Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 76 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

Tallon đã không phải đợi lâu.

Anh hiểu rằng cuộc tấn công đã bắt đầu từ khi anh thấy mình khiêu vũ với Myra, một cô gái đã chết dưới Trái Đất cách đây 20 năm.

Không , anh thì thầm, không, không phải như vậy . Nhưng đúng là nàng đang trong vòng tay anh, và họ đang chầm chậm quay vòng theo điệu nhạc trong căn phòng tranh tối tranh sáng với những ánh đèn màu mờ ảo của một hộp đêm có tên là Sông Ngân Hà . Anh cố bám lấy cái cảm giác về tấm gỗ cứng của chiếc ghế dưới mông anh trong căn phòng khách sạn tồi tàn ở New Wittenberg, nhưng nỗ lực của anh tỏ ra vô ích, bởi vì những cảm giác như vậy đang thuộc về một tương lai vẫn còn ở rất xa.

Bỗng nhiên anh cảm thấy mình còn trẻ. Anh đang chuẩn bị luận án tốt nghiệp khoa điện tử, và bây giờ anh đang ôm Myra trong tay. Tất cả đều là thực . Anh nhận ra và chiêm ngưỡng mái tóc dày màu hung thẫm với đôi mắt màu rượu uýtxki. Cả hai đều hạnh phúc bước theo nhịp thong thả của bản nhạc, và Myra, như mọi lần, bước hơi chậm một chút so với nhịp nhạc. Nàng chẳng bao giờ nhảy được đúng nhịp, - anh sốt sắng tự nhủ, - nhưng nàng vẫn còn thời gian học nhảy khi nào họ lấy nhau. Tạm thời nàng chỉ cần buông xuôi theo tiếng nhạc giữa màn sương màu phấn và trong cảnh hoàng hôn lốm đốm sao của hộp đêm.

Căn phòng hộp đêm chao đảo mạnh rồi biến mất. Lại chuyển sang một thời đại khác và một địa điểm khác. Anh đang đợi Myra trong một quán rượu cũ đầy đủ tiện nghi mang tên Berkeley . Ánh sáng màu da cam dễ chịu phản chiếu lên những tấm ván tường thẫm màu đẹp mắt. Nàng vẫn chưa đến và anh bắt đầu bực mình. Myra biết là anh đang đợi ở đây, và nếu nàng không đến được thì ít nhất nàng cũng có thể gọi điện thoại. Nàng đang làm theo ý thích của mình vì nàng quá tin tưởng vào tình yêu của nàng. Chắc là nàng đang mong rằng anh sẽ đến gặp nàng để xem xem có chuyện gì xảy ra với nàng. Được rồi, anh sẽ cho nàng một bài học. Anh sẽ uống rượu nhiều hơn mức cho phép để trả thù nàng - và thế là nỗi khiếp sợ nảy sinh, nó lan rộng như một vệt tối bất chấp những nỗ lực tuyệt vọng của anh nhằm ngăn cản nó.

Sáng hôm sau. Không khí yên tĩnh trang trọng của phòng thí nghiệm. Tờ báo trải rộng trên tấm nệm rơm bị thuốc lá làm cho bốc cháy. Không thể tin được. Khuôn mặt của Myra nằm trên tấm giấy làm bằng chất dẻo đang nhìn anh. Cha nàng, một kẻ khổng lồ ủ rũ, bị mẹ nàng bỏ rơi từ mấy năm trước, đã dùng một chiếc gối chẹn cho con gái chết nghạt, sau đó y tự mở còng tay bằng một chiếc cưa vòng xách tay.

Ánh đèn màu mờ dần. Một cơn rầu rĩ dâng lên trong lòng anh. Lại tiếng nhạc và khiêu vũ. Nhưng lần này, Myra không còn theo được nhạc điệu chậm chạp nữa. Người nàng mềm nhũn và nặng trĩu trong cánh tay anh. Anh phải hết sức vất vả mới giữ được nàng đứng vững. Anh nghe thấy nàng thở hổn hển, nàng khóc và bị nghẹt thở...

Tallon kêu thét lên. Anh siết chặt hai chiếc tay ngai vấy mỡ của chiếc ghế bành.

- Anh ta tỉnh rồi đấy, - một giọng nói cất lên. - Thật là một chàng trai lãng mạn! Nhìn mặt anh ta thì không ai dám nghĩ như vậy. - Có ai đó khẽ cười.

Tallon mở mắt. Trong phòng đầy những người mặc quân phục bằng vải gabađin màu xám thuộc lực lượng an ninh dân sự của mật vụ Emm Luther. Tất cả đều mang vũ khí xách tay, phần lớn là súng ngắn ong bầu có nòng hình quạt. Anh cũng thấy có người mang súng kiểu cổ nòng tròn.

Và tất cả đều có một vẻ mặt chế nhạo, khoái chí, một số bộ mặt còn in hằn những vết màu hồng do mặt nạ để lại khi họ đeo để đề phòng loại hơi gây độc cho thần kinh-tâm lý.

Cứ mỗi khi anh cố hít thở là anh lại lên cơn buồn nôn. Nhưng cơn buồn nôn này không hề giống với cơn xáo động cảm xúc vẫn đang còn làm rối loạn tất cả mọi cảm giác của anh. Ngoài cú sốc về thể xác anh còn phải chịu một cảm giác bị lăng nhục không thể chịu được. Chúng đã chiếm đoạt cái bản ngã của anh, mở toang nó ra, trói nó vào một chiếc bàn mổ như là một mẫu vật của phòng thí nghiệm. Myra, tình yêu của anh, anh đau lòng quá, tha lỗi cho anh . Bọn đểu giả, chúng mày cười gì...

Anh căng người lên, sẵn sàng lao vào lũ người kia. Nhưng rồi anh hiểu rằng làm thế sẽ là phản ứng đúng như chúng mong muốn. Chính vì điều đó mà chúng đã sử dụng một loại thuốc kích thích mạnh chứ không phải chỉ là một loại khí gây ngủ đơn giản. Tallon cố gắng giữ cho thần kinh thư giãn. Anh sẽ biết cách chịu đựng tất cả những gì mà Kreuger, Cherkassky và Zepperitz có thể gây ra cho anh. Anh sẽ chứng tỏ sức chịu đựng của mình, anh sẽ sống, sống nguyên lành, anh sẽ biết cách giữ gìn sức khỏe tinh thần và thể xác của mình, cho dù chỉ là để được đọc tất cả những cuốn sách trong thư viện của một nhà tù nào đó trên hành tinh Emm Luther này.

- Khá lắm, Tallon, rất khá. Khả năng tự chủ là một đức tính quan trọng nhất trong nghề của anh.

Kẻ vừa nói xong liền bước tới ngồi xuống trước mặt Tallon. Đó là người đàn ông gầy gò, mặc áo vét đen và mang một chiếc cổ áo giả màu trắng kiểu thầy tu dành cho tầng lớp viên chức cao cấp của hành tinh Emm Luther. Tallon nhận ra bộ mặt choắt khô đét với cái cổ có những vết nhăn chạy dọc và mái tóc dày lượn sóng - một mái tóc trông có vẻ kỳ cục - của Lorin Cherkassky, nhân vật thứ hai trong ngôi thứ các sếp của ngành an ninh.

- Xin chào, - Tallon bình thản cất tiếng và hơi gật đầu. - Tôi đang tự hỏi...

- Im đi, - một gã tóc vàng có đôi vai vạm vỡ và đeo lon trung sĩ ngắt lời anh.

- Thôi nào, trung sĩ, - Cherkassky vừa nói vừa đưa tay ra hiệu gạt viên trung sĩ trẻ tuổi kia ra. - Nếu anh Tallon muốn nói thì không nên làm cho anh ấy bối rối. Chắc chắn là sắp tới anh ấy sẽ kể cho chúng ta khá nhiều chuyện.

- Tôi sẽ rất lấy làm hạnh phúc được nói cho ông biết tất cả những gì tôi biết, - Tallon mau mắn đáp. - Trong hoàn cảnh hiện tại thì tôi còn giữ những điều bí mật cho mình để làm gì?

- Đúng thế! - Cherkassky cất giọng the thé với vẻ sôi động, điều đó gợi cho Tallon nhớ lại rằng con người bé nhỏ này có tính khí rất thất thường. - Để làm gì, phải vậy không? Tôi rất vui là thấy anh hiểu được sự việc như thế, anh Tallon ạ. Vậy thì anh sẽ trả lời ngay nếu tôi hỏi anh một câu chứ?

- Vâng. Ông hỏi gì?

Cherkassky đi tới bên chiếc tủ cômốt; mỗi bước đi, cái đầu của y lại lúc lắc trên cần dài trông như đầu một con công. Y lôi trong ngăn kéo tủ ra khẩu súng ngắn không có đạn.

- Đạn đâu?

- Ở kia. Tôi quẳng chúng trong sọt giấy ấy.

- Tôi hiểu, - Cherkassky vừa nói vừa cúi người nhặt băng đạn. - Anh đã định giấu chúng.

Tallon cựa quậy trên ghế với vẻ khó chịu. Thái độ của y tỏ ra quá ấu trĩ nên không thể coi là thật được.

- Đơn giản là tôi chỉ quẳng chúng vào sọt giấy thôi. Tôi không muốn sử dụng chúng, vì tôi không muốn gặp những chuyện phiền phức, - anh bình thản nói khẽ.

Cherkassky gật đầu có vẻ thông cảm.

- Tôi cũng sẽ nói như vậy nếu tôi ở vào hoàn cảnh của anh. Phải, đó là những gì anh có thể trả lời một cách thông minh nhất. - Y lắp băng đạn vào súng rồi đưa cho viên trung sĩ. - Đừng bỏ mất nó nhé, đó là một vật chứng đấy.

Tallon mở miệng định nói nhưng lại thôi ngay. Chính cái vẻ ấu trĩ của phương pháp này phần lớn là một kỹ thuật chuyên môn của chúng. Không có gì đáng bực hơn và vô ích hơn so với việc bị buộc phải xử sự như một người lớn trong khi mọi người xung quanh anh lại xử sự như những đứa trẻ nghịch ngợm. Nhưng anh biết chịu đựng mà không nao núng.

Sự im lặng kéo dài trong khi Cherkassky chăm chú quan sát Tallon. Tallon vẫn ngồi im trên ghế và cố làm giảm tác động của những mẩu ký ức vẫn còn đang dâng lên như những đợt sóng trào liên tiếp. Hình ảnh Myra sống động, nước da tai tái và đôi mắt màu rượu uýtxki của nàng. Giờ đây anh đang cảm thấy rõ sức ép của chiếc ghế dưới chân anh. Anh tự hỏi liệu một cử động nhỏ nhất của anh có làm cho chúng phải sử dụng một khẩu súng ong bầu với vô vàn mũi tên nọc độc không. Nói chung các nhà chức trách đều coi loại súng này là một vũ khí nhân đạo, nhưng Tallon thì đã có một lần bất ngờ được lãnh trọn cả băng đạn nọc độc chứa một số loại thuốc mê làm cho anh phải nằm liệt nửa tiếng đồng hồ hoảng loạn.

Thời gian vẫn trôi đi trong im lặng. Chúng có vẻ không muốn đưa anh ra khỏi khách sạn, và Tallon bắt đầu lo lắng. Anh nhìn quanh để cố phát hiện trên bộ mặt của lũ người kia một dấu hiệu nào đó có thể giúp anh đoán được ý định của chúng, nhưng lũ điệp viên mật vụ vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên theo đúng nghề của chúng. Cherkassky vừa mỉm cười vừa đi đi lại lại trong phòng với vẻ thỏa mãn, nhưng mỗi khi bắt gặp cái nhìn của Tallon là y lại lùi sát về phía tường nhà.

Khi ấy Tallon bỗng thấy có một cảm giác kỳ lạ. Trán và hai má anh lạnh toát, các lỗ chân lông buốt nhói như có kim châm, còn hai bàn tay thì xâm xấp mồ hôi. Thế là có thể ta đang tiến triển tốt đẹp rồi đây, - anh nghĩ, - ta đang đổ mồ hôi lạnh, ta biết chuyện gì đang xảy ra bây giờ rồi.

Mấy giây sau cánh cửa ồn ào mở ra. Một người mặc quân phục bước vào. Anh ta mang theo một chiếc hộp nặng màu xám bằng kim loại và đặt nó lên một chiếc ghế. Anh ta liếc nhanh về phía Tallon rồi ra khỏi phòng. Cherkassky bật ngón tay. Viên trung sĩ tóc vàng mở hộp. Tallon nhìn thấy trong hộp có một chiếc bảng điều khiển với các nút bấm, có những cuộn dây được cuốn vào những chiếc bôbin bằng chất dẻo; và trên một cái khay có mười điện cực của chiếc mũ, mà người ta đặt biệt danh là bàn chải não, đang phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những món đồ nữ trang giả.

- Bây giờ, anh Tallon ạ, - Cherkassky nói với vẻ mặt khô đét đã trở nên nghiêm nghị, - chúng ta sẽ cắt tóc một chút.

- Ở đây, ngay tại khách sạn ư?

- Tại sao không, tôi yêu cầu anh đấy! Một khi mà anh còn giữ những tin tức trong đầu thì luôn luôn vẫn có một khả năng là anh sẽ chuyển được chúng cho một người nào đó.

- Nhưng cần phải có một chuyên gia, một nhà tâm lý học, để tách ra một chuỗi ký ức nhất định, - Tallon phản đối. - Nếu không, có nguy cơ là ông sẽ xóa hết khỏi trí nhớ của tôi những sự việc chẳng có liên quan gì với...

Anh ngừng lời vì thấy Cherkassky lúc lắc cái đầu trên chiếc cổ dài như cổ con công của y với vẻ hài lòng. Tallon rủa thầm. Anh đã quyết định là sẽ chịu đựng tất cả mà không nói một lời. Anh sẽ gánh chịu tất cả những gì chúng có thể làm đối với anh. Ấy vậy mà vừa rồi anh lại bắt đầu phản đối ngay cả trước khi chúng dụng vào người anh. Đến đây thế là kết thúc sự nghiệp ngắn ngủi và huy hoàng của Tallon, một con người thép. Anh cắn môi và nhìn thẳng trước mặt.

Cherkassky đặt những chiếc điện cực lên đầu anh. Viên trung sĩ ra hiệu. Hàng rào người mặc quân phục màu xám vây xung quanh anh vội tản ra. Chúng rút ra ngoài hành lang. Căn phòng lập tức có vẻ rộng rãi hơn và lạnh lẽo hơn. Dưới ánh đèn trầm uất, tấm mạng nhện vẫn đung đưa một cách ngớ ngẩn trước cửa lò sưởi.

Cherkassky đứng cạnh chiếc ghế có hộp kim loại đặt ở trên, y cúi xuống điều chỉnh du xích. Y kiểm tra mặt đồng hồ. Sau đó y ngẩng lên nhìn Tallon.

- Anh có biết là sức đề kháng cơ sở của anh là rất thấp không? Có lẽ là anh dễ ra mồ hôi lắm nhỉ? Điều đó luôn luôn làm giảm khả năng đề kháng của da. Anh có thuộc loại người ra nhiều mồ hôi trong một số hoàn cảnh không? - y nhăn mũi hỏi với vẻ khó chịu, trong khi viên trung sĩ cười khẩy.

Tallon trầm ngâm quan sát cửa sổ. Nó đọng đầy hơi nước khi cả toán điệp viên còn ở trong phòng. Vài ngọn đèn trong thành phố vẫn còn nhìn rõ trông giống như những cục bông phát sáng. Anh rất muốn được ở bên ngoài, được hít thở không khí trong lành dưới bầu trời đầy mây. Myra lúc nào cũng thích được đi dạo trong những đêm đông giá lạnh...

- Có vẻ như anh Tallon muốn chúng ta đừng bỏ phí thời gian, - Cherkassky nghiêm khắc nói. - Như vậy là đúng. Thôi chúng ta làm việc đi. Bây giờ, anh Tallon này, để tránh mọi sự hiểu lầm từ cả hai phía, cho phép tôi nói rằng sở dĩ anh rơi vào hoàn cảnh này bởi anh là người của một mạng lưới tình báo mà thật ngẫu nhiên đã thành công trong việc thu thập được một số thông tin về tọa độ của một cửa ải, về địa điểm và tốc độ của một bước nhảy. Đó là tất cả những tin tức cho phép bay tới được hành tinh Hache Mühlenberg, lãnh thổ thuộc quyền sở hữu của chính phủ Emm Luther đáng kính. Những thông tin này đã được trao cho anh và giờ đây chúng đang nằm trong trí nhớ của anh. Đúng vậy không?

Tallon khẽ gật đầu công nhận đúng như kẻ kia mong đợi. Anh đang tự hỏi liệu chiếc bàn chải não có làm đau đớn như cái bọc nhỏ trong não anh không?

Cherkassky cầm lấy thiết bị điều khiển từ xa, đặt ngón tay cái lên nút bấm màu đỏ. Tallon nhận thấy rằng cái dụng cụ kia thuộc một mẫu bình thường - đó là loại vẫn được các bác sĩ tâm thần ít nổi tiếng nhất sử dụng. Anh cũng bắt đầu tự hỏi liệu chính quyền của hành tinh có thật sự được biết cái cách mà người ta đang đối xử với anh không?

Trên hành tinh Emm Luther, là hành tinh chỉ có một châu lục duy nhất được một chính phủ thế giới cai trị, người ta chưa bao giờ có nhu cầu về một mạng lưới tình báo và phản gián được tổ chức tỉ mỉ và nhiều chi nhánh như nó vẫn còn tồn tại ở dưới Trái Đất. Chính vì thế mà cả ba vị đứng đầu mạng lưới an ninh Emm Luther được hành động khá tự do theo ý thích của mình. Họ cũng giống như người lãnh thầu của bất cứ một công trình công cộng thông thường nào. Nhưng tất cả đều thuộc quyền quản lý của Quan Điều tiết Thế tục, người nắm giữ địa vị tổng thống của hành tinh. Vậy người ta cho phép Cherkassky được thỏa mãn những thói gàn bần tiện của y đến mức nào?

- Nào, - gã người Luther nói. - Bây giờ, xin anh hãy chỉ suy nghĩ về những tin tức lấy được của chúng tôi thôi. Anh hãy cố nghĩ đến chúng thật rõ ràng vào. Và đừng có định lừa chúng tôi bằng cách nghĩ sang chuyện khác nhé. Chúng tôi sẽ kiểm tra. Sau khoảng năm phút tôi sẽ giơ tay lên ra hiệu, đúng lúc đó tôi sẽ xóa đi tất cả.

Tallon cố gắng sắp xếp lại các con số theo đúng thứ tự. Anh bỗng cảm thấy một nỗi hoảng sợ ghê gớm là không khéo sẽ đánh mất ngay cả tên gọi của mình.

Bàn tay Cherkassky làm một cử chỉ đầu tiên. Tallon ra sức vật lộn để chống lại cơn hoảng hốt khi những con số không chịu hiện ra theo thứ tự logic. Nhưng anh có một trí nhớ đã được luyện tập theo các phương pháp kỹ thuật của Trung tâm Tình báo. Thế rồi chẳng còn thấy gì nữa... Những con số đáng ra sẽ cho Trái Đất một hành tinh mới giờ đây đã biến mất. Không đau đớn. Không một tiếng động. Mảng kiến thức có tầm quan trọng sống còn đã biến mất khỏi trí nhớ anh mà anh không hề có một cảm giác nhỏ nhất nào. Vì nỗi e ngại và cảm giác sợ đau không còn nữa, nên Tallon mới thư giãn một chút.

- Không đến nỗi khủng khiếp lắm, có phải không? - Cherkassky vừa nhã nhặn hỏi vừa vuốt mái tóc dày bóng lộn mà trông chúng có vẻ mọc tốt như loài ký sinh để làm cho cái cơ thể của y trở nên gầy gò và khô đét. - Cái này không gây đau đớn, đúng như người ta đã nói với tôi.

- Tôi chẳng cảm thấy gì cả, - Tallon buộc phải thú nhận.

- Thế nhưng các tin tức đã biến mất rồi chứ?

- Phải, tất cả đã bị xóa.

- Thật tuyệt vời! - Cherkassky tuyên bố với một giọng như đang nói chuyện. - Tôi vẫn cứ sửng sốt bởi những gì mà chiếc hộp ảo thuật bé nhỏ này có thể làm được. Theo tôi nó sẽ làm cho mọi thư viện của chúng ta trở nên vô ích. Người ta chỉ cần đọc một cuốn sách mà người ta thích nhất. Sau đó người ta xóa nó khỏi trí nhớ. Rồi lại đọc lại. Và cứ thế tái diễn suốt cả cuộc đời.

- Đó là một ý tưởng, - Tallon đáp với vẻ ngờ vực. - Nếu không phiền thì bây giờ có lẽ tôi có thể tháo những thứ dụng cụ này ra chứ?

- Đừng có động đậy một tấc ngón tay một khi ngài Cherkassky đây chưa cho phép, - gã trung sĩ tóc vàng vừa nói vừa đập một cú súng ngắn vào vai Tallon.

- Ồ thôi nào trung sĩ, - Cherkassky vẫn nhã nhặn phản đối, - đừng có độc ác với anh ấy như thế. Nói cho cùng thì anh ấy đã tự nguyện cộng tác với chúng ta. Thực ra thậm chí anh ấy còn là người rất hay nói chuyện. Hãy nghĩ đến việc anh ấy đã nói với chúng ta vừa rồi về một cô gái mà trước kia anh ấy đã quen biết ở dưới Trái Đất. Đa số mọi người thường giữ kín những sự việc như thế này. Cô gái ấy tên là gì nhỉ anh Tallon? À phải rồi, Mary.

- Myra chứ, - Tallon đáp lại như một cái máy. Và anh nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt của gã trung sĩ.

Cherkassky đã ấn ngón tay vào chiếc nút đỏ.

Tallon nhìn cái bộ mặt gầy của y đang tỏ vẻ hân hoan một cách kỳ lạ và bỗng có cảm giác như mình vừa bị tước mất một cái gì đó. Một bộ phận của bản thân anh đã biến mất. Nhưng đó là cái gì? Anh thử thăm dò bộ não mình, tìm kiếm những lỗ hổng trong trí nhớ của mình. Nhưng anh chẳng thấy gì ngoài một cảm giác về sự mất mát.

Một cơn giận chính đáng dâng lên trong lòng anh. Chẳng mấy chốc nó đã thiêu cháy mọi thái độ thận trọng, mọi lương tri của anh và anh thấy mình phải mang ơn điều đó.

- Cherkassky, - anh bình tĩnh nói, - mi là đồ rác rưởi. Một kẻ bệnh hoạn.

Nòng súng ngắn lại đập xuống vai anh. Cú đánh làm cho anh đau đớn. Cùng lúc đó anh nhìn thấy ngón tay cái của Cherkassky lại ấn xuống nút điều khiển.

Thế là anh cố gắng nhặt ra những mẩu suy nghĩ vu vơ, không quan trọng, trước khi kẻ kia kịp ấn công tắc.

Con vật đuôi rắn là một loài động vật hình dạng giống với hình dạng của con sao biển - rồi chẳng còn gì nữa. Chỉ có một khoảng trống.

Cherkassky bước giật lùi, đôi môi mấp máy vì cố tật, ngón tay cái vẫn đặt lên nút bấm.

Việc này có thể sẽ kéo dài suốt đêm, - Tallon nghĩ. - Và ngày mai ta sẽ chỉ còn là một cái lá rau. Thế thì thà chết còn hơn. Bởi vì Sam Tallon là một kho tàng kinh nghiệm mà anh sẽ nhớ lại. Và Cherkassky sẽ dần dần làm cho cái kho kinh nghiệm đó teo tóp đi, sẽ làm cho nó đi đến chỗ trở thành vô giá trị.

- Nào, ngài Lorie, - viên trung sĩ nói. - Thêm một cú nữa. Hãy chăm sóc anh ta dứt khoát một lần cho xong đi.

- Đồng ý, trung sĩ ạ, - gã kia đáp, - nhưng việc này phải được tiến hành một cách có bài bản.

Cherkassky đã lùi đến sát cửa sổ, làm cho sợi dây của thiết bị điều khiển từ xa được nới dài ra gần như hết cỡ. Đường phố nằm ở phía dưới cách bảy tầng, - Tallon nghĩ. - Độ cao đó không lớn nhưng cũng đủ.

Anh lao ra khỏi ghế ngồi với mọi giác quan bỗng chốc thức dậy. Anh nghe rõ tiếng ghế đổ, tiếng đầu anh đập mạnh vào mặt Cherkassky, sau đó là tiếng rít tồi tệ của khẩu súng ong bầu, tiếng kính vỡ khi cửa sổ bị bật tung ra...

Cả hai bay ra bên ngoài trong không khí lạnh lẽo của đêm đen, và những ngọn đèn cây đang tỏa sáng bên dưới họ.

Cherkassky cứng ngây người trong tay Tallon, y vừa rơi vừa la. Tallon giẫy giụa để chuyển người xuống phía dưới y, nhưng trọng lực của hành tinh Emm Luther không để cho anh có nhiều thời gian. Anh buông Cherkassky ra, nhưng hai cánh tay của y ôm siết chặt anh như một chiếc êtô. Vừa hốt hoảng rên rỉ, Tallon vừa vặn được mình để rơi thẳng đứng. Đôi giày phản lực, mà cơ chế hoạt động của nó tự phát động khi gần tới đất, đang phản ứng mạnh mẽ. Khi đầu gối anh gập lại do lực tác động của sự giảm tốc, thì Tallon cảm thấy hai cánh tay của Cherkassky như bị tuột khỏi người anh. Gã đàn ông bé nhỏ tiếp tục vừa rơi vừa giẫy giụa như một con cá mắc câu. Và chẳng mấy chốc Tallon nghe thấy tiếng va đập của cơ thể y khi y rớt xuống hè đường.

Tallon đáp xuống nền bêtông bên cạnh cái hình hài co rúm của kẻ thù, sức đẩy của đôi đế giày phản trọng lực tăng lên cho đến lúc tiếp đất.

Cherkassky vẫn sống. Đoạn này trong kế hoạch của anh đã thất bại. Nhưng ít ra thì anh cũng lại được ở bên ngoài để tạm thời hít thở bầu không khí tự do. Tallon quay người định chạy, và anh phát hiện ra rằng sợi dây điện của bàn chải não vẫn còn lủng lẳng bên mép chiếc mũ vẫn chụp trên đầu anh.

Đúng lúc anh giật sợi dây thì anh nhìn thấy một kẻ mặc quân phục xám đứng trước cửa một trung tâm thương mại bên kia con đường hoang vắng. Ở hai bên góc của khối nhà vang lên tiếng còi. Một giây sau anh nghe thấy tiếng nổ của súng ong bầu. Sau đó anh bị vây hãm bởi một đám mây ngòi nọc với những tiếng rít vèo vèo, mỗi ngòi nọc bắn ra làm thành tiếng kêu tạch tạch xuyên qua quần áo cắm thẳng vào cơ thể anh.

Tallon loạng choạng ngã xuống vì bị mất khả năng đứng vững.

Trong lúc nằm ngửa với toàn thân bị liệt, Tallon được hưởng những giây phút yên bình kỳ lạ. Tốp mật vụ vẫn điên cuồng bắn dữ dội, nhưng nằm dài như thế này thì loạt tên độc quét ngang rất khó bắn trúng. Anh thấy những ngôi sao thật đẹp, ngay cả trong những chòm sao xa lạ như thế kia. Trên đó những con người khác vẫn tự do du hành trong khắp dải thiên hà nếu như họ có lòng dũng cảm dám đương đầu với cái sơ đồ bất ngờ của những chuyến bay chuyển tiếp chớp nhoáng, trong đó linh hồn phải khó khăn lắm mới theo kịp cơ thể trên cuộc hành trình xuyên vũ trụ. Sam Tallon sẽ không còn được tham dự những cuộc liên lạc khủng khiếp với vũ trụ như thế nữa, nhưng anh sẽ không bao giờ thật sự trở thành tù nhân của những con người này trong khi mà anh còn có thể quan sát bầu trời ban đêm.

Bỗng nhiên những khẩu súng ong bầu ngừng nhả đạn. Tallon dỏng tai nghe ngóng. Liệu có phải anh sắp nghe thấy tiếng bước chân và nhìn thấy tốp điệp viên chạy lại không? Nhưng không, thay vào đó anh lại nhận ra một tiếng động nhẹ ở rất gần bên anh mà anh không ngờ tới.

Rồi một bóng người ngồi nhổm dậy trước mặt anh. Thật không thể tin được. Đó chính là Cherkassky. Bộ mặt trầy da và đẫm máu của y trông như một chiếc mặt nạ của đạo Vôđu. Một cánh tay gãy gập treo lủng lẳng bên cạnh. Bàn tay lành của y làm một cử động, và Tallon nhận thấy là nó đang cầm một khẩu súng ong bầu.

- Chưa có ai, - Cherkassky thều thào, - chưa có ai dám... - và y bắn thẳng vào Tallon ở một khoảng cách sát gần.

Súng ong bầu, được coi là vũ khí nhân đạo, thông thường không hề gây ra vết thương lâu khỏi. Nhưng Cherkassky là một tay có nghề. Tallon, vì bị liệt hoàn toàn bởi những mũi tên nọc gây mê, thậm chí còn không thể nhắm được mắt khi những mũi tên nọc độc xé rách mắt anh một cách tàn bạo. Chúng mãi mãi tước đi ánh sáng, cảnh đẹp và những ngôi sao dành cho anh.

« Lùi
Tiến »