Ike sẵn sàng dẫn đường cho anh, nhưng anh ta đòi anh một trăm giờ.
Dù sao con số một trăm cũng làm cho Tallon ngạc nhiên. Trong thời gian hai năm qua sống trên hành tinh Emm Luther, anh đã có thời gian để quen với “nền dân chủ thuế khóa” táo bạo do chính phủ hành tinh đặt ra sau khi nó lên nắm quyền vào năm 2168. Dưới hình thức ban đầu của nó, và là hình thức thuần khiết nhất, nền dân chủ này đòi hỏi là đối với một giờ lao động, thuộc bất cứ ngành nghề gì, người lao động phải được trả công “một giờ”. “Giờ” là đơn vị tiền tệ của hành tinh Emm Luther, và, cũng giống như đồng hồ trên hành tinh này, nó được chia thành một trăm phút. Đồng tiền nhỏ nhất là “một phần tư phút”, tức là hai mươi lăm giây.
Sau khi cuộc khởi nghĩa dẫn đến chấm dứt, quyền ủy trị của Trái Đất lắng dịu xuống, Quan Điều tiết Thế tục cho rằng cần phải sửa đổi đáng kể hệ thống tiền lương. Người ta bổ sung cho đạo luật một số điều khoản căn cứ vào một số yếu tố. Chẳng hạn các điều khoản này cho phép trả tiền hơn một giờ đối với một giờ lao động cho bất cứ ai có đóng góp hơn so với những người khác cho sự phát triển của nền kinh tế bằng cách tự bồi dưỡng tay nghề của mình. Nhưng không một công dân nào được trả công hơn ba giờ cho một giờ lao động, điều này giải thích tại sao trên hành tinh Emm Luther rất hiếm có các xí nghiệp tư nhân lớn. Chính vì, như Quan Điều tiết đã dự liệu, người ta ít có khả năng làm giàu.
Để được trả công ba giờ cho một giờ lao động, người ta phải có năng lực nghề nghiệp cao, và người ta phải sử dụng chúng trong nghề của mình để phục vụ quốc gia. Ấy vậy mà, theo sự nhẩm tính nhanh của Tallon, một kẻ ăn xin lười biếng có tên là Ike này lại dám đòi mười giờ tiền công cho một giờ lao động.
- Anh nên biết rằng như thế là phi đạo đức, - anh vừa nói với Ike vừa tự hỏi không biết mình có đủ tiền không. Anh đã quên không đếm bó tiền ăn cắp được ở quán Con mèo Ba Tư .
- Nhưng có lẽ còn phi đạo đức hơn nếu tôi lấy “xìn” của anh trong khi anh ngủ rồi chuồn luôn.
- Vậy là anh đã lục túi đồ của tôi hả? Thế thì anh biết rõ hơn tôi là tôi có những gì. Anh thử nói tôi xem nào.
- Anh có khoảng chín mươi giờ, - Ike vừa nói vừa cố tỏ ra ngượng ngùng.
- Vậy mà anh đòi một trăm?
- Anh còn có chiếc đài.
Tallon bật cười. Dù sao anh cũng gặp may. Anh đang nằm đây, trong cảnh mù lòa, với vết thương ở bả vai làm anh đau đớn mỗi khi cử động. Đáng ra bốn tên du đãng này có thể lấy cắp mọi thứ của anh vào ban đêm. Thậm chí anh còn ngạc nhiên là họ sẵn sàng làm một cái gì đó để đổi lấy tiền.
- Tại sao anh giúp tôi? Anh có biết tôi là ai không?
- Tất cả những gì tôi biết về anh, anh bạn ạ, là những điều mà giọng nói của anh đã cho tôi biết. Cũng giống như bốn chúng tôi đây, anh là người Trái Đất. Emm Luther là một hành tinh dễ chịu cho đến khi một nhóm mấy tên đạo đức giả quyết định sử dụng kinh thánh để chiếm chính quyền. Sau đó, một con người lương thiện đã không thể kiếm được một đồng lương tử tế cho một ngày lao động lương thiện.
- Khi ấy anh đang làm nghề gì?
- Tôi đã không bao giờ có thể làm việc được nữa, anh bạn ạ, vì lý do sức khỏe. Nhưng nói cho cùng thì như thế lại tốt hơn. Nếu mà tôi có kiếm được một việc làm thì chắc là bọn họ cũng sẽ không trả công cho tôi xứng đáng như ở dưới Trái Đất, có đúng không? Còn Denver, anh ấy bán những mẩu chân thánh giá.
- Cho đến khi họ đóng cửa xưởng của anh ta có phải không? - Tallon sốt ruột hỏi. - Khi nào anh có thể dẫn tôi đến lãnh địa nhà ông Juste?
- Chúng ta phải náu mình ở đây hết ban ngày. Đêm xuống chúng ta sẽ vượt tường ra ngoài. Sau đó chỉ còn việc cuốc bộ. Tất nhiên chúng ta không thể đi dạo ngoài đại lộ, nhưng dù sao chúng ta cũng phải tới được chỗ đó trước lúc rạng đông.
Trước rạng đông, - Tallon nghĩ. - Hoặc là trước khi màn đêm vĩnh viễn buông xuống đối với anh, nếu như anh không thể giành giật được chiếc máy nhìn của cái gã Juste kia. Anh tự hỏi không biết người đàn ông này là cha hay là anh trai của Hélène.
- Đồng ý. Anh có thể lấy tiền của tôi.
- Cảm ơn anh bạn, việc ấy tôi đã làm rồi.
Theo yêu cầu của Tallon, Ike sẽ để cho anh đi bộ đêm nay mà không dùng đến máy nhìn. Anh muốn để dành những giây phút cuối cùng có thể nhìn được để đương đầu với những gì đang đợi anh ở nhà ông Juste. Chỉ có Ike và Denver hộ tống anh, mỗi người cầm một tay anh.
Trong khi hai anh chàng dẫn đường giúp anh lách qua một cửa mở ẩn giấu dưới đám dây leo rồi dẫn anh bước đi trên những đường phố vắng, Tallon tự hỏi làm sao mà cái hạng người như hai kẻ đây lại có thể sống sót được qua hàng bao thế kỷ mà không thay đổi. Thậm chí những tiến bộ của văn minh có vẻ như không đụng đến họ. Họ sống và chết theo kiểu của những kẻ du đãng từ thời xa xưa. Nếu loài người còn tồn tại một triệu năm nữa thì có lẽ người ta vẫn có thể tìm thấy cho đến cùng những kẻ như hai gã đàn ông này.
- À này, các anh sẽ làm gì với số tiền ấy? Hay là các anh vẫn chưa nghĩ đến?
- Tất nhiên chúng tôi sẽ mua cái gì để ăn, - Ike ngạc nhiên đáp.
- Thế đến khi các anh tiêu hết tiền?
- Ồi dào, thì chúng tôi sẽ lại xoay xở.
- Mà vẫn không làm việc ư? Tìm một việc làm không dễ sống hơn ư?
- Tất nhiên là dễ sống hơn nhiều, thưa anh bạn. Nhưng điều đó sẽ trái với những nguyên tắc của tôi.
-Những nguyên tắc của anh? - Tallon cười hỏi.
- Tất nhiên. Ở đây việc người ta không trả lương tử tế cho anh không còn là chuyện lạ lùng nữa. Và cái hệ thống tồi tệ của họ chẳng làm được điều gì cả.
- Tại sao? Tôi thấy nó có vẻ hợp lý.
- Anh làm tôi ngạc nhiên đấy, anh bạn ạ. Cái câu chuyện về việc chú ý đến những yếu tố cá nhân nổi tiếng không phải là một ý tưởng xấu. Nhưng mà họ đã áp dụng ngược lại.
- Tại sao lại thế? - Tallon lại hỏi vì anh muốn biết liệu Ike có bày tỏ một ý kiến chân thật hay là anh ta nói đùa.
- Tôi sẽ giải thích cho anh, - Ike nói rất nghiêm túc. - Vả lại sự việc giống y như ở dưới Trái Đất. Chúng ta hãy lấy trường hợp một bác sĩ phẫu thuật làm ví dụ. Anh chàng này muốn hành nghề riêng, anh ta không quan tâm tới bất cứ điều gì trên đời. Anh ta tự bồi dưỡng tất cả. Anh ta trở thành người có ích cho quốc gia, và anh ta kiếm được nhiều hơn gấp mười hoặc hai mươi lần so với một công dân tội nghiệp buộc phải làm một việc mà anh ta căm ghét. Thật không công bằng khi một người như Tổng thống Trái Đất - chính xác ông ta tên là gì nhỉ?
- Caldwell Dubois.
- Tốt, ông ta thích làm Tổng thống như thế. Vậy là, tại sao người ta lại phải cho ông ta nhiều tiền hơn đến thế so với một kẻ phải đứng trước một chiếc máy anh ta căm ghét mà không có cơ hội lớn để tự bồi dưỡng và do đó được trở thành người có ích hơn? Không, thưa anh bạn, đáng ra hàng năm người ta phải tiến hành một kiểu như là sát hạch tâm lý đối với tất cả những người lao động. Khi cuộc sát hạch cho thấy rằng một kẻ nào đó bắt đầu thích công việc của mình thì ta phải giảm tiền lương của anh ta. Như thế thì sẽ có thêm tiền để trả cho người ghét công việc của mình thêm một chút so với năm trước.
- Tôi sẽ chuyển những ý kiến đề xuất tuyệt vời này cho ngài Caldwell Dubois khi tôi gặp ông ta vào lần sau.
- Chúng ta đang được đi dạo với một nhân vật nổi tiếng, - Denver, từ nãy vẫn câm lặng, bây giờ liền lên tiếng. - Anh ta sắp được uống rượu xêret với gia đình ông Juste và rồi sau đó sẽ đi ăn tối với Tổng thống Trái Đất.
- Nhân tiện nói đến các nguyên tắc, - Tallon liền hỏi Ike, - liệu các nguyên tắc của anh có cho phép anh cho tôi xin lại một ít tiền để tôi mua một chiếc vé tàu hỏa không? Tôi còn phải đi khá xa nữa.
- Rất tiếc, anh bạn ạ. Nguyên tắc là nguyên tắc, còn tiền là tiền.
- Tôi cũng đoán là như vậy.
Vừa nói chuyện Tallon vừa bước đi trong bóng tối. Anh để mặc cho họ đẩy mình một cách không chút nể nang vào một khu vườn hoặc vào một vòm cửa tối mỗi khi có một chiếc ôtô chạy qua. Hai người đàn ông này cho là chuyện rất bình thường khi thấy anh không muốn để người ta nhìn thấy. Họ đã dẫn anh tới tận lãnh địa của nhà ông Juste mà không gặp sự cố gì.
Tallon tự hỏi nói cho cùng thì liệu họ có không biết tung tích của anh không, bất chấp những điều mà ngay từ đầu Ike đã khẳng định.
- Đến rồi đây, thưa anh bạn. Chúng ta đang đứng trước cổng chính. Chưa đầy một tiếng đồng hồ nữa trời sẽ sáng. Đừng có thử vào trước lúc bình minh, lũ chó không dễ tính đâu.
- Cảm ơn là anh đã báo cho tôi biết trước, anh Ike ạ.
Tallon trèo qua hàng rào song sắt bằng cách bám vào những thanh thép to. Anh thả mình rơi xuống đất vào bên trong vườn. Trong ánh mờ nhạt của cảnh rạng sáng, anh nhìn thấy mình qua con mắt của con Seymour khi ấy đã lẻn được vào trong vườn và đang kiên nhẫn đợi anh.
Chiếc máy nhìn được nghỉ ngơi một ngày rưỡi vẫn chỉ cho anh một hình ảnh mờ nhạt, mặc dù anh đã tăng hết công suất. Chỉ vài phút nữa thôi là nó sẽ chẳng còn giúp gì cho anh được nữa.
- Lại đây, anh bạn, - anh thì thầm gọi con Seymour.
Con chó nhảy lên tay anh, làm cho thế giới trước mặt anh quay cuồng một lát. Nhưng anh đã quen với hiện tượng mất phương hướng thỉnh thoảng lại không thể không xảy ra như thế này rồi, bởi vì đôi mắt của anh là đôi mắt có bốn chân, có một chiếc đuôi và mang bộ óc của một con chó săn. Trước đây chưa bao giờ anh quan tâm nhiều đến súc vật, nhưng bây giờ anh có một tình cảm rất sâu sắc đối với con Seymour.
Vừa ôm con chó vừa cầm khẩu súng ngắn trên tay, anh thận trọng tiến bước trên lối đi rải sỏi chạy lượn quanh giữa các bồn đất trồng những loài cây nhỡ. Gần như ngay lập tức anh không còn nhìn thấy hàng rào song sắt của lối vào nữa. Anh đang có mặt dưới những tán lá cây rậm rạp buông cành che kín làm thành một lối đi như một con đường hầm.
Lối đi rải sỏi lượn vòng giữa các bồn đất rồi dẫn tới một khuôn viên ngập trong sương mù. Trên thảm cỏ vẫn còn có nhiều cây, nhưng Tallon có thể nhìn thấy một tòa nhà thấp dài nằm trên đỉnh một gò đất nhỏ. Anh còn phải đi qua nhiều bồn đất nối tiếp nhau mới tới tòa nhà.
Chính lúc ấy anh nghe thấy tiếng chó sủa, như thể chúng phẫn nộ trước sự có mặt của anh tại nơi này. Tiếng chó sủa dữ dội được nối tiếp bởi tiếng cành cây gãy. Chắc là chúng đang chạy đi tìm kẻ đột nhập. Căn cứ vào tiếng động mà chúng gây ra thì chúng phải là những con vật khổng lồ. Anh vẫn chưa nhìn thấy chúng, nhưng chúng có vẻ như đang chạy rất nhanh.
Anh bỗng quay ngoắt lại, giống như một người mắt sáng ngoái đầu. Anh sẽ chẳng được gì nếu muốn chạy trốn lánh vào bụi rậm. Tòa nhà vẫn còn ở cách xa bốn trăm mét. Và anh sẽ phải lần bước được tới đó bằng bất cứ giá nào. Xung quanh chỗ anh đứng có mấy cái cây lớn có ba bốn cành cong to cách mặt đất không xa. Tallon chạy lại chỗ cái cây gần nhất rồi chật vật leo lên ẩn mình giữa hai cành cây.
Lũ chó - có ba con màu xám - hiện ra ở phía bên trái anh, chúng chạy phạt ngang đám cây cối.
Trên Trái Đất, tổ tiên của chúng chắc phải là những con chó sói. Nhưng trên hành tinh mới này, một sự đột biến đã làm cho chúng trụi hết lông, làm cho chúng có một chiếc đầu bẹt khổng lồ cúi sát đất. Chúng càng sủa vang hơn khi nhìn thấy Tallon.
Tallon giơ súng lên, nhưng đúng lúc đó con Seymour giẫy giụa trên tay anh. Nó đã nhìn thấy những con chó to đang nhảy dựng lên. Trước khi Tallon kịp giữ nó thì con chó săn nhỏ bé đã rơi xuống đất. Con vật hoảng hốt sủa ăng ẳng rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy về phía cổng sắt. Tallon kêu lên tuyệt vọng khi, trong một góc tầm mắt của con Seymour, anh nhìn thấy một cái bóng màu xám tách ra khỏi hai cái bóng kia để chạy tới chắn đường con Seymour.
Sau đó anh buộc phải nghĩ tới tình cảnh của mình, bởi vì anh đã trở thành một con mồi dễ săn của ba con thú khổng lồ kia một khi anh không còn con mắt của con Seymour nữa.
Anh chỉnh máy để bắt một nguồn sóng thị giác ở gần mình, và anh thấy mình mượn được mắt của con chó thứ nhất. Quang cảnh hiện ra gần như thể anh đang xem một bộ phim được quay bởi một người quay phim ngồi ở phía trước một chiếc máy bay phản lực bay thấp. Anh có cảm giác như mình đang lao đi như một mũi tên. Anh nhìn thấy mặt đất lướt nhanh dưới chân anh. Những khóm cỏ cao xuất hiện, trông giống như những vạt đồi, bị lướt qua dễ dàng như thể chúng là những đám mây xanh. Và trước mắt anh là một người đàn ông có bộ mặt xanh xao tuyệt vọng - đó chính là anh - đang bám vào một cành cây, và, theo những cú nhảy của con chó, trông anh có vẻ như đang đu đưa nhè nhẹ.
Tallon lấy sức nâng khẩu súng lên rồi cử động cánh tay cho đến khi, nhìn từ con mắt của con vật đang chạy hết tốc độ, anh nhìn thấy miệng nòng súng làm thành một vòng tròn đen hoàn hảo với báng súng ở ngay phía sau. Thật đơn giản, - anh dữ tợn tự nhủ, - ta chỉ cần thử bắn vào giữa hai con mắt. Anh bóp cò, hài lòng khi cảm thấy khẩu súng giật mạnh thật bất ngờ. Nhưng, trừ một cảm giác rùng mình, phát súng không hề có tác động gì đến cái hình ảnh của anh vẫn đang hiện ra ngày một lớn mà anh nhận được qua mắt con chó.
Anh lại bắn thêm một phát nữa. Lần này tiếng súng nổ được nối tiếp bởi một tiếng sủa đau đớn và ngạc nhiên. Anh nhìn thấy hình ảnh một bầu trời và một khuôn viên đang quay cuồng điên loạn. Sau đó là một đám rễ cây và bụi cỏ lớn, rồi chúng nhanh chóng biến mất. Chỉ còn lại bóng đen.
Với cảm giác vẫn còn bị rung động bởi cú sốc trước cái chết của con vật, Tallon chỉnh máy để bắt mắt của con chó khác. Anh lại nhìn thấy mình vẫn ở trên cành cây, nhưng gần hơn nhiều, và từ phía sau .
Anh khó nhọc quay người trong khoảng không chật hẹp giữa hai cành cây rồi bóp cò theo bản năng, và ngay tức khắc được đền bù bằng cảnh mù lòa. Như thế là anh đã giết được cả con chó thứ hai. Kinh ngạc bởi sự chính xác của khẩu súng ngắn, anh đưa ngón tay sờ nòng súng, và anh phát hiện ra rằng miệng súng, thay vì có một vòng tròn như thường lệ, anh thấy có sáu cái miệng nhỏ. Có vẻ như Amanda Weisner là người vô cùng thận trọng khi cô ả chọn một phương tiện tự vệ như thế này. Bởi vì khẩu súng bắn ra sáu viên đạn cùng một lúc, một viên ở giữa và năm viên ở năm nòng hơi chĩa ra xung quanh. Với cự ly sát gần, khẩu súng mạ vàng nhỏ bé này có thể bắn nát xác một con người. Còn nếu bắn từ xa, khẩu súng bỏ túi của ả có thể dẹp tan một cuộc nổi loạn nhỏ.
Trong cảnh im ắng hiện giờ đã được tái lập, Tallon ấn nút bấm số một - nút bấm dành cho con Seymour - nhưng vẫn chỉ thấy bóng tối. Vẻ đau khổ, anh tìm kiếm một nguồn sóng thị giác khác và bắt được mắt của con chó thứ ba. Nó đang thong thả bước đi trong đám cây bụi. Cái mõm của nó, xuất hiện ở phía dưới hình ảnh mờ nhạt, có một vết màu đỏ.
Với tấm lòng sục sôi giận dữ, và giờ đây đã tự tin vào vũ khí của mình, Tallon liền tụt xuống đất rồi ồn ã bước đi mà không thèm phải tỏ ra thận trọng nữa. Anh nhặt bọc đồ rồi bước theo lối mòn leo qua gò đất tiến thẳng về phía ngôi nhà.
Với chiếc máy vẫn được chỉnh để bắt sóng mắt của con chó cuối cùng, anh hoàn toàn không nhìn thấy bước đi của chính mình, anh vừa đi vừa giơ tay ra phía trước dò đường để khỏi va vào cây. Anh có thể lấy máy chiếu sonar ra để sử dụng, nhưng anh nghĩ chẳng mấy chốc anh sẽ lại được nhìn thấy mình bằng con mắt của con chó thứ ba. Anh đã không lầm. Con vật bất ngờ lao ra khỏi bụi rậm và anh nhìn thấy một hình ảnh mờ nhạt của chính mình đang khó nhọc cất bước về phía ngôi nhà. Một lần nữa, với những bước nhảy của con chó, mặt đất như đang lướt nhanh dưới chân anh.
Anh đợi cho đến khi cả tấm lưng mình hiện ra trong tầm nhìn mới quay người lại. Khẩu súng rung lên trong tay anh khi anh bóp cò. Bóng tối lại ập đến. Ta đã làm điều này vì chú mày đây, Seymour ạ, - anh tự nhủ. - Mày xứng đáng được hưởng điều đó.
Nhưng một vấn đề khác đặt ra: làm sao anh vào được nhà nếu không có sự trợ giúp của con Seymour?
Ike đã cho anh biết rằng Karl Juste sống một mình trong ngôi nhà lớn. Như vậy là anh sẽ chỉ phải chiến đấu với một mình ông ta. Không ai có thể bất ngờ tấn công anh. Nhưng anh không còn nhìn thấy được gì nữa, và vết thương ở bả vai mà anh không thể chăm sóc được đang làm cho anh đau đớn mỗi khi cử động. Ngoài ra, tiếng súng nổ cùng tiếng chó sủa chắc chắn đã báo động cho Karl Juste. Và vì ông ta đang sử dụng chiếc máy nhìn thứ hai, nên chắc là ông ta phải có những con vật khác ở quanh mình.
Tallon lại chỉnh máy để tìm một nguồn sóng thị giác khác nhưng vẫn chẳng nhìn thấy gì. Thế là anh lấy máy chiếu sonar ra rồi bước nhanh về phía ngôi nhà. Thời gian vẫn chưa quá năm, sáu phút kể từ lúc anh trèo cổng sắt vào vườn.
Khi anh tiến tới gần ngôi nhà thì anh bắt đầu nhìn thấy mấy hình ảnh mờ tối thoáng qua. Một hình bóng duy nhất có thể nhận ra được là cái hình chữ nhật khá sáng rõ, đó là một chiếc cửa sổ nhìn từ bên trong.
Trong nhà trời tối - trừ phi cảnh tối tăm này cho thấy rằng chiếc máy của anh sắp sửa ngừng hoạt động.
Khi đến gần ngôi biệt thự thì anh phân biệt được các chi tiết khác. Anh nhìn thấy một căn phòng ngủ xa hoa, từ một góc nhìn có vẻ như ở khá cao trên một bức tường. Khi anh đang cố đoán xem cái con vật có cái nhìn khác thường ấy là loài vật gì thì một góc khác của căn phòng trở nên khá rõ nét.
Một người đàn ông râu xồm có xương cốt to khỏe ngồi cúi đầu trên giường như thể đang chăm chú lắng nghe. Anh ta đeo một chiếc kính to.
Tiếng kêu chói tai của máy chiếu sonar báo hiệu cho Tallon biết rằng suýt nữa thì anh va phải một bức tường. Anh lùi lại rồi vừa đi về phía tay trái vừa sờ soạng để tìm một cánh cửa.
Trong phòng ngủ, người đàn ông đứng dậy lấy trong ngăn kéo tủ ra một vật giống như một khẩu súng ngắn. Lúc này Tallon sờ thấy một chỗ gia cố trên bức tường. Một chiếc cửa sổ. Anh quăng bọc đồ vào cửa kính. Nhưng tấm kính rắn chắc làm cho bọc đồ văng trở lại đập vào giữa mặt anh. Anh lùi lại vài bước rồi giơ súng bắn vỡ toang cửa kính.
Trong khi anh đang vừa chui vào nhà qua lối cửa vỡ vừa cố gắng giữ không để cho người bị sây sát, thì hình ảnh căn phòng ngủ bỗng chao đảo một cách quen thuộc. Con vật mà anh mượn mắt chỉ có thể là một con chim. Có thể là một con chim cắt. Và nó vừa bay tới đậu lên vai chủ nó. Tallon nhìn thấy cửa phòng hiện to dần lên trong tầm nhìn. Tất cả vẫn rất mờ nhạt, nhưng anh hiểu rằng Karl Juste đang bắt đầu đi tìm kẻ đột nhập.
Quên hết mọi thận trọng, Tallon vừa chạy qua căn phòng mà anh vừa bước vào vừa tự hỏi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với anh trong cuộc chiến đấu khác thường đang đợi anh. Hai người đàn ông cùng nhìn bằng con mắt của một sinh vật thứ ba, như vậy mỗi người đều nhìn thấy chính xác những gì người kia đang nhìn thấy.
Nhưng Juste có hai lợi thế: anh ta không hề bị mất phương hướng, vì mắt anh ta ở ngay trên vai anh, và mặt khác chiếc máy của anh là máy tốt.
Liệu có thể tránh được cuộc đụng độ không? - Tallon tự hỏi. - Nếu anh giải thích tình cảnh của anh cho Juste, nếu anh cho anh ta biết anh là ai, lý do tại sao anh có mặt ở đây, thì liệu họ có thể thỏa thuận được với nhau không?
Anh tìm thấy một cánh cửa khi sờ soạng dọc theo bức tường. Anh vặn quả đấm cửa. Đúng lúc đó từ góc nhìn trên chiếu nghỉ tầng lầu anh nhìn thấy một cánh cửa ra vào lớn. Hai bên có những cánh cửa thông phòng. Như vậy là Juste đã ra khỏi phòng và đang đợi xem kẻ đột nhập sẽ làm gì.
Tallon mở cửa. Đúng lúc đó anh cũng nhìn thấy một cánh cửa phòng hé mở ở cạnh cửa ra vào - đó chính là cánh cửa mà anh đang định mở. Như mọi lần, anh vẫn cảm thấy lúng túng một cách kỳ lạ bởi cái cảm giác thấy mình có mặt ở hai nơi cùng một lúc.
- Anh Juste, - anh gọi to, - đừng bắn, chúng ta hãy bình tĩnh. Tôi là Sam Tallon. Chính tôi là người đã phát minh ra chiếc máy mà anh đang đeo. Tôi muốn nói chuyện với anh.
Một lát im lặng kéo dài.
- Tallon ư? Anh làm gì ở đây?
- Tôi có thể giải thích tất cả cho anh rõ. Hãy để cho tôi có thời gian nói chuyện. Tôi không phải là kẻ thù của anh đâu.
- Đồng ý. Anh hãy ra khỏi phòng đi.
Tallon mở rộng cánh cửa và khi ấy anh nhìn thấy người kia đang ngắm vào nòng một khẩu súng ngắn to nặng ánh màu thép xanh.
- Tôi nghĩ là chúng ta đã thỏa thuận không làm điều gì dại dột, - anh la to. - Tôi cũng có chiếc máy của tôi, anh Juste. Tôi cũng bắt được mắt con chim của anh. Tôi đang nhìn vào đường ngắm khẩu súng anh đang cầm trên tay.
Anh vừa hiểu ra rằng anh có một chút lợi thế so với đối thủ của anh: người đang mang đôi mắt không thể làm gì khác được ngoài việc phải truyền cho địch thủ của mình những thông tin chiến thuật.
- Được rồi, Tallon, tôi đặt súng xuống đây. Tôi đang lùi ra xa. Anh cũng hãy đặt súng của anh xuống và chúng ta có thể nói chuyện.
- Tốt lắm.
Tallon đặt súng xuống rồi bước ra tiền sảnh. Trong hình ảnh ngày càng mờ nhạt của máy nhìn của anh, anh nhìn thấy mình đang bước qua ngưỡng cửa. Anh cảm thấy lúng túng. Không phải vì anh nghi ngờ Juste muốn lừa anh, mà bởi vì anh biết chắc chắn là chính anh sẽ phải dùng mẹo lừa anh ta để chiếm đoạt cái mà anh muốn. Lên đến nửa cầu thang anh dừng bước để nghĩ cách lấy chiếc máy mà không phải dùng đến vũ lực.
Chắc là Juste đã ra hiệu cho con chim mà anh không nhận ra. Chỉ có những cảm giác quen thuộc mà anh có được về cảnh một con chim bất ngờ lao vào con mồi mới cứu được anh khi con chim tấn công anh. Nếu không chắc là anh đã bị loại khỏi vòng chiến vì hoàn toàn mất phương hướng. Khi thấy cái hình ảnh mình lớn dần lên, anh vội chạy ngược trở lại phía cửa căn phòng. Nhưng khi ấy con chim đã sà xuống vai anh với tất cả móng vuốt chĩa ra như lên cơn thịnh nộ. Vừa cúi người xuống để che giấu tĩnh mạch cổ, Tallon vừa cố chạy vào trong phòng trong khi anh cảm thấy những chiếc móng vuốt xé da thịt và áo anh như những chiếc lưỡi dao cạo. Anh đóng được cánh cửa và làm cho con chim bị kẹt giữa khung và cánh cửa. Tallon lấy hết sức đè chặt cánh cửa. Có tiếng kêu chói tai. Sau đó anh lại thấy bóng tối bao bọc xung quanh.
Khi ấy anh nhận thấy có một chiếc móng vuốt vẫn cắm sâu vào mu bàn tay phải ngay cạnh những đường gân. Vẫn trong cảnh mù lòa, anh lục lọi túi đồ, tìm được một con dao và cắt chiếc vuốt đi. Một mẩu vuốt vẫn còn ngập sâu trong thịt, nhưng tạm thời anh không thể làm gì được.
Anh thử nhìn quanh, nhưng chiếc máy không cho anh một hình ảnh nào nữa. Anh nhặt súng rồi mở hé cửa.
- Giờ thì anh chẳng còn nhìn thấy gì nữa rồi, anh Juste ạ, - anh kêu lên bằng giọng khàn khàn. - Đáng ra anh phải có hơn một con chim ở trong nhà. Giờ thì có nói chuyện cũng chẳng ích gì. Tôi sẽ lấy lại đôi mắt kia của anh và tiếp tục lên đường.
- Đừng có hòng đến gần tôi, Tallon.
Juste bắn hai phát súng nổ đinh tai về phía tiền sảnh, nhưng viên đạn không trúng đích.
- Đừng phí đạn như thế. Anh không thể nhìn thấy tôi được. Trong khi đó tôi có thể tới được chỗ anh. Tôi vẫn còn một vật mà Hélène Juste đã không thể lấy được. Tôi không cần phải có mắt của người khác.
Tiếng súng lại nổ. Có tiếng kính vỡ. Nhờ máy chiếu sonar, Tallon chạy tới được chân cầu thang, anh loạng choạng leo lên. Anh gặp Juste ở giữa chiếu nghỉ. Và cuộc vật lộn bắt đầu.
Tallon, vì sợ sẽ xảy ra chuyện gì với chiếc máy tốt, nên anh không bỏ phí thời gian. Đối thủ của anh khỏe hơn anh, nặng hơn anh, nhưng không được huấn luyện đánh giáp lá cà như anh. Anh sử dụng các kỹ thuật đã học được ở Trung tâm Tình báo và tỏ ra quyết liệt. Khi cả hai lăn xuống chân cầu thang thì Karl Juste đã ngất xỉu rồi.
Trong lúc ngã, Tallon vẫn không buông đầu đối thủ vì anh muốn bảo vệ chiếc máy. Sau đó anh đổi máy cho anh ta. Anh chỉ còn phải tìm ít tiền và thức ăn. Sau đó anh sẽ khẩn trương lên đường.
Anh thử máy để xem xem nó có bị hỏng trong lúc vật lộn không. Anh ấn vào một nút bấm để tìm một nguồn sóng thị giác, và anh sửng sốt khi bắt được một hình ảnh rõ nét tuyệt vời không chê vào đâu được.
Anh nhìn thấy hình ảnh cận cảnh của một chiếc cửa nặng bằng gỗ đánh bóng đang từ từ mở ra. Rồi một cảnh tượng đông cứng hiện ra: chính anh đang ngồi xổm bên cạnh thi thể của Juste. Anh vẫn còn kịp nhìn thấy bộ mặt nhớn nhác của mình dính đầy máu. Bộ mặt của một người đang rơi vào tình thế tuyệt vọng.
- Mi đấy ư! - một giọng phụ nữ kêu lên. - Mi đã làm gì anh trai ta thế kia?