Thầy Tư nghe vậy, rồi đứng lên lấy từ gầm bàn ra một cái hộp gỗ đen sì, mở hé nắp, bên trong lấp ló vài mảnh tóc, móng tay khô queo, bên trong còn có xác vài con vật giống như bị phơi khô vậy, có thêm cả một con hình nhân làm bằng vải… Xung quanh có kim thêu và chỉ ngũ sắc. Những thứ mà người thường nhìn đã nổi da gà.
– Muốn cắt... phải lấy được vật thật của nó. Một lọn tóc, hoặc mảnh áo chưa giặt... tốt nhất là cái áo, hoặc quần lót mặc sát người. Có thứ đó, ta mới làm lễ cắt âm duyên được...
Bà Lan khẽ quay đầu nhìn Mai, ánh mắt lộ vẻ toan tính. Mai hiểu ý, vội ghé sát, thì thầm:
– Việc này bác cứ để con làm…Con tuy không chơi với con Mận, nhưng có mấy đứa bạn của con chơi với nó…
Bà Lan gật đầu lia lịa:
– Phải thế... Phải làm sớm... Để lâu là hỏng việc... Thằng Đào nó lụy con Mận quá rồi...
Thầy Tư bỗng nghiêng đầu, mắt nheo lại:
– Nhưng... chỉ cắt duyên thôi chưa đủ đâu... Vía nó nặng lắm... Để cho nó yên, dễ đi... thì còn phải...
Ông bỏ lửng câu nói, ngón tay khẽ gõ mặt gương đồng…Phát ra tiếng kêu lạch cạch, trong không khí của căn nhà vốn đã ngột ngạt, lúc này đây tiếng móng tay va vào nghe rõ mồn một làm cho bà Lan giật mình, mặt tái mét:
– Thầy... thầy nói sao... Làm... làm gì cơ?
Thầy Tư nhếch mép cười nhạt:
– Bà hiểu mà... Cắt tận gốc... thì cây mới thôi mọc lại. Vong theo nó lâu lắm rồi... có khi phải “tiễn” đi sớm... thì mới sạch nghiệp cho nhà bà. Nhưng... cái đó... bà quyết định…Tôi chỉ gợi ý đến thế thôi…
Trong phòng, khói nhang đột ngột cuộn lại thành những vòng xoắn đặc quánh, ánh đèn dầu lại phụt thêm một cái, ánh lửa xanh bừng lên rồi lịm hẳn.
Mai nuốt khan, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Bà Lan cúi đầu thấp, giọng lí nhí:
– Con... để con về lo liệu... Để Mai nó tìm áo... Tối mai... con mang sang cho thầy...
Thầy Tư gật nhẹ đầu, nhặt một lá bùa đỏ sẫm, dúi vào tay bà Lan dặn dò cẩn thận:
– Cầm lấy... để trong người thằng Đào. Chặn vía nó trước đã…Hạn chế không cho hai đứa gặp nhau…
-Lấy được đồ của con Mận thì mang qua ngay cho tôi, càng sớm càng tốt, phép này là phép đen, cho nên chỉ linh nghiệm khi hành pháp vào buổi đêm mà thôi.
Ngoài hiên, gió lại thổi ù ù, giàn trầu trước nhà rung lên lạo xạo, mấy dây bùa giấy trên trần khẽ lay động, phát ra thứ âm thanh xào xạc, ở bên ngoài có tiếng mèo gào, rồi bất ngờ có tiếng quạ kêu vang rền, trên bầu trời mây đen âm u từ đâu kéo đến, làm cho cả khu vực xung quanh nhà thầy Tư mang theo vẻ gì đó cực kỳ bí hiểm, tà dị…
Bà Lan và Mai ra về, trong lòng cả hai người đều có những tính toán riêng…Có điều đều chung một mục đích là muốn loại bỏ Mận trong cuộc đời của Đào. Một người vì muốn có được hạnh phúc của mình đó chính là Mai, ả say mê Đào như điếu đổ, làm đủ mọi cách để được lọt vào gia đình nhà Đào. Bởi từ lâu ả đã thèm khát cái vị trí làm dâu nhà cán bộ to nhất làng này…Đào vừa đẹp trai, học giỏi lại là con một của một gia đình giàu có…Tất nhiên là sẽ có nhiều người con gái nhòm ngó…Mai nghĩ mình có lợi thế, vừa xinh đẹp, khéo léo và được bà Lan và ông Xuân cực kỳ ưng thuận. Ấy vậy mà Đào lại si mê con Mận…Con bé này chả được cái nước gì cả…Điều này làm cho Mai tức đến nghẹn cổ, mỗi lần nhìn thấy Đào cười nói với Mận thì trong lòng Mai như có lửa đốt…Ghen tuông và cảm thấy thực sự bị sỉ nhục…Nhất là khi nghe thầy Tư vừa nói là Mận đã mang trong người giọt máu của Đào thì Mai uất đến nghẹn lời…
Còn bà Lan, người mẹ quyền thế, quen thói áp đặt thì cay đắng nhận ra, dù cấm đoán cách nào, Đào cũng không chịu rời con Mận. Lời thầy Tư vừa rồi như khơi đúng nỗi sợ thẳm sâu nhất trong lòng bà, sợ Đào hỏng cả sự nghiệp, sợ mất mặt với làng nước, họ hàng... Nếu muốn bảo vệ con, chỉ còn cách duy nhất là phải loại bỏ con Mận.
*
Đèo bà Lan về đến nhà, Mai xin phép bà về luôn nhà mình, trong lòng nổi lên từng trận ghen tuông vô cùng dữ dội. Cứ nghĩ đến cái cảnh Mận có thai với Đào là ả bật khóc…Trong lòng uất nghẹn, nhớ lại lời thầy Tư nói là phải lấy được thứ gì đó của Mận thì mới có thể làm bùa được. Ngay tối hôm đó, Mai đi bộ đến nhà Mận, đứng ở ngoài nhìn vào, thấy bên trong thấp thoáng bóng người đang ngồi nói chuyện tỏ ra cực kỳ thân mật…Nhận ra đó chính là Đào thì vô cùng tức giận. Đã thế Mận thỉnh thoảng cứ đưa tay vuốt ve lên bụng mình, ánh mắt nhìn Đào cực kỳ mãn nguyện, hạnh phúc làm cho Mai trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết. Vốn Mai và Mận ngày trước là đôi bạn khá thân, nhưng từ ngày Đào yêu Mận thì Mai trở mặt…Hai người không nhìn mặt nhau từ khi đó…Mận thì hiền lành cam chịu, thêm vào đó là mặc cảm về ông Chiến, người bố từng có tiền án. Còn Mai thì sắc sảo và thuộc loại quái thai…Nhà lại có điều kiện hơn hẳn nhà Mận…Có điều sự đời thì không như là mơ, tình yêu thì vốn cũng chẳng giống một bài thơ. Đào không thích cái tính thảo mai của Mai mà một lòng một dạ theo đuổi Mận…Cuối cùng thì hai người sống chết muốn đến với nhau…
Mỗi lần nhìn thấy Mận và Đào hạnh phúc bên nhau, thì cái suy nghĩ phải làm hại Mận cho bằng được lại hiện lên trong đầu của ả. Nhìn cái giàn phơi đang treo mấy bộ đồ lót của nữ giới, đoán chắc đây là của Mận…Ngay lập tức Mai lẻn vào bên trong lấy trộm cái quần lót của Mận rồi mang về nhà, lấy xe máy rồi đến gặp bà Lan bảo:
-Bác ơi…Con lấy được đồ của nó rồi ạ…Theo lời của thầy Tư thì chỉ làm được vào buổi đêm thôi bác ạ…Bác cháu mình đi luôn trong đêm nay chứ ạ?
-Đi chứ, thằng Đào nhà bác đúng là ăn bùa mê thuốc lú thật rồi…Việc này phải làm càng sớm càng tốt…Bác không muốn thấy thằng Đào như vậy...Mù quáng rồi…
Bà Lan mừng rỡ, cùng với Mai quay lại nhà thầy Tư…Tuy không ai nói gì, nhưng cả hai đều vô cùng hả hê, bởi nghĩ rằng sắp sửa đạt được mục đích của mình rồi…
Lúc quay lại nhà thầy Tư thì cũng đã quá nửa đêm, nhìn thấy hai người thì thầy Tư cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên, mà nở một nụ cười tà dị, quái đản.
-Hãy cắt cái quần lót ra làm 9 mảnh, rồi đặt hết vào cái hộp gỗ này cho ta…Hãy ngồi im đấy xem ta làm phép…Hahahaha…Việc của hai người đã xong rồi… giờ là việc của ta…
Mai dùng kéo làm theo lời của thầy Tư, sau đó thì cùng bà Lan ngồi xuống cạnh đấy, xem thầy Tư làm việc…
Trong gian giữa, đèn dầu leo lét, khói nhang dày đặc. Thầy Tư trải tấm vải đỏ, đặt một mảnh quần ra quấn vào xác một con vật đã chết khô, vừa làm lão vừa lẩm bẩm những câu thần chú kỳ lạ, tay quệt thứ dung dịch có màu đỏ như máu lên mảnh vải đó. Lão tiếp tục dùng kim khâu, lấy những mảnh vải vừa cắt may thành một cái áo, mặc cho con hình nhân bên cạnh…
Lần lượt những mảnh vải còn lại được bọc bên trong những thứ quái dị khác, như tóc, móng tay …Rồi lão ghi lại tên tuổi, sinh thần bát tự của Mận ra một tờ sớ khác, sau đó đặt bên cạnh con hình nhân…
Tiếng mõ gõ lộc cộc vang vọng trong đêm, cùng với những câu chú ngữ kỳ quái, mùi hương quẩn quanh bốc lên làm cho không khí cực kỳ ma quái, rùng rợn…Bên ngoài gió thổi vù vù, tiếng quạ từ đâu thỉnh thoảng vang lên khiến cho bà Lan cùng với Mai nhìn nhau, ánh mắt không khỏi hiện lên vẻ lo lắng…
– Cắt duyên cắt mệnh…Duyên âm đoạn tuyệt…Sống lìa chết biệt…
Giọng thầy khàn khàn vang lên…Vừa nói vừa một tay bắt quyết, tay còn lại rút ra mấy cây kim dài, đâm xuyên các khớp tay chân của con hình nhân kia…Cái kim dài nhất thì cắm thật sâu vào giữa bụng.
Làm xong mọi thứ lão đốt cháy cái tờ sớ rồi ném tất cả vào trong cái đỉnh, lửa bùng lên đỏ rực, mùi khét lẹt bốc lên nồng nặc…Khói đen từ đó bốc lên, hiện ra hình ảnh một người con gái đang quằn quại đầy đau đớn…
Gió thổi ù ù, mấy dây bùa giấy trên trần kêu lạo xạo...Ngọn đèn dầu phụt một cái rồi bùng lên ánh lửa ngả màu xanh lè…
Thầy Tư nhếch mép cười khẽ, ánh mắt tỏ ra cực kỳ nham hiểm nói:
Một nén hương tà khói quẩn quanh,
Ba tờ bùa đỏ buộc tơ xanh.
Duyên trần cắt đứt thôi đừng nhớ,
Tình cũ gỡ ra kẻo vướng nhành.
Áo lót phơi sương còn đẫm vía,
Tóc rơi móng vụn vẫn vương anh.
Đêm khuya thầy niệm câu thần chú,
Ma khóc sau vườn, chó sủa canh…
Dứt lời thì bỗng nhiên tiếng chó mèo từ đâu bỗng nhiên kêu gào hoảng loạn, trên mái nhà có tiếng quạ kêu như hoảng loạn vô cùng…Dường như phép thuật của lão thầy tà này đã ứng nghiệm…
Đoạn lão quay qua nhìn bà Lan bảo:
– Xong rồi...Nam 7 nữ 9…Bà về để ý thằng Đào, đúng bảy hôm nữa nó sẽ bỏ con Mận…Từ nay chúng nó sẽ vĩnh viễn sẽ không nhớ gì nhau cả…Hahahaha…Nếu như không có gì thay đổi thì ngay đêm nay con Mận sẽ gặp chuyện, ta dùng phép Dạ Hành về gọi nó đi…Hai người về đi…Mọi chuyện đến đây là kết thúc rồi…Nên nhớ chuyện này tuyệt đối phải giữ bí mật, không để cho ai biết nghe chưa?
Nghe vậy bà Lan cùng với Mai mừng rỡ vô cùng, lại tiếp tục rút ra một sấp tiền dâng lên lễ thầy…Sau đó cả hai người ra về…
Đoạn thầy Tư sực nhớ ra điều gì nhìn Mai bảo:
-Còn cô gái này…Cô cũng phải để ý đấy…Hiện đang có một vong nam theo…Lúc nào rảnh qua đây ta sẽ giải cho…Thôi hãy về đi, trước mắt thì không phải lo lắng gì cả đâu…Có ta ở đây rồi…Hahahaa…
Ánh mắt của thầy Tư chăm chú nhìn Mai, mang theo một vẻ gì đó tà dị khó mà diễn tả, làm cho ả cảm thấy hơi chột dạ.
*
Cùng lúc đó, ở nhà Mận. Cô trằn trọc mãi không ngủ được, cả người bứt rứt khó chịu vô cùng…Chập tối Đào sang bên nhà nói chuyện, ông Chiến là bố của Mận hỏi:
-Thế anh định tính toán như thế nào với con gái tôi? Tôi cũng chỉ có nó duy nhất là con gái, nhà này tuy nghèo thật, nhưng mẹ anh sang nhà tôi nói những lời khó nghe, bảo gia đình nhà tôi không xứng với gia đình anh, rồi không có môn đăng hộ đối này nọ…Mà tôi thấy biểu hiện của con Mận nó dường như là đang có thai thì phải…Anh giờ tính thế nào? Nhà tôi nghèo thì nghèo thật, nhưng danh dự là thứ không thể bị chà đạp. Tôi ngày xưa có tội, tôi đã trả đủ với cuộc đời rồi…Nhưng bố mẹ anh cứ vì việc đó mà xỉ nhục gia đình tôi…Không muốn cho con gái tôi lấy cậu…Nhưng tôi biết cậu là một người tử tế…Trong việc này anh muốn xử lý ra sao?
Việc Mận có thai thì Đào cũng biết, chính vì việc này mà cậu hiện tại như đang ngồi trên đống lửa, có điều bố mẹ đẻ cậu thì hết sức ngăn cản...Đào yêu Mận là thật, vì Mận cậu sẵn sàng từ bỏ mọi thứ để đến bên cô…Nghe ông Chiến nói vậy Đào vội vàng bảo:
-Con xin bác, con với Mận yêu nhau là thật lòng, chúng con đã đi quá giới hạn…Và con cũng đã quyết định rồi, dù có như thế nào thì con cũng sẽ cưới Mận…Chúng con đã cùng nhau thề nguyền sống chết cùng nhau, mãi mãi không chia lìa…
-Thế còn bố mẹ cậu thì sao?
Đào khẽ thở dài, liếc nhìn về phía Mận, gương mặt hốc hác vì lo nghĩ, cùng với việc ốm nghén hành hạ, càng làm cho trái tim của Đào như thắt nghẹn lại…Đào tiến lên nắm lấy tay cô rồi quỳ xuống xin:
-Lỗi này là do con gây ra, chính con đã bàn với Mận là dùng cách này để ép bố mẹ con phải đồng ý cho chúng con lấy nhau…Con nghĩ rằng cha mẹ nào mà chả thương con, mong muốn con cái của mình được hạnh phúc…Và hạnh phúc của con chính là được ở bên Mận cả đời, được chăm lo cho cô ấy…Con hứa với bác, nếu như bố mẹ con không đồng ý thì chúng con cũng vẫn nguyện sống chết vì nhau bác ạ…