Trong lúc cơ quan an ninh Việt Nam đang mở chiến dịch truy nã tên Sinh, thì tại Hồng Kông, Mac Clao và Lâm Trí Mao họp bàn kế
hoạch đến Hải Phòng nhận tài liệu B.3.
Trong cuộc họp này, Lâm Trí Mao có trách nhiệm cung cấp tình hình điều tra cơ bản về Hải Phòng: dân số, phong tục tập quán, đường đi, chỉ thị cho Thúy Vân đến địa điểm hẹn gặp. Mác Clao trình bày kế
hoạch liên lạc, nhận tài liệu. Sau khi Lâm Trí Mao thuyết trình, Mác Clao hỏi:
- Chắc ngài sống ở Hải Phòng lâu nên mới nắm tình hình kỹ như
vậy.
Lâm Trí Mao cười.
- Thời gian Việt Nam kháng chiến chống Pháp tôi có sống ở đó mấy năm. Thành phố ấy thật đẹp. Người dân Việt Nam gọi nó là thành phố “Hoa phượng đỏ”. Vì hàng năm, vào mùa hè, hoa phượng trùm đỏ
cả thành phố. Ngài đến Hải Phòng vào dịp này chưa phải là giữa mùa hoa nhưng đã thấy nó nhuộm đỏ cả vùng trời. Phải xa Hải Phòng tôi thấy tiếc.
- Đúng là một thành phố xa lại ở vùng Á Đông mà tôi mới chỉ
thấy qua sách báo.
- Tôi tin, khi ngài tới Hải Phòng, cảnh sắc sẽ đem lại cho ngài một cảm xúc mới lạ.
☆ ☆ ☆
Sau khi thống nhất kế hoạch nhận tài liệu B.3, Mác Clao bay đi Philippin tham gia vào phái đoàn của Mỹ đến Hải Phòng thực hiện nghị
định thư mà hai nước đã kí kết. Theo nghị định thư đó, Hoa Kỳ sẽ tự rà phá thủy lôi mà họ đã thả ở bờ biển Việt Nam, đồng thời có trách nhiệm cung cấp và hướng dẫn cách sử dụng các phương tiện xác định vị trí thủy lôi, cách tháo vớt phá hủy thủy lôi đó để phía Việt Nam tự rà phá lấy.
Phái đoàn Hoa Kỳ kéo đến Hải Phòng khá đông. Trưởng đoàn Hoa Kỳ là phó đô đốc Mác Cao-ly, tướng hai sao, chỉ huy lực lượng đặc nhiệm rà mìn số 8 - lực lượng này có 20 tàu chiến, 5.000 nhân viên, 50 trực thăng đóng ở Su- bích Philippin. Phụ tá cho Mác Cao-ly có đại tá Phlin phụ trách việc bàn giao khí tài rà phá thủy lôi trên đường sông: trung tá Crắc-xti-uốt, chuyên viên rà phá thủy lôi; thiếu tá Phin chuyên viên kỹ thuật. Tên trùm tình báo Mác Clao đóng vai thiếu tá Mác-bét, cố vấn chính trị cho trưởng đoàn. Và hàng trăm binh lính Mỹ
cùng các phương đoàn của chúng.
Máy bay chở phái đoàn Mỹ rời khỏi căn cứ quân sự Su-bích, lúc bấy giờ Mác Clao mới có thời gian nghỉ ngơi đôi chút. Và chỉ có lúc ấy hắn mới có thời gian nhớ lại những lời Lâm Trí Mao nói. Hải Phòng có những nét giống Sài Gòn, đều là thành phố gần biển, có cảng, có sông ngòi chảy qua. Phố Trung Quốc, Hải Phòng sầm uất chẳng kém Chợ
Lớn. Chợ sắt Hải Phòng cũng tấp nập như chợ Bình Tây Sài Gòn. Và hắn hình dung phố Trung Quốc Hải Phòng với những ngôi nhà cổ, cấu trúc kiểu Trung Hoa thấp lè tè với những khung cửa sổ nhỏ hẹp phủ
đầy bồ hóng. Còn các phố khác chỉ là đống gạch vụn, sau vụ máy bay B.52 Mỹ rải thảm cuối năm 1972 Hải Phòng đã trở thành thành phố
chết, ngừng trệ mọi hoạt động.
Trong đời hoạt động tình báo, Mác Clao ít có dịp đến thủ đô các nước cộng sản. Chỉ có một lần hắn được đến Mátxcơva, thủ đô Liên bang Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Xô Viết. Lần đó, hắn đến hỗ trợ cho một nhóm tình báo Mỹ ở Mátxcơva đánh cắp bí mật vũ khí tên lửa của Liên Xô. Vụ đó đã gây ra tai tiếng. Một loạt điệp viên Mỹ bị trục xuất khỏi Liên Xô. Lần này là lần thứ hai hắn đặt chân đến một nước cộng sản. Hắn tranh thủ đi tham quan thành phố mà đài tiếng nói Hoa Kỳ, đài BBC đã tuyên truyền là thành phố chết. Hắn la cà vào các cửa hiệu, tìm mua các loại sách báo làm tài liệu nghiên cứu. Và điều quan trọng hơn nữa, hắn kiểm tra lại con đường đến nơi nhận tài liệu B.3. Mác Clao dạo trên các đường phố, vườn hoa. Những chiếc ô tô bật đèn sáng chạy như mắc cửi. Người đi bộ trên hè phố rất vội vã. Một lần, Mác Clao thấy một đôi nam nữ ôm hôn nhau ở cạnh vườn hoa, trước nhà hát thành phố. Họ chẳng để ý đến người qua lại. Mác Clao tự hỏi: chiến tranh tàn phá ác liệt mà họ vẫn yêu đời như thế ư?
Về tới khách sạn đã quá nửa đêm, Mác Clao mệt mỏi lắm mỏi leo lên được gác hai. Hắn trăn trở mãi không ngủ được, tính toán việc nhận tài liệu B.3 sao cho an toàn.
Theo kế hoạch, Mác Clao sẽ có mặt tại cổng chính của cảng Hải Phòng hồi 17 giờ. Thế là 14 giờ hôm đó, hắn rời khách sạn. Bước ra khỏi khách sạn, hắn còn thấy khó chịu với thời tiết chuyển mùa ở vùng nhiệt đới. Hắn bước đi có vẻ uể oải, nhưng thực ra trong đầu làm việc rất căng thẳng. Hắn nhìn đồng hồ, sợ đến chỗ hẹn không đúng giờ, đó là điều nghiêm cấm trong hoạt động tình báo. Hắn rời khách sạn trước 3 tiếng đồng hồ để có thời gian “cắt đuôi”. Sau khi chắc chắn không có người theo dõi, Mác Clao mới đi ra phía cảng.
Cảng Hải Phòng những ngày giặc Mỹ ném bom đánh phá thường
đông đặc vào khoảng 5 giờ chiều đến sáng hôm sau. Xe quân sự, xe vận tải của các bộ, các ngành đô về lấy hàng vào ban đêm rồi chạy ra khỏi thành phố trước lúc trời sáng. Sự sầm uất ban đêm mang về sự
hối hả, khẩn trương thời chiến. Các ngọn đèn cao áp trong khu cảng hờ hững tỏa ánh sáng mờ ảo. 4 giờ 30 chiều, công nhân đi làm theo giờ hành chính chen chúc nhau đi ra. Công nhân, cán bộ làm đêm vội vàng đi vào. Dòng người ra vào chật đường làm ô tô không thể tăng nhanh tốc độ. Thúy Vân trong bộ đồ xanh công nhân bó khít người bước ra khỏi đám khói đen của ô tô. Thị mở tờ báo Nhân Dân xem lướt qua rồi gấp lại, bước tiếp. Nhiều công nhân trong lúc giao ca cũng chạy ra cổng cảng đứng tán gẫu cho thỏa lúc mệt mỏi. Thúy Vân vẫn xông xáo trong đám đông người và xe cộ để vượt lên phía trước. Mọi người để mặc cho thị chen lấn, xô đẩy.
− Nào, dẹp cho đi, có chút việc gấp.
Miệng nói, tay thị tách đám người đi trước mình. Mác Clao cũng cầm tờ báo Nhân Dân tiến về phía cảng. Tay hắn ta vung mạnh va phải tay Thúy Vân làm tờ báo Nhản Dân trên tay thị rơi xuống đất, những người đi gần đó cười, rủa thầm người khách nước ngoài vô ý.
Thúy Vân tỏ thái độ bực tức, sừng sộ:
− Mắt mù à?
Mác Clao lịch sự cúi xuống nhặt tờ báo. Ngay lúc ấy có tiếng quát to:
− Mác-bét, anh đã bị bắt!
Mác Clao và Thúy Vân bị đưa vào phòng bảo vệ cảng lập biên bản và chuyên về trụ sở công an thành phố. Tại đây, trung tá Nam và hai cán bộ an ninh điều tra xét hỏi lần lượt tiến hành thẩm vấn từng người.
Ngồi trước mặt trung tá Nam là Mác Clao, có thân hình khỏe mạnh, to lớn, đôi mắt xanh to. Nụ cười phớt đòi luôn nở trên khuôn mặt đầy ắp thịt. Con người hắn bộc lộc sự láu cá, sành sỏi của một tên tình báo già đời.
Tuy biết mình đang ngồi ở cơ quan công an, hắn vẫn bình tĩnh và khăng khăng cho mình là người vô tội. Chính thái độ đó của hắn làm trung tá Nam cáu bực, song ông vẫn giữ thái độ bình thản, hỏi:
− Họ và tên anh là gì?
− Tên tôi mà Mác-bét.
− Ngày tháng năm sinh, quê quán, quốc tịch?
− Tôi sinh tại bang Tếch-dát, năm 1921, quốc tịch Mỹ.
− Nghề nghiệp?
− Cố vấn chính trị cho tướng Mác Cao-ly.
− Những thứ anh mang theo người?
− Chỉ có chiếc kính tôi đang đeo và tờ báo Nhân Dân mua ở quầy bán sách báo trước khách sạn tôi ở.
− Hai tờ báo Nhân Dân này, tờ nào là của anh?
Trung tá Nam đặt hai tờ báo lên bàn: tên Mác Clao chỉ vào tò báo có chữ ký của hắn ở góc bên trái. Chiếc máy quay phim tự động đặt ở
góc phòng ghi lại cử chỉ đó của hắn. sắc mặt của hắn vẫn không hề
thay đổi.
− Tại sao anh biết tờ báo này là của anh?
− Vì khi mua xong tôi có ký tên tôi “Mác-bét” ở góc phải.
Trung tá Nam như vừa bước vào căn phòng làm nước đá. ông ngồi chết lặng, đáng kỷ luật mấy cán bộ cấp dưới quá non nớt nghiệp vụ bắt tên Mác Clao khi chưa có chứng cứ. Tờ báo của Thúy Vân mang theo có bản vi ảnh B.3. Còn tờ báo Nhân Dân hắn mang theo không có tài liệu gì. Theo ngày giờ, địa điểm quy định, chúng tạo ra tình huống vô ý chạm tay, cùng đánh rơi báo. Mác Clao cúi xuống nhặt báo trả lại cho Thúy Vân. Trong giây phút đó, hắn nhanh chóng đánh tráo, đưa cho Thúy Vân tờ báo của mình. Lẽ ra, để cho Mác Clao nhận xong tài liệu, bước đi xa ta mới tiến hành bắt với đầy đủ chứng cứ hoạt động gián điệp trên tay. Nhưng hai cán bộ của ta quá vội, phát lệnh bắt sớm, khi tài liệu chưa trao xong. Và bây giờ chữ kỹ của y ở góc tờ báo Nhân Dân lại trở thành chứng cứ minh oan cho kẻ có tội. Trung tá ngồi im lặng cố nén sự bực tức đang dâng lên trong đầu. Hai cán bộ của ông đã làm sự việc xảy ra trái ngược với dự định, đưa ông vào tình thế khó xử. Nếu tiếp tục chất vấn y về tội lấy cắp tài liệu B3 sẽ không có chứng cứ, gây thêm phức tạp cho sự việc. Ông cảm thấy máu đã dồn lên cả mặt, giải quyết như thế nào, bắt hay là thả. Ông ngồi im một
lúc nữa. Phải rồi chuyên cái tội trước đây cho là thứ yếu thành tội chính. Ông nhìn thẳng mặt Mác Clao:
− Anh còn nhớ nội dung qui chế đi lại ở Việt Nam cho phái đoàn Mỹ không?
− Thưa ông, có.
− Thế tạo sao hôm qua và hôm nay anh đi ra khỏi khách sạn mà không báo cáo?
Bây giờ đến lượt Mác Clao lúng túng thực sự.
− Anh biết đấy! Khu vực cảng Hải Phòng là khu vực cấm người nước ngoài tự do qua lại. Muốn vào khu vực này phải có giấy phép của Việt Nam, thế mà anh đã tự tiện đến không có ý kiến của chúng tôi.
Đó là tội vi phạm chủ quyền nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa - trung tá nói mỗi lúc một to hơn - Vì vậy tôi thay mặt cơ quan có trách nhiệm của nước Việt Nam Dân chủ cộng hòa tuyên bố: Trục xuất Mác-bét ra khỏi nước Việt Nam.
Mác Clao cho rằng số phận đã bạc đãi mình. Ở cơ quan tình báo trung ương Mỹ, mình có khả năng làm thay đổi sự việc, con người. Còn giờ dây đứng trước cơ quan an ninh Việt Nam, hắn trở thành phạm nhân và chỉ biết chấp hành lệnh. Hắn hối hận đã chọn chuyến công cán này. Tưởng rằng, sau chuyến sang thăm Việt Nam trở về hắn sẽ
leo lên bậc thang danh vọng. Không ngờ...
Hắn uể oải nhoài người về phía trước kí vào biên bản rồi nặng nề
gieo người xuống ghế chờ trưởng đoàn Mác Cao-ly đến đón nhận.