- Anh trai cô không hề gì đâu. Chúng tôi đã có một cuộc thảo luận nho nhỏ, và anh ấy đã ngã từ trên cầu thang xuống. Cô đừng lo lắng quá.
- Một cuộc thảo luận ư? Tôi đã nghe thấy tiếng súng nổ khi về gần tới nhà. Tôi sẽ báo cảnh sát ngay bây giờ, - Hélène giận dữ và lạnh lùng nói.
- Thế thì tôi rất lấy làm tiếc, nhưng tôi chỉ còn một giải pháp, - Tallon lạnh lùng đáp rồi nâng khẩu súng lên. - Đi vào nhà và đóng cửa lại.
- Tôi hy vọng là anh hiểu những gì anh đang làm. Sự việc rất nghiêm trọng đấy.
- Tất nhiên. Đã từ lâu tôi không còn có dịp được cười đùa nữa.
Tallon lùi ra trong khi cô gái đóng cửa. Anh để cho cô ta bước tới chỗ anh trai mình. Anh rất muốn nhìn thấy cô, nhưng vì trong nhà chỉ có một mình đôi mắt của cô là còn hoạt động được, cho nên anh chỉ nhìn thấy hai bàn tay trau chuốt của cô vuốt ve khuôn mặt của Karl Juste vẫn đang nằm ngất xỉu. Cũng như trước đây, anh cảm thấy vô cùng bối rối trước sự có mặt của cô. Hai bàn tay cô chạm vào gáy của Karl, cô định nâng đầu anh lên nhưng lại đặt đầu anh nằm xuống, hai bàn tay cô nhuốm máu.
- Tôi cần phải gọi bác sĩ.
- Tôi đã nói là không hề gì. Anh ấy sẽ ngủ một lát, chỉ thế thôi. Nếu muốn, cô có thể băng bó vết đứt cho anh ấy, - Tallon quả quyết đáp.
Anh biết rằng với những gì mà anh đã tác động đến hệ thần kinh của Karl Juste thì anh ta sẽ bị ngất khoảng một giờ.
- Đó là điều tôi sẽ làm, - Hélène đáp lại. Và trong giọng nói của cô không hề có dấu hiệu sợ sệt. - Tôi có một túi cứu thương ở trong xe.
- Cô muốn ra xe à?
- Phải. Chắc chắn tôi sẽ không bỏ chạy để cho anh ở lại một mình với anh trai tôi đâu.
- Được, cô đi lấy đi, - Tallon lúng túng nói và anh cảm thấy mình không còn làm chủ được tình hình nữa.
Anh theo cô ra đến cửa, đứng đợi ở ngưỡng cửa trong khi cô ra xe lấy túi cứu thương để trong hộp đựng găng tay. Chiếc xe trông thật lộng lẫy, nó dài và thấp. Bánh xe được thay bằng những bộ trượt phản trọng lực, điều đó giải thích tại sao anh không nghe thấy tiếng xe đến gần.
Hélène trở lại. Họ cùng quay vào nhà. Anh nhìn đôi tay của cô đặt nút gạc và băng dính. Trong giây lát anh còn ghen tị với cả Karl Juste. Anh đang đau đầu, vết thương ở bả vai vẫn làm anh đau đớn, và anh đang cảm thấy kiệt sức. Được nằm dài ngủ ngon khi mệt mỏi là một niềm vui còn tuyệt diệu hơn cả được ăn khi đói và được uống khi khát...
- Tại sao anh lại tấn công anh trai tôi thế này, tù nhân Tallon? Chắc anh phải thấy rõ là anh ấy bị mù chứ? - Hélène hỏi trong khi vẫn bận tâm băng bó vết thương.
- Thế tại sao cô lại tịch thu máy nhìn của tôi? Chúng tôi có thể chế tạo cho cô ba chiếc, sáu chiếc, hoặc một tá. Tại sao cô cho phép tôi và ông bác sĩ chế tạo máy nhìn, có phải vì cô đã có ý định lấy của chúng tôi không?
- Tôi đã sẵn sàng bất chấp pháp luật để giúp anh tôi, một con người xuất sắc, chứ không phải để tạo thuận lợi cho hai kẻ thù của chính phủ vượt ngục, hai kẻ đã bị kết tội phản bội, - cô xẵng giọng đáp. - Anh vẫn chưa giải thích lý do của cuộc tấn công ngu ngốc này.
- Chiếc máy của tôi bị hỏng. Tôi phải lấy của anh ta, - Tallon cất cao giọng bực bội đáp. - Còn về cái gọi là cuộc tấn công này, xin cô hãy nhìn quanh cô một chút xem, cô sẽ thấy vài cái lỗ ở trên tường. Không phải tôi là người đã bắn.
- Dù thế nào thì anh tôi cũng là một người ở ẩn, một người vô hại. Còn anh là một kẻ giết người.
- Này cô, - Tallon vừa thét lên vừa tự hỏi không biết cuộc nói chuyện như vậy có ý nghĩa gì. - Tôi cũng có một bộ óc và tôi không phải là một...
Anh ngừng lời khi thấy rằng đôi mắt của cô gái đã quay nhìn sang anh và cho anh thấy hình ảnh rõ nét của bàn tay trái anh.
- Tay anh làm sao thế kia? - nàng hỏi với một giọng nhân từ hơn.
- Anh trai cô, một con người quá tử tế, quá hiền lành vô hại theo quan điểm của cô, - Tallon đáp, cho đến giờ anh đã quên mất chiếc móng vuốt vẫn còn cắm sâu trong thịt, - có một người bạn có cánh cũng hiền lành vô hại. Cái mà cô nhìn thấy là một bộ phận của chiếc càng hạ cánh của nó, nếu tôi được phép nói như vậy.
- Anh ấy đã hứa với tôi, - nàng thì thầm, - anh ấy đã hứa với tôi là không bao giờ...
- Xin cô nói to lên.
Im lặng một lát. Cuối cùng nàng lên tiếng với một giọng đã trở lại bình thường.
- Thật khủng khiếp. Tôi sẽ nhổ nó cho anh.
- Tôi sẽ rất biết ơn cô.
Tallon bỗng cảm thấy như sắp ngất. Cô gái lấy một chiếc chăn đắp cho anh trai mình. Sau đó họ đi về phía một cánh cửa ở cuối tiền sảnh rồi bước vào một căn bếp màu trắng với những dụng cụ mạ crôm.
Ở đây mọi thứ thật lộn xộn. Người ta thấy rõ căn nhà này là của một người đàn ông độc thân. Tallon ngồi xuống bên chiếc bàn ngổn ngang bát đĩa. Hélène đã đem theo túi bông băng vào. Anh chìa bàn tay cho nàng. Ngón tay của người con gái trẻ nắm lấy tay anh nhẹ như hơi thở của nàng phả xuống chỗ da bị rách của anh khi nàng cúi xuống bàn tay anh. Anh đang phải cưỡng lại sự cám dỗ muốn được phó mặc cho cái cảm giác tuyệt diệu là được một bàn tay đàn bà chăm sóc. Bởi lẽ New Wittenberg vẫn còn ở xa lắm. Và nói cho cùng thì cô nàng Hélène xinh đẹp cũng chỉ là một trở ngại thêm vào trên con đường đã đầy trở ngại của anh.
- Này, có phải tù nhân Winfield đã thực sự...
- Chết thật rồi. Những khẩu súng người máy đã bắn không nhầm.
- Tôi rất lấy làm tiếc.
- Cô làm tôi ngạc nhiên đấy. Ông ta là gì nếu không phải kẻ thù của chính phủ Luther?
- Đừng có hòng làm tôi mủi lòng, tù nhân Tallon. Tôi biết anh đã làm gì đối với Cherkassky lúc anh bị bắt và...
- Và cô biết hắn ta đã làm gì đối với tôi chứ?
- Đôi mắt của anh phải không? Đó chỉ là một tai nạn.
- Dẹp chuyện đôi mắt của tôi đi! Cô có biết rằng hắn đã sử dụng bàn chải não đối với tôi không? Rằng hắn đã định xóa toàn bộ cuộc sống của tôi như cô vừa lau những vết bẩn trên bàn này không?
- Ngài Cherkassky là một viên chức cao cấp của hành tinh Emm Luther. Ông ấy không bao giờ có thể làm một việc như vậy. Quan Điều tiết đã cấm chuyện đó và ông ta sẽ không dám...
- Thôi làm ơn hãy quên tất cả những chuyện đó đi, - Tallon bỗng nói một cách thô bạo. - Như tôi đã phải quên đi tất cả những gì hắn đã xóa mất của tôi. Thậm chí tôi cũng không biết và sẽ không bao giờ biết được hắn đã lấy cắp mất của tôi cái gì.
Sau khi nàng lau chùi và băng bó bàn tay cho anh xong, anh liền thử cử động các ngón tay.
- Tôi còn có thể chơi pianô được nữa không, thưa bác sĩ?
Nàng không đáp lại câu nói đùa dè dặt của anh. Mọi thứ đối với anh đang có vẻ dần dần trở thành hư ảo. Đối với anh, Hélène Juste vẫn là một hiện tượng bí ẩn. Anh không thể nắm bắt được cái nhân cách trong con người nàng, không thể hình dung được địa vị của nàng trong xã hội. Về mặt thể xác, anh chỉ có được một hình ảnh thoáng qua về nàng khi nàng liếc mắt vào hình bóng mình trong chiếc gương treo trong bếp. Anh cũng để ý thấy rằng nàng hay nhìn lên một ngăn giá kệ trên đó có để nhiều những chiếc túi nhỏ bằng da mềm. Vẻ tò mò, cuối cùng anh nhớ đến con chim. Một con chim cắt được huấn luyện để đi săn.
- Anh trai cô có bệnh rất nặng phải không cô Juste?
- Ý anh định nói gì?
- Anh ấy phản ứng như thế nào khi cô đưa máy nhìn cho anh ấy? Anh ấy có thích đi săn bằng chim và bằng chó không? Anh ấy có thấy điều đó là một niềm vui mới không?
Nàng bước tới bên cửa sổ nhìn ra những hàng cây ở phía xa đang hiện rõ trên cảnh mặt trời mọc giống như một cái đĩa đỏ ối. Nàng cứ đứng im lặng như vậy một lúc lâu. Cuối cùng nàng nói:
- Điều đó không liên quan gì đến anh.
- Tôi nghĩ là có liên quan. Ban đầu tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Khi ấy tôi biết là gã Cherkassky sẽ tới khu Nhà chòi. Chúng tôi đã không có thời gian để giải quyết vấn đề camera. Thế là tôi quyết định nhìn bằng mắt của người khác. Đó là một điều thật đơn giản. Tôi có biết đâu rằng tôi đã tạo ra một hình thức đồi bại mới! Đó là cái hình thức đồi bại duy nhất mà Đế quốc Trái Đất được biết đến kể từ rất lâu nay.
- Anh muốn nói là anh...
- Không, tất nhiên không phải tôi. Tôi chỉ có một mục đích là thoát khỏi những người truy lùng tôi. Và điều đó chiếm hết thời gian của tôi, thật đấy. Nhưng có cái người đàn bà ở Sweetwell kia. Cái người mà tôi bị coi là đã cưỡng hiếp. Cô không đoán được là cô ta làm gì ư? Cô ta sử dụng máy của tôi trong khi tôi ngủ. Cô ta thích mèo, nếu như cô hiểu được những gì tôi muốn nói.
- Tại sao anh tin là Karl có thể hành động giống như cô ta?
- Cả cô cũng tin như vậy, tôi không biết tại sao. Chẳng hạn cô có một cái cách nhấn mạnh đến việc cho anh ấy là một người ở ẩn vô hại, như thể cô muốn che giấu sự thật. Tất nhiên trong trường hợp của anh ấy thì tình dục có lẽ không có một vai trò gì. Tôi đã đọc được ở đâu đó một điều rất đáng quan tâm: khi một người bị mù từ lâu mà thấy lại được ánh sáng, thì việc đó không nhất thiết phải là một việc dễ chịu như người ta tưởng. Nó có thể kéo theo một giai đoạn trầm uất. Thậm chí anh ta có thể bị đè nặng bởi một mặc cảm tự ti. Tại sao? Tại vì dù muốn hay không anh ta cũng lại được đứng ngang hàng với tất cả những người khác. Anh ta không thể còn trông cậy vào tật nguyền của mình cũng như không thể than phiền khi điều đó bị trục trặc. Và vì sự việc sẽ tỏ ra dễ chịu hơn nếu như chẳng hạn được làm một con chim cắt, một con vật có mắt nhìn tinh, có móng vuốt sắc nhọn, có một bộ óc không phải là để thông cảm với sự yếu đuối, một tinh thần không biết gì ngoài việc săn bắn, xé xác...
- Thôi đủ rồi!
- Xin lỗi, - Tallon nói và hơi ngạc nhiên về những điều mình vừa nói, và anh tự hỏi không biết tại sao anh lại có một thái độ như vậy.
Tóm lại anh chỉ muốn làm cho Hélène xúc động, muốn chuyện trò với nàng. Và theo một nghĩa nào đó thì ít nhiều anh đã thành công.
- Tôi xin cảm ơn cô vì cô đã chăm sóc vết thương cho tôi, - anh nói tiếp. - Và trong khi mà chúng ta đang ở đây, cô có thể chăm sóc thêm cho tôi như với những vết thương do anh trai cô gây ra không? Bởi vì tôi cũng còn có một vết xước nhỏ ở bả vai.
Hélène giúp anh lật chiếc áo đồng phục ra khỏi vai, và nàng giật mình khi nhìn thấy một vết máu khô lớn trên lưng anh. Tallon cũng suýt giật mình như vậy khi anh cũng nhìn thấy vết máu qua đôi mắt của Hélène.
Lần đầu tiên anh hiểu thế nào là vết thương nặng trong da thịt. Muốn được gọi là vết thương nặng, như vết thương của anh đây, thì miệng vết thương phải tỏ ra ở mức cao hơn là một vết xước.
- Cô có thể làm được một điều gì đó không? Tất nhiên là không phải cưa tay tôi đấy chứ?
- Tôi nghĩ là được. Trong túi cứu thương của tôi không còn đủ bông băng, nhưng trong cái tủ này của anh Karl chắc là phải có.
Nàng tìm thấy những gì cần tìm, và nàng bắt đầu nhẹ nhàng dùng khăn ẩm lau sạch vết máu khô trên vai Tallon.
- Người ta bắn anh à?
- Vâng, - Tallon đáp và giải thích cho nàng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Khi anh gần như đã tin rằng nàng đang nghe anh với vẻ thiện cảm thì trong đầu anh bỗng nảy ra một ý.
- Tại sao cô phải ra xe để lấy túi cứu thương khi mà cô biết anh trai cô cũng có một tủ thuốc ở đây?
- Chẳng tại sao cả. Đó chỉ là do thói quen. Anh có biết là anh sẽ phải nằm ngủ với một vết thương như thế này không? Tại sao anh không ra đầu thú để được chăm sóc đúng cách trước khi vết thương trở nên quá nghiêm trọng?
- Rất tiếc là không thể được. Bây giờ tôi phải ăn một cái gì đó, sau đó tôi sẽ trói hai anh em cô lại rồi ra đi.
- Anh sẽ không đi xa được đâu.
- Biết đâu đấy! Vả lại điều đó có thể đem lại chuyện gì cho cô? Tôi có cảm tưởng là sau chuyện này cô sẽ không gắn bó lâu với Nhà chòi nữa. Có phải vì chuyện đó mà cô có mặt ở đây không? Người ta đã sa thải cô phải không?
- Tù nhân Tallon, - nàng nói bằng một giọng bình tĩnh, - tù nhân vượt ngục không được quyền hỏi cung giám đốc trại giam. Tôi sẽ làm bữa sáng cho anh, cả tôi cũng đang đói đây.
Tallon cảm thấy khá hài lòng trước phản ứng của nàng. Anh mặc lại áo rồi lấy cuộn băng dính trói cổ tay và cổ chân Karl Juste lại. Người anh chàng có mùi rượu cô nhắc. Sau đó Tallon quay vào bếp rồi ngồi xuống một chiếc ghế. Tấm băng dính căng ra trên lưng anh làm anh ngứa ngáy. Hélène Juste đang nấu nướng một cái gì đó trông giống trứng với giămbông đến nỗi anh gần như tin chắc rằng ở đây có trứng và giămbông thật. Trong lúc họ ăn, Karl Juste rên rỉ một hai lần rồi khẽ cựa quậy. Tallon cho phép Hélène tới thăm anh trai mình.
- Tôi đã nói là anh ấy sẽ nhanh chóng hồi tỉnh mà, con người này khỏe lắm.
Tallon không tìm cách bắt chuyện thêm nữa trong khi họ ăn sáng, nhưng anh thấy cái cảnh thân mật này thật dễ chịu, đó là cái quang cảnh của một cuộc sống gia đình có được do bữa ăn với một người đàn bà trẻ trong một không khí buổi sáng yên tĩnh của căn bếp ấm cúng đem lại, cho dù hai thế giới khác nhau đang ngăn cách họ.
Khi Tallon đang uống tách thứ tư cà phê đặc pha nhiều đường thì anh nghe thấy tiếng cào cửa ở bên ngoài. Tiếng động kèm theo tiếng sủa ăng ẳng quen thuộc.
- Seymour! - anh reo lên. - Lại đây, đồ vô tích sự, tao tưởng mày đã chết.
Anh bước ra cửa, theo sau là Hélène Juste, và anh gần như lúng túng khi tỏ ra vui sướng được nhìn thấy cái thân thể bé nhỏ quen thuộc nhảy lên tay anh. Trong chừng mực mà anh có thể đánh giá được từ tầm mắt nơi Hélène đang đứng thì con chó vẫn hoàn toàn bình thường. Có lẽ con Seymour đã chạy thoát được ra ngoài khi bị con chó to như chó sói đuổi sát đít. Có thể con vật kia đã không phanh kịp, cho nên nó mới bị đập mõm vào hàng rào làm chảy máu mũi. Con Seymour cũng đã chạy nhanh đến nỗi nó đã vượt ra khỏi tầm quét sóng của máy nhìn khi anh thử bắt sóng mắt của nó.
Ôm siết con chó đang phấn chấn vào ngực, Tallon chỉnh máy ấn nút bấm số một dành cho con Seymour. Sau khi lại tìm thấy cái mà trên thực tế là đôi mắt của chính mình, anh quay sang nhìn Hélène Juste. Anh vẫn thấy nàng hoàn hảo như trong ký ức của mình. Nàng vẫn mặc bộ đồng phục màu xanh lá cây của Nhà chòi, nó làm nổi bật nước da rạng rỡ của nàng. Mái tóc nàng làm thành một chiếc mũ đồng rực rỡ tuyệt vời như một quầng lade. Đôi mắt màu rượu uýtxky của nàng đang nhìn qua vai anh về phía chiếc xe ôtô.
Vả lại chiếc xe ôtô này vẫn gây cho anh một nỗi lo lắng khó tả nào đó. Anh ra khỏi nhà, bước tới chỗ chiếc xe rồi mở cửa. Một chấm sáng màu da cam đang kiên nhẫn nhấp nháy trên bảng điều khiển. Hay nói chính xác hơn là trên chiếc máy rađiô. Đài phát đang để mở, còn micrô thì không thấy trên móc treo nữa.
Vừa hít thở một cách khó nhọc, Tallon vừa tắt chiếc rađiô rồi quay trở vào nhà. Hélène Juste nhìn thẳng vào mặt anh với vẻ mặt nhợt nhạt.
- Cô thật tài giỏi. Cô đã thắng tôi một điểm, cô Juste ạ. Micrô đâu?
Nàng rút micrô trong túi ra đưa cho anh. Anh không hề ngạc nhiên khi thấy đó là một mẫu đặc biệt. Một máy phát nhỏ xíu đã được gắn vào trong micrô thay cho sợi dây thường nối nó với rađiô. Vậy là từ lâu chắc chắn những gì anh nói đã được truyền đi trên làn sóng vô tuyến của cảnh sát. Anh gần như đã quên mất khẩu súng ngắn vẫn cầm trên bàn tay phải. Anh nâng súng lên vẻ nghĩ ngợi.
- Nào bắn đi, - nàng bình tĩnh nói.
- Nếu cô nghĩ là tôi có thể bắn cô thì chắc là cô đã không liều mạng như thế này, - Tallon nói xẵng. - Nào, hãy thôi đừng làm bộ anh hùng nữa. Đi tìm áo khoác đi nếu như cô có một chiếc áo khoác ở đây.
- Áo khoác ư?
- Phải. Tôi không nghĩ là tôi có thể lái được xe của cô, con Seymour có một thói quen tồi tệ là không phải lúc nào nó cũng nhìn đúng hướng, và điều này có thể gây nguy hiểm nếu tôi chạy với tốc độ cao. Hơn nữa, cũng không phải là tồi nếu tôi có cô làm con tin.
- Tôi sẽ không ra khỏi căn nhà này đâu.
Tallon chĩa súng vào nàng, lắc lắc khẩu súng trên tay với một động tác đầy ý nghĩa, rồi bước một bước lên phía trước.
- Cô muốn thách đố tôi phải không?
Khi họ bước ra khỏi cửa thì Karl Juste có vẻ như đã tỉnh hẳn. Anh ta cất tiếng rên ngày càng to, cuối cùng anh ta kêu lên, rồi bỗng nhiên im lặng khi tỉnh hẳn.
- Tôi không muốn bỏ mặc anh ấy như thế kia.
- Cô đừng lo, anh ấy sẽ nhanh chóng có bạn. Cô biết rõ như vậy mà. Nào đi thôi.
Tallon ngoái đầu lại nhìn Karl. Anh ta đang giãy giụa nhưng không thoát được dây trói. Trán anh ta đẫm mồ hôi, đôi mắt lòa của anh ta động đậy với vẻ hoảng hốt. Tallon do dự một lát. Anh biết rất rõ con người khỏe mạnh kia đang phải chịu những thử thách gì sau một cuộc chìm đắm đau khổ kéo dài từ cõi vô thức trở về với địa ngục tối tăm của cảnh mù loà mà ở đó giờ đây anh ta sẽ phải sống một mình trong cảnh bất lực và vô vọng.
- Đợi tôi một lát, - anh bảo Hélène rồi quay trở vào quỳ xuống bên cạnh Karl Juste. - Này anh Juste. Tôi lấy lại chiếc máy bởi vì tôi cần nó hơn anh. Anh có hiểu không?
- Hiểu... nhưng anh không...
- Tôi để lại cho anh một chiếc máy giống y hệt như của anh, - Tallon cất cao giọng nói. - Nó sẽ lại hoạt động ngay khi anh lắp cho nó một bộ pin mới. Tôi sẽ vẽ nó cho anh và anh sẽ dễ dàng kiếm được nó. Nếu anh giữ được nó không để cho cảnh sát hoặc nhân viên an ninh lấy làm tang vật thì anh sẽ rất nhanh chóng có được một chiếc máy tốt. Với cơ nghiệp giàu có của anh, tôi tin chắc là anh sẽ tìm được một cách để trốn tránh pháp luật.
Anh ra hiệu cho Hélène chạy đi kiếm một tờ giấy và một chiếc bút máy. Tallon cầm giấy bút rồi vẫn vừa quỳ gối vừa mô tả chính xác bộ pin. Trong khi đó Hélène vừa lau trán cho anh trai vừa nhẹ nhàng nói với anh ta bằng một giọng khẽ khàng buồn rầu đến nỗi hầu như Tallon không nghe thấy. Có một cái gì đó kỳ lạ trong quan hệ của họ, chắc là có một tình cảm sâu sắc lắm gắn bó họ với nhau. Vẽ xong, anh nhét tờ giấy vào túi áo ngủ của Karl.
- Anh đã bỏ phí một thời gian quý giá, - Hélène liền nói, - tôi không nghĩ là anh lại tỏ ra ...
- Ngốc nghếch như vậy, có phải không? Không cần phải nhắc nhở tôi. Giờ ta đi thôi.
Chiếc xe là một cỗ máy tuyệt vời. Nó lướt đi không một tiếng động, không va chạm, và chạy rất nhanh. Như Tallon đã nhận xét, nó là một sản phẩm nhập khẩu, rất đắt, gần như là một nguyên mẫu duy nhất. Động cơ của nó có một thành phần phản trọng lực, thành phần này, thay vì đẩy chiếc xe, nó cho phép chiếc xe rơi về phía trước. Các con tàu vũ trụ đều sử dụng loại động cơ này trong giai đoạn cất cánh ban đầu. Nhưng vì người ta thấy khó có thể áp dụng nó trong một khoảng không chật hẹp, cho nên ít khi nó được gắn cho các loại máy móc khác. Ngay cả máy bay cũng chưa có cái kỹ thuật hoàn thiện tối tân đó. Cho nên chiếc xe này hẳn là rất đắt. Hélène Juste lái xe với một sự thành thạo đáng kinh ngạc. Nàng lái xe vượt qua cánh cổng sắt mà nàng vẫn để mở từ lúc nàng tới đây. Sau khi ra tới đường cái, chiếc xe tăng tốc làm cho Tallon lún sâu trên ghế.
Khi xe rẽ vòng theo một cua đường dài mà không giảm tốc độ để ra xa lộ, Tallon giữ con Seymour cho nó nhìn về phía sau. Con chó hơi bị cận thị, nhưng qua con mắt của nó, hình như anh vẫn nhận ra những vệt đen không ngừng lên xuống trên bầu trời ở phía tây, và chúng di chuyển theo đúng kiểu của máy bay trực thăng.
- Mở rađiô đi, - anh nói, - tôi muốn biết bây giờ người ta đang gán cho tôi những tội gì.
Họ nghe thấy rađiô đang phát chương trình âm nhạc trong khoảng nửa giờ, sau đó nó bị ngắt quãng bằng một bản tin chớp nhoáng. Tallon huýt sáo.
- Thế là không phải đợi lâu! Hãy xem những nỗi kinh hoàng tôi đã gieo rắc kể từ khi tôi xuất hiện trong công chúng!
Đến khi nghe tin tức, Tallon nhanh chóng cảm thấy ngượng ngùng vì đã háo hức tỏ ra mình là cái rốn của vũ trụ đến như vậy. Tên anh không một lần được nhắc đến trong bản tin!
Người ta chỉ thông báo rằng Caldwell Dubois, Tổng thống Trái Đất, và Quan Điều tiết Thế tục, nhân danh hành tinh Emm Luther, đã đồng thời triệu hồi đại diện ngoại giao của họ về, tiếp theo sau sự cắt đứt các cuộc thương lượng ở Achab về việc phân chia lãnh thổ mới.
Mặc dù vẫn chưa chính thức, nhưng chiến tranh đang sắp sửa bùng nổ giữa hai hành tinh.