Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1004 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỞ ĐẦU

.

Chào mừng đến với thế giới của kẻ săn tin!

Cuốn tiểu thuyết này là sản phẩm của trí tưởng tượng!

☆ ☆ ☆

Tôi là Từ Lãng, một “kẻ săn tin”.

Tên gọi “kẻ săn tin” (hay “dạ hành giả”) được mượn từ “night crawler” trong tiếng Anh, thoạt nghe dễ gợi liên tưởng đến Người Dơi*, song thực chất đây là công việc nhọc nhằn. Người làm nghề này toàn phóng viên tự do, chuyên săn lùng tin độc quyền hoặc tin gốc về vấn đề xã hội, bán cho những ông lớn ngành truyền thông để kiếm lời. Nghề săn tin vừa giống paparazzi, vừa giống thám tử, chỉ khác đối tượng bám đuôi. Bộ phim Kẻ săn tin đen do Jake Gyllenhaal đóng kể về công việc này.

Tôi tiếp xúc với nghề săn tin lần đầu năm 2010. Bấy giờ tôi đang thực tập tại Discovery , thi thoảng mua tin tức từ dân săn tin nên hiểu sơ sơ về nhóm người này, biết họ kiếm rất khá.

Năm 2012, người yêu mất tích, tôi bỏ việc, đi theo anh Kim - một tiền bối có tiếng trong ngành, và trở thành kẻ săn tin. Anh Kim gần như là thầy tôi. Từ đó đến giờ đã mấy năm, tôi vừa điều tra, kiếm tiền trang trải cuộc sống, vừa truy tìm tung tích bạn gái và dành thời gian viết lách.

Vào nghề rồi tôi mới biết đến mặt tối của nó. Chúng tôi còn thua cả thợ săn ảnh, dù dân săn tin đều coi thường cánh săn ảnh. Hành nghề săn tin không khác gì đi trên lằn ranh pháp luật. Biết bao người kiếm ra tiền nhờ công việc này, nhưng sau khi rửa tay gác kiếm, ai cũng giữ mồm giữ miệng, không bao giờ hé môi nhắc đến những chuyện mình từng làm. Lắm kẻ săn tin còn lâm cảnh tù tội, thậm chí bỏ mạng, bởi nghề này kiếm ăn rất khá như tôi đã nói, nhưng tiền nhiều đồng nghĩa với rủi ro cao.

Công việc này hay ho ở chỗ mang đến nhiều kích thích và trải nghiệm thú vị: vào đồn cảnh sát, đến hiện trường án mạng, rượt đuổi bằng xe hơi, rơi vào hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc, thậm chí trò chuyện trực tiếp với tội phạm giết người, biến thái hoặc xã hội đen. Tôi từng mấy phen đối mặt với những sát nhân máu lạnh không kém Chu Khắc Hoa*, Tăng Khai Quý*. Nhưng với tôi, có nhiều người, nhiều chuyện còn quái dị và đáng sợ hơn họ. Tuy thế, tôi luôn tìm được cách giải quyết vấn đề và điều tra ra sự thật. Anh Kim bảo tôi sinh ra để làm nghề này, nhưng nếu không vì tiền và vài lý do cá nhân, tôi bỏ nghề lâu rồi.

Giỏi làm chưa chắc đã thích làm. Thú thực, tôi không phải người ưa mạo hiểm, thích dấn thân vào hiểm nguy, giàu lòng trượng nghĩa, hay “giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha”. Rốt cuộc tôi là người thế nào? Đọc cuốn sách này, bạn sẽ thấy tôi hiếm khi làm việc vô bổ hay nguy hiểm quá đà. Tôi thường chọn cách né tránh, đi đường vòng để giải quyết vấn đề khi đối mặt với nguy hiểm, trừ phi cực chẳng đã. Bất kể tự điều tra hay được người khác nhờ vả, tôi đều cố gắng tìm hiểu rõ ngọn ngành câu chuyện, đánh giá rủi ro, bằng không, tôi dứt khoát từ chối.

Dẫu không ưa mạo hiểm, nhưng từ nhỏ tôi đã nhận ra mình có duyên với hiểm nguy tới lạ lùng.

Tôi sinh ra ở vùng Đông Bắc. Hồi bé còn chưa có máy sưởi, cư xá nào cũng xây một phòng nồi hơi để sưởi ấm những ngày giá buốt. Trước khi vào đông, người ta thường xếp cả đống than cạnh phòng nồi hơi. Số than dùng để sưởi ấm cho cả mùa đông chất cao như núi. Bấy giờ, lũ trẻ con trong cư xá rất khoái trò rủ nhau leo lên đống than, và tôi không phải ngoại lệ.

Một hôm, khi đang chơi trốn tìm trên đống than cùng lũ bạn trạc tuổi, tôi bỗng nảy ra một ý. Tôi mà đào hố tự chôn mình, chắc chẳng ai tìm được tôi đâu nhỉ? Tôi là đứa dám nghĩ dám làm, dù ý tưởng vô lý tới đâu, tôi cũng phải kiểm chứng cho kì được. Đây là một trong những ưu thế của tôi khi hành nghề săn tin.

Sau lần đó, lũ trẻ trong cư xá không chịu chơi với tôi nữa, vì bố mẹ chúng nói tôi lập dị. Không phải tôi không sợ, mà vì bố mẹ không dạy tôi phải sợ trong hoàn cảnh ấy, nên tôi đâu biết hãi. Bởi vậy tôi cho rằng, nỗi sợ của trẻ con thường bắt nguồn từ người lớn.

Bị bạn bè xa lánh, tôi đành chơi một mình. Tôi hay lủi thủi đến sân bay bỏ hoang lâu ngày nay đã thành đồng cỏ, bắt bọ ngựa và ếch, tự tìm niềm vui cho mình. Lúc đuổi theo một con ếch, tôi phát hiện ra cửa hầm trú ẩn vùi một nửa dưới đất. Tôi nghĩ, mình mà trèo xuống hầm thì nguy hiểm lắm, bèn tiếp tục bắt ếch. Về đến nhà, để “chia sẻ rủi ro”, tôi kể với ông anh họ nhà bác gái chuyện tìm thấy hầm trú ẩn bỏ không ngoài đồng cỏ. Hồi ấy anh họ tôi học cấp hai, đúng cái tuổi tò mò nhất. Không chống cự nổi sức hấp dẫn, anh rủ thêm hai người bạn, mang theo đèn pin vỏ sắt, rồi chúng tôi dắt díu nhau ra đồng cỏ.

Soi đèn pin xuống cửa hầm, thấy hầm không sâu, chúng tôi tụt xuống. Căn hầm chỉ dài khoảng 200 mét, nhưng đến cuối hầm, ánh đèn chiếu vào bóng người ngồi dựa góc tường làm ba ông anh sợ hết hồn, quay đầu chạy biến. Chỉ mình tôi không chạy, vì tôi thấy rõ đó là một bộ xương.

Chạy ra ngoài rồi, anh tôi mới sực nhớ còn đứa em nên đánh bạo đứng ngoài cửa hầm gọi với vào mấy tiếng. Tôi bảo anh xuống đi, không sao đâu. Chắc anh sợ không biết ăn nói thế nào với gia đình nên đành run rẩy trèo xuống. Hai chúng tôi cùng chiếu đèn vào bộ xương. Tôi nhớ là bộ xương mặc quân phục Nhật Bản, bên cạnh lăn lóc khẩu súng trường, báng súng và dây đeo đã mủn. Nhưng tôi không dám chắc vì anh tôi không cho nhặt lên xem.

Sau chuyện ấy, bạn bè của anh họ tôi bảo “Thằng em mày dị quá, thấy xương người mà không sợ”. Anh lén dạy dỗ tôi, bảo tôi “không được kì quặc vậy nữa”. Từ đó trở đi, tôi bắt đầu thử hòa đồng, vờ như mình không lập dị, cứ thế đến khi trở thành kẻ săn tin.

Theo học anh Kim một thời gian, tôi bắt đầu tự săn tin, điều tra. Trong quá trình đó, tôi gặp được trợ thủ của mình là Chu Dung. Nói cho đúng ra là tôi cứu Chu Dung ra khỏi chuyện phiền phức, thế là cậu ta nhằng nhẵng bám theo đòi học nghề. Chu Dung là cậu ấm tiền tiêu như nước, thuộc lòng thành phố này, biết ở đâu có rượu ngon, lái xe điệu nghệ, còn chủ động xin làm không công. Tôi đồng ý, từ đó có thêm trợ thủ.

Hành nghề săn tin, tôi kết giao với rất nhiều bạn tốt. Đó là anh Kim, Chu Dung, Điền Tĩnh - trung gian bán tin. Hễ khai thác được tin gốc là tôi giao ngay cho chị. Ngoài ra còn có Cúc Ưu - chị họ Chu Dung, một cảnh sát tuyệt vời, dù thi thoảng lại gây phiền phức nhưng đa phần luôn giúp đỡ tôi. Họ bảo tôi không lập dị và chẳng việc gì phải che giấu bản thân. Khả năng giữ bình tĩnh không phải bệnh tật, mà là ưu điểm và tài năng.

Tôi dần vững tin vào điều đó nhờ gặp nhiều người, nhiều chuyện quái đàn trong quá trình săn tin. Giờ đây, tôi vẫn chẳng mảy may sợ hãi khi nhìn thấy xác chết. Vì tôi biết, trên đời này, chuyện đã qua không đáng sợ, cái đáng sợ là lòng dạ con người và những sự việc chưa xảy ra.

Vậy nên tôi viết ra câu chuyện của mình, không chỉ để kể lại những tình tiết ngoắt ngoéo mình gặp phải, mà còn để chỉ rõ mối nguy và đưa ra cảnh báo, giúp độc giả biết cần làm gì khi rơi vào tình huống tương tự.

Không dông dài nữa, ta bắt đầu thôi.

« Lùi
Tiến »