Dạ Hành Thực Lục (Bộ 2 Tập)

Lượt đọc: 1012 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
các cô gái lên phố làm thuê, năm nào cũng mất tích vài người (1)

Ngày 7 tháng Mười một năm 2015, người cung cấp tin tên Bạch Tiểu Bạch để lại lời nhắn cho tôi, cho biết đã phát hiện manh mối vụ án “cô gái mất tích”. Chắc sợ tôi không nhìn thấy, Bạch Tiểu Bạch gửi cùng một nội dung đến hơn 20 lần.

Trước hết, tôi xin được giải thích cụm từ “cô gái mất tích”. Đối tượng nhắc đến ở đây không phải một người, mà là một nhóm người.

Hai năm nay, trong quá trình thu thập thông tin và điều tra các vụ mất tích, tôi nhận thấy có rất nhiều cô gái ngoại tỉnh mất tích ở thành phố Yên. Họ thuê trọ ở ghép ngoài rìa thành phố như bao dân tỉnh lẻ khác. Sáng chen chúc đi làm giữa khung giờ cao điểm, tối tan ca đúng giờ tan tầm, về đến nhà thì rửa ráy rồi lăn ra ngủ, cứ thế ngày này qua ngày khác.

Theo thông tin thống kê về những vụ phụ nữ mất tích mà tôi thu thập được, các nạn nhân ở độ tuổi từ 18 đến 30, thu nhập không cao, ít khi liên lạc với bạn bè và người thân. Phải một thời gian dài sau khi nạn nhân mất tích mới có người báo án. Tôi nắm trong tay ghi chép về hơn 30 vụ mất tích của các cô gái tương tự. Chắc chắn những vụ án tôi không biết hoặc chưa được phát hiện còn nhiều hơn thế.

Tôi đoán, có kẻ chuyên nhằm vào nhóm các cô gái này.

Lúc nghe tôi kể, Chu Dung tỏ vẻ nghi ngờ, “Chắc là trùng hợp thôi.”

Tôi thì tin rằng các cô gái này là đối tượng mà bọn tội phạm nào đó nhắm tới. Hàng ngày các cô đi làm đã mệt lử, về đến nhà chẳng còn hơi sức mà nói năng, hiếm khi liên lạc với người nhà, chỉ thỉnh thoảng bấm thích bài đăng trên Khoảnh Khắc*. Dù chết trong nhà thì phải đến lúc xác bốc mùi mới có người phát hiện. Những vụ án mất tích tôi theo dõi trong hai năm gần đây đã chứng minh điều này.

Quay lại chuyện chính. Nhận được tin tức về vụ “cô gái mất tích”, tôi khá phấn khích.

Tôi bảo Bạch Tiểu Bạch kể rõ hơn. Bạch Tiểu Bạch gửi tin nhắn thoại, tôi nghe giọng mới biết đây là một cô gái. Cô ấy kể sự việc xảy ra với chính mình và có khả năng liên quan đến “cô gái mất tích”.

“Mùng 2 tháng Mười một, tôi tới sân vận động xem buổi biểu diễn của thần tượng Mộc Tử. Thường ngày chẳng có bạn bè gì nên tôi đi một mình. Ngồi bên cạnh tôi là một nhóm bạn gồm hai nam một nữ. Thấy tôi một thân một mình, cô gái bèn bắt chuyện, hỏi tôi quê ở đâu, lên đây học hay đi làm.”

Tôi ngắt lời Bạch Tiểu Bạch, “Chắc cô trẻ lắm nhỉ!”

Bạch Tiểu Bạch gửi biểu tượng trợn mắt, “Thì tôi cũng mới ra trường. Mà thôi, để tôi kể hết đã! Cô gái đó vồn vã lắm, cả buổi tối cứ buôn đủ thứ chuyện làm tôi chẳng tập trung xem ca nhạc được. Xem xong tôi hơi đói nên ra quán vỉa hè gọi mì lạnh nướng, thêm xúc xích và trứng.”

Đồ ăn vỉa hè không đảm bảo vệ sinh, tốt nhất không nên ăn.

“Tôi cũng từng ăn ở đấy, món này mà rắc thêm đường thì ngon phải biết.”

Bạch Tiểu Bạch, “Đúng rồi, ăn với đường ngon lắm. Ơ kìa, sao anh cứ nói chen vào thế nhỉ. Bấy giờ có người đứng sau vỗ vai làm tôi giật cả mình. Hóa ra là cô gái ngồi kế bên trong buổi biểu diễn. Thấy tôi ăn mì lạnh nướng, cô ta cứ khăng khăng kéo tôi đi ăn cùng. Tôi vốn cả nể, đã từ chối mấy lần nhưng cô ta nằng nặc mời mãi, với cả không thấy hai người đàn ông kia đi cùng nên tôi đồng ý.”

Tôi nói, “Tôi có thấy cô cả nể lắm đâu?”

Bạch Tiểu Bạch lại gửi biểu tượng trợn mắt, “Anh không biết đâu, cô ta đưa tôi đi vòng vèo một hồi rồi tới một quán rượu. Mới đầu tôi tưởng cô ta là nhân viên tiếp thị bia rượu nên sợ lắm. Về sau thấy quán đông khách, giá cả niêm yết rõ ràng trên thực đơn tôi mới thở phào. Tôi gọi khoai tây chiên và bia. Nói chuyện một lúc, cô ta bỗng bảo tôi bạn cô ta đang ngồi trong phòng riêng, rủ tôi vào đó chơi cùng. Tôi thấy không an toàn nên từ chối. Thế rồi, một cô gái khác xuất hiện, đòi kéo tôi vào phòng. Thấy không ổn, tôi bảo muốn về nhà rồi bỏ ra ngoài. Đúng lúc ấy có taxi đỗ trước cửa, tôi lên xe giục tài xế chạy nhanh lên. Xe lăn bánh, tôi ngoái đầu lại, thấy ngoài hai cô gái kia còn một người đàn ông đang đuổi theo.”

“Sau đó cô làm thế nào? Về nhà à?”

“Vâng. Nhưng xe chạy được một lát thì tài xế bỗng nói có chiếc xe trắng theo đuôi được một đoạn rồi, có phải đang bám theo tôi không. Tôi hoảng quá, bảo tài xế có đồn cảnh sát gần đây thì lái đến đó ngay! Thế là tài xế đưa tôi tới đồn cảnh sát gần đấy.”

“Tại sao cô lại nghĩ chuyện này liên quan tới vụ ‘cô gái mất tích’?”

Bạch Tiểu Bạch bình tĩnh phân tích, “Tôi nói giọng ngoại tỉnh, còn đi xem ca nhạc một mình, rõ ràng là kiểu người không có bạn bè. Cô ta hỏi tôi rất nhiều chuyện cá nhân, như có hay gọi về cho gia đình không, về sau ngẫm lại, những vấn đề cô ta hỏi khá trùng khớp với đặc điểm của các ‘cô gái mất tích’ anh từng nhắc tới. Để tôi gửi anh thứ tôi tìm được hôm nay. Tôi sợ quá nên mấy ngày nay cứ liên tục tìm kiếm các vụ việc xảy ra hôm diễn ra buổi biểu diễn.”

Bạch Tiểu Bạch gửi tôi liên kết đến một bài viết, chủ bài viết cho biết suốt mấy hôm nay cô gái hàng xóm không về, nhắn tin không trả lời, gọi điện thì tắt máy. Anh ta không thân quen với cô ấy lắm, hỏi mọi người xem có nên báo cảnh sát không, còn chụp dòng trạng thái cuối cùng mà cô gái đăng trên Khoảnh Khắc. Dòng trạng thái kèm theo bức ảnh có vẻ chụp ở quán rượu, chủ bài viết nói cô gái này rất thích đăng bài lên Khoảnh Khắc. Song mấy hôm nay chẳng thấy đăng gì.

Tôi thắc mắc, “Bài viết này có vấn đề gì?”

Bạch Tiểu Bạch đáp, “Đó chính là quán rượu cô gái kia dẫn tôi tới! Tôi gửi tin nhắn riêng cho chủ bài viết, anh ta nói dòng trạng thái cuối cùng của cô hàng xóm đăng vào mùng 2 tháng Mười một, chính là hôm tổ chức buổi biểu diễn! Tôi còn hỏi han thêm, đặc điểm của cô gái hàng xóm hoàn toàn trùng khớp với các ‘cô gái mất tích’!”

Tôi hỏi Bạch Tiểu Bạch có biết cụ thể địa chỉ quán rượu không. Cô ấy bảo hôm ấy bị dẫn đi vòng vèo nên cô ấy cũng không rõ. Tôi hỏi thêm thông tin. Cô ấy gửi cho tôi tấm ảnh cô gái mất tích hôm mùng 2 tháng Mười một. Cô ta là người Đông Bắc, tên Hoàng Lôi, đây là ảnh hàng xóm Hoàng Lôi tìm được từ WeChat của cô ta.

Nói chuyện với Bạch Tiểu Bạch xong, tôi thấy vụ này rất đáng điều tra. Nhưng trước hết phải tìm ra quán rượu kia đã.

Xung quanh sân vận động có hơn trăm quán rượu, tôi cần đến sự trợ giúp của chuyên gia, may thay bên cạnh tôi có người nằm lòng cả trăm quán rượu này. Tôi gửi ảnh cho Chu Dung, hỏi cậu ta có nhận ra đây là quán nào không. Xem ảnh xong, cậu ta kết luận ngay, “Trước hết, đây không phải bar để ‘quẩy’, cơ bản có thể loại hết các quán trong sân vận động. Cũng chẳng phải quán bia, vậy gạch luôn mấy quán như Irish pub* và NBeer pub*.” Chu Dung đã loại trừ được 90% quán rượu quanh sân vận động.

“Đây cũng không phải cocktail bar, cocktail bar gần sân vận động không có vũ công. Khà khà, quanh sân vận động chỉ có một kiểu quán rượu vừa bán cocktail, vừa có vũ công, lại còn khá sáng sủa nữa.”

Tôi gật đầu hiểu ý. Nước ngoài chia quán rượu thành ba loại là club, bar và pub. Quy mô của Club khá lớn, vận hành theo kiểu thương mại hóa và chuyên nghỉệp, khách vào chủ yếu để nhảy nhót, uống rượu, giao lưu, quán thường tổ chức nhiều hoạt động biểu diễn. Bar thì nghiêng về văn hóa rượu hơn, mỗi bar có một loại rượu đặc trưng cũng như văn hóa rượu khác nhau. Pub giá cả không đắt đỏ, phong cách cũng bình dân, đa số khách hàng là sinh viên và dân thu nhập trung bình, chủ yếu chỉ đến uống bia, tán gẫu, nhiều người thích gặp gỡ bạn bè, trò chuyện và xem bóng đá tại pub.

Còn ở Trung Quốc, cả Club, bar và pub đều được gọi chung với cái tên quán rượu, nhiều club gần sân vận động thường đặt tên tiếng Trung theo mẫu: Quán rượu + tên. Có những người gọi club là bar ồn, gọi pub và bar là bar tĩnh. Nhưng quán rượu tôi tìm không thuộc ba loại trên.

Cạnh sân vận động có một con đường toàn quán rượu, buối tối cánh đàn ông mà qua đây sẽ có người mời chào đon đả, “Anh ơi, vào quán bọn em xem vũ công nhảy miễn phí đi, các em ở đây bốc lắm!”

Những quán rượu chèo kéo khách như vậy thường kèm theo dịch vụ “tươi mát”. Mấy quán này trông thì đông khách nhưng thực chất toàn chim mồi để tạo niềm tin cho khách hàng. Thường ban ngày họ không mở cửa, tối mới điều tra được.

Tôi nhắn tin cho Chu Dung bảo thế thì bây giờ đi luôn. Chu Dung trả lời, “Hả, em mới tắm xong!”

Vì nhà tôi gần sân vận động nên khi Chu Dung tới nơi, tôi đã tìm ra quán rượu đó. Quán tên Cảng Ánh Trăng, cửa kính dán tờ rơi mời gọi bóng gió, trên bức tường cạnh cửa ra vào có dòng chữ “Biểu diễn miễn phí”. Tôi và Chu Dung bước vào, một phụ nữ trung niên lập tức ra đón, “Hai em đẹp trai uống gì? Chỗ chị rượu gì cũng có, 9 giờ bắt đầu biểu diễn, muốn các em gái ngồi cùng thì bọn chị có cả phòng riêng.”

Tôi đưa mắt ra hiệu cho Chu Dung đối đáp. Cậu ta ưỡn ngực, “Chị ơi, em hỏi cái này đã, bọn em muốn tìm gái thật, nhưng phải là em này cơ.” Nói đoạn, cậu ta mở ảnh Hoàng Lôi trong điện thoại, “Chị biết em này không?”

Người phụ nữ liếc tấm ảnh, biến sắc, “Các cậu là cảnh sát à?”

Chu Dung bật cười, “Chị thấy em giống cảnh sát không? Khu này em đi mòn gót giày rồi, chị biết anh Vương bên Victoria không, ông anh em đấy.”

Rồi cậu ta chỉ tôi, “Anh này cũng chẳng giống, chị thấy không, tóc tai lòa xòa, râu ria lia chia, vào ngành có mà bị đuổi từ đời tám hoánh nào rồi!”

Người phụ nữ bình tĩnh hẳn, “Chị không biết em này, em nó đến hôm nào, ngồi ngoài sảnh hay phòng riêng? Ngoài sảnh thì để chị xem camera, còn phòng riêng thì chịu.”

Tôi cất tiếng, “Hình như là mùng 2 tháng Mười một, phiền chị tìm giúp.”

Chị ta gật đầu, bảo Chu Dung, “Kết bạn WeChat với chị rồi gửi ảnh con bé sang đây, để chị đối chiếu.” Một lúc sau chị ta quay lại, gọi chúng tôi đi cùng, “Đúng là cô bé từng tới đây, để chị dẫn mấy cậu đi xem.”

Tôi và Chu Dung theo chân người phụ nữ vào căn phòng tối tăm chật hẹp. Trong phòng kê ba bàn làm việc, mỗi bàn đều đặt một bộ máy tính nguyên khối*. Chị ta mở máy, cho chúng tôi xem camera mùng 2 tháng Mười một. Hoàng Lôi mặc váy trắng, ngồi cạnh quầy bar. Lát sau, một người đàn ông ngồi xuống cạnh cô ta, cả hai trò chuyện rôm rả rồi cùng rời khỏi quán rượu.

Ngoài Hoàng Lôi ra, tôi còn để ý tìm kiếm người dẫn dắt tôi đến vụ án này là Bạch Tiểu Bạch, song không thấy ai có khả năng là cô ấy. Tôi hỏi người phụ nữ trung niên, “Camera có quay được toàn bộ đại sảnh không chị?” Chị ta lắc đầu, “Camera không quay được hình ảnh sát tường phía Đông và phía Tây.”

Tôi tạm gác chuyện của Bạch Tiểu Bạch sang một bên, hỏi chị ta có biết anh chàng ngồi với Hoàng Lôi là ai không. Chu Dung thắc mắc, “Anh hỏi gì kì thế. Ngày nào khách cũng ra vào nườm nượp, làm sao chị ấy nhớ được?”

“Người này mặc vest trắng và quần bó, đi giày da mũi nhọn, tóc tai thì chải chuốt, xem video tôi cũng ngửi thấy mùi nước hoa Cologne. Nếu tôi đoán không nhầm thì anh chàng này là tiếp viên nam.”

Chu Dung giơ ngón cái với tôi rồi quay sang hỏi người phụ nữ, “Chị ơi, quán chị còn kinh doanh dịch vụ này à?”

Chị ta lắc đầu, “Cậu này là tiếp viên tự do*.”

Tôi hỏi chị ta có biết cậu tiếp viên này tên gì không, chị ta gật đầu, “Vương Mẫn.”

Chu Dung mặt dày kì kèo, “Chị còn biết gì về người này không? Bật mí thêm cho em với, em hứa lần sau sẽ tới ủng hộ quán chị.”

Chị ta liếc Chu Dung, “Nghe bảo cậu ta là sinh viên xuất sắc của Học viện Âm nhạc, hình như sắp đi du học nước ngoài.”

Chu Dung, “Chị nói vậy bọn em biết đường nào mà điều tra? Bên chị có thẻ thành viên không? Mở cho em một cái, sau này em làm khách quen của chị luôn!”

Người phụ nữ gật đầu, “Cậu ta rất thích lui tới khách sạn Hoa Đình trên đường Thượng Văn, khen đó là khách sạn trang hoàng nghệ thuật nhất trong số các khách sạn giá rẻ.”

Rời quán rượu, tôi hỏi Chu Dung anh Vương bên Victoria là ai, cậu ta cười khoái chí, “Em cũng chẳng biết, chỉ nghe hơi nồi chõ thôi, hình như cái tên đó rất có uy ở đây.”

Khách sạn Hoa Đình nằm trong một con ngõ trên đường Thượng Văn, trông không bắt mắt lắm, nhưng nội thất quả thật rất cổ kính và trang nhã, dùng toàn đồ gỗ. Chu Dung ngó nghiêng, “Lần sau em cũng phải tới đây ở thử mới được.” Lễ tân đã buồn ngủ díp mắt, ngáp ngắn ngáp dài, tôi dợm tiến lại thì Chu Dung cản, “Anh Từ, để em.”

Chu Dung rút một chùm chìa khóa, gác tay lên quầy lễ tân, “Anh là bạn Hoàng Lôi, cô ấy để quên chìa khóa trên xe anh, phiền em trả giúp anh nhé.”

Lễ tân kiểm tra, “Dạ chào anh, hôm nay không có ai tên Hoàng Lôi đặt phòng.”

“Sao lại thế, chính mắt anh thấy cô ấy vào đây mà, em kiểm tra lại giúp anh với!”

Lễ tân lập tức tìm tiếp cái tên “Hoàng Lôi” trên máy tính rồi nói, “Anh ơi, thực sự hôm nay không có khách nào tên là Hoàng Lôi, anh có thể gọi điện hỏi chị ấy ở phòng nào không?”

“Thế Vương Mẫn thì sao?”

Lễ tân tìm rồi đáp, “Anh ấy có thuê phòng, anh cần em chuyển đồ giúp không ạ?”

Đồng hồ quay trộm

Chu Dung rụt cánh tay đe0 đồng hồ camera lại, “Thôi, để lát anh gọi điện rồi tự đưa cho cậu ấy.”

Chu Dung rời nhà nghỉ trong ánh mắt như đang nhìn thằng điên của cô lễ tân, giơ tay lên, “Em quay hết lịch sử tìm kiếm rồi.” Tôi gật đầu, giục cậu ta chuyển sang máy tính.

Không thấy thông tin đặt phòng của Hoàng Lôi trên hệ thống trong thời gian gần đây, nhưng Vương Mẫn thì có, hơn nữa cậu ta còn thuê phòng vào đúng đêm Hoàng Lôi mất tích. Tôi tìm thấy số phòng của Vương Mẫn trong mớ thông tin Chu Dung quay lại.

Chúng tôi kết hợp thông tin do người phụ nữ tiết lộ và thông tin trên căn cước Chu Dung ghi hình được, cuối cùng tìm thấy Vương Mẫn. Vương Mẫn là sinh viên Học viện Âm nhạc, chuyên ngành nhạc đại chúng, trên mạng có ảnh cậu ta tham gia hoạt động của trường, khớp với ảnh căn cước. Bài đăng trên trang web của trường còn cho biết cậu ta thi SAT đạt 2.100 điểm* và nhận thư thông báo trúng tuyển của Học viện Âm nhạc BK, còn giành được học bổng mười nghìn đô la.

Chu Dung mắt tròn mắt dẹt, “Học đinh thế, đã vào được trường xịn còn giật học bổng nữa, tội gì phải làm tiếp viên nhỉ?”

Tôi nói, “Đúng đấy, cậu soi lại bản thân đi, học cao học trong nước cũng bỏ không theo được. Nhìn người ta mà xem, so ra cậu còn không bằng tiếp viên.”

Chu Dung quay ngoắt 180 độ, “Mười nghìn đô la ăn thua gì. Học viện Âm nhạc BK là trường quý tộc nổi tiếng, nhịn ăn nhịn mặc để theo học ít nhất cũng phải dắt lưng 400 nghìn đô. Em bỏ học thật nhưng cũng đâu lãng phí chừng ấy tiền của bố mẹ!”

Tôi hỏi cậu ta xin bố mẹ bao nhiêu tiền để mua xe. Chu Dung ngẫm nghĩ rồi đánh trống lảng, “Anh Từ, có phải cậu ta làm tiếp viên để kiếm sinh hoạt phí theo học nhạc viện không?”

“Không vì sở thích cá nhân thì vì tiền chứ còn gì nữa?”

Vương Mẫn ở phòng một giường đôi, giá 477 tệ trên tầng hai. Tôi áp tai vào cửa nghe ngóng, bên trong có tiếng nước chảy và tiếng ti vi đang phát bóng đá, hình như là trận lúc rạng sáng giữa Bồ Đào Nha và Xứ Wales. Tôi gõ cửa, người bên trong hỏi ai thế, tôi nói mình giao đồ ăn. Vương Mẫn mở cửa, “Sao đến nhanh...” Tôi và Chu Dung đẩy cậu ta vào phòng, cậu ta giật mình, “Có chuyện gì thế hai anh?”

Tôi nói Hoàng Lôi mất tích rồi. Cậu ta hỏi Hoàng Lôi là ai. Tôi nói, “Cô gái tóc ngắn có hẹn với cậu hôm trước.” Cậu ta à lên rồi không nói gì nữa.

Chu Dung phì cười, “Đoán mò mà cũng trúng, hai người có hẹn với nhau thật!”

Tôi ra hiệu cho Chu Dung im lặng rồi bảo Vương Mẫn, “Tôi muốn tìm hiểu chuyện này. Nghe nói cậu thi đỗ Học viện Âm nhạc BK, nếu không muốn tôi viết thư tố cáo cậu làm tiếp viên, ảnh hưởng tới chuyện học hành thì cậu hãy trả lời câu hỏi của tôi. Tôi biết là bên Mỹ không coi trọng vấn đề này lắm, rất có thể chuyện sẽ không ảnh hưởng tới con đường học vấn của cậu. Nhưng thử cũng chẳng mất gì.”

Đúng lúc này, một cô gái bước ra khỏi nhà tắm, thấy có hai tên đàn ông trong phòng, cô ta giật bắn. Vương Mẫn nói với cô gái, “Cưng về trước đi, mai gặp.”

Cô gái hậm hực mặc đồ, toan bước ra cửa thì bị Vương Mẫn gọi lại, “Này, còn quà nữa!” cô gái ngẩn ra, quay lại ôm con gấu bông to bự trên ghế và bỏ đi.

Tôi giẫm vào chân Chu Dung, hất hàm ra hiệu cho cậu ta bám theo dò la thông tin. Chu Dung đứng dậy, “Em ra ngoài hút điếu thuốc. Anh Từ, anh cứ nói chuyện đi.”

Sau khi cô gái bỏ đi, Vương Mẫn bắt đầu kể về Hoàng Lôi, “Chúng tôi quen nhau trên mạng. Hôm đó tôi hẹn Hoàng Lôi tới quán rượu uống mấy ly, trò chuyện thấy cũng hợp, hai bên lại quen biết trên mạng lâu rồi nên cứ thế vào khách sạn thôi. Xong xuôi, cô ấy tắm rồi kêu phải về nhà. Tôi bảo để sáng mai có phải hơn không, cô ấy đáp mình để máy tính của công ty ở nhà nên cần về lấy.”

Tôi hỏi Vương Mẫn làm gì sau khi Hoàng Lôi về. Cậu ta đáp mình ngủ một mạch tới hôm sau, không ra khỏi phòng. Tôi và Chu Dung xuống tầng gặp lễ tân, giả vờ tới khách sạn đánh ghen. Tôi bịa chuyện có người báo với chúng tôi vợ Chu Dung thuê phòng ở đây với người đàn ông khác hôm mùng 2 tháng Mười một, chúng tôi cần kiểm tra camera. Lễ tân nói mình không có quyền. Tôi dọa cô ấy việc khách sạn không kiểm tra căn cước của vợ Chu Dung là trái quy định, nếu không cho xem camera, chúng tôi sẽ báo cảnh sát.

Chúng tôi mau chóng được xem băng ghi hình.

Vương Mẫn không nói dối. 23 giờ 35 phút hôm ấy, cậu ta vào khách sạn cùng Hoàng Lôi, đến 13 giờ 12 phút hôm sau mới ra. Trong thời gian đó, Vương Mẫn không hề rời khỏi khách sạn. Cũng chính cậu ta là người trả phòng. Khách sạn không có lối ra nào khác. Hoàng Lôi rời khách sạn lúc 1 giờ 23 phút sáng.

Xem video xong, Chu Dung hỏi tôi bây giờ nên làm gì. Tôi đáp, “Để tôi nghĩ đã. Cậu cứ theo dõi Vương Mẫn, cẩn thận đừng để cậu ta phát hiện, mai tôi đổi ca cho cậu.”

Hôm sau, ngủ dậy, tôi vẫn chưa nghĩ ra nên làm gì tiếp theo. Bỗng Chu Dung gọi điện, “Anh Từ, cô gái vào khách sạn với Vương Mẫn hôm qua cũng mất tích rồi!”

“Cụ thể thế nào?”

“Hôm qua anh dặn em dò hỏi thông tin từ cô ấy nên em xin số điện thoại. Hôm nay theo dõi Vương Mẫn chán quá, em bèn liên lạc nhưng không được. Gọi điện thì tắt máy, nhắn tin cũng không thấy trả lời. Em nhờ chị Tĩnh tới trường cô ấy xem sao. Anh biết thế nào không? Hóa ra nhà trường cũng đang tìm cô ấy! Hôm nay trường tổ chức hòa nhạc solo, cô ấy là giọng hát chính, dàn nhạc giao hưởng mấy chục người chờ mỗi cô ấy. Chuẩn bị suốt hai tháng trời, sắp biểu diễn thì đột nhiên cô ấy biến mất!”

Tôi im lặng.

“Anh Từ, chắc chắn chuyện này liên quan tới Vương Mẫn, chứ không thể trùng hợp đến vậy được.”

“Đúng vậy. Khi cô gái kia bỏ đi, Vương Mẫn nhắc cô ấy cầm theo con gấu bông. Con gấu to bự, không nhét vào túi được. Tối qua chúng ta xem camera, Hoàng Lôi cũng ôm theo búp bê cỡ lớn, không nhét nổi vào túi. Tôi ngờ ràng đó cũng là quà của Vương Mẫn. Trai gái vào khách sạn có ai tặng quà nhau bao giờ? Tôi đoán đây là ám hiệu ch0 đồng bọn của cậu ta.”

Chu Dung tiếp lời, “Tên này có đầy đủ chứng cứ ngoại phạm nên không chắc chắn được điều gì. Nhưng mà anh này, một tiếp viên như cậu ta dạo này lại thường xuyên hẹn hò với các cô gái ở bên ngoài, nghe cũng bất thường quá nhỉ?”

Tôi nói, “Ừ, nên ta phải giám sát cậu ta gắt gao, giờ tôi sẽ tới thay ca cho cậu.”

Chu Dung từ chối, “Không cần đâu, cứ để em.”

Tôi gạt đi, “Khách sáo với nhau làm gì, sau này tôi ca ngày, cậu ca đêm.”

Chu Dung, “Không phải, em có khách sáo đâu! Giờ em buộc phải bám theo Vương Mẫn, cậu ta ra khỏi trường rồi.”

Mới đầu, kế hoạch bám đuôi của Chu Dung rất thuận lợi. Vương Mẫn không phát hiện mình bị theo dõi, lên tàu điện ngầm và đổi tuyến ở đường Thượng Văn. Vương Mẫn đứng cạnh cửa, Chu Dung lên tàu bằng cửa khác, đứng giữa hai toa tàu, theo dõi Vương Mẫn từ xa. Vương Mẫn không có hành động bất thường nên Chu Dung cũng lơ là cảnh giác. Đến đường Thiên Đài, Vương Mẫn nhảy phắt xuống tàu ngay khoảnh khắc cửa sắp khép lại. Chu Dung vội bắt tàu quay lại, đến nơi thì Vương Mẫn đã mất dạng.

Chu Dung gọi cho tôi, “Anh Từ, em mất dấu Vương Mẫn rồi!”

Tôi an ủi, “Cứ bình tĩnh, Vương Mẫn xuống tàu ở đường Thiên Đài thì cậu tìm loanh quanh ga Thiên Đài xem. Có khi đúng là cậu ta cần xuống tàu ở ga ấy. Tôi đang lái xe tới đó, sắp đến rồi, tới nơi ta bàn tiếp.”

Chu Dung cúp máy, vừa bước ra khỏi ga tàu điện ngầm đường Thiên Đài đã thấy gần đó có đôi nam nữ đang cãi nhau, gã trai chính là Vương Mẫn! Cả hai đường ai nấy đi trong bực tức, thấy cô gái bỏ đi Vương Mẫn cũng tự bắt xe ra về. Chu Dung theo sau cô gái, toan tiến lại hỏi han, song còn chưa kịp tiếp cận thì một chiếc xe van bỗng dừng sát cạnh cô ta, một gã trọc nhảy xuống, lôi tuột cô gái lên xe.

Chu Dung không đi xe nên chụp vội tấm hình gửi tôi, gọi điện bảo, “Anh Từ, vừa có một xe van bắt cóc cô gái cãi nhau với Vương Mẫn, đang chạy về phía đường Phương Thảo, em gửi ảnh cho anh rồi đấy.”

Tôi đuổi kịp chiếc xe van ở cuối đường Phương Thảo, lái vượt lên chặn đầu hòng ép chúng dừng xe. Chắc tài xế không ngờ có người đuổi theo nên hoảng hốt rẽ vào công viên Phương Thảo Địa. Sau đó, gã trọc và tài xế bỏ xe đào thoát.

Tôi đuổi theo gã trọc vào công viên Phương Thảo Địa rồi hô hoán, “Có biến thái, bắt dê xồm bà con ơi!”

Mấy thanh niên gần đó cũng tham gia truy đuổi, cuối cùng, gã trọc đành nhảy xuống hồ Phương Thảo. Tôi gọi điện cho Chu Dung nhắc còn tay tài xế. Thấy tôi đuổi theo gã trọc, rất có thể tài xế đã quay lại xe và lái xe bỏ đi. Tôi dặn Chu Dung tới đó theo dõi, không được để hắn phát hiện, nếu hắn lái đi thì nhất định phải bám theo. Lúc Chu Dung tìm được chiếc xe van, cửa xe đang mở nhưng không thấy tài xế đâu. Chu Dung trèo lên xe, phát hiện chiếc va li to tướng. Mở ra thì thấy chính cô gái vừa cãi nhau với Vương Mẫn đang nằm mê man bất tỉnh trong ấy. Chu Dung vỗ lên mặt cô ta, không thấy có phản ứng gì, bèn bế cô ta ra ngoài.

Lúc này tôi cũng tới nơi. Chu Dung hỏi, “Gã trọc đầu rồi anh?”

Tôi nói, “Gã ấy đã không biết bơi còn cắm đầu nhảy xuống hồ, giờ đang ngất xỉu nên được đưa vào bệnh viện gần đây rồi.” Tôi rút máy gọi cho Cúc Ưu, nói gã này chắc là kẻ buôn người. Cô đã điều người tới bệnh viện canh chừng.

“Làm gì với cô gái này đây anh?”

“Để tôi đưa tới chỗ ban quản lý công viên. Xem chừng tên tài xế không quay lại đâu, nhưng cậu cứ chờ ở đây thêm một lát, còn nước còn tát.”

Tôi bế cô gái tới chỗ ban quản lý, Chu Dung leo lên chiếc xe van, trốn ở khoảng trống sau hàng ghế cuối. Ngồi xổm một lúc thấy hơi tê chân, cậu ta đang định đứng dậy đi lại thì bỗng nghe thấy tiếng bước chân từ xa chạy tới. Tay tài xế quay lại rồi. Y không kiểm tra ghế sau, chỉ hấp tấp nổ máy và phóng đi. Chu Dung trốn đằng sau, tắt chuông điện thoại, gửi tin nhắn thuật lại tình hình và chia sẻ định vị cho tôi. Tôi dặn cậu ta tùy cơ ứng biến, phần mình thì lái xe bám theo.

Tài xế lái xe về phía Đông thành phố, Chu Dung bình tĩnh gửi tin nhắn cho tôi, “Tên này định rời thành phố anh ơi!” Đúng là mồm quạ, tài xế lái lên đường cao tốc thật.

Được chừng 40 kilomet, xe dừng lại ở trạm xăng. Trong lúc đổ xăng, tài xế xuống xe, vào cửa hàng tiện lợi mua đồ, Chu Dung nhân cơ hội lẻn xuống, chui lên xe của tôi đang đỗ sau trạm xăng, “Anh cho em xin điếu thuốc. Em trốn trên xe vừa ngột ngạt vừa căng thẳng, không dám nuốt nước bọt như bình thường mà phải nuốt làm hai lần anh ạ!”

“Lát nữa hẵng hút, đang ở trạm xăng đấy!”

Chúng tôi đang tán phét thì tên tài xế bước ra. Y đặt túi ni lông đựng đồ xuống ghế phụ lái rồi nổ máy, bỏ đi. Chờ y đi một đoạn tôi mới bám theo. Bấy giờ trời đã tối om, đồng hồ hiển thị 9 giờ 12 phút.

Tôi đưa thuốc lá cho Chu Dung, “Cậu vẫn đủ sức nói xàm chắc còn khỏe re nhỉ.”

Chu Dung châm lửa bằng tẩu mồi thuốc trên ô tô, “Ban nãy trốn trên xe van em bỗng nghĩ tới một chuyện.”

Tôi hỏi, “Chuyện gì?”

Chu Dung đáp, “Anh em mình không nhìn thấy Bạch Tiểu Bạch trong băng ghi hình ở quán rượu. Cô ta hiểu rõ chúng ta hơn chúng ta hiểu về cô ta.”

Tôi đồng tình.

Chu Dung rít thuốc lá, “Giả sử cô ta bày kế lừa hai anh em mình, có phải giờ mình sa bẫy rồi không?”

Tôi gật gù đồng ý. Dù xác suất không cao nhưng đúng là không thể loại trừ khả năng này.

Sau đó, tôi và Chu Dung im lặng lái xe vun vút trên đường cao tốc. Chiếc xe van đằng trước thoắt ẩn thoắt hiện, chúng tôi không dám áp sát, cũng không thể tụt lại quá xa. Không biết điều gì đang chờ đợi chúng tôi phía trước, nhưng tôi biết, cứ bám riết thế này ắt thu hoạch được gì đó.

Trong khoảnh khắc, tôi chợt cảm thấy mình đang ở trong một bộ phim hành trình*.

« Lùi
Tiến »