Cùng thời gian Tô Quyên nằm điều trị ở bệnh viện Bộ Giao thông vận tải thì Mác Clao đang đi du lịch ở Đài Loan. Trên đường vào thăm chùa ngoại thành Đài Bắc, Mác Clao nhận được tin chính phủ Mỹ chuẩn bị ký kết nghị định thư với Chính phủ Việt Nam Dân chủ cộng hòa về
việc Chính phủ Mỹ có trách nhiệm tháo gỡ và làm mất hiệu lực các loại bom mìn của Mỹ ném xuống bờ biển, sông ngòi Việt Nam. Nhận được tin này, Mác Clao thấy buồn, uể oải. Y đoán rằng sẽ không được chỉ
đạo nhóm gián điệp T.72 đánh cắp B.3. Mác Clao bước ra khỏi khu chùa trong tiếng chuông não nùng vọng chìm vào những cánh đồng hồ
tiêu. Mác Clao trở về khách sạn Cửu Hùng khi trời đã tối... Y nhận được lệnh phải về Hồng Kông.
Máy bay chở Mác Clao về tới Hồng Kông sau trận mưa vừa tạnh.
Bầu trời quang đãng hơn. Chỉ có mảng trời phía bán đảo Cửu Long vẫn còn những đám mây xám!
Mác Clao bước vào trụ sở phân cục tình báo trung ương Mỹ ở
Hồng Kông khi các biển quảng cáo bằng nê-ông đã bật sáng. Y giở một tập chỉ thị mới, xem một lượt, châm thuốc hút, ngả người ra lưng ghế.
Y nhắm mắt suy tư về tất cả những việc liên quan tới chiến dịch đánh cắp B.3. Y chưa tin Chính phủ Mỹ chủ trương ném bom phong tỏa rồi lại nhận ký kết tự mình tháo gỡ. Y nghĩ chủ trương đó đúng, sai là quyết định của Tổng thống, của cấp trên, không cần quan tâm. Mác Clao chỉ quan tâm đến một việc, nhờ đó mà y được cử giữ chức trưởng chỉ huy cơ quan tình báo trung ương Mỹ. Nhưng nếu như Tổng thống chủ trương ký nghị định thư kia thì liệu y còn được giữ chức trưởng trung tâm Mỹ nữa hay không? Y nghĩ ấy làm y giật mình. Một sĩ quan điện đài lùn tụt mặt càu cạu, vẻ khó chịu bước nhanh, vào phòng, đưa cho Mác Clao bức điện mật. Đọc xong bức điện từ Y-ô-kô-su-ka Nhật Bản chuyển tới, Mác Clao vui hẳn lên. Dù nghị định thư kia có ký kết hay không y vẫn là người chỉ huy tổ điệp viên T.72 đánh cắp B.3.
Nhưng rồi lại một ý nghĩ khác lọt vào đầu Mác Clao khi y nghĩ tới thất bại đầu tiên. Tô Quyên không nhận đánh cắp B.3. Nghĩ tới thất bại này, y giật mình rồi lẩm bẩm chửi thầm Lâm Trí Mao: tưởng rằng mi hiểu tâm lý người Hoa như hiểu lòng bàn tay mình, ai ngờ mi chảng hiểu gì cả.
Sáng hôm sau, khi mặt trời nhô lên khỏi mặt biển Thái Bình Dương, Mác Clao đã thức dậy. Y nghĩ ngay đến việc Tô Quyên chối từ
không đánh cắp B.3 là một điềm gở. Y vội đọc kinh cầu Chúa.
Sau khi lẩm bẩm cầu Chúa ban phước lành, Mác Clao đi ăn sáng rồi ra xe ô tô.
Chiếc xe Tôyôta của Mác Clao lách một cách khó khăn trong dòng xe dầy đặc, rồi dừng lại trước khách sạn Hoa Kiều xây theo kiểu Trung Hoa, mái cong vút, nằm ở gần bán đảo Cửu Long. Người tài xế dừng xe cho Mác Clao bước xuống rồi tìm chỗ quy định cho xe đỗ.
Vẫn người Trung Hoa mặc com lê xám đã từng gặp ở các lần họp trước, đứng chờ ở cửa khách sạn. Khi thấy Mác Clao, người này dẫn Mác Clao bước vào gian giữa có che rèm trúc, Lâm Trí Mao đang ngồi đợi, đứng dậy chào:
− Ní hảo! (Chào ngài).
− Good Morning! (Chào ngài).
Họ bắt tay nhau, Mác Clao ngồi xuống, rút thuốc lá một cách kiểu cách. Lâm Trí Mao kịp thời bật lửa.
− Chúng ta phải xem lại hoạt động của nhóm T.72. Phân tích xem tại sao đến giờ phút cuối cùng, Tô Quyên lại cự tuyệt yêu cầu của chúng ta? Do phía chúng ta chưa đủ lý lẽ thuyết phục hay do cô ta vì quá yêu Việt Nam?
− Qua báo cáo tôi thấy người Mỹ các ông quá dè dặt. Còn người của chúng tôi, cô Thúy Vân đã trực tiếp gặp Tô Quyên nhưng hoàn toàn bị từ chối.
− Ngoài Tô Quyên ra chúng ta có thể dùng người nào nữa để
đánh cắp bản thiết kế này? Bác sĩ Hoàng Bổn hay kỹ sư Phương Thảo?
Mác Clao cắt lời Lâm Trí Mao:
− Hết Tô Quyên lại đến Phương Thảo, toàn là phái yếu cả.
− Ngài không biết chứ, chúng tôi có kinh nghiệm truyền thông sử
dụng phái yếu. Câu chuyện Điêu Thuyền - Lã Bố đã minh chứng cho việc sử dụng phái yếu của chúng tôi. Còn các ngài đã có kinh nghiệm sử dụng đội quân Thiên Nga. Phải nói rằng phái yếu của chúng ta lại có
sức mạnh trong công tác này. Có phải không thưa ngài thiếu tướng?
− Chúng tôi hy vọng lần này phái yếu cũng làm nên sự nghiệp.
Mác Clao và Lâm Trí Mao cùng cười.
− Chúng ta bàn vào vấn đề đi. Sử dụng Hoàng Bổn hay Phương Thảo?
− Theo chúng tôi, Hoàng Bổn là bác sĩ, bạn thân của Phương Thảo là người tham gia công trình. Cả hai người đều có điều kiện đánh cắp được B.3. Song xét cho cùng tiến sĩ Hạnh không thân với Hoàng Bổn bằng Phương Thảo. Tiến sĩ rất tôn trọng quý mến Phương Thảo về tri thức khoa học, lòng say mê nghề nghiệp. Phương Thảo lại thân với Tô Quyên. Do đó Phương Thảo có nhiều khả năng lấy cắp được B.3. Hơn nữa, cô ta thuộc phái yếu mà.
Cả hai lại cùng cười.
− Tất nhiên là thế. Nhưng Phương Thảo không có điều kiện gần gũi tiến sĩ Hạnh bằng Tô Quyên. Ngài biết đấy, người Việt Nam rất có ý thức trong việc giữ gìn bí mật quốc gia. Họ không thể lỏng lẻo trong việc bảo vệ công trình này. Do đó, việc sử dụng người tiếp cận là hết sức quan trọng.
Sau khi trao đổi, thống nhất cách cho nhóm điệp viên T.72 tiếp cận Hạnh, Lâm Trí Mao và Mác Clao bàn cách xử lý Tô Quyên, chúng thống nhất đánh giá: Tô Quyên chịu ảnh hưởng của Việt Nam nên đã từ chối đề nghị của Mỹ. Họ quyết định ám hại Tô Quyên nhằm lung lạc tinh thần Hạnh, đồng thời bịt đầu mối việc Thúy Vân và tên N. ép buộc cô đánh cắp B.3.
− Đúng. Nếu không thủ tiêu, đến một ngày nào đó có thể con bé sẽ tố giác.
Thế là phương án thủ tiêu Tô Quyên được bàn định. Thời gian này, Thuý Vân mất hoàn toàn liên lạc với tên N. Việc thủ tiêu Tô Quyên giao cho Thuý Vân hay T.72. Mác Clao và Lâm Trí Mao xem xét vấn đề này khá thận trọng.
Lâm Trí Mao nói:
− Ngài thử suy nghĩ xem. Tôi hy vọng trong con bé đó còn chút ít dòng máu người Hoa.
Mác Clao nghe chăm chú rồi lắc đầu:
− Theo tôi, nếu còn một chút đầu óc người Hoa, nó sẽ không cự
tuyệt như vậy. Tôi cho rằng với gốc tích dòng tộc quá lâu đời như thế, nó không thể tin các ông hơn tin Việt Nam được.
− Vâng cứ cho là như vậy, thưa ngài - Lâm Trí Mao nói một cách thận trọng - có lẽ nó đang trong thời kỳ hoảng loạn. Nó lo âu sợ hãi.
Chúng tôi sẽ kiên trì tấn công lần nữa.
− Đúng. Tôi cũng cho như thế - Mác Clao ngẩng mặt lên nhìn Lâm Trí Mao. Cần phải thủ tiêu ngay, đừng có do dự. Theo quyết định của Tổng thống Mỹ, chúng tôi sẽ ném bom MK.52 cải tiến mô-đen 2, mô-đen 3, mô-đen 4. Song, công trình B.3 chế tạo con tàu rà phá thủy lôi của tiến sĩ Hạnh sắp hoàn thành mà Thúy Vân vẫn chưa thuyết phục được Tô Quyên lấy cắp B.3. Nếu lấy cắp được bản thiết kế này, biết được công dụng của nó chúng tôi sẽ cải tiến MK.52 để B.3 không còn tác dụng nữa. Do đó chúng tôi quyết định giết Tô Quyên để trì hoãn việc hoàn thành công trình B.3. Đồng thời cho ném bom phong tỏa dữ
dội hơn. Đối với tiến sĩ, vợ chết có nghĩa là cuộc sống sẽ sụp đổ hoàn toàn, nó làm cho tâm hồn trống trải, con tim nhức nhối, không đủ sức hoàn thành công trình. Các quả thủy lôi MK.52 cải tiến của chúng tôi sẽ nằm vật vờ bên bờ biển, và các cửa sông ngòi Việt Nam, cản trở tàu bè đi lại. Trước mắt, giết Tô Quyên sẽ có lợi như thế. Mặt khác, chúng ta cứ tiếp tục đánh cắp B.3. Ý kiến ngài thế nào?
− Vâng, thưa ngài, Tô Quyên đáng tội chết. Nhưng thủ tiêu bằng cách nào?
Đôi mắt Mác Clao ánh lên ngọn lửa độc ác. Y rút dao găm từ
trong cặp ra, đặt lên bàn.
− Đây là kỷ niệm dành riêng cho cuộc đời nó.
Lâm Trí Mao ngồi lặng lẽ nhìn Mác Clao, đôi mắt ẩn một sự xảo quyệt, thâm độc.
− Không! - Lâm Trí Mao dừng lại một lúc - Tô Quyên đáng tội chết. Nhưng nếu chúng ta dùng dao hay bất kỳ hung khí nào giết người con gái xinh đẹp như thế có khác nào hành động của một tên găngxtơ tầm thường. Nếu giết nó bằng kiểu đó sẽ bất lợi nhiều điều.
Một là, công an Việt Nam dùng cái chết của Tô Quyên để kích động hay nói như chúng tôi thường nói “làm công tác tư tưởng”. Ta thủ tiêu
Tô Quyên kiểu đó chỉ là giết một con người chứ không thủ tiêu được ý chí nghiên cứu công trình B.3 của tiến sĩ Hạnh. Mục đích của chúng ta trong việc này không phải hủy diệt thể xác Tô Quyên mà chủ yếu làm tiêu tan ý chí phấn đấu của một nhà khoa học, có phải không?
− Có nghĩa là không nên giết Tô Quyên?
Lâm Trí Mao không trả lời ngay, đưa đôi mắt trắng gần giống màu da mặt nhìn Mác Clao.
− Chúng tôi đồng ý giết Tô Quyên, nhưng không gây ồn ào, không để tiến sĩ Hạnh biết vợ bị giết, nhất là người giết đó lại là Mỹ.
Mác Clao ngồi im lặng. Mọi thủ pháp nghiệp vụ thủ tiêu người mà y đã học, đã dùng đều trải ra trước mắt. Y cho rằng ý kiến của Lâm Trí Mao có lý.
− Thuốc độc! - Giọng Mác Clao lộ vẻ phấn khởi - chúng ta sẽ dùng thuốc độc.
− Dù giết Tô Quyên bằng dao hay thuốc độc đều không có nghĩa.
Điều tôi muốn thống nhất với ngài là làm cho người xung quanh hiểu cô ta bị... Chỉ làm được như thế mới có lợi cho công việc của chúng ta.
− Tôi cũng hiểu như ngài - Mác Clao đưa mắt nhìn về phía Lâm Trí Mao: bức tử. Đó là biện pháp tốt nhất để giết Tô Quyên.
− Nhưng việc này giao cho ai?
Mác Clao đưa ly rượu làm bằng sứ Giang Tây lên uống. Y đặt ly xuống bàn nói:
− Giao cho T.72.
Thê là số phận Tô Quyên đã được định đoạt. Cái sống cái chết được tính từng phút, từng giây mà cô ta không hề hay biết.