. Trong cuộc sống hôm nay, không ai phủ nhận vai trò của truyền hình cả. Thậm chí truyền hình còn là cả một sức mạnh truyền thông. Truyền hình đã trở thành “ một phần tất yếu của cuộc sống”. Nhưng, ở đó cũng ẩn chứa bao vui buồn. Lên truyền hình cho… Thiên hạ biết mặt, âu cũng là trò vui.
Nhưng bằng mọi cách để lên truyền hình, biến mọi giá trị cuộc sống thành “giá trị truyền hình”, biến mọi sự tự nhiên thành “kịch bản”… thì thấy buồn quá, mà cũng cực quá.
Ban đầu, mọi sự “diễn” có lẽ cũng là để cho vui, nhưng rồi “diễn” riết đã trở thành thói quen khó bỏ. Và, ở bất kỳ đâu, chúng ta cũng có thể bắt gặp “người… truyền hình”. Khi họđi đến đâu, cũng làm như có một cái… camera vô hình đang hướng theo. Và họ diễn:
“Nói vài câu/ rồi cười/ pha trò/ ngó sang bên cạnh/ mắt long lanh/ làm như đang lắng nghe… sửa lại tư thế/ nói/ cười/ cười/ nói…”.
Ở nhiều nơi đám đông, chúng ta cũng hay gặp cảnh như thế này: tay bắt mặt mừng, cười cười nói nói, trông mặt ai cũng sảng khoái… Nhưng rồi khi ra về, mình không biết người vừa bắt tay tên gì, làm gì, mình không nhớ đã nói cái gì, đã cười vì cái gì?!... Lúc ấy, có lẽ trong mặt mình rất chán. Nhưng rồi, làm như có một cái camera vô hình đang ở đâu đó bên cạnh khiến mình nghĩ nếu đã buồn thì phải làm mặt buồn như thề nào cho… lên hình trông đẹp mà sang trọng?! Cứ như thế mình đã trở thành “người… truyền hình” ở mọi lúc mọi nơi, ở cả những chốn riêng tư nhất không hề có bóng dáng của truyền hình.
Khi tôi đem câu chuyện “người... truyền hình” chia sẽ với một anh bạn vong niên, thì anh cười tủm tỉm rồi bảo: “Có nhiều.. người truyền hình càng tốt chứ sao, vì như vậy ngành điện ảnh, truyền hình nước nhà sẽ có đông đảo người diện giỏi mà không cần phải tốn tiền bạc, công sức đào tạo…” Biết là anh bạn đùa, nhưng quả thật là tôi cười không nổi.
Ôi!, người… truyền hình (!).