Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 74 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Đêm đông giá lạnh trùm xuống thành phố New Wittenberg, làm ngập nước những đường phố quạnh hiu, trải những tấm váng băng to nhỏ trên sân bêtông hoang vắng của sân bay vũ trụ.

Tallon tỳ tay lên cửa sổ nhìn ra ngoài. Anh đang tự hỏi mình sẽ phải trải qua những giờ phút đêm dài như thế nào đây. Không có gì có thể làm cho anh thoát khỏi cơn mệt mỏi, ngay cả khả năng vượt qua tám vạn cửa ải để đưa anh trở về Trái Đất. Anh đã ngủ mơ màng được một vài giờ trên những tấm khăn trải giường nhàu nát, và anh có cảm giác là thế giới đã chết trong thời gian đó. Khách sạn này có vẻ như bị bỏ rơi.

Anh châm một điếu thuốc lá, thổi nhẹ khói làm nó tỏa lan trước tấm kính. Những vòng tròn hơi nước ngưng đọng ở bên trong xung quanh những giọt nước bám vào tấm kính ở bên ngoài. Liệu họ có đến bắt anh không? Câu hỏi dày vò anh như một nỗi đau ngấm ngầm kể từ khi diễn ra cuộc gặp ấy cách đây một tuần.

Vào lúc bình thường anh có thể có mọi cơ may để trốn thoát một cách bình yên vô sự, nhưng lần này có một số việc không làm anh hài lòng. Anh rít sâu một hơi làm cho điếu thuốc nổ lách tách. Việc McNulty bị một cơn đau tim vào lúc ấy chỉ là một sự rủi ro thuần túy. Nhưng chắc chắn có ai đó ở Trung tâm Tình báo đã phạm phải sai lầm. Thế quái nào mà người ta dám cử một gã như thế đi làm nhiệm vụ mà không biết chắc được trước về tình trạng sức khỏe của anh ta? McNulty đã hoảng hốt sau khi lên cơn đau và anh ta đã lái con tàu bay theo một đoạn đường sai quy cách mà bây giờ nó vẫn còn làm cho Tallon ngao ngán mỗi khi nhớ lại sự vụng về của anh ta. Anh dùng gót giày nghiến nát mẩu thuốc lá và thề rằng anh sẽ bắt người phụ trách anh, mà tạm thời anh còn chưa biết là ai, phải trả giá đắt về chuyện này khi anh quay trở về Trung tâm. Nếu như đến một lúc nào đó anh có thể trở về được.

Anh quyết định tạm thời bỏ thuốc lá, mặc dù đó không phải là chuyện dễ. Căn phòng có vẻ như thu nhỏ lại kể từ khi anh sống ở đây được một tuần nay. Xét về mặt tiện nghi và thuận lợi thì tất cả các khách sạn trên hành tinh Emm Luther này đều thuộc loại hạng bét. Căn phòng anh đang ở, mặc dù khá đắt tiền, nhưng cũng chỉ có một chiếc giường với chiếc gối khá bẩn cùng mấy thứ đồ đạc cũ kỹ. Một tấm mạng nhện ủ rũ đung đưa trước cửa lò sưởi. Tường nhà được sơn bằng một loại vôi ve dành cho loại phòng giấy, đó là màu tuyệt vọng.

Anh hít một hơi dài làm phát ra tiếng huýt gió với vẻ chán ngán rồi lại bước tới bên cửa sổ. Anh tỳ trán vào tấm cửa kính giá lạnh vừa ngắm nhìn những ánh đèn di động của cái thành phố xa lạ vừa cảm nhận được sự tác động tinh vi của một trọng lực mạnh hơn trọng lực của Trái Đất đang đè lên khung cảnh kiến trúc của các ngọn tháp - và điều này bỗng nhắc nhở cho anh nhớ rằng anh đang ở cách rất xa hành tinh quê hương anh.

Từ thế giới nơi anh đang đứng đây đến Trái Đất của anh là một quãng đường dài tám vạn cửa ải, tức là bằng không biết bao nhiêu triệu năm ánh sáng; hàng nghìn tấm màn sao ngăn cách làm cho anh không thể nhìn thấy được cái đám sao không lấy gì làm dày đặc trong đó có Mặt Trời của chúng ta. Quá xa, quá quá xa. Mọi sự ràng buộc về lòng trung thành đều trở nên lỏng lẻo ở một khoảng cách xa vời như thế này. Trái Đất, Trung tâm Tình báo và nhu cầu có thêm các cửa ải mới, tất cả những cái đó có thể có ý nghĩa gì ở một khoảng cách xa như vậy?

Tallon bỗng cảm thấy đói. Anh bật đèn và soi mình trước tấm gương độc nhất có trong phòng. Mái tóc đen cứng của anh rối bù. Khuôn mặt dài nghiêm túc của anh có vẻ như là khuôn mặt của một tay kế toán hoặc của một anh chàng chơi nhạc jazz đang suy nghĩ, hiện đang hằn lên một vệt râu xanh, nhưng anh nghĩ điều đó không hề làm cho ai chú ý. Khi nghĩ đến chuyện phải ăn một cái gì đó, bỗng nhiên anh cảm thấy vui như một đứa trẻ. Anh chải qua loa mái tóc, tắt đèn rồi mở cửa.

Khi bước qua ngưỡng cửa anh chợt nhận thấy có một sự nguy hiểm. Không khí trong khách sạn tỏ ra vô cùng im ắng. Điều này làm cho anh nhớ rằng trong suốt thời gian đứng bên cửa sổ anh không hề thấy có một chiếc xe nào chạy trên con đường thường ngày rất sôi động kia.

Vẻ hoảng hốt, anh hít hơi, đưa mu bàn tay chùi miệng, quay trở vào phòng rồi bước tới hé mở cửa sổ.

Tiếng xe cộ ì ầm lúc to lúc nhỏ từng cơn lọt vào phòng cùng với không khí lạnh giá. Tuy nhiên trên con đường ở phía dưới khách sạn không có gì động đậy. Chẳng lẽ họ lại phải bỏ công vất vả để bắt anh như vậy sao? Anh nhếch mép, cau mày rồi suy nghĩ một lát. Sau đó anh hiểu rằng ngay cả việc cố thử nghi ngờ điều đó cũng có thể sẽ là tự lừa dối chính mình. Để lấy lại điều bí mật đã được ghi vào trí nhớ của anh họ sẽ đóng tất cả mọi cửa ra vào thành phố, ngăn không cho bất cứ ai rời khỏi lục địa, thậm chí không cho rời khỏi cả hành tinh Emm Luther.

Và chuyện đó lại là dành cho ta! - anh tự nhủ. Nhưng cơn tức giận nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. Tại sao lại cứ phải áp dụng điều lệ một cách nghiêm ngặt như vậy? Tại sao đối thủ cứ phải trừng phạt anh bởi vì trong đoàn của anh có một kẻ đã phạm phải sai lầm? Chẳng lẽ chúng không dành một ngoại lệ cho anh chàng Sam Tallon, cái rốn của vũ trụ sao?

Anh bỗng bồn chồn vội vã bước tới khóa trái cửa ra vào rồi đi lại chỗ tủ đứng lôi chiếc vali ra. Đáng lẽ anh đã phải làm việc này từ lâu rồi, và cứ nghĩ đến chuyện rủi ro có thể gặp phải vì tội chậm trễ là anh thấy người sởn gai ốc.

Anh lấy trong vali ra chiếc đài bán dẫn kiểu cũ, tháo lấy bộ pin rồi bước tới trước tấm gương. Đứng cúi mình trước gương, Sam Tallon rẽ hàng tóc mai bên trái dò dẫm tìm được hai sợi dây bằng bạc. Anh đưa một cục pin lên trán, rồi, sau giây lát do dự, anh ấn cục pin nối vào hai sợi dây bạc.

Anh nhắm mắt lại vì đau, rồi vừa loạng choạng anh vừa cố thong thả và rõ ràng đọc lên những con số tin tức. Anh chỉ cần vài giây để đọc lên bốn nhóm chữ số. Khi đọc xong anh đảo ngược cục pin, rồi, sau một thời gian do dự lâu hơn lần đầu một chút, anh lại ấn cục pin tiếp xúc với hai đầu dây. Lần này nỗi đau diễn ra thật khủng khiếp - cái bọc nhỏ chỉ to bằng hạt đậu được cấy trong não anh bất ngờ đóng lại, giam kín một mẩu mô sống.

Anh lại lắp pin vào đài. Sau đó anh dò dẫm tìm hai sợi tóc kim loại rồi nhổ chúng đi. Anh nhếch mép cười. Tất cả diễn ra dễ hơn mức anh tưởng. Thông thường người hành tinh Luther tránh không muốn giết người. Điều đó một phần là do quy định quốc giáo của chính phủ hành tinh. Một phần nữa là do kỹ thuật thôi miên của họ đã đủ tiến bộ để có thể làm vô hiệu hóa sự việc.

Nếu bắt được anh, trước hết họ sẽ xóa tất cả những gì mà anh đã thu thập được bằng cách áp dụng bàn chải não đối với anh. Nhưng bây giờ thì việc đó không còn quan trọng nữa, và mọi kỹ thuật của họ sẽ chẳng làm được gì. Ngay cả nếu như họ giết anh thì Trung tâm Tình báo cũng sẽ tìm ra được ở đâu đó có một người bà con sầu não của anh để xin đem xác anh về Trái Đất. Và cái mẩu não của anh chỉ bằng hạt đậu kia sẽ vẫn sống trong cái tổ kén đã được phát minh một cách tuyệt vời ấy. Trung tâm Tình báo sẽ lấy ra được từ đó tất cả những gì mà nó muốn biết.

Tallon yên lặng tự hỏi, bất chấp tất cả những lời cam đoan mà Trung tâm đã tuyên bố với anh, liệu trong cái buồng tối nhỏ bé kia có tồn tại một bóng ma tí xíu mà nó sẽ hoảng sợ âm thầm thét lên khi các điện cực của bàn chải não mù quáng thăm dò bộ não anh không? Ta bi quan quá mất rồi - anh tự nhủ. Đây chắc chỉ là một căn bệnh nghề nghiệp. Tại sao ta lại phải chết?

Anh lôi trong túi ra một khẩu súng ngắn tự động hình bẹt và có tốc độ bắn cực nhanh rồi tung tung nó trên tay. Trung tâm hẳn muốn anh sử dụng nó, cho dù Trái Đất và hành tinh Emm Luther chưa chính thức tuyên chiến với nhau.

Khi người ta cấy cái bọc nhỏ vào bộ não của anh thì thỏa thuận giữa Trung tâm và anh đã bao hàm một điều khoản bí mật mà thậm chí không cần phải nói ra. Vì tin tức vẫn được bảo vệ an toàn, bí mật vẫn được giữ kín ngay cả khi anh chết, cho nên Trung tâm Tình báo thà muốn cho anh chết để người ta gửi xác anh về Trái Đất hơn là thấy anh bị giam cầm vĩnh viễn trong một nhà tù của Emm Luther.

Không ai có một lời ám chỉ nào về cái điều khoản ấy - giá mà họ dám nói ra thì anh đã bỏ mặc tất cả - nhưng không vì thế mà nó không tồn tại. Và cách tốt nhất làm cho anh bị giết chết để khỏi phải vào tù là anh phải bắn vào các nhân viên mật vụ của hành tinh Emm Luther. Tallon tháo băng đạn rồi quẳng nó vào sọt giấy lộn.

Những con số mà anh đã học thuộc lòng là tọa độ của một cửa ải mới, là điểm nhảy và là các số liệu về động lực học của nó - đó là tất cả những gì mà sự ngẫu nhiên đã dành cho Emm Luther chứ không phải là cho Trái Đất. Và tất cả những con số đó có nghĩa là người ta có thể chiếm được một hành tinh mới cùng kiểu với Trái Đất. Như vậy là Sam Tallon đang nắm giữ điều bí mật có thể là quan trọng nhất của vũ trụ. Nhưng anh sẽ không chết vì điều đó, cũng như anh sẽ không chết vì bất cứ điều gì khác và vì bất cứ ai trên đời. Nghĩa vụ duy nhất của anh đối với Trung tâm là anh phải tìm cách trốn thoát nếu có dịp.

Anh châm một điếu thuốc lá rồi ngồi xuống mép giường.

Ở đâu đó trong thành phố New Wittnberg này có một chuyên gia mà Tallon không biết tên cũng không biết địa chỉ. Viên chuyên gia đó sẽ bắt liên lạc với anh khi anh ta có được điều kiện liên lạc tuyệt đối an toàn. Anh ta có nhiệm vụ sử dụng các loại thuốc để, bằng các phương tiện vật lý và tâm thể, làm thay đổi hình dạng của Tallon đủ để anh có thể đi qua cửa kiểm soát của sân bay vũ trụ. Bằng cách kéo căng và làm co thắt các cơ và mô liên kết, các thứ thuốc của viên chuyên gia kia có thể làm biến dạng da, tóc, màu mắt, vân tay, thậm chí cả các số đo của cơ thể.

Tallon chưa bao giờ có dịp phải trải qua một cuộc điều trị như vậy, và ý nghĩ về việc sẽ phải trải qua điều đó không hề làm anh vui. Nhưng như thế vẫn còn hơn là phải vĩnh viễn biến mất sau bức tường của một nhà tù trên đất Luther. Chỉ cần anh ra khỏi được khách sạn và được tự do là viên chuyên gia kia sẽ biết cách tìm ra anh. Nhưng cái chính là làm sao ra được khỏi căn phòng này?

Anh rít mấy hơi thuốc lá, toan nhả khói ra nhưng rồi lại hít vào trong phổi. Anh rít mạnh đến mức cảm thấy choáng váng. Anh chống khuỷu tay, thử suy nghĩ và đánh giá khách quan mọi cơ may.

Nếu anh có tất cả mọi trang thiết bị bên mình thì anh có thể có sáu đường thoát: cửa ra vào, cửa sổ, hai bức tường hai bên, sàn nhà và trần nhà. Nhưng do sai lầm của McNulty mà anh đã buộc phải tiến hành chuyến đi không có dụng cụ phòng thân. Tuy nhiên mật vụ Emm Luther không biết điều đó. Điều đó giải thích tại sao bọn họ đã cố công bao vây khách sạn. Chắc là bọn họ đang giám sát con đường, hành lang khách sạn, các căn phòng ở sát hai bên, ở sát ngay tầng trên và tầng dưới.

Ngoài khẩu súng ngắn vô dụng ra, anh còn có một đôi giày phản lực không còn tốt lắm. Nếu quả thực các nhân viên mật vụ đang đợi anh ở bên ngoài, nếu điều đó không phải là ảo giác do trạng thái mệt mỏi và bị kích thích gây ra, thì anh đang gặp một tình cảnh tuyệt vọng.

Dù sao anh vẫn còn một hy vọng mong manh để thoát thân: anh chỉ cần ra khỏi phòng và cố gắng bình tĩnh đi tới phòng ăn như vừa rồi anh định làm. Ở cuối hành lang có một cửa sổ trông ra đường phố khác. Nếu anh tới được chỗ đó thì có thể anh sẽ có cơ hội thoát thân.

Nhưng lần này cửa phòng không chịu mở ra.

Tallon vặn mạnh quả đấm và lấy hết sức kéo, nhưng rồi anh nhớ lại rằng Trung tâm đã khẩn khoản khuyên anh đừng làm cho mình mệt mỏi trong khoảng thời gian vài tiếng đồng hồ sau khi cho cái bọc trong não hoạt động. Thế là anh cố gắng thư giãn, anh lùi xa khỏi cửa và mong đợi được nhìn thấy nó nổ tung.

Cái bẫy đã khép lại quanh anh. Chỉ còn một câu hỏi duy nhất vẫn chưa có lời giải đáp: trong số ba gã giám đốc của mạng lưới mật vụ Emm Luther, ai là người đã được chọn để chỉ huy chiến dịch? Lệnh cấm thủ tiêu kẻ thù do nền chính trị bán thần quyền của hành tinh quy định đã buộc cảnh sát đi đến chỗ cần phát hiện ra những lí do mang tính chất rất cá nhân để loại bỏ những tù nhân nguy hiểm về mặt chính trị.

Bất chấp ý muốn của mình, trong óc Tallon hiện ra bảng tra tên tuổi của các gã giám đốc, một bản tóm tắt những gì chắc là sẽ xảy ra một cách ngẫu nhiên đối với anh nếu như anh chống lại những kẻ sẽ đến bắt anh.

Trước hết là Kreuger. Chuyên môn của y là làm cho tù nhân bất động bằng cách cắt gân gót họ. Sau đó là Cherkassky, kẻ sẽ nhồi nhét cho họ những viên thuốc tâm lý thần kinh - đến mức mà họ sẽ không bao giờ có được một đêm ngủ yên. Cuối cùng là Zepperitz, người có những phương pháp để làm cho các phương pháp của hai kẻ kia tỏ ra gần như mang tính nhân đạo.

Tallon bỗng cảm thấy rụng rời vì sự ngu ngốc của chính mình. Làm sao anh lại có thể để cho mình bị lôi cuốn vào cái trò chơi tình báo ngu xuẩn này nhỉ?

Anh kéo chiếc ghế bành ra giữa phòng rồi ngồi xuống. Anh chắp hai tay ra sau lưng và thụ động ngồi đợi như một kiện hàng đã được đóng gói cẩn thận.

Sự tiêu vong của anh với tư cách là một nhân vật chính trị đã bắt đầu từ lúc mà lần đầu tiên anh đã không thể phát hiện được những chòm sao có thể nhận biết được trên nền trời thù địch của hành tinh Emm Luther.

Sự tiêu vong đó bây giờ đang hoàn tất.

Anh ngồi đợi với nỗi hoảng sợ làm người anh lạnh buốt đến tận xương tủy.

« Lùi
Tiến »