Thời còn thực tập ở Discovery , tôi từng tham gia quay vài bộ phim tài liệu tội phạm và làm trợ lý cho giáo sư Simon của Đại học Maryland. Ông là một trong hai người am hiểu lĩnh vợc tội phạm học nhất mà tôi quen, người còn lại là anh Kim. Tuy nhiên, con đường họ đi có phần khác biệt, giáo sư Simon theo hướng nghiên cứu lý luận, còn anh Kim theo hướng thực hành không trường lớp. Là học trò của họ, cả hai phương hướng tôi đều biết chút ít.
Tôi từng gọi điện xin giáo sư Simon giúp đỡ khi bạn gái mất tích. Bấy giờ ông bộn bề công việc nên không thể hỗ trợ. Về sau, giáo sư Simon nhờ người gửi cho tôi một lá thư, phân tích các khả năng trong vụ mất tích của bạn gái tôi.
Nhắc đến chuyện này là bởi thời làm ở Discovery , tôi từng được giáo sư Simon giảng giải về lý thuyết: tội ác có tính lan truyền.
Chiều 12 tháng Tám năm 2015, đang ngủ, tôi bừng tỉnh vì tiếng gõ cửa của Điền Tĩnh. Díp mắt ra mở cửa cho chị, tôi hỏi có chuyện gì cấp bách, không biết tôi là sinh vật hoạt động về đêm à? Chị vào nhà, tự lấy một chai nước trong tủ lạnh rồi ngồi xuống uống, “Kẻ moi ruột lại gây án rồi.”
Từ tháng Hai đến tháng Năm năm 2015, thành phố Yên liên tiếp xảy ra năm vụ án mạng. Được biết đến với cái tên “kẻ moi ruột”, hung thủ ra tay cực kì tàn ác, moi ruột trước rồi mới giết nạn nhân, và chỉ tấn công nữ giới.
Khi tôi bắt tay điều tra, hung thủ bỗng biệt tăm biệt tích. Nào ngờ hơn hai tháng sau lại có hai nạn nhân mới. Người thứ nhất tên Lý Hi Tĩnh, 23 tuổi, sinh viên năm tư đang thực tập, hôm ấy tan ca muộn, bị giết hại tàn nhẫn trên đường về nhà. Người thứ hai là Từ Tâm Di, 22 tuổi, sinh viên năm hai Học viện Múa thành phố Yên. Nạn nhân đi hát karaoke cùng bạn, trên đường về trường bị hung thủ siết cổ tới ngất xỉu rồi moi ruột. May có người nghe tiếng cô hô hoán, đưa đi cấp cứu kịp thời nên giữ được tính mạng.
Nhìn Điền Tĩnh lầm lầm thuật lại hai vụ án, tôi hiểu chị đang cố kiềm chế cơn phẫn nộ. Chị Tĩnh là người theo chủ nghĩa nữ quyền, một phụ nữ cực kì mạnh mẽ, căm ghét đến tận xương tủy những vụ bạo lực nhằm vào nữ giới.
Hung thủ không cướp tiền hay xâm hại tình dục nạn nhân, chỉ ra tay với các cô gái trẻ, hiển nhiên là một kẻ bệnh hoạn. Từ thời Trung Cổ đã có ghi chép về những kẻ tâm lý bất thường như vậy, có kẻ còn nổi tiếng khắp thế giới như Jack Đồ Tể.
Tôi khuyên Điền Tĩnh hạ hỏa rồi nướng cho chị hai lát bánh mì. Sau đó tôi gọi cho Chu Dung, dặn cậu ta nghe ngóng tình hình bên cảnh sát. Đã ba tháng trôi qua kể từ vụ án trước, suốt thời gian ấy cảnh sát vẫn điều tra, ắt phải nắm được vài thông tin then chốt.
Tôi vừa nuốt nốt miếng bánh mì, Chu Dung đã báo tin. Lý Hi Tĩnh và Từ Tâm Di có một điểm chung, ấy là vài ngày trước khi vụ án xảy ra, họ đều đặt taxi qua một ứng dụng gọi xe, điểm đón đều là đường Trung Nghĩa. Qua điều tra, cảnh sát phát hiện căn cước công dân và thông tin đăng kí biển số xe của tài xế là giả, chỉ có ảnh của kẻ này là thật. Tình cờ thay, một cảnh sát kì cựu nhận ra bức ảnh ấy. Ông phát hiện gương mặt kẻ tình nghi giống nghi phạm một vụ án mạng 10 năm trước. Thế là cảnh sát nhanh chóng bắt giữ người đàn ông tên Trình Phi này.
Nghi phạm đã bị bắt, song thể theo nguyên tắc “có tin độc quyền là bán được tiền”, tôi và Chu Dung vẫn mò tới nhà Trình Phi và khu vợc xung quanh hòng tìm kiếm thông tin về anh ta. Nơi này rất gần hiện trường vụ án Lý Hi Tĩnh. Lý Hi Tĩnh bị giết trong con ngõ nhỏ um tùm cây cối, thưa thớt người qua kẻ lại. Cuối ngõ có nhà vệ sinh công cộng quay về hướng Bắc, chính là nơi nạn nhân Từ Tâm Di bị tấn công. Không biết có phải vì xảy ra án mạng nên nơi đây vắng vẻ hay không. Từ nhà vệ sinh công cộng đi thẳng một đoạn là đến nhà Trình Phi. Đó là khu nhà hai tầng, trong sân có mấy cô mấy bác ngồi đánh mạt chược.
Tôi lại gần, giơ thẻ phóng viên giả, tự xưng mình làm ở đài truyền hình, muốn hỏi chuyện của Trình Phi. Chu Dung đứng cạnh cầm máy quay giả vờ ghi hình.
Một cô đang định cất tiếng, bác trai đầu hói ngồi cánh dưới đã cướp lời, “Thằng Phi ấy hả, thằng ấy từ bé đã quen thói trộm cắp, không ai trị được!”
“Nó lại gây chuyện gì à?” Cô lườm bác rồi nói xen vào.
Chu Dung mới nói dở chữ “giết”, tôi đã vội ngắt lời, “Anh ta đánh nhau với ngôi sao nổi tiếng.” Các cô các bác cùng ồ lên, hỏi Trình Phi đánh ngôi sao nào. Tôi đáp việc này phải giữ bí mật, tôi chỉ muốn tìm hiểu tính tình Trình Phi, xem trách nhiệm thuộc về ai. Vậy là trong hai tiếng đồng hồ sau đó, tôi và Chu Dung đã nắm được gần như cả cuộc đời Trình Phi qua lời kể của các cô bác ở đây.
Tám tuổi, bố mẹ ly hôn, Trình Phi sống cùng bố, ông bố nát rượu, suốt ngày đánh chửi con.
Chín tuổi, bố tái hôn, mẹ kế sinh một đứa con trai, thế là Trình Phi có em trai.
14 tuổi, anh ta cầm dao chém mẹ kế vì cãi nhau.
Vừa tròn 18, Trình Phi bị bắt vì tội trộm cướp, ngồi tù bốn năm. Do có biểu hiện tốt trong trại giam, anh ta được thả sớm sáu tháng vào năm 2002.
Ra tù, Trình Phi hẹn hò với một cô gái, nhưng nhà cô này chê Trình Phi nghèo, gia đình chẳng ra sao, công việc thì bấp bênh, còn từng bóc lịch nên kiên quyết chia uyên rẽ thúy. Anh ta đánh mẹ vợ tương lai bị thương nặng nên lại vào tù.
Năm 2005, một năm sau khi chia tay, bạn gái cũ của Trình Phi bị sát hại trên đường đi làm về. Anh ta bị coi là nghi phạm chính, song được tuyên bố vô tội và thả tự do vì có bằng chứng ngoại phạm.
Năm 2008, Trình Phi dính líu đến một vụ buôn ma túy, bị tuyên án sáu năm tù giam, đến Tết 2014 mới ra tù.
Tháng Năm năm 2015, anh ta quen một phụ nữ khi đi uống rượu tại quán bar. Hai người trúng tiếng sét ái tình, nhanh chóng hẹn hò, còn cùng mở quán ăn và đang chuẩn bị kết hôn.
Tôi hỏi xin thông tin liên lạc của bạn gái Trình Phi, nhưng không ai biết. Nghe vậy, Chu Dung nhìn tôi, “Anh Từ, gã này viết sách được đấy, đặt tên là Hành trình trở thành tội phạm .” Quả thật, Trình Phi sở hữu tính cách điển hình của một tên tội phạm.
Đi xa khỏi chỗ các cô bác, Chu Dung rút thuốc lá, châm giúp tôi một điếu, “Mình điều tra tiếp làm gì nữa, chỉ nhìn ‘lý lịch vẻ vang’ của gã cũng đủ biết gã đích thị là hung thủ!”
Tôi không đồng tình với ý kiến này. Những kẻ tính tình hung hãn thường phạm tội bột phát. Họ bạo lực và dê nổi nóng chứ không bệnh hoạn, thường giải quyết vấn đề bằng cách đơn giản nhất là vũ lực, chứ không phải thủ đoạn giết người biến thái. Khả năng Trình Phi là hung thủ không cao.
Chu Dung rít mạnh một hơi thuốc, “Nhưng lúc này mọi bằng chứng đều nhằm vào gã.”
Đúng, chuyện này cũng khiến tôi lấy làm lạ. Tôi nhờ Chu Dung gọi điện cho Cúc Ưu, nghe ngóng xem nghi phạm nhận tội chưa. Chu Dung gọi xong cười khì khi, ghé sát lại và bảo chưa.
Tôi hỏi, “Sao cậu hớn hở thế?”
“Chị họ em bảo là ‘Có phải Từ Lãng bảo em gọi không, lần sau muốn hỏi gì thì bảo anh ta tự đi mà gọi!’.”
Đúng lúc đó Điền Tĩnh điện cho tôi, hẹn tối nay gặp mặt. Tôi đáp, “OK, hẹn ở Whisky Bar nhé, vừa hay tối tôi có việc phải tới đó.” Tôi cúp máy, bảo Chu Dung tối nay tôi có hẹn với Điền Tĩnh, cậu ta cứ về nhà đi, mai điều tra tiếp. Chu Dung nhìn tôi ngập ngừng như định nói gì đó, trông rất hèn. Tôi bảo có gì cứ nói thẳng, đừng trưng cái mặt đó ra với tôi. Chu Dung đáp, “Anh Từ, đứng núi này trông núi nọ là không được đâu, chị Điền Tĩnh tốt thật đấy, nhưng Cúc Ưu là chị họ em.”
Tôi bảo cậu ta biến đi.
8 giờ tối, tôi và Điền Tĩnh gặp nhau tại Whisky Bar. Whisky Bar là chỗ tụ tập của giới buôn tin thành phố Yên, tôi hay đến đây mỗi khi cần tin tức.
Bà chủ Khổng Lệ đi vắng, ông chủ Quách Siêu đứng quầy bar. Thấy tôi và Điền Tĩnh bước vào, Quách Siêu cười hỏi chúng tôi đến chơi hay mua tin. Tôi đáp cả hai. Quách Siêu giơ ngón tay cái, “Hôm nay uống gì?” Tôi xin một ly cocktail trái cây, vị nào cũng được, Điền Tĩnh gọi một cốc bia Lindemans vị anh đào.
_vntq_main-7.jpg)
Quầy bar phổ biến trong quán rượu
Nhân lúc Quách Siêu pha chế, tôi hỏi Điền Tĩnh có việc gì mà tìm tôi gấp thế, chị nói muốn tìm hiểu thêm về tình tiết vụ án. Chị thực sự rất quan tâm đến vụ án này. Tôi bảo chị đừng lo, đúng lúc này Quách Siêu mang rượu tới. Tôi cầm ly, đưa cho Quách Siêu tư liệu về Trình Phi, nói mình cần thông tin và cách liên lạc với bạn gái người này.
Quách Siêu xem qua, “10 nghìn tệ!”
_vntq_main-8.jpg)
Nồng độ cồn trong bia tương đối thấp.
Điền Tĩnh nhấp một ngụm Lindemans, “Đắt quá.”
“Từ Lãng mới là người mua, nhưng chị Tĩnh đã có lời thì tôi giảm còn 8.000 vậy. Có điều Từ Lãng vẫn phải trả tiền rượu, tôi mất bao tâm huyết mới pha chế được đấy. Chị Tĩnh thì đương nhiên là miễn phí rồi.”
Tôi quay sang nâng ly với Điền Tĩnh, “Đúng là chị Tĩnh có khác.”
9 giờ sáng hôm sau, tôi đang ngủ ngon lành thì Quách Siêu gửi thông tin tôi cần cùng ảnh chụp bữa sáng. Tôi nhắn trả biểu tượng phẫn nộ. Làm nghề săn tin đi khuya về sớm, nửa năm rồi tôi không ăn sáng. Đọc tài liệu xong, tôi đang định gọi điện bảo Chu Dung đi cùng thì nhận được điện thoại của cậu ta, “Anh ơi, Từ Tâm Di tỉnh rồi, cảnh sát đang ở bệnh viện để nhờ cô ấy nhận mặt hung thủ qua ảnh.” Tôi dặn cậu ta theo dõi sát tình hình, có kết quả thì báo ngay.
Tôi cúp máy, ban đầu định đi một mình, nhưng nghĩ chuyện này rất quan trọng với Điền Tĩnh nên quyết định gọi hỏi chị có muốn gặp bạn gái của nghi phạm không. Điền Tĩnh đồng ý ngay.
Lúc Chu Dung tới bệnh viện, cảnh sát đã cho Từ Tâm Di xem xong ảnh của Trình Phi. Chu Dung kéo cấp dưới của chị họ ra hỏi, “Sao rồi anh Vương?”
Cảnh sát Vương lắc đầu, “Cô ấy bảo không chắc, trông giống mà cũng không giống. Chúng tôi sẽ xin Từ Tâm Di cho quay video cô ấy xác nhận Trình Phi là hung thủ, lát nữa về bật cho gã xem, xem gã có nhận tội không.”
Chu Dung lại hỏi, “Thế gã không nhận thì sao?”
Anh Vương thở dài, “Cứ đà này, hết thời hạn tạm giam chưa chắc đã tìm ra chứng cứ quyết định.”
_vntq_main-9.jpg)
Thành phố Yên có rất nhiều quán ăn nhỏ cải tạo từ nhà bán ngầm.
Chu Dung gọi điện báo lại với tôi, tôi bảo cậu ta tiếp tục nán lại chỗ chị họ nghe ngóng, có tin gì báo ngay.
Bấy giờ tôi và Điền Tĩnh đã có mặt tại quán cơm của Trình Phi và cô bạn gái Lưu Nhiên. Quán cơm khá khó tìm, nằm tít ở khúc ngoặt cuối đường, còn là nhà bán ngầm, người bình thường chẳng bao giờ mở quán ở đây. Nhưng Lưu Nhiên rất lạc quan, nói khi nào Trình Phi được thả, hai người sẽ cố gắng chăm chỉ làm ăn, hữu xạ tự nhiên hương. Thật khó tưởng tượng một cô gái như Lưu Nhiên lại là bạn gái Trình Phi. Cô ấy mảnh mai nhỏ nhắn, tính tình dịu dàng, ăn nói mạch lạc rõ ràng.
Nghe tôi và Điền Tĩnh đề cập chuyện Trình Phi có thể là kẻ moi ruột, Lưu Nhiên kiên quyết lắc đầu, “Anh bảo anh ấy nhỡ tay đánh chết người tôi còn tin. Nhưng bảo anh ấy là kẻ moi ruột thì không đời nào! Cái loại đầu gỗ như anh ấy thì bệnh hoạn nỗi gì?”
Sau cuộc trao đổi với Lưu Nhiên, tôi càng thêm hoài nghỉ việc Trình Phi là hung thủ. Và cú điện thoại vào sáng hôm sau của Chu Dung đã chứng thực suy đoán của tôi.
Hơn 6 giờ sáng, tôi bị cuộc gọi của Chu Dung đánh thức. Tôi toan gắt gỏng thì bị chặn họng, “Anh Từ, tối qua kẻ moi ruột lại xuất hiện. Nạn nhân là nữ sinh viên năm nhất, đang đi thực tập, tối qua tan làm về nhà thì gặp nạn, cũng trên đường Trung Nghĩa.”
Tôi kêu Chu Dung tới nhà mình rồi ra khỏi giường, làm vệ sinh cá nhân, chưa đánh răng xong đã thấy Chu Dung. Tôi hỏi sao đến nhanh thế, cậu ta cười khì khì, “Em biết buổi sáng anh không thích ra khỏi nhà, nên lúc gọi cho anh, em đang đi trên đường rồi.”
Bảo Chu Dung ngồi xuống, tôi viết những điểm đáng chú ý lên bảng đen. Hai nữ nạn nhân đều từng là khách đi xe của Trình Phi, nói gì thì nói, hiện giờ anh ta vẫn là nghi phạm số một. Nếu anh ta thực sự là kẻ moi ruột, những giả thuyết sau đây rất có thể xảy ra:
1. Anh ta kiếm bạn gái làm khiên chắn.
2. Kẻ moi ruột ra tay cực kì chính xác, am hiểu cấu tạo cơ thể người và giải phẫu học, ắt phải có kiến thức y khoa, chắc chắn Trình Phi đã tự học kiến thức liên quan.
3. Anh ta không gây án một mình mà có đồng phạm.
Chu Dung gật gù, hỏi tôi định bắt tay từ đầu, tôi chỉ dòng số hai, “Điều tra xem lý lịch của anh ta có dính dáng gì đến y học không. Chắc chắn trăm phần trăm kẻ moi ruột cực kì am hiểu ngoại khoa.” Kế đó tôi gọi cho Điền Tĩnh, nhờ chị tiếp tục tìm gặp Lưu Nhiên xem có dò hỏi được thông tin hữu ích không.
Tôi và Chu Dung chạy đôn chạy đáo cả buổi chiều, cuối cùng cũng tìm thấy người duy nhất học y có quen biết với Trình Phi, đó là Trình Dược, em trai cùng bố khác mẹ của anh ta. Nếu kẻ moi ruột và Trình Phi có liên quan tới nhau, ắt hẳn Trình Dược phải biết gì đó. Chu Dung hỏi tôi định moi tin từ miệng Trình Dược thế nào. Tôi đáp, “Bắt chước như trong Catch me if you can * ấy. Đúng lúc tôi đang muốn cắt tóc, dạo này trời nóng quá.”
Tôi và Chu Dung đi cạo húi cua cho giống cảnh sát mặc thường phục rồi tới Đại học Y. Trình Dược vừa tan học đã bị chúng tôi chặn lại ngay trong sân trường.
Chu Dung hỏi, “Cậu là Trình Dược đúng không?”
Trình Dược gật đầu.
Tôi áp sát, “Theo lời khai của anh trai cậu, chúng tôi muốn hỏi cậu vài chuyện liên quan đến kẻ moi ruột, mời cậu đi theo chúng tôi!”
Trình Dược không buồn hỏi chúng tôi là ai đã co chân bỏ chạy. Tôi và Chu Dung hộc tốc đuổi theo. Bỏ chạy chứng tỏ có vấn đề, vụ này ăn chắc rồi. Trình Dược gầy gò, chẳng mấy chốc đã hụt hơi, bị tôi và Chu Dung tóm được. Chúng tôi đưa cậu ta lên xe, đeo băng bịt mắt rồi chở đến chỗ chơi thoát khỏi phòng kín* chủ đề nhà giam của bạn Chu Dung.
Chúng tôi đưa Trình Dược vào căn phòng đã bày biện tươm tất, đeo còng tay đạo cụ rồi tháo bịt mắt. Vừa bắt đầu, Chu Dung đã chém, “Anh cậu khai, người là do cậu giết.”
Trình Dược im lặng, Chu Dung cũng nghệt ra. Chu Dung chỉ định lừa Trình Dược, nhưng xem ra Trình Dược là hung thủ thật! Thấy cộng sự đứng như trời trồng, tôi bèn giả bộ khuyên nhủ Trình Dược, “Có gì thì khai đi, cậu có biết vì mình mà anh trai phải khổ sở thế nào không?”
Trình Dược hỏi xin điếu thuốc, tôi móc trong túi Chu Dung ra, châm cho cậu ta. Trình Dược rít mạnh mấy hơi, “Tôi bắt đầu kể từ anh trai mình vậy. Anh ấy không hợp với mẹ tôi, nhưng đối xử rất tốt với tôi. Từ nhỏ tôi đã thấp bé nhẹ cân, ở trường lúc nào cũng bị bắt nạt. Lần đầu ra tù, anh ấy đến trường bảo vệ tôi. Dù chẳng bao lâu sau anh ấy lại bị bắt, nhưng không ai dám ăn hiếp tôi nữa, họ đều biết tôi có ông anh vào tù như cơm bữa. Thời ấy anh trai là thần tượng của tôi, vì anh ấy quá ư là ngầu, coi ngồi tù như chuyện vặt. Nhưng sau khi anh ấy được thả, tôi bỗng thấy anh ấy chẳng ngầu nữa. Anh ấy có bạn gái nhưng bị người nhà cô ta phản đối nên chia tay. Tôi thấy anh ấy lén khóc một mình, từ nhỏ tôi chưa bao giờ thấy anh tôi khóc cả. Bố chửi anh ấy là súc sinh, bảo anh ấy vô cảm, ăn ở bất nghĩa, thế mà một người như vậy lại khóc. Khi ấy tôi giận sôi máu, nuốt không trôi cục tức này. Thế là một năm sau, tôi đâm chết bạn gái cũ của anh ấy. Ha ha, người ta nghi anh tôi là hung thủ, nhưng anh ấy có chứng cứ ngoại phạm! Tôi cố tình ra tay lúc anh ấy tới quán rượu xem bóng đá, để anh ấy có nhiều nhân chứng.”
Nghe tới đây, Chu Dung xen vào, “Chính cậu là người giết bạn gái cũ của Trình Phi?”
“Phải.”
“Còn án moi ruột thì sao? Hà cớ gì phải giết người bằng thủ đoạn tàn nhẫn nhường ấy?”
“Vui mà, học đi đôi với hành, vả lại cũng là để bày tỏ sự kính trọng với những người thú vị.”
“Sao cậu lại nhận khách bằng tài khoản xe của anh mình?”
“Thì tại anh ấy dùng căn cước giả. Anh ấy có tiền án, sợ người ta không cho đăng kí nên kiếm căn cước giả. Ai ngờ anh ấy lại dùng ảnh thật!”
Nói rồi, Trình Dược bỗng giơ bàn tay không bị còng lên, “À mà, tôi góp ý này. Cảnh sát mấy anh thẩm vấn người ta thì đừng nói dối được không? Lúc đầu tôi hơi sợ nhưng về sau thì hiểu rồi. Tôi biết rõ anh mình, làm gì có chuyện anh ấy bán đứng tôi. Mấy anh chỉ bốc phét! Tôi khai là vì muốn anh tôi chóng được thả, anh ấy sắp cưới đến nơi rồi.”
Tôi vỗ vai Chu Dung, mỉm cười, “Ai bảo bọn này là cảnh sát? Chu Dung, báo cảnh sát đi!”
Cảnh sát áp giải Trình Dược đi rồi, Chu Dung vươn vai, “Em diễn ổn không anh?”
Tôi khen tốt, đúng chuẩn trường phái Stanislavski*.
Chúng tôi bán tin cho báo mạng, chẳng bao lâu sau, cảnh sát kết thúc điều tra, ra quyết định khởi tố Trình Dược với tội danh cố ý giết người, xem chừng cậu ta chắc chắn sẽ nhận án tử.
Hôm mở phiên tòa xét xử, Điền Tĩnh hẹn tôi dùng bữa tại một nhà hàng món Hồ Nam. Gọi đồ xong, tôi hỏi có phải Điền Tĩnh muốn cảm ơn mình không, chị gật đầu, “Với cả còn chuyện khác muốn nói với cậu.”
Điền Tĩnh có người bạn là bác sĩ pháp y tham gia điều tra vụ kẻ moi ruột. Cô ấy phát hiện thủ pháp gây án của vụ Từ Tâm Di và Lý Hi Tĩnh khác hẳn những vụ trước đó. Vì chuyện này, cô ấy đã hỏi chuyện bác sĩ điều trị của Từ Tâm Di, từ đó thêm phần khẳng định nhận định của mình. Nhưng vụ án phải chấm dứt chóng vánh để tránh gây hoang mang dư luận.
Tôi nhìn Điền Tĩnh, chị nói tiếp, “Hôm cậu nhờ tôi gặp Lưu Nhiên, tôi bị cảm nhẹ, thấy hơi khó chịu. Lưu Nhiên hỏi bình thường nhịp tim của tôi là bao nhiêu, còn bắt mạch giúp, nói tôi bị sốt, chắc khoảng 38,2 °C.”
Tôi thấy hơi khô họng, bèn nhấp ngụm nước, “Cô ta học y à?”
Điền Tĩnh gật đầu, “Y đa khoa.”
Ba ngày sau, ở phiên chợ sáng, tôi “tình cờ” gặp Lưu Nhiên đi mua nguyên liệu cho quán cơm. Tôi bắt chuyện, “Trình Phi được thả chưa?”
Cô ta đáp, “Rồi, chúng tôi đã đăng kí kết hôn.”
Tôi đề nghị xách đồ giúp Lưu Nhiên. Cô ta từ chối nhưng tôi vẫn kiên quyết xách hộ. Tới chỗ cô ta đỗ xe, tôi chất đồ lên xe, cô ta đưa tôi chai nước. Tôi nhận lấy và hỏi, “Hồi cô làm ở bệnh viện Thành Kiến trên đường Trung Nghĩa, kẻ moi ruột xuất hiện. Khi cô yêu Trình Phi và thôi việc, mở quán ăn, kẻ moi ruột bỗng biến mất. Cô nghĩ sao về chuyện này?” Qua điều tra, tôi phát hiện lịch trực ban của Lưu Nhiên tại bệnh viện Thành Kiến rất khớp với thời gian gây án.
Lưu Nhiên cười, “Chuyện của Trình Dược hai năm rõ mười rồi còn gì?”
Tôi kể, trước khi Trình Dược bị cảnh sát giải đi, tôi hỏi tại sao cậu ta lại sử dụng thủ đoạn giết người này. Cậu ta nói để tỏ lòng kính trọng với người thú vị. Tôi tưởng Trình Dược ám chỉ mấy kẻ như Jack Đồ Tể. Song sau đó tôi phát hiện, Trình Dược không phải hung thủ của những vụ án trước. Cậu ta còn non tay, chưa thành thạo nên để sổng con mồi thứ hai.
Lưu Nhiên xoè tay, “Tôi vẫn không hiểu tại sao anh lại nghi ngờ tôi. Ừ thì tôi là bác sĩ, từng làm việc trên đường Trung Nghĩa đúng thời gian xảy ra án moi ruột, nhưng chừng ấy đâu đủ chứng minh điều gì?”
Tôi châm thuốc, “Trong khoảng thời gian Trình Phi bị giam, kẻ moi ruột lại gây án, thủ đoạn giống hệt những vụ án đầu, phải chăng là để giúp Trình Phi thoát tội?”
Lưu Nhiên thở dài, “Anh lại đây, tôi kể cho anh một bí mật.”
Tôi ghé lại, Lưu Nhiên kề tai tôi, “Bốn vụ đầu và vụ sau cùng do một người gây ra!”
Về nhà, tôi cố gắng phân tích ngọn ngành vụ án đã “khép lại” này. Nếu Lưu Nhiên nói thật, ngoài cô ta và Trình Dược, còn kẻ khác sắm vai kẻ moi ruột. Còn một vụ án chưa rõ danh tính kẻ thủ ác.
Tôi sực nhớ lại lần trò chuyện cùng giáo sư Simon. Ông bảo, tội ác có tính lan truyền.
Bấy giờ, giáo sư Simon ngồi trên sofa hút xì gà, thong thả giảng giải, “Hơn một trăm năm sau, các chuyên gia tội phạm học hàng đầu thế giới đã phân tích mổ xẻ Jack Đồ Tế bằng kiến thức tội phạm học hiện đại và tâm lý tội phạm. Họ cho rằng đây là nhân vật được tạo ra từ những vụ ‘giết người mô phỏng’. Hân không phải một người, mà là một nhóm những kẻ bắt chước phương thức phạm tội này. Do mãi không bắt được hung thủ, nên công chúng lầm tưởng đây là hành vi của một người duy nhất, họ không biết tội ác có tính lan truyền. Vậy nên đừng bao giờ cho rằng vụ án khép lại tức là mọi việc kết thúc. Phải luôn cảnh giác, vì cậu đâu biết mối nguy đã lây lan hay chưa.”