Nghe vậy Mai giật nảy mình, đã tưởng hết cơ hội rồi, vì lần nào đến nhà cũng bị Đào đuổi về, thậm chí còn né tránh không muốn gặp mặt, nhưng hôm nay được chính bà Lan nói ra khiến Mai cực kỳ vui mừng…Chỉ cần giở ra ít thủ đoạn thì lo gì Đào không để ý đến mình…
-Vâng…Nhà thầy Tư ở đâu ạ, bác để con đèo bác đi…Nếu không thì con sẽ nhờ mẹ con dẫn sang nhà thầy Thơm, nghe nói xem cũng chuẩn lắm bác ạ.
Mai lên tiếng nói với bà Lan, bằng giọng cực kỳ hào hứng, bởi vì trước kia Mai cũng thường xuyên được mẹ nhờ đèo đi…
-Ô thế hóa ra mẹ cháu cũng thích đi xem bói, xem thầy à?
-Vâng…Mẹ cháu thường bảo cháu đèo đi mà, nhưng hơi xa bác ạ…Tận ngoài thị trấn cơ…
Nghe vậy bà Lan bảo:
-Thế con đèo bác ra nhà thầy Tư ở xã bên đã, tuy bác chưa đến nhà thầy này lần nào, nhưng mà nghe nhiều người kể là thầy Tư cao tay lắm…Thử xem cửa thầy Tư trước xem đã.
- Đèo bác đi mua ít đồ lễ, sau đó hai bác cháu mình đi luôn…
Chiếc xe máy của Mai chở theo bà Lan đi trên con đường làng mấp mô, tạt qua chợ mua được trầu cau, tiền vàng cùng một ít hoa quả, sau đó thì cả hai cũng sang được bên làng Đáp Cầu là vào buổi chiều tối.
Căn nhà ngói ba gian thấp lè tè, xung quanh cây cối rậm rạp um tùm…Có một hàng cau trồng trước hiên, bên dưới có những sợi tơ hồng quấn quanh...Phía dưới có bắc một giàn trầu không, ánh nắng không thể lọt qua được, càng làm cho nơi đây thêm phần tối tăm…Nhà thầy Tư nuôi rất nhiều mèo, thấy người lạ bước vào đều hướng ánh mắt xanh lét, nhìn ra như đánh giá…
Trong nhà tối mờ mờ. Gian chính chỉ thắp một cây đèn dầu nhỏ đặt trên bàn gỗ cũ, ánh sáng leo lét chập chờn khiến đám đồ pháp bày la liệt trên bàn hiện lên lúc ẩn lúc hiện: bùa vàng bùa đỏ, gương đồng xỉn màu, một cái đỉnh hương đang cắm một cây nhang bài, cạnh đó là chiếc chuông đồng nhỏ, bộ bài tây cũ quăn góc, vài tấm bùa xếp hình người cắt bằng giấy bản vàng nham nhở.
Góc trong cùng dựng một pho tượng Thái Thượng Lão Quân bằng đất, mặt lem luốc tro nhang, trên đầu cắm lộn xộn mấy nhánh ngải khô, dây tỏi và một chiếc lược cũ đã gãy răng. Trên vách tường treo la liệt dây lục lạc nhỏ, bùa ngải đen đỏ đủ loại, mấy túi vải thêu chỉ ngũ sắc treo lủng lẳng cạnh những lọ thủy tinh đựng lông gà, móng mèo, răng chuột, xác cóc khô... Những thứ mà người bình thường vừa nhìn đã rợn tóc gáy.
Cạnh gian chính là một phòng nhỏ, cửa khép hờ, mấy tấm rèm vải đỏ sẫm cũ kỹ thỉnh thoảng lại khẽ lay động dù trong nhà không hề có gió như có ai đứng sau đó nhìn lén.
Trên trần nhà thả xuống vài dải giấy bản dài, ghi chữ nho đen sì, có lẽ do lâu ngày nên những mảnh giấy này cong queo, phủ đầy bụi bặm…Thỉnh thoảng những cơn gió nhẹ lướt qua làm những mảnh giấy này khẽ đung đưa, phát ra tiếng kêu lạo xạo, khói nhang quẩn quanh, làm cho nơi này phủ một bầu không khí âm u lạnh lẽo khó mà diễn tả được bằng lời...
-Dạ có ai ở nhà không ạ?
-Thầy Tư ơi…
Gọi đến mấy lần không có người lên tiếng, hai người nhìn nhau lộ ra vẻ khó hiểu…Nhìn xung quanh căn nhà một lượt thấy những thứ đồ lỉnh kỉnh không khỏi làm cho bà Lan giật mình, đang tính ra về thì Mai chỉ tay vào trong góc nhà…
– Bác... nhìn kìa...
Ở góc tường phủ bóng tối, trên chiếc sập gỗ đen xì là một bóng người lù lù ngồi quay lưng lại, áo nâu sòng cũ kỹ, vai gầy, tóc bạc rối như tơ vò. Không rõ từ lúc nào đã có mặt ở đó…
Bà Lan rùng mình, cố lấy giọng bình tĩnh:
– Dạ... thầy... là thầy Tư ạ?
Người kia khẽ nhúc nhích, quay đầu lại. Một gương mặt nhăn nhúm, già nua, gương mặt xám ngoét, hiện ra dưới ánh đèn dầu lờ mờ. Đôi mắt sâu hoắm, nhìn xoáy vào hai người…Cũng không rõ ông ta tầm khoảng bao nhiêu tuổi, nhưng già lắm rồi…Duy nhất có đôi mắt thì cực kỳ tinh anh, không mờ đục như những người khác.
– Ai... mà tìm lão lúc này? Có biết ta không làm việc vào buổi tối không?
Giọng nói khàn khàn cất lên. Bà Lan run giọng:
– Dạ... thầy... con có việc... muốn nhờ thầy xem giúp...Con ở xã bên, đường xá xa xôi, đây cũng là lần đầu tiên con đến nhờ cửa thầy…Thôi xin thầy hãy xem giúp cho gia đình con đang gặp chuyện gì ạ?
Thầy Tư nghe vậy thì chậm rãi chống gậy đứng lên, bước ra giữa nhà, chăm chú nhìn vào hai người như đánh giá điều gì đó, đoạn thầy Tư hỏi:
-Thế định xem gia đạo hay là xem về đất cát mồ mả? Hay là con bé kia định cắt tình duyên? Lão thấy cô gái này có duyên âm đi theo đấy…Nó đang đứng ở ngoài ngõ chờ đợi kia kìa…Vong nam đấy…
Nghe vậy bà Lan cùng với Mai phát hoảng, có điều việc hôm nay chẳng liên quan gì đến Mai cả…Mục đích chỉ là muốn hỏi xem vì sao thằng Đào con trai của bà lại cố sống cố chết đòi cưới bằng được con Mận kia mà thôi…Liệu có phải là ăn bùa mê thuốc lú hay gì không…Bà Lan xua tay lắp bắp:
-Dạ không phải thầy ạ…Cô gái này là con dâu tương lai của con, con có ý định gả con trai con cho nó…Nhưng hiện tại thằng con trai của con nó bị một đứa con gái khác phá đám…Con nghi ngờ rằng con trai con bị yểm bùa…Có gì nhờ thầy kiểm tra giúp con ạ…
Thầy Tư không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn lên trần. Mấy dải bùa giấy lúc này bỗng đồng loạt khẽ rung động, kêu lạo xạo, tạo ra những tiếng động kỳ quái. Một làn gió lạnh lùa qua, cuốn khói nhang bay xoắn tít, quẩn quanh khắp căn nhà…
Mai lùi lại, níu tay bà Lan, thì thào:
– Bác ơi... về đi... nhà này... ghê quá...Con thấy sai sai…
Nhưng bà Lan cắn răng, cố gắng đứng vững khuyên Mai bảo:
– Không... cứ để thầy xem đã...Mất bao công mới đến đây, chả lẽ về tay không?
Đoạn bà Lan nhìn kỹ Mai một lượt bảo;
-Mà ban nãy thầy bảo cháu đang có duyên âm, có vong nam theo đấy…Nếu thật sự là như vậy thì cũng cắt luôn đi…Bác không muốn cháu và thằng Đào sau này sẽ ảnh hưởng…
Mai đỏ mặt lên, cũng chẳng biết phải nói thế nào cả…Lời thầy Tư nói cũng khá khớp, bởi vì mấy lần đèo mẹ đi xem bói, thầy nào cũng bảo cô có duyên âm theo…Rất nhiều lần bị bóng đè và nhiều chuyện mơ hồ khó có thể giải thích được bằng lời…Thậm chí Mai còn mơ thấy mình quan hệ xác thịt với một người đàn ông không rõ mặt mũi…Mà cảm giác chân thật vô cùng…
Thầy Tư lừ lừ tiến lại bàn gỗ, lôi ra một cái gương đồng xỉn màu, phủ đầy vết vân tay mờ nhòe. Ông ta đặt gương lên mặt bàn, tay run run sờ soạng lấy bó nhang rút ra một cây khác châm lửa rồi, cắm vào lư đồng trước mặt…Tay con lại vặn cái đèn dầu đang bập bùng như sắp tắt đến nơi…Ánh sáng trong căn nhà lúc này mới sáng hơn được một chút.
Một cơn gió thổi ở ngoài hiên, làm cho giàn trầu không trước nhà rung lên bần bật, hàng cau trước sân cũng như có ai lay mà ngả nghiêng tít mù, rồi một tiếng quạ vang lên văng vẳng làm cho bà Lan cùng Mai rùng mình, nhưng không dám nói gì mà chỉ len lén nhìn nhau.
Thầy Tư đưa ra một tờ giấy nhìn giống tờ sớ rồi nhẹ giọng bảo:
-Ghi tên tuổi, địa chỉ quê quán của người muốn xem vào đây…Nhớ phải chính xác vào thì ta mới có thể xác định rõ được nguyên nhân là gì…Xem bao nhiêu người thì ghi bấy nhiêu cái sớ…
Bà Lan nuốt nước bọt, bấy giờ mới lấy từ trong cái làn mang theo, đặt đồ lễ và một ít tiền lên đĩa, hai tay dâng lên ban rồi quỳ mọp xuống lễ bái cực kỳ thành tâm…Sau đó thì lấy bút ra ghi tên tuổi của con trai mình vào đó...
Mai cũng xin một lá sớ rồi ghi tên tuổi thật của mình vào, rồi đặt cả ba cái lên chiếc đĩa…
Thầy Tư chầm chậm cầm ba lá sớ, khẽ lẩm bẩm những câu chú gì đó nghe lạ tai, âm điệu lúc cao lúc thấp, tiết tấu dồn dập…Rồi bắt đầu lấy ra lá sớ của Mận chậm lửa đốt. Ngọn lửa bùng lên cháy dữ dội…Nhưng điều lạ lùng là nó chuyển sang màu xanh lét, cũng không hề có hơi nóng toát ra, hắt lên gương mặt già nua của thầy Tư, phản chiếu qua mặt chiếc gương đồng cũ, càng làm cho thầy Tư bấy giờ trở nên kỳ quái bí ẩn một cách khó hiểu.
Bà Lan cùng với Mai nín thở nhìn thầy, lòng nôn nao không yên…Mồ hôi to bằng hạt đậu vã ra.
Một lát sau, thầy Tư khẽ “hừ” một tiếng, ngón tay gầy như que củi gõ nhè nhẹ lên mặt chiếc gương đồng. Gương rung nhẹ, trên mặt gương dường như hiện lên những vệt mờ mờ, như tóc, như máu đỏ sẫm loang ra…Sau đó thì có hiện lên gương mặt của một người con gái, có nét gì đó hao hao giống cô Mận, làm cho bà Lan và Mai ngạc nhiên tột độ…
Giọng thầy Tư trầm đục, khàn khàn cất lên:
– Lạ... Lạ thật... Người con gái tên Mận này... số không thuận... Mệnh âm nặng lắm... Đã có vong theo từ bé... Không phải người thường đâu...Mệnh âm sát, người nào mà lấy cô gái này về làm vợ thì chắc chắn sẽ lụi bại, thậm chí mất mạng chứ chả chơi…
Bà Lan giật mình, hấp tấp hỏi:
– Thầy nói rõ hơn đi... nghĩa là sao ạ?
Thầy Tư nhíu mày, tay xoa xoa mặt gương tiếp tục:
– Vong theo lâu rồi... Một vong nữ, khóc lóc, oán than... Lẽ ra cái số này phải chết từ sớm, nhưng bị giữ lại... nên sống mà như không sống. Đời này mang nghiệp từ kiếp trước... Nặng nhất là sát duyên. Ai thương nó... ai gần gũi nó... đều lụn bại, đứt đoạn...Không có kết cục tốt đẹp đâu…
Bà Lan tái mặt, liếc sang Mai, bấy giờ mặt con bé cũng cắt không còn giọt máu…Cả người run rẩy. Thầy Tư tiếp tục đốt cái lớ sớ của Đào…Thế nhưng hoàn toàn không có hình ảnh quái dị trên chiếc gương đồng, giống như tờ sớ của Mận ban nãy…Thầy Tư gật gù bảo:
-Lá sớ của người tên Đào này số mệnh đang sáng lắm, vượng lắm... nhưng cứ cố dính lấy người tên Mận là tàn. Đào này đang rực lửa, mà Mận là nước lạnh... Dính vào nhau, một bên lụi, một bên hóa tro...Thủy Hỏa xưa nay có bao giờ hợp nhau đâu…
Khói nhang bỗng cuộn lên dày đặc, rồi bất ngờ mặt chiếc gương tối sầm lại. Thầy Tư lấy tấm vải đỏ, lau mặt gương cố nhìn ra điểm gì đó bất thường…Chợt ông ta ồ lên một tiếng kinh ngạc:
-Dường như cô Mận này đã mang thai với cậu Đào này rồi thì phải, tôi thấy có cả một vong nhi trong đấy…Có điều…
Nghe vậy bà Lan tái mặt, còn Mai thì cũng rụng rời tay chân…Lẽ nào Đào và Mận đã có con với nhau ư? Chuyện này không thể được…
Thầy Tư nhắm mắt lại, ngón tay gõ nhẹ nhẹ vào mặt chiếc gương khẽ thì thào:
– Thứ nữa... cái thai trong bụng nó... không trọn. Oán khí nhập vào thai... Thai dữ chứ không lành. Đứa bé ấy sinh ra... e là chẳng phải người thường…
– Thầy... thầy nói có nhầm lẫn ở đâu không ạ? Chuyện này sao có thể chứ? Thằng Đào nhà con sao có thể làm con Mận kia có thai được chứ?
Thầy Tư nheo mắt:
-Ơ hay nhà cái chị này…Tôi nói theo đúng những gì thấy trên chiếc gương và lá sớ hiển thị mà thôi…Nó dự báo xưa nay chưa từng sai xót bao giờ cả…
Mai nghe vậy, bất khóc tu tu…Nhưng bà Lan vội túm lấy tay cô siết chặt lấy, tựa như an ủi. Đoạn hướng về phía thầy Tư hỏi:
-Thế thầy có cách nào hóa giải không ạ? Việc này nếu đúng như những gì mà thầy vừa nói thì làm sao con có thể để cho hai đứa nó lấy nhau được chứ?
– Muốn hóa giải ư? Không phải là không có cách…Có điều nó hơi ác độc…Đó chính là cắt duyên... Để nó rời đi nơi khác, càng xa càng tốt... Nếu không... trong nhà bà... chẳng yên đâu. Có khi còn mất phúc, mất lộc, hao người hại của...
Thầy Tư nhìn thẳng vào mắt bà Lan, ánh mắt sâu thẳm như hút hồn…Mai nghe vậy cũng giật mình, dường như trong đầu của cô bấy giờ cũng hiện lên suy nghĩ khác lạ.
-Thế con phải làm thế nào ạ?
Nhưng thầy Tư bấy giờ hoàn toàn im lặng như một pho tượng vậy, hoàn toàn không nói thêm bất cứ một lời nào nữa…Bà Lan cả Mai nhìn nhau, dường như hiểu ý bà Lan liền móc tiếp trong người ra một sấp tiền rồi đặt lên đĩa, nói bằng giọng van nài:
-Dạ bẩm thầy, con xin thầy…Chúng con là người trần mắt thịt, cũng chẳng rõ được những lời thầy nói như thế nào cả…Nhưng chỉ hi vọng thầy sẽ có cách giải giúp gia đình con, nhà con sẽ hứa hậu tạ thầy…
Bấy giờ thầy Tư mới khẽ gật đầu bảo:
-Haizzz…Chuyện này nói dễ thì cũng dễ, khó thì cũng khó…Chỉ cần cắt duyên đi là xong, nếu như nhà chị đã có lòng như vậy thì tôi cũng nói thẳng… Phá duyên người khác là gánh nghiệp đấy…Mà bản thân tôi làm ra việc này cũng không tốt đẹp gì đâu…Có điều là nếu bà thật sự muốn làm thì tôi sẽ giúp.
Nói rồi thầy Tư phẩy tay. Gương đồng bỗng nứt nhẹ một vết mờ, như vết dao cắt lên mặt nước. Cả căn phòng im phăng phắc, chỉ còn tiếng tim bà Lan đập thình thịch trong lồng ngực, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Riêng Mai cũng run lẩy bẩy, có điều trong ánh mắt của cô cũng lóe lên một tia hi vọng…Hàm răng nghiến chặt lại.
Bà Lan nuốt nước bọt, mắt liếc Mai như dò xét, đoạn bất ngờ lên tiếng, trong lời nói cũng hiện lên vẻ quyết tâm lắm:
– Thầy... nếu đã vậy... thầy... có thể... giúp con cắt duyên cho thằng Đào nhà con được không? Chứ con sợ... con sợ cái thứ oán khí ấy nó làm hại con trai con mất... Thầy cứu giúp lấy cái gia đình con với... Con có tội gì thì xin gánh... nhưng đừng để thằng Đào nó khổ...
Thầy Tư im lặng một lúc lâu, bàn tay gầy guộc vuốt nhè nhẹ mặt gương đồng…Khói nhang cuộn lên đặc quánh, ánh đèn dầu phụt một tiếng nhỏ, ngọn lửa ngả sang xanh nhợt như lửa ma trơi…Làm cho không khí trong căn nhà thầy Tư lúc này hiện lên vẻ gì đó cực kỳ tà dị, khó mà diễn tả được bằng lời.
Một lúc sau, ông mới lên tiếng, giọng chậm rãi:
– Có cách. Nhưng phải làm gấp. Không để lâu được... Không thì nhà bà sẽ dính nghiệp nặng hơn…Phép này tôi làm là phép đen, nó cũng ảnh hưởng đến tôi nhiều lắm…
Bà Lan vội vàng gật đầu:
– Dạ... dạ thầy bảo sao, con xin nghe hết... Chỉ xin thầy... Chấm dứt được thằng Đào nhà con ra khỏi con bé Mận kia là được ạ…Cần chuẩn bị những gì thầy cứ nói ra, con sẽ lo liệu được hết…