Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1705 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

Một tuần sau Tô Quyên nằm liệt giường. Tiến sĩ Hạnh vẫn đang công tác tại Hải Phòng, Phương Thảo đưa Tô Quyên vào bệnh viện Bạch Mai, một mặt chăm sóc cháu Việt Hoa.

Tô Quyên nằm thiêm thiếp trên giường, chẳng còn chút sinh lực nào, mạch tay đã đập yếu. Nhưng thương Phương Thảo vất vả vì mình, cô gắng gượng hỏi:

− Cháu Việt Hoa có chịu chơi không? Nuôi nó có vất vả lắm không?

Tô Quyên hỏi và nhìn Phương Thảo như thôi miên. Một lát sau Tô Quyên ra hiệu muốn ngồi dậy. Phương Thảo vội nâng đầu Tô Quyên và hỏi:

− Có điều gì trắc trở cứ nói cho mình hay. Biết đâu mình có thể

giúp được Tô Quyên...

Tô Quyên không trả lời mà chỉ âu yếm nhìn Phương Thảo.

Hai người im lặng ngồi bên nhau. Đôi mắt họ ánh lên những tình cảm vì nhau.

*

Những ngày sau Phương Thảo liên tục vào thăm Tô Quyên. Có lần cô bế cả cháu Việt Hoa đi cùng. Cô hay nói chuyện về cháu Việt Hoa chịu ăn, chịu ngủ. Tối đến, nó nhớ mẹ, khóc đòi mẹ một lúc rồi dang rộng tay ngủ luôn. Người ta bảo, trẻ ngủ kiểu đó là người mẹ yên tâm, con khỏe, chóng lớn. Nghe chuyện Tô Quyên gượng cười.

Tối thứ sáu, Phương Thảo tới bệnh viện lúc 9 giờ. Dãy hành lang khoa Nội chạy dài, chỉ có ngọn đèn mờ trước phòng cấp cứu tỏa ánh sáng đục dịu như ánh trăng.

Vào giờ này, theo quy định của bệnh viện, các bệnh nhân đều đi nằm. Cả bệnh viện yên tĩnh. Khu lây càng vắng lặng hơn. Gió mát từ

phía hồ Thõng Nhất thổi tới làm thoảng bay những mùi thuốc tiêm, thuốc uống lẫn mùi cồn, mùi long não và hơi ẩm của đất, tạo nên một cảm giác gây gây, lành lạnh.

Suốt cả ngày lo công việc chuyên môn, nuôi dạy cháu Việt Hoa, công việc cứ dồn dập làm Phương Thảo thấy thời gian một ngày quá ngắn. Bây giờ tới thăm Tô Quyên Phương Thảo đẩy lùi mọi việc riêng chung, chỉ nghĩ về cuộc đời người bạn gái. Phương Thảo đưa mắt nhìn đường đi hun hút dưới những tán cây xà cừ che ánh điện.

Bỗng từ buồng cấp cứu khoa Nội vọng ra tiếng gọi trầm trầm đứt quãng.

− Việt Hoa ơi! Việt...

Phương Thảo bàng hoàng không còn tin ở tai mình nữa. Cô đến bên cửa buồng cấp cứu dừng lại, cố bình tâm bước. Tiếng gọi “anh ơi”,

“Thảo ơi” lại vọng ra. Nghe tiếng Tô Quyên gọi, tim Phương Thảo như

thắt lại. Người ta bảo, người sắp chết hay gọi tên người thân. Hay là...

Phương Thảo bước nhanh chân đến bên cửa sổ. Cô lo lắng ghé

mắt nhìn qua khe cửa. Năm người khoác áo choàng trắng đang đứng bên Quyên. Tiếng gọi “Việt Hoa con ơi” lọt qua khe cửa sổ, tan trong thinh lặng. Tim Phương Thảo đập gấp. Sự im lặng của các thầy thuốc và bệnh việc càng làm Thảo bối rối. Mình cứ bình tĩnh gõ cửa xem sao.

Cô nghĩ như thế và định giơ tay. Bỗng một thanh niên bước ra khỏi bóng tối của tán cây xà cừ gần đấy lên tiếng.

− Chị gặp ai?

− Tôi đến thăm bệnh nhân.

− Bệnh nhân tên gì?

− Tên là Tô Quyên.

− Chị quan hệ thế nào với Tô Quyên?

− Tôi là bạn thân, cùng công tác.

Người thanh niên nhìn Phương Thảo một cách tò mò, như muốn ghi nhận điều gì qua sắc mặt và hình dáng.

− Chị thông cảm, bệnh nhân đang cấp cứu không ai được vào thăm. Muốn vào thăm phải có giấy của đồng chí giám đốc bệnh viện.

Thảo cám ơn người thanh niên rồi đi thẳng lên phòng giám đốc bệnh viện. Thấy khách đến, ông giám đốc kéo ghế mời ngồi. Sau khi nghe Phương Thảo trình bày, ông giám đốc bệnh viện viết thư tay gửi các bác sĩ trực cho phép Phương Thảo vào thăm Tô Quyên.

Nhận được thư của giám đốc bệnh viện, các bác sĩ mời Phương Thảo vào buồng cấp cứu. Khi cô bước vào thì các bác sĩ cũng đi ra, và không quên khép thật kín hai cánh cửa. Phương Thảo liếc nhìn khắp phòng, một màu trắng lạnh lùng khiến cô không khỏi cảm thấy rờn rợn.

Sau một đợt gọi tên con quá sức, Tô Quyên nằm thiếp lặng. Hình như cô linh cảm có người thân đến thăm, cô từ từ mở mắt. Đôi mắt u buồn vẫn như hai mảnh trời sâu thẳm nhìn Thảo.

− Thảo ơi!

Nghe tiếng Tô Quyên gọi tên mình trong hơi thở, Phương Thảo buồn lo đến cực độ. Cô đứng lặng nhìn khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Tô Quyên.

− Tô Quyên của Thảo. Cứ nằm nghỉ cho khỏe. Cháu Việt Hoa đã có mình chăm sóc - Phương Thảo gục đầu xuống ngực Tô Quyên khóc nức nở... Cô định nói với Quyên điều gì nữa nhưng không sao nói được.

Phương Thảo ngẩng lên lau nước mắt cho Tô Quyên. Tô Quyên cắn môi đến nỗi hằn thành một vành máu bầm tím.

− Từ ngày quen biết Thảo, mình chưa giấu điều gì. Chỉ có một việc quan trọng mình chưa nói ra - Tô Quyên đột ngột thấy tỉnh táo lạ

thường, giọng nói không ngắt quãng như giây phút trước đó. Linh tính mách bảo trong giờ phút mê sảng người bệnh bỗng tỉnh táo là báo hiệu nỗi bất hạnh, đau thương sắp ập đến.

Tô Quyên nói tiếp:

− Từ lúc Thảo đến, mình nghĩ rằng Thảo sẽ đem đến cho mình một sự vững tâm nào đó.

− Nhưng, Thảo sẽ làm gì được?

− Có. Chỉ có Thảo mới giúp được Tô Quyên.

Thảo vừa muốn nghe Tô Quyên vừa lo lắng thấy hơi thở của bạn gấp gáp.

− Mình sắp phải xa Thảo mãi mãi rồi, Thảo ơi!

Thảo vuốt tóc, xoa bóp chân tay cho Quyên.

− Đừng nói dại thế.

Tô Quyên chẳng biết Thảo nói gì, cô cố nói thật nhanh đề phòng thời gian cướp mất cuộc đời.

− Mình đi... mình chỉ thương anh Hạnh và cháu Việt Hoa. Mình muốn nhờ Thảo thay mình nuôi dạy cháu...

Phương Thảo nhìn chằm chằm vào đôi mắt Tô Quyên, không biết nói gì, làm gì để xua tan nỗi đau thương khủng khiếp.

− Thì mình vẫn coi Việt Hoa như con mình từ lúc mới sinh cơ mà.

Thảo nói xong câu ấy ngỡ như mình đang bước vào cuộc đời một người mẹ.

Phương Thảo nâng đầu bạn, một tay xòe ra chải mớ tóc lòa xòa trước mặt.

− Anh Hạnh đi công tác về chưa? Tô Quyên hỏi.

− Chưa

− Liệu mình có được...

− Quyên nói gì lạ vậy. Chắc anh ấy đang trên đường từ Hải Phòng về Hà Nội.

Trong đầu Tô Quyên hiện ra khuôn mặt người chồng đeo kính cận nhân hậu đang dành cả tâm sức cho khoa học. Cô nhìn Thảo chằm chằm, đầm đìa nước mắt và nói gấp:

− Mình và anh Hạnh cưới nhau được ít ngày, anh được cử đi nghiên cứu sinh ở Liên Xô. Sau khi anh đi khoảng 6 tháng thì giữa một đêm khuya vắng vẻ, Thúy Vân dẫn ông N. đến nhà mình nói rằng mẹ

là người Hoa, phải có trách nhiệm với tổ quốc Trung Hoa vĩ đại... Nói xong, ông N. vội vã ra đi. Trước sự việc đó, mẹ bàng hoàng, sửng sốt, không sao khóc được... Từ đấy mẹ âm thầm chịu đựng cảnh sợ hãi và không chịu làm theo yêu cầu của ông N. ít lâu sau, ông N. lại đến. Họ

nói rằng con người có số mệnh và từ đó mẹ lo sợ một sự trừng phạt.

Mẹ biết, mẹ không sao tránh khỏi sự trừng phạt. Suốt thời gian ấy, nét mặt mẹ lúc nào cũng buồn rầu, thờ thẫn, mẹ lo... Nhưng không giải quyết được, như người mất hồn. Hễ trông thấy cán bộ Việt Nam vào nhà là mẹ run rẫy, sợ bị bắt. Cuộc sống lo âu, sợ hãi, buồn tủi... kéo dài làm mẹ héo hon, lâm bệnh. Khi biết không thể nào sống nổi mẹ

mới quyết định nói sự thực này cho Quyên và dặn Quyên giữ kín không cho ai biết kể cả anh Hạnh, sợ ảnh hưởng tới sức khỏe, công tác của anh ấy.

Làm theo lời trối trăng của mẹ, Quyên chôn cất điều ấy ở trong lòng.

Thời gian lặng lẽ trôi đi. Một mình Quyên gánh chịu điều đau khổ

ấy để anh Hạnh yên tâm nghiên cứu công trình B.3. Nhưng cuộc sống không chiều theo ý muốn. Mình nhận được mảnh giấy với những dòng chữ ác độc này.

Tô Quyên dừng lại không nói, đưa bàn tay gầy guộc chạm nhẹ

vào gấu áo. Rồi cô lần từng tí một, đẩy một vật mềm trong gấu áo ra phía ngoài, cử chỉ nương nhẹ như sợ chạm vào vết thương người bệnh.

Cô tiếp tục lần mép áo, lặng lẽ và kiên tâm lấy ra một mẩu giấy nhỏ.

Phương Thảo đón tờ giấy. Thật không ngờ, trong tờ giấy ghi hàng chữ

độc ác:

“Cô Tô Quyên phải uống những viên thuốc trắng này. Nếu không chúng tôi sẽ giết cả tiến sĩ Hạnh và cháu Việt Hoa. Ký tên T.72”.

Đọc xong, Phương Thảo ngồi im như hóa đá. Cô nhìn mẩu giấy và có cảm giác như có vật gì đấy đè nặng lên ngực.

Tô Quyên tiếp tục thều thào:

− Mình biết, trước sau thế nào cũng bị ám hại. Vì thương anh Hạnh và cháu Việt Hoa, muốn hai bố con anh được sống nên chiều nay mình quyết định uống thuốc độc. Giờ đây biết không thế nào sống được nữa, mình nhờ Thảo nói lại với anh Hạnh sự thực này, mong anh tha thứ cho người vợ xấu số. Dặn anh cảnh giác với Thúy Vân, ông N.

và Nguyễn...

Tô Quyên chưa kịp nói tên người tiếp theo thì hai cánh môi đã khép lại.

− Quyên?

Thảo lay lay vai Tô Quyên gọi giật. Quyên vẫn nằm im mở hai mắt như hai hố nước sâu thẳm chứa đựng sự đau khổ nhìn Phương Thảo. Phương Thảo ôm chầm lấy Tô Quyên và khóc...

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn