Sau lần gặp tên N. Tô Quyên gầy hẳn đi. Cô hay ra ngồi ở cửa nhà chờ chồng. Cô ngồi như thế có khi chỉ trong chốc lát, có khi hàng giờ hàng buổi.
Trong những ngày tiến sĩ Hạnh vắng nhà, Phương Thảo đến ngủ
cùng Tô Quyên. Mỗi khi thấy bóng người, Tô Quyên lại giật mình đứng dậy, ôm con đi ngồi chỗ khác.
− Quyên ơi! Nhớ anh Hạnh à? Đưa cháu Việt Hoa đây, mình dỗ
cho một lúc.
Tô Quyên đưa cháu bé ra phía trước không nói một lời. Sự thay đổi tính tình này khiến Phương Thảo không thể không quan tâm, không thể không ở bên bạn được. Nhưng Phương Thảo vẫn chưa biết làm gì ngoài việc ghi chép những tài liệu theo yêu cầu của Hạnh, và cơm canh cho mẹ con Tô Quyên.
Tô Quyên ngồi im lặng, cảm giác như có kim đâm hai bên thái dương. Rồi như có người nào đó cầm búa nện từng nhát vào đầu làm Tô Quyên tối sầm mặt mày.
Nhưng tiếng búa ấy chưa phải là cái chết đã ập đến ngay mà mới chỉ là báo hiệu của một sự đấu tranh cùng cực, của một sự héo mòn nhanh chóng về thể xác như người mẹ năm trước.
Mẹ Tô Quyên bị tên N. bắt làm việc chống lại Việt Nam. Bà không chịu nghe theo chỉ đạo của chúng, đã sinh bệnh chết. Thực hư của sự
việc này tới đâu công an cũng đang lần gỡ, kiểm chứng, xác minh.
Phương Thảo bế bé Việt Hoa đi đi lại lại, hai tay đưa nhẹ nhịp võng chao nghiêng. Cô ngắm nhìn thân hình Tô Quyên tiều tuỵ và nghĩ
đến trách nhiệm của mình. Từ khi Phương Thảo trở thành bạn thân của Tô Quyên, Phương Thảo đã được Tô Quyên kể cho nghe một số chuyện về người mẹ đau khổ. Nhưng riêng chuyện cái chết của mẹ thì chưa bao giờ Tô Quyên kể.
Giờ đây, bên cạnh Phương Thảo là Tô Quyên một người bạn thân mà cuộc đời, gia đình gắn liền với cuộc sống tha hương, buồn khổ...
Phương Thảo nhìn Tô Quyên... cô thương bạn vô hạn và tự xác định mình phải động viên Tô Quyên nuôi dạy con để anh Hạnh hoàn thành công trình.
Nghĩ vậy, Phương Thảo an ủi Tô Quyên:
− Đừng buồn về số phận mẹ nữa. Mẹ ra đi cũng thanh thản lắm Quyên à.
Tô Quyên rơm rớm nước mắt, ngồi lặng hồi lâu.
− Số phận mình rồi cũng như thế thôi, Thảo ạ!
Phương Thảo thấy có điều gì nhói lên trong lòng. Nếu như câu nói của Tô Quyên là sự thực thì sự thực kia phũ phàng quá.
− Có điều gì làm Quyên bi quan đến mức độ như thế?
Tô Quyên vẫn ngồi im không nói.
Phương Thảo nghĩ, một cuộc đời trắc ẩn mình chưa biết được thì làm sao có thể đưa ra lời khuyên đúng. Không thể vội vàng. Phải bình tĩnh mới hiểu được ngọn nguồn, mới giúp bạn được.
Bỗng đứa trẻ khóc to. Tô Quyên đón con vào lòng, rồi cứ nhìn nó chằm chằm... cho đến khi nước mắt chảy thành dòng xuống ngực con.