Tổ trực ban ban chuyên án nhận được tin Sinh rủ Phương Thảo cùng đi Hải Phòng. Người trực ban tìm trung tá Nam báo cáo. Ông yêu cầu mời ban chỉ đạo chuyên án đến trụ sở làm việc.
Trung tá khoác thêm chiếc áo bu-dông cho đỡ lạnh. Ông đưa tay vuốt mái tóc bạc bù xù, dắt xe ra cổng. Thế là bắt đầu bước vào giờ
phút quyết định của cuộc đối đầu. Thời gian phái đoàn rà phá thủy lôi của Mỹ đến Hải Phòng thực hiện theo nghị định thư rút ngắn dần mà hình bóng T.72 vẫn biệt tăm. Thực là điều kì quặc. Cách đây vài tháng, ta chế tạo thành công con tàu B.3 đưa vào sử dụng - trung tá Nam thoáng nghĩ - T.72 có thể đã chuyển hướng hoạt động. Nó nằm im hoặc chuồn đi nơi khác? Lại còn vụ án Tô Quyên nữa chứ. Cứ cho rằng cô ta chết vì ốm đi. Có ai biết cô ta bị bức tử đâu ngoài ban chuyên án, Phương Thảo và một vài bác sĩ... Bây giờ, Sinh đi Hải Phòng, bám chặt thiết kế B.3 chứng tỏ T.72 vẫn đang hoạt động mạnh. Nguyễn Phú Sinh, Thúy Vân hay một tên nào đó đứng phía sau T.72? Nếu Sinh là T.72, đánh cắp xong B.3 hắn sẽ chuyển giao cho ai? Rõ ràng phải có một đường dây nào đó mà ta chưa phát hiện được. Những người cùng làm việc với Sinh nhận thấy Sinh yêu Phương Thảo. Anh em tham gia công trình B.3 cũng biết điều này. Có lẽ chỉ có tiến sĩ Hạnh là không
hay biết quan hệ giữa Sinh và Phương Thảo. Ngược lại Sinh theo dõi và biết rất kỹ về quan hệ giữa Phương Thảo và tiến sĩ Hạnh. Nhưng tại sao Sinh lại không ghen, không phản ứng trước việc người yêu của mình nuôi cháu Việt Hoa? Tại sao bây giờ Sinh lại muốn đi Hải Phòng?
− Đồng chí vừa cho triệu tập ban chuyên án? - Câu hỏi của đại úy Dương làm cắt ngang ý nghĩ của trung tá.
− Có việc gấp phải làm ngay.
Hai người vừa khoá xe đạp xong đã thấy đèn pha mô tô chọc thủng màn đêm, chiếu vào gốc cây xà cừ. Từ khung cửa sổ phòng làm việc hắt ra mảng sáng. Trung tá cười, nói:
− Cơ giới có khác. Người xa nhất đã đến rồi.
Chả là gia đình thiếu tá Tường ở tận Chèm, một khi có việc gấp, cơ quan phải đưa xe đi đón.
Họ bắt tay nhau rồi lần bước theo cầu thang nhỏ hẹp dẫn tới căn phòng rộng, đẹp, trên tường treo bức tranh sơn mài vịnh Hạ Long. Họ
kéo ghế ngồi. Trung tá Nam nói ngay:
− Tên Sinh đã bắt đầu ra khỏi hang ổ. Khi biết kỹ sư Phương Thảo đi Hải Phòng mang theo bản thiết kế B.3 hắn thuyết phục được đi cùng.
Theo tôi, không còn nghi ngờ gì nữa, chúng đã bước vào phút quyết định của chiến dịch đánh cắp B.3. Tất cả chúng ta đợi hoạt động cụ thế
này của chúng từ lâu rồi. Nhưng có điều, trước đây chúng ta không biết hoạt động đó từ hướng nào. Bây giờ hướng đó đã rõ. Cho mời các đồng chí tới để chúng ta cùng bàn cách đối phó. Một là, có thể để cho Sinh cùng đi với Phương Thảo. Hai là, Phương Thảo tìm cách từ chối.
Ba là, cứ để cho Sinh và Phương Thảo đi cùng nhưng có người của chúng ta bảo vệ.
Thiếu tá Tường nghe trung tá nói, anh mừng rỡ và cho là đã tìm thấy đầu dây duy nhất lần tới T.72, kết thúc vụ án. Anh nói:
− Đề nghị đồng chí cho bàn từng vấn đề một.
− Theo đồng chí, Phương Thảo nên từ chối hay nhận lời Sinh?
− Nếu trả lời ngay nên để Phương Thảo chấp nhận yêu cầu của Sinh, có thể đồng chí cho là thiếu suy nghĩ, không hiểu đầy đủ tính chất manh động của kẻ thù, nó sẵn sàng thủ tiêu Phương Thảo sau khi
đoạt được tài liệu - thiếu tá Tường dựa lưng vào thành ghế, anh nói chắc giọng hơn - nhưng theo tôi nên chọn phương án đó. Nếu từ chối, Sinh có thể nghi ngờ Phương Thảo là người được cơ quan an ninh sử
dụng hoặc là sĩ quan phản gián ngoài vào. T.72 không dám xuất hiện.
Vụ án sẽ chuyển sang hướng khác. Mà biết đâu lại chẳng chuyển vào hướng bế tắc.
− Tôi suy nghĩ ngược lại - trung tá Nam biện luận cho ý kiến của mình - Một là, Phương Thảo là một cô gái chưa chồng đi với tên Sinh trong đêm khuya, nó có thể giở trò bẩn thỉu. Liệu lúc đó Phương Thảo có chống đỡ nổi không? Chẳng lẽ chúng ta hy sinh nhân phẩm của một người con gái để đổi lấy công việc? Hai là, chúng ta chưa hiểu hết về
tên Sinh. Kinh nghiệm cho hay, kẻ nào đã trở thành điệp viên của nước khác, nó sẽ chống lại Tổ quốc mình một cách cuồng nhiệt nhất.
Hơn nữa tên Sinh lại mang hận thù chống lại chế độ ta, vì bố hắn đã bị
tòa án nhân dân tỉnh Ninh Bình tuyên án tử hình năm 1953. Hắn làm điệp viên cho Mỹ bằng lý trí chứ có phải bằng tình yêu với Phương Thảo đâu. Để cho Phương Thảo đi cùng kẻ địch lợi hại như thế, tính mạng của cô ta sẽ bị đe dọa, hay nói chính xác hắn sẽ thủ tiêu Phương Thảo, đoạt thiết kế B.3 rồi chuồn đi bất cứ lúc nào. Lúc đó ta có giở
tay kịp không? Tôi cho rằng dù có phép thần thông cũng không phản ứng kịp.
Thiếu tá Tường vẫn không đồng ý với đánh giá của trung tá.
− Theo tôi hướng đó cũng có thể xảy ra song không nhiều. Và nếu xảy ra, chúng ta không cần phép thần thông cũng có thể xử lý được. Trước khi trình bày ý kiến, tôi hỏi đồng chí, tên Sinh có phải là người không có một nhược điểm gì để kẻ khác lợi dụng. Có phải hắn không còn cảm xúc con người không? Hay là trái tim rắn như đá đến mức không rung cảm trước một cô gái xinh đẹp? Theo tôi hoàn toàn không. Tuần trước chúng ta đã thống nhất nhận định Sinh thực sự yêu Phương Thảo, muốn cưới. Nếu thế trái tim hắn vẫn còn có chỗ nào dành cho tình yêu. Hay nói đúng hơn đó là chỗ hắn muốn sống làm người. Chính chỗ hắn muốn sống, dù sống để làm việc cho CIA, là cơ
sở để tôi đề nghị Phương Thảo chấp nhận yêu cầu của Sinh. Cùng với việc lợi dụng phần người này của hắn, chúng ta phải biết kết hợp chặt chẽ với các biện pháp nghiệp vụ của ta, buộc hắn không thể hành động theo ý muốn được. Cụ thể ta sẽ bí mật gặp Phương Thảo, trao đổi để Phương Thảo tìm cách thông báo cho hắn biết: bản thiết kế B.3
Thảo mang theo chưa hoàn chỉnh. Lẽ nào Sinh giết Phương Thảo đế
lấy bản thiết kế chưa hoàn chỉnh. Như vậy, hắn phải đưa Phương Thảo về tận Hải Phòng để có cơ hội lấy bản thiết kết hoàn chỉnh.
Điều cuối cùng tôi muốn khẳng định, nếu Sinh giết Phương Thảo là nó tự kéo còi báo động cho cơ quan an ninh Việt Nam đến bắt hắn.
Theo tôi, một điệp viên tồi cũng không tự vạch cho đối phương xem lưng mình như thế.
Trung tá Nam và đại úy Dương đều ngồi im lặng. Thâm tâm trung tá chỉ chuẩn bị kế hoạch không để Phương Thảo đi cùng tên Sinh.
Nghe thiếu tá Tường thuyết trình, ông buộc phải đứng trước tình huống: bác bỏ hay chấp nhận? Sau một hồi lâu suy nghĩ, giằng co ông quyết đính:
− Tôi chấp nhận ý kiến đồng chí Tường vừa nêu ra. Song phải bàn kĩ hơn một số chi tiết.
Đại úy Dương khiêm tốn ngồi im nhưng trong lòng anh thực sự
xúc động và vui mừng vì trung tá đã chấp nhận phương án của cấp dưới một cách thoải mái. Lát sau anh nói:
− Hoan nghênh thủ trưởng đã chấp nhận ý kiến của cấp dưới!
Đại úy Dương nói tiếp:
− Y kiến của anh Tường đưa ra rất phù hợp với thực tế của vụ án, thủ trưởng ạ!
Trung tá im lặng trong những suy nghĩ vừa gấp gáp vừa sâu xa xung quanh chuyến đi của Phương Thảo.
− Ta phải bàn kĩ từng phần - Trung tá Nam nói - Tôi hoàn toàn tin phương án của đồng chí Tường. Nhưng quan điểm của tôi là tăng cường bảo vệ chứ không nên thả lỏng, cần phải hướng dẫn cho Phương Thảo kiểm tra xem tên Sinh có đem theo hung khí không? Mặt khác, tăng cường các trạm trên dọc đường Năm, hỗ trợ cho Phương Thảo.
Nếu chỉ dùng một tổ theo hắn từ Hà Nội xuống Hải Phòng, hắn sẽ phát giác ra cái đuôi ngay. Chúng ta phải chuẩn bị ba, bốn tổ, cách nhau vài chục cây số, có điện đài liên lạc thẳng về chỉ huy.
Cuộc thảo luận kéo dài đến sáng mới thống nhất được cách bảo vệ Phương Thảo, vạch phương án bao vây Thúy Vân và Nguyễn Phú Sinh khi chúng bị động, bỏ chạy; kiểm điểm lại công việc truy tìm thủ
phạm viết thư buộc Tô Quyên bức tử.
Từ lúc trung tá Nam chấp nhận kế hoạch của thiếu tá Tường, không khí cuộc thảo luận sôi nổi hẳn lên. Họ bàn từng vấn đề một cách
thận trọng, khẩn trương, thẳng thắn. Cấp dưới trình bày ý của mình không sợ bị cấp trên phủ định hay thành kiến, cấp trên lắng nghe và suy nghĩ về ý kiến của cấp dưới.