Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1005 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1
cô gái ăn mày xinh dẹp trên chuyến tàu điện ngầm

Hai năm trước, thành phố Yên xảy ra hàng loạt vụ giết người moi ruột. Thủ phạm sát hại liên tiếp nhiều cô gái bằng thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn. Điền Tĩnh đến gặp tôi ngay khi biết tin về vụ án đầu tiên. Chị theo chủ nghĩa nữ quyền, cực kì căm phẫn những vụ án nhằm vào nữ giới. Tôi định mặc cả, nhưng thấy Điền Tĩnh hiếm khi giận dữ như vậy, tôi đành bỏ qua. Chị gần như là người trả lương cho tôi, làm sao tôi đạp đổ bát cơm của mình được.

Tôi và Chu Dung chầu chực, ăn gió nằm sương suốt mấy ngày liền gần đường Trung Nghĩa, nơi kẻ moi ruột lai vãng. Nhưng chúng tôi không chỉ tay trắng ra về, Chu Dung còn bị viêm phế quản. Khi sự việc càng lúc càng ầm ĩ, hung thủ bỗng bặt tăm.

Tôi mất công mất sức, Chu Dung còn thảm hại hơn, vừa viêm phế quản vừa loét họng, không nói được ra tiếng, cả ngày chỉ ôm cổ, khạc đờm, hoặc nằm rên hừ hừ trên giường. Bệnh này khó chữa, cậu ta đành vào viện thở ôxy và khí dung*. Chu Dung liên tục khạc đờm nên không lái xe nổi, bố mẹ thì đi công tác xa, vậy là ngày nào tôi cũng phải chăm sóc, lái xe đưa đón cậu ta đi thở ôxy.

Máy khí dung dùng trong điều trị bệnh đường hô hấp

Cuối tuần, sau khi chở Chu Dung về nhà, tôi chợt nhớ lâu rồi chưa tới câu lạc bộ săn tin nên muốn đến xem có tin gì hữu ích không, tiện thể ghé nhà sách gần đó mua mấy cuốn sách. Sợ ngày cuối tuần tắc đường, tôi quyết định đi tàu điện ngầm. Chẳng thu được tin tức giá trị ở câu lạc bộ săn tin, mua sách xong tôi bèn lên tuyến tàu điện số 5 để đến nhà Chu Dung. Có lẽ đây là tuyến tàu điện ngầm đông ăn mày nhất thành phố Yên, chí ít phải có ba người quanh năm đóng đô ở đây, lác đác vài người khác thi thoảng xuất hiện. Điểm chung giữa họ là có tật ở chân, phải trượt dưới đất bằng ván gỗ.

Mỗi lần đi tuyến số 5 tôi đều thấy ăn mày, và lần này không phải ngoại lệ. Tôi bắt gặp một người ngồi ván gỗ tự chế, cầm hộp sắt cũ, mặc sơ mi rách nát, trượt từ đầu này sang đầu kia tàu. Tôi biết tỏng bài vở của đám ăn xin nên khá có định kiến với họ. Nhưng lần này, người trượt ván là một cô gái ăn mày xinh đẹp. Mặt cô hơi lem luốc, hai chân cắt cụt từ đầu gối trở xuống. Tôi cầm lòng không đặng, thò tay vào túi, tự giễu: xã hội này đúng là trọng nhan sắc, đến ăn mày ưa nhìn cũng kiếm được nhiều tiền hơn.

Cô gái thu hút ánh mắt nhiều người, có kẻ bắt chuyện, có kẻ chụp ảnh cô. Nhưng lúc cô trượt qua một bà chị trung niên, bà chị bỗng nổi giận, “Này, tránh xa ra. Không thấy tôi ngồi đây à? Va vào người tôi rồi đấy!”

Ông anh đứng cạnh bà chị cũng nóng tính, luôn miệng chửi bới, vung tay vung chân toan đánh cô gái. Người xung quanh xúm lại, có kẻ còn chụp ảnh, nhưng không ai nói đỡ cho cô. Thấy ông anh định đánh thật, tôi bước tới chân trước mặt ông ta, bảo thôi bỏ qua đi. Ông ta đẩy tôi mà không được, thấy thái độ tôi cứng rắn nên kéo bà chị đang chửỉ rủa ngồi xuống.

Đúng lúc ấy, Điền Tĩnh nhắn tin hỏi tôi điều tra vụ kẻ moi ruột tới đâu rồi. Tôi đáp, “Khó tìm ra tay Jack Đồ Tể* phiên bản hiện đại này lắm, có gì tôi báo chị ngay.”

Tôi trả lời Điền Tĩnh xong thì tàu cũng đến ga. Xuống tàu để tới nhà Chu Dung, tôi mới đi được vài bước thì phát hiện người ta cứ nhìn sau lưng mình với ánh mắt ngạc nhiên. Tôi ngoảnh lại, thấy cô ăn mày xinh đẹp đang nhanh nhẹn trượt tấm ván về phía trước. Tôi nghiêng người nhường đường, song cô dừng lại cạnh tôi rồi đưa mắt nhìn tôi. Tôi hỏi cô tìm tôi à, cô gật đầu.

Đây là lần đầu tôi được ăn mày bắt chuyện. Nhưng chuyện trò ở cổng ga tàu với một người ăn mày, đã thế còn là cô gái xinh đẹp thì dễ gây chú ý quá. Tôi quyết định tìm nơi vắng vẻ, bảo cô đi theo, cô gật đầu. Tôi hỏi cô có theo kịp không, cô vỗ bánh xe ván trượt, nói được chứ.

Tới công viên nằm sau trung tâm thương mại gần đó, tôi đỡ hai tay cô gái, giúp cô ngồi lên ghế băng, hỏi có chuyện gì. Cô nói mình có đứa con gái ốm đau, đang cần tiền. Ban nãy tôi giúp cô trên tàu, cô thấy tôi là người tốt, hỏi tôi có thể giúp mình không.

Ăn mày toàn bọn lừa đảo, bịa ra hoàn cảnh đáng thương để lừa tiền của người khác. Chu Dung có khi còn cho họ tiền, chứ tôi thì không. Tôi là kẻ săn tin, nếu mắc lừa, dù người khác không biết, tôi vẫn thấy khó chịu trong lòng. Chắc đó là đạo đức nghề nghiệp. Thế là tôi ra vẻ tỏ tường, nhìn cô, hỏi, “Người tốt thì đáng bị lừa hả?”

Cô khóc lóc bảo không hề lừa tôi. Cô tên Chu Bích Dao, quê ở miền Nam. Bốn năm trước, cô 17 tuổi, yêu qua mạng, đến thành phố Yên tìm bạn ảo rồi mắc lừa. Nào ngờ chuyện đâu đơn giản là lừa tình, lừa thân xác, cô bị lũ ác ôn bắt nhốt, chặt hai chân, vậy là hết đường chạy trốn. Bị cưỡng hiếp, cô sinh ra một bé gái, giờ đây đứa trẻ bệnh tật, cô cầu xin tôi giúp hai mẹ con.

Nghe vậy, tôi cũng tin tưởng phần nào. Mấy năm hành nghề săn tin, tôi chứng kiến không ít sự việc tương tự. Mô típ giống hệt nhau, nạn nhân thường là các cô gái trẻ yêu qua mạng, vượt muôn dặm đường xa đến gặp người yêu. Kết cục không hoàn toàn giống nhau, người bị cưỡng hiếp, kẻ bị lừa tham gia tổ chức đa cấp, người bỏ mạng. Đương nhiên có cả trường hợp chịu cảnh giam cầm, trở thành nô lệ tình dục.

Tôi do dự hồi lâu, không biết nên báo cảnh sát hay tự điều tra, cuối cùng chọn cách tự thân vận động. Gần đây, vụ kẻ moi ruột tiêu tốn quá nhiều thời gian và sức lực của tôi, bỏ thời gian làm việc khác kiếm thêm tiền cũng được. Tôi bèn hỏi Chu Bích Dao về nhóm người giam cầm cô. Cô kể, đó là một tổ chức ăn mày, mỗi thành viên có địa bàn riêng. Kẻ cầm đầu tên Dương Liệt, ăn xin từ nhỏ, đâm chém ẩu đả với người ta thành ra tàn phế một chân. Chẳng ai hay gã hành nghề đã bao lâu, chỉ biết người bên trung tâm bảo trợ xã hội thân quen với gã như người nhà. Tôi nói, “Hay nhỉ, Dương Quá thì cụt một tay, đại ca Dương Liệt của cô lại mất một chân.”

Như không nghe thấy lời tôi nói, Chu Bích Dao kể tiếp, “Chúng giam giữ em, bắt em đi xin tiền, hôm nào không giao đủ số tiền chúng yêu cầu là ăn đòn thừa sống thiếu chết.”

Tôi hỏi, đám người đó không sợ cô bỏ trốn à? Cô lắc đầu, “Ban đầu có người trông chừng, em sinh con xong thì không ai bám theo nữa. Chúng bảo em mà không quay lại, chúng sẽ làm con em què quặt, cho nó đi ăn xin.”

Tôi gật gù, chuyện như vậy quả là có thật. Trước kia có một ngôi làng ăn mày, cả làng đều xin ăn. Trong số đó, lắm kẻ không tự đi xin mà bắt cóc trẻ con, lừa gạt người thiếu hiểu biết, biến họ thành người tàn tật để ăn xin cho mình. Người như Chu Bích Dao chính là công cụ kiếm tiền của chúng.

Tôi quyết định theo Chu Bích Dao xem xét tình hình, hỏi cô địa bàn của chúng ở đâu, cô đáp ở làng Phi Yến. Tôi bắt taxi tới đó. Phi Yến là một ngôi làng nhỏ bé, lụp xụp, cách trung tâm thành phố Yên gần 30 kilomet, tụ họp nhiều dân ngoại tỉnh thu nhập thấp. Chúng tôi đi hết đoạn đường đất, dừng lại trước cổng một khu nhà. Đứng ngoài tường rào, tôi loáng thoáng thấy vài căn nhà cấp bốn bên trong.

Chu Bích Dao mở cổng. Không thấy ai, cô bảo tôi vào. Tôi nói, “Tôi gọi điện thoại đã, đợi một lát.” Tôi rút máy, cấp tốc nhắn vị trí của mình cho Chu Dung và Điền Tĩnh.

Vài người đàn ông trung niên bước ra từ khu nhà. Họ ăn mặc nhếch nhác bẩn thỉu, một trong số đó xông tới giật điện thoại của tôi. Tôi né đi, tắt máy rồi đưa cho ông ta, dặn ông ta đừng mở vì máy cài mật khẩu. Ông ta cầm điện thoại, nhét vào túi, tiện thể đạp tôi một cái. Tôi không phản kháng, chỉ nhìn mặt ông ta chầm chầm rồi bật cười. Đây chính là người đàn ông to tiếng với Chu Bích Dao trên tàu điện ngầm. Tôi ngoảnh đầu, giơ ngón cái với Chu Bích Dao, khen ngợi cái bẫy khéo léo họ giăng ra. Đúng lúc ấy, tôi bị nện vào đầu từ phía sau.

Tỉnh dậy, tôi thấy mình bị trói chặt tay chân, nằm lăn lóc trong xó nhà. Đầu bên kia phòng có hai kẻ vừa buôn chuyện vừa trông chừng tôi, căn phòng bốc mùi mốc meo. Chắc chắn họ không ngờ tôi tỉnh nhanh đến thế. Để ứng phó với những tình huống như hiện tại, tôi đã tham gia nhiều khóa học luyện sức chịu đòn.

Dù thủ sẵn dao lam trong giày, có thể cắt dây trói, song tôi không rõ khu nhà này có bao nhiêu người. Thay vì bỏ trốn khi mù tịt về đối phương, chỉ bằng đợi Điền Tĩnh cùng Chu Dung tới cứu, tiện thể nghe hai tên kia tán dóc xem có tin gì hữu ích không. Nào ngờ, những điều nghe thấy lại khiến tôi sởn gai ốc, suýt không tiếp tục giả ngất nổi.

Kẻ cầm đầu đám ăn xin đúng là Dương Liệt. Gã mắc chứng acrotomophilia*, nghĩa là có hứng thú tình dục với người tàn tật. Khi thấy người tàn tật, kẻ mắc acrotomophilia sẽ hưng phấn không khác gì trai thẳng nhìn thấy gái xinh chân dài.

Tôi đang cố tiêu hóa thông tin vừa nghe thì Chu Bích Dao chống nạng đi vào. Thấy cô, hai tên canh gác sà vào trêu ghẹo, bảo chị Dao mà không cụt chân thì cũng muốn thử xem sao. Tên còn lại than tiếc quá, tlần châu và chân trâu khác nhau một trời một vợc, rồi hai tên cười phá lên.

Chu Bích Dao cũng cười xòa, ra hiệu cho hai tên đỡ mình ngồi lên ghế. Đang được dìu, Chu Bích Dao bỗng rút dao, đâm vào cổ một tên, làm hắn ôm cổ ngã xuống đất. Nhìn hắn, không hiểu sao tôi chợt nhớ tới cảnh Chu Dung ôm cổ khạc đờm. Tên còn lại phản ứng mau lẹ, né nhát đâm tiếp theo của Chu Bích Dao rồi đạp cô ngã lăn, đá cô túi bụi.

Tôi không hiểu mô tê gì, nhưng cứ đà này, Chu Bích Dao sẽ chết mất. Tôi rút lưỡi dao lam trong giày, cắt đứt dây trói, nhặt tấm ván Chu Bích Dao để dưới đất rồi rón rén tiếp cận tên canh gác từ phía sau, nện thẳng vào gáy hắn.

Tôi bước tới bên Chu Bích Dao, đưa mắt quan sát cô. Cô bị giẫm đạp đến không ra hồn người. Chu Bích Dao thở hổn hển, bảo tôi giờ không có ai ở đây cả, con cô bị nhốt trong căn phòng sát vách, hãy cứu con bé rồi đưa nó rời khỏi đây. Theo hướng dẫn của cô, tôi sang phòng bên cạnh tìm cánh cửa bí mật sau giường, trên cửa có một cái ống màu trắng. Cửa dẫn vào hầm, ống thông xuống dưới để cung cấp ôxy cho căn hầm.

Căn hầm ngăn đôi, một gian nhốt ba bé trai tàn tật, gian còn lại nhốt năm bé gái tật nguyền cùng con gái Chu Bích Dao. Cô bé gầy gò, nhỏ xíu, người chỉ còn da bọc xương. Thấy tôi, lũ trẻ tàn tật gào khóc ầm ĩ. Căn hầm chật hẹp, u ám và ẩm ướt, không khí nồng nặc mùi hôi thối, góc tường còn có chất thải. Tôi suýt nôn. Tôi bế bé gái lên, con bé chưa quen với ánh nắng mặt trời, tôi bèn đưa nó tới chỗ chu Bích Dao. Kẻ bị tôi đánh bất tỉnh cũng nằm đó, tôi lấy điện thoại của hắn gọi cho Chu Dung.

Chu Dung nghe máy, tôi hỏi cậu ta sắp tới chưa? Chu Dung ừm ừm bảo sắp, tôi hỏi Điền Tĩnh có đó không, cậu ta lại ừm. Không chịu nổi, tôi bảo cậu ta đưa máy cho Điền Tĩnh. Chị nghe điện thoại, tôi thuật lại vắn tắt tình hình ở đây, dặn chị đưa thêm nhiều người tới, đỗ xe ở xa, tên đầu sỏ vẫn chưa về đâu. Điền Tĩnh đồng ý.

Khi Dương Liệt và đám ăn mày quay về, cảnh sát đã phục sẵn trong nhà và khu vợc xung quanh, ngoài ra còn có tôi và Chu Dung. Điền Tĩnh đã đưa mẹ con chu Bích Dao đến bệnh viện.

Bọn này đúng là ăn mày, nhưng xin ăn chỉ là nghề phụ. Nghề chính của chúng là lừa đảo, lợi dụng cơ thể tàn tật hòng lấy niềm tin và lòng cảm thông để trục lợi, rồi lại lợi dụng tâm lý thiếu cảnh giác trước kẻ yếu để dụ người khác đi theo chúng, biến họ thành ăn mày. Đê tiện hơn, chúng còn chuyên cung cấp các cô gái như Chu Bích Dao cho những kẻ mắc chứng acrotomophilia lắm tiền nhiều của.

Điền Tĩnh chịu trách nhiệm phỏng vấn các cô gái. Chị kể với tôi, họ đều là nạn nhân bị Dương Liệt dụ dỗ. Dương Liệt rất giỏi thao túng tâm lý, khiến họ không những không phản kháng mà còn đố kị lẫn nhau. Hồi Chu Bích Dao mới bị lừa vào ổ ăn mày, Dương Liệt đã nuôi nhốt tới ba cô gái. Gã tuyên bố ai tố giác kẻ có ý định chạy trốn sẽ được tự do trong chừng mực nhất định. Bấy giờ có người muốn bỏ trốn, bị một cô khác tố cáo và bị Dương Liệt đánh chết, chôn xác ngay tại chỗ. Từ đó trở đi, các nạn nhân nghi kị lẫn nhau, song chẳng ai dám nghĩ đến việc bỏ trốn, về sau, quả thật cảnh sát đào được một bộ xương trong sân nhà.

Điền Tĩnh hỏi tại sao Chu Bích Dao không làm như những người còn lại. Chu Bích Dao đáp có lẽ vì mình đã làm mẹ, mà một người mẹ có thể làm bất cứ chuyện gì vì con mình. Cô biết Dương Liệt sẽ cho họ ra ngoài ăn xin để lừa thêm nạn nhân nên luôn tìm cơ hội, mượn cớ “ra ngoài lừa đảo” để lừa ngược lại chúng. Nhưng những lần trước đều thất bại. Có kẻ theo dõi nên cô không dám đến đồn cảnh sát tố giác.

Chúng tôi tìm cách bán tin này, nhưng không nền tảng hay kênh thông tin nào dám mua. Họ cho rằng sự việc quá nhạy cảm, giải quyết xong rồi thì khỏi phải đưa tin. Tôi kể cho Điền Tĩnh nghe, chị bảo tôi đừng lăn tăn vụ này nữa, rồi ném cho tôi tài liệu mới nhất về kẻ moi ruột, “Đang điều tra vụ án cho tôi mà cậu dám làm việc riêng, suýt thì rước vạ vào thân, đáng đời!”

Tôi giơ tập tài liệu, bảo chị, người theo đuổi câu chuyện của kẻ khác ắt sẽ có ngày trở thành một phần của câu chuyện.

« Lùi
Tiến »