Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1710 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

Quan hệ giữa Phương Thảo và Sinh bỗng có rạn nứt nho nhỏ. Chỉ

vì Phương Thảo muốn đi thăm bạn bè của Sinh, muốn nghe Sinh kể về

bạn nhưng lần nào Sinh cũng tìm cách từ chối.

− Có lẽ anh chỉ thích thân mật với những người trong nhà máy, còn người ngoài anh chẳng có ai. Anh sống như thầy tu ấy.

− Tại sao em lại nói thế?

− Vì Thảo có được anh đưa đi thăm bạn bè bao giờ đâu.

Sinh có bạn thân không? Có nên dẫn Thảo tới thăm bạn bè của mình không? Sinh suy nghĩ rất kỹ về vấn đề này. Bạn thân ở xa cũng có như Hùng, kỹ sư cầu đường đang công tác ở khu IV; bác sĩ Bổn ở

Tổng cục đường sắt, Thiết, cán bộ giảng dạy ở Trường Đại học và trung học chuyên nghiệp. Bạn gái cũng nhiều. Nhưng một khi cô nào tỏ ý chiều chuộng để mắt tới mình, Sinh liền rút lui. Nhưng khi quan hệ với Phương Thảo, Sinh cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa. Cái ý nghĩa mà Sinh hiểu đã làm Sinh thực sự muốn gần gũi với Phương Thảo. Còn Phương Thảo, cô cũng muốn làm mọi việc để được Sinh tin yêu, trừ

việc động chạm đến người cô. Chẳng hạn Sinh thích ăn rau muống với dấm cá thì ngày chủ nhật tuần sau đến thăm Sinh, cô xách thêm những thứ đó. Có lần Sinh bàn tới chuyện cưới, Phương Thảo chưa đồng ý. Cô nói:

− Muốn cưới nhau cũng phải có cái tủ, chiếc giường, căn nhà riêng, chứ ở mãi căn hộ tập thể được hay sao?

− Ừ, kể ra cũng phải có những thứ cần thiết đó - Sinh thở dài -

Thôi được, anh sẽ có cách.

Sinh hy vọng, câu nói không rõ ràng, tế nhị này như mật rót vào miệng, như liều thuốc kháng sinh cực mạnh làm Phương Thảo chữa được con bệnh cần tiền. Chắc Phương Thảo đi học ở nước ngoài, quen với cuộc sống ở bên đó, đòi hỏi trước ngày cưới phải có căn hộ - Sinh nghĩ - mà cũng phải thôi, con người ai mà chẳng muốn có cuộc sống đầy đủ.

− Giá như ba má em còn, bố mẹ anh nói chuyện với bà già có phải chúng mình không khổ như bây giờ không?

− Cái đó cũng chẳng hệ trọng lắm. Điều quan trọng là hai đứa mình phải thực sự thương yêu nhau.

− Yêu nhau. Cưới. Nhưng cưới xong, cuộc sống sẽ ra sao? Có lúc nào anh nghĩ tới việc này chưa?

− Anh chưa nghĩa tới - Sinh nói có vẻ thật thà. Anh chỉ nghĩ rằng

− giọng Sinh vẻ run run - có em là có tất cả.

Phương Thảo vẫn ngồi trên giường một, dựa lưng vào tường, mắt nhìn về phía cửa sổ.

− Cuộc sống tương lai mà anh chưa nghĩ tới sao? Cuộc sống của anh, của em và của cả...

− Em đừng trách anh nữa... Chúng ta cùng nhau nghĩ về tương lai, về những đứa con - Sinh thở dài - nghĩ về con anh vui và thèm muốn.

Sinh lại nhìn chằm chằm vào đôi má ửng hồng, đôi mắt đen long lanh dưới hàng lông mi cong dài của Phương Thảo.

− Mặt em đã đỏ. Có lẽ em say rượu rồi đấy - Em nghỉ đi một lúc rồi anh đưa em về.

Sinh khép cửa đi ra. Nửa giờ sau trở lại. Phương Thảo đã ngủ sâu, mặt tràn đầy hạnh phúc. Sinh thở dài nghĩ: Trời ơi! Chắc Thảo đang mong chờ một ngày nào đó được che chở bởi vòng tay người đàn ông, có con... Sinh im lặng ngắm nhìn sắc mặt phơn phớt hồng, bộ ngực căng tròn đầy sức sống. Và có lẽ từ khi lớn lên làm người Sinh chưa bao giờ cảm thấy giá trị hạnh phúc giản dị của con người như lúc này.

Lần đầu tiên Sinh hiểu được cái chính yếu mà con người phải sống vì nó, tình yêu gia đình, con cái. Sinh bước nhẹ, thở khẽ để không đánh thức Thảo. Nhưng sự đòi hỏi về thể xác của một chàng trai chưa vợ cứ

thôi thúc Sinh bước tới bên giường Thảo. Phương Thảo vẫn ngon giấc, thỉnh thoảng lại trở mình. Nếu như mình không được, ý thích của mình đến quá sớm, có thể hỏng việc. Sinh nghĩ như thế nên đứng lặng, ngắm nhìn Phương Thảo đang ngon giấc.

Nhưng càng nhìn, Sinh cảm thấy người càng nóng bừng lên. sắc mặt phớt hồng, bộ ngực căng tròn của Phương Thảo cùng với hơi men trong người Sinh tạo thành sức mạnh kéo đầu Sinh xuống.

− Đừng anh, em nói là chưa đăng ký...

Phương Thảo chưa kịp nói hết câu thì đôi môi của Sinh đã áp sát hơn làm cô không nói được, mọi ý nghĩ đều bị chặn lại. Tay Sinh lúc đó ôm Thảo chắc hơn, còn Phương Thảo như mềm cả chân tay, ngước mắt nhìn.

*

Sau cái hôn bất chợt ấy, Phương Thảo ngồi dậy, cô dùng hết mọi nghị lực để nén lại xúc cảm.

− Để anh đưa em về.

− Không cần. Em đi một mình cũng được.

− Anh phải đưa em về tới nhà chứ.

Yếu ớt, chậm chạp, Phương Thảo dắt xe đi. Sinh cũng dắt xe đi theo.

− Anh nỡ lòng nào để em đi một mình.

Hai người đi trong im lặng. Phương Thảo thấy phía trước mình trăng lưỡi liềm như bắt đầu run rẩy trong màn đêm có pha ánh điện bàng bạc.

Đêm đó, Phương Thảo thức thâu đêm nghĩ về những gì đã xảy ra và cô bắt đầu khóc, nước mắt thấm cả một mảng gối.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn