Cuộc hẹn bình minh

Lượt đọc: 1378 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
tái ngộ

“Ba cũng thấy ngại lắm. Nhưng mà sau lần đi du lịch trăng mật đến giờ, ba mẹ chưa đi du lịch riêng đâu cả. Giờ con cũng lớn rồi ba muốn đưa mẹ đi đâu đó chơi. Chỉ là nhà còn vướng Fuuta nữa.”

“Con biết rồi mà.”

Ba tôi cứ mải nhắc đi nhắc lại lí do đến mức thành nhiều lời. Hẳn ông đang vui lắm. Biết sao được, đúng là ba mẹ tôi chưa từng đi đâu du lịch riêng kể từ sau trăng mật. Tôi vào đại học, ba mẹ cũng chẳng đi đâu với nhau cả. Có lẽ, một khi tôi còn chưa tốt nghiệp đại học, ba mẹ vẫn còn nỗi lo tiền bạc, với lại còn một vướng bận khác lớn hơn khiến mẹ tôi chẳng thể gật đầu. Là do bà thấy thương Fuuta quá. Đúng, chú chó nhà tôi mua về .

Chú chó yêu là quà sinh nhật hồi năm lớp Mười hai của tôi. Trong thời gian tôi vắng nhà sau đó, ba mẹ dồn cả thương yêu vào cậu chàng, nuôi nấng cưng nựng còn hơn cả thằng con ruột tôi đây. Ba mẹ không thể mang theo cậu ta đi du lịch cùng được nên thành ra cũng chẳng muốn đi đâu cả.

Khi nghe ba mẹ kể vậy, tôi đã đề nghị: “Để con trông nom Fuuta cho, ba mẹ đi chơi đi.”

Cũng đúng vào lúc đóng nốt học phí kì cuối ở trường đại học. Đương nhiên, ấy là nếu tôi không bị giữ lại trường năm nữa…

Với lại, tôi cũng cảm thấy có lỗi với ba mẹ. Ba mẹ tôi chẳng hề nói năng gì về chuyện xin việc của tôi. Trong khi ba mẹ bạn bè tôi có nhiều người cằn nhằn suốt về chuyện này, ba mẹ tôi thì từ đầu đến cuối lại chỉ đơn giản, “Hãy cứ làm điều con thích.”

Cả khi tôi chọn theo học đại học ngành giáo dục nhưng lại không có ý định làm giáo viên, hay khi tôi không có ý định nộp hồ sơ dự tuyển vào công ty đi làm, ba cũng chỉ khoanh tay cười nói, “Đời chỉ sống có một lần, cứ chọn con đường mà con mong muốn là được.”

Tối hôm đó, mẹ thì thầm riêng với tôi:

“Ba đặt cả lòng tin vào con đấy. Ba có nói với mẹ là cứ để con tự chọn cuộc sống cho mình bởi con nó có thứ tiềm năng lớn chúng ta không có được. Nếu cứ trói buộc nó vào những quan niệm thông thường của vợ chồng mình, nó sẽ không thể phát triển được.”

Ba mẹ tôi cũng phải dũng cảm lắm mới có thể suy nghĩ như thế giùm tôi. Tôi đương nhiên cũng hiểu ba mẹ lo lắng chừng nào khi thằng con tốt nghiệp đại học lại không chịu đi kiếm một công việc ổn định cho ba mẹ có thể an lòng. Chính do suy nghĩ đó, tôi đã đề nghị về chăm sóc Fuuta.

Vì thế lần về quê này của tôi chỉ đơn thuần là để dắt cậu chó nhà tôi, Fuuta, đi dạo mà thôi. Ba mẹ tôi sẽ đi du lịch một chuyến bốn ngày ba đêm ở Miyazaki. Làng Takachiho, đền Aotori, đền Udo… Mà nói đến tuần trăng mật của ba mẹ tôi, lần đó hai người cũng định đi Miyazaki. Do chẳng thể đi đến tận Miyazaki được, ba đã hứa với mẹ lần sau cả hai sẽ cùng đi tới nơi đó. Từ ngày ấy đến giờ, sau hơn hai mươi lăm năm chồng vợ, lời hứa năm nào đã thành hiện thực. Nhưng mẹ lại không tỏ ra vẻ gì phấn khích như ba tôi, không rõ trong lòng bà nghĩ sao nhỉ?

Ba mẹ tôi không chỉ để lại giấy nhắn ghi chép chi tiết về bữa ăn hay chuyện đưa Fuuta đi dạo, mà còn bắt phải lưu từng cái hẹn giờ ghi nhớ một vào trong điện thoại cho chắc chắn, lại thêm nhắc nhở từng câu từng lời rồi mới chịu đi.

Tôi vừa về đến nhà, còn chưa được một giây thảnh thơi đã vội đi lo bữa ăn cho Fuuta.

“Trước khi cho ăn, phải lần lượt đưa ra loạt hiệu lệnh ‘osuwari - kawari - fuse - omawari’[16]. Cuối cùng, hướng về phía Fuuta giơ tay theo hình khẩu súng ‘păng chíu’ thằng bé sẽ tự động gục xuống nằm im. Sau khi đợi một lúc lâu hãy nói ‘được rồi.’”

Chỉ dẫn cực kì chi tiết. Sau bữa ăn là đến giờ đi dạo. Chỉ dẫn về bữa ăn được viết chi tiết bao nhiêu thì nói tới đi dạo ba mẹ tôi chỉ viết đơn giản ‘đưa đi dạo’. Thường đi dạo ở những đâu, lòng vòng bao chỗ, đưa đi đến giờ nào về. Tôi chịu chẳng biết gì luôn. Thôi cứ đưa ra ngoài. Fuuta sẽ tự biết đường chỉ dẫn cho tôi.

Vừa được ra ngoài, Fuuta liền tùy ý theo nhịp độ riêng của bản thân đi đúng cung đường đi bộ mỗi ngày. Tôi cảm thấy có chút hứng khởi. Fuuta đang chỉ cho tôi thấy những thói quen hàng ngày của ba mẹ mà tôi không hề hay biết. Mỗi khi rẽ qua một góc phố, tôi lại bật lên “Ôi chà, lúc nào cũng đi qua chỗ này hả?”

Với một giọng chẳng rõ có nghe được hay không, bản thân tôi bắt chuyện với Fuuta như vậy. Con đường dọc lối quê hương lẩn khuất đâu đó nhiều kỉ niệm xưa. Nơi này tôi từng có lần cãi lộn với thằng bé Fumi hàng xóm. Hay có lần tôi phải cố nhịn vệ sinh, chạy vội vàng trên đường đi học về, lờ đi cả chiếc đèn đỏ này làm suýt nữa bị ô tô đâm phải. Hay đằng kia có lần tình cờ chạm mặt cô bé từng từ chối mình thời trung học. Thật khó nhớ ra con đường lộ to tướng, mới xây dạo gần đây ngày xưa từng có những gì. Mới chỉ vài ba năm thôi, đã có nhiều thứ ta chẳng thể nào nhớ nổi. Vậy nhưng mà, lại có những thứ dẫu bao năm trôi qua con người vẫn nhớ rất rõ ràng. Tôi đi hoài chẳng biết mệt. Mỗi khi đi qua nhà một đứa bạn thời trung học, tôi lại tự hỏi không rõ chúng nó vẫn còn ở nơi đây hay chăng.

Trong số những ngôi nhà đó, có một nơi là cửa hàng bán thiết bị điện đề biển “Đồ diện gia dụng Okuno”. Đó là nhà cậu bạn thân của tôi hồi trung học, Yoshihiro. Tôi vốn chạy khá nhanh nhưng chỉ riêng cậu ấy là chưa lần nào chạy thắng nổi.

Tôi ngó nghiêng vào bên trong thấy một người trông có vẻ giống ba Yoshihiro đang làm việc nhưng khi ánh mắt người đó tình cờ chạm phải mắt tôi, người đó vội chạy ào về phía tôi, lắc đến rung cả đống ngấn mỡ bụng.

“Dai-chan! Lâu quá không gặp!”

“Ơ… Yoshihiro?”

Cậu ấy đổi khác đến mức tôi chẳng thể thốt nên lời. Thật ra, tôi đã không hề gặp lại Yoshihiro kể từ hồi tốt nghiệp trung học, cũng đã sáu năm rồi. Tôi càng cảm nhận rõ dòng thời gian trôi có thể đổi thay mọi thứ đến mức nào. Giờ, tôi chẳng còn cảm thấy ham so đo thắng thua nếu thi chạy với Yoshihiro của bây giờ nữa. Thời tiểu học và trung học, con gái để ý Yoshihiro nhiều lắm. Lí do là cậu ấy chạy rất nhanh. Thời ấy, những lí do kiểu đó lại là yếu tố vô cùng quan trọng giúp một thằng con trai được ưa thích. Tôi cũng không muốn chịu thua kém nên cố tập chạy cho nhanh. Nhưng kiểu gì tôi cũng không thể thắng nổi Yoshihiro nên chẳng thể được yêu thích như cậu ấy… Sự thực là vậy đấy.

Từ đó đến nay đã mười năm trôi qua, giờ chúng tôi trưởng thành trong một thế giới nơi mà chạy nhanh hay không không còn là lí do để được yêu thích nữa rồi. Vậy nên, giờ tôi có chạy thắng được Yoshihiro cũng chẳng phải là chuyện gì đáng ăn mừng nữa.

“Mày vẫn chẳng thay đổi gì cả!”

Hai đứa tôi vọt miệng nói ra gần như cùng lúc, rồi bật cười. Từ trong nhà, ba Yoshihiro bước ra với thân hình cũng chẳng khác cậu con là mấy.

“Dai-chan, lâu quá không gặp. Nghe ba cháu kể là cháu lên Tokyo học đại học mà.”

“Đúng thế ạ. Chỉ là ba mẹ cháu đi du lịch nên cháu quay về đây chăm sóc cho cậu nhỏ này thôi.”

Tôi trỏ tay vào Fuuta.

“Hô, về chăm chó à? Mà này, chú ôm nó một chút có được không đấy?”

“Được ạ.”

Fuuta là một chú chó ngoan. Người ta ôm thế mà chẳng có phản ứng thái quá gì. Ba Yoshihiro ôm Fuuta vào ngực, ngồi xuống bằng ghế đặt ngay trước cửa hiệu.

Tôi xoa xoa cái bụng bự của Yoshihiro và hỏi, “Trong này chứa thứ gì vậy?”

“Ước mơ đấy, ước mơ.” Yoshihiro bật cười.

“Xưa mày được bao nhiêu đứa con gái thích là thế, giờ thì thua rồi”

Tôi vừa xoa xoa rung rung cái bụng Yoshihiro vừa chọc.

Yoshihiro lấy ra một chiếc di động từ túi quần, giơ màn hình ra trước mắt tôi và nói.

“Đây vẫn thừa độ nổi đó, đồ ngốc.”

Ảnh nền màn hình chờ trên điện thoại cậu ta là bức ảnh cậu ta chụp cùng một cô gái rất xinh và một em bé.

“Ơ, gì đây? Thế này là sao?”

“Vợ và con gái tao đấy. Dễ thương chưa.”

Tôi vẫn còn chưa đứng nổi vào vạch xuất phát của cuộc đời mình, vậy mà thằng bạn cùng lớp năm nào giờ đã có vợ có con.

“Ái, này này, khoan đã.”

Khi tôi nghe thấy giọng nói thảng thốt mà quay đầu ngó sang, ba Yoshihiro đã ngã bật ra rồi. Fuuta bỏ chạy, vẫn còn đeo nguyên dây dắt.

“A, xin lỗi nhé. Nó cuống lên làm chú tuột tay giữ.”

Trước khi ba Yoshihiro kịp nói ra lời, tôi và Yoshihiro đã chạy theo nó rồi. Nhưng cả hai chỉ chạy song song với nhau được ba bước đầu tiên.

“Không cần cố quá. Tao sẽ lại ghé thăm.”

Tôi ngoái lại nói với thằng bạn Yoshihiro đang bị rớt lại đằng sau rồi tôi đuổi theo Fuuta.

“Ừ, tao đợi.”

Lần sau gặp lại Yoshihiro sẽ là lúc nào đây? Thực lòng, tôi cũng chẳng biết nữa. Chắc Yoshihiro cũng vậy thôi. Hai đứa tôi vốn cũng chẳng có dự cảm gì là sẽ gặp lại nhau, chỉ là cả hai cứ tiếp tục sống cuộc đời của mình và trong cuộc đời đó, vì một sự tình cờ nào đó mà gặp gỡ. Kể cả khi cả hai hứa sẽ gặp lại, nhưng lại chẳng hề có ý định gì rõ ràng cho cuộc gặp lại đó.

Vậy nên, chẳng rõ lần sau gặp lại sẽ do sự tình cờ nào nữa. Liệu sự tình cờ đó có làm nảy sinh điều gì trong đời tôi không đây? Vẫn để ngỏ câu trả lời, tôi dồn sức chạy theo dấu Fuuta.

Kiểu gì thì kiểu, tình hình không ổn chút nào. Tôi phải đuổi theo Fuuta đến tận đâu đây. Đúng là vẻ ngoài của tôi chẳng thay đổi là mấy, nhưng từ khi tốt nghiệp phổ thông đến giờ, tôi chẳng tham gia hoạt động thể chất bao giờ. Giờ mới chạy qua hai dãy nhà đã thở hồng hộc rồi. Cứ đà này, tôi chẳng nên tham gia câu lạc bộ nghiên cứu raguko mà phải vào câu lạc bộ thể thao nào đó thôi.

Không có dấu hiệu gì cho thấy Fuuta sẽ dừng lại đợi tôi cả. Có vẻ như ý chí Fuuta đang dẫn dắt nó chạy đến nơi nó muốn. Trong khi ba mẹ tôi đi du lịch vắng nhà, tôi lại để mất Fuuta thì to chuyện mất. Ý nghĩ tồi tệ đó bao phủ đầu óc tôi. Tôi tái nhợt đi. Tôi dốc toàn lực chạy đuổi theo nó.

Đúng lúc đó, một bà cụ từ đâu đã bắt được dây dắt của Fuuta.

Cụ thấy Fuuta đang chạy trước, lại thấy dáng tôi đuổi theo đằng sau nên mới giơ tay ra vuốt ve Fuuta đang chạy gần tới chỗ mình và bắt lấy dây dắt của cậu chàng. Tôi vừa thở hổn hển vừa chạy lại gần chỗ bà cụ.

“Cháu xin lỗi. Cháu cảm ơn bà ạ.”

“Không sao. Có gì đâu. Mồ hôi mồ kê nhễ nhại cả rồi. Chắc cháu đã phải chạy ghê lắm.”

Bà cụ lấy ra từ trong túi đồ ra một lon nước quả, chìa ra trước mặt tôi.

“Uống đi.”

Tôi từ chối nhưng bà cụ không có vẻ gì định thu tay lại. Thành ra, tôi đành nói lời cảm ơn và nhận lấy. Để ý hơn kĩ hơn thì thấy bà cụ lưng đã còng rồi mà lại phải xách túi đồ mới mua to tướng có vẻ nặng trịch thế kia.

“Cháu xách giùm bà nhé?”

Tôi cất lời ngay lập tức. Những lời nói phát ra tự nhiên đến mức bản thân cũng thấy bất ngờ. Bà cụ tủm tỉm cười, chấp thuận.

“Vậy nhờ cháu nhé.”

Nhà bà cũng cách đây không xa. Chiếc lưng đã còng, dường như càng còng hơn.

“Cảm ơn cháu. Cháu đỡ cho bà nhiều quá.”

Bà nói và cười, nụ cười hiền hậu đến ấm lòng. Tôi dường như còn thấy bà nháy mắt nữa, chẳng biết có lầm không.

Khi định ngược lối quay về nhà, Fuuta lại cứ mãi nhìn về hướng ngược lại chẳng chịu nhúc nhích. Tôi nhìn theo hướng nhìn của Fuuta thì thấy cổng lớn vào đền Isono. Càng đi về phía ngôi đền, đồng lúa hai bên như càng trải rộng ra.

“Cũng lâu không ghé qua, hay ta đi viếng mộ nhé.”

Chẳng cần để ai nhắc, những lời vừa thoát ra khỏi miệng tôi, Fuuta vốn bình thường chẳng có phản ứng gì đột nhiên sủa lên một tiếng “gâu” hiếm có. Dường như đó là câu trả lời của cậu chàng. Chúng tôi đi về phía ngôi đền. Bước qua cánh cổng lớn, tôi nhìn thấy duy nhất một chiếc xe đạp màu cam không khóa đang dựng ở đấy.

Tuy bụng thầm nhủ, “cẩn thận kẻo bị trộm mất đấy” nhưng chắc người ta ở quanh đây cũng chẳng quan tâm lắm đến chuyện này. Những gia đình ở quanh khu này thậm chí còn không có thói quen khóa cửa nhà nữa.

Phải đến bốn năm rồi tôi chưa đến đây. Đúng, kể từ ngày hôm ấy. Hàng cây hai bên lối vào đền vẫn rập rạp tươi tốt y như ngày hôm đó, trong giây lát tôi như có cảm giác bản thân đang ngược trở lại dòng thời gian.

[16] Loạt hiệu lệnh bằng hành động được quy ước sẵn dạy thú nuôi nghe lời, trường hợp trong truyện là hiệu lệnh yêu cầu chú chó ngồi đúng cách thức đợi thức ăn.

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của yasushi kitagawa

Truyện bạn đang đọc dở dang