Như bao người khác, tôi rất thích ăn đêm bằng món tôm hùm đất. Hơn 2 giờ sáng 21 tháng Tám năm 2015, tôi lái xe tới nhà Chu Dung, gọi cậu trợ thủ dậy đi chợ đêm ăn tôm hùm đất dù cậu ta không mấy bằng lòng. Vừa rẽ khỏi đường chính, tôi nhác thấy một người mặc áo gile phản quang đang vẫy xe bên đường. Tôi chạy xe lại gần, thấy đó là một bác công nhân vệ sinh đã lớn tuổi.
Chu Dung hạ kính xe, “Có chuyện gì thế bác?”
Bác hạ tay xuống, “Mấy cháu lái chậm thôi, đằng trước có xác một cô gái, cẩn thận kẻo cán phải.”
Chu Dung hỏi, “Bác báo cảnh sát chưa ạ?”
Bác ho khù khụ, “Báo rồi, người ta tới bây giờ đấy.”
_vntq_main-13.jpg)
Công nhắn vệ sinh thường mặc đồng phục phản quang khi làm việc vào ban đêm để đảm bảo an toàn.
Tôi dừng xe bên đường, bảo Chu Dung xuống xem thế nào. Chu Dung ngần ngừ, “Nhìn xác chết xong còn nuốt nổi tôm hùm đất không anh?” Tôi phì cười, giục cậu ta xuống xe, đừng có lải nhải.
Cô gái nằm giữa đường, người nồng nặc mùi máu và phảng phất hơi rượu. Dưới đất lênh láng máu, xem chừng cô ấy bị xe cán, không còn khả năng cứu chữa.
Chu Dung đưa găng tay và khẩu trang cho tôi, làu bàu, “Lát anh ăn một mình đi, em xin kiếu. Bây giờ con người ta máu lạnh thật, đâm xong là chạy biến!”
“Phải là cán xong rồi chạy mới đúng.”
“Nghĩa là sao?” Chu Dung thắc mắc.
“Trên cơ thể nạn nhân và mặt đất không có dấu vết bị xe hơi tông phải, chỉ thấy vết tích bánh xe nghiến qua, đồng nghĩa với việc nạn nhân đã nằm trên đường trước khi bị xe cán.”
Chu Dung lẩm bẩm, “Thế có khi cô ấy bị xe đạp tông chết cũng nên!” Tôi mắng cậu ta ăn nói quàng xiên, xe đạp làm sao đâm chết người được?
Chu Dung rút điện thoại cho tôi xem, có bài báo xe đạp đâm chết người thật.
“Cậu muốn gây sự với tôi đấy à? Chuyện hi hữu như trúng số này mà cũng tin được?”
“Thế tức là nạn nhân uống rượu đâu đó gần đây, say khướt nên nằm lăn xuống đường rồi bị xe cán?” Chu Dung hỏi.
“Khả năng này rất thấp, xung quanh không có hộp đêm hay nhà hàng, nhà cửa thì thưa thớt. Tôi đoán cô gái này bị ai đó cố ý vứt ở đây.”
“Em nghĩ cô ấy gặp cướp.”
“Tại sao?”
Chu Dung ra chiều đắc ý, “Túi xách của cô ấy chỉ có giấy tờ, thẻ và điện thoại, không có tiền mặt.”
Tôi hỏi Chu Dung có mang tiền mặt không, Chu Dung lắc đầu bảo không, giờ cậu ta chỉ toàn thanh toán bằng điện thoại. Tôi hỏi tiếp, thế sao người khác phải mang theo tiền mặt?
Chu Dung giả vờ điếc, lúng túng nhặt thẻ sinh viên lên, “Ô, hóa ra là đàn em cùng trường em!” Tôi bảo cậu ta chụp ảnh thẻ sinh viên và căn cước của nạn nhân, rồi xem điện thoại của cô ấy có mở được không? Chu Dung lắc đầu, “Cài mật khẩu rồi.”
Tiếng còi cảnh sát vọng lại từ xa, tôi giục Chu Dung đi mau, cảnh sát mà đến thì lại mất công giải thích tại sao mình ở đây, phiền phức lắm. Chúng tôi khẩn trương lên xe. Tới chợ đêm, cả hai vừa ngồi trên vỉa hè ăn tôm hùm đất vừa bàn chuyện cô gái tử nạn trên đường. Tôi khẳng định đó không đơn giản là một vụ uống say rồi bị xe cán chết.
Chu Dung hỏi lý do. Tôi chỉ ra bốn điểm đáng ngờ:
1. Xung quanh không có nhà dân, quán rượu, nhà hàng, ít khả năng một người say mèm đi xa đến thế.
2. Nạn nhân không chỉ bị xe cán. Vừa rồi kiểm tra thi thể, tôi phát hiện sau đầu nạn nhân có chỗ lõm. Có hai giả thuyết, một là nạn nhân ngã ngửa, đập đầu xuống đất hoặc va phải vật cứng nào đó; hai là bị ai đó tấn công bằng vật cứng. Chuyện này tôi không dám chắc, nhưng cảnh sát sẽ nhanh chóng đưa ra kết luận thôi.
3. Nạn nhân mặc váy đen, khóa kéo sau lưng mắc phải tóc. Nếu tự mặc váy, chẳng lẽ tóc mắc mà cô ấy không thấy đau? Chứng tỏ có người đã thay đồ cho cô ấy. Kẻ nào đó mặc váy đen cho nạn nhân rồi đặt trên con đường thưa người lắm xe. Trang phục màu đen hòa vào bóng tối nên khó thấy, xe cộ dễ cán qua, thế là thành hiện trường nạn nhân bị xe cán chết.
4. Cô gái không mất đồ đạc, còn uống rất nhiều rượu nên có khả năng kẻ thù ác quen biết nạn nhân.
Chu Dung bóc tôm, “Có lý đấy.” Chén xong, cậu ta thò tay vào túi lấy khăn ướt rồi bỗng khựng lại, gượng cười nhìn tôi, “Anh Từ, anh đừng mắng em nhé.”
“Làm sao?”
Cậu ta rút một chiếc điện thoại ốp hồng ra, “Ban nãy ở hiện trường, cảnh sát tới làm em cuống quá, nhỡ cầm luôn điện thoại của cô ấy rồi.”
“Cậu tháo sim rồi vứt ngay cho tôi! Lát nữa người ta định vị ra thì có trăm cái mồm cũng không giải thích được!”
Chuyện này làm hai chúng tôi ăn mất ngon. Tôi lấy điện thoại của nạn nhân, nhờ Z phá khóa rồi dặn Chu Dung để ý vụ việc, hỏi han các thầy cô trong trường xem thế nào. Sáng hôm sau, Chu Dung gọi điện cho tôi, “Anh Từ, có kết quả nguyên nhân tử vong của cô gái tối qua rồi. Xuất huyết não, thiệt mạng trước khi bị xe cán, nghi là bị vật cứng đập vào đầu, ngoài ra chưa có tiến triển gì thêm.”
“Đã tìm hiểu các mối quan hệ của nạn nhân chưa?”
“Rồi ạ.”
Chu Dung có người bạn tốt nghiệp xong ở lại trường làm việc tại Phòng Công tác Sinh viên nên đã dò la được đầy đủ thông tin. Tôi hẹn cậu ta lát gặp ở cổng trường đại học. Nạn nhân tên Vương Hiểu Đồng, sinh viên năm ba. Bạn bè cho biết, cô ấy thích khoe khoang, sống phù phiếm, rõ ràng là dân tỉnh lẻ nhưng toàn giả làm con nhà giàu. Ngoài ra, cô ấy có thói quen vay tiền để mua sắm, nghe đồn còn từng vay nặng lãi.
Tôi hỏi Chu Dung có tìm được cách liên lạc với người thân quen của nạn nhân không. Cậu ta bảo đã xin được thông tin liên lạc của bạn thân và bạn trai Vương Hiểu Đồng.
Trước tiên chúng tôi liên hệ với cô bạn Trương Hân của Vương Hiểu Đồng, tự xưng là phóng viên Báo Pháp chế, nói muốn phỏng vấn về vụ việc của Vương Hiểu Đồng và cho biết đã đánh tiếng với cố vấn học tập của họ. Trương Hân do dự chốc lát rồi nhận lời. Cô gái này rất hiền lành, ăn nói nhỏ nhẹ, “Gần đây em không hay gặp Hiểu Đồng, cậu ấy cũng chẳng mấy khi lên lớp.” Chúng tôi gạn hỏi nửa tiếng mà không nghe ngóng được chút thông tin hữu ích nào. Trương Hân không khác gì một “con nai vàng ngơ ngác”, chẳng hiểu gì về bạn thân mình.
Người yêu Vương Hiểu Đồng là đàn anh khóa trên, hiện đang đi thực tập, không ở trong trường. Nhận được điện thoại của tôi, vừa nghe nhấc đến Vương Hiểu Đồng, cậu ta đã xù lông, “Bọn tôi chia tay được hơn một tháng rồi, làm ơn đừng gọi cho tôi nữa!” Nói rồi, cậu ta cúp máy. Tôi gọi lại nhưng không có người nghe, bèn đổi sang số Chu Dung, báo tin Vương Hiểu Đồng chết tối qua. Thoạt tiên cậu ta sững sờ, rồi đồng ý gặp mặt tại quán cà phê trong trường.
Người yêu cũ của Vương Hiểu Đồng đến nơi với đôi mắt đỏ hoe. Tôi hỏi cậu ta ở đâu vào tối hôm Vương Hiểu Đồng gặp nạn. Cậu ta bảo mình tăng ca, các đồng nghiệp trong công ty đều có thế làm chứng.
Chu Dung buột miệng, “Cả công ty cậu tăng ca à?”
Cậu ta gật đầu, “Tôi thực tập ở công ty khởi nghiệp.” Tôi và Chu Dung cùng ồ lên.
Tôi hỏi han chuyện giữa cậu ta và Vương Hiểu Đồng. Cậu ta kể hai người là bạn cấp ba, khá thân thiết nhưng lên năm hai đại học mới hẹn hò. Vương Hiểu Đồng không phải con nhà khá giả, nhất là sau khi rời huyện lị lên thành phố Yên, cô ấy càng thêm túng thiếu. Bấy giờ ở trường có trào lưu bán mặt nạ dưỡng da, hai người vay bạn bè 3.000 tệ làm vốn, nhưng hóa đơn 8.000 tệ mới có quà tặng kèm nên cậu ta viết đơn đăng kí vay vốn sinh viên, song không được xét duyệt, về sau, Vương Hiểu Đồng thấy quảng cáo môi giới vay vốn trên diễn đàn trường, bèn vay 5.000 tệ ở đó.
Chu Dung ngắt lời, “Hai người bán mặt nạ chắc cũng có đồng ra đồng vào nhỉ?”
Cậu ta than nào có bán được, Vương Hiểu Đồng chuyển tiền xong, mối bán không giao hàng mà chặn luôn số cô ấy.
Tôi hỏi có phải vì chuyện này mà họ chia tay không. Cậu người yêu cũ lắc đầu, “Ban đầu tôi tưởng Hiểu Đồng vay tiền của bên uy tín, nhưng cứ mỗi lần có cuộc gọi đến là cô ấy lại trốn tôi để nghe, tôi sinh nghi, kiểm tra lịch sử trò chuyện trên điện thoại Hiểu Đồng. Nào ngờ cô ấy vay tiền thế chấp ảnh nóng. Chúng tôi cãi nhau rồi chia tay.”
Chu Dung tò mò, ‘“Thế chấp ảnh nóng’ là sao?”
Tôi giải thích, ‘“Thế chấp ảnh nóng’ tức là người vay chụp hình khỏa thân cầm căn cước công dân để làm giấy vay nợ, không trả nổi tiền thì chủ nợ sẽ phát tán ảnh nóng.”
Chu Dung mắt tròn mắt dẹt, “Có cả trò này kia à!”
Cậu người yêu cũ gật đầu, “Giờ nhiều cô gái trẻ vay tiền kiểu này lắm, họ đều thỏa thuận qua các nhóm trò chuyện chuyên dành cho sinh viên vay vốn, rồi giao dịch qua ứng dụng vay tiền. Lãi suất cao ngất ngưởng, nghe đồn lên đến 30% một tháng.”
Chu Dung hỏi cậu ta có tham gia mấy nhóm này không. Cậu ta lắc đầu đáp không. Lúc ấy cậu ta lừa của gia đình 4.000 tệ giúp Vương Hiểu Đồng trả tiền rồi chia tay, coi như đã tận tình tận nghĩa.
“Sau đó cậu còn giữ liên lạc với Vương Hiểu Đồng không?” Tôi hỏi.
Cậu ta lắc đầu, “Cô ấy lập tức có người mới, hình như tên Hùng Kiếm Kiều, nghe bảo là con đại gia, hai người còn sống chung nữa.”
Rời khỏi quán cà phê, Chu Dung hỏi tôi cái chết của Vương Hiểu Đồng liệu có liên quan tới khoản vay “thế chấp ảnh nóng” không. Tôi bảo chưa biết được, tìm gặp bạn trai mới của Vương Hiểu Đồng trước đã.
Chu Dung thắc mắc tôi tìm đâu ra địa chỉ của họ, tôi bèn rút ra chiếc điện thoại cậu ta cầm nhầm hôm trước. Tôi đã nhờ Z phá khóa rồi kiểm tra giỏ hàng của Vương Hiểu Đồng, trong đó đề địa chỉ là căn 302, đơn nguyên ba, khu Lưu Gia Trang. Đây là khu tập thể lâu đời, cơ sở hạ tầng xuống cấp, khó lòng tưởng tượng nổi cậu ấm con nhà giàu lại sống ở đây.
Trong hai ngày, tôi và Chu Dung ghé qua sáu lần, gõ cửa nhưng không thấy ai trả lời. Tới ngày thứ ba, Chu Dung định gõ tiếp nhưng tôi cản lại, nói thôi bỏ đi, công tơ điện không nhảy số, mấy ngày nay không có ai ở nhà. Chu Dung hỏi tôi phải làm sao, tôi bèn đánh mắt ra hiệu, cậu ta gật đầu, xuống nhà canh chừng. Tôi rút dây thép đã chuẩn bị sẵn trong túi ra, bắt đầu phá khóa.
Mười phút sau, tôi gọi điện bảo Chu Dung lên tầng. Vào trong nhà, chúng tôi thấy trên bàn có ba bộ bát đũa bẩn, nhiều vỏ chai rượu rỗng, thức ăn thừa thiu thối cùng một chiếc bánh sinh nhật. Tôi bảo Chu Dung mở ảnh chụp giấy tờ của Vương Hiểu Đồng ra, phát hiện cô ấy tử nạn vào đúng sinh nhật, về cơ bản có thể khẳng định đây chính là hiện trường đầu tiên.
_vntq_main-14.jpg)
Hiện nay để đảm bảo an toàn, người ta ít sử dụng công tơ điện kiểu cũ, đa số đã chuyển sang loại mới.
Chu Dung hỏi tại sao lại suy luận như thế. Tôi giải thích, trên bàn có thức ăn thừa và ba đôi đũa, chứng tỏ có ba người dùng bữa với nhau. Vương Hiểu Đồng tổ chức sinh nhật, chủ nhân của một trong ba đôi đũa này ắt là cô ấy, người còn lại là bạn trai. Thức ăn đã ôi thiu, có nghĩa sau khi rời đi họ không quay lại. Tôi chỉ không đoán được kẻ thứ ba là ai.
Chu Dung gật gù, “Nói vậy, bạn trai Vương Hiểu Đồng và người còn lại đều rất đáng ngờ.”
“Hiện tại ta có hai manh mối, một là Hùng Kiếm Kiều, hai là ‘thế chấp ảnh nóng’. Cậu với tôi chia nhau ra điều tra.”
Chu Dung cười hì hì, “Thế thì em chọn ‘thế chấp ảnh nóng’.”
Tôi đáp, “Được, vậy cậu điều tra Hùng Kiếm Kiều đi.”
Chu Dung kêu ca, “Gì cơ, em biết điều tra từ đầu!”
Tôi chỉ cho Chu Dung xem đống tờ rơi tuyển dụng trong nhà Hùng Kiếm Kiều. Bình thường chẳng mấy ai cầm tờ rơi kiểu này về nhà, chứng tỏ Hùng Kiếm Kiều muốn tìm việc. Lịch sử duyệt web trong máy tính của cậu ta toàn là các trang tuyển dụng, điều này càng củng cố giả thuyết của tôi.
Chu Dung, “Rồi sao?”
Tôi cho cậu ta xem máy tính của Hùng Kiếm Kiều. Chỉ có công việc nhân viên đánh máy được đánh dấu lại, chắc hẳn Hùng Kiếm Kiều ưng ý vị trí này.
Chu Dung định trà trộn vào công ty tuyển nhân viên đánh máy, xem có ai tên Hùng Kiếm Kiều không. Tôi thì điều tra vụ “thế chấp ảnh nóng”. Trên thực tế, tôi đã tiến hành việc này được vài ngày. Sau khi Z phá khóa điện thoại Vương Hiểu Đồng, tôi tìm thấy nhóm trò chuyện của sinh viên vay vốn trong máy cô ấy. Sau hai ngày quan sát, tôi đã tìm ra thủ đoạn của hội nhóm này. Sinh viên muốn vay tiền cần phải:
1. Đang theo học tại trường.
2. Sinh viên hệ cao đẳng hoặc đại học cần tối thiểu 580 điểm tín dụng, các trường hợp còn lại điểm tín dụng phải từ 610 trở lên.
3. Sim điện thoại chính chủ, hoặc đăng kí bằng căn cước của bố mẹ.
4. Đủ 18 tuổi.
5. Không có tiền án, không nợ nần.
Ngoài ra, sinh viên đại học, cao đẳng chỉ được vay dưới 6.000 tệ, người học tại chức và từ xa dưới 10.000 tệ, các đối tượng khác dưới 15.000 tệ, không được nợ quá hạn. Xét duyệt hết sức đơn giản, nhận tiền ngay trong hai phút. Họ còn tuyển cộng tác viên với hoa hồng từ 60 đến 80 tệ mỗi hồ sơ.
Thành viên trong nhóm gồm người đi vay và người cho vay, có cả nam lẫn nữ song nữ chiếm đa số. Cần vay tiền thì nhắn lên nhóm, ai thấy ổn sẽ nhận, nếu không ai nhận, bên đi vay có thể đưa ra ưu đãi như ảnh khỏa thân, chat sex hoặc đi khách sạn.
Nhóm trò chuyện này như một khâu trung gian, hai bên trao đổi ổn thỏa sẽ giao dịch trên ứng dụng, ứng dụng này thu 30% lãi hàng tuần cộng thêm lãi kép cho khoản nợ quá hạn. Những ưu đãi kèm theo do con nợ đưa ra không liên quan đến nền tảng mà đôi bên giao hẹn riêng. Đôi khi, chủ nợ còn đăng ảnh khỏa thân cầm căn cước hoặc video chat sex của các cô gái không làm đúng giao kèo, kèm theo đó là vài dòng chú thích, hòng nhắc nhở con nợ trong nhóm đừng dại dột vi phạm thỏa thuận.
Nói như trên chắc chưa thể hiện được mức lãi cao chót vót thế nào. Giả sử vay một tệ mà không trả được trong vòng một năm, khoản lãi 30% hàng tuần cộng với lãi kép sẽ biến nó thành 840 nghìn tệ. Nếu vay 500 tệ, con nợ phải trả 420 triệu tệ, vay 5.000 tệ thì số tiền cần hoàn lại lên tới 4,2 tỉ tệ. Nói một cách đơn giản, nếu vay 5.000 tệ mà không trả trong một năm thì còng lưng trả nợ cả đời cũng không xong, trừ phi có bố là bậc thầy chứng khoán Warren Buffett.
Nhưng tôi vẫn giả danh Vương Hiểu Đồng để nhắn tin vay 5.000 tệ trong nhóm bằng tài khoản của cô ấy.
Mới đầu có vài người nhận cho vay, trong đó còn có người chủ động giảm lãi! Tôi chưa từng thấy trường hợp này trong quá trình theo dõi nhóm trò chuyện. Tôi còn mải nghĩ cách câu chủ nợ của Vương Hiểu Đồng thì nhận được tin nhắn, “Bé vay của anh đi, dùng ảnh lần trước là được, bé là khách quen nên anh ưu đãi cho, đảm bảo lãi thấp!” Mỗi lần, con nợ chỉ vay tiền của một người nên đây chính là kẻ giao dịch với Vương Hiểu Đồng lần trước!
Sau đó chúng tôi đăng nhập vào ứng dụng. Tôi điền thông tin thẻ căn cước, thẻ sinh viên, địa chỉ thường trú, phương thức liên lạc của Vương Hiểu Đồng và bố mẹ cô ấy là coi như hoàn thành giao dịch. Chẳng mấy chốc tiền đã đổ về tài khoản, nhưng không phải 5.000 tệ mà là 4.500 tệ sau khi khấu trừ phí thủ tục.
Vay tiền xong, tôi gọi điện cho Chu Dung để hỏi tình hình. Cậu ta đã liên lạc với công ty tuyển “nhân viên đánh máy”, năm ngày nữa phỏng vấn. Chu Dung hỏi tôi có tiến triển gì không, tôi đáp khá ổn, đang đợi người ta tới đòi nợ.
Năm ngày sau, tài khoản của Vương Hiểu Đồng nhận được tin nhắn, “Hiểu Đồng, mai là tới hạn một tuần, nhớ trả tiền nhé!”
Tôi vội vàng tìm Điền Tĩnh, nhờ chị hẹn gặp chủ nợ. Điền Tĩnh bèn gửi tin nhắn thoại, “Anh ơi, em đang hơi kẹt tiền, chưa gom đủ... Anh thư thư cho em mấy hôm với...”
Gã trả lời ngay, “Thế làm cộng tác viên cho anh đi, anh gia hạn cho bé thêm ba hôm.”
Điền Tĩnh hỏi, “Làm thế nào hả anh?”
Gã đáp, “Rủ bạn bè của bé vay tiền ấy!”
Điền Tĩnh trả lời, “Anh để em nghĩ đã...”
Gã bảo, “Bé gửi ảnh chúng nó cho anh, mỗi ảnh anh trừ cho bé 100 tệ, dụ được chúng nó quay video lộ mặt, anh sẽ trừ ngay 500 tệ.”
Thấy Điền Tĩnh ngần ngừ, gã nói tiếp, “Tùy, làm thì làm, không làm thì trả tiền, trả ngay lập tức!” Điền Tĩnh tiếp tục gửi tin nhắn thoại dụ dỗ, “Anh ơi, nói qua điện thoại thế này hơi bất tiện, mình đặt phòng rồi anh hướng dẫn cụ thể cho em nhé.”
Gã trả lời, “Được, hẹn tối nay ở nhà nghỉ cổng sau trường bé, tới lúc đó anh gửi bé số phòng.”
Nhận được số phòng, tôi và Điền Tĩnh cùng xuất phát. Điền Tĩnh gõ cửa, tôi núp bên cạnh, chủ nợ bước ra hỏi Điền Tĩnh là ai, tôi bèn xông tới đẩy gã vào phòng, Điền Tĩnh đi sau khép cửa lại.
Nhìn mấy món đồ chơi người lớn treo trên tường, tôi mỉm cười rút dao bấm, “Nghe đồn ông anh là dân lão luyện trong ngành nên em muốn học hỏi tí chút.” Gã toan thét lên, tôi bèn chặn họng, “Anh đừng hét, anh mà hét em giật mình em lại trượt tay thì chết. Chúng em chỉ muốn kiếm chác chút đỉnh, đại ca em nghe nói anh kiếm tiền dễ như bỡn, nên cử em đi hỏi thăm. Nếu anh nể mặt tiết lộ thì em biết ơn khôn xiết. Còn anh mà không muốn nói thì cũng chẳng sao, coi như bọn mình kết bạn, sau này thường xuyên qua lại thăm hỏi.”
Gã thoáng do dự, “Đại ca mày là ai?”
Tôi đáp, “Anh Khúc.”
Gã gật đầu, “Coi như tao đen.”
Gã bảo mình không chỉ cho vay nặng lãi mà còn bán thông tin. Những ảnh nóng và video trong tay gã có ba con đường tiêu thụ. Một là bán trực tiếp, bọn này có hẳn nhóm giao dịch riêng, mỗi tấm 30 tệ, mua số lượng lớn sẽ được nhận ưu đãi. Hai là bán thông tin cho công ty làm giả giấy tờ, bọn này cũng có nhóm liên lạc riêng, thông tin mỗi người có giá 200 tệ, chỉ cần thủ đoạn chế tác tinh vi, mỗi tấm thẻ sẽ bán được với giá tối thiểu 450 tệ. Ba là tuồn video cho các trang web nước ngoài.
Lúc về, Điền Tĩnh hỏi tôi, “Gã không liên quan tới cái chết của Vương Hiểu Đồng sao?”
“Ngay từ đầu tôi đã biết gã không dính dáng rồi, thậm chí gã không hay Vương Hiểu Đồng đã chết nên còn cho cô ấy vay tiền. Tôi chỉ muốn tìm hiểu mô hình hoạt động của chúng, biên soạn lại thành tư liệu hoàn chỉnh rồi bán cho chị.”
Muốn biết nguyên nhân dẫn đến cái chết của Vương Hiểu Đồng thì đành trông cả vào Chu Dung, không biết cậu ta điều tra đến đầu rồi mà bặt tin cả ngày. Tôi gọi liền mấy cú cho Chu Dung nhưng đều thấy tắt máy.
Điền Tĩnh đoán điện thoại của Chu Dung hết pin. Tôi lắc đầu, giải thích, “Đám săn tin chúng tôi ngoài di động hay dùng còn thủ sẵn điện thoại khẩn cấp, lúc nào cũng đầy pin, không thể mất liên lạc được. Ngày đầu tiên Chu Dung vào nghề, tôi đã dạy cậu ta nguyên tắc này, từ đó trở đi cậu ta luôn mang theo hai di động.”
Đúng lúc này, tôi nhận được cuộc gọi từ số điện thoại lạ. Nào ngờ người ở đầu dây bên kia là Chu Dung, “Anh Từ, em đang ở đường Bạch Vân, anh tới đón em với. Nhanh nhanh nhé, giờ em vừa đói vừa khát!”
Tôi đến đường Bạch Vân đón Chu Dung, cậu ta mặc bộ đồ rộng thùng thình, không một xu dính túi. Vừa lên xe Chu Dung đã chửi bới om sòm, “Chúng nó là lũ bán hàng đa cấp!”
Hôm Chu Dung ứng tuyển vị trí “đánh máy”, công ty đó kêu cậu ta đợi ở cổng ga tàu điện ngầm đường Bạch Vân. Một phụ nữ chờ sẵn ở đó, đón Chu Dung tới công ty phỏng vấn. Chu Dung bị đưa lên một chiếc xe van, đi mãi mới tới nơi, rồi bị đưa vào tổ chức đa cấp. Người ta tịch thu hai chiếc điện thoại, ví và quần áo Chu Dung, phát cho cậu ta bộ đồ đang mặc. Chu Dung gặp vài kẻ tự xưng là “sếp” rồi được phân vào phòng kí túc mười người. Hùng Kiếm Kiều là một trong số mười người đó.
Trong giờ giải lao, Chu Dung tìm cơ hội bắt chuyện với Hùng Kiếm Kiều. Hùng Kiếm Kiều tham gia phỏng vấn vị trí “nhân viên đánh máy” vào sinh nhật Vương Hiểu Đồng rồi bị lừa vào tổ chức, thậm chí còn chẳng hay tin Vương Hiểu Đồng đã mất. Chu Dung thuật lại đầu đuôi sự tình, Hùng Kiếm Kiều đau đớn lắm, quyết định giúp Chu Dung bỏ trốn, điều tra chân tướng cái chết của Vương Hiểu Đồng. Họ được chia thành những nhóm ba người tự giám sát nhau lúc giải lao. Hùng Kiếm Kiều và Chu Dung nhân một lần được phân cùng nhóm đã đánh ngất người còn lại, sau đó Chu Dung giẫm lên vai Hùng Kiếm Kiều, trèo tường trốn ra ngoài.
Nghe tới đây, Điền Tĩnh hỏi, “Không cần báo cảnh sát à?”
Tôi đáp, “Không cần, báo cảnh sát cũng vô ích. Phát hiện Chu Dung bỏ trốn, chúng sẽ chuyển địa điểm ngay, đây là mánh quen thuộc của mọi tổ chức đa cấp. Khi cảnh sát ập tới, nơi đó đã vườn không nhà trống rồi. So ra, tôi hứng thú với thân phận thực sự của Hùng Kiếm Kiều hơn.”
Chu Dung kể, “Hùng Kiếm Kiều không phải sinh viên, cũng chẳng phải cậu ấm, mà là nhân viên giao đồ ăn. Hùng Kiếm Kiều giao đồ cho Vương Hiểu Đồng mấy lần, rồi bắt chuyện làm quen. Biết Vương Hiểu Đồng nợ tiền, Hùng Kiếm Kiều bèn trả nợ giúp, hai người nói chuyện cũng hợp, thế là yêu nhau.”
Điền Tĩnh xen vào, “Nữ sinh đại học yêu nhân viên giao hàng, thế chắc Hùng Kiếm Kiều phải đẹp trai lắm nhỉ?”
Chu Dung trầm ngâm, “Đúng là rất đẹp trai.”
Tôi thắc mắc, “Cậu ta trả giúp Vương Hiểu Đồng bao nhiêu tiền?”
“100 nghìn tệ.”
“Thu nhập trung bình của nhân viên giao đồ ăn tại thành phố Yên chưa tới 10 nghìn tệ một tháng, cậu ta đào đâu ra tiền?”
Chu Dung nói, “Đi vay.”
Điền Tĩnh hỏi, “Thế cậu ta cũng chụp ảnh nóng à?”
Chu Dung đáp, “Không chỉ chụp mà còn quay video.”
Tôi giục Chu Dung kể tiếp, cậu ta nhớ lại, “Đế hoãn thời hạn trả tiền, Hùng Kiếm Kiều làm cộng tác viên của bọn cho vay ‘thế chấp ảnh nóng’. Anh đưa em mượn điện thoại với, đám đa cấp lấy mất máy em rồi.”
Chu Dung đăng nhập vào bộ nhớ đám mây của Hùng Kiếm Kiều qua điện thoại tôi, “Đây là toàn bộ ảnh và video khỏa thân Hùng Kiếm Kiều đang giữ, chưa bán ra. Cậu ta bảo, hôm bị tổ chức đa cấp giam lỏng, cậu ta có hẹn gặp một con nợ ngay tại nhà mình. Cậu ta suy đoán đó là kẻ giết Vương Hiểu Đồng.” Nói đoạn, Chu Dung hỏi tôi, “Đố anh biết người Hùng Kiếm Kiều hẹn gặp là ai đấy?”
Tôi chịu thua, giục cậu ta nói. Chu Dung cười hì hì, đưa điện thoại cho tôi. Tôi đỗ xe ven đường, cầm điện thoại xem “ảnh nóng” trong máy Hùng Kiếm Kiều. Ảnh chụp một cô gái đeo kính với gương mặt hiền lành, không mảnh vải che thân, tay cầm căn cước của mình. Đó chính là Trương Hân, bạn thân của Vương Hiểu Đồng!
Chu Dung đặt ra nghi vấn, “Nhưng lạ ở chỗ, Vương Hiểu Đồng cao khoảng 1m70, Trương Hân muốn bế cô ấy còn khó chứ đừng nói là vác từ trên nhà xuống xe, rồi vứt ra giữa đường.”
Tôi đáp, “Cậu đừng quên hôm ấy trên bàn có ba bộ bát đũa. Hùng Kiếm Kiều không ở nhà, đồng nghĩa với việc ngoài Trương Hân còn một kẻ khác.”
Chu Dung hỏi tiếp theo cần làm gì. Tôi giao cậu ta nhiệm vụ tìm hiểu thời khóa biểu của Trương Hân, tiếp tục sử dụng cách cũ, đó là theo dõi.
Khi tôi và Chu Dung tới trường đại học, Trương Hân vừa tan tiết học cuối cùng của buổi chiều, cô ta không về phòng kí túc với bạn, dường như đang chờ ai đó. Khoảng nửa tiếng sau, Trương Hân mất kiên nhẫn nên bắt xe bỏ đi. Tôi và Chu Dung lái ô tô bám đuôi, thấy chiếc xe đỗ trước cổng tòa nhà cho cán bộ và giáo viên, xây phía sau trường. Trương Hân xuống xe, bước thẳng tới phòng bảo vệ, một lúc sau mới kéo một anh chàng bảo vệ trẻ ra.
Chu Dung thốt lên ngạc nhiên, “Ôi chà, đôi bạn thân này đều mê trai đẹp, một cô yêu nhân viên giao đồ ăn, một cô yêu bảo vệ, anh nào cũng đẹp xuất sắc!”
Tôi nhắc nhở, “Nhìn hông gã ta kìa.”
“Gậy cao su! Theo nhân viên giám định tử thi, Vương Hiểu Đồng bị đánh bằng vật cứng nhưng không để lại vết thương hở, chứng tỏ hung khí không phải kim loại. Nếu là gậy cao su cũng thuyết phục đấy!”
Gã bảo vệ nhanh chóng thay quần áo, đưa Trương Hân tới bãi đỗ xe rồi cả hai lên một chiếc xe. Chúng tôi tiếp tục bám theo, thấy họ dừng lại trước cửa một quán tôm hùm đất trong chợ đêm.
Chu Dung cười, “Anh Từ, gã này cùng sở thích với anh đấy!”
“Linh ta linh tinh, làm việc đi!”
Chúng tôi xuống xe, bước tới ngồi xuống bàn Trương Hân. Đôi tình nhân trẻ kinh ngạc nhìn chúng tôi. Tôi cười cười, “Giấu kĩ quá nhỉ!”
Nghe vậy, Trương Hân đánh rơi cả đũa. Gã bảo vệ đẹp trai nói ngay, “Hai anh nhận nhầm người thì phải?”
Tôi hỏi gã ta có biết Trương Hân vay tiền bằng cách “thế chấp ảnh nóng” với Hùng Kiếm Kiều không. Gã ta gật đầu, “Chẳng liên quan gì đến mấy anh, tôi sẽ trả nợ giúp cô ấy.”
Chu Dung toe toét, “Anh định trả kiểu gì? Người ta vay nặng lãi đấy, giờ lãi mẹ đẻ lãi con lên đến hơn nửa triệu tệ rồi.”
Tôi xen ngang, “Thôi được rồi, chúng tôi tìm anh để nói về vụ án mạng của Vương Hiểu Đồng chứ không phải chuyện tiền nong, chỉ cần kiểm tra camera trên đoạn đường Vương Hiểu Đồng bỏ mạng, thể nào chúng tôi cũng trông thấy xe anh.”
Gã bảo vệ uống một ly rượu, gõ lên mặt bàn, “Tôi là hung thủ, Trương Hân vô can.”
Tôi cầm con tôm trước mặt gã ta lên, bóc vỏ rồi bỏ tọt vào miệng, bảo gã ta kể lại chuyện xảy ra hôm đó. Một trong những nguyên nhân khiến tôi ngồi xuống chơi bài ngửa là vì họ gọi món tôm hùm đất.
Trương Hân vay tiền Hùng Kiếm Kiều bằng ảnh nóng, qua một thời gian chưa trả được, số nợ đã lên tới 300 nghìn tệ. Cô ta hẹn gặp Hùng Kiếm Kiều để xin khất nợ. Hùng Kiếm Kiều là người thật thà, không nghĩ ngợi nhiều, tưởng Trương Hân chỉ muốn bàn về khoản vay nên hẹn gặp ngay tại nhà. Nhưng chưa đến giờ hẹn, cậu ta đã bất ngờ bị nhóm đa cấp tóm cổ. Bạn trai Trương Hân lo người yêu mình tới nhà đàn ông lạ sẽ gặp bất trắc, bèn xông xáo đi cùng. Nào ngờ Hùng Kiếm Kiều không có nhà, người mở cửa lại là cô bạn thân Vương Hiểu Đồng của Trương Hân!
Vương Hiểu Đồng cứ nghĩ Hùng Kiếm Kiều gọi Trương Hân tới mừng sinh nhật mình, mừng rỡ mời hai người vào ăn cơm. Trương Hân nén tò mò, cùng bạn trai chúc mừng sinh nhật Vương Hiểu Đồng. Có hơi men vào người, Trương Hân nghĩ Vương Hiểu Đồng bắt tay với Hùng Kiếm Kiều để lừa mình, càng nghĩ càng ức nên quay ra cãi cọ xô xát. Gã bảo vệ cuống lên bảo vệ người yêu, vung gậy vụt Vương Hiểu Đồng bất tỉnh nhân sự. Tỉnh rượu, Trương Hân phát hiện Vương Hiểu Đồng đã chết, sợ sự việc bại lộ nên thay đồ đen cho bạn rồi vứt ra giữa đường, vì đoạn đường đó khá tối nên cô ta nghĩ có thể ngụy trang vụ việc thành tai nạn giao thông.
Sau khi cho lời khai tại đồn cảnh sát, Chu Dung hỏi tôi, “Anh Từ, anh nghĩ Vương Hiểu Đồng có biết chuyện bạn thân mình ‘vay thế chấp ảnh nóng’ không?”
“Chắc là biết, nhưng người yêu kiếm được tiền nên cô ta không nói gì.”
Chu Dung cảm thán, “Trò này kiếm lời khủng phết anh nhỉ.”
“Đúng, nhưng không chỉ họ kiếm được tiền đâu. Ban nãy chị Tĩnh gọi điện cho tôi, bảo là tài liệu vụ ‘vay thế chấp ảnh nóng’ ta điều tra lần này bán được bộn tiền.”
Chu Dung mừng rơn, “Hay quá, lại có tiền tiêu xài rồi!”
“Cậu ấm nhà giàu như cậu mà nói thế, nghe kì cục lắm. Nếu cậu kẹt tiền thật thì chụp ảnh nóng rồi vay tôi, tôi đòi tiền mẹ cậu cho.”
Chu Dung cười ha hả, “Thôi đừng đùa nữa, mà anh ạ, em cứ thấy chuyện này sai sai thế nào ấy.”
Tôi nói, “Phát hiện ra rồi hả, thật ra công việc đánh máy mà cậu ứng tuyển rõ ràng rất bất thường. Người đầu óc bình thường đều biết nghề này không kiếm được tiền.”
Chu Dung ngơ ngác, “Vậy là từ đầu anh đã biết tin tuyển dụng có vấn đề mà vẫn để em đi phỏng vấn à?”
Tôi đáp, “Ờ, tôi biết nó có vấn đề nhưng không quá nguy hiểm. Cậu mà gặp bất trắc thì tôi ra tay giải cứu là xong.”
Chu Dung gượng cười, “Anh Từ, lần sau nhớ nói trước với em một tiếng, để em chuẩn bị tâm lý.”
Tôi gạt đi, “Cậu mà chuẩn bị tâm lý có mà lộ hết, rồi không tìm được Hùng Kiếm Kiều, làm sao moi được cả tá thông tin từ cậu ta.”
“Anh nghĩ Hùng Kiếm Kiều thừa biết đây là công việc lừa đảo?”
Tôi gật đầu, “Có chuyện này tôi chưa nói với cậu. Tôi tìm được lịch sử trò chuyện của Vương Hiểu Đồng với bạn trai cũ trong điện thoại cô ấy. Hai người họ vẫn cặp kè với nhau.”
“Hùng Kiếm Kiều có biết không?”
“Tôi nghĩ là biết, bằng không chẳng tài nào lý giải được những hành động sau đó của cậu ta. Cậu nghĩ mà xem, rõ ràng Hùng Kiếm Kiều biết Trương Hân và Vương Hiểu Đồng là bạn thân mà còn mời Trương Hân tới nhà bàn chuyện vay tiền. Trùng hợp là hôm đó, cậu ta đi phỏng vấn cho vị trí nhân viên đánh máy đáng ngờ, trước đấy còn bỏ nhiều thời gian nghiên cứu công việc này.”
“Anh cho rằng Hùng Kiếm Kiều biết đây là tổ chức đa cấp nên cố tình vào đó, để không ai tìm ra mình nữa?”
Tôi gật đầu, “Tôi đã dò hỏi chủ nợ của Vương Hiểu Đồng, được biết khoản tiền Hùng Kiếm Kiều vay để trả nợ cho Vương Hiểu Đồng đã lãi mẹ đẻ lãi con, lên tới 600 nghìn tệ.”
Chu Dung thốt lên, “Kinh thật, một mũi tên trúng hai đích!”
“Người ta có thể làm mọi thứ vì tình, tôi cũng mải miết đi tìm bạn gái như thằng ngốc đấy thôi?”
Chu Dung vỗ vai tôi rồi đưa thuốc lá cho tôi.