Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 93 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

Một buổi sáng mùa xuân mù sương với màu sắc êm dịu xuất hiện trên thành phố New Wittenberg, đem lại một cảm giác về một cuộc sống mới cho những đường phố có hai hàng cây mọc hai bên. Mặt trời chiếu rọi những tia nắng dài lên chiếc sân bêtông hoang vắng của sân bay vũ trụ.

- Chúng ta hãy dừng lại ở đây, - Tallon nói khi xe lên tới đỉnh một quả đồi nhỏ mà từ đó anh nhìn thấy toàn bộ thành phố trải dài dưới vùng bình nguyên. - Tốt hơn hết là anh sẽ đi bộ.

- Chúng ta có cần phải chia tay không? Em tin chắc là em vẫn còn có thể giúp được anh, - Hélène vừa nói vừa thả cho chiếc xe trượt xuống chân dốc mà từ đó nàng để cho nó chạy xuống tới tận khu đất bằng.

- Hélène, chúng ta không thể làm khác được, chúng ta đã thảo luận về tất cả những điều này rồi.

Tallon nói bằng một giọng cương quyết để che giấu những cảm xúc của chính mình, che giấu sự xáo động trong lòng khi nghĩ đến chuyện phải xa nàng. Năm ngày họ sống bên nhau ở khách sạn đã trôi qua nhanh như năm giây phút đồng hồ. Nhưng chúng đã làm thay đổi cuộc sống của anh chẳng kém gì hàng mấy chục năm qua. Yêu nàng, anh lại tìm lại được tuổi trẻ của mình và đồng thời đạt tới được một sự trưởng thành mới. Hiện tại, cái bọc nhỏ vừa bằng hạt đậu nhét trong não anh đã trở nên quan trọng hơn cả chính bản thân cái hành tinh mà nó đại diện. Có hai hành tinh khác đang bị đe dọa, bởi vì nếu như đến một lúc nào đó người ta tuyên chiến với nhau, thì cả Trái Đất lẫn Emm Luther đều không thể sống sót được - hay ít nhất cũng không còn như chúng đang tồn tại ngày hôm nay.

Anh đã phải mất một thời gian để thuyết phục Hélène rằng họ sẽ phải chia tay nhau khi tới New Wittenberg. Nàng vẫn tỏ ra bất cần khi anh lưu ý nàng rằng bỏ trốn khỏi Nhà chòi bất chấp mọi lệnh cấm là một chuyện, nhưng nếu để bị bắt cùng với anh thì lại là một chuyện khác. Cuối cùng anh phải nói rằng anh sẽ không thể liên lạc được với các bạn điệp viên của mình một khi anh vẫn cứ cặp kè bên cạnh nàng, bởi vì họ sẽ nghi ngờ.

- Anh sẽ gọi điện về khách sạn cho em chứ, anh Sam?

- Anh hứa. - Tallon vội vàng ôm hôn nàng lần cuối rồi bước xuống xe. Khi anh sắp sửa đóng cửa xe thì nàng lại nắm lấy tay áo anh.

- Anh thề chứ, anh Sam? Anh không bỏ em mà đi một mình chứ?

- Anh sẽ không bỏ em, - anh đáp. Một lời nói dối chân thành.

Với con Seymour trên tay, anh đi vào thành phố. Chiếc xe màu xanh nhạt lướt nhẹ bên anh như một bóng ma. Anh thử nhìn Hélène, nhưng con Seymour lại quay đầu sang hướng khác. Anh đã cho rằng việc chia tay của họ là cần thiết. Bởi vì nếu như số phận bắt anh và Cherkassky phải gặp nhau một lần nữa, thì họ sẽ phải gặp nhau tại đây, tại thành phố New Wittenberg này.

Đáng buồn đây sẽ là cuộc chia tay vĩnh viễn, cho dù có chuyện gì xảy ra. Nếu anh phải rời hành tinh một cách lén lút thì anh sẽ không bao giờ có thể quay trở lại được nữa. Và do cuộc vượt ngục của anh mà Emm Luther sẽ mất đi hành tinh mới của nó; do đó anh không thể có hy vọng là người ta sẽ cho phép Hélène đi theo anh.

Tallon rảo bước với thái độ thoải mái, tuy nhiên anh vẫn dò xét những chiếc xe cảnh sát và những người mặc quân phục. Anh vẫn chưa biết sẽ phải làm thế nào để liên lạc được với người của mình, nhưng New Wittenberg là thành phố duy nhất của Emm Luther mà ở đó Trung tâm Tình báo Trái Đất đã gây dựng được một tổ chức tình báo có hiệu quả. Khi lên đường người ta đã dặn anh là phải có mặt ở xung quanh sân bay vũ trụ cho đến khi có người bắt liên lạc với anh. Đó là điều mà hôm nay, sau ba tháng kể từ ngày lên đường, anh đang định làm. Người ta đã nói khá nhiều về cuộc vượt ngục của anh khỏi Nhà chòi, tổ chức đã có thời gian chuẩn bị mọi việc để đón anh.

Cuộc liên lạc đã diễn ra sớm hơn so với dự kiến.

Khi Tallon đang đi trên một đường phố vắng để tới chỗ khách sạn mà ở đó tất cả đã bắt đầu xảy ra hôm nào, thì bỗng nhiên anh không còn nhìn thấy gì nữa. Anh dừng chân để cố chống lại cơn hoảng hốt, sau đó anh phát hiện ra rằng nếu anh cử động đôi mắt sang trái một chút thì anh lại nhìn thấy được. Rõ ràng là cái chùm tia truyền tín hiệu của máy nhìn đã bị chệch hướng không còn đụng tới được dây thần kinh thị giác của anh. Sự chệch hướng này cho thấy rằng anh vừa bước vào một trường sức rất mạnh. Anh phán đoán rằng cái trường sức đó chắc là phát ra từ bên trong một chiếc xe tải to đậu ở sát hè đường ngay bên cạnh anh - rồi mọi vật biến mất.

Anh loạng choạng đưa tay ra cho khỏi ngã. Anh đang có mặt trong một chiếc hộp dài và hẹp, dưới nền được rải một lớp dây dẫn điện, nó được chiếu sáng bởi một bóng đèn huỳnh quang duy nhất treo ngay trên đầu anh. Có những bàn tay đỡ anh ở phía sau để giúp anh lấy lại thăng bằng.

- Chơi khá lắm, - Tallon nói. - Tôi đoán là tôi đang ở trên một chiếc xe tải.

- Hoàn toàn chính xác, - một giọng nói cất lên. - Anh là người đang được mong đợi ở New Wittenberg, anh Sam thân mến ạ.

Tallon quay lại và anh nhìn thấy một người cao lớn, khá trẻ, có đôi vai hẹp, mớ tóc bù xù và chiếc mũi hếch. Cả hai đều loạng choạng khi chiếc xe chuyển bánh.

- Tôi là Vic Fordyce, - người kia nói, - và tôi đang bắt đầu tự hỏi không biết liệu có lúc nào anh đến được đây không.

- Cả tôi cũng đang tự hỏi như vậy. Tại sao không có một người nào đi đón tôi?

- Tổ chức đã cử một số điệp viên đi đón, và phần lớn trong số họ đã bị bắt và được đưa đến Nhà chòi trước khi chiếc giường cá nhân của anh ở đó kịp nguội hơi người. Chắc là mật vụ Emm Luther đã theo dõi tất cả những người Trái Đất trên hành tinh này. Chỉ cần một cử động đáng ngờ là đủ để bị bắt.

- Tôi cũng đoán là sự việc sẽ xảy ra như vậy. Cherkassky, vì thiếu các tư chất khác, nên hắn tỏ ra rất tỉ mỉ trong công việc. Nhưng tại sao lại tóm tôi trên vỉa hè như thế? Chẳng lẽ mở cửa xe huýt sáo gọi tôi không dễ hơn ư?

- Tôi cũng đã bảo họ như vậy, - Fordyce mỉm cười đáp. - Nhưng chiếc xe này đã được chế tạo dành riêng cho việc cướp anh ra khỏi xe cảnh sát nếu cần, và tôi hình dung là họ không muốn để cho những chiếc máy hoàn hảo như thế không được sử dụng. À này, chiếc kính của anh, có phải nó là chiếc máy kiểu radar mà người ta đã nghe nói đến quá nhiều như thế không? Làm thế quái nào mà anh tìm ra được cách chế tạo một thứ đồ vật như vậy?

Tallon nghĩ đến Hélène Juste và cảm thấy đau lòng.

- Chuyện dài lắm Vic ạ. Chúng ta làm gì bây giờ?

- À, tôi có tất cả những thứ thuốc cần thiết trong chiếc xe này. Tôi sẽ châm huyệt cho anh trong khi các chiến hữu của chúng ta cho xe chạy thong dong trong thành phố. Anh sẽ phải lên tàu sau một tiếng đồng hồ nữa.

- Sau một tiếng đồng hồ ư? Nhưng các chuyến bay thường lệ...

- Đừng nói đến những chuyến bay thường lệ nữa. - Fordyce sôi nổi ngắt lời. - Sam, giờ đây anh là một người rất quan trọng, các chuyến bay thường lệ không còn là để dành cho anh. Trung tâm đã phái một con tàu đặc biệt đến cho anh. Nó mang cờ hiệu của hành tinh Parane với tư cách là một tàu buôn. Anh sẽ lên tàu thay thế cho một thành viên trong đội bay.

- Điều đó không tỏ ra đáng ngờ sao? Nếu như có một nhân viên nhà ga vũ trụ đòi kiểm tra tại sao một con tàu Parane lại đến hành tinh Emm Luther chỉ để tìm một người thay thế?

- Điều đó sẽ mất nhiều thời gian. Và một khi đã ở trên còn tàu Lyle Star rồi thì có thể coi như là anh đã về tới Trái Đất. Trông nó giống như một con tàu chở hàng, nhưng nó nhanh khủng khiếp và nó có hỏa lực mạnh chẳng kém gì hỏa lực của nhiều tàu chiến cộng lại. Người ta đang sẵn sàng san phẳng thành phố để giành lại anh.

Fordyce đi lại trong chiếc xe đang nhẹ nhàng dao động. Anh ta đã ngắt điện cái thiết bị phản trọng lực mà ban nãy đã được dùng để bắt cóc Tallon. Tallon ngồi trên một chiếc hòm và vuốt ve con Seymour đang nằm dài trên gối anh; con chó nhỏ cầu nhàu khe khẽ để bày tỏ sự khoan khoái của mình. Tallon cho rằng sau tất cả những gì anh đã phải chịu đựng thì khó có thể tin rằng chẳng mấy chốc nữa anh sẽ được an toàn. Sau một giờ nữa, tức là sau một trăm phút, anh sẽ có mặt trên một con tàu vũ trụ sẵn sàng rời New Wittenberg, bỏ lại đằng sau mình gã Lorin Cherkassky, bỏ lại khu Nhà chòi, đầm lầy, Amanda Weisner, và tất cả những gì có thể gợi cho anh nhớ lại hành tinh này. Và bỏ lại cả Hélène. Giờ đây, khi mà cuộc chia ly vĩnh viễn sắp đến gần, anh mới cảm thấy từ bỏ Hélène là một việc đặc biệt đau lòng.

Fordyce trải một thứ như chiếc giường dã chiến khá thấp trông giống một chiếc cáng, rồi anh mở một chiếc hộp nhựa đen.

- Nào Sam, mọi việc đã sẵn sàng, anh nằm lên chiếc giường này để tôi lo cho anh. Có thể sẽ hơi đau một chút, nhưng sau vài giờ sẽ hết.

Tallon nằm dài trên chiếc giường dã chiến. Fordyce cúi nhìn bên người anh.

- Cuối cùng thì anh cũng đã gặp may đấy, - anh ta vừa nói vừa giơ ống tiêm lên trước ánh đèn. - Ngụy trang màu mắt và võng mạc là đau nhất trong tất cả. Còn anh thì không cần phải lo lắng đến phần này.

- Anh làm cho tôi nhớ lại ông thầy thuốc ở Nhà chòi, - Tallon xẵng giọng đáp. - Ông ấy cũng rất yêu thích công việc của mình .

Công việc điều trị làm biến dạng thân hình không đến nỗi khó chịu như anh tưởng. Thậm chí có những thao tác hoàn toàn không đau: đó là thao tác làm sáng màu tóc, làm cho màu da thẫm hơn. Còn những thao tác khác có tỏ ra đau đớn nhưng có thể chịu đựng được. Fordyce làm việc nhanh nhẹn và thành thạo trong khi anh ta châm cho anh những huyệt đạo cần thiết. Anh ta cắm một số mũi kim vào da anh, một số vào đầu nhón tay anh để làm thay đổi vân tay, một số mũi cắm vào những cơ bắp chính để làm cho chúng co lại hoặc giãn ra. Bằng cách đó anh ta đang làm biến đổi một cách tinh vi cái hình dạng thông thường của Tallon, biến đổi kích thước cơ thể cùng dáng đi của anh. Các kỹ thuật đó còn được sử dụng để sửa đổi tinh vi khuôn mặt anh.

Trong khi chờ cho thuốc có tác dụng, Fordyce giúp Tallon thay quần áo. Anh ta mặc cho anh một bộ quần áo thể thao màu xám rất bình thường, hoàn toàn phù hợp với một nhà du hành vũ trụ đang nghỉ ngơi giữa hai đợt bay. Tallon rất vui khi cảm thấy mình lại được làm một người văn minh, với bộ quần áo sạch sẽ trên người. Anh đặc biệt đánh giá cao đôi tất và đôi giày, mặc dù đôi giày được gắn thêm gót để cho anh có vẻ cao hơn.

- Thế là xong, - Fordyce tuyên bố với vẻ hài lòng ra mặt. - Ngay cả mẹ đẻ anh cũng không thể nhận ra anh được nữa. Đây là giấy tờ của anh, thẻ căn cước mới của anh. Chúng đủ để giúp anh lọt qua cửa kiểm soát của nhà ga sân bay vũ trụ.

- Các anh không cho tôi tiền à?

- Anh sẽ không cần đến tiền. Chúng tôi sẽ đưa anh ra tận ga. Tất nhiên anh phải bỏ con chó lại.

- Điều đó thì không, tôi sẽ giữ con Seymour.

- Nhưng nếu người ta...

- Trong các thông báo chính thức, trên báo chí hoặc trên tivi, khi nói về tôi người ta đã không hề đả động gì đến một con chó nào, có phải không?

- Không, nhưng...

- Thế thì con Seymour sẽ ở lại với tôi.

Tallon giải thích cách vận hành của máy nhìn: anh phải nhận tín hiệu của dây thần kinh thị giác của con chó. Và hơn nữa anh rất quý con Seymour và bằng bất cứ giá nào anh cũng phải đem nó theo. Fordyce nhún vai với vẻ bất cần giả tạo. Chiếc xe giảm tốc độ. Tallon bế con chó lên.

- Chúng ta đã tới trước cửa sân bay vũ trụ rồi. Sau khi qua cửa chính vào sân bay, anh hãy theo vỉa hè di động đi về mạn bắc sân bay. Anh sẽ nhìn thấy con tàu Lyle Star đỗ trước cửa 128. Cơ trưởng Tweedie đang đợi anh.

Bỗng nhiên Tallon cảm thấy không muốn ra đi. Anh hình dung ra cái quang cảnh không gian mênh mông, lạnh lẽo và vô hạn. Anh chưa thấy mình sẵn sàng đương đầu với nó.

- Này Vic, - anh ngập ngừng nói, - anh không nghĩ là đi như thế này hơi hấp tấp sao? Tôi đang tưởng sẽ được nói chuyện với một ai đó ở đây, tại New Wittenberg. Toán trưởng không muốn gặp tôi ư?

- Chúng tôi đã làm đúng theo lệnh của Trung tâm. Vĩnh biệt Sam.

Chiếc xe chuyển bánh ngay tức khắc khi Tallon đặt chân xuống đất. Anh bế con Seymour lên ngang ngực để quan sát các cửa ra vào dành cho hành khách và cho hành lý trải dài trên một mặt tiền tám trăm mét. Những vỉa hè di động, những lối đi tỏa ra như nan quạt chạy ra sân bêtông rộng mênh mông tới tận chân trời đang ánh một màu trắng lóa mắt. Những chiếc xe đủ kích cỡ và hình dạng đang lăn bánh giữa các đại sảnh lối vào, giữa các kho hàng tạm giữ và những nhà kho rộng lớn trong đó người ta kiểm tra và sửa chữa các con tàu vũ trụ. Những chiếc lưng bóng nhẫy như cá voi của các con tàu nằm trên bệ phóng đang phản chiếu lấp lánh dưới ánh mặt trời, và trên bầu trời cao xanh thẳm có những con tàu tỏa sáng rực rỡ như những đồng tiền vàng đang lướt tới đường băng hạ cánh.

Tallon hít một hơi dài rồi cất bước. Anh phát hiện ra rằng việc điều trị biến dạng không những chỉ làm thay đổi hình dạng của anh mà còn làm thay đổi cả cách cảm nhận của anh. Anh vẫn bước đều, nhưng với một nhịp bước không còn là của anh nữa. Anh nhận thấy rằng xe buýt và tắcxi đang chở hành khách tới cửa ra vào và tới mạng lưới vỉa hè di động. Anh nhập vào một tốp người đi bộ rồi tìm thấy lối vào dành cho nhân viên nhà ga và cho đội bay. Gã nhân viên chán chường hầu như không thèm nhìn giấy tờ của anh trước khi trả chúng cho anh. Hai người khác có vẻ như đang rong chơi trong văn phòng phía sau anh ta và tỏ ra hoàn toàn không quan tâm đến nhân viên đội bay. Nhưng Tallon biết rất rõ rằng những chiếc máy nối với một máy tính điện tử đã kiểm tra anh, đã đo anh từ đầu đến chân và rằng cái miệng chất dẻo của nó sẽ réo lên ngay nếu như hình dạng anh tỏ ra không đúng với những điều mô tả trên giấy thông hành.

Anh khó tin là mình lại có thể lọt qua được cửa kiểm soát một cách dễ dàng như vậy. Sau đó anh vừa theo vỉa hè di động đi về mạn bắc vừa đưa mắt tìm con tàu Lyle Star trong khi vỉa hè đưa anh di chuyển rất nhanh giữa các dãy tàu vũ trụ đỗ trên sân. Đã từ lâu anh chưa có dịp được có mặt ở gần những con tàu vũ trụ như thế này, và qua con mắt của con Seymour anh nhìn thấy chúng với một sự rõ nét mới mẻ, bỗng nhiên anh có cảm giác về tính chất hư ảo của chúng trong ánh nắng ban mai. Những khối hình nón bằng kim loại khổng lồ đang nằm phơi trên bệ phóng của chúng. Người ta để mở gần như tất cả các cửa buồng thông áp, chúng giương lên ở hai bên sườn trông như hai cánh của những con côn trùng. Xung quanh chúng có những chiếc xe đủ loại chạy đi chạy lại khi thì chở hàng hóa khi thì chở đội bảo dưỡng.

Trong hệ hành tinh Luther người ta không hề tìm thấy một hành tinh nào để khai thác, cho nên tất cả những con tàu của sân bay vũ trụ đều là những con tàu liên hành tinh đang sử dụng ba hệ thống lực đẩy hoàn toàn khác nhau. Người ta sử dụng máy phản trọng lực để cất cánh; chúng cho phép các con tàu vũ trụ khổng lồ rơi vào bầu trời, nhưng chúng chỉ có hiệu quả khi có một lực hút mạnh để cuối cùng người ta có thể chống lại chính nó. Khi cửa ải của một hành tinh ở cách một quãng đường xa, như trường hợp của đa số các hành tinh, thì người ta sử dụng động cơ tên lửa ion để phóng con tàu tới đó như ở thời xa xưa. Sau đó đến hệ thống đẩy qua hệ phi không gian. Theo một cách mà người ta vẫn chưa hiểu rõ thì cái hệ thống đẩy qua hệ phi không gian này có nhiệm vụ hút các con tàu lớn vào một vũ trụ khác mà ở đó sự vận hành của năng lượng chống lại khối lượng được thực hiện theo những quy tắc khác.

Tallon không thể không nhận ra rằng trong số nhiều người mặc quân phục đang có mặt trong nhà ga và trên sân bay vũ trụ thì những người mặc quân phục gabađin màu ghi xám của lực lượng mật vụ là đông hơn cả. Chắc chắn là họ đã giăng lưới để bắt anh, và anh vừa lọt qua được các mắt lưới của họ. Mặc dù nguồn lực của Cherkassky hạn chế hơn so với nguồn lực của Trung tâm Tình báo Trái Đất, nhưng đây là đất của hắn. Tất cả đang diễn ra gần như thể...

Tallon nhìn thấy trước mặt mình hiện ra một chiếc cột có mang tấm biển: N.128. Anh lần lượt bước sang những vỉa hè có tốc độ chậm dần và cuối cùng có thể nhanh chóng bước xuống sân bêtông. Anh đi dọc theo một dãy con tàu để tìm con tàu có in hình con nhân mã, huy hiệu của các con tàu thuộc hành tinh Parane. Cách đó mấy mét anh nhìn thấy một anh chàng khổng lồ có đôi vai rộng, mặc một bộ quân phục màu đen gắn phù hiệu mạ vàng, bước ra từ sau một chiếc cần cẩu bốc hàng, nơi mà anh ta vẫn đứng tránh nắng cho đến lúc bấy giờ.

- Anh là Tallon có phải không?

- Phải.

Tallon cảm thấy hoang mang trước tầm vóc của anh chàng lạ mặt. Đối với anh thì mọi vật đều tỏ ra to lớn khi mà anh cứ phải bế đôi mắt của mình trên tay, nhưng con người này có kích thước thật là phi thường, đúng là một cột kim tự tháp bằng xương bằng thịt.

- Tôi là cơ trưởng Tweedie của tàu Lyle Star . Tôi rất vui khi thấy anh đã đến được đây, anh Tallon ạ.

- Tôi cũng vậy. Con tàu ở đâu?

Tallon cố gắng hết sức để tỏ ra hài lòng, nhưng anh không ngừng nghĩ đến tám vạn cửa ải ngăn cách Emm Luther với Trái Đất. Và chẳng bao lâu nữa chúng sẽ ngăn cách giữa anh với Hélène. Nàng đang đợi anh trong một căn phòng khách sạn ở New Wittenberg, còn anh thì sẽ ở cách xa nàng tám vạn cửa ải sau hàng nghìn bước nhảy theo đường zích zắc vượt qua vô vàn tầng trời, những bước nhảy khổng lồ. Và là những bước nhảy không có đường quay trở lại. Mái tóc hung của nàng, đôi mắt màu rượu uýtxky... rồi không còn một màu gì trong cõi tăm tối nữa... Ta muốn được nằm dài bên cạnh Hélène... không còn một màu gì trong cõi tăm tối, nhưng làn da, hơi ấm, sự giao hòa, cuộc giao hoan... suốt ngày đến đêm nàng khóc trên người ta ...

Tweedie chỉ tay về phía cuối một dãy tàu rồi bắt đầu rảo bước. Tallon bước theo anh ta được vài mét liền hiểu rằng anh không thể ra đi như thế này được.

- Này cơ trưởng, - anh bình tĩnh nói, - anh cứ lên tàu đi rồi đợi tôi ở đó.

- Cái gì? - Tweedie quay ngoắt lại như một con mèo to. Dưới vành mũ lưỡi trai, đôi mắt anh ta ánh lên một vẻ thật dễ sợ.

- Tôi phải quay trở vào thành phố khoảng một tiếng đồng hồ. Tôi quên một việc.

Tallon cố nói với một giọng bình thản và cố giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong thâm tâm anh không ngừng tự hỏi: Ta đang làm gì thế này, ta đang làm gì thế này, ta...?

Tweedie mỉm cười mà không tỏ ra vui vẻ, anh ta để lộ hai hàm răng đặc biệt to.

- Tallon, - anh ta đáp với một vẻ kiên nhẫn giả tạo, - tôi không biết cái gì đang diễn ra trong đầu anh, và điều đó không liên quan gì đến tôi. Tất cả những gì tôi biết là anh phải lên tàu của tôi và lên ngay tức khắc .

- Sau một giờ tôi sẽ quay lại, - Tallon vừa nói vừa lùi một bước. - Nhân viên lái tàu được phép ra lệnh từ bao giờ thế?

- Tallon, đây là một kiểu phản bội mới đấy! Anh sẽ không sống được đâu.

- Thế anh định làm gì tôi, cơ trưởng?

Tweedie tiến lên một bước, hơi cúi người về phía trước như một đấu sĩ đang chuẩn bị tấn công một kẻ thù nhỏ bé hơn mình.

- Tôi sẽ giải thích cho anh rõ, - anh ta nói xẵng. - Trung tâm muốn tôi mang cái đầu của anh về Trái Đất. Dù nó có còn ở trên cổ anh hay không, điều đó không quan trọng mấy.

- Anh không dễ bắt được tôi đâu, - Tallon vừa nói vừa lùi thêm. - Trừ phi anh gọi cảnh sát. Ở đây đang có nhiều cảnh sát đấy.

Tweedie nắm chặt đôi nắm đấm to bự của mình, những khớp xương tay của anh ta kêu răng rắc; anh ta nhìn xung quanh mình với vẻ bất lực. Có hai điệp viên mật vụ đang lướt đi trên một vỉa hè di động cách họ mấy bước chân. Còn con tàu của anh ta thì vẫn ở cách xa bốn trăm mét, và trên sân đầy các nhân viên sân bay cùng hành khách.

- Tôi rất lấy làm tiếc, cơ trưởng ạ, - Tallon vừa nói vừa đi thẳng tới chỗ vỉa hè di động không chút sợ hãi. - Hãy kiên nhẫn một chút và đợi tôi một lát. Hãy chuẩn bị căn buồng tiện nghi nhất của anh cho tôi nhé. Tôi sẽ nhanh chóng quay lại.

- Tallon, - Tweedie đáp với giọng đầy tức giận, bởi vì anh ta cảm thấy là anh ta không thể làm gì được, - tôi xin báo trước cho anh biết là nếu anh đặt chân lên cái vỉa hè đó thì anh sẽ được trở về Trái Đất trong một chiếc hộp cáctông đựng mũ.

Tallon nhún vai vẻ bất cần và vẫn tiếp tục bước.

Mười phút sau anh lại có mặt trên con đường trước cửa nhà ga sân bay vũ trụ. Anh ra khỏi nhà ga còn dễ hơn là vào. Anh lại cất giấy tờ vào túi áo trong, ôm siết con Seymour kiên nhẫn vào ngực. Như thế này anh sẽ dễ nhìn hơn là bế nó trên tay. Anh tự hỏi đến chỗ trọ của Hélène ở khách sạn bằng cách nào thì tốt nhất. Lúc ấy anh nghe thấy tiếng cãi nhau trước một cửa ra vào ở bên tay phải, thế là, như một cái máy, anh liền đi theo chiều ngược lại.

Anh sẽ phải mất một thời gian nhất định mới gặp được Hélène, bởi vì anh phải thận trọng hơn bao giờ hết. Vừa rồi Tweedie đã không nói đùa. Tallon đã làm trái lệnh Trung tâm Tình báo, là việc mà một người sẽ không làm được hai lần trong đời.

Bây giờ thì cả hai nhóm điệp viên đối địch nhau sẽ được tung vào thành phố để rình bắt anh.

Tallon cảm thấy hơi lo lắng. Viên cơ trưởng chắc chắn là đã thông báo cho người có thẩm quyền ở New Wittenberg. Và, vì anh hiểu rõ Trung tâm cũng như nó hiểu rõ anh, Tallon tin chắc rằng anh sẽ có cơ may được sống hơn nếu các điệp viên mật vụ của Emm Luther bắt được anh trước tốp người của Trung tâm.

Tallon khom lưng châm một điếu thuốc lá rồi đi vào thành phố.

« Lùi
Tiến »