Ông Chiến nhìn Đào thật sâu, sau đó quay người bước vào trong buồng ngủ…Cũng không biết trong đầu ông ta đang suy nghĩ điều gì…Bản thân ông cũng biết con Mận nhà ông nó thiệt thòi đủ đường, ông thì từng vào tù ra tội, cho nên việc bị người ta coi khinh, đó cũng là điều bình thường…Len lén lau những giọt nước mắt khẽ thở dài một hơi ông Chiến lẩm bẩm:
-Bà Mơ ơi… Giá như bà còn sống thì tốt biết bao nhiêu…Tôi là đàn ông, có nhiều chuyện không tiện nói với con Mận…
Một lúc sau thì Đào ra về, ở bên ngoài chỉ còn môt mình, Mận tự dưng cảm thấy bất an và khó chịu một cách lạ thường…Bụng bỗng nhiên đau một cách dữ dội, nhói lên liên tục tựa như có thứ gì đó vừa đâm vào vậy…Cảm giác được trong bụng mình có gì đó bất thường, cô ôm bụng, mồ hôi rịn ra đầy trán. Mận ngồi bật dậy, tim đập thình thịch, lạnh toát sống lưng, nổi gai ốc…Đau đến mức chết đi sống lại…Điều này làm cho Mận cực kỳ kinh hoàng…
Mận cố gượng dậy, tay run rẩy bám vào cột giường, mắt hoa lên. Trong cơn choáng váng, cô ngửi thấy mùi tanh ngai ngái phảng phất đâu đây, có xen lẫn với mùi nhang khói luẩn quẩn…Làm cho Mận đầu óc nặng trĩu, hai mắt tuy vẫn mở trợn trừng nhưng hoàn toàn không biết gì cả.
Chân cô run lên bần bật, đứng dậy đi như bị ai xô đẩy. Không hiểu vì sao, đôi chân tự động bước ra sân, không nghe theo điều khiển của bản thân. Mắt mở to, vô hồn, bước từng bước như người bị mộng du... Hoàn toàn không biết được mình sắp sửa gặp một nạn lớn…Hay nói đúng hơn là mình đã bị người ta làm hại, dùng tà phép có tên gọi là Bùa Dạ Hành…
Ngoài sân, gió lạnh thốc vào mặt, làm tóc bay rối tung, nhưng Mận không hề cảm thấy. Cô lững thững đi, dáng đi cứng đờ, xiêu vẹo như người mất hồn... men theo con đường nhỏ dẫn thẳng ra ao đình…Dường như Mận đang bị ai, hoặc một thế lực nào đó dắt đi vậy…
Trong đêm, tiếng chó tru lên từng hồi dài... Trên đầu, ánh trăng cũng lẩn vào trong đám mây, dường như cũng không muốn chứng kiến một cảnh tượng đau lòng, mặt ao đình phẳng lặng như chiếc gương, phản chiếu chiếc bóng gầy guộc đơn độc dần khuất sau rặng tre đầu làng…Mãi đến khi thân hình Mận chạm mép nước, cô khẽ dừng lại, đầu hơi ngẩng lên như cố chống cự... Nhưng đã muộn.
Một luồng gió lạnh buốt ập đến…Mận ngã chúi mặt xuống mặt ao đen ngòm, rồi như có một bàn tay kéo cô xuống, Mận chới với dơ tay lên cầu cứu, có điều mọi chuyện bây giờ đã quá muộn…Chỉ sau vài hơi thở cả người Mận lặng lẽ chìm dần xuống…Trên cầu ao bấy giờ có một con mèo đen rất lớn, hướng cặp mắt xanh lè, đang nhìn chăm chú vào vị trí mà Mận vừa bị ngã xuống…Sau đó nó gào lên một tiếng cực kỳ thảm thiết rồi nhảy vụt vào trong bụi rậm rồi biến mất…
Mặt nước lặng lẽ khép lại, chỉ còn những vòng sóng nhỏ lăn tăn...Cả làng Vũ Đại vẫn chìm trong giấc ngủ, chẳng một ai hay biết được những chuyện kinh hoàng vừa mới diễn ra.
Lúc này ở bên nhà thầy Tư, cái bóng của lão kéo dài ra vô cùng kinh dị…Hai hốc mắt sâu hoắm nhìn chăm chú vào mặt chiếc gương đồng, ở đó phản chiếu rõ ràng hình ảnh của Mận, người vừa bị lão làm phép hại chết…Trong cặp mắt của lão bấy giờ cũng lóe lên một tia mừng rỡ vô cùng khẽ thì thào:
-Cuối cùng thì cũng đã thành công…HAHAHAHA…Ta đã luyện thành…Hhahahaha…
Tiếng cười của lão gằn lên nghe như miếng kim loại va vào nhau, cực kỳ chói tai...Ánh sáng của chiếc đèn bập bùng, làm cho cả căn nhà toát lên vẻ gì đó cực kỳ tà mị, khó mà diễn tả được bằng lời…
Thầy Tư làm bùa này với mục đích cắt tuyệt duyên âm của Mận và Đào theo yêu cầu của bà Lan và Mai, những người sẵn sàng dùng mọi cách để chia rẽ đôi trẻ. Lão không chỉ muốn phá vỡ tình duyên, mà còn muốn dùng bùa này để trấn yểm vong linh của Mận…người con gái đang mang thai đứa con của Đào, để linh hồn cô không thể quay lại báo oán hay nhập về người mình yêu…Bởi vì bản thân lão là một thầy tà, có thể nhìn thấy những thứ mà người bình thường không thấy được…
Không những thế, việc sử dụng bùa Dạ Hành, một loại bùa được xem là “cấm kỵ” trong giới tà thuật…Lão muốn chứng minh pháp lực của mình vượt trội, dù biết rằng dùng tà pháp nặng như vậy sẽ chuốc nghiệp rất lớn.
Lúc này đây nhìn lão cười điên cuồng, gương mặt già nua xấu xí, hai hốc mắt sâu hun hút, với mái tóc bạc trắng như cước, khiến cho bất cứ một kẻ nào khi trông thấy cũng không khỏi rùng mình kinh hãi…Lão thích cảm giác thao túng số phận người khác. Lão tin rằng mình đủ sức kiểm soát được mọi thứ, nhưng lại không hề hay biết, từ khoảnh khắc thi triển bùa Dạ Hành, lão đã vô tình mở ra một thứ tà lực còn kinh khủng hơn cả những gì mà lão có thể nghĩ tới…Âu cũng là cái nghiệp mà lão chuẩn bị phải gánh chịu…Xưa nay có nhân ắt có quả mà thôi.
*
Quay trở lại với hiện tại, trong đám ma của cô Mận, tiếng kèn trống cùng loa đài của phường bát âm bắt đầu vang lên…Ông Chiến đứng chết lặng nhìn chăm chú vào bức di ảnh con gái mình đặt trên bàn vong…Không khóc được một tiếng nào, cả người ngây ra như một bức tượng…Cặp mắt của lão bấy giờ đỏ hoe, vằn lên từng tia máu…Cũng không biết là vì hận thù, hay vì thương con gái mình…
Người thân họ hàng, ai nấy cũng đều bàng hoàng trước cái chết quá bất ngờ và khó hiểu của Mận…Những tiếng khóc than, tiếng đàn bầu cùng tiếng kèn vang lên càng làm cho không khí đám ma vốn đã buồn, nay càng thêm u ám, nặng một màu u tối…
Người ta vẫn thường nói có những cái tang không dùng khăn xô mà dùng váy cưới, ngày vui nhất của hai người cũng là ngày buồn nhất…Hôm nay chính là một ngày như vậy đối với Đào.
Từ bên ngoài có hơn chục người, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ thất thần, vô hồn…người đi đầu tiên chính là Đào, trên tay là một bó hoa cùng một chiếc váy cưới…Phía sau là vài người họ nhà trai, làm cho cả đám ma bấy giờ bối rối, cũng không hiểu gia đình nhà bà Xuân Lan làm gì…
Ông Đông là bác ruột của Đào, đại diện họ nhà trai lúc này bước lên, giọng trầm khàn, trong lời nói cũng có chút run rẩy:
– Thưa ông Chiến, thưa các cụ, các bác, các cô dì chú bác nội ngoại họ nhà gái… Hôm nay… chúng tôi tới đây không phải để đưa tang… mà là để xin cưới…Xin cho cháu Đào nhà tôi được chính thức làm rể nhà ông, con Mận được làm dâu của gia đình nhà tôi…Mặc dù mọi chuyện đã muộn, nhưng có còn hơn không…
Câu nói vừa dứt, cả đám ma bỗng nhiên lặng ngắt như tờ…Mãi một lúc sau mới có người bên nhà gái, gương mặt vừa ngỡ ngàng vừa phẫn uất, nghiến răng ken két chỉ thẳng tay vào quan tài gằn giọng:
– Cái gì? Con gái người ta chết rồi mà còn đòi cưới là sao? Sao lúc nó còn sống, nhà các ông các bà không đón nó về? Ông bà nghĩ ông bà là ai? Có quyền có chức muốn làm cái gì thì làm à? Sống thì phải có cái phúc cái đức…Huhhuh…Chính vì lý do này mà con Mận, cháu của chúng tôi mới chết oan như thế này? Các ông các bà có biết trong bụng nó còn có một sinh linh vô tội nữa hay không? Huhuhuh…Chúng nó có tội tình gì mà các người làm thế?