Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1011 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
sau khi mất tích, người phụ nữ được tìm thấy trong kiện hàng

Ngày 13 tháng Chín năm 2015, Đại Vĩ báo tin cho tôi về vụ việc: điểm nhận hàng ở đường Thượng Võ của Công ty Chuyển phát Thần Thông phát hiện một kiện hàng đựng mảnh thi thể!

Khi tôi và Chu Dung tới hiện trường, cảnh sát đã mang bưu kiện đi, tôi đành nói chuyện với người báo án - bà chủ điểm nhận hàng. Trưa hôm ấy, chó của bà cứ sủa ầm ĩ quanh một gói hàng. Bà phát hiện kiện hàng này bốc mùi hôi thối, còn rỉ chất lỏng đỏ sậm, bèn báo cảnh sát. Cảnh sát đến và mở ra kiểm tra thì phát hiện mảnh thi thể.

Tôi hỏi tại sao bà khẳng định đó là xác người chứ không phải thịt lợn, thịt bò. Bà vẫn còn thấy buồn nôn, “Nhầm thế nào được, đấy là ngực phụ nữ mà! ”

Chu Dung lấy làm lạ, “Bưu kiện ấy bên bác lưu kho đến tận bây giờ ạ?” Bà bảo gọi điện thì người nhận toàn báo bận, về sau người đó hứa khi nào có thời gian sẽ tự đến lấy.

Theo thông tin trên hệ thống, người nhận hàng là Quách Bác Vũ, số điện thoại 139OXXXXXXX. Phần người gửi đề tên Tống Trọng Cơ, thông tin liếc sơ đã biết là giả. Bưu kiện được gửi đi từ chợ Nam Môn - một trong những khu chợ sỉ quy mô lớn của thành phố Yên, mỗi ngày gửi đi lượng hàng khổng lồ, vả lại kiện hàng này gửi và nhận trong cùng thành phố nên khâu kiểm hàng lỏng lẻo, bảo sao lúc gửi không ai kiểm tra.

Chu Dung thắc mắc, “Anh Từ, không phải nhà nước quy định bên chuyển phát nhanh phải kiểm tra bưu kiện khi gửi sao?”

“Đúng vậy, nhưng rất nhiều công ty chuyển phát nhanh không nghiêm túc chấp hành quy định, vì kiểm hàng vừa đội chi phí vừa giảm năng suất, làm giảm lượng khách hàng. Nhất là những khi quá tải hàng hóa thì họ bỏ qua bước này luôn.”

“Em tưởng họ có máy móc chứ?”

“Đúng là họ có máy móc, nhưng để đảm bảo năng suất, họ chỉ dùng lúc kiểm tra hàng hóa gửi qua đường hàng không, vì vậy một trong những con đường vận chuyển mà bọn buôn ma túy hay dùng tại Trung Quốc chính là gửi chuyển phát nhanh. Bưu cục thường kiểm tra sơ xem bưu kiện có hóa chất nguy hiểm, dễ cháy nổ không rồi cho qua luôn, về cơ bản, quy định xác thực danh tính* trong chuyển phát chỉ để làm cảnh.”

Chu Dung gật gù, “Phải chăng hung thủ ngông nghênh gửi thi thể người qua đường chuyển phát nhanh là để khiêu khích, tin chắc rằng không đời nào mình bị bắt?”

Tôi đáp, “Với mấy vụ án kiểu này, mọi hành vi của hung thủ đều có mục đích, chắc hẳn y đã có nước đi tiếp theo...”

Chưa kịp dứt lời, tôi đã nhận được tin nhắn của Đại Vĩ, “Điểm nhận hàng của công ty Thần Thông ở đường Quảng Thông cũng phát hiện mảnh thi thể!”

Tôi bảo Chu Dung, “Chia nhau hành động. Tôi cá là lúc cậu tới đường Quảng Thông thì cảnh sát đã mang gói bưu kiện đi rồi. Muốn xác minh thông tin chắc phải đợi khám nghiệm tử thi, cậu thử dò hỏi chị họ mình xem.”

Chu Dung tới đường Quảng Thông để tìm hiểu tình hình, còn tôi đi tìm Quách Bác Vũ - người nhận hàng theo thông tin bà chủ điểm nhận hàng cung cấp.

Tôi gọi điện cho Quách Bác Vũ, tự xưng là phóng viên kênh Pháp chế của đài truyền hình, muốn phỏng vấn nên hỏi anh ta có ở nhà không. Quách Bác Vũ bị tật nói lắp, do dự giây lát rồi đáp, “Tôi... tôi đang ở nhà!”

Quách Bác Vũ sống trong khu nhà cũ kĩ nhưng nhà cửa trang hoàng rất sang trọng. Anh ta mặt mũi hốc hác, mắt đỏ quạch, có vẻ bị thiếu ngủ lâu ngày. Tôi chào hỏi vài câu, anh ta lên tiếng, “Cậu... Cậu muốn hỏi chuyện... Chuyện con trai tôi à?”

Con trai anh ta làm sao? Tôi vờ nắm rõ mọi việc, “Vâng, anh có thể kể lại cặn kẽ câu chuyện cho tôi không?” Quách Bác Vũ kể lể rất dài dòng, tôi xin được tóm tắt cho độc giả dễ hiểu.

Vợ chồng Quách Bác Vũ cùng mở một công ty du lịch. Sáng hôm kia, chị vợ đưa cậu con trai Quách Trạch đi học, đến trưa vẫn chưa tới công ty. Quách Bác Vũ cần gặp vợ gấp để đối chiếu một khoản nợ nhưng gọi điện không ai nghe, nhà cửa cũng vắng tanh. Sau đó, cô giáo gọi điện báo tin con trai không đi học, Quách Bác Vũ lờ mờ nhận ra có chuyện chẳng lành. Anh ta lo vợ con gặp tai nạn giao thông hoặc sự cố, bèn kiểm tra tin tức tai nạn trong ngày nhưng chẳng có tin nào khớp. Thế là Quách Bác Vũ cuống cuồng báo cảnh sát.

Qua điều tra lịch sử cuộc gọi của vợ Quách Bác Vũ, cảnh sát phát hiện chị ta nhận một cuộc điện thoại vào buổi sáng đưa con đi học. Lần theo số điện thoại, họ tìm được một tài xế công nghệ. Người này khai quả thật sáng hôm ấy có người phụ nữ đặt xe của mình qua ứng dụng gọi xe, ông ta còn gọi điện hỏi lại vị trí khách. Nhưng sau đó tài xế bị cho leo cây, chẳng những không thấy khách ở điểm đón mà gọi điện cũng không ai nhấc máy. Kiểm tra điện thoại tài xế, căn cứ vào lộ trình người phụ nữ đặt xe, về cơ bản có thể xác định vị khách này chính là vợ Quách Bác Vũ.

Quách Bác Vũ hỏi có phải tôi nắm được tin gì từ phía cảnh sát nên tới đây phỏng vấn không. Tôi đáp tạm thời chưa có manh mối và xin tham quan nhà anh ta, xem có thể tìm thêm thông tin gì không. Quách Bác Vũ đồng ý.

Đây là căn hộ bốn phòng ngủ, một phòng khách và một phòng ăn, rộng chừng 250-260m². Kệ trưng bày ngoài phòng khách bày đồ trang trí, trong đó có rất nhiều món đồ làm từ động vật như ngà voi, sừng tê giác. Tôi tiện tay cầm bức tượng đầu Phật màu trắng đỗ xen kẽ lên xem, hỏi Quách Bác Vũ có phải bức tượng này khắc từ hộp sọ của chim hồng hoàng mũ cát không. Sọ loài chim này được giới buôn lậu cực kì ưa chuộng.

Quách Bác Vũ trả lời, “Tôi... tôi cũng không rõ, bạn... bạn tôi tặng!”

Anh ta nói căn hộ vẫn giữ nguyên hiện trạng từ khi vợ con mất tích, anh ta không xê dịch thứ gì. Tôi cầm tấm ảnh gia đình trên bàn lên ngắm, thấy vợ Quách Bác Vũ rất bình thường, không hề xinh đẹp, con trai thì xinh xắn trắng trẻo, đeo kính. Tôi tìm được mấy sợi tóc trên giường cậu con trai, bèn cất đi rồi dạo quanh nhà một vòng, nói với Quách Bác Vũ, “Anh Quách, tôi nói thẳng nhé, với vẻ ngoài của chị nhà thì khả năng bị tấn công tình dục không cao lắm. Anh lại bảo mình không thù oán với ai, nên rất có thể đây là một vụ bắt cóc, có ai đòi anh tiền chuộc không?”

Quách Bác Vũ chưa kịp trả lời, Chu Dung đã gọi điện đến. Tôi hỏi cậu ta tình hình bên đường Quảng Thông. Chu Dung đáp người ta phát hiện thêm các bưu kiện tương tự ở hai điểm nhận hàng khác của công ty Thần Thông tại thành phố Yên, tất cả đều được gửi đi từ chợ Nam Môn.

Còn một tin nữa: đã có kết quả khám nghiệm tử thi. Chu Dung cho biết, những mảnh thi thể được tìm thấy bao gồm hai bầu ngực, cơ ngực lớn và mô mềm thành bụng của phụ nữ. Bầu ngực trái có sẹo do cắt bỏ tuyến vú, trên vết sẹo xăm hình con hổ. Các mảnh tử thi được cắt gọn gàng, kết quả kiểm tra ADN cho thấy chúng thuộc về cùng một người.

Chu Dung than, “Vụ này làm cảnh sát rất đau đầu, vì suy đoán chiều cao, cân nặng và tuổi tác nạn nhân bằng mô mềm khó hơn xương nhiều. Họ chật vật đối chiếu ADN mãi, lúc nói chuyện với em, chị Cúc Ưu còn gắt gỏng.”

Tôi hỏi còn thông tin gì không. Chu Dung tiết lộ, “Pháp y nói vết cắt của mảnh thi thể cho thấy hung thủ thường xuyên dùng dao, có thể là bác sĩ ngoại khoa hoặc đầu bếp.”

“Được rồi, giờ không tiện nói chuyện, lát gọi sau nhé.”

Thấy tôi cúp máy, Quách Bác Vũ hỏi có tin tức gì không. Tôi đáp không, nhưng chắc cảnh sát sẽ tới tìm anh ta ngay thôi. Lần này đến lượt di động của Quách Bác Vũ đổ chuông. Nghe máy xong, anh ta nói, “Họ... họ bảo có... Có manh mối mới, dặn tôi tới đó.”

Chắc hẳn cảnh sát gọi anh ta đến nhận diện thi thể. Tôi cáo từ, “Vâng, vậy tôi đi trước nhé.”

Tôi tìm gặp Chu Dung, đưa cho cậu ta sợi tóc trên giường con trai Quách Bác Vũ. Chu Dung thắc mắc, “Tóc ai thế anh?”

“Con trai Quách Bác Vũ. Cậu mang ra trao đổi với chị họ đi. Về cơ bản có thể khẳng định các mảnh thi thể trong bưu kiện là của vợ Quách Bác Vũ, cậu đưa tóc cho Cúc Ưu kiểm tra ADN, chưa biết lúc nào lại tìm thấy cả mảnh thi thể của con trai Quách Bác Vũ.”

Chu Dung gật đầu, “Mình lấy gì hả anh?”

“Đòi quyền chia sẻ thông tin là được, chứ cậu nghĩ mình còn ra điều kiện gì được nữa?”

Đói meo cả ngày, tôi thềm bát mì udon nên tìm một quán đồ Nhật đánh chén. Vừa gọi xong mì và tempura thì Chu Dung báo tin: có người gọi cho Quách Bác Vũ nói đang giữ con trai anh ta, đòi 20 triệu tệ tiền mặt, thời gian giao dịch sẽ thông báo sau. Người gọi dùng sim rác, ngắt máy trước khi an ninh mạng kịp định vị. Cảnh sát cũng không còn manh mối nào khác, định dồn toàn lực vào vụ giao dịch.

Tôi hỏi Chu Dung có lấy được số điện thoại đó không, cậu ta cười khì khì, “Ban nãy em chụp trộm rồi. Nhưng vụ này khác gì bắt cóc đâu, mình điều tra làm gì nữa?”

“Vụ này có nhiều điểm bất thường. Rõ ràng hung thủ gọi điện thoại đòi Quách Bác Vũ tiền chuộc mà còn giết người, gửi bưu kiện tới nơi đông đúc tấp nập, quá đáng nghi, chắc chắn phải điều tra tiếp!”

Chúng tôi mang số điện thoại đi tìm thám tử tư. Có lẽ bạn từng bắt gặp dòng chữ “Văn phòng thám tử” hoặc “Thám tử tư” ở khắp các ngóc ngách thành phố. Đa phần thám tử tư không điều tra vụ án mà chỉ làm công việc đơn giản, không yêu cầu chuyên môn: bán tin. Họ thừa sức định vị sim của bạn gái bạn, kiểm tra lịch sử đặt phòng khách sạn của bạn trai bạn. Hệ thống hỗ trợ cảnh sát và công ty viễn thông làm được gì họ làm được nấy. Nhưng đừng mơ tưởng đến chuyện thám tử tư đích thân điều tra vụ án giúp khách hàng như Sherlock Holmes, họ không làm nổi đâu. Với tôi thì đôi lúc thám tử tư rất hữu dụng, ngặt nỗi họ rất tham lam. Tôi phải chi 5.000 tệ để tìm ra nơi bán chiếc sim.

Bán sim rác là hành vi vi phạm pháp luật.

Tôi và Chu Dung tới điểm bán sim gần chợ Nam Môn, gặng hỏi thì ông chủ khăng khăng phủ nhận chuyện mình bán sim rác. Bước ra ngoài, Chu Dung hỏi tôi, “Anh Từ, anh cũng dùng sim không chính chủ nhỉ? Anh làm kiểu gì thế?”

Tôi bật mí cho cậu ta, các cửa hàng điện thoại và vài điểm phân phối sản phẩm viễn thông xử lý vụ này ngon ơ. Nhưng hiện nay sim rác ngày càng đắt đỏ, trước kia bỏ ra 50 tệ là mua được một chiếc sim nạp sẵn 50 tệ, giờ phải hơn 100 tệ mới mua được sim chưa nạp tiền.

Chu Dung tò mò, “Thế cước điện thoại của sim này cao quá thì làm thế nào? Đành chịu à?”

Tôi lắc đầu, nói có thể đổi gói cước. Người bán sim sẽ đưa mật khẩu, khách chỉ cần tới chi nhánh của bên cung ứng để đổi gói cước là được. Tuy phải đăng kí thông tin chính chủ nhưng họ làm không quá nghiêm ngặt. Tán gẫu một hồi, tôi bảo cậu ta tiếp tục điều tra, đừng nói chuyện ngoài lề nữa. Chu Dung mếu máo, “Mình đâm vào ngõ cụt rồi, biết điều tra thế nào?”

Tôi mắng, “Đồ ngốc, ông ta không nói đâu có nghĩa người khác cũng vậy.”

Chu Dung ngơ ngác, “Người khác là ai?”

Tôi chỉ tiệm vàng đối diện điểm bán sim, dưới mái hiên lắp chiếc camera 360 độ chiếu thẳng sang đây. Chúng tôi bước vào tiệm vàng, ngỏ ý muốn xem băng ghi hình. Hai nhân viên của tiệm đều còn trẻ, do dự không biết quyết sao. Tôi đẩy Chu Dung, bảo họ nếu cho xem băng ghi hình, cậu này sẽ mua dây chuyền vàng, loại to nhất ấy! Chắc nghĩ đến khoản hoa hồng hấp dẫn nên sau khi bàn bạc, họ quyết định cho chúng tôi xem nhưng yêu cầu phải mua dây chuyền trước. Chu Dung quẹt thẻ xong, chúng tôi được xem băng ghi hình.

Rất nhiều cửa hàng lắp camera trước cửa.

8 giờ 12 phút sáng hôm ấy, một người đàn ông trung niên cao khoảng 1m70, vóc người tầm thước, mặc sơ mi đen, đeo kính râm bước vào điểm bán sim mua sim rác. Xong việc, ông ta lên một chiếc taxi trắng. Trên biển số dán đĩa CD nên nhìn không rõ.

Tôi giảm tốc độ video xuống mười lần, quan sát kĩ từng khung hình có sự xuất hiện của kẻ tình nghi. Hai tiếng sau, tôi phát hiện ra manh mối. Phóng to mười lần hình ảnh kẻ tình nghi mở cửa xe, tôi lờ mờ thấy cửa xe có ba chữ, hai chữ sau hơi mờ, còn chữ đầu tiên là “Thiên”.

Thành phố Yên có hơn chục công ty taxi, trong đó chỉ công ty Thiên Tuyền Tự có tên ba chữ bắt đầu bằng chữ “Thiên”! Thiên Tuyền Tự là hãng xe lâu đời, sở hữu ít nhất mấy nghìn taxi, trong đó có tận mấy trăm chiếc màu trắng, chúng tôi nào đủ thì giờ kiểm tra từng chiếc một!

Bó tay, tôi đành gọi điện cầu cứu chị họ của Chu Dung, nói muốn xem chiếc taxi dán CD kia đi đâu. Cúc Ưu đồng ý kiểm tra skynet* nhưng nếu có manh mối mới, tôi phải báo cho cảnh sát ngay. Tôi đồng ý, cam kết sẽ làm tròn nghĩa vụ công dân.

Cúc Ưu nhanh chóng gửi kết quả. Hôm ấy, chiếc xe chở nghi phạm tới một khu chung cư tại đường Hồ Tân. Nhờ theo dõi hành trình của taxi, chúng tôi tìm được vị trí nghi phạm xuống xe.

Tôi, Chu Dung và Điền Tĩnh tới khu chung cư khi trời đã tối, bác bảo vệ đang tưới hoa trước cổng. Điền Tĩnh hỏi khu nhà này có ai làm đầu bếp hay bác sĩ không, bác bảo vệ ngẫm nghĩ, “Tầng năm, đơn nguyên ba có một người làm nghề mổ lợn.”

Đến trước đơn nguyên ba, chúng tôi loay hoay không biết nên làm gì. Gõ cửa cũng được mà bẻ khóa thì tôi làm nhoáng cái là xong, nhưng nếu người trong nhà thực sự là nghi phạm, chúng tôi làm vậy ắt sẽ khiến hắn sinh nghi.

Tầng năm tối như hũ nút, có thể gia chủ đã ngủ hoặc đi vắng. Thường những nhà ở tầng này hiếm khi lắp song chống trộm, thậm chí còn mở toang cửa sổ vào ngày hè. Tôi nhờ Chu Dung và Điền Tĩnh đứng canh trong khu nhà, phần mình thì leo đường ống nước lên tầng năm. Đường ống nằm đối diện bếp, cửa sổ không khóa, tôi rón rén đẩy cửa ra, trèo vào phòng.

Căn nhà im phăng phắc, chỉ có tiếng ù ù thi thoảng phát ra từ tủ lạnh. Tôi dỏng tai nghe ngóng một lát, chắc mẩm trong nhà không có người nên nhón chân đi quanh quan sát, chắc chắn không có ai mới mở đèn pin điện thoại.

Sau khi tìm thấy vài mảnh tay chân người trong ngăn đá tủ lạnh, tôi mở cửa cho Chu Dung và Điền Tĩnh vào. Thấy mảnh thi thể, họ suýt nôn, tôi nhắc đừng nôn ở đây kẻo bị phát hiện.

Ba chúng tôi lần tìm manh mối khắp nhà, Chu Dung cầm cuốn Tuyển tập đề thi tuyển sinh vào lớp Mười , “Anh Từ, nhà hắn cũng có học sinh cấp hai, biết đâu lại học cùng lớp với con trai Quách Bác Vũ?”

Đúng lúc này, Điền Tĩnh phát hiện ra, “Có bút ghi âm trong ngăn kéo.”

Chúng tôi xúm lại, Điền Tĩnh đeo găng tay, ấn nút phát, “Hổ... hổ con hiếm lắm, anh... anh biết đấy, không... không giảm giá được đâu! Sao... Sao anh lại ghi âm! Tôi... tôi nói này...”

Chu Dung hỏi, “Nói gì vậy trời, sao cứ lắp ba lắp bắp thế.”

Tôi bảo đó là giọng Quách Bác Vũ.

Vụ này càng lúc càng thú vị. Theo đoạn ghi âm, Quách Bác Vũ buôn lậu động vật hoang dã, hơn nữa còn dính đến buôn lậu hổ! Pháp luật Trung Quốc nghiêm cấm mọi hoạt động buôn lậu mọi bộ phận trên cơ thể hổ, bắt được là phạt rất nặng. Thậm chí những con hổ chết trong vườn thú cũng phải tiêu hủy ngay, không được phép tuồn bất cứ bộ phận nào ra ngoài. Chính vì Quách Bác Vũ buôn lậu động vật hoang dã nên nhà anh ta mới nhiều đồ trang trí làm từ ngà voi, sừng tê giác, đầu chim hồng hoàng mũ cát và đồi mồi như vậy!

Nghe xong phân tích của tôi, Chu Dung nói, “Thế này gay go rồi. Quách Bác Vũ nói mình không có kẻ thù, nhưng mấy tay buôn lậu là lắm thù oán nhất. Anh ta không nói thật thì mình điều tra tiếp kiểu gì!”

Tôi cho rằng nên bắt tay điều tra từ Quách Bác Vũ. Vốn dĩ tôi định canh chừng ở đây cùng Chu Dung và Điền Tĩnh, song nghi phạm dùng dao điêu luyện, chưa chắc chúng tôi đã đối phó nổi, vả lại trước đó tôi cũng đồng ý chia sẻ thông tin với Cúc Ưu nên quyết định gọi điện bảo cô đưa cảnh sát tới.

Cảnh sát tiếp nhận căn hộ, chơi trò ôm cây đợi thỏ, tôi nghĩ cùng họ chờ ở đây sẽ dễ lấy được tin mới nhất.

Chu Dung hỏi, “Cả ba chúng ta ngồi chờ ở đây hả anh?”

Tôi lắc đầu, bảo cậu ta và Điền Tĩnh đi điều tra Quách Bác Vũ.

Điền Tĩnh hỏi người bạn ở Cục Công thương về tài sản và các mối quan hệ của Quách Bác Vũ. Anh ta sở hữu một công ty du lịch với quy mô vài nhân viên, người đại diện theo pháp luật là vợ anh ta. Mấy năm đầu, công ty ăn nên làm ra nhờ chính sách bình dân hóa du lịch, nhưng về sau bắt đầu lỗ vốn, suýt phá sản mấy lần vì vấp phải sự cạnh tranh của các trang web du lịch. Ấy thế mà gia đình anh ta vẫn sở hữu khối tài sản lên tới gần trăm triệu tệ. Làm sao một công ty du lịch làm ăn bết bát lại kiếm được chừng ấy tiền? Theo điều tra của Điền Tĩnh, Quách Bác Vũ có một nhà xưởng ở ngoại thành. Công ty du lịch cần gì nhà xưởng? Điền Tĩnh và Chu Dung quyết định tới đó điều tra.

Hai người họ có mặt tại nhà xưởng vào 12 giờ đêm, do không rõ tình hình bên trong nên đành cắm chốt ngoài cổng.

Khoảng 1 giờ sáng, cổng xưởng mở ra, một chiếc xe tải to phủ bạt che mưa tiến vào. Họ không nhìn rõ trong xe chở gì, chỉ ngửi thấy mùi hôi thối. Lát sau, xe chở hàng rời đi. Chu Dung ngẫm nghĩ, “Chị Tĩnh, chị lái ô tô bám theo chiếc xe xem nó đi đâu. Em ở lại đây, xem có tìm hiểu thêm được gì không.”

Điền Tĩnh gật đầu, “Cẩn thận nhé.”

Chu Dung cười, “Chị cũng cẩn thận. Thôi, chị đi nhanh kẻo chúng lại mất hút.”

Điền Tĩnh cho xe chạy cách xe tải chở hàng một quãng xa, bám theo suốt một tiếng đồng hồ, đến tận khu chợ bán sỉ ở ngoại ô phía Tây. Điền Tĩnh định đánh xe vào nhưng người ta chỉ cho xe đã đăng kí vào trong. Chị bèn ghi lại dòng chữ trên tấm thẻ cài ngực của bảo vệ - Chợ sỉ tổng hợp ở ngoại ô phía Tây.

Trong lúc Điền Tĩnh tới khu chợ, Chu Dung trèo tường vào nhà xưởng của Quách Bác Vũ, còn tôi ngồi canh trong nhà gửi xe đạp thuộc chung cư đường Hồ Tân, chịu đựng đám muỗi háu đói, kiềm chế không xem điện thoại. Đã ba người đi vào đơn nguyên nhưng cảnh sát mai phục vẫn không hành động, chứng tỏ ba người đó không phải nghi phạm. Thế là tôi đành dài cổ chờ tiếp.

Điền Tĩnh loanh quanh gần chợ sỉ, dò hỏi cách ra vào, cuối cùng cũng nhận được câu trả lời từ ông chủ tiệm tạp hóa. Ông ta hỏi Điền Tĩnh vào chợ làm gì, chị đáp trong nhà có người lớn tuổi tổ chức sinh nhật nên muốn tìm mua ít “quà quý” đặc biệt. Chắc vì Điền Tĩnh xinh đẹp nên ông chủ lơ là cảnh giác, “Cô tới đây là đúng rồi đấy. Hàng ở đây mà mang ra chợ đồ cổ Tân Hà thì giá phải cao gấp mấy lần. Với lại Tân Hà nhiều đồ giả lắm, còn chỗ chúng tôi toàn hàng thật thôi.”

Điền Tĩnh, “Phía Nam thành phố cũng nhập đồ chế tác từ động vật ở đây ạ?”

Ông chủ rất tự hào, “Đương nhiên rồi!”

Ông ta dẫn Điền Tĩnh vào cửa hàng của mình trong chợ, nói có cầy vòi mốc mới về, bắt bằng lưới nên da thịt lành lặn. Nếu không ưng thì còn tê tê, rắn hổ mang chúa hoặc rắn hổ mang.

Điền Tĩnh từ chối “ý tốt” của ông chủ, ghé xem các cửa hàng khác, thấy họ bày bán lửng lợn, triết Siberia, mèo báo, cá sấu, chim ưng, cú đại bằng và mang đỏ. Con đã chết, con đông lạnh, con bị xẻ thành từng miếng. Còn có vài cửa hàng bán rượu thuốc tráng dương hoặc tẩm bổ làm từ kì giông, rắn, tắc kè. Song chị không tìm thấy cửa hàng của gia đình Quách Bác Vũ.

Khi Điền Tĩnh thâm nhập chợ sỉ, Chu Dung đang nấp trong góc nhà xưởng. Bên trong sáng đèn, có tiếng người, Chu Dung thấy không lẻn vào được nên trốn sau lùm cỏ góc tường, chờ cơ hội. Một lúc sau lại thêm một xe tải tiến vào, tài xế dừng xe rồi vội vàng chạy vào xưởng trú mưa, Chu Dung nhân đó chui vào thùng xe phủ bạt che mưa.

Trong thùng đặt mấy chiếc lồng sắt, những cặp mắt xanh lam trong lồng lom lom nhìn Chu Dung vừa đột ngột xuất hiện. Chu Dung giật thót, bật đèn pin. Đây nào phải động vật hoang dã, mà là những chú chó đang thoi thóp! Chu Dung đếm được tổng cộng bốn lồng, mỗi lồng nhốt 20, 30 con. Lồng thì nhỏ, có những chú chó yếu quá, bị con khác giẫm lên, máu dính két vào lông, chẳng rõ sống chết ra sao.

Chu Dung đợi xưởng tắt đèn mới nhảy xuống xe, đi xem xét xung quanh, về cơ bản, nhà xưởng này chia làm năm khu, gồm khu giết mổ, khu cắt xẻ, khu phân loại, khu chế biến và khu đông lạnh. Thoạt tiên Chu Dung tưởng đây là xưởng làm thịt chó lậu, cho đến khi phát hiện hàng đống những chậu xương, răng, da và đầu chó bán thành phẩm, cùng cả tá thùng giấy dán nhãn xương hổ, nanh sói, đầu chim hồng hoàng mũ cát, da chuột xạ hương! Cậu ta còn phát hiện ra chiếc tủ ở góc xa đựng thành phẩm là “hổ con”, có con trắng, có con vàng, sọc vằn rõ ràng.

Cuối cùng Chu Dung cũng nhận ra đây là xưởng làm đồ giả, chuyên biến chó thành đủ các sản phẩm động vật quý hiếm để lừa tiền.

Về sau, Chu Dung bảo tôi, “Hồi xưa bạn em từng bảo có kẻ hô biến thằn lằn thành tắc kè, sừng trâu thành vuốt hổ, xương trâu thành xương báo rồi đem bán, nhưng em không ngờ lại có chuyện biến chó thành hổ!”

Tiếp đó Chu Dung mò sang khu đông lạnh, phát hiện một lượng lớn chế phẩm hổ và báo làm giả từ chó! Chu Dung gọi điện cho tôi, bấy giờ tôi đang rình nghi phạm nên tắt chuông không nghe máy, cậu ta bèn gọi cho Điền Tĩnh. Hai người trao đổi thông tin.

Chu Dung suy luận, “Vậy là đúng rồi, Quách Bác Vũ làm đồ giả xong mang ra chợ ngoại ô phía Tây tiêu thụ.”

“Cậu đã kể Từ Lãng nghe chuyện này chưa?”

“Chưa ạ, chắc anh ấy vẫn đang cắm chốt, ban nãy anh ấy không nghe điện thoại của em. À, chị Tĩnh, còn chuyện này nữa.”

“Chuyện gì?”

“Chỗ này xa xôi hẻo lánh quá, em không bắt được xe, chị tới đón em với.”

Trong lúc Điền Tĩnh đi đón Chu Dung, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy nghi phạm.

Bấy giờ đã là hơn 3 giờ sáng, tôi định đợi thêm nửa tiếng nữa sẽ về nhà ngủ. Đúng lúc này, một người đàn ông tiến vào đơn nguyên ba, đèn cảm ứng từng tầng bật sáng. Hắn lên tầng năm, nơi cảnh sát đã mai phục sẵn trong phòng và dừng lại.

Tôi đứng dậy, lùi ra cổng tiếp tục quan sát, bỗng nghe có tiếng hét trên tầng, liền sau đó, tiếng la hét và tiếng bước chân xuống lầu vang lên hỗn loạn.

Tôi vờ làm người dân đang về nhà, đi về phía đơn nguyên ba. Bỗng một kẻ xông ra khỏi cửa, vài cảnh sát ráo riết truy đuổi phía sau, tôi làm bộ kinh hãi, tránh sang bên cạnh, rồi rình lúc hẳn băng qua để ngáng chân. Thế là nghi phạm Lý Vĩ sa lưới.

Công dân “thấy chuyện bất bình chẳng tha” là tôi cũng được dẫn về đồn cảnh sát. Cung cấp lời khai xong, tôi gặp Cúc Ưu ngoài hành lang. Thấy tôi, cô rủ đi cùng.

Chúng tôi bước ra ngoài. Cúc Ưu hỏi, “Anh muốn biết kết quả hỏi cung không?”

Tôi gật đầu, “Dĩ nhiên rồi, mệt bở hơi tai mới giúp các cô bắt được người, kiểu gì cũng phải có quyền được biết chứ.”

Lý Vĩ thẳng thắn thừa nhận mình đã sát hại vợ con Quách Bác Vũ. Hắn làm vậy vì muốn báo thù!

Con trai Lý Vĩ mắc bệnh ung thư máu, đã ghép tủy nhưng ba tháng sau bệnh tái phát, thậm chí chuyển biến trầm trọng hơn. Hắn chỉ biết chạy vạy khắp nơi tìm cách cứu con.

Có người mách Lý Vĩ, thuốc trộn xương thịt hổ con có thể chữa bệnh, vậy là hắn vét hết tài sản để gom 700 nghìn tệ mua hàng của Quách Bác Vũ, song con trai vẫn không qua khỏi. Lý Vĩ mang phần xương thịt hổ còn lại đi giám định mới biết đó là hàng giả làm từ chó. Lý Vĩ căm phẫn, quyết báo thù Quách Bác Vũ bằng cách cướp đi vợ con anh ta.

Ngày ngày, Lý Vĩ lái xe lượn lờ quanh nhà Quách Bác Vũ, tìm cơ hội trả nợ máu. Cuối cùng, đến một hôm, hắn nhìn thấy vợ Quách Bác Vũ dắt theo con trai đứng chờ bên đường, tay cầm điện thoại. Hẳn đoán có khi họ gọi xe công nghệ, bèn lái xe tới, giả làm tài xế. Vợ Quách Bác Vũ còn hỏi tại sao biển xe lại khác, hắn nói sợ bị phạt tiền nên mới đổi. Chị vợ hồn nhiên leo lên xe.

Lý Vĩ giết vợ Quách Bác Vũ, gửi mảnh xác qua chuyển phát nhanh, còn định lừa Quách Bác Vũ đến chuộc con để giết luôn kẻ thù, nào ngờ chưa kịp thực hiện đã bị bắt.

Tôi hỏi Cúc Ưu về tình trạng của con trai Quách Bác Vũ. Cô lắc đầu, “Lý Vĩ nói con trai Quách Bác Vũ trạc tuổi con mình, không nỡ chặt xác, bèn cho thằng bé uống thuốc trừ sâu rồi vứt xuống hào nước. Chúng tôi đã tìm thấy thằng bé, đang cấp cứu nhưng chưa biết thế nào.”

Tôi rời đồn cảnh sát tới gặp Chu Dung, Điền Tĩnh, nghe họ kể chuyện ở nhà xưởng của Quách Bác Vũ cùng chợ sỉ. Tôi lắc đầu, chắc Quách Bác Vũ chẳng ngờ mình không những tan cửa nát nhà mà sắp tới sẽ bị bắt vì làm hàng giả và buôn lậu. Với tội giết người chặt xác, Lý Vĩ chắc chắn không thoát khỏi án tử hình. Còn vụ của Quách Bác Vũ sẽ làm khó tòa án đây. Anh ta buôn bán sản phẩm từ động vật quý hiếm nhưng lại là hàng giả. Dù sở hữu cửa hàng ngoài chợ song không có chứng cứ trực tiếp chứng minh anh ta tham gia giao dịch động vật hoang dã. Lý Vĩ biết đoạn băng ghi âm của mình không thể buộc tội Quách Bác Vũ nên mới đích thân ra tay.

Chợ sỉ tổng hợp ngoại ô phía Tây bị dẹp bỏ, nhưng khi dạo quanh chợ đồ cổ Tân Hà, tôi phát hiện sản phẩm làm từ đầu chim hồng hoàng mũ cát, sừng tê giác và ngà voi vẫn cứ được nhập đều đều, du khách lũ lượt mua sắm những món “đồ trang trí” thật giả lẫn lộn.

Hôm trước tôi nhận được điện thoại của Cúc Ưu. Cô có nhắc tới con trai của Quách Bác Vũ, “Tuy được cứu sống nhưng não thằng bé tổn thương nghiêm trọng, e là sau này sẽ gặp vấn đề về trí tuệ.”

Tôi bỗng nhớ lại lần giả làm phóng viên tới nhà Quách Bác Vũ phỏng vấn, anh ta đưa tôi xem bài thi của con trai và bảo, “Con trai tôi học... học giỏi... giỏi lắm, chắc... Chắc chắn... nó... không sao đâu!”

« Lùi
Tiến »