Tình dục và tiền bạc là đôi bạn chí cốt, đặc biệt là trên internet. Thời tôi mới về nước, khiêu dâm trên mạng mới dừng lại ở giai đoạn tải phim người lớn, Chat sex, bắt khách qua mạng và video ngắn. Nhà nước triệt phá hết đợt này thì đợt khác bùng lên, tình hình ngày càng khó kiểm soát hơn. Thời đại livestream bùng nổ, ngành công nghiệp khiêu dâm cũng chuyển sang hình thức phát trực tiếp, rất nhiều người kiếm tiền nhờ livestream.
Vốn dĩ tôi và Chu Dung đã định điều tra tệ nạn này, nhưng còn chưa kịp bắt tay vào làm đã có người chủ động tìm gặp.
Tối hôm ấy, tôi mời Chu Dung và Điền Tĩnh đi ăn, định bàn về tin nóng cũng như xu thế gần đây. Điền Tĩnh có hẹn với bạn nên bảo để lần sau.
Tôi và Chu Dung ăn quấy quá rồi tới quán rượu làm vài ly. Khoảng 10 giờ hơn, Điền Tĩnh gọi điện nói sắp dẫn bạn tới gặp chúng tôi. Chu Dung uống một ngụm bia, “Anh Từ, ban nãy chị Tĩnh từ chối mình, giờ muộn thế này mà còn tới, chắc chắn là chuyện công việc rồi.” Tôi gật đầu, cụng ly với cậu ta, uống cạn rồi không gọi thêm nữa.
Bạn của Điền Tĩnh là một cô gái xinh đẹp đeo kính, khoảng 30 tuổi, tên Lưu Dao. Vừa thấy cô ấy, Chu Dung đã đờ mắt ra nhìn. Nhân lúc hai người cởi áo khoác và cất túi, cậu ta thì thầm với tôi, “Dạo này em khoái mấy cô đeo kính lắm.”
Tôi đạp một cái, bảo cậu ta phải giữ ý giữ tứ, đừng làm chị Tĩnh giận.
Quán rượu ồn ào, không tiện nói chuyện, chúng tôi chào hỏi vài câu rồi tới tiệm cà phê đối diện. Gọi cà phê xong, vừa ngồi xuống, Điền Tĩnh đã nói Lưu Dao muốn nhờ tôi điều tra một vụ, không nhiều tiền nhưng rất thú vị, hỏi tôi có nhận không.
Tôi chưa kịp mở miệng, Chu Dung đã xen lời, “Bao nhiêu mới là nhiều, nhận chứ! Bạn chị Tĩnh cũng là bạn em!”
Tôi bảo đừng nghe cậu ta nói nhảm, vào việc chính luôn đi.
Số là Ngõ Đông có một cửa hàng nội y mẫu mã đẹp mắt nên Lưu Dao cùng cô bạn thân Hà Tây Đình hay rủ nhau đến đó mua sắm. Một hôm, Hà Tây Đình tới tìm Lưu Dao, khóc lóc kể mình bị quay trộm. Một phụ nữ kết bạn WeChat* với Hà Tây Đình rồi gửi cho cô ta video cô ta thử đồ trong cửa hàng nội y.
Tôi hỏi Lưu Dao tại sao biết đó là phụ nữ, cô ấy đáp mình từng nghe tin nhắn thoại người này gửi cho Hà Tây Đình.
Lưu Dao khuyên bạn báo cảnh sát nhưng Hà Tây Đình không chịu. Người nọ có thông tin cá nhân của cô ta, dọa sẽ tung cả thông tin cá nhân lẫn video lên mạng nếu cô ta báo cảnh sát. Nói rồi, Lưu Dao mở điện thoại, cho chúng tôi xem tin nhắn uy hiếp. Tôi hỏi chúng muốn gì. Lưu Dao tiết lộ người phụ nữ đó đòi Hà Tây Đình 100 nghìn tệ, giao dịch trực tiếp, Hà Tây Đình phải đi một mình. Tôi bảo thay vì tìm tôi, các cô nên báo cảnh sát thì hơn.
Lưu Dao lắc đầu, “Tôi cũng khuyên Đình Đình làm thế nhưng cô ấy không nghe, nằng nặc đòi gặp người đó. Đã một ngày trôi qua kể từ ngày giao dịch, tôi vẫn không liên lạc được với cô ấy. Tôi định báo cảnh sát, nhưng kẻ uy hiếp Đình Đình lại kết bạn WeChat và gửi cho tôi một video.”
Nói tới đây, Lưu Dao rơm rớm nước mắt cho tôi và Chu Dung xem một đoạn video ghi hình Hà Tây Đình, bạn thân cô ấy. Kẻ đó đòi Lưu Dao 200 nghìn tệ tiền chuộc, hẹn liên lạc lại với cô ấy trong vòng hai tuần. Nếu báo cảnh sát, chúng sẽ giết con tin.
Chu Dung bỗng “Ồ” lên, “Anh Từ, em từng xem video này rồi!” Hôm trước lướt diễn đàn, cậu ta thấy bài đăng mới với tiêu đề “Livestream hay ho”. Trong bài có liên kết dẫn đến trang livestream nước ngoài, cậu ta mở ra thì thấy video chúng tôi vừa xem.
Điền Tĩnh hỏi Chu Dung có chắc video được phát trực tiếp không? Cậu ta gật đầu, “Chắc là vậy, những video livestream của trang mạng nước ngoài thường quay cả đồng hồ để chứng minh mình đang phát trực tiếp.”
Tôi hỏi Chu Dung còn tìm được địa chỉ trang web không. Cậu ta lôi điện thoại ra lướt một lúc, “Em không tìm được, hình như bài đăng ấy bị quản lý diễn đàn xóa rồi.” Tôi hỏi còn lịch sử duyệt web không thì nhận được câu trả lời, “Không, trình duyệt của em cài chức năng tự động xóa lịch sử.”
Nghe vậy, Lưu Dao hơi mất bình tĩnh, Điền Tĩnh khẽ vỗ lên tay cô ấy và nhìn tôi, “Cậu có nhận vụ này không?”
Tôi hỏi Lưu Dao định trả bao nhiêu tiền, cô ấy nói 50 nghìn tệ, bây giờ cô ấy chỉ xoay xở được từng ấy. Tôi nhìn Điền Tĩnh, chị khẽ gật đầu, tôi bèn đồng ý và bảo, “Vì cô là bạn của chị Tĩnh nên tôi nhận.”
Chu Dung mừng ra mặt, “Thế thì tốt quá!”
Lần này phải nhờ chị Tĩnh hỗ trợ, do cần bắt đầu tìm hiểu từ cửa hàng nội y nữ. Chu Dung hỏi thế cậu ta làm gì. Tôi dặn, “Cậu điều tra người phụ nữ gửi video uy hiếp Lưu Dao đi.”
Tôi và Điền Tĩnh giả làm người yêu, đến của hàng nội y thăm dò tình hình. Trong lúc Điền Tĩnh chọn đồ, tôi âm thầm quan sát nhân viên nhưng không thấy ai đáng ngờ. Điền Tĩnh lượn lờ một hồi, ai dè ưng ý hai bộ nên vào phòng thử đồ. Tôi mải quan sát người trong cửa hàng, vô thức đi theo Điền Tĩnh. Chị dừng lại ngay, nhìn tôi, “Cậu muốn xem tôi thay đồ lót à?”
Tôi sực tỉnh, giải thích mình không để ý rồi bỏ ra ngoài. Mới đi được mấy bước, tôi khựng lại, rút điện thoại nhắn tin cho Điền Tĩnh, bảo chị ra đây trước đã, đừng có thay đồ.
Điền Tĩnh bước ra, đưa đồ cho nhân viên, lấy cớ để quên tiền và thẻ trên xe nên phải đi lấy. Chúng tôi ra khỏi của, Điền Tĩnh hỏi, “Có chuyện gì vậy?”
Tôi nói, “Cửa hàng này rõ ràng có vấn đề. Sau ‘vụ rò rỉ clip sex tại cửa hàng quần áo X’, các phòng thử đồ được quản lý rất nghiêm ngặt, nam nữ tuyệt đối không được vào phòng cùng nhau. Thế mà vừa rồi tôi vào cùng chị nhưng nhân viên chẳng buồn ngăn cản.”
_vntq_main-10.jpg)
Nhân viên nên thường xuyên kiểm tra phòng thử đồ, tránh trường hợp kẻ gian gắn camera quay trộm.
_vntq_main-11.jpg)
Điền Tĩnh hỏi tôi phải làm thế nào, tôi đáp đợi tôi quay lại xe lấy thiết bị.
Khi tôi và Điền Tĩnh vào phòng thử đồ, thiết bị kiểm tra có phản ứng. Tôi đứng trong góc phòng, ra hiệu Điền Tĩnh rồi lén rút máy quay lén vả quay trộm đồ ra. Thiết bị này có thể phát hiện máy quay trộm và nghe lén. Với cường độ phản ứng hiện tại, phòng thử đồ này giấu ít nhất ba máy quay.
Quay trộm là hành vi hết sức phổ biến trên toàn thế giới, thậm chí còn hình thành chuỗi lợi ích hoàn chỉnh. Ngành công nghiệp phim người lớn của Âu Mỹ và Nhật có thể loại phim “quay lén”. Tức là, công ty sản xuất phim cấp ba khuyến khích người ta quay trộm người yêu, người nhà để thu hút khán giả bằng “cảm giác chân thực”, từ đó thu về lợi nhuận khổng lồ. Có người sẵn lòng trả tiền xem “video chân thực” thì đương nhiên sẽ có kẻ nhảy vào kinh doanh kiếm chác, video dài mười phút là bán được với giá từ 500 đến 1.000 tệ. Thành phố Yên cũng có nhóm chuyên quay trộm, quay xong bán cho cò trung gian, cò trung gian bán lại cho người mua có nhu cầu. Phòng thử nội y và nhà vệ sinh là những địa điểm quay trộm lý tưởng nhất. Hơn nữa, trong lúc thay quần áo và đi vệ sinh, người ta thường mất cảnh giác, gần như không ai để ý tới những chiếc camera ngày một nhỏ bé tinh vi.
Tôi và Điền Tĩnh giả bộ ôm ấp đắm đuối trong phòng thay đồ. Điền Tĩnh ghé tai tôi thì thầm hỏi giờ phải làm gì. Tôi nói tạm thời rút lui trước đã. Sau đó, tôi làm bộ nghe điện thoại, có chuyện gấp nên phải vội vàng kéo Điền Tĩnh đi.
Rời khỏi cửa hàng nội y, tôi gọi điện cho Chu Dung hỏi tiến độ điều tra. Chu Dung than đã thay đến chín tài khoản để kết bạn với người phụ nữ nọ, nhưng ả ta không đồng ý. Tôi mắng, “Đồ ngốc, mới hai ngày đã dùng chín tài khoản xin kết bạn với người ta, đến thằng ngu cũng thấy bất thường.”
Chu Dung ngẩn ra, “Thế mình phải làm sao hả anh?”
Tôi bảo khoan hẵng tìm ả ta mà hãy đến Ngõ Đông, mai phục gần cửa hàng nội y cùng tôi.
Tôi và Chu Dung thay nhau cắm chốt ở quán trà sữa đối diện cửa hàng từ 7 đến 9 giờ tối hằng ngày, xem ai tan làm muộn nhất. Chắc chắn kẻ lắp máy quay trộm phải hết sức cẩn thận, tranh thủ lúc không có người để lắp đặt và thu hồi thiết bị. Vậy nên người thường xuyên tan ca muộn và đi làm sớm là đáng nghi nhất.
Sau một tuần rình rập, tôi và Chu Dung cuối cùng cũng khóa được mục tiêu. Trong tuần này, cô ta về muộn nhất ba ngày và hôm sau luôn đi làm sớm. Cách ngày lại về muộn một hôm, trùng khớp với thời gian dùng pin liên tục trong hai ngày của thiết bị quay trộm.
Xác định mục tiêu xong, tôi và Chu Dung bám đuôi cô ta, phát hiện người này trú tại khu Hân Hân Gia Viên cạnh tuyến tàu điện ngầm. Chúng tôi theo dõi ba ngày mà không tìm ra manh mối đáng giá, cũng chẳng thấy cô ta tiếp xúc với ai. Chu Dung nói đùa, “Kiểu người không thích giao du như thế nếu có bí mật chắc chắn sẽ giấu trong nhà.”
Tôi thấy có lý, bèn để Chu Dung theo dõi cô nhân viên này trong giờ làm, còn mình lén đột nhập nhà cô ta điều tra.
Vào cửa, tôi phát hiện nhà cô ta lắp loại camera thường dùng trong trường mẫu giáo. Nếu tôi cứ thế bước vào, cô ta sẽ phát hiện ngay. May thay, camera không quay ra cửa mà hướng vào chiếc máy tính trong phòng. Tôi gọi điện ngắc Chu Dung theo dõi cô ta cẩn thận, phần mình thì lựa góc chết để tiếp cận, phá hỏng camera. Chu Dung nói cô ta đang bận tư vấn cho khách, chưa phát hiện ra. Tôi dặn hễ cô ta nghi ngờ là phải báo cho tôi ngay.
Chắc chắn cô nhân viên này có vấn đề, đồng lương còm cõi mà sống trong căn hộ 70-80m². Đây không phải trung tâm thành phố, nhưng tiền thuê mỗi tháng bét cũng phải gần mười nghìn tệ. Nếu không phải con nhà giàu, ắt hẳn cô ta còn nguồn thu nhập khác.
Tôi nhanh chóng kiểm tra mọi ngóc ngách trong máy tính của cô ta nhưng không thu hoạch được gì. Trong nhà không có ổ cứng hay các thiết bị lưu trữ khác. Tôi tra cứu lịch sử duyệt web thì phát hiện một địa chỉ truy cập thường xuyên. Bấm vào, trang hiện ngay video livestream một cô gái đang thay nội y trong phòng thử đồ.
Ngoài ra, tần suất sử dụng dịch vụ lưu trữ đám mây của cô ta rất cao. Tôi bấm vào bộ nhớ đám mây của cô ta, may mắn thay, cô ta cài chế độ tự động đăng nhập, bằng không tôi cũng bó tay. Tìm được gần 5 TB video quay trộm, tôi sao chép sang nơi khác. Đúng lúc này, Chu Dung gọi điện nói hình như cô ta phát hiện camera trục trặc nên đang về nhà. Tôi xóa sạch dấu vết của mình rồi bỏ đi.
Bộ nhớ đám mây của cô ta không chỉ lưu video quay trộm tại cửa hàng nội y, mà còn cả video quay lén từ khắp Trung Quốc, hầu hết quay trong nhà vệ sinh công cộng, chỉ cần khéo léo lợi dụng vách ngăn là người bị hại không tài nào phát hiện ra camera*. Tôi và Chu Dung xem đống video suốt đêm để tìm manh mối. Khi tôi sắp gục đến nơi, phải nghỉ ngơi cho lại sức thì Chu Dung bỗng kêu toáng lên, “Anh ơi anh nhìn này.” Tôi nhòm vào màn hình, thấy người quen của chúng tôi xuất hiện trong video. Dù chỉ thấy lưng và góc mặt nghiêng nhưng thoạt nhìn tôi đã nhận ra đó là Lưu Dao.
Trong phòng khách sạn, Lưu Dao đang làm tình trước cửa sổ sát đất không kéo rèm, bên ngoài là quang cảnh thành phố Yên. Xem một lúc, Chu Dung nói, “Đây là khách sạn Như Ý ở quận Đông. Em từng thuê phòng ở đây. Anh Từ, mình có báo với Lưu Dao không?”
“Có chứ. Dù gì cô ấy cũng là người thuê chúng ta, lại còn là bạn Điền Tĩnh, vả lại trước đó cô ấy đã thanh toán hết tiền.”
Tôi gọi điện báo với Điền Tĩnh, chị quyết định không tới để Lưu Dao đỡ ngượng. Tôi và Chu Dung vác hai đôi mắt thâm quầng tới gặp Lưu Dao ở quán ăn dưới nhà cô ấy. Xem xong, cô ấy không thừa nhận người trong video là mình, “Đúng là hơi giống nhưng thực sự không phải tôi.”
Tôi bảo, “Được, vậy tôi sẽ tự xử lý video này.”
Lưu Dao cúi đầu rồi bỗng bật khóc. Cô ấy nghẹn ngào kể, “Ắt hẳn video do Hà Tây Đình quay. Chuyện gì tôi cũng tâm sự với cô ta, hẹn gặp bạn trai cũ cũng đặt phòng bằng tên cô ta. Chuyện này chỉ ba người chúng tôi biết, chắc chắn cô ta đã quay trộm, tôi biết ngay cô ta cặp kè với bạn trai cũ của tôi mà!”
“Không có chuyện đó đâu. Góc quay trong video không phải quay trộm, chắc người yêu cũ của cô quay đấy.”
Nghe vậy, Lưu Dao lặng đi rồi xin tôi xóa hết đống video và giữ bí mật giúp cô ấy, khoản tiền trước đó coi như phí bảo mật.
Lưu Dao đi rồi, Chu Dung hỏi, “Thế có điều tra nữa không anh?”
Tôi đáp, “Có chứ sao không, cô ấy bỏ cuộc thì vụ án này coi như hoàn toàn thuộc về mình. Mình không những phải tiếp tục vụ này mà còn cần điều tra cả Lưu Dao.”
Hôm sau, tôi và Chu Dung quyết định đến gặp cô nhân viên cửa hàng nội y, định nói chuyện với cô ta. Đến nơi, cửa hàng đóng cửa. Truy cập trang web livestream phòng thử đồ thì thấy cũng đã sập. Chu Dung gọi điện cho người quen ở đồn cảnh sát rồi bảo tôi, “Lưu Dao báo cảnh sát vụ phòng thay đồ của cửa hàng gắn camera quay trộm, cô nhân viên cũng bị bắt rồi.”
Xem ra Lưu Dao thực sự không muốn chúng tôi đào sâu hơn. Cô ấy thẳng tay cắt đứt manh mối của chúng tôi luôn.
Chu Dung ngẫm nghĩ, “Hay mình đợi xem. Chờ cảnh sát moi thông tin từ cô nhân viên, mình lại điều tra tiếp.”
Tôi lắc đầu, “Đừng đợi họ, ta tự hỏi.”
Tôi gọi cho Điền Tĩnh, hỏi bạn chị có ai làm luật sư không. Điền Tĩnh thắc mắc tôi định làm gì, tôi bèn kể cho chị chuyện nhân viên cửa hàng nội y bị bầt, giờ chỉ còn cách tìm luật sư cho cô ta mới được gặp.
Điền Tĩnh đáp, “Không cần tìm đầu, tôi có chứng chỉ hành nghề luật sư.”
“Đừng đùa nữa, phải đỗ kì thi tư pháp mới lấy được chứng chỉ đấy.”
Điền Tĩnh tỏ vẻ khinh thường, “Đùa cái gì! Theo ngành báo chí thì nên học luật để còn biết đường tránh rủi ro. Hồi năm tư đại học tôi muốn học bài bản nên đăng kí lớp ôn thi tư pháp, thi một lần đỗ luôn.”
Chị Tĩnh đúng là con nhà người ta, đến kì thi tư pháp khiến bao người gục ngã mà chị cũng dễ dàng vượt qua.
Điền Tĩnh đến đồn cảnh sát thăm cô nhân viên với tư cách luật sư đại diện. Tôi và Chu Dung đợi bên ngoài. Một tiếng sau, Điền Tĩnh bước ra, Chu Dung sốt sắng chạy lại, “Chị Tĩnh, chị hỏi được gì rồi?”
Thoạt tiên, cô nhân viên rất kín miệng, Điền Tĩnh phải hứa sẽ giúp cô ta bảo lãnh tại ngoại thì mới moi được thông tin.
Cô ta thừa nhận mình là dân quay trộm, lắp camera siêu nhỏ trong phòng thử đồ để lén quay các cô gái tới mua đồ lót. Trong đó có một camera kết nối Wi-Fi, thi thoảng cô ta livestream cảnh khách thay đồ cho bên mua xem, coi như “kiểm hàng”. Quay xong, cô ta lên diễn đàn chuyên mua bán video quay trộm, bán cho khách hàng từng xem livestream và thấy hứng thú. Đôi khi cô ta còn trao đổi video với người khác.
_vntq_main-12.jpg)
Camera quay lén rất đa dạng về kiểu dáng.
Điền Tĩnh hỏi có phải cô ta đổi lấy video của Lưu Dao không, cô ta phủ nhận, video của Lưu Dao được quay lại từ trang livestream.
Một hôm, người bạn trên diễn đàn quay trộm gửi cô ta địa chỉ trang livestream lưu động. Trang này liên tục đổi IP nhưng rất hấp dẫn, giờ đang phát trực tiếp. Cô ta ấn vào, phát hiện nhân vật chính trong video livestream xếp hạng nhất ở trang đầu là Lưu Dao. Máy tính của một kẻ quay trộm như cô ta có rất nhiều phần mềm tạo và cắt ghép video, cô ta liền dùng máy quay ghi lại video và lưu trong máy tính.
Điền Tĩnh hỏi cô ta còn giữ địa chỉ trang web không, cô ta nói giữ cũng chẳng để làm gì, vì hôm sau là không mở được nữa.
Nghe Điền Tĩnh thuật lại, tôi quyết định tiếp theo sẽ điều tra chủ cửa hàng nội y. Chợt điện thoại đổ chuông, tôi nghe máy, giọng nói từ đầu dây bên kia sang sảng, “Cho hỏi đây có phải số của anh Từ Lãng không?”
Tôi đáp “Vâng”. Người đó tiếp lời, “Chúng tôi gọi cho anh từ đồn cảnh sát quận XX, có người tố cáo anh tội truyền bá văn hóa phẩm đồi trụy, mong anh tới đồn để phối hợp điều tra. Khi nào anh đến được?”
“Bây giờ luôn, tôi đang đứng ngay ngoài cổng đồn đây.”
Chẳng biết ai đã tung video của Lưu Dao lên mạng. Cô ấy tố cáo tôi phát tán video, hủy hoại thanh danh của cô ấy, đòi bồi thường 200 nghìn tệ.
Cảnh sát hỏi tôi có làm chuyện này không, tôi phủ nhận. Họ kiểm tra máy tính của tôi, không tìm thấy video về khách sạn Như Ý. Đương nhiên rồi, tôi còn chưa kịp chuyển đống video sang máy tính, cũng không có bộ nhớ đám mây. Hôm ấy tôi sao chép video vào bộ nhớ đám mây của Chu Dung.
Video của Lưu Dao làm mưa làm gió trên mạng. Khi mọi người còn mải tìm xem nữ chính là ai, tôi đã tìm được nguồn phát tán. Đó là một tài khoản tên Slutty. Tôi bắt tay điều tra Slutty nhưng không thu được bất cứ manh mối nào.
Tôi chợt nhớ tới Z. Z chuyên bán đồ điện gia dụng cũ tại chợ Dương Hòe, là hacker giấu nghề. Trong số những người tôi quen, xem chừng chỉ mình cậu ta xử lý được chuyện này. Tôi gửi cho Z tài liệu mình tìm thấy về Slutty cùng địa chỉ trang web mà nhân viên cửa hàng nội y xem livestream, Z nhắn tôi mai tới tìm cậu ta.
Ngày hôm sau, tôi và Chu Dung tới chợ Dương Hòe. Thấy tôi, Z ném cho điếu thuốc, “Anh Từ, em khuyên anh dừng vụ này thì hơn.”
“Dừng hay làm tiếp không quan trọng, cậu cứ nói tôi nghe chuyện này là sao đã.”
Với một hacker đẳng cấp như Z, tất cả mọi thứ trên internet đều để lại dấu vết. Cậu ta hack máy tính của Slutty, phát hiện đây là con bạc giàu có nhưng không phải người yêu cũ của Lưu Dao, cũng chẳng phải bạn thân cô ấy. Nhưng dò lịch sử duyệt web của Slutty, cậu ta tìm ra một trang web có tên “Phòng thí nghiệm con người”. Đây là trang web phát trực tiếp kiêm cá cược, thứ đem ra cá cược chính là nội dung video.
Mỗi video livestream là một nhiệm vụ, ví dụ video “kế hoạch ngủ” yêu cầu streamer thức trắng mười lăm ngày liền. Người xem chỉ được cược streamer không thể hoàn thành nhiệm vụ và đặt tiền. Nếu streamer thành công, toàn bộ tiền cược sẽ đổ vào túi streamer. Còn nhỡ thất bại, streamer phải trả cho người đặt cược số tiền gấp đôi. Nhiệm vụ livestream rất kì quái và phong phú.
Tôi nhờ Z mở trang web. Kiểm tra thì thấy ảnh Lưu Dao trong một nhiệm vụ livestream. Thông tin cho thấy streamer giới tính nam, nội dung video có liên quan đến hai nữ một nam. Hai cô gái đã có chồng, là bạn thân của nhau và đồng thời đều là người yêu cũ của streamer. Trong khoảng thời gian quy định, streamer phải hoàn thành các yêu cầu sau:
1. Livestream dụ dỗ hai cô gái ngoại tình.
2. Livestream bắt cóc một trong hai người, bắt người còn lại bò tiền chuộc.
3. Livestream cảnh ân ái giữa mình và cô gái đến cứu bạn.
Bên dưới còn để lại thông tin cá nhân, ảnh chụp căn cước, ảnh chụp bằng tốt nghiệp, hình chụp chung của Lưu Dao và Hà Tây Đình nhằm chứng minh tính xác thực.
Thời hạn hoàn thành nhiệm vụ là một tháng. Rất nhiều người cược streamer sẽ thất bại. Với tổng số tiền cược tính đến hiện giờ, streamer có thể thu về gần năm triệu tệ nếu thành công.
Xem xong, Chu Dung cảm thán, “Tên này máu chiến thật! Quyến rũ phụ nữ có chồng, tán tỉnh bạn thân của người yêu, còn phát trực tiếp nữa!”
Vụ việc vậy là sáng tỏ. Người yêu cũ của Lưu Dao đã bày ra một màn kịch để thắng cược livestream. Tôi quay sang hỏi Z tại sao lại khuyên mình bỏ cuộc, chuyện này có gì nguy hiểm.
Z đáp, “Mọi video phát trên trang web này đều không cho phép người khác can thiệp. Anh mà ngăn cản, chưa biết chừng hôm sau lại có mấy video livestream cảnh truy sát anh ấy chứ.”
Ngẫm nghĩ một hồi, tôi bảo Chu Dung không theo đuổi vụ việc này nữa.
Chu Dung lấy làm khó hiểu, “Mình đã điều tra tới tận đây rồi, bỏ thì tiếc lắm anh ơi.”
Tôi nói tính mạng là quan trọng nhất. Điện thoại Chu Dung đổ chuông, cậu ta nhìn màn hình, “Người phụ nữ kia chấp nhận lời mời kết bạn của em, còn cảnh cáo em đừng có điều tra cô ta. Anh nghĩ cô ta và người yêu cũ của Lưu Dao có quan hệ thế nào?”
Tôi không biết, nhưng xem ra chúng tôi chỉ có một cách giải quyết duy nhất: báo cảnh sát, cũng chính là cách ngay từ đầu tôi đã bảo Lưu Dao.
Chu Dung vẫn chưa cam lòng. Tôi vỗ vai cậu ta, khuyên nhủ, “Không điều tra tiếp được đâu, trang livestream này quy mô lớn, chắc chắn phía sau có thế lực đáng gờm chống lưng. Dây vào phải vạ như chơi!”
Nắm trong tay thông tin tôi thu thập được, cảnh sát nhanh chóng phá được vụ án, tóm cổ người yêu cũ của Lưu Dao và cả cô bạn thân Hà Tây Đình. Đồng bọn của gã người yêu cũ chính là Hà Tây Đình. Họ cấu kết với nhau từ đầu, giăng bẫy hòng chiếm khoản tiền cược livestream. Cả hai đều tham gia diễn đàn quay trộm, trước khi thay đồ, Hà Tây Đình biết thừa có máy quay lén.
Lúc đó tôi cứ ngỡ vụ án đã kết thúc tại đây.
Ba tuần sau, Z gọi cho tôi, “Anh Từ, trang livestream lần trước em điều tra giúp anh mới đăng thông báo, họ sẽ livestream cảnh giết hại đôi nam nữ bày trò gian lận cá cược.”
Tôi vừa buông điện thoại, Chu Dung đã gọi đến, “Anh Từ, người yêu cũ và bạn thân Lưu Dao mất tích sau khi được bảo lãnh rồi!”