Cuộc Truy Tìm T.72

Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1688 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG MỘT: BỨC ĐIỆN MẬT MÃ
1

Mùa thu năm 1972.

Trên đường phố Hồng Kông, một đoàn xe kiệu từ từ lăn bánh về

phía bán đảo Cửu Long. Những người kéo xe mặc quần lửng, đội mũ

rộng vành, khom lưng, đầu hơi lao về phía trước. Họ đi chậm chạp như

con trâu kéo cày nặng. Thỉnh thoảng, họ lấy khăn vắt trên vai lau những giọt mồ hôi đọng trên trán và mí mắt. Họ đi thật đều để khỏi phật lòng những ông chủ ngồi trên xe. Đoàn xe dừng lại trước khách sạn Hoa kiều Hồng Kông.

Lâm Trí Mao, sĩ quan Cục tình báo trung ương Mỹ, người Trung Quốc, bước ra khỏi xe. Các nhân viên của y lần lượt bước theo sau. Họ

đi thẳng lên tầng trên cùng của khách sạn. Người phục vụ bấm nút điện. Các cánh cửa sổ từ từ mở rộng. Ánh sáng bên ngoài tràn vào hòa cùng ánh điện, làm gian phòng rực lên một cách kỳ lạ. Đồ đạc trong phòng được bày biện khá đẹp mắt. Các đồ dùng thời cổ của Trung Quốc được bố trí hài hòa bên cạnh những đồ dùng hiện đại kiểu Mỹ.

Lâm Trí Mao đến bên tấm bản đồ Việt Nam to bằng hai chiếc chiếu rộng treo trên tường. Dưới ánh đèn nê-ông, những con sông, cửa biển Việt Nam trở nên rõ nét hơn, và màu xanh của biển cả dường như

cũng tươi tắn hơn, hấp dẫn hơn...

Trên đời này có biết bao người ước ao được như biển cả. Và cũng không ít người đã bị biển cả chôn vùi ước mơ. Ngay từ khi bước lên xe kiệu, Lâm Trí Mao đã hào hứng suy nghĩ về việc chỉ đạo vụ tung người sang Việt Nam hoạt động, thu nhập tin tức, hàng hóa vận chuyển trên tuyến biển, cầu được ước thấy. Cơ quan tình báo trung ương Mỹ gọi y đến họp bàn cách đánh cắp bí mật B.3 của Bộ giao thông vận tải Việt Nam.

Say sưa với khát vọng nên khi đứng trước tấm bản đồ Việt Nam, nhìn thấy màu xanh của biển, y thảng thốt kêu lên: Đây là nơi ta làm nên công trạng! Song nhớ đến vụ một điệp viên của y ở Hải Phòng bị

công an Việt Nam phát hiện và Toà án nhân dân thành phố xử phạt 20

năm tù, Lâm Trí Mao lại cảm thấy buồn và lo lắng. Trong đầu y bỗng

hiện lên cuộc đời một tình báo viên làm thuê đã xế chiều bị cấp trên khinh bạc, đồng đội sát phạt... Y chưa kịp nghĩ số phận mình sẽ ra sao thì tướng Mác Clao đến, Lâm Trí Mao trở về với thực tại.

− Ni hảo! (chào ngài)

− Good morning! (chào ngài).

Sau những lời chào hỏi xã giao, họ bắt đầu thảo luận kế hoạch đánh cắp công trình rà phá thủy lôi (viết tắt là B3) của tiến sĩ Nguyễn Văn Hạnh nhằm phục vụ cho kế hoạch phong tỏa đường biển Việt Nam.

Mác Clao là tướng chỉ huy của Chi cục tình báo trung ương Mỹ ở

châu Á, đại bán doanh đặt tại Yokohama Nhật Bản. Y là tướng đặc trách theo dõi về Việt Nam từ thời Tổng thống Ngô Đình Diệm cho đến đời Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu. Lần này, y được cấp trên chỉ định chỉ huy chiến dịch đánh cắp công trình B.3, chứng tỏ y vẫn được cấp trên tín nhiệm, tài năng của y vẫn chưa đến giai đoạn xế chiều.

Mác Clao đi về phía bản đồ Việt Nam, nhìn ra một lượt rồi kéo cánh cửa lại. Đó là thói quen nghề nghiệp của y mỗi khi nói chuyện với ai hoặc họp ở đâu, cho dù y đã được thông báo chính thức: khách sạn Hoa Kiều là một trong những trụ sở tình báo của Trung Hoa Dân quốc ở Hồng Kông. Y chỉ vào cửa biển Hải Phòng trên tấm bản đồ, nói:

− Chúng tôi đã đệ trình lên Tổng thống kế hoạch đánh phá giao thông nhằm cắt đứt toàn bộ hoạt động trên các tuyến đường Bắc Việt Nam. Tổng thống Giônxơn chấp nhận. Không lực Hoa Kỳ đã phát huy sức mạnh ở chiến trường miền Bắc Việt Nam trong việc đánh phá giao thông vận tải. Cùng với việc ném bom đường ô tô, đường sắt, Mỹ sẽ

ném bom phong tỏa bờ biển của miền Bắc kể cả cảng Hải Phòng.

Tay y vừa di động theo các sông, vừa nói:

− Phong tỏa các đầu mối đường sông, ngã ba sông, cửa sông, phong tỏa Lục Đầu Giang, sông Lèn, đoạn Đào Viên sông Đuống, đoạn Vạn Điểm sông Hồng, cửa Ba Lạt, cảng Bến Thủy, phà sông Gianh.

− Như vậy hàng Liên Xô viện trợ cho Việt Nam chỉ còn cách duy nhất là vận chuyển qua đất Trung Quốc - Lâm Trí Mao hỏi, cắt ngay lời Mác Clao.

− Đúng.

Lâm Trí Mao vẫn ngồi im. Dưới ánh đèn nê- ông, những nếp nhăn trên trán giãn ra làm cho da mặt y căng tròn như vỏ ngoài quả dưa hấu.

“Hàng Liên Xô viện trợ cho Việt Nam chỉ còn cách duy nhất vận chuyển qua đất Trung Quoc” - Lâm Trí Mao nhắc thầm câu nói đó một cách phấn khởi. Như thế, trong thời gian hàng hóa, vũ khí Liên Xô quá cảnh qua Trung Quốc ta có thế phái điệp viên vào lục địa thả sức... Y phấn khởi quay lại phía Mác Clao.

− Nếu Mỹ ném bom phong tỏa bờ biển, sông ngòi Việt Nam, các ngài sẽ yêu cầu chúng tôi làm những gì trong chiến dịch này?

Mác Clao đưa điếu thuốc cháy dở lên rít một hơi dài, rồi tựa lưng vào thành ghế:

− Trước đây, Tổng thống Giônxơn cho ném xuống miền Bắc Việt Nam các loại thủy lôi Meginxki.42 mô-đen 0, mô-đen 1. Phía Việt Nam đã có máy rà phá hiệu nghiệm, làm chúng không còn tác dụng nữa.

Thời gian tới, chúng tôi có ý định ném loại thủy lôi MK.52 mô-đen cải tiến. Nhưng chưa rõ Việt Nam có loại phương tiện nào rà phá được không? Cho đến giờ, chưa có tin chính xác. Chỉ có T.72 của chúng ta từ Việt Nam báo về cho biết, tiến sĩ Nguyễn Văn Hạnh thuộc Bộ Giao thông vận tải đang chủ trì để tài chế tạo con tàu rà phá thủy lôi của Mỹ. Nhưng công trình đó đã nghiên cứu đến đâu, con tàu đó có tính năng, tác dụng đến mức độ nào vẫn đang là một câu hỏi - Mác Clao thấp giọng - Ném bom phong tỏa mà Việt Nam lại phá được thì có khác nào làm một việc thừa vô ích cho nên Tổng thống chưa quyết định ném loại thủy lôi nào. Chúng tôi biết, vợ tiến sĩ, cô kỹ sư Tô Quyên, là người chúng ta có khả năng tiếp cận. Hy vọng các ngài có nhiều cơ sở xã hội ở Việt Nam sẽ giúp chúng tôi tiếp xúc với Tô Quyên, qua đó tiếp cận gần hơn với B.3.

Trong một chuyến tiến sĩ Hạnh đi tham quan nước ngoài Lâm Trí Mao có dịp tiếp xúc với Hạnh. Với con mắt nghê nghiệp, y đã ghi tên anh vào hồ sơ, biết đâu có lúc sẽ cần tới. Bây giờ nghe Mác Clao nhắc tới tên Hạnh, Lâm Trí Mao cảm thấy như được “thần tài phù trợ”, cho rằng may mắn đó chỉ dành riêng cho y. Y hào hứng cho rằng cơ làm ăn đã đến, đồng đôla sẽ “đội nón” vào nhà mình, y liền quay lại nói với Mác Clao:

− Tôi đã nghiên cứu về vợ chồng tiến sĩ Hạnh - Lâm Trí Mao châm điếu thuốc rồi nhìn Mác Clao một cách kênh kiệu.

− Ngài biết vợ chồng anh ta trong trường hợp nào? Mác Clao hỏi.

− Khi tiến sĩ Hạnh đi tham quan nước ngoài. Còn các ông?

− Mới năm trước, khi anh ta đi họp Hội nghị vật lý màng mỏng từ

tính quốc tế.

Khi nhà khoa học nghiên cứu một công trình nào đó có lợi cho cuộc chiến tranh và công cuộc xây dựng đất nước thì công trình đó sẽ

trở thành mục tiêu đánh cắp của các tổ chức gián diệp, tình báo nước ngoài.

− Công việc đánh cắp B.3 thật khó khăn - Mác Clao nói một cách dè dặt - chúng tôi không thể chỉ hy vọng vào những tình báo viên thiên tài nhưng đơn độc đang nằm ở Việt Nam - Y tìm từ ngữ đề cao Lâm Trí Mao - cơ bản phải dựa vào màng lưới rộng khắp, có cơ sở

vững chắc trong xã hội. Bây giờ tôi hiểu đầy đủ giá trị đội ngũ người Hoa của ông. Hay nói cách khác, không tổ chức tình báo nào trên thế

giới có điều kiện xây dựng cơ sở, cài cắm tay chân tốt như các ông. Tin rằng, sự hiểu biết của người Hoa về Việt Nam, sự gắn bó lâu đời giữa hai dân tộc Việt - Hoa sẽ là điều kiện tốt để người của ông tiếp cận vợ

chồng tiến sĩ Hạnh. Về mặt này các ông thuận lợi hơn phía Mỹ chúng tôi rất nhiều...

− Đã làm nghề gợi hỏi moi tin lừa miếng đánh cắp này thì ai chẳng biết thuận lợi của chúng tôi là thuận lợi có một không hai. Lâm Trí Mao im lặng suy nghĩ - Bây giờ tôi đề nghị cách làm việc thế này: ông hãy cung cấp cho những tư liệu về vợ chồng nhà khoa học, trao đổi điều kiện khả năng tôi có thể làm, sau đó bàn và thống nhất cách chỉ đạo hành động.

− Đúng, cách làm việc của chúng ta phải như thế. Bây giờ tôi trình bày trước...

Hiểu rõ lợi ích của mình trong việc phong tỏa đường biển Việt Nam, phái đoàn Mỹ và Lâm Trí Mao bàn tính với nhau rất say sưa. Và sau ba ngày làm việc, kế hoạch đánh cắp công trình B.3 ra đời.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn