Tháng Tư năm 2015, Đại Vĩ - người cung cấp tin tức của tôi - gửi một thông tin thú vị: thi thể một cô gái biến mất tại nhà tang lễ Đông Sơn. Sinh thời, cô này là streamer* nổi tiếng trên mạng.
Thi thoảng nhà tang lễ cũng để mất xác, nhưng thường không thu hút sự chú ý của dư luận. Bởi toàn mất những cái xác không người nhận, nhà tang lễ không tự nói ra thì chẳng ai hay biết. Nhưng lần này thì khác, xác một người có ảnh hưởng trên mạng bị mất tích, sự việc có rầm rộ hay không tùy thuộc vào cách khai thác. Tôi gọi cho Điền Tĩnh, hỏi chị chuyện này có tiềm năng không.
Điền Tĩnh đang ở tỉnh khác để theo dõi vụ nổ mỏ than khiến cả nghìn người thương vong, tạm thời chưa về được. Có điều chị thấy vụ trên khá thú vị, bảo tôi cứ điều tra rõ ràng, đợi chị về xử lý.
Tôi đồng ý, gọi điện bảo Chu Dung đi cùng. Nghe nói phải tới nhà tang lễ, Chu Dung sợ khiếp vía, nói mấy nơi kiểu này ghê lắm, khi nào tôi về hẵng gọi cậu ta. Tôi “xạc” Chu Dung một trận rồi sai cậu ta kiếm báo cáo khám nghiệm tử thi, đồng thời điều tra các mối quan hệ của nữ streamer.
Đến nơi, thấy nhà tang lễ rất đông đúc. Tôi mời bác bảo vệ điếu thuốc, hỏi bác có biết vụ xác nữ streamer biến mất không. Bác nói, “Sao không biết? Cô bé xinh đáo để, phải tội chết thảm quá. Nghe nói không có người thân, mất xác mà chẳng ai quan tâm.”
Đại Vĩ không đề cập tới tình trạng thi thể, tôi bèn gặng hỏi bác bảo vệ. Hút xong điếu thuốc, bác không trả lời thẳng mà hỏi vặn tôi thắc mắc làm gì. Tôi rút thẻ ngành giả, vẫy trước mặt bác.
Bác bảo vệ tiện tay dập thuốc vào chậu hoa bên cạnh, “Các cậu đến điều tra rồi mà?”
“Hồi xưa cháu là fan của cô ấy. Cô ấy mất đột ngột quá, cháu muốn làm gì đó để cô ấy ra đi cho thanh thản.”
Bác bảo vệ đứng dậy, gật đầu, “Điều tra cũng tốt, nghe bảo mất bao công sức mới khâu xong vết thương trên bụng cô bé. Ôi, còn trẻ măng mà đã...” Trên đường tới phòng xác, bác bảo vệ nói liến thoắng, “Đừng thấy nhà xác bên bác không nổi tiếng mà nhầm nhé, hơi bị đông khách đấy, hợp tác với hơn 30 bệnh viện liền. Cháu biết bệnh viện Cảnh sát Vũ trang không? Anh em với bên bác đấy, chỗ bác có hẳn phòng xác dành riêng cho họ.”
Tới nơi, bác bảo vệ giao tôi cho lão Dương, nhân viên nhà tang lễ. Sau khi giới thiệu tôi là cảnh sát điều tra, bác bảo vệ quay về trông cửa.
Lão Dương mở phòng xác, hơi lạnh phả ra rất khó chịu. Các tủ đông được xếp thành bốn hàng, mười cột. Tôi khép chặt cổ áo, hỏi xác nữ streamer ở tủ nào. Lão Dương kéo ngăn tủ ở hàng dưới cùng ra, tôi thò đầu nhìn, thấy vài vết kéo lê mờ mờ, lấm tấm dấu máu két khô. Tôi hỏi lão có những ai giữ chìa khóa phòng này, lão trả lời, “Tôi và một người nữa luân phiên trực ca đêm và ca ngày, dùng chung một chìa, giám đốc nhà tang lễ giữ một chìa.”
Góc dưới bên phải tủ đựng xác nữstreamer đánh dấu X bằng phấn, tôi hỏi lão Dương thế nghĩa là gì. Lão đáp, “Thi thể không có thân nhân đến nhận thì đánh dấu này. Ngăn bên cạnh cũng là một cô gái, nằm đây năm năm rồi, không liên lạc được với người nhà nên cứ để đó.”
Tôi hỏi ai đánh dấu X này, lão Dương nói chính tay lão viết, rồi chỉ cả ba hàng dưới cùng, “Chúng tôi hiếm khi mở mấy ngăn này, trong đó toàn thi thể không người nhận.”
Tôi đứng dậy, nhìn quanh phòng xác, thấy tường bên có lối thoát hiểm. Tôi đẩy cửa ra, men theo cầu thang đi thẳng lên đại sảnh. Tới nơi, tôi nhận được tin nhắn của Chu Dung, “Một dân làng phát hiện xác của nữ streamer trong hang núi nên báo cảnh sát. Theo kết quả khám nghiệm tử thi, hang động là hiện trường đầu tiên, làm hóa nghiệm thì thấy dấu vết sử dụng thuốc độc, nhưng nguyên nhân tử vong là bị vật nhọn đâm vào bụng, mất máu quá nhiều mà chết. Khám nghiệm xong, thi thể được đưa đến nhà tang lễ và biến mất trước khi xếp lịch hỏa táng.”
Rời nhà tang lễ, tôi gọi điện cho Cúc Ưu, cô chị họ làm cảnh sát của Chu Dung. Cô nghe máy, lạnh nhạt hỏi tôi có chuyện gì. Tôi đáp là chuyện tốt, dặn cô phái người tới nhà tang lễ Đông Sơn.
Kể từ khi quy định hỏa táng được áp dụng rộng rãi*, một nghề mới đã ra đời: trộm xác. Những kẻ hành nghề này ăn trộm đủ thể loại xác (thi thể không thân nhân tại nhà tang lễ và xác chết dưới mộ) và dùng những cái xác này hỏa táng thay cho người chết (mà người nhà của họ không muốn hỏa táng), người chết thì được chôn cất trong âm thầm. Thời mới săn tin, tôi từng cùng anh Kim điều tra một vụ tương tự. Thủ pháp gây án của bọn trộm xác gần như giống hệt nhau. Chúng cài người trong nhà tang lễ, sau khi chắc chắn xác không có người nhận, chúng đánh dấu gạch chéo rồi trong ngoài thông đồng, lén lút đưa thi thể ra ngoài. Dẫu sao chẳng ai kiểm tra mấy tủ đông chứa xác.
Nếu tôi đoán không nhầm, ba hàng tủ dưới cùng đựng “ma cũ” trong phòng chứa xác đã bị lão Dương móc nối với người ngoài đem bán từ lâu. Nếu không phải cô streamer này chết một cách bất thường, cảnh sát phải quay lại điều tra, có khi cô ấy đã chịu chung số phận với những cái xác khác, biến mất mà không ai hay biết. Cúc Ưu vẫn nhanh nhẹn như mọi khi, tối đó cảnh sát đã tóm gọn cả nhóm trộm xác. Vụ việc rùm beng, rất nhiều người, kể cả giám đốc nhà tang lễ, đều bị sờ gáy, chẳng biết bác bảo vệ có bị liên đới không.
Trong quá trình thẩm vấn, nhóm này khai đã thực hiện hơn 40 vụ trộm xác, nhưng chưa từng giết người. Tôi gọi điện hỏi Cúc Ưu lời khai của họ có đáng tin không, Cúc Ưu đáp có. Tôi bảo, “Cảm ơn cô đã cung cấp nhiều thông tin cho tôi.”
Cúc Ưu thoáng im lặng rồi hỏi, “Anh chưa từng nghĩ tới việc sống cuộc sống bình thường à?” Tôi cười, bảo mình có gì bất thường. Cúc Ưu dập máy.
Tôi hút điếu thuốc rồi gọi cho Điền Tĩnh, thuật lại tình hình, hỏi chị có muốn tiếp tục điều tra cái chết của nữ streamer không. Điền Tĩnh bảo có.
Tôi bàn bạc với Chu Dung, quyết định bắt đầu từ công việc livestream của nữ streamer. Chu Dung mở điện thoại, cho tôi xem trang livestream của cô ấy. Quả thật, cô gái này khá xinh xắn, có khoảng hơn một trăm nghìn người theo dõi. Lượng người cô ấy theo dõi lại khá ít, vỏn vẹn ba tài khoản gồm một nữ hai nam, nữ tên Annie, nam gồm Đại Long và A Bắc.
Chu Dung tìm ra thông tin liên lạc của ba người. Đầu tiên, tôi gọi cho Đại Long, người nghe máy là bố cậu ta. Tôi tự xưng là bạn Đại Long, hỏi cách liên lạc với cậu ta, ông đáp con mình vừa mất hôm kia do tai nạn giao thông. Tôi tỏ vè đau buồn, hỏi có thể nói chuyện với ông không, ông từ chối rồi cúp máy.
Trong lúc nghe cuộc đối thoại của chúng tôi, Chu Dung đã tìm ra vụ tai nạn xảy ra tại thành phố Yên hai hôm trước. Bố của Đại Long không lừa tôi, ảnh Đại Long đã che mặt được đăng trong bài báo.
Sau đó, tôi hẹn gặp Annie trên đường Trung Sơn. Cô ta đồng ý, dẫn theo bạn trai mình là A Bắc. Tôi không ngờ tới chuyện này nhưng vậy cũng tốt, đỡ mất công gặp riêng.
Annie là diễn viên, tôi hỏi cô ta làm gì vào ngày nữ streamer gặp chuyện không may. Cô ta đáp mình đi nghỉ mát với bạn trai tại Bali. Annie và nữ streamer là bạn thân, A Bắc là bạn trai cũ của nữ streamer. Về sau A Bắc bắt cá hai tay, hai bên cạch mặt nhau, ba người đã cắt đứt liên lạc suốt hơn nửa tháng nay. Tôi kiểm tra lịch sử xuất cảnh của Annie và A Bắc, quả thật cả hai không có thời gian gây án.
Trở về, tôi nhờ Chu Dung thu thập số liệu livestream thời gian gần đây của nữ streamer. Lượt theo dõi cao là vậy, nhưng không nhiều người thực sự chịu chi tiền cho cô ấy, còn lại rặt chim mồi hoặc xem chùa. Đương nhiên, những bình luận mới nhất đều thắc mắc không biết cô ấy đi đâu. Đến giờ người hâm mộ vẫn không hay cô ấy gặp chuyện bất trắc.
Tôi phát hiện một người theo dõi khá đặc biệt. Trước khi nữ streamer bị phát hiện đã chết, trong vòng ba ngày, người này nhiều lần tặng quà cho cô ấy với tổng trị giá lên đến hơn 300 nghìn tệ. Tôi nhờ Điền Tĩnh liên lạc với người bạn làm trong nền tảng livestream, từ đó tìm ra vị trí cụ thể của tài khoản đại gia nọ: làng Vi.
Làng Vi cách nội thành thành phố Yên hơn 200 kilomet, lái xe mất hơn bốn tiếng. Sẩm tối, tôi và Chu Dung mới tới nơi, trời mưa nên bánh xe lún xuống bùn mấy lần liền. Chính giữa làng là khoảng đất trống, dựng một sân khấu ngoài trời đơn sơ. Đáng lý giờ này các ông các bà già đang nhảy quảng trường*, nhưng lạ thay, ngôi làng này rất vắng lặng. Tôi xuống xe, đi một vòng quanh sân khấu ngoài trời, bắt gặp một bảng thông báo. Mở đèn pin trên điện thoại, tôi chiếu lên bảng, thấy dán kín tờ rơi tìm người mất tích, có cả người già lẫn trẻ em nhưng nữ giới chiếm đa số.
_vntq_main-4.jpg)
Bảng thông báo được đặt ở nhiều nơi, bạn có thể đọc thông tin trên bảng khi đi ngang qua.
Tôi hơi mắc tiểu nên bảo Chu Dung là tôi vào cánh rừng nhỏ bên cạnh giải quyết. Chu Dung phì cười, “Anh Từ, anh tiểu luôn cạnh xe đi, tối thế này không ai thấy đâu. Yên tâm, em không sợ anh làm bẩn xe em.” Cậu ta vừa bảo không ai thấy thì một bà cụ đạp xe ngang qua, làm chúng tôi giật bắn.
Mãi mới gặp được một người, tôi vội lại gần hỏi về bảng thông báo. Bà nói, “Dạo này nhiều người mất tích lắm, tối đến không ai dám ra ngoài.” Tôi hỏi bà dân làng báo cảnh sát chưa, bà tỏ vẻ kích động, “Sao lại chưa! Nhưng chẳng tìm được ai cả!”
_vntq_main-5.jpg)
Loại xe van tội phạm hay sử dụng
Thấy bà kích động đến run lẩy bẩy, tôi lập tức chuyển đề tài, hỏi sao tối thế này rồi bà còn ra đường. Bà đáp, “Bà lên huyện mua hoa quả, ông nhà bà ốm, muốn ăn cho mát họng.” Tôi nói, “Thế bà cứ đi đi ạ.” Bà “Ừ” rồi đạp xe đi. Lúc này tôi mót lắm rồi, bèn ra sau xe cởi thắt lưng.
Tôi đang kéo quần thì một chiếc xe van chạy tới. Một gã đàn ông bước xuống, lôi bà cụ vào xe, hoa quả rơi vung vãi dưới đất. Tôi toan hô hoán Chu Dung thì bà cụ bị đẩy xuống, kẻ trên xe mắng, “Tóc dài cứ tưởng là gái tơ! Đêm hôm ra đường ưỡn ẹo làm gì!”
Xe đi rồi, tôi vội vàng chạy tới dìu bà dậy. Có vẻ bà không bị thương, chỉ hơi hoảng sợ. Tôi dặn dò đôi câu rồi trở lại xe, bảo Chu Dung đuổi theo xe van. Chu Dung đáp, “Chúng đi được năm phút rồi, đuổi làm sao được?”
Tôi soi điện thoại vào dấu vết trên bùn, “Ở đây thưa xe cộ, cứ lần theo vết bánh xe chạy theo hướng chúng bỏ đi là được. Lúc lái nhớ bật đèn cốt, kẻo chúng phát hiện.”
Chu Dung lẳng lặng nhìn tôi. Tôi nói, “Thôi, không phải ra vẻ, biết xe cậu đắt rồi, mà cậu có thiếu tiền đâu.”
Lái xe lần theo dấu vết hơn nửa tiếng đồng hồ, chúng tôi phát hiện vết bánh xe rẽ vào cổng một nhà xưởng. Chu Dung định trèo tường nhưng tôi can, nhà xưởng ở vùng quê thường nuôi chó, chúng tôi phải cẩn thận.
Chu Dung gật đầu, trở lại xe lấy một chai xịt, tôi hỏi đó là gì. Chu Dung bảo lần nào đỗ xe dưới nhà cũng bị chó tè vào bánh xe, cậu ta lên mạng đặt mua một chai xịt đuổi chó. Lũ chó rất ghét mùi này, hễ ngửi thấy là tránh xa.
Tôi và Chu Dung xịt lên người, trèo tường vào xưởng. Bên trong có mấy gian nhà, chúng tôi quyết định chia nhau ra, Chu Dung tìm từ mé trái, tôi lần từ mé phải, cứ thế đến khi gặp nhau ở giữa rồi bàn tiếp, không mạo hiểm đi vào trong nhà.
Tôi kiểm tra từ mé phải, mấy gian nhà này nuôi lợn và gia cầm, phía sau là khoảnh đất trồng cải thảo. Càng vào giữa, các gian nhà trông càng khác lạ, cửa sổ và cửa ra vào đều hàn rào sắt. Tôi ngó qua cửa sổ nhưng không nhìn được gì.
_vntq_main-6.jpg)
Thuốc xịt đuổi chó mèo, ai sợ chó có thể dùng thử.
Đúng lúc này, một người đàn ông bước ra từ gian nhà đối diện, loạng choạng tiến về phía tôi. Tôi vội vàng ngồi thụp xuống. Hắn mỗi lúc một gần, tôi định lao ra đánh ngất hắn thì Chu Dung bỗng xuất hiện sau lưng hắn, phang hẳn bằng gạch rồi bảo tôi, “Nhà xưởng không thiếu gì gạch.”
Tôi mò được chìa khóa trên người gã đàn ông bị Chu Dung đánh ngất, thử từng chiếc một, cuối cùng cũng mở được cửa gian nhà bị khóa. Cửa vừa mở, mùi hôi thối đã xộc ra. Tôi hít sâu, kéo cao cổ áo che mũi rồi tiến vào, bật đèn pin điện thoại lên. Trong xưởng có rất nhiều lồng cỡ đại, tôi tưởng là lồng chó, nào ngờ lia đèn pin thẳng vào một cặp mắt vân máu đang lom lom nhìn tôi. Đôi mắt nhắm lại vì chói. Đó không phải chó, mà là người!
Tôi cố trấn tĩnh, báo cho Chu Dung biết rồi dùng điện thoại soi những lồng khác. Mỗi lồng nhốt ba đến năm người, cực kì chật chội, cựa quậy thôi còn khó nữa là đứng lên. Tôi cũng đã hiểu mùi hôi thối bốc ra từ đầu: những người này đại tiểu tiện ngay trong lồng!
Tôi và Chu Dung rời khỏi gian nhà, khóa cửa lại. Tôi hỏi cậu ta có phát hiện thêm gì không, Chu Dung trả lời gian thứ ba bên tay trái đặt mấy chiếc máy tính, có thể đó là nơi làm việc của chúng, tôi quyết định vào xem.
Gian nhà đặt vỏn vẹn ba chiếc máy tính. Tôi và Chu Dung mở hết cả ba, tất cả đều không kết nối internet, chỉ cài vài trò chơi ngoại tuyến. Nhưng trong một máy tôi tìm ra thư mục ẩn gồm gần trăm tập tin chứa thông tin cá nhân như ngoại hình, tuổi tác, chiều cao, cân nặng, hoàn cảnh gia đình, bên dưới đề các mức giá khác nhau, từ hơn trăm nghìn đến triệu tệ. Tiếp đó là chú thích “chưa bán” hoặc thời gian bán. Kéo xuống, tôi nhìn thấy thông tin của nữ streamer!
Bao năm hành nghề săn tin, đây là một trong những lần hiếm hoi tôi tìm được manh mối mà vẫn không hiểu được bản chất sự việc. Chu Dung hỏi giờ phải làm sao, tôi bảo cậu ta báo cảnh sát đã, nhưng nhất định phải liên lạc với cơ quan bên trên qua chị họ cậu ta, việc này cần giải quyết gấp.
Chu Dung gọi điện xong, chúng tôi khiêng gã đàn ông ngất xỉu trở lại xe. Dội hết ba chai nước khoáng gã mới tinh. Tôi và Chu Dung gặng hỏi một thôi một hồi, hắn quyết không hé răng. Thấy lãng phí thời gian, Chu Dung sốt ruột, “Anh Từ, đường khó đi nên cảnh sát tới hơi muộn. Họ mà giải hắn đi, mình sẽ phải chờ đến khi cảnh sát công bố mới biết chuyện gì đã xảy ra!”
Tôi dọa, “Này anh bạn, ban nãy tôi thấy chỗ mấy anh nuôi lợn có ít thức ăn gia súc thiu thối, lúc nhúc dòi. Dòi là loài sống dai, gì cũng xơi. Tôi mà rạch lên người anh một nhát rồi thả dòi vào thì chưa đầy nửa tiếng, nó đã chén xong thịt anh. Anh đau còn tôi buồn nôn, hai bên cùng thiệt.”
Tôi nói nửa thật nửa giả, đúng là dòi ăn vi khuẩn quanh vết thương cùng mô hoại tử cản trở vết thương khép miệng, đây là “liệu pháp dòi*” trong y học, nhưng không có chuyện dòi ăn xong lại tiếp tục chui vào trong.
Gã đàn ông liếc tôi, “Khỏi phải dọa dăm, chúng mày bảo cảnh sát sắp tới, bọn tao coi như cũng tiêu tùng. Kể với mày chẳng mất gì, xin tự giới thiệu, tao là Trương Nham.”
Hóa ra chúng là một “tổ chức buôn người” đặc biệt, chuyên bắt cóc người đi một mình hoặc có vấn đề tâm thần ở làng xóm lân cận hoặc đường quốc lộ. Khách chọn xong cô dâu hay chú rể cho đám cưới ma, chúng sẽ đưa nạn nhân tới địa điểm chỉ định, chuốc thuốc độc giết người ngay tại chỗ. Chúng không bao giờ dùng dao vì sợ làm tổn hại thi thể, khách hàng không chịu trả tiền.
Tôi hỏi về nữ streamer. Hắn thắc mắc có phải tôi lần đến đây để điều tra vụ án của cô ấy không, rồi cười tự giễu, “Mới lần đầu đã xôi hỏng bỏng không.”
Vốn dĩ bọn này chỉ bán những nạn nhân đã bị bắt cóc. Song có tay đại gia nhờ chúng bắt nữ streamer về làm lễ cưới ma với đứa con trai đã chết của mình, còn hứa xong xuôi sẽ trả năm triệu tệ. Chúng đồng ý, đại gia đặt cọc ngay một triệu.
Người tặng cả núi quà cho nữ streamer chính là Trương Nham - kẻ cầm đầu băng nhóm này. Sau khi giành được thiện cảm, Trương Nham hẹn gặp và dẫn cô ấy đi “thám hiểm” hang động làng Vi (thực chất chính là địa điểm giao dịch của chúng với đại gia), lừa cô sử dụng đồ uống pha thuốc độc. Uống xong, nữ streamer không tử vong vì trúng độc mà bị Trương Nham đâm chết trong lúc giằng co. Đại gia đến, thấy vết thương của nữ streamer thì nổi giận, nói chọn người chết bất đắc kì tử làm đám cưới ma sẽ xui lắm. Đúng lúc ấy, mấy người dân trong làng lên núi nên cả bên bán lẫn bên mua phải bỏ trốn mà không kịp xử lý cái xác.
Trời còn chưa sáng, cảnh sát đã bao vây nhà xưởng. Tôi và Chu Dung giao Trương Nham cho họ rồi lái xe về thành phố Yên.
Hai anh em đang uống rượu ở nhà tôi thì điện thoại Chu Dung đổ chuông. Cậu ta nghe điện, đáp “Vâng” mấy tiếng rồi dập máy, “Chị họ em bảo bố Đại Long tự sát rồi. Anh thấy lạ không, con chết thì ông ta tìm người tùy táng, bị phát hiện thì xấu hổ tự tử.”
Tôi chỉ “Ừ”. Chu Dung nhấp một ngụm rượu, “Anh Từ, sao mình cứ gặp phải mấy chuyện kiểu này vậy?”
Tôi im lặng giây lát, vỗ vai cậu ta, “Càm ràm ít thôi, làm nghề gì yêu nghề ấy.”