Giữa Emm Luther và Trái Đất là một quãng đường khoảng tám vạn cửa ải. Để quay trở về được Trái Đất, bạn phải vượt qua cả tám vạn cửa ải này, bất kể nỗi hoảng sợ của bạn là như thế nào và bất kể cái cảm giác choáng ngợp ngày càng lớn lên ra sao khi bạn thấy cơ thể mình đi trước linh hồn trong những chặng đường chuyển tiếp tức thời qua những miền xa xôi nằm ở tận cùng của dải thiên hà.
Con tàu vũ trụ của bạn rẽ không khí lướt tới như một vận động viên bơi lội rẽ sóng trên biển Thiên hà để bay tới cửa ải thứ nhất trong vòng năm ngày. Cửa ải đó hiện tại đang ở cách hành tinh Emm Luther một khoảng tương đối gần, nhưng nó sẽ rời xa hành tinh hơn nữa với một tốc độ khoảng sáu kilômét một giây. Điều này là vì hành tinh và mặt trời của nó quay cùng với thủy triều thiên hà, trong khi cửa ải là một quả cầu tưởng tượng được neo vào một điểm thuộc địa hình cố định của hệ phi không gian.
Nếu con tàu vũ trụ của bạn có những dụng cụ hàng không vũ trụ tối tân thì nó có thể vượt qua cửa ải với một tốc độ lớn. Nhưng nếu các máy tính điện tử trên con tàu có chút nghi ngờ về vị trí chính xác của chúng thì chúng có thể mất hàng mấy ngày vận hành để tìm ra vị trí thuận tiện mà không quan tâm đến tốc độ. Cũng như bạn đang vừa run rẩy vừa khó chịu vì phải kiên nhẫn trong cái buồng trọng lực nhân tạo, những chiếc máy tính điện tử cũng biết rằng nếu con tàu vũ trụ không đến được đúng chỗ cửa ải một cách bình yên vô sự khi diễn ra bước nhảy, thì hành khách đi trên tàu sẽ chẳng bao giờ còn được hít thở bầu không khí trong lành của Trái Đất nữa. Kết cấu hình học xa lạ của hệ phi không gian sẽ ngăn cản mọi sự quay trở về.
Trong khi với cổ họng khô rát và vầng trán ướt đẫm mồ hôi lạnh, bạn chờ đợi cho các chuyến bay chuyển tiếp được thực hiện, thì bạn vừa cầu nguyện vừa hy vọng rằng bạn sẽ không bị một sự cố ngẫu nhiên điên rồ đẩy vào cõi lưu đày cách xa Trái Đất hàng bao nhiêu năm ánh sáng. Nhưng tất cả những cái đó chỉ là những cảm xúc của con người.
Bởi lẽ hệ phi không gian tuy khó hiểu nhưng không phải là phi lý. Với điều kiện là các thiết bị bằng thủy tinh và kim loại có trong bụng con tàu vũ trụ của bạn vận hành không trắc trở, thì bạn có thể thực hiện một triệu bước nhảy từ A đến B qua hệ phi không gian mà không hề gặp một tai nạn bất kì nào. Khó khăn nảy sinh bởi một điều là hiện tượng đảo ngược không bao giờ tỏ ra là đúng trong hệ phi không gian. Một khi đã nhảy tới điểm B thì cú nhảy ngược trở lại không bao giờ đưa bạn về được đúng điểm A. Sự thực là nó sẽ đưa bạn đến bất cứ một nơi xa xôi nào trong vũ trụ trừ điểm A. Khi điều đó xảy ra thì bạn chỉ có một giải pháp: tiếp tục thực hiện những bước nhảy hú họa mà càng ngày chúng càng trở nên không chắc chắn. Nếu bạn kéo dài việc thực hiện điều đó, và nếu bạn thực sự có nhiều cơ may, thì bạn có thể đến gần được một thế giới nào đó có con người sinh sống. Tất nhiên là chuyện ấy không xảy ra thường xuyên.
Trong suốt một thế kỷ thăm dò giữa các vì sao, chỉ riêng Trái Đất đã phóng vào vũ trụ khoảng bốn mươi triệu người máy thăm dò. Trong số đó có chưa đến hai trăm người máy quay trở về được Trái Đất. Trong số hai trăm người máy này, chính xác là có tám người máy đã phát hiện ra các hệ hành tinh có thể sử dụng được.
Người ta không bao giờ gặp lại - ít nhất là trên Trái Đất - một số con tàu vũ trụ có người lái vô tình lạc vào cõi xa lạ. Có lẽ có một số vẫn còn bay lượn trong dải thiên hà, đem theo con cháu của các đội bay đầu tiên, chỉ gặp được những ngôi sao dửng dưng, trong khi số phận cứ dần dần đưa họ đi từ chặng đường này đến chặng đường khác vượt ra khỏi tầm với của tư duy con người.
Tám con tàu thăm dò quay trở về được Trái Đất trong vòng thế kỷ đầu tiên này đã xác lập được những tuyến đường thương mại theo hình zích zắc để sau đó những tàu vũ trụ khác cùng đội bay của chúng sẽ phải thận trọng tuân theo khi bay vào vũ trụ. Đó chính là khía cạnh khác của công việc du hành qua hệ phi không gian làm cho bạn phải bận tâm trong khi chờ đợi những chuyến bay chuyển tiếp được xác lập và vận hành. Chúng ta có thể rút ra điều đó một cách logic từ sự thiếu khả năng đảo ngược trong hệ phi không gian, tuy nhiên một số người mở đường chắc là đã phải nhờ vào kinh nghiệm xương máu của mình mới biết được rằng nhảy từ một điểm gần điểm A sẽ không đưa ta đến được một điểm tương ứng ở gần điểm B. Chỉ cần bạn đứng chệch cách hơn hai giây ánh sáng khỏi điểm nhảy ấn định được ta gọi là cửa ải, thì bạn sẽ bị phóng vào cõi vĩnh hằng mà không bao giờ tới được đích của mình.
Chính vì thế mà bạn phải cầu nguyện và lo sợ trong những giây phút chờ đợi diễn ra chậm chạp cuối cùng khi bạn trôi bồng bềnh trong căn buồng chật hẹp với trọng lực nhân tạo và với một mùi cao su khó chịu.
Đó cũng là lý do tại sao hành tinh Emm Luther, trước đây là thuộc địa của Trái Đất, cho đến giờ vẫn giữ chặt những con số hiện đang được giấu kín trong bộ não của Sam Tallon.
Hành tinh Emm Luther chỉ có một lục địa. Và nhu cầu chinh phục những miền vũ trụ có sự sống cũng tỏ ra cấp bách chẳng kém gì bản thân Trái Đất. Nó đã gặp vận may không thể tin nổi: một trong nhiều con tàu thăm dò được nó phóng vào cõi không gian vô định đã phát hiện ra một hành tinh có cây xanh. Nó chỉ ở cách xa hành tinh Emm Luther có bốn trăm cửa ải lượt đi. Và quãng đường quay trở về chỉ phải vượt qua hai nghìn cửa ải.
Hiện tại tất cả những gì hành tinh Emm Luther cần đó là thời gian. Nó cần phải có thời gian để đóng chốt trên hành tinh mới đó, để củng cố vị trí của nó trước khi những con tàu vũ trụ cỡ lớn của Trái Đất - những vật gieo mầm bất khả chiến bại có nhiệm vụ không ngừng nhân giống người của Trái Đất - đến chiếm đoạt cái nôi mới màu mỡ. Điều mà chắc chắn không thể không xảy ra.