Cưới Chạy Tang

Cưới Chạy Tang

Lượt đọc: 673 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẦN 1

Làng Vũ Đại, hôm nay xôn xao một cách lạ thường…Người ta rỉ tai nhau về việc chị Mận và anh Đào làm đám cưới…Xưa nay trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng đó là điều hết sức bình thường. Nhưng điều bất bình thường trong đám cưới này thì cô dâu là một người chết…Bị ngã xuống giếng làng chết đuối. Đám cưới này làm cho cả làng Vũ Đại choáng váng…

Cô Mận người ta phát hiện ra chết đuối ở cái ao làng sáng hôm kia…Có lẽ do cái ao này cũng sâu và bên dưới thả nhiều bèo tây tốt um…Có người sáng sớm ra ao vớt bèo về cho lợn, thấy một mớ tóc dập dềnh nổi lên lị tưởng là búp bê, lúc túm tóc kéo lên thì mới tá hỏa nhận ra đó chính là một người…Càng kinh hãi hơn nữa đó chính là cô Mận, cô gái xinh đẹp nhất làng.

Người này hô hoán nhờ cầu cứu, lúc vớt xác cô lên thì máu từ miệng cô ọc ra, nhiều người nói rằng cô bị chết oan, rồi có rất nhiều lời đồn thổi về việc này…Nào là bị ma quỷ bắt, nào là do cô bị ép buộc phải lấy chồng nên mới phải tự tử…Rồi thì cô bị sát hại chết…thôi thì đủ mọi lời đồn đoán, ác mồm ác miệng của dân làng…

Nhưng có lẽ đau khổ nhất vẫn chính là Đào…Anh ngất lên ngất xuống bên xác của người vợ chưa cưới, giống như một người điên, tâm thần hoảng loạn tột độ…Hai mắt đục ngầu, vằn lên những tia máu…Miệng ú ớ:

-Mận…Mận ơi…Sao em lại bỏ anh…Không, em không thể chết…Chúng ta đã hẹn ước thề nguyền sống cùng nhau đến đầu bạc răng long cơ mà? Tại sao? Tại sao em lại bỏ anh mà ra đi một mình…Tại sao? Chỉ còn đúng một hôm nữa là chúng ta chính thức thành vợ chồng cơ mà? Huhuhuh…Sao em lại bỏ anh mà đi Mận ơi…Sao em đối xử với anh nghiệt thế này hả Mận ơi?

Đào ôm lấy xác người vợ chưa cưới vào lòng mà tát vào má cô liên tục, gương mặt nhợt nhạt, trắng bệch của Mận hằn lên từng vệt ngón tay, máu từ khóe miệng trào ra, ướt thẫm cả vào vạt áo trắng của Đào…Tiếng khóc như xé lòng của Đào làm cho tất cả những người có mặt ở đó không ai cầm được nước mắt:

-Tỉnh…Tỉnh dậy cho anh…Em phải tỉnh dậy cho anh…Em không được chết…Hhhuhuhu…Còn con của chúng ta thì sao? Mận ơi…Huhuhu…Em hứa với anh như thế nào? Sao em lại làm điều dại dột thế này? Huhuhu…Anh phải làm sao? HUHUHU

Thấy Đào không còn giữ được bình tĩnh, lập tức lôi gã ra ngoài. Hoàng là bạn thân của Đào vội lôi Đào ra quát:

-Mận nó chết rồi…Huhuhu…Mày làm thế thì cô ấy cũng có sống lại được đâu? Mày điên à Đào…Để yên cho cô ấy an nghỉ…

-Không…Mận là vợ tao, cô ấy chưa chết…Cô ấy chưa chết…Mận…Mận ơi…Đợi anh…Em từng nói với anh ‘’sống làm người nhà họ Lương, chết cũng làm ma nhà họ Lương’’ nhà anh mà…Sao em lại bỏ anh mà đi…Huhhuhu

Nhưng Đào bấy giờ giống như một người điên, tâm thần cực kỳ bất ổn, hai mắt đục ngầu, tóc tai rũ rượu, gương mặt đỏ lựng lên như người uống rượu...Gào khóc thảm thiết, cho đến khi anh ngất đi người ta mới dìu khiêng anh về nhà.

Rất nhiều những người có mặt ở đó, không ai cầm được nước mắt, trách ông trời sao quá nghiệt ngã, chia cắt tình duyên của hai người.

-Tội nghiệp cho thằng Đào quá…Hai đứa chuẩn bị cưới đến nơi rồi mà…Haizzz…Nhìn cái bụng con Mận to lùm lùm thế kia chắc là đang mang thai rồi…Khổ thân, hai mạng người đấy chứ không phải một đâu…Sao ông trời lại nghiệt ngã thế không biết?

-Sao con Mận xinh đẹp, chịu khó thế mà lại yểu mệnh, vắn số…Đẹp người đẹp nết vậy mà…haizzz…

-Khiếp thật, cái giếng làng này năm nào cũng có người chết…Chả hiểu kiểu gì? Mà chắc cũng là số cô Mận phải chết rồi…Tài thật, cái giếng nằm chềnh ềnh ở giữa làng, bao người đi qua lại mà không ai biết là thế nào? Chuyện quái gì đang diễn ra thế này? Hay là bị ma quỷ che mắt…

-Dồi ôi, thời buổi nào rồi còn ma với chả quỷ…Gớm nữa…Tôi nghĩ là do gia đình nhà bà Lan này chắc ghê gớm quá, hoặc không đồng ý cho Mận lấy thằng Đào thôi…Có lẽ vì lý do này cô ấy mới phải tự tử…Haizzz…

-Nói bé thôi, kẻo bà Lan nghe thấy lại to chuyện…

-Gớm nữa…Mẹ nó, ngày xưa còn đương chức đương quyền tôi còn có chút sợ, chứ giờ thì tôi sợ đéo…Quan mà mắc tội cũng xử như thường dân, thậm chí còn nặng hơn… giờ về hưu rồi thì còn vẹo gì…Gớm nữa, mẹ kiếp người làng người nước với nhau, đến nhờ vả có tí chút mà cũng hoạnh họe, đúng quen thói cửa quyền, hách dịch rồi… ông sợ thì cứ sợ, còn tôi, tôi đếch sợ…

Rất nhiều lời bàn ra tán vào của người làng, xen lẫn những tiếng xuýt xoa cùng với những lời thở dài và tiếng khóc lóc thảm thiết của người thân làm cho không khí càng thêm buồn u ám. Trên bầu trời lúc này cũng tối sầm lại, mây đen từ đâu kéo đến, gió thổi vù vù, làm cho những bụi tre trồng xung quanh cái ao làng rung lên bần bật…Rồi một cơn mưa rất lớn bỗng nhiên trút xuống, tựa như ông trời cũng đang khóc thương cho người con gái xấu số mà yểu mệnh.

Gia đình mang xác của Mận về nhà khâm liệm, làm lễ an táng, ván thiên đóng kín, quan tài lót điều đỏ vẫn còn nằm chình ình giữa nhà…Cáo phó được dán ở cổng, thông báo rằng ngày mai sẽ mang cô ra đồng chôn cất…

Nhưng ngay trong ngày hôm ấy, anh Đào đã nằng nặc bảo với gia đình phải mang trầu cau sang làm lễ xin dâu…Điều này làm cho cả nhà ai cũng hốt hoảng. Bố anh là ông Xuân cùng vợ bà Lan thấy con như vậy thì cũng ngậm ngùi bảo:

-Đào ơi…Mày điên rồi, con Xuân nó chết rồi còn đâu…Mày làm như thế thì có mà dở hơi à con? Nó sống thì không sao, nhưng đằng này…Mày làm thế chả khác gì rước ma về nhà? Con ơi là con…

Đào nói trong nước mắt, giọng cực kỳ cương quyết:

-Nếu bố mẹ không sang xin nhà Mận cưới cho con thì con sẽ đi theo cô ấy…Hhuhuh…Sao bố mẹ lại đối xử với con như thế này? Huhuhu…

-Trời ơi là trời…Chết thì cũng chết rồi, con làm như thế thì bố mẹ phải làm sao hả con? Rồi con người làng người nước, người ta bàn ra tán vào…Bố mẹ cũng chỉ có mình con là con trai thôi Đào ơi…Con còn trẻ, còn tương lai, mai sau còn lấy vợ, sinh cho bố mẹ vài đứa cháu nữa chứ…

Nhưng Đào không nghe mà bảo:

-Con chỉ yêu và lấy Mận thôi, chúng con thề non hẹn biển với nhau rồi…Con phải giữ lời hứa với cô ấy…Cô ấy chưa chết, con vẫn cảm thấy linh hồn của Mận vẫn còn quanh quẩn đâu đây mà thôi. Nếu mà con không làm theo thì Mận sẽ bắt con, sẽ mang con đi…Hhuhuhu…Ông bà cũng chuẩn bị có cháu nội rồi đấy ông bà có biết không? Huhhu…Mận mang thai tháng thứ tư rồi…Chúng nó có tội tình gì? Huhuhuh…

Bà Lan tái mặt, run lẩy bẩy, cả người lảo đảo như sắp ngã đến nơi. Ông Xuân nhìn bà Lan thì thào:

-Thằng này điên rồi, nó chắc là shock quá trước cái chết của con Mận nên thần kinh có vấn đề rồi…Chuyện này bà phải đi mời thầy về xem thế nào?

Bà Lan thương con, nhưng cũng không dám trái ý chồng, bởi bà biết chồng mình xưa nay là người quân phiệt, bảo thủ…Chỉ biết thở dài, khóc tu tu:

-Huhhuu…Sao con dại thế hả Đào…Con mà như thế này thì chả khác mua dây buộc mình, chả hóa con đã thành một đời vợ rồi hay sao? Nó chết rồi…Huhuhu…Chết thì lấy vợ khác, mày còn trẻ, thiếu gì người thích đâu mà phải lụy tình vì một con bé không đáng thế? Nó chết thì cũng chết rồi…Cũng chẳng ai ép nó phải chết cả…Tự nhiên làm ra cái việc dại dột, ngu ngốc thế để làm gì không biết? Nó định dọa ai? Hay thể hiện cái gì ở đây?

-Mẹ đừng có nói thế?

Nhưng lúc này thì Đào bỗng chỉ tay ra ngoài hét lớn:

-Mận…Mận ơi…Em đợi anh…Anh sẽ sang nhà nói chuyện với hai bác bên nhà mình…Em sống hay chết thì cũng là ma nhà anh…Bố mẹ anh không đồng ý thì anh cũng quyết rồi…

Bà Lan bực mình đứng ra tát mạnh một cái vào mặt con trai mắng:

-Đào…Con phải nghe lời mẹ…Chết là hết…Nó chết rồi thì thôi…Trên đời này thiếu gì đàn bà con gái mà con phải lụy vì một con bé như thế hả? Mày có biết muốn đặt chân về cái nhà này…Nó phải như thế nào không? Tuy nhà ta không phải là danh gia vọng tộc, nhưng cũng không phải là hạng tầm thường như con Mận, nó sướng không biết đường sướng, lại tự chọn cho mình cái chết thì thôi…Mẹ dẫn cho con sang nhà con Hồng, con Lựu…Chúng nó đầy đứa vẫn muốn yêu và làm vợ mày kia kìa …Làm thằng đàn ông mà nhục thế à? sao phải vì một đứa con gái không ra gì mà mày làm khổ bố mẹ như thế này hả Đào? HUHUHU…Có ai khổ như tôi không hả trời…

Nhưng những lời này vừa thốt ra khỏi miệng bà Lan thì một hiện tượng lạ lùng khó hiểu xảy ra làm cho hai vợ chồng bà Lan cùng ông Xuân sững sờ.

Con chó Béc to như con bê nuôi bao nhiêu năm, đang nằm phủ phục ngoài sân, bỗng nhiên đứng lên gầm gừ, sau đó sủa lên từng tiếng ông ổng…Cứ hướng về phía cổng ngõ mà tru lên từng tiếng quái dị…Điều khó hiểu là bên ngoài cổng chẳng hề có bóng người nào cả.

Ông Xuân lấy làm lạ quát:

-Micky…Mày điên à? Vào nhà ngay cho tao…Làm gì có ai ở đó mà cắn hoắng lên thế? Đi vào…

Con Micky này được gia đình nuôi từ nhỏ, lại được đưa vào trường huấn luyện một thời gian, có thể hiểu được những khẩu lệnh đơn giản, vô cùng khôn…Ấy vậy mà lần đầu tiên nó không hề nghe lời mà liên tục sủa ông ổng…Nhưng có điều nó cũng cực kỳ hoảng sợ thì phải… Thế nhưng lạ lùng ở chỗ là không hề có ai mà nó vẫn cứ tru lên từng tiếng, dường như đang nhìn thấy thứ gì lạ lùng, ghê gớm lắm thì phải.

-Mận ơi…Em vào nhà đi…Anh nói với bố mẹ rồi, bằng giá nào anh cũng sẽ xin bố mẹ sang nhà cưới em về làm vợ anh…Còn đứa con của chúng ta nữa…Sao em lại dại dột thế hả Mận…Huhuhuh…Em có biết anh yêu em đến thế nào không?

Bất ngờ Đào chạy ra phía cổng, điệu bộ như đang nói chuyện với một người bình thường làm cho cả hai ông bà Xuân Lan cực kỳ kinh hoàng, nhìn nhau không biết phải làm thế nào cả…Gương mặt ai cũng tái mét.

-Đào…Trời ơi…Con tôi…Mày điên rồi…HUHU…Con Mận nó chết rồi…Mày tưởng tượng ra nó đấy à?

-Bố buông con ra, Mận vẫn còn sống, cô ấy đây này…Mận ơi…Em về nhà trước đi…Anh sẽ nói với bố mẹ sang cưới em…Em sống làm người nhà họ Lương anh, chết cũng phải làm ma họ Lương nhà anh…

-Hahahaa…Bố mẹ nhìn kìa, cô ấy kìa…Váy cưới màu trắng đẹp lắm…Con dâu của bố mẹ đẹp chưa kìa…Con là người hạnh phúc nhất trên đời…Cô ấy bảo con sang nhà cô ấy đón dâu kìa bố mẹ…

Ông Xuân chạy ra cổng, kéo tay con trai vào nhà…Bà Lan thấy vậy thì mặt mũi tái mét, cũng chẳng rõ vì sợ hay vì thương con trai mà cả người bủn rủn, khóc tu tu:

-Ai cứu con tôi…Trời ơi là trời…Sao số tôi khổ thế này? Nhà họ Lương này mạt vận rồi…Huhuhuhu…Chuyện gì đang diễn ra thế này?

Ông Xuân nghe lạnh sống lưng, vội kéo con vào, sợ người làng đi qua nhìn thấy. Nhưng lạ lùng thay, bầu không khí trong sân tự nhiên lạnh hẳn xuống. Con Micky cụp tai, bất ngờ rú lên từng tiếng như bị cắt tiết…Hoảng loạn vừa sủa vừa đi lùi dở vào…

Bà Lan run rẩy bấu lấy tay chồng:

– Ông ơi…Chuyện này là thế nào? Hay là…Con Mận…Con Mận nó…

Rồi như kẻ mộng du, Đào lao ra sân, quỳ rạp xuống nền đất lạnh, chắp tay lạy về phía cổng ngõ:

– Mận ơi... Anh xin rồi… Mai anh sang nhà mình xin cưới em… Bố mẹ nhất định phải sang xin dâu cho anh… Đợi anh, đừng đi đâu cả… Anh sẽ rước em về làm vợ… sống nhà họ Lương, chết cũng là ma nhà họ Lương…

Lời Đào như khấn, vọng vào khoảng sân âm u, khiến ông Xuân và bà Lan không thốt nổi câu nào. Gió bỗng lùa qua, mang theo hơi lạnh đến thấu xương, mặc dù lúc này đang giữa mùa hè…Rồi bỗng từ đâu bay đến một tờ cáo phó màu trắng dừng lại đúng trước mặt ba người.

Nhưng điều kỳ quái là tờ cáo phó kia bên trên vẽ bằng bút lông màu đen, viết hai chữ song hỉ và có tên hai người Đào và Mận.

Bà Lan rú lên một tiếng kinh hoàng, ngất xỉu ngay giữa sân…Ông Xuân bấy giờ cũng tái mặt, cả người run bần bật không thốt được ra tiếng nào...Một lúc sau thì họ hàng cùng vài người hàng xóm chạy ra…Thấy tình hình như thế thì dìu hai vợ chồng ông bà Xuân Lan vào nhà. Một cuộc họp họ ngay lập tức diễn ra…

Cuối cùng thì gia đình cũng đồng ý cho Đào đến gia đình nhà Mận xin cưới…Một đám cưới vô cùng đặc biệt…Có những chuyện lạ vô cùng diễn ra, làm cho ai nấy đều kinh hoàng táng đởm…Thầy Tư là một thầy pháp cực kỳ cao tay, người làng Đáp Cầu, cũng chính là người chủ trì cho hôn lễ này diễn ra cho hai người, không rõ có phải là trùng hợp hay không, nhưng ngay trong ngày hôm đó, người ta không thấy thầy Tư đâu cả, phải đến vài hôm sau mới phát hiện ra xác chết của thầy Tư cũng bị chết ở cái ao làng…Điều kỳ quái là sau khi nhìn thấy cái chết của thầy Tư thì bà Lan, mẹ của chú rể Đào hóa điên…Còn Mai là người từng say mê Đào như điếu đổ cũng bị chết một cách đầy đau đớn, khó hiểu…Những lời đồn thổi về việc gia đình nhà Đào làm ra những việc bạc ác, cuối cùng thì cũng phải chịu quả báo…

*

Vốn vợ chồng ông bà Xuân Lan là người nhà nước, giữ chức vụ khá to trong huyện. Hai người cũng chỉ có duy nhất một mụn con trai là Đào…Ngay từ nhỏ Đào đã nổi tiếng là chăm ngoan học giỏi.

Hiền lành như cục bột và học hành cực giỏi, đúng kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy...Từ nhỏ cho đến lớn Đào chưa từng làm ra bất cứ một điều gì khiến cha mẹ phải thất vọng cả…Điều này làm cho vợ chồng ông bà Lan Xuân nở mày nở mặt với cả làng…Nhất là trong việc học Đào luôn xuất sắc.

Thậm chí Đào còn là người đầu tiên trong làng đỗ đại học…Được lên thành phố ăn học, sau mấy năm học xong thì Đào quay về quê…Hai vợ chồng ông bà Xuân Lan đã có hướng chạy trọt quan hệ cho Đào một chức vụ khá ngon lành trong ủy ban huyện…Bởi vì trước đó hai người cũng đều là cán bộ…Gia đình thuộc loại giàu có và cực kỳ gia giáo, nề nếp.

« Lùi
Tiến »