Cưới Chạy Tang

Lượt đọc: 671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 2

Ngày ấy cán bộ cũng ít người được ăn học bài bản, chính quy như bây giờ…Một người có bằng cấp và trình độ như Đào thì đúng là cán bộ nguồn, là hạt giống cực kỳ tốt…Chỉ cần trong quá trình công tác không vướng vào kỷ luật gì thì chắc chắn tương lai của anh vô cùng rộng mở…Việc của Đào lúc này chỉ cần lấy cho vợ chồng ông bà một đứa con dâu, đẻ lấy vài đứa con cho hai người tay bồng tay bế nữa là hoàn hảo. Bởi Đào đẹp trai cao to, ăn học bài bản, nói năng nhẹ nhàng, hiền lành là niềm mơ ước của bất cứ cô gái nào, thêm vào đó lại là con một trong một gia đình có điều kiện…Thậm chí con gái của nhiều cán bộ, hay đại gia cũng đều thường xuyên đến nhà để lấy lòng hai vợ chồng ông bà…Với mong muốn là được bà vun vén cho mình.

Bà Lan thì cũng đã nhăm nhe nhiều mối ngon cho con trai mình. Có điều Đào lại nảy sinh tình cảm với Mận, con của một gia đình phải nói là nghèo nhất làng…Thậm chí mối quan hệ trong gia đình của Mận cũng cực kỳ phức tạp, bởi ông Chiến bố của Mận ngày trước cũng từng dính một cái án tù liên quan đến ma túy và đánh bạc.

Bà Lan cùng với ông Xuân biết chuyện đều cực lực ngăn cản bởi vì biết, nếu như Đào mà lấy Mận thì cậu phải đánh đổi rất nhiều thứ, bởi vì đặc thù nghề nghiệp của Đào…Sau này sẽ cực kỳ khó khăn trong việc thăng tiến, thậm chí vì việc này có thể sẽ ảnh hưởng đến cả thế hệ sau...Trong khi đó có rất nhiều cô gái khác, nhưng chả hiểu sao Đào chỉ yêu mỗi Mận…Cố sống cố chết muốn cưới cho bằng được…Dù anh biết trước hậu quả sẽ như thế nào…

Chính vì vấn đề này mà bà Lan ghét cay ghét đắng Mận, thậm chí nhiều lần đến tận gia đình gặp bố mẹ cô nói chuyện phải quấy nhưng Đào vẫn không nghe, cố sống cố chết phải cưới Đào cho bằng được. Bà Lan bảo chồng:

-Ông này, hay thằng Đào nó bị ăn bùa mê thuốc lú nhỉ? Nó thừa biết cả dòng họ nhà mình là người nhà nước thuộc dòng dõi ‘’trâm anh thế phiệt’’. Chả lẽ vì con Mận kia mà khiến cho cả tương lai thằng Đào nhà mình lâm vào ngõ cụt sao?

Ông Xuân thở dài bảo:

-Tôi cũng chẳng biết phải làm thế nào bây giờ cả…Chúng nó cố sống cố chết yêu nhau như vậy, tôi đã làm hết cách rồi, mắng nó, chửi nó thậm chí còn đánh nó nhưng nó vẫn không nghe…Haiz…Đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính…Nó mà lấy con Mận thì dòng họ Lương này coi như là chấm hết đấy…Bao nhiêu năm ăn học, công sức đổ sông đổ biển…Haizz…Bà cũng là người trong ngành bà hiểu mà…Tôi chả phải là khó khăn hay gì với con Mận đâu, nhà nó nghèo tôi không chê, nhưng chê là chê cái thằng Chiến ấy…Haizzz…

Bà Lan sa sầm mặt lại nói:

-Không được, dù có như thế nào tôi cũng không cho phép hai đứa nó lấy nhau…Tôi không thể để tương lai thằng Đào nhà mình bị hủy trong tay vợ nó được…Vợ chồng mình không biết đã đành, nhưng đằng này đều là người đi trước...

Ông Xuân nhìn vợ ngạc nhiên hỏi:

-Bà định làm cách nào?

-Để tôi đi xem thầy xem như thế nào…Chắc chắn là ăn bùa mê thuốc lú, hoặc nhà con Mận dùng tà phép gì để làm hại thằng Đào chứ người bình thường đâu ai ngu đến mức ấy…Con cái nhà…Tôi đến điên vì nó mất thôi…Bao nhiêu con nhà môn đăng hộ đối với nhà mình, nó không yêu, lại lao đầu vào con nhà kia…Tôi thật sự không hiểu đầu óc nó nghĩ cái gì nữa rồi…Huhuhu…

Bà Lan càng nghĩ càng cảm thấy uất nghẹn trong lòng…Hôm bà ra gặp ông Chiến bố của Mận, thậm chí còn bị lão ấy coi thường bảo:

-Bà có giỏi làm gì thì làm, con tôi nó yêu ai, lấy ai là quyền của nó…Mà cha mẹ nào chả muốn con cái mình được hạnh phúc, ông bà làm cha làm mẹ mà như thế à? Chả lẽ con Mận nhà tôi không xứng với thằng Đào nhà bà? Bà đừng nghĩ nhà bà giàu có, rồi coi thường gia đình người khác như thế? Tôi gả con tôi cho con trai bà, chứ chả phải là gả cho bà…Mà thiếu đếch gì việc, cứ gì phải làm trong ngành nọ ngành kia…Cũng đầy người trong đấy xin ra ngoài bỏ xừ…Cứ làm như con bà báu lắm…Là thằng Đào nó theo đuổi con Mận nhà tôi đấy chứ?

Nghe vậy bà Lan sa sầm mặt lại, bởi vì ông Chiến này là người cực kỳ ngang ngược, bảo thủ…Thêm vào đó cũng là một người có máu mặt ở địa phương…Thuộc loại chí phèo…Có nói như thế nào thì cũng không thể chung quan điểm được…Hôm ấy bà về nói chuyện với con trai thì càng thêm bực mình, nó bảo:

-Con yêu ai, lấy ai đó là quyền của con…Sau này có như thế nào con cũng không bao giờ hối hận…Ai làm người đó chịu, việc của bố cô ấy xảy ra cũng lâu rồi, tuy có ảnh hưởng, nhưng với con tình cảm quan trọng hơn…Bao nhiêu năm qua con nghe theo lời bố mẹ rồi, con cũng chưa bao giờ cãi bố mẹ một câu, nhưng trong chuyện này con chỉ xin hai người cho con chấp thuận lấy Mận…Con yêu cô ấy thật lòng và nguyện xin lấy cô ấy làm vợ…Kể cả dù sau này con không được thăng tiến, hay điều chuyển vị trí con cũng chấp nhận…

Nghe vậy ông Xuân liền tát cho thằng con ngu ngốc một cái rồi gằn giọng quát lớn bảo:

-Đào…Mày có bị điên không hả? Bố mẹ nuôi mày bằng tần này, bao nhiêu công ăn học, lo lắng, chăm bẫm từ nhỏ…Ngay cả công việc khi trường tao cũng lo lót cho được đến nơi đến chốn…Vậy mà mày lại muốn vứt bỏ...Chả lẽ mày không thương bố mẹ sao? Mày suy nghĩ lại đi…Bao nhiêu đứa con của bạn bố mẹ, đứa nào chả hơn đứt con Mận kia đủ mọi mặt hả? Sao mày không lấy…Mà cứ phải là con Mận…Mày bị nó cho ăn bùa mê thuốc lú rồi phải không? Ngu hết phần thiên hạ hay sao?

Đào chẳng hề có phản ứng gì cả, chỉ một tay ôm mặt cầu xin:

-Bố mẹ có nói thế nào cũng vô ích thôi…Con với Mận đã quyết phải lấy nhau bằng được rồi…Nếu bị ngăn cản thì chúng con cũng xác định là dù có chết cũng sẽ cùng nhau…Dù có thế nào đi chăng nữa, thì chúng con kiếp này phải là vợ chồng…

-Trời ơi là trời…Mày điên rồi…

Bà Lan cũng giận điên người, không hiểu thằng con của mình đầu óc bị làm sao nữa, nói hết nước hết cái, ấy vậy mà ‘’đường quang không đi, lại quàng bụi rậm’’…Nếu như thằng Đào mà lấy con Mận thì coi như chấm hết con đường sự nghiệp, thậm chí cả dòng họ Lương nhà ông bà cũng bị nó làm cho ô uế…

-Bố mẹ đừng nói gì nữa, kể cả con ra khỏi ngành cũng chẳng sao? Hạnh phúc cả đời của con là ở bên Mận…Chưa kể đến việc Mận đã có thai rồi…Chúng con có con với nhau rồi…

Nhưng đúng lúc này thì ‘’choang’’ một tiếng, cái ấm nước trên tay của ông ném thẳng một cái xuống đất, vỡ tan tành…Gằn giọng chỉ tay thẳng mặt Đào:

-Nếu mày lấy nó thì cũng đừng mong về nhà tao nữa, cái nhà này không phải là nơi mày muốn làm gì thì làm? Mày làm thế đúng là bôi tro chát chấu vào cả dòng họ Lương nhà tao rồi…

Đào cũng không hề phản ứng gì, mà lặng lẽ đi vào phòng riêng của mình. Bà Lan thấy chồng nóng giận vậy thì vội ngăn lại van xin:

-Thôi ông bình tĩnh, có gì từ từ nói…Thằng Đào nhà mình là đứa trẻ người non dạ, chắc là bị con Mận kia nó bỏ bùa mê thuốc lú hay là dùng tà phép làm hại rồi, chứ bình thường nó là đứa biết nghe lời mà…Ông cứ để tôi từ từ khuyên can con xem như thế nào…Mọi chuyện cứ phải bình tĩnh mới giải quyết được ông ạ…

Bà Lan vừa quay mặt vừa nói, len lén giấu đi những giọt nước mắt đang lặng lẽ chảy ra…Cũng không biết là vì thương con hay là than trách thằng con ngu muội này cả…Việc thằng Đào nó bảo con Mận kia có thai, không biết là thật hay giả…Nhưng hôm trước sang nhà gặp nó, thấy con Mận hay ôm miệng rồi nôn trớ, da dẻ xanh xao, lộ cả gân cổ, đây là biểu hiện của việc bị nghén…Chuyện này càng làm cho bà Lan điên máu, bởi bà nghĩ rằng chính con Mận là người lừa con trai bà…Không khéo nó chửa với thằng nào, rồi bắt thằng Đào nhà bà phải đổ vỏ cũng nên…

Càng nghĩ càng uất ức…Bao nhiêu công ăn học, giờ lại lao đầu vào một con bé có gia đình không gia gì cả, nhà vừa nghèo, mồ côi mẹ, bố nó lại từng vào tù ra tội…Nếu lấy nhau về thì chắc chắn tương lai của Đào sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng…

*

Vừa lúc ấy bên ngoài ngõ có tiếng xe máy đi vào nhà. Người bước xuống xe là một cô gái rất xinh, ăn mặc thời trang sành điệu. Lúc nhìn thấy bà Lan mắt vẫn còn đỏ lựng lên thì không khỏi ngạc nhiên:

-Con chào bác… Anh Đào có nhà không bác?

Nhìn thấy cô gái này, bà Lan hơi giật mình bởi đây chính là Mai, con của người bạn thân, cũng là đồng nghiệp trong cơ quan… hai người từng có ý định gán ghép cho Mai lấy Đào…Nhưng Đào thì không thích Mai…Nhưng vợ chồng bà Xuân thì vô cùng ưng Mai, bởi vì cô vừa đẹp, lại con nhà khá giả, thêm vào đó là việc Mai rất khéo ăn nói…So với Mận thì Mai hơn hẳn…

-Thằng Đào nhà bác có nhà đấy…Haizzz. Nhưng mà…Haizzz.

Thấy bà Lan liên tục thở dài, Mai hỏi:

-Có chuyện gì khiến bác buồn lòng hay sao? Con thấy mắt bác hơi đỏ…

Được lời như cởi tấm lòng, bà Lan liền kéo Mai ra tâm sự. Nói ra hết mọi chuyện, điều này làm cho Mai tức giận vô cùng. Nhưng vốn là người khôn khéo, tâm cơ thâm trầm nên Mai vẫn giữ được bình tĩnh hỏi:

-Thế giờ hai bác định làm thế nào ạ? Haizzz…Con cũng cảm thấy làm lạ, nếu so sánh về mọi thứ thì giữa con và cái Mận kia, con đều không thua kém nó…Nhưng chẳng hiểu sao mà anh Đào lại ghét bỏ con như vậy…Con thật sự khó hiểu…Hay đúng như lời bác nói là con Mận kia nó dùng bùa mê với anh Đào thật?

-Bác cũng nghi lắm, hay mày đèo bác đi đến nhà thầy Tư ở làng bên hỏi xem thế nào…Bác không thể để thằng Đào nhà bác lại rơi vào tay nó được, nếu vậy thì hủy hoại hết mọi thứ, bao nhiêu năm qua hai bác đã xây dựng…Haizzzz…Bác là bác ưng con lắm đấy…Nếu mà thằng Đào không lấy được cháu, bác cũng cảm thấy tiếc cho nó…Việc nó cương quyết, sống chết phải lấy con Mận cho bằng được thì không ổn, bằng mọi giá bác phải ngăn cản…Trong tất cả những đứa thích thằng Đào…Bác là bác ưng con nhất đấy Mai ạ…

« Lùi
Tiến »