Tallon vẫn không thấy đau. Nỗi đau chỉ đến khi thuốc mê ngấm vào cơ thể. Ban đầu thậm chí anh còn không hiểu điều gì đã xảy ra với anh, bởi vì bóng tối không đến ngay lập tức. Cái hình hài biến dạng của Cherkassky, cái nòng súng đang run lên trong tay y, cả hai nhường chỗ cho một thế giới ánh sáng rời rạc - đó là những ánh chớp nham nhở, những bức vẽ hình học đủ màu sắc, những hình hài nhọn đầu, có màu thạch anh tím hoặc màu hồng.
Nhưng cái logic không thể phủ nhận được vẫn còn đó. Một băng đạn ong bầu bắn sát gần...
Thật không thể được, ta đã không thể giữ được đôi mắt!
Trong chốc lát Tallon cảm thấy lo lắng. Sau đó có một hiện tượng mới đã cuốn hút sự chú ý của anh. Anh không thể thở được nữa! Vì tất cả mọi cảm giác đã bị thuốc mê làm cho tê liệt, cho nên anh không có cách gì để biết được tại sao anh lại không thể thở được. Nhưng nguyên do của việc này không phải là khó đoán. Làm cho anh mù chỉ là bước đầu. Giờ đây Cherkassky muốn kết liễu anh. Và, cân nhắc kỹ tình hình thì Tallon nhận thấy rằng anh không thấy sợ mấy. Có thể là vì cái phản xạ hốt hoảng cổ xưa - đó là sự co thắt cơ hoành - đang bị chặn lại bởi tình trạng tê liệt.
Giá mà ít ra anh có thể đập vỡ được đầu gã Cherkassky khi anh có dịp.
Có tiếng chân bước. Ai đó đang chạy lại phía anh. Có người cúi xuống bên anh.
- Anh cai, - có tiếng gọi, - khiêng ngài Cherkassky lên xe. Ông ấy có vẻ bị thương nặng.
- Rõ, thưa trung sĩ.
Có tiếng ủng kéo lê trên sân bêtông.
Tallon bỗng lấy lại được hơi thở và anh liền hiểu rằng Cherkassky chắc là đã ngất và ngã đè lên người anh làm cho anh ngạt thở. Anh hít thở không khí với vẻ biết ơn. Lại có tiếng nói chuyện.
- Trung sĩ này, anh hãy nhìn mắt của gã người Trái Đất kìa. Một khẩu súng ong bầu có thể thực sự làm được như vậy sao?
- Anh có muốn tôi chứng minh thử một chút với anh không? Thôi khiêng ngài Cherkassky lên xe đi rồi quẳng gã người Trái Đất lên xe hòm.
Với cảm giác thăng bằng ít nhiều đã lấy lại được, Tallon cảm thấy họ đang thi hành mệnh lệnh. Có tiếng huýt còi. Tiếng tuabin xe hơi khởi động rồi tiếng máy nổ ầm ầm. Một khoảng thời gian trôi qua. Rồi cảm giác đau đớn xuất hiện...
Gần 24 giờ sau, Tallon đã có thể nhận biết được rằng trong người anh đang xuất hiện những cảm giác nhạy bén khác đi kèm với sự mất thị lực.
Tại văn phòng trung ương của cảnh sát New Wittenberg, có ai đó đã châm huyệt ở cổ cho anh. Anh tỉnh lại và vững tâm một chút khi cảm thấy mặt anh được băng bó. Người ta cho anh một thứ đồ uống nóng rồi dẫn anh đến giường, họ làm tất cả những điều này mà không nói với anh một lời. Và thật kỳ lạ là anh đã ngủ được. Trong lúc anh ngủ người ta đã tháo giày của anh để thay cho anh một đôi ủng có đế mỏng và to quá cỡ đối với anh.
Giờ đây họ đang chở anh trong một chiếc xe khác mà anh không biết là đi đâu. Có ba hoặc bốn điệp viên thường của mật vụ Emm Luther áp tải anh. Thỉnh thoảng họ lại xô đẩy anh để cho anh thấy sự hiện diện của họ. Tallon đang quá bối rối nên không muốn gợi chuyện họ. Anh chỉ có một ý nghĩ đang ám ảnh: anh đã bị mù.
Chiếc xe chạy chậm lại, nghiêng sang một bên khi chạy qua hai khúc rẽ. Khi được đỡ xuống xe thì Tallon hiểu ngay rằng anh đang có mặt tại một sân bay. Anh cảm thấy những luồng gió thổi phớt qua gợi cho anh một khoảng trời quang đãng. Anh ngửi thấy mùi dầu máy bay. Những chiếc tuabin khổng lồ gầm rú cách đấy không xa xác minh cho các cảm giác của anh.
Một mối quan tâm nhỏ thức dậy trong anh. Anh chưa bao giờ đi máy bay trên hành tinh Emm Luther. Đây là phương tiện vận tải quá đắt và điều đó có thể làm cho người ta chú ý đến anh khi anh hoạt động tình báo ở hành tinh này. Những chiếc máy bay dân sự có kích thước khổng lồ nhưng lại chở tương đối ít hành khách và hàng hóa. Điều đó là do những quy định của chính phủ về việc chế tạo chúng. Thân máy bay được bọc thép và hai cánh không có được hiệu quả lớn theo quy chuẩn của Trái Đất. Bởi vì chúng chứa chất đốt, chứa hệ thống điều khiển và hệ thống đẩy. Trong trường hợp hạ cánh bắt buộc và đột ngột, cánh và bộ phận chứa chất đốt chết người của chúng tách rời ra nhờ có những chiếc đinh ốc phát nổ.
Không cần quan tâm đến phí tổn của công việc, chính phủ Emm Luther đã làm tất cả để cho các chuyến bay trên hành tinh được an toàn. Mặc dù với thái độ miễn cưỡng, nhưng Tallon không thể không tán thành họ trong lĩnh vực này. Anh chỉ mong sao cho Quan Điều tiết Thế tục có đủ lương tri khi lựa chọn các quan chức cho các công sở của chính phủ.
Những đôi tay mà anh không nhìn thấy đưa ra đỡ anh lên bậc thang bước vào căn phòng ấm áp của máy bay đang tỏa ra một mùi chất dẻo, rồi chúng giúp anh ngồi xuống ghế. Có những bàn tay khác buộc dây an toàn cho anh. Sau đó họ để anh ngồi yên một mình.
Tallon chăm chú lắng nghe động tĩnh xung quanh. Anh sử dụng khả năng mới được phát hiện của anh là tìm kiếm một cách có ý thức những tần số âm thanh khác nhau. Anh chỉ bắt được giọng của các nhân viên mật vụ đang thì thầm chuyện trò với nhau.
Rõ ràng là người ta đang tổ chức một chuyến bay dành riêng cho anh. Tallon cảm thấy lạnh, anh ngồi thu mình trên ghế và cay đắng tiếc rằng anh không thể nhìn qua cửa sổ được.
Cảm giác đau đớn đã hết. Anh không còn thấy đau ở mắt nữa, nhưng những sợi dây thần kinh bị kích động vẫn truyền đến cho anh những hình ảnh giả tạo, trong đó có một số hình ảnh là những ánh chớp màu khó chịu. Anh tự hỏi không biết anh sẽ còn phải đợi bao lâu nữa mới được chăm sóc đúng mực. Cuối cùng anh nghe thấy tiếng cửa đóng sầm rồi tiếng động cơ gầm lên. Họ sẽ đưa anh đi đâu?
Trên thực tế, - anh tự nhủ, - chỉ có một địa chỉ khả dĩ: khu Nhà chòi.
Nhà tù dành cho kẻ thù chính trị của Emm Luther nằm ở cực nam của lục địa duy nhất trên hành tinh này. Ban đầu nó là tòa nhà chòi nghỉ đông của Quan Điều tiết Thế tục đầu tiên. Khi ấy ông này có ý định tháo khô nước khu vực đầm lầy trải dài giữa lục địa và hòn đảo đá bé nhỏ trên đó có lãnh địa của ông. Sau đó ông thay đổi ý định và muốn bố trí nhà nghỉ lùi lên phía bắc. Trong những ngày đầu của công cuộc khai khẩn thuộc địa, khi mà vật liệu xây dựng còn khan hiếm, có một viên chức nào đó đã quyết định rằng khu Nhà chòi kia có thể dùng làm một nhà tù vì chẳng ai có thể trốn thoát khỏi đấy được. Người ta dùng mìn san bằng cái eo đất của bán đảo nhỏ bé ở đây. Nước biển Erfurt ấm áp tràn vào làm ngập chìm tất cả. Trong vài năm khu đầm lầy xưa kia biến thành một vùng nước mênh mông mà người ta nghĩ là không ai có thể vượt qua. Người ta chỉ có thể đến được khu Nhà chòi bằng máy bay.
Giờ đây trong nhà tù có ít tù nhân hơn so với thời kỳ mà các vị bá chủ chính trị hiện nay vừa mới giành được chính quyền. Và vị quan chức vô danh kia đã tiên đoán không nhầm: chưa có ai trốn thoát được khỏi khu Nhà chòi.
Sau khi cất cánh tuyệt đối an toàn, máy bay bắt đầu bay theo tuyến của mình, và động cơ hoạt động êm ru. Ngoài một cảm giác về thời gian đang trôi đi, Tallon không thể đoán được là mình đang bay trên trời. Anh lắng nghe một lát tiếng rì rầm của không khí, tiếng bánh lái thỉnh thoảng rít lên, sau đó anh chìm vào một giấc ngủ không yên.
Tiếng gầm của động cơ bỗng đánh thức anh dậy. Những chiếc động cơ phản lực cỡ lớn đang làm cho toàn thân máy bay rung lên dữ dội. Tallon phải bám chặt vào tay vịn ghế ngồi. Mấy giây lo lắng trôi qua trong cái thế giới tăm tối của riêng anh trước khi anh hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Máy bay đang hạ cánh theo chiều thẳng đứng. Với trọng lực của hành tinh Emm Luther, cách hạ cánh này đòi hỏi phải tốn nhiều nhiên liệu đến nỗi người ta chỉ tiến hành trong những trường hợp thật khẩn cấp, hoặc ở những nơi không có đủ chỗ để xây dựng một đường băng thông thường. Tallon kết luận là họ đã tới khu Nhà chòi.
Khi người ta mở cửa máy bay để đưa Tallon xuống thì cảm giác đầu tiên của anh là cái nóng của không khí, trái ngược với những cơn gió lạnh buốt của mùa đông ở thành phố New Wittenberg. Anh đã quên mất rằng chuyến bay 1.500 cây số đã đưa anh đến gần miền xích đạo của hành tinh. Khi người ta dẫn anh đi trên đoạn đường bêtông gợn sóng, anh cảm thấy hơi nóng lọt qua đế giày mỏng dưới chân anh. Và anh bỗng đau lòng cảm thấy rằng biển đang ở gần đây. Anh đã khát khao được ngắm biển biết mấy!
Người ta dẫn anh đi qua một cánh cửa, dọc theo một hành lang ngập trong những âm thanh vang vọng để cuối cùng bước vào một căn phòng yên tĩnh rồi ấn anh ngồi xuống một chiếc ghế bành. Tiếng chân đi giày ống lui ra ngoài. Tallon vừa quay đầu sang trái lại sang phải vừa tự hỏi không biết có phải anh đang ở một mình trong phòng không, với tâm trạng hoàn toàn ý thức được về sức mạnh của mình.
- Chào anh Tallon, tôi nghĩ là anh đã tới đích rồi. Chắc là anh sẽ hài lòng được nghỉ ngơi một chút, - một giọng nói ồm ồm cất lên.
Nghe tiếng nói, Tallon hình dung ra một người khá to lớn trạc tuổi năm mươi. Nhưng điều quan trọng là ông ta nói với anh như với một con người và không phải là thiếu nhân từ. Một linh hồn khác đang cố tác động đến anh qua màn đêm tăm tối.
Anh mở miệng định nói nhưng cổ họng bị siết chặt nên không thốt lên lời. Anh gật đầu và cảm thấy nhút nhát như một cậu học trò.
- Đừng lo, anh Tallon. Tác dụng của thuốc mê vẫn chưa hết hẳn. Tôi sẽ bảo người ta cho anh thứ gì đó để giúp anh qua được ba hoặc bốn ngày không bị đau nhiều. Tôi là bác sĩ Muller, trưởng phòng tâm lý học của nhà tù. Tôi sẽ tiến hành việc xét nghiệm thông thường một chút để xem là cái điều anh biết đã được xóa sạch vĩnh viễn khỏi trí nhớ của anh chưa, sau đó tôi sẽ trao anh cho một người bạn đồng nghiệp của tôi, bác sĩ Heck, người sẽ xem xem có thể làm được điều gì cho đôi mắt của anh hay không.
- Đôi mắt của tôi ư? - Tallon thốt lên với một niềm hy vọng phi lý. - Ông muốn nói là...
- Cái đó không phải là chuyên môn của tôi, anh Tallon ạ. Bác sĩ Heck sẽ kiểm tra cho anh ngay sau khi tôi kết thúc công việc với anh, và tôi tin chắc rằng ông ta sẽ làm tất cả những gì có thể làm được.
Bị cuốn hút bởi ý tưởng là có thể mắt mình vẫn chưa bị hỏng như anh tưởng, Tallon kiên nhẫn ngồi trên ghế trong khi ông bác sĩ tiến hành xét nghiệm kéo dài gần một tiếng đồng hồ. Chắc là ông bác sĩ đã tiến hành châm cứu một loạt huyệt đạo trong đó có những huyệt làm cho anh bất ngờ cảm thấy choáng váng và buồn nôn. Trong lúc đó người ta vẫn tiếp tục đặt cho anh những câu hỏi. Có một số câu hỏi được đặt ra bằng một giọng đàn bà, mặc dù anh không nghe thấy ai bước vào phòng bác sĩ. Đôi khi tiếng nói của những người thẩm vấn có vẻ như phát ra từ trong bộ não anh, lúc thì chúng tỏ ra thuyết phục, lúc thì tỏ ra quyến rũ, lúc lại tỏ ra khủng bố, nhưng luôn luôn có một sức chi phối không thể cưỡng nổi. Tallon nghe thấy chính giọng nói của mình đang lắp bắp những câu trả lời rời rạc. Cuối cùng anh thấy họ tháo các điện cực ra khỏi đầu và thân thể anh.
- Mọi chuyện có vẻ ổn đấy, anh Tallon ạ, - bác sĩ Muller lên tiếng. - Về phần tôi, tôi thấy anh không còn nguy hiểm cho an ninh quốc gia nữa. Tôi sẽ viết cho anh một giấy chứng nhận nói rằng từ nay anh sẽ thuộc tầng lớp Số Ba, tầng lớp của loại tù chính trị thông thường. Điều đó có nghĩa là anh sẽ được phép sinh hoạt cùng với các tù nhân khác và được hưởng tất cả các đặc quyền dành cho loại tù này. Rút cục thì anh đã gặp may.
- Nếu có thể nói được như vậy, - Tallon vừa đáp vừa đưa tay sờ tấm băng mắt. - Có lẽ ông muốn nói rằng tôi là kẻ số đỏ so với những nạn nhân khác của Cherkassky phải không?
- Tôi chỉ muốn anh hiểu rằng với loại tin mà anh đã có được trong đầu thì bất cứ chính phủ nào trong toàn cõi vũ trụ, kể cả chính phủ Trái Đất, cũng sẽ xử tử anh ngay tức khắc.
- Vì không hủy diệt được thể xác tôi, nên gã Cherkassky đã muốn hủy diệt tinh thần tôi. Ông nên biết là hắn ta đã không ngừng ấn tay vào cái nút đỏ của...
- Thôi đủ rồi. Điều đó không liên quan gì đến tôi, - Muller nói bằng một giọng mất hết mọi thái độ nhân từ.
- Xin lỗi bác sĩ. Ông nói rằng ông lãnh đạo phòng tâm lý học ở đây. Chắc là ông muốn không phải nghĩ quá nhiều đến nhân cách của những người mà ông phải làm việc cho họ?
Một lát im lặng kéo dài.
Khi Muller cất tiếng nói tiếp thì giọng ông đã lấy lại được sự say mê nghề nghiệp.
- Tôi sẽ kê đơn cho anh một cái gì đó để giúp anh chịu được hậu quả gián tiếp của những điều mà anh đã phải trải qua trong những ngày vừa rồi, anh Tallon ạ. Và tôi tin chắc là anh sẽ thích nghi được rất tốt với cuộc sống ở đây. Bây giờ bác sĩ Heck sẽ khám cho anh. Người ta sẽ dẫn anh tới gặp ông ta.
Chắc là ông Muller đã ấn một nút bấm nào đó, bởi vì Tallon nghe thấy tiếng cánh cửa nhẹ nhàng mở ra. Anh thấy một bàn tay nắm chặt cánh tay anh. Người ta dẫn anh ra khỏi phòng, lại đi qua một dãy hành lang dài. Bệnh viện này, nếu đúng đây là một bệnh viện, tỏ ra thật rộng lớn. Và điều đó làm cho anh ngạc nhiên. Mặc dù tụt hậu hơn so với Trái Đất trong nhiều lĩnh vực nghiên cứu, nhưng rất có thể là hành tinh Emm Luther đã thu được những tiến bộ lớn về kỹ thuật giải phẫu. Nói cho cùng, Tallon tự nhủ, chúng ta đang ở thế kỷ XXII. Người ta có thể làm được hàng nghìn việc cho một kẻ bị thương. Có vi phẫu thuật, có kỹ thuật tái tạo tế bào, có phẫu thuật điện tử, có kỹ thuật hàn gắn mô.
Người ta dẫn anh vào một căn phòng thoang thoảng một mùi thuốc sát trùng. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi và run lên từng cơn. Có ai đó dẫn anh đến một chiếc đivăng khá cao rồi hướng dẫn anh nằm lên đó. Một cảm giác nóng bỏng trên trán và môi cho anh biết rằng có một bóng đèn sáng đang chiếu vào mặt anh. Anh phải đợi một lát. Sau đó anh nghe thấy tiếng chân bước nhẹ và tiếng vải sột soạt. Anh cố nén cơn run mà không được. Anh chỉ có một tia hy vọng le lói, và mọi sự tự chủ đã biến mất.
- Nào anh Tallon, - một tiếng nói đàn ông pha chút giọng Đức cất lên, ở trên hành tinh này giọng Đức là giọng rất phổ biến. - Tôi thấy là anh đang bồn chồn. Bác sĩ Muller đã nói với tôi rằng anh cần phải uống một số loại thuốc. Có lẽ tôi sẽ cho anh uống hai phân khối một loại thuốc pha của chúng tôi. Một loại thuốc an thần chưng cất.
- Tôi không cần gì cả, - Tallon đáp thẳng thừng. - Nếu không phiền thì tôi muốn ông lo đến... muốn ông khám cho...
- Tôi hiểu. Để xem nào.
Tallon thấy bác sĩ Heck nhẹ nhàng tháo băng mắt cho anh. Rồi anh sững sờ nghe thấy ông huýt sáo.
- Vâng, vâng, tôi thấy rồi, tôi thấy rồi. Một tai nạn bất hạnh, tất nhiên. Nhưng đáng ra còn có thể tồi tệ hơn cơ, anh Tallon ạ. Tôi cho là có thể thu xếp cho anh mà không để anh bị đau nhiều. Chúng ta sẽ mất một hoặc hai tuần, nhưng tất cả sẽ được sắp xếp lại ổn thỏa.
- Ông muốn nói là, - xúc động vì vui sướng, Tallon run run hỏi, - ông có thể làm được điều gì đó cho đôi mắt của tôi ư?
- Tất nhiên. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu bằng mí mắt. Đó là bộ phận tinh vi nhất. Sau đó tôi sẽ lau sạch sống mũi. Cuối cùng tôi sẽ làm đến lông mày.
- Thế còn mắt?
- Không lo. Anh thích màu gì?
- Sao lại màu gì? - Tallon lặp lại câu hỏi mà cảm thấy nỗi hoảng sợ làm lạnh xương sống.
- Tất nhiên rồi, - bác sĩ Heck vui vẻ đáp. - Đây chỉ là một sự đền bù nho nhỏ khi người ta bị mù, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng có thể cho anh một đôi mắt nhựa tuyệt vời. Một đôi mắt màu nâu. Hoặc màu xanh lam nếu anh thích. Nhưng với nước da của anh thì tôi không khuyên anh chọn màu lam đâu.
Tallon câm lặng. Một khoảng thời gian im ắng lạnh lẽo kéo dài tưởng như vô tận rồi sau đó anh mới cảm thấy mũi kim tiêm chọc vào cánh tay anh.