Những ngày chờ đợi đi Hải Phòng, Phương Thảo sống trong tâm trạng vô cùng căng thẳng. Tuy vậy cô vẫn làm việc đều đặn. Sáng nào cô cũng dậy từ 6 giờ sáng nấu cơm, sửa soạn tư trang, đi làm ở Bộ
Giao thông vận tải hoặc Đại học Bách khoa. Bề ngoài trông cô vẫn bình tĩnh nhưng bên trong cô đang phải đấu tranh tư tưởng rất căng thẳng.
Đúng ngày hẹn, Sinh đem xe tới đón Thảo.
Thời gian này, máy bay Mỹ tập trung đánh phá đường Năm và các trục đường giao thông chính của ta rất ác liệt. Các loại xe đều phải chạy lúc 5, 6 giờ chiều hoặc ban đêm.
Đã nhiều lần tên Sinh nghĩ về cuộc đời làm tay sai của hắn. Lần này, vừa ngồi lên xe hắn bỗng linh cảm thấy như có ai đang theo dõi hắn, có lẽ đó là tâm trạng kẻ gian khi bắt tay vào tội lỗi. Trong giây phút, hắn tự trách mình sao lại nhận cái nghề mạo hiểm này để rồi suốt đời sống trong lo sợ và hoài nghi. Rồi hắn lại cho con đường hắn đi không thể khác được. Những năm cải cách ruộng đất, bố hắn bị cách mạng xử tử hình về tội phản lại Tổ quốc. Tên tình báo Mỹ đội lốt linh mục K., đặc biệt chú ý tới Sinh, đến tận nhà thăm và ca ngợi hắn là người có tình thương cha mẹ. Linh mục K., lại đưa hắn vào nhà thờ
“học đạo” và trở thành con chiên hết mực kính Chúa, căm thù chê độ
cộng sản. Lúc nào hắn cũng xác định phải trả mối thù cho bố.
Sau nhiều lần đi lễ, hắn được linh mục K., huấn luyện nghiệp vụ
tình báo, trở thành điệp viên của CIA. Theo chỉ đạo của “K." hắn khai man lý lịch, chạy vạy xin vào trường trung học giao thông đường bộ.
Ra trường, hắn được điều về Hà Nội công tác. Từ đó, hắn nằm im chờ
đợi.
Những tên chóp bu của CIA đánh giá Sinh chưa phải là một điệp viên xuất chúng nhưng có khả năng tiếp cận công trình B.3. Một hôm, trời mưa rất to, Sinh đi làm về, vừa mở cửa phòng bỗng nghe thấy tiếng gọi phía sau:
− Anh Sinh!
Hắn giật mình quay lại. Một người cao, to khoác áo mưa rách,
xách chiếc túi du lịch bước vào.
− Tròi ơi, anh Tùy.
Người có tên là Tuỳ từ Ninh Bình đến, giơ tay ra hiệu đừng làm ồn lên.
− Mẹ tôi có khỏe không anh?
− Khỏe.
− Sao anh không đưa mẹ ra Hà Nội luôn thể?
− Tôi đi có việc gấp.
− Việc gì hả anh?
Người mới đến nói luôn, không úp mở.
− Linh mục K. gọi anh về gặp. Trong tuần tới, anh phải tạo ra lí do thích hợp bí mật về gặp linh mục K. vào đêm thứ năm tại nhà thờ.
Nói xong, người này lại khoác áo mưa đi ra như đã lặng lẽ từ trời mưa lạnh giá bước vào. Từ đó, linh mục K. lại bước vào cuộc đời hắn một cách độc ác và đầy uy quyền.
Theo lệnh K, tên Sinh đi tàu về Ninh Bình. Đợi cho tàu dừng hẳn, hắn mới bước xuống sân ga. Hắn đi bộ ra bến xe mua vé đi Phát Diệm.
Chiếc xe khách vượt qua chân núi Cánh Diều.
− Cho tôi xuống đây bác tài ạ.
Sinh bước xuống xe khi trời đã tối sẫm. Hắn đi bộ thêm dăm cây số nữa rồi rẽ vào một nhà thờ. Trong nhà thờ vọng ra tiếng hát kinh cầu nguyện. Hắn bước qua tiền sảnh vào trong.
Nhà thờ có tháp xây cao, vòm cuốn, chạy dài như hang đá làm tôn thêm vẻ uy nghi. Trong ánh sáng nến chập chờn, linh mục K. béo mập đang cúi xuống cuốn sách dày. Nhìn thấy vị linh mục, tên Sinh đứng lặng. Gần một tuần này hắn chờ đến ngày về gặp linh mục.
Nhưng khi đứng trước vị linh mục hắn lại luống cuống. Linh mục K.
ngừng đọc. Tiếng hát cầu kinh của con chiên vang lên một lúc, sau đó tắt hẳn. Nhìn thấy tên Sinh, vị linh mục K. bước xuống bục.
Đã đến giờ các con chiên ra về. Những con chiên thành kính hướng nhìn linh mục K. đi ra với tất cả sự ngưỡng mộ của mình.
Dòng người đã ra khỏi tiền sảnh. Vị linh mục K. bước tới gần tên Sinh. Sinh vội chào kính cẩn:
− Con xin chào cha.
− Chắc con vừa đến. Vào nhà trong để cha hỏi chuyện.
Tên Sinh theo vị linh mục vào căn phòng dành riêng cho “khách quý” nằm ngầm dưới đất. Vị linh mục K giải thích về âm mưu của Mỹ, về chiều hướng phát triển của quan hệ Mỹ - Trung Quốc, Mỹ - Nhật Bản và Mỹ - Đài Bắc. Đê cập tới nhiệm vụ của tên Sinh, linh mục K. nói:
− Trước mắt, bằng mọi cách, anh tiếp cận những người tham gia công trình rà phá thủy lôi, nắm chắc tiến độ công trình, đánh cắp được bản thiết kế đó. Với danh nghĩa một cán bộ trung cấp kỹ thuật giao thông, anh làm quen với người phụ trách công trình. Đồng thời, tìm trong số các nhà khoa học tham gia công trình người cần thiết cho chúng ta. Hãy bắt đầu, từ việc tạo cớ làm quen rồi mời người đó tới nhà hoặc là anh tới chơi nhà họ. Từ đó, anh sử dụng những nghiệp vụ
mà tôi đã từng nói với anh nhiều lần để lấy cắp B.3. Anh nhớ rằng, chiến dịch này chẳng phải chỉ có mình anh tham gia. Anh cứ làm công việc được giao, không cần biết tới công việc của người khác.
Vị linh mục K. im lặng nhìn tên Sinh rồi chậm rãi nói tiếp:
− Anh cứ làm theo sự chỉ đạo của cấp trên qua điện đài.
Vị linh mục trao cho tên Sinh chiếc máy thu phát cực mạnh, bản mật mã và ngày giờ liên lạc. Vị linh mục K. nói nhỏ:
− Có lẽ anh cần tiền. Hãy cầm tạm mười ngàn đồng1. Nhưng anh nhớ, anh phải sử dụng tiền đúng lúc, đúng chỗ. Trong tiêu pha, nói năng đừng để lộ mình là người có nhiều tiền.
−---------------
1. Thời gian đó, số tiền này có thể mua được 10 cây vàng.
Sau chuyến đi Ninh Bình, tên Sinh hoàn toàn hoạt động theo chỉ thị
của cấp trên qua điện đài.
Và bây giờ, tên Sinh được lệnh dùng xe máy đưa Phương Thảo đi Hải Phòng, tìm cách lấy cắp B.3. Đó là mệnh lệnh.
Chiếc xe máy chạy lúc nhanh, lúc chậm. Trong bóng chiều chạng vạng, hắn rờn rợn cả người. Chỉ có đêm nay, hắn mới có cơ hội đoạt được B.3, không còn cơ hội nào tốt hơn. Tên Sinh nhìn chằm chằm xuống mặt đường nhựa bóng loáng. Trời sắp đổ tối.
− Anh Sinh ơi, lạnh quá!
Phương Thảo áp sát tai Sinh nói thật to. Rồi choàng hai tay ngang hai bên hông Sinh. Tên Sinh có cảm giác thân thể người con gái ấm áp lạ thường, đang sưởi ấm và che chở cho một tâm hồn đang hoảng loạn. Cô đưa tay vuốt mái tóc tên Sinh.
− Tóc anh bơ phờ rồi. Có mệt lắm không anh?
− Mệt, lại đói nữa.
Tên Sinh thấy người ấm dần. Hơi ấm từ người con gái khỏe mạnh, trẻ trung, ngực căng tròn sức sống đang áp sát phía sau lưng tỏa ra lan truyền khắp cơ thể.
Đợi cho chiếc xe phía sau vượt qua, Sinh cho xe rẽ vào con đường nhỏ chạy ra cánh đồng cách thị xã Hải Dương vài cây số. Xa xa, bên kia cánh đồng là dãy tre với những mái nhà nhấp nhô. Cây thập ác nhà thờ nhô lên khỏi những cây xanh, mờ mờ trong ánh sáng cuối ngày. Ở đây, những tiếng ồn ào của thành phố không thể vọng tới.
Nhà thờ, rặng tre, đồng ruộng đều chìm trong yên lặng. Một cái nhăn khó tả làm méo mó khuôn mặt đầy đất của Sinh.
− Phương Thảo, em thấy không? - Giọng Sinh khản đặc không hiểu do sợ hay do khát.
− Có! Phương Thảo thì thào.
− Có lẽ là tiếng nước chảy.
− Có lẽ thế.
− Nghỉ chân ăn gì cho đỡ đói em ạ. - Tên Sinh đánh bật được nỗi
sợ ra khỏi đầu trong giây lát.
Họ cùng ngồi lên bãi cỏ bên gốc cây phi lao cao nhất. Đầu óc Phương Thảo rối mù. Tự nhiên cô nhớ tới đêm đi chơi với Hạnh ở bờ
biển Hải Phòng. Đêm trăng. Bãi cát thoai thoải chạy nghiêng ra phía biển. Ngoài khơi có những quả thủy lôi MK.42, MK. 52 cải tiến vẫn trôi lững lờ. Rồi người con trai đeo đôi kính cận - tiến sĩ Hạnh lại hiện ra trước mắt. Người đó đã đi với Phương Thảo trong đêm ở bãi biển mênh mông, chỉ có gió và sóng vỗ. Phương Thảo cứ tưởng mình và Hạnh bồng bềnh giữa trời mây... Nhưng giờ đây, Phương Thảo cùng đi bên một người con trai mà đầu óc cứ rối mù, lo sợ những điều bất trắc xảy ra.
Hai người cùng im lặng. Phương Thảo nhìn về phía nhà thờ. Còn Sinh hút thuốc lá liên tục, rồi ngửa mặt nhả khói lên trời, hàm răng cắn nhẹ vào môi dưới như lấy lại bình tĩnh.
− Hôm nay anh muốn nói chuyện nhiều với em.
Hắn thò tay vào túi xách của Phương Thảo lấy bọc cơm nếp và gói thịt gà.
− Xe chạy nhanh, gió thổi mạnh, nói khó nghe lắm em ạ.
Phương Thảo giục.
− Thế thì anh nói đi.
Sinh xé đùi gà đưa cho Phương Thảo. Đầu óc hắn căng thẳng.
Không biết bắt đầu từ đâu? Một lúc sau hắn phát hiện thấy bản thân bộc lộ sự lúng túng một cách không có chút bản lĩnh nhà nghề. Hắn bỏ
miếng cơm nếp vào miệng từ từ nhai như để tăng thêm sự can đảm.
Phương Thảo nuốt vội miếng cơm nếp, cặp mắt nheo lại.
− Nhưng tiền ở đâu để tổ chức cưói? Nhà đâu mà ở?
− Tiền cưới, tiền mua nhà ở ngay túi xách của em ấy.
Phương Thảo tỏ vẻ thật thà:
− Ít lắm anh ạ, không đầy một trăm đồng.
− Em ạ - Sinh nói rành rọt khúc chiết, từng lời đã được chuẩn bị
từ trước - Tiền ở bản thiết kế mà em để trong túi xách ấy.
Phương Thảo ngạc nhiên nói không thành tiếng.
− Bán bản vẽ hay sao?
Sinh trả lời lạnh lùng:
− Ừ!
Phương Thảo lo sợ
− Không được. Nó là bí mật quốc gia không bán được đâu.
− Cứ bình tĩnh. Em của anh cứ bình tĩnh nào. Này nhé, chỉ chụp lại thôi. Bản chính em vẫn giao cho tiến sĩ Hạnh.
Tay Phương Thảo bỗng rời rã. Chiếc đùi gà ăn giở rơi xuống bãi cỏ.
− Em bình tĩnh đã. Để anh nói cho nghe. Chỉ chụp bản thiết kế
giao cho họ là có thể nhận một vạn đồng. Thừa tiền cưới và mua nhà.
Sinh nhìn Phương Thảo thăm dò. Hắn nghĩ rằng mình lật ngửa bài, không cần nói mập mờ nữa. Phương Thảo lại phản ứng mạnh mẽ:
− Bây giờ em mới biết, anh chưa bao giờ yêu em.
− Phương Thảo - giọng Sinh như yếu hẳn đi, có vẻ chân thành, âu yếm - Em thứ lỗi cho anh việc này. Anh thề rằng, anh yêu em thực sự, yêu em suốt đời. Hãy tin anh... Anh không cần gì hết. Chỉ cần có em ở
bên mãi mãi.
Sinh nói vội vàng, hơi thở ngắt quãng. Phương Thảo cầm túi xách đứng lên.
− Anh nói dối. Anh chưa hề bao giờ yêu em. Anh để tâm tới bản thiết kế hơn em, có phải không nào? Suốt thời gian qua, anh đến với
em chỉ vì em làm việc với tiến sĩ Hạnh. Tròi ơi! - Phương Thảo kêu lên một cách phẫn uất - Sao tôi lại ngu ngốc thế này.
Phương Thảo định bước về phía đường Năm.
− Thảo... Đừng đi... Anh van em.
Sinh cầm tay Phương Thảo kéo lại. Hắn vượt lên phía trước chắn đường, ấn vai Thảo xuồng.
− Em ngồi xuống để anh nói vài lời. Tất cả việc làm của anh cũng chỉ vì em, vì hạnh phúc của hai đứa chúng mình.
− Không. Tôi sợ lắm rồi. Việc làm đó không khác gì gián điệp.
Nghe tới hai tiếng “gián điệp”, Sinh giật mình và nhìn Phương Thảo có vẻ nghi ngờ. Song, hắn lại nghĩ: người nào hiểu biết nông cạn nhất cũng ý thức được việc chụp trộm tài liệu B.3 là việc làm của gián điệp. Lời của Phương Thảo như một lời kết luận nhưng Sinh vẫn không nghi ngờ gì, chỉ lo bị Phương Thảo từ chối. Bàn tay hắn đang để trên cằm bỗng rơi thõng xuống ngực. Chạm phải vật gì cưng cứng trong túi áo. Hay quá! Hắn reo lên khi nhớ ra đó là những bức ảnh mà hắn chụp khi ngồi bên Phương Thảo, cùng ăn cơm, uống rượu... Tất cả những bức ảnh này sẽ chứng minh rằng Phương Thảo có liên quan đến hoạt động gián điệp, từ đó buộc Thảo phải làm việc cho mình... Nếu đem nhũng tấm ảnh này ra khống chế, có thế sẽ đạt được B.3, song không thể có được người vợ. Đi tìm người vợ khác, chắc hẳn khó có ai xinh đẹp hơn Phương Thảo. Hắn thở dài. Bọn Mỹ ở bên kia Thái Bình Dượng, tên nào cũng có vợ, có con. Còn mình ở đây cứ chịu cảnh đơn chiếc mãi sao? Hắn cầm tay Phương Thảo kéo nhẹ về phía mình.
− Hãy nghe anh đã. Hãy nghe anh đã - Sinh nói lắp bắp bên tai Thảo - Đúng là việc làm của anh, như em vừa nói là việc làm của gián điệp. Nhưng em hiểu cho, anh làm việc đó cũng chỉ để kiếm ít tiền cho cuộc sống của chúng ta. Anh đã trót nhận lời họ rồi. Vì anh nghĩ, em tham gia công trình đó, lại tiếp xúc thường xuyên với tiến sĩ Hạnh sẽ
đánh cắp dễ dàng. Chỉ có điều anh chưa bàn với em. Mong em tha thứ
cho anh và giữ kín chuyện này. Em vẫn là vợ anh, lại có tiền tiêu...
Hoặc là em đi báo công an để rồi hai đứa chúng mình vào tù. Hoặc từ
chối không giao tài liệu cho chúng để chúng giết cả hai đứa vì tội phản bội. Em nghĩ kỹ đi. Chọn cách nào anh cũng theo ý em.
Nghe Sinh nói Phương Thảo mệt rã rời. Chao ôi, âm mưu kẻ thù thâm độc quá, ghê tởm quá. Bỗng Phương Thảo thấp giọng:
− Thế bây giờ tính sao?
Sinh nhẹ nhàng cầm tay Phương Thảo.
− Anh nghĩ rằng việc chụp tài liệu này...
Sinh thấy hai thanh niên vác cuốc đi về phía mình. Hắn không nói nữa. Họ là thanh niên địa phương đi là đồng về hay công an theo dõi mình? Mình đã kiểm tra con đường và địa điểm này khá kĩ, chống được sự theo dõi của công an, không có một tai mắt nào có thể nhòm ngó tới được. Ở đây xa làng, xa đường quốc lộ, công an làm gì có ngay cuốc xẻng vác trên vai? Nghĩ thế, hắn yên tâm. Chờ cho hai người đi xa, Sinh mới tiếp tục thẽ thọt từng lời.
− Chỉ có hai đứa chúng mình biết việc này, giao tài liệu xong, nhận tiền, rồi chấm dứt việc làm mạo hiểm.
− Tôi có thể là vợ anh, nhưng tôi không thể làm việc chống lại Tổ
quốc, phụng sự cho Mỹ khi nó đáng ngày đêm giết đồng bào mình, phong tỏa biển để cắt đứt giao lưu của ta với bạn bè. Tôi không thể...
Phương Thảo ức quá không thể nào nói hết câu, cô cắn chặt môi tưởng chừng đến dập nát.
− Anh và em chỉ làm lần này thôi. Sau này, anh sẽ không dại dột nhận làm việc tầy đình như thế nữa. Em đồng ý với anh đi. Anh van em. Anh xin em.
Nghe những lời khấn cầu đau khô của Sinh, Phương Thảo ưng chiều một cách gượng ép.
− Anh hứa lần nữa đi em mới đồng ý.
Sinh cười.
− Anh thề giữ đúng lời hứa.
Phương Thảo mở túi lấy máy ảnh và tài liệu.
− Lúc ở Hà Nội, anh bảo đem máy ảnh đi chụp kỉ niệm ai ngờ...
Phương Thảo giận dỗi nói - Đây cầm lấy.
Tên Sinh thanh minh.
− Nói ngay việc này ở Hà Nội, sợ em làm ầm lên hỏng hết việc, chứ anh chẳng muốn giấu em điều gì đâu.
− Thôi đừng nói dông dài nữa. Không cẩn thận là cả anh và em vào tù đấy.
Sau khi chụp bản thiết kế B.3, tên Sinh và Phương Thảo trở lại đường Năm. Chiếc xe máy từ từ lăn bánh, rồi tăng tốc độ, bóng đêm giăng khắp ruộng vườn nhà cửa. Vào giờ này ô tô, xe đạp, xe máy nối đuôi nhau thành dòng xuôi ngược. Ban ngày, những chiếc xe nằm ẩn nấp trong làng, dưới các lùm cây to, nhưng đêm đến, lại bò ra đường.
Chiếc xe ô tô nào cũng trùm bạt kín, xung quanh thành xe cắm những cành thông xanh, to nối đuôi nhau chuyển dịch. Vì tiếng ô tô, xe máy nổ to nên Sinh và Phương Thảo đều nói như gào làm cảm giác sợ hãi ở
cả hai người giảm dần. Họ đi chưa được chục ki-lô-mét thì thấy hai thanh niên đứng bên xe máy giơ tay ra hiệu dừng xe. A thôi chết, công an kiểm tra mình rồi - tên Sinh nghĩ nếu đúng là công an thì từ nay cuộc đời mình sẽ sụp đổ hoàn toàn. Hắn giảm hết số xe và dừng lại.
− Cần gì thế hai bạn trẻ? - Tên Sinh nói giọng đưa đẩy.
− Phiền anh chị một chút. Xe chúng tôi hết xăng. Phương Thảo sờ
lên tóc Sinh.
− Tóc anh ướt hết rồi này.
Rồi tự nhiên cô rút khăn lau mồ hôi trán cho Sinh. Nhưng không hiểu do tâm trạng lo âu hay lí do gì cô đã đánh rơi chiếc khăn. Người thanh niên đứng phía sau xe máy cúi xuõng nhặt chiếc khăn tay đưa cho Phương Thảo.
− Cảm ơn anh!
Phương Thảo nói và quay lại phía Sinh.
− Anh lau mồ hôi đi.
Gió từ phía Hải Phòng thổi tới. Gió đi qua vùng biển mang theo hơi nước, cuốn theo hơi hướng của chiếc khăn tay, mang đến cho hắn một cảm giác sờ sợ. Hắn nói với hai người thanh niên:
− Các anh thông cảm, xe tôi cũng còn ít xăng lắm.
Phương Thảo đấm nhẹ vào vai Sinh.
− Thôi, cho họ một ít rồi đi cho nhanh.
Nghe theo Phương Thảo, tên Sinh tự tay kéo đường ống dẫn xăng cho chảy vào can của hai người thanh niên rồi tiếp tục đi. Ngồi phía sau, Phương Thảo đấm vai Sinh và trêu:
− Hôm nay mới biết anh của em cũng “kò eo”.
Sinh cười, nói như thét:
− Anh lo không đủ xăng về đến Hải Phòng.
− Thôi anh ơi, cứ nhận là “kò eo” đi cho tiến bộ...
Nói xong, Thảo và cả Sinh đều cười vang. Chiếc xe máy của Sinh và Thảo vẫn tiếp tục lao nhanh về Hải Phòng.