Sau khi viếng mộ xong, tôi quay lại chỗ cây thiêng, tay bận kiểm tra mức pin còn lại trong chiếc máy ảnh trên tay. Tôi bật máy lên. Vẫn còn có thể chụp thêm vài tấm nữa. Tôi muốn chụp lại phong cảnh nhìn được từ điểm này.
Ánh sáng mặt trời luồn lách qua ngợp ngợp cành lá nơi ngôi đền vắng bóng người, địa điểm tôi cực kì yêu thích. Tôi như muốn cắt riêng ra, lưu giữ mãi khoảnh khắc này. Tôi mang ý nghĩ đó, căn góc máy ảnh. Chiếc máy ảnh này hình như không đặt chế độ chụp ảnh luôn mà hiện ra một loạt thông số trên màn hình, tôi đành phải lướt qua phần tìm kiếm.
Sau khi chọn đúng chế độ, đúng vào giây phút tôi định ấn nút chụp thì để ý thấy có ai đó đang đi lên từ phía lối vào đền. Tôi muốn chụp hình ngôi đền lúc không người nên lúc đầu cảm thấy có chút ngại ngần, nhưng lại thấy dáng người dắt chó bước đi theo chiều ngược sáng đó đẹp như lên tranh được vậy, thế là tôi ấn nút chụp hình.
Bức ảnh vừa chụp xong hiện lên màn hình máy ảnh. Tôi kiểm tra bức ảnh, cảm thấy trong lòng mình chợt có chút gì nóng lên. Tôi cũng chẳng rõ lí do là gì nữa. Nhưng trái tim tôi đang đập liên hồi. Tôi dứt mắt khỏi màn hình máy ảnh, nhìn về phía người đang dắt chó thong thả đi về phía mình.
Dáng người đi đó, bầu không khí đó. Không thể sai được Nhưng, tại sao lại ở đây…
Tiếng trống ngực chẳng thể ngừng thôi thúc.
Dai-chan đang dạo bộ về phía này, cậu ấy đã đi đến cây đèn đá ở điểm cuối con đường khi nhìn thấy tôi và chợt thoáng dừng chân. Khi ấy, cậu ấy khoác lên mình một vẻ mặt như thế muốn “ê” lên một tiếng rồi thận trọng tiến lại gần tôi. Gương mặt Dai-chan đang đỏ lên. Có vẻ Dai-chan cũng đang có cùng cảm giác bồn chồn này.
Nghĩ vậy, tôi lại cảm thấy có chút bình tâm. Thường khi thấy kẻ khác còn lo lắng hơn cả bản thân mình, con người ta tự dưng sẽ thấy bình tĩnh hơn hẳn.
“Mình vẫn đang đợi đấy.”
“Ơ… gì… ý cậu là sao?”
“Mình vẫn đang đợi ở đây đấy, mình đã nói thế mà.”
Tôi nói với chút châm chọc, Dai-chan cười vẻ chua chát, dường như cũng chẳng biết nên phản ứng ra sao. Tôi lấy trong túi xách ra thanh sôcôla vừa mua lúc nãy, nhẹ nhàng bóc lớp giấy bao ngoài. Sau đó, vẫn để nguyên bọc giấy bạc, tôi bẻ làm đôi đưa cho Dai-chan.
“Này.”
“Ơ… à, cảm ơn nhé.”
Dai-chan tỏ vẻ ngần ngại nhưng vẫn nhận lấy nó, ngó thanh sôcôla trên tay một lúc lâu rồi nhìn tôi.
“Mình đã định tặng cậu cái này nên đợi mãi đấy. Đợi suốt bốn năm rồi, sôcôla cũng cũ hỏng mất rồi…”
“Không, là, thì… lúc ấy…”
Dai-chan đang bối rối, những lời nói phát ra chẳng sắp xếp được thành lời. Hình như cậu ấy đã chạy đến tận đây hay sao mà mồ hôi chảy đầm đìa.
“Mình đùa đấy. Lâu ngày không gặp cậu rồi, Ifuku. Dạo này khỏe không?”
Tôi muốn chào hỏi chú chó Dai-chan đang dắt đi dạo nên ngồi thụp xuống.
“Dễ thương quá. Tên là gì thế?”
“Hở? À, nó hả? Tên cậu chàng là Fuuta.”
Tôi vuốt ve Fuuta.
Dai-chan vẫn thế, vẫn đứng nguyên đeo gương mặt thất thần như thế không biết nên làm sao cho đúng mà nhìn xuống tôi.
Tôi cảm thấy ánh nhìn mạnh mẽ buốt rát trên đầu. Nhưng mà nên hành xử thế nào đây, tôi cũng đang bối rối y như vậy. Nhắc lại chuyện xưa có vẻ là một chủ kiến hay nhưng sau đó nên nói chuyện gì tiếp theo đây, tôi không biết nữa.
“Mình không nghĩ lại gặp lại Nagamori ở chốn này…”
Dai-chan như muốn phá tan bầu không khí im lặng kì dị giữa hai đứa, những câu từ của cậu ấy đã kết nối được với nhau.
“Nhưng mà… mình vui lắm. Mình cảm thấy dường như số phận vậy. Nên nói thế nào nhỉ, tất cả mọi chuyện xảy ra là để mình gặp được Nagamori vào ngày hôm nay. Những điều xảy ra với bản thân từ trước tới nay đều diễn ra bởi vì nó buộc phải diễn ra… cậu hiểu chứ…”
Tôi khẽ gật đầu.
“Ừ. Mình có cảm giác là mình hiểu được.”
Tôi đứng dậy nhìn thẳng vào Dai-chan.
“Mình cũng có cảm giác như vậy đấy.”
Dai-chan bật cười. Tôi cũng bật cười theo.
“Dai-chan thay đổi rồi.”
“Sao?”
“Cách nói chuyện.”
“À, ừ. Giờ mình ở Tokyo. Với lại, mình cũng trải qua nhiều chuyện.”
“Mình cũng trải qua nhiều chuyện.”
Hai đứa chúng tôi nhìn nhau.
“Đi thôi nào!”
Tôi giơ tay ra cho Dai-chan.
“Đi… đi đâu?”
“Mình cũng không rõ. Nhưng, đi thôi.”
Cuộc đời chúng tôi vừa mới bắt đầu thôi. Chúng tôi còn chưa đứng vào vạch xuất phát đâu. Nhưng có một điều chúng tôi cảm nhận rất rõ. Cuộc đời luôn mang nhiều biến cố hơn bản thân có thể tưởng tượng ra, như một bộ phim truyền hình dài tập.
Ai chẳng mong có được một cuộc đời “nếu được thế này thế kia thì tốt quá” nhưng cuộc sống lại mang tới những điều hoàn toàn khác so với những gì ta trông mong đợi chờ. Bản thân của hiện tại giờ đang bước đi trên một con đường khác hoàn toàn với bản thân mình vài năm trước từng tưởng tượng ra. Nhưng bản thân của tôi ngày xưa chẳng tài nào tính toán ra nổi cuộc hội ngộ diệu kì của ngày hôm nay.
Đúng thế, tương lai mà chúng tôi đang đợi đó mang theo nhiều trải nghiệm, suy nghĩ, cảm xúc và sẽ diệu kì như một cuốn kịch bản phim, diệu kì hơn cả những gì chúng tôi có thể tưởng tượng ra. Tôi thật lòng nghĩ vậy.
Hẳn là Dai-chan đang tươi cười bên cạnh tôi cũng có chung cảm nhận đó.