"Đến chiến!"
Một lời lạnh lẽo thốt ra, mái tóc đen của Lăng Tiên tung bay dữ dội, Chiến Thần Kích chỉ thẳng về phía đám đông. Chàng đứng sừng sững tại chỗ như một vị Đấu Thần vô địch, nhìn xuống quần hùng trước mắt bằng ánh mắt khinh miệt.
Dùng sức một mình khiêu chiến đông đảo cường giả, đó là hào tình bực nào?
Thần kích chỉ thẳng về phía chúng nhân, phô bày thế vô địch, lại là bá đạo bực nào?
Mọi người có mặt đều nhíu mày, nhìn bóng dáng tựa Đấu Thần phía trước, trong lòng dấy lên vài phần bất an. Tuy nhiên, không một ai trong số họ là kẻ yếu, tất cả đều vô cùng tự tin vào bản thân, nếu không thì sao dám tới đây khiêu chiến Lăng Tiên?
Cho nên, mặc dù Lăng Tiên lúc này thần uy ngút trời, nhưng không một ai tại hiện trường sinh lòng sợ hãi.
"Được, để ta thử sức ngươi!"
Một đại hán mặc áo đen mang vẻ khinh miệt, trong nháy mắt đã bước lên lôi đài, khí thế kinh khủng cuộn trào ra khiến đất trời rung chuyển. Qua đó có thể thấy, thực lực người này không hề tầm thường.
"Chỉ là Kết Đan trung kỳ mà cũng xứng ra chiêu với ta sao?"
Lăng Tiên liếc nhìn hắn một cái nhạt nhẽo, cánh tay phải khẽ nhấc, Chiến Thần Kích bỗng chốc bùng nổ thần quang chói lọi, dấy lên sóng lớn ngàn trượng, ầm ầm quét ngang lôi đài!
Đối mặt với một đám cường giả Kết Đan kỳ, chàng hiểu rất rõ mình cần phải giải quyết bằng thế sét đánh không kịp bưng tai. Vì vậy, chiêu thức của chàng vô cùng bá đạo, không chút lưu tình!
"Không ổn!"
Đối diện với luồng kình phong từ mũi kích đáng sợ ập tới, sắc mặt đại hán áo đen chợt biến đổi. Mặc dù hắn đã cảm nhận được khí thế của Lăng Tiên từ trước, nhưng khí thế cuối cùng cũng chỉ là khí thế. Đến tận lúc này, khi thấy chàng ra tay mạnh mẽ, hắn mới nhận ra một sự thật.
Với thực lực của hắn, e rằng ngay cả tư cách giao thủ với Lăng Tiên cũng không có.
Thế nhưng, đại hán áo đen đã đứng trên đài, không còn đường lui. Hắn chỉ đành kết ấn bằng cả hai tay, thi triển ra thần thông mạnh nhất của mình để đối phó.
"Ầm!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, kình phong của mũi kích làm chấn động càn khôn, đánh thẳng vào người đại hán.
Dẫu cho người này đã dốc toàn lực, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng đỡ được, vẫn phun ra một ngụm máu tươi.
"Cút xuống đi."
Ngay lúc đại hán áo đen thổ huyết, thân hình Lăng Tiên lóe lên, xuất hiện bên cạnh hắn. Ngay lập tức, chân phải chàng nâng cao, quét ngang hư không tựa như thần long vẫy đuôi.
Bốp!
Tức thì, người này bị đá văng ra ngoài, ngã xuống đất ho ra máu đầy miệng.
Sau đó, mọi người có mặt đều nghe thấy một câu nói đầy ngông cuồng, nhẹ nhàng vang vọng khắp diễn võ trường.
"Người tiếp theo."
Trên lôi đài, Lăng Tiên tay cầm kích đứng đó, mái tóc đen tung bay, tựa như một vị cái thế ma thần, nhìn xuống nhân gian.
"Kẻ này... quá mạnh!"
Sắc mặt mọi người tại đó đại biến, nhìn Lăng Tiên thần uy ngút trời, rồi lại nhìn đại hán áo đen đang nằm dưới đất, trên mặt đầy vẻ chấn động.
Thực lực và danh tiếng của đại hán áo đen, họ đều biết rõ, có thể coi là kẻ xuất chúng trong Kết Đan trung kỳ. Thế mà giờ đây, ngay cả một chiêu của Lăng Tiên cũng không đỡ nổi, đây là chuyện khó tin đến nhường nào?
Tuy nhiên, kinh ngạc thì kinh ngạc, những người này đều mang theo niềm tin tất sát Lăng Tiên mà đến, sao có thể vì thế mà thoái lui?
Ngay lập tức, một nam tử áo trắng lướt lên lôi đài, khí thế đáng sợ điên cuồng tuôn ra, trấn áp về phía Lăng Tiên!
Chỉ tiếc rằng, với thực lực hiện tại của Lăng Tiên, Kết Đan trung kỳ đã không còn đủ xem nữa rồi. Trừ khi là những kẻ đạt tới cực cảnh Kết Đan giống như chàng, nếu không, căn bản khó lòng đỡ nổi một kích của chàng!
"Ngươi cũng xuống dưới đi."
Chiến Thần Kích uy lực vô cùng, đặc biệt là trong tay Lăng Tiên lại càng không thể cản phá. Sau khi đối oanh ba chiêu với nam tử áo trắng, chàng liền dùng một kích hất văng kẻ này xuống đài.
Tức thì, hiện trường rơi vào tĩnh lặng.
Dễ dàng đánh bại một người thì còn có thể giải thích là do may mắn, nhưng hai người thì sao? Điều này không thể dùng từ may mắn để giải thích, mà là thực lực!
Điều này chứng minh một sự thật, đó là chiến lực của Lăng Tiên đã vượt xa Kết Đan trung kỳ, đạt tới trình độ Kết Đan hậu kỳ!
Tất cả mọi người có mặt đều nhận ra điều này, trong mắt không khỏi tràn đầy vẻ chấn động.
Trong giới tu tiên, cảnh giới phân chia vô cùng nghiêm ngặt, đại đa số tu sĩ đều thể hiện chiến lực tương đương với tu vi của mình. Đặc biệt là ở Kết Đan kỳ, rất hiếm khi xuất hiện chuyện vượt cấp chiến đấu, thế mà Lăng Tiên lại thể hiện ra chiến lực vượt xa Kết Đan trung kỳ, điều này sao khiến mọi người không cảm thấy kinh ngạc cho được?
Đặc biệt là những tu sĩ Kết Đan trung kỳ kia, đều nở nụ cười khổ, biết rằng hai người kia đã bại, mình có lên cũng vô ích, chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.
Vì vậy, những tu sĩ Kết Đan trung kỳ này chắp tay với Lăng Tiên, rồi lập tức lùi lại vài bước, ra hiệu mình không có ý định ra tay.
"Hừ, một đám phế vật."
Một lão giả vẻ mặt âm trầm đột nhiên lên tiếng, lời lẽ vô cùng khiếm nhã.
Nghe vậy, những cường giả Kết Đan trung kỳ đang lùi bước kia nhíu mày, đều có vài phần tức giận. Tuy nhiên, khi nhìn rõ người vừa nói, sự tức giận trên mặt họ lập tức biến thành kinh hãi.
Bởi vì thực lực Kết Đan hậu kỳ đáng sợ của người này, và cũng bởi danh tiếng của lão.
"Lại là Quy Xà Lão Nhân! Chẳng phải lão đã chết rồi sao, sao lại xuất hiện ở đây?"
"Trận chiến năm đó, lão dùng sức một mình chém giết hai cường giả Kết Đan hậu kỳ, từ đó bặt vô âm tín, không ngờ hôm nay lại xuất hiện lần nữa."
"Lần này có trò hay để xem rồi, Quy Xà Lão Nhân thực lực cường hãn, Lăng Tiên phen này phải khổ sở rồi."
Vừa nhìn thấy lão giả này, mọi người tại hiện trường nhao nhao lên tiếng, trong lời nói không giấu nổi sự sợ hãi đối với lão.
"Quy Xà Lão Nhân?"
Lăng Tiên nhíu mày, chàng chưa từng nghe danh hiệu này, nhưng nhìn phản ứng của mọi người là biết, thực lực của lão chắc chắn cực kỳ đáng sợ. Và khi chàng dùng thần hồn quét qua lão, điều đó đã được xác nhận.
Kết Đan hậu kỳ!
"Hì hì, nhóc con, ngươi quả thực rất mạnh, xứng đáng là tuyệt thế thiên kiêu."
Quy Xà Lão Nhân chậm rãi bước lên lôi đài, trong ánh mắt không hề che giấu sự khinh miệt và tham lam đối với Lăng Tiên, lão nói: "Chỉ tiếc là mệnh ngươi không tốt, đụng phải lão phu."
"Điều đó chưa chắc, cũng có thể là mệnh ngươi không tốt, đụng phải ta." Khóe miệng Lăng Tiên lộ ra một nụ cười lạnh, Chiến Thần Kích ánh đen lưu chuyển, sát ý lạnh lẽo như thủy triều điên cuồng tuôn ra.
"Đã lâu rồi chưa thấy nhóc con nào cuồng vọng như vậy, vậy để lão phu thử xem, ngươi rốt cuộc có tư cách cuồng vọng hay không!"
Quy Xà Lão Nhân cười lạnh lẽo, pháp lực đáng sợ của Kết Đan hậu kỳ cuồn cuộn tuôn ra, tựa như thái cổ hung thú thức tỉnh, uy áp ba ngàn thế giới!
"Không đỡ nổi!"
Lăng Tiên nhíu mày, biết rõ chỉ dựa vào Chiến Thần Kích thì khó lòng chống đỡ thần uy của kẻ này. Vì vậy, đôi mắt chàng lóe lên, từng luồng hỗn độn khí tuôn ra, cây kích đen trong tay lập tức biến hóa.
"Tranh..."
Một tiếng đàn chấn động trời đất vang lên, ngay sau đó, một chiếc cổ cầm hiện ra trước mắt mọi người. Tức thì, thần uy ngút trời quét ra, làm rung chuyển càn khôn!
"Thần khúc... Phục Chân Long!"
Không chút do dự, Lăng Tiên cưỡng ép bỏ qua Định Phong Ba, trực tiếp tấu lên Phục Chân Long. Mục đích chính là dùng thế sét đánh để đánh bại Quy Xà Lão Nhân, trấn nhiếp quần hùng có mặt tại đây!
Mà Phục Long Thần Khúc cũng không làm chàng thất vọng, khi bàn tay mảnh khảnh của chàng lướt trên dây đàn, tiếng đàn đáng sợ đến cực điểm gào thét tuôn ra, hóa thành kình khí chí cương chí cường, quét ngang kẻ địch trước mắt!
"Tranh tranh..."
Tiếng đàn như tiếng kiếm reo, uy lực chấn cửu tiêu, Phục Long Thần Khúc lần đầu xuất hiện ở Vân Châu đã phô bày uy lực không gì sánh nổi!
Trong chớp mắt, sắc mặt Quy Xà Lão Nhân đại biến, vội vàng ngự sử một con rùa và một con rắn ra chống đỡ, va chạm với tiếng đàn Phục Long tạo nên chiến hỏa dữ dội nhất!
Thế nhưng, Phục Long Thần Khúc quá đỗi kinh khủng, ngay cả kẻ mạnh như lão cũng đừng hòng đỡ nổi khúc này. Chỉ trong vài nhịp thở chống đỡ trong tiếng đàn, con rùa và con rắn kia đã bị đánh tan tác.
Quy Xà Lão Nhân cũng phun ra một ngụm máu tươi, như con diều đứt dây, bay ngược ra xa mấy chục trượng.
Bốp!
Khoảnh khắc lão rơi xuống đất, hiện trường lập tức rơi vào tĩnh mịch.
Dường như ngay cả đất trời càn khôn, vào khoảnh khắc này cũng chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc.