Cuộc Truy Tìm T.72

Lượt đọc: 1717 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

Khi chiếc xe máy của Sinh chở Phương Thảo rời Hà Nội, ban chuyên án ở Hà Nội đã trực tiếp chỉ đạo chuyến đi.

− A lô, T. 72 đã đi qua trạm chúng tôi hồi 4 giờ 30.

− Trạm hai báo cáo. T.72 đang đi trên đường với tốc độ sáu mươi ki-lô-mét giờ. Chúng tôi vẫn bám theo sau.

− Trạm ba đâu, chuẩn bị bám T.72.

− Trạm ba báo cáo. T.72 đã rẽ vào một cánh đồng, xin thủ trưởng cho chỉ thị.

Qua bộ đàm, trung tá Nam ra lệnh cho trinh sát:

− Cải trang thành người địa phương đi làm về, cứ mười phút một lần đi qua chỗ Thảo và Sinh ngồi.

Thiếu tá Tường nhìn trung tá Nam vẻ phân vân.

− Tôi sợ mười phút quá dài.

− Cũng không dài đâu, trong mười phút đó, nếu tên Sinh giở trò gì, Phương Thảo vẫn có thể chống đỡ nổi. Và cũng phải giành thời gian cho hắn thuyết phục Phương Thảo chứ. Nếu thời gian trinh sát ta đi qua chỗ hắn rút ngắn thì câu chuyện sẽ bị ngắt quãng, như thế không hay.

Ban chuyên án chờ kết quả cuộc nói chuyện giữa Sinh và Phương Thảo. Trung tá Nam ngồi lặng trên ghê gần nửa giờ mà máy đàm thoại vẫn chưa báo tin gì mới. Ông bật lửa hút thuốc. Bỗng nhiên đèn tín hiệu nhấp nháy.

− Báo cáo trung tá. Khi xe của Phương Thảo đi ngang qua chỗ

chúng tôi, cô ta có đánh rơi chiếc khăn.

Trung tá Nam thở dài nhẹ nhõm.

− Thế là pha đấu giật gân trên đường Hà Nội - Hải Phòng ta đã thắng một không. Tên Sinh không phát hiện thấy có sự theo dõi, yên tâm chụp tài liệu B.3. Điều quan trọng hơn cả ta đã làm cho hắn thoát khỏi quyết định cùng quẫn, thất vọng, tiếp tục lộ đầy đủ chân tướng.

Nói xong trung tá lại lặng lẽ bấm máy.

− Hải Phòng đâu! Hải Phòng!

− Chúng tôi đang chờ lệnh thủ trưởng.

− T.72 sẽ đến Hải Phòng nhưng chậm hơn dự định khoảng một giờ. Đồng chí nhắc anh em tập trung cao độ theo dõi. Bằng mọi biện pháp không được để xổng con mồi.

Thiếu úy Hùng trực tiếp chỉ huy tổ đón lõng tên Sinh ở cửa ngõ phía bắc Hải Phòng. Anh đứng nhìn xe cộ nối đuôi nhau chạy thành dòng ngược, xuôi. Những chiếc xe xích rầm rầm lăn bánh. Hùng và anh em trong trong tổ căng mắt nhìn những chiếc xe máy đèo người con gái, anh nhìn đồng hồ và suy nghĩ.

Hà Nội thông báo xe của tên Sinh sẽ vào Hải Phòng chậm hơn một giờ - Hùng nghĩ - Như thế tên Sinh phải chở Phương Thảo qua đây vào hồi một giờ đêm. Thế mà bây giờ đã hai giờ đúng rồi. Anh quay lại phía chuẩn úy Dũng:

− Điện Hà Nội hỏi xem tên Sinh đang ở đâu? Liệu có đi về phía

Hải Phòng không?

Từ Hà Nội báo xuống:

− Tên Sinh sẽ vào Hải Phòng nhưng thời gian chưa xác định. Nếu ta để hắn lọt qua, sẽ bị kỷ luật.

Hùng nhìn anh em nghiêm sắc mặt.

− Tôi nói để anh em biết, sau đợt công tác này nếu chúng ta không hoàn thành sẽ bị kỷ luật nặng. Để tránh sơ suất, tôi đề nghị từ

giờ phút này thay nhau ra tận mép đường đứng quan sát. Một khi xe tên Sinh qua, báo hiệu để xe của chúng ta đuổi theo.

Nhưng rồi căng mắt cho tới sáng, họ vẫn không thấy tên Sinh và Phương Thảo đi qua.

5 giờ 30 phút. Tròi đã sáng rõ. Những chiếc xe ô tô, xe máy xe đạp cuối cùng đang rời khỏi Hải Phòng. Người, xe không được vào thành phố. Hùng nặng nề ngồi xuống chiếc ghế băng bám đầy bụi đất.

Những giọt mồ hôi hai bên thái dương cứ to dần.

− Thế là không còn hy vọng, phen này thì cả tổ ngồi viết kiểm điểm.

− Nhưng hắn ta không qua đây thì sao?

− Còn đường nào vào Hải Phòng nữa?

Ở Hà Nội, ban chuyên án vẫn ngồi theo dõi bước đi của tên Sinh.

Những ý kiến bàn cãi, bất bình, phỏng đoán xung quanh di động của tên Sinh lúc đầu sôi nổi sau giảm dần. Bây giờ mọi người nín lặng chờ

đợi.

− Mời trung tá nghe Hải Phòng báo cáo.

Trung tá nghe máy xong thở dài.

− Con mồi xổng rồi sao? - Thiếu tá Tường sốt sắng hỏi.

− Tôi đã điện phải luôn luôn cảnh giác mà.

Thấy không, anh em có nghe đâu. Đã đến giờ cấm xe cộ, người vào thành phố mà vẫn chưa thấy tên Sinh và Phương Thảo đi qua trạm

gác. Bây giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa, con mồi đã đánh hơi sự bại lộ của hắn, vì thế nó đã đề phòng.

Trung tá bấm máy.

− Hải Phòng báo cáo tiếp tục công việc theo dõi đêm qua.

− Chúng tôi đã theo dõi sát. Từ 12 giờ đêm tới năm giờ ba mươi sáng có hai trăm linh bảy xe máy đèo người đi qua nhưng không phát hiện có xe chở Phương Thảo.

− Còn từ sáng đến giờ?

− Chúng tôi vẫn tiếp tục theo dõi, cũng không có.

− Các anh có bảo đảm chắc không?

− Tôi xin lấy danh dự và trách nhiệm bảo đảm với thủ trưởng, đúng như đã báo cáo.

Trung tá Nam bỏ máy đứng lên. Ông rút khăn lau những giọt mồ hôi đọng lại hai bên thái dương.

− Thế là chúng ta lại bị mắc lừa tên Sinh - trung tá bực bội - Thế

nào rồi cũng bị cấp trên gọi lên “sửa gáy” đấy.

Ngừng một lúc, trung tá nói tiếp: - Liên lạc, chỉ đạo trực tiếp với tất cả các trạm. Tin tức của các trạm từ Hà Nội đến Hải Dương vẫn báo cáo về đều đặn. Nhưng sau khi hắn gần tới Hải Phòng, chúng ta vội lạc quan, cho rằng tất yếu nó sẽ vào Hải Phòng, nên chỉ đón lõng, không theo sát, thế là hắn chuồn mất. Cho dù hắn trốn chạy phương nào, miễn là ở trên đất Việt Nam, trước sau chúng ta cũng tìm ra. Nhưng có điều đáng ngại hơn cả, tính mạng Phương Thảo sẽ ra sao? Lần trước, chúng bức tử Tô Quyên, ta chưa lần ra được chứng cứ buộc tội thủ

phạm thì bây giờ Phương Thảo lại mất tích - trung tá phán đoán và nói

− Biết đâu tên Sinh lại chẳng giết Phương Thảo như giết một đầu mối moi tin không còn tác dụng nữa, củng có thể sau buổi nói chuyện, tên Sinh thấy mình bị lộ đã thủ tiêu Phương Thảo. Nếu nghi vấn này trở

thành sự thực thì chính tôi là người có tội.

− Không. Nếu Thảo chết, chính tôi mới là người có lỗi lớn - thiếu tá Tường hỏi.

− Xét cho cùng, bất cứ đề xuất của ai một khi lãnh đạo chấp thuận thì lúc đó lãnh đạo cũng phải chịu trách nhiệm - trung tá nặng nề đứng lên - Bây giờ chưa tới lúc chúng ta ngồi bàn tới việc liên đới tới cái chết của Phương Thảo mà đi vào việc chính, xác định tên Sinh tẩu thoát bằng đường nào.

Thiếu tá Tường vẫn cho nhận định như trước.

− Theo tôi, Phương Thảo không thể chết được, Nếu như tên Sinh giết Phương Thảo thì có khác gì nó đào hố chôn mình. Cơ hội tốt nhất hắn giết Phương Thảo là lúc nói chuyện ở giữa cánh đồng mà hắn không dám hành động thì không có cơ hội nào khác tốt hơn.

− Không thiếu gì cơ hội tốt. Ví như xe đang chạy nó hất cô ta xuống mé đường hoặc cho xe chạy vào chỗ vắng, đánh bất ngờ rồi cho xe lao đi ngay.

Trung tá Nam nhìn anh em bằng đôi mắt điềm tĩnh của nghề

nghiệp.

− Chúng ta cùng nhau đánh giá lại nhận định ban đầu. Và điều quan trọng hơn nữa, phải bàn ngay phương án tìm kiếm Phương Thảo.

Mọi người đều im lặng. Họ hiểu im lặng vào lúc này là cách tốt nhất để nghĩ ra những ý kiến hay cho việc xét đoán việc tên Sinh mất tích.

− Vì nghĩ tới tính mạng Phương Thảo nên ngay từ lúc đầu tôi không đồng ý để cô ta chấp nhận yêu cầu của tên Sinh. Nhưng rồi thấy đó là biện pháp tích cực hơn cả, tôi đã đồng ý và không ngờ rằng sự việc lại xấu đến mức như thế - giọng trung tá nhỏ và lạc dần -

Chúng ta phải xuống Hải Phòng tìm kiếm Phương Thảo - ông nhìn về

phía thiếu tá Tường - đồng chí thay tôi chỉ đạo công việc ở nhà - ông quay lại phía đại úy Dương - đồng chí điện cho Hải Phòng tung lực lượng chủ chốt vào việc truy tìm tên Sinh và tìm kiếm Phương Thảo.

Chúng ta phải lo cho tính mạng của Phương Thảo hơn là rút ngắn thời gian vụ án.

Trung tá Nam mở tủ lấy tài liệu, chuẩn bị bàn giao. Thiếu tá Tường nhìn đại úy Dương không nói, nhưng họ đều nghĩ không nên để

trung tá đi vào lúc này. Công việc đòi hỏi trưởng ban chuyên án phải có mặt ở Hà Nội. Thiếu tá Tường mạnh dạn để xuất:

− Lệnh của cấp trên chúng tôi xin chấp hành. Nhưng đồng chí là người chỉ huy vụ án, không nên đi Hái Phòng vào lúc này.

Trung tá khép nhẹ cánh cửa, hỏi:

− Tại sao?

Chắc đồng chí biết. Nếu như các trạm báo cáo xin chỉ thị, đồng chí cho ý kiến giải quyết. Nếu lãnh đạo hỏi, đồng chí có thể trả lời.

− Đồng chí thì sao?

− Tôi cũng có thể làm được. Song không phải trưởng ban chuyên án, không nắm được đầy đủ diễn biến vụ án như đồng chí. Một khi không nắm được tổng thế thì làm sao có thể quyết đoán được công việc cụ thể.

Trung tá im lặng một hồi lâu. Ông khép han cánh tủ rồi quay ra.

− Nhưng công việc Hải Phòng cũng đòi hỏi tôi phải có mặt.

− Hà Nội đòi hỏi đồng chí có mặt. Và điều cốt yếu, tôi không thể

thay đồng chí làm tất cả các công việc ở Hà Nội được - thiếu tá Tường nhìn trung tá như muốn tranh thủ sự đồng tình - còn công việc ở Hải Phòng, tìm kiếm cô Phương Thảo, truy tìm tên Sinh lại là việc cụ thế

thuộc tầm tay tôi.

Trung tá Nam chau mày, đứng lặng một lúc, rồi mới nói:

− Tôi đồng ý.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của trần diễn