Cuộc Hành Trình Đêm Tối

Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 15

Hélène Juste, hai mươi tám tuổi, chưa chồng, đẹp gái, tốt nghiệp tại trường Đại học Luther, thuộc dòng họ của Tổng thống hành tinh, được chính phủ trao cho một chức vụ quan trọng. Phải, tất cả là như vậy, và nàng còn là một con người mà cuộc đời riêng không gặp may.

Vừa lướt xe về hướng bắc, Hélène vừa thử phân tích xem do hoàn cảnh nào, do cái tác động qua lại nào giữa tính khí và các sự kiện mà nàng có thể đi đến chỗ gặp phải tình cảnh như hiện nay. Tất nhiên nàng có một người anh cả, nhưng thật quá dễ dàng trao trách nhiệm cho anh về mọi chuyện. Anh vẫn còn đó, cao lớn, khỏe mạnh, như một tảng đá, một điểm chuẩn để cho nàng vượt qua mọi trở ngại của cuộc đời. Nhưng trải qua bao năm tháng, tảng đá đó đã dần dần bị tan rã.

Sự bào mòn được bắt đầu khi cha mẹ họ cùng Peter, em trai họ, bị chết đuối ở gần Easthead trong một cuộc dạo chơi trên biển bằng xuồng gắn máy. Karl, khi ấy đang sắp kết thúc năm học cuối cùng ở trường đại học, là người lái xuồng khi xảy ra tai nạn. Sau đó anh bắt đầu uống rượu. Chuyện này trở nên nghiêm trọng ở bất cứ hành tinh nào. Nhưng trên hành tinh Emm Luther, nơi mà sự kiêng kỵ rượu chè là một đặc điểm vốn có của cơ cấu xã hội và chính trị, thì việc đó có nghĩa là một sự tự sát. Anh ta đã cố giữ được sức khỏe tốt trong vòng ba năm. Anh được nhận vào làm tại phòng nghiên cứu của Trung tâm thăm dò vũ trụ với tư cách là một nhà toán học. Sau đó một két rượu cônhắc buôn lậu chất lượng kém đã lấy đi của anh đôi mắt.

Hélène đã giúp anh ở ẩn tại lãnh địa của anh. Đồ đạc trong nhà đòi hỏi cả một cơ nghiệp, vượt quá khả năng của họ nếu như Quan Điều tiết không chịu trách nhiệm giúp đỡ họ, một phần vì quan hệ họ hàng, một phần vì ông muốn giấu Karl ở một nơi kín đáo để tránh mọi con mắt của công chúng. Từ đó nàng thấy Karl càng ngày càng bị loạn thần kinh, tảng đá của nàng càng ngày càng bị rã ra.

Ban đầu nàng tin rằng nàng có thể giúp được anh; nhưng trong thâm tâm, nàng suy xét và phát hiện ra rằng nàng chẳng có gì để cho Karl cả. Nàng chẳng có gì để cho bất cứ ai. Nàng chỉ thấy trong mình một cảm giác cô đơn khủng khiếp, một trạng thái bất lực sâu sắc trước sự nghiệt ngã của cuộc đời. Nàng đã thử thuyết phục Karl đi di tản cùng với nàng, tạm thời hãy đến một hành tinh khác, thậm chí có thể đến Trái Đất, nơi mà phẫu thuật để làm mắt nhân tạo được coi là hợp pháp. Nhưng anh sợ vi phạm lệnh của Quan Điều tiết, sợ phải đương đầu với sự giảm nhẹ linh hồn trong những chuyến bay chuyển tiếp tức thời, phải từ bỏ cõi tăm tối an toàn của nơi ở mới của anh, một nơi ở u ám như một ổ tử cung.

Khi tù nhân Winfield nói cho nàng biết cái ý đồ của Tallon về máy nhìn, thì nàng thấy rằng đây có thể là giải pháp cho mọi vấn đề của họ. Nhưng khi nghĩ kỹ về vấn đề này nàng hiểu rằng nàng đã sai lầm khi cho rằng trả lại hạnh phúc cho Karl theo kiểu này có thể bù đắp được sự bất lực của anh. Nàng đã vi phạm mọi quy định để cho phép tù nhân chế tạo máy nhìn, đã đi quá xa đến nỗi ngay cả Quan Điều tiết cũng không thể bảo vệ được nàng, và tất cả những điều đó chỉ là để thấy rằng Karl đã sử dụng đôi mắt mới để tìm kiếm những hình thức tăm tối khác...

Sau khi xảy ra cuộc vượt ngục khó tin của Winfield và Tallon, giám đốc đã thẩm vấn các nhân viên nhà tù. Rốt cục, nàng đã bị đình chỉ công tác, không được ra khỏi nhà cho đến khi cuộc điều tra kết thúc. Do một sự thôi thúc, nàng đã bỏ trốn, nàng lên miền bắc để gặp Karl, có lẽ là lần cuối cùng. Và, sự việc tỏ ra vừa kỳ lạ vừa không thể tránh khỏi là cả Tallon cũng có mặt tại đây.

Nàng liếc nhìn Tallon. Anh vẫn lặng lẽ ngồi bên nàng trên hàng ghế trước, con chó đang ngủ thiếp trên gối anh. Anh đã thay đổi kể từ cái ngày đầu tiên khi nàng nhìn thấy anh cất bước ngập ngừng với chiếc máy chiếu sonar đeo trên trán. Khuôn mặt anh trở nên gầy guộc, căng thẳng và mệt mỏi hơn nhiều, nhưng tuy nhiên lại có vẻ bình tĩnh hơn. Nàng cũng nhận thấy đôi bàn tay bình thản của anh đặt nhẹ trên lưng con chó có bộ lông bù xù.

- Này anh, anh có thực sự tin là có thể trở về được Trái Đất không?

- Tôi đã mất thói quen nghĩ đến tương lai.

- Nhưng anh đang nóng lòng muốn trở về nhà. Trái Đất giống cái gì?

- Ở đó trẻ con đi xe ba bánh màu đỏ, - Tallon mỉm cười đáp.

Hélène nhìn quãng đường trước mặt. Trời bắt đầu mưa và những vạch đường màu trắng lướt nhanh dưới gầm xe trông giống như những viên đạn lửa bắn ra từ phía chân trời mờ tối trước mặt họ.

Một lát sau nàng nhận ra rằng Tallon đang run lập cập. Sau mấy phút mặt anh đẫm mồ hôi.

- Tôi đã bảo anh tốt hơn hết là anh ra đầu thú, anh cần phải được chăm sóc.

- Từ đây đến New Wittenberg mất bao nhiêu thời gian nếu chúng ta không dừng chân dọc đường?

- Chắc là anh không muốn chúng ta bị bắt vì tội chạy quá tốc độ chứ? Vậy thì chúng ta sẽ mất khoảng mười hoặc mười một giờ.

- Bằng cách đi thẳng dọc theo bờ biển ư?

- Phải.

- Có lẽ Cherkassky đang đợi tôi đâu đó trên xa lộ này, - Tallon lắc đầu nói. - Chắc chắn là người ta đã mô tả chiếc xe của cô cho hắn biết. Tốt hơn hết là cô nên rẽ phải chạy về phía trong núi.

- Nhưng như thế thì sẽ xa hơn nhiều, sẽ mất thời gian hơn nhiều, trong khi thậm chí anh đang không còn sức để chịu được vết thương cho dù chúng ta có tới được New Wittenberg bằng con đường ngắn nhất. - Hélène đang mơ hồ tự hỏi tại sao nàng lại quan tâm đến sức khỏe và sự an toàn của cái con người Trái Đất quá tầm thường này.

- Thế thì dù chúng ta đi theo đường nào cũng chẳng có gì là quan trọng mấy, - Tallon nói có phần thiếu kiên nhẫn. - Rẽ sang phía đông đi.

Hélène rẽ theo con đường ngang đầu tiên mà họ gặp. Chiếc xe kêu ro ro lướt nhẹ trên con đường được bao bọc hai bên bởi những khu chung cư ngoại ô được chăm chút chu đáo chật kín từng kilômét vuông đất, chúng được xây dựng cẩn thận, với số người ở quá đông, giống y như mọi khu chung cư khác mọc kín khắp lục địa. Đó là những khu ngoại ô không có thành phố. Nàng lại tự hỏi không biết cuộc sống của nàng sẽ ra sao nếu nàng sinh ra trên một hành tinh khác và trong một gia đình bình thường. Nếu như không có sự cách biệt xã hội do địa vị của nàng gây ra như thế này thì nàng đã có thể lấy chồng, có con... có thể cưới bất cứ một người đàn ông nào như... Tallon đây chẳng hạn. Cái ý nghĩ đó nảy đến với nàng một cách tự phát với một sức mạnh không thể cưỡng nổi. Nàng cố xua đuổi ý nghĩ đó. Nếu sống một cuộc đời khác có thể nàng cũng đã đi du hành như anh. Phải, anh đã biết nhiều thế giới loài người hơn bất cứ một người nào khác mà nàng đã gặp.

- Những cuộc du hành vũ trụ có đáng sợ lắm không? - nàng hỏi rồi lại liếc nhìn anh.

Tallon giật mình; nàng hiểu chắc là anh đã bắt đầu buồn ngủ.

- Không, không hẳn. Người ta châm cho anh một mũi kim điểm huyệt an thần một giờ trước khi thực hiện bước nhảy đầu tiên và cho anh ngửi một thứ thuốc tăng lực trước khi con tàu vũ trụ gặp một cửa ải. Khi anh thức dậy thì đã tới đích rồi.

- Nhưng có bao giờ anh đi du hành mà không dùng đến thuốc an thần hoặc thuốc mê không?

- Tôi không bao giờ sử dụng cả hai loại thuốc đó, - Tallon đáp với một thái độ cương nghị bất ngờ. - Cô có biết cái khiếm khuyết lớn của việc du hành qua hệ phi không gian mà chúng tôi sử dụng là gì không? Đó là hình thức du hành duy nhất không hề làm mở rộng ý nghĩ. Những người du hành phóng thể xác của mình vào thiên hà mà trí tuệ thì vẫn ở lại trong quỹ đạo của sao Hỏa. Nếu người ta buộc họ phải chịu đựng việc du hành không điểm huyệt gây mê, phải cảm nhận sự tan rã từ từ nhân cách của mình, phải biết thực sự thế nào là những chuyến bay chuyển tiếp tức thời, thì có lẽ mọi việc đã khác đi so với thực tế của chúng.

- Những việc gì?

- Chẳng hạn như việc cô là người Luther còn tôi là người Trái Đất.

- Một điệp viên tình báo duy tâm, - nàng nói to, - thật là một giống người kỳ lạ!

Nhưng trong thâm tâm nàng vẫn phải công nhận rằng với sự xuất hiện của anh tất cả mọi việc của nàng đã bắt đầu lại từ đầu. Nàng đã phải mất hai mươi tám năm mới phát hiện ra rằng một mình nàng thì nàng không thể trở thành một con người hoàn thiện được. Một điều thật sự đáng buồn là một con người như Tallon lại có thể làm cho nàng xúc động. Vì vậy cần phải chấm dứt mọi chuyện ngay tức khắc. Nàng nhận thấy là đôi mắt anh đã lại nhắm lại sau chiếc gọng to dày của máy nhìn. Seymour đang ngủ yên. Vậy là Tallon đang chìm đắm vào giấc ngủ tăm tối.

Nàng bắt đầu đặt ra một kế hoạch. Tallon đã tỏ ra rất ốm yếu bởi sự căng thẳng của những ngày qua, thậm chí đã trở nên kiệt sức bởi những vết thương của anh. Nhưng có một cái gì đó trên khuôn mặt dài trầm ngâm của anh báo cho nàng biết rằng ngay cả trong trạng thái này thì một mình nàng cũng không thể làm gì được anh. Nếu nàng có thể ru ngủ được những nỗi hoài nghi của anh, buộc anh phải thức cho đến đêm thì đến khi anh ngủ say có thể nàng sẽ làm được một điều gì đó. Nàng tìm một chủ đề nói chuyện có thể làm cho anh quan tâm nhưng chẳng tìm ra chuyện gì. Khi chiếc xe đã leo lên đến đoạn hoành sơn xanh biếc của dãy núi lục địa thì chính Tallon lại là người bắt đầu lên tiếng, có nghĩa là anh đang cố cưỡng lại cơn buồn ngủ.

- Có một cái gì đó làm cho tôi tò mò trong hệ thống tiền lương của hành tinh Emm Luther. Người ta trả lương cho tất cả mọi người bằng giờ và phút; và ngay cả trong trường hợp có các điều khoản đặc biệt cùng các yếu tố khác được xem xét, thì lương tối đa của một người, chẳng hạn như của một bác sĩ phẫu thuật tài giỏi, cũng chỉ là ba giờ dành cho một giờ lao động, có phải vậy không?

- Quả có thế, - Hélène nói và sau đó nàng lặp lại những câu nói quen thuộc: - Với suy nghĩ khôn ngoan của mình, Quan Điều tiết Thế tục đầu tiên đã muốn chúng tôi không bị cám dỗ bởi cái bả lợi lộc, được coi là vật cản trên con đường phát triển của tinh thần.

- Cô muốn nói là chúng ta hãy quên giáo lý Cơ Đốc đi, có phải không? Tôi chỉ muốn biết tại sao một người như anh trai cô lại có nhiều tiền hơn những người khác như vậy. Vả lại tôi cho là mọi thành viên khác trong gia đình cô cũng được hưởng như thế. Với một hệ thống tiền lương đang có hiệu lực như hiện nay thì làm thế nào mà Karl lại có được một lãnh địa như của anh ta?

- Điều đó rất dễ lý giải. Quả thực Quan Điều tiết không nhận bất cứ một sự trả công nào cho công việc phục vụ nhân dân của Người. Các con chiên của Người chi cấp cho những nhu cầu của Người bằng những món quà tự nguyện. Người có thể sử dụng tùy ý mình những khoản tiền ngoài sổ sách. Nói chung Người thường sử dụng chúng để làm giảm nhẹ những nỗi khổ đau của dân chúng, để giúp những người đang gặp khó khăn.

- Vị đầu lĩnh chia sẻ chiến lợi phẩm cho chiến hữu cùng họ hàng. Chà! Tôi muốn bác sĩ Winfield còn được ở bên chúng ta biết mấy!

- Tôi không hiểu.

- Ai có thể hiểu được điều gì ở đây? Anh trai cô quan tâm đến lĩnh vực nào của toán học?

Hélène đang định đưa ra một câu trả lời thoái thác và châm chọc. Nói cho cùng, Tallon là một điệp viên nước ngoài, anh ta không cần phải chõ mũi vào lĩnh vực toán cao cấp. Nhưng sau đó nàng nhớ đến công việc của anh, đến những chiếc máy nhìn. Và nàng cũng nhớ rằng nàng đã đọc được trong hồ sơ của anh rằng anh đã bắt đầu sự nghiệp bằng nghề nghiên cứu của nhà vật lý học, trước khi trở thành một kiểu như là kẻ siêu du đãng một cách không thể giải thích nổi để rồi cuối cùng mới trở thành điệp viên mật vụ.

- Tôi không bao giờ hiểu được công việc của Karl, - cuối cùng nàng nói. - Công việc của anh tôi có cái gì đó liên quan đến lý thuyết cho rằng vũ trụ phi không gian nhỏ hơn nhiều so với vũ trụ của chúng ta, rằng có lẽ nó chỉ có đường kính vài trăm mét. Có một lần anh ấy đã nói với tôi rằng những hình cầu có đường kính hai giây ánh sáng mà chúng ta gọi là cửa ải có thể tương xứng mỗi cái chỉ với một nguyên tử trong hệ phi không gian.

- Tôi đã nghe nói đến cái lý thuyết này, - Tallon đáp lại, - anh ấy có rút ra được điều gì từ cái lý thuyết đó không?

- Anh biết là mọi thông tin liên quan đến công việc thăm dò vũ trụ đều là tối mật.

- Tôi biết. Nhưng cô đã nói với tôi rằng cô không hiểu gì về những công việc đó cả, thế thì cô có thể tiết lộ cho tôi được gì?

- À... theo chỗ tôi biết, Karl là thành viên của một đội nghiên cứu có nhiệm vụ quyết định tốc độ và tọa độ của bước nhảy cho con tàu có nhiệm vụ thăm dò hành tinh Hache Mühlenberg. Chuyến bay khứ hồi lên hành tinh đó bao gồm ít cửa ải hơn so với bất cứ một chuyến bay nào trong Đế quốc Trái Đất. Theo Karl, điều đó có nghĩa là có thể chế tạo những con tàu vũ trụ ít tốn kém hơn, mặc dù tôi không rõ tại sao.

- Các con tàu bay đến hành tinh Hache Mühlenberg sẽ ít tốn kém hơn bởi vì chúng không cần đến các hệ thống điều khiển định vị chính xác như các hệ thống điều khiển cho các con tàu bay đến các hành tinh khác. Với một số lượng bước nhảy ít hơn, người ta ít có nguy cơ bị lạc đường hơn, ít có nguy cơ bị hỏng máy hơn. Nhưng con tàu thăm dò đó là con tàu duy nhất đã thực hiện thành công chuyến bay, có phải không? Người ta đã không tìm ra các hành tinh có sự sống khác bằng cách sử dụng các kiến thức toán học đó.

- Tôi không nghĩ thế, - Hélène nói, nàng đang chăm chú vào những đoạn đường cua ngược dốc, - nhưng Karl không tin là kết quả phát hiện chỉ là do một sự trùng hợp đơn giản.

- Tôi hiểu điều anh ấy có thể nghĩ. Thật khó từ bỏ một lý thuyết xuất sắc chỉ vì nó không phù hợp với thực tế. Hiện giờ anh ấy vẫn còn làm việc trong lĩnh vực đó chứ?

- Anh ấy đang bị mù.

- Thì sao? - Tallon hỏi xẵng. - Con người không cần phải từ bỏ tất cả chỉ vì bị mù. Tất nhiên phải có một kẻ như Cherkassky mới dạy được cho tôi chân lý ấy. Điều đó có thể làm cho tôi gặp may hơn anh trai cô.

- Ngài Cherkassky là một viên chức cao cấp của chính phủ và...

- Tôi biết. Hắn ta sẽ không làm đau một con ruồi, nếu như trên hành tinh Emm Luther có ruồi. Chính phủ Trái Đất cũng có những khiếm khuyết của nó, nhưng khi có một việc bẩn thỉu nào đó phải làm thì chính nó ra tay thực hiện. Nó không giao cho một ai khác thực hiện những công việc hèn hạ, còn mình thì giả vờ như không biết chuyện gì xảy ra. Tôi đây, tôi sẽ nói cho cô biết cái ngài viên chức cao cấp Cherkassky của cô thực sự là gì.

Hélène không ngắt lời Tallon một lần nào trong khi anh kể về việc anh bị bắt, việc người ta sử dụng bàn chải não đối với anh, việc anh đánh nhau với Cherkassky, và về cái cách hắn làm anh bị mù. Cuối cùng anh nói anh tin chắc rằng ngay khi có dịp gặp lại anh là gã Cherkassky sẽ tìm cách kết thúc công việc và sẽ giết chết anh.

Hélène Juste cứ để mặc cho anh nói bởi vì như thế anh sẽ không ngủ gật. Điều đó có nghĩa là sau đấy giấc ngủ của anh chắc chắn sẽ rất say. Vả lại khi nghe anh nàng mới hiểu rằng anh nói thật.

Tiếc thay điều đó vẫn sẽ chẳng thay đổi được gì. Anh vẫn là kẻ thù của tổ quốc nàng. Giao anh cho cảnh sát vẫn sẽ là cách duy nhất để cho nàng lấy lại được địa vị và lòng tin.

Bây giờ nàng cho xe chạy chậm hơn. Tallon vẫn nói. Càng ngày nàng càng dễ quan tâm đến những điều anh nói, càng dễ trả lời anh hơn. Khi chiều tối kéo đến làm cho bầu trời nhuộm một màu xám thì cuộc chuyện trò đã trở thành một cuộc trao đổi tâm tình thực sự giữa họ. Và điều đó là một sự trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ đối với Hélène. Nàng đã gọi tên anh bằng “Sam” một cách cố sao cho tự nhiên nhất, và anh đã chấp nhận không đắn đo sự trượt sâu vào mối quan hệ thân mật này. Ngồi bên cạnh nàng trông anh có vẻ như nhỏ bé hơn, như thể cái mệt cùng những vết thương đã làm cho thể xác anh thu nhỏ lại. Tinh thần anh cũng không còn lanh lợi như thường nữa. Hoàn toàn ý thức được tình trạng của anh, Hélène quyết định áp dụng kế hoạch của mình.

- Anh Sam, cách đây không xa có một khách sạn. Chúng ta có thể dừng chân ở đó. Anh cần phải được ngủ.

- Còn cô sẽ làm gì trong khi tôi ngủ?

- Chúng ta hãy tạm đình chiến. Cả tôi từ lâu tôi cũng đã không được ngủ.

- Một cuộc tạm đình chiến ư, thưa người đẹp? Và tại sao?

- Tôi đã nói rồi. Tôi đang mệt. Vả lại, anh đã giúp Karl, bất chấp những nguy hiểm có thể xảy ra. Và theo tất cả những gì mà anh đã kể cho tôi nghe về ông Cherkassky thì tôi không muốn mình là người giao nộp anh cho ông ta.

Tất cả những điều đó là đúng sự thật. Hélène phát hiện ra rằng người ta dễ nói dối khi người ta cũng biết nói ra cả sự thật.

Tallon gật đầu, hai mắt vẫn nhắm. Trán anh lóng lánh mồ hôi.

Khách sạn nằm ở bên rìa một khu phố nhỏ trên sườn treo của dãy núi. Ngoài đường phố, các quầy hàng tỏa ánh đèn lấp lánh trong ánh chiều tà, và những ngọn đèn huỳnh quang nhiều màu làm thành những dải sáng dài rực rỡ nổi bật trên cái nền mờ tối của những đỉnh núi cao mà cái thị xã nhỏ bé này dựa lưng vào. Mặc dù mới tối mà thị xã đã tỏ ra kém nhộn nhịp. Các ngôi nhà nhận được một cơn gió mát trong lành vô hình thổi từ trong núi ra biển.

Hélène dừng xe trước cửa văn phòng khách sạn, hỏi thuê một căn nhà gỗ dành cho hai người rồi trả tiền ngay. Người quản lý khách sạn, một người đàn ông đứng tuổi có đôi mắt đờ đẫn và mặc một chiếc áo sơ mi phanh ngực - một mẫu người đặc trưng cho tất cả những người quản lý khách sạn - nhận tiền như cái máy và gần như không nghe những gì người đàn bà trẻ nói với ông, rằng chồng nàng bị nhiễm lạnh và phải đi ngủ ngay càng sớm càng tốt. Nàng nhận chìa khóa, đi lướt dọc theo dãy nhà gỗ phủ kín dây leo cho đến căn nhà số 9.

Tallon đang cầm trên tay khẩu súng ngắn khi nàng mở cửa xe phía anh ngồi, nhưng anh lên cơn run quá mạnh đến nỗi nàng gần như muốn tự mình tước súng anh ngay tức khắc. Tuy nhiên không cần phải mạo hiểm như vậy. Nàng giúp anh xuống xe rồi dìu anh vào nhà. Anh dựa cả thân mình vào người nàng, miệng lẩm nhẩm nói lời xin lỗi và cảm ơn mà không dành cụ thể cho ai, và nàng thấy rõ rằng anh đang mê sảng. Các căn phòng trong nhà có một bầu không khí trong lành và tỏa mùi tuyết trắng. Nàng dẫn Tallon đến tận giường để anh nằm cuộn tròn trên đó, anh tỏ ra biết ơn như một đứa trẻ khi nàng kéo chăn đắp cho anh.

- Sam, - nàng thì thầm, - cách đây hai khối nhà có một hiệu thuốc. Tôi sẽ thử đi lấy thuốc cho anh. Tôi sẽ trở lại ngay.

- Vâng, vâng, cô hãy kiếm cho tôi một cái gì đó...

Hélène đứng thẳng dậy, khẩu súng ngắn cầm trong tay. Nàng đã thắng, sự việc thật dễ dàng. Khi nàng ra đến cửa anh vẫn còn nói yếu ớt:

- Hélène, - lần đầu tiên anh gọi nàng bằng tên riêng, hãy yêu cầu cảnh sát đem thêm mấy cái chăn nữa khi nào họ đến đây.

Nàng đóng vội cửa, chạy qua căn phòng khách nhỏ rồi ra khỏi nhà trong đêm đen giá lạnh. Anh ấy biết là nàng sẽ đi đâu sao? Điều này đối với nàng không quan trọng mấy. Trong thâm tâm nàng vẫn tiếp tục diễn ra một cuộc đối thoại không ngừng: tôi biết, tôi biết là anh biết, tôi biết là anh biết là tôi biết.

Nhưng thực ra nàng đang cảm thấy là mình có tội. Làm sao mà có thể giao anh cho cảnh sát khi mà bây giờ nàng đã biết về Cherkassky và về Tallon? Anh đang quá yếu nên không thể làm được bất cứ điều gì, nhưng đối với nàng thì có một điều quan trọng là đáng ra phải lừa anh đúng như nàng phải lừa trong trường hợp anh còn khỏe. Được rồi. Anh ấy đã hiểu những gì nàng đang làm. Mặc kệ. Nàng sẽ quen với cảm giác tội lỗi của nàng. Hơn một ít, kém một ít...

Hélène mở cửa xe bước lên.

Con Seymour đang nằm cuộn tròn trên ghế liền thức dậy cọ mũi vào cánh tay nàng. Nàng đẩy nó ra, ngập ngừng đưa tay về phía chiếc rađiô. Trống ngực nàng bắt đầu đập thong thả và khản đục. Nàng bước xuống xe, quay trở vào nhà trọ rồi khóa cửa lại.

Nàng đứng bên giường ngắm nhìn Sam, sau đó nàng tháo máy nhìn của anh ra khỏi mắt. Anh đang cựa quậy liên hồi và rên rỉ trong giấc ngủ.

Như vậy là mọi việc bắt đầu, - nàng vừa nghĩ vừa cởi cúc áo quân phục.

« Lùi
Tiến »